Khách, hãy sử dụng giao diện FlatAwesome để trải nghiệm trấn tốt hơn!
Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Truyện Ngắn Nhật kí khi yêu

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Thiên Lam, 7/8/17.

By Thiên Lam on 7/8/17 lúc 13:06
  1. Thiên Lam

    Thiên Lam Đào Nhập Môn

    Tham gia ngày:
    7/8/17
    Bài viết:
    6
    Đã được thích:
    9
    Điểm thành tích:
    3
    Tên truyện:Nhật ký khi yêu
    Tên tác giả:Thiên Lam
    Thể loại: Ngôn tình
    Độ dài:Truyện ngắn
    Tình trạng truyện: Đã hoàn thành
    Bỗng chốc mọi thứ tan biến đi tất cả. Những câu nói ngọt ngào của anh, những cử chỉ hình bóng và cả những nụ hôn ngọt ngào anh trao cũng dần biến thành cánh bướm bay đi. Lúc đầu anh đã trao cho em thứ ánh sáng ấy và giờ hai từ "chia tay",anh mang nó đi thật xa. Em đã cố cười nhưng khi anh quay lưng... Em đã khóc. Thật cô đơn, em sợ lắm anh à. Chỉ cảm thấy cả thế giới này thật tối tăm và em đã khóc. Tự nhủ " mạnh mẽ lên cô gái" nhưng em vẫn không kìm được. Đau, thật sự rất đau anh biết không. Nhưng có lẽ anh đã có người khác rồi chăng? Mỗi khi nghĩ vậy em lại càng thấy đau, đôi khi muốn chết để có thể không đau. Thật sự rất muốn... Và từ đó em luôn luôn ở một mình, không muốn nói chuyện, không muốn cười, không muốn chạm vào thứ ánh sáng ấy. Khi mà em đang đau.
    Em và anh quen nhau không biết đã bao lâu anh nhỉ? Với em, em cảm thấy như là đã trải qua lâu lắm rồi. Tự dưng nghĩ lại thấy thật ngọt ngào anh ạ. Nhất là lần đầu tiên nói lời tỏ tình. Nghĩ lại thôi mà em đã hạnh phúc lắm rồi. Nhất là khi được nắm lấy tay anh. Được anh dắt đi, cảm thấy thật ấm áp. Nhất là lúc anh quàng qua cổ em, nói với em những câu nói nhẹ nhàng hay những cử chỉ thân mật. Thế thôi nhưng em cảm thấy anh chính là nửa trái tim của em. Hôm nay cũng thế. Là ngày valentine, em lại được anh dắt đi, ngắm khuôn mặt ấy. Em không biết nói thế nào nhưng hình như em yêu anh quá rồi!
    Tại sao nước mắt tôi rơi? Tại sao tim tôi đau? Tại sao vậy? Chỉ là tôi đơn phương, tình cảm cũng chỉ của riêng tôi. Vậy tại sao tôi lại khóc. Vì tôi yêu quá nhiều. Đắng. Thật sự . Cậu có hiểu đâu. Hiểu một kẻ chỉ biết chôn chặt tình cảm của mình. Tôi biết là cậu biết nhưng có lẽ tình cảm của tôi cũng chỉ một đống rác. Sai! Tôi đã sai. Từ bỏ thôi níu kéo được gì. Rồi liệu khi nhận ra tấm chân tình của tôi thì liệu tôi còn ở đây để đợi cậu. Đủ kiên trì để có thể được yêu . Vậy nên tôi mới đau, mới có thể chẳng bao giờ nghĩ đến cậu.
    Muốn yêu ai đó thật sâu đậm.Yêu thật lâu dài mặc cho có bao nhiêu mọi khó khăn.
    Liệu em còn nhìn thấy anh. Người con trai đã chiếm trọn vẹn trái tim này.Bỗng mỉm cười, cười ai? Cười mình. Tại sao lại quá ngây thơ. Đến mức mơ tưởng một thứ giờ đã không còn trong tay. Đã buông sao trái tim còn cố níu. Níu kéo một người không còn thuộc về mình. Rồi nước mắt rơi, tự trách tại sao lại không đủ can đảm. Đủ có thể buông tay ra. Hay cứ nhặt lại từng mảnh vỡ, chảy máu, rồi in sâu vào thân thể này. Đừng yếu đuối nữa được không. Đừng làm tôi sợ. Đừng làm...tôi yêu cậu nhiều hơn nữa. Người cũ à. Hết rồi. Sao cậu vẫn cười,vẫn ôm tôi và tôi lại thấy hương vị ấm áp nhưng lạnh lẽo khó tả.
    Tôi chấp nhận:
    -Chấp nhận mọi khó khăn chỉ yêu mình người.
    -Chấp nhận mọi thứ chỉ cần ở bên người.
    Chẳng muốn gì về vật chất chỉ cần trái tim của người đối với tôi mãi mãi không đổi. Chỉ cần:
    -Trái tim ấy yêu tôi.
    -Mỗi ngày đều có thể cầm tay tôi, ôm tôi và trao cho tôi hàng ngàn lời yêu thương của sự ngọt ngào.
    Tôi là thế, có thể đợi. Đợi người lâu thật lâu. Có thể thời gian trôi qua thật lâu, có thể dễ bỏ cuộc nhưng tôi khác.................
    Đơn giản vì tôi yêu người.
    Mỗi ngày đều cố gắng cười, cố gắng để không rơi nước mắt. Nhưng vẫn không thể, không thể làm trái tim này bớt đau. Chỉ còn một mảnh nữa thôi. mảnh vỡ từ bỏ. Nhưng vẫn không thể, không thể cầm mảnh vỡ đấy ra khi mà tôi vẫn còn quá yêu người. Khi mà tôi vẫn còn vấn vương một chút tư niệm. Tư niệm mang tên ạnh- người con trai tôi yêu. Thời gian trôi đi đâu rồi. Chẳng biết hôm nay ngày bao nhiêu. Chỉ biết đến anh. Người con trai mang nụ cười của ánh mặt trời. Lại nhớ về hồi ức ấy. Một chút tư niệm thôi. Vậy mà mang nặng nỗi đau.Thời gian ơi,đâu mắt rồi? Xin hãy chữa vết lòng này của tôi.Xin hãy....làm tôi quên người. Bàn tay tôi đã băng lại nhiều lần, xin đừng làm nó chảy nhiều lần nữa. Nó không muốn nhặt mảnh vỡ trái tim nữa. Khi mà nó vẫn còn yêu người.
     
    Quan tâm nhiều
    Những đêm khóc
    Những đêm khóc bởi SharaAnna, 13/8/17 lúc 14:04
    Bài viết mới
    Những đêm khóc
    Những đêm khóc bởi SharaAnna, 13/8/17 lúc 14:04
    Hồi ức mang tên anh
    Hồi ức mang tên anh bởi Lazy Libra, 8/8/17 lúc 17:24
    Chỉnh sửa cuối: 7/8/17
    Hồ Ly thích bài này.

Bình luận

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Thiên Lam, 7/8/17.

Chia sẻ trang này