Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Oneshot "Nhật kí" không số

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Lazy Libra, 5/3/17.

By Lazy Libra on 5/3/17 lúc 15:41
  1. Lazy Libra

    Lazy Libra Lung Nguyệt Đào Tác Giả Nouvelles Team

    Tham gia ngày:
    13/7/16
    Bài viết:
    1,142
    Đã được thích:
    1,685
    Điểm thành tích:
    198
    [​IMG]
    [Des by LN]

    "NHẬT KÍ" KHÔNG SỐ

    Author: Lung Nguyệt
    Thể loại: Daily life
    Độ dài: Oneshot
    Status: Hoàn
    Rating: K
    Beta: @Tích Lịch
    A/N: Mị biết truyện vô cùng rời rạc, văn phong cũng tệ, vì fic này là cắt ghép từ cuộc sống của nhiều người lại. Dù sao thì cũng cảm ơn vì đã ghé qua :)



    “Nước… Nước rơi thành từng dòng, chậm rãi chảy xuống…


    Không biết… Chúng sẽ có vị như thế nào nhỉ? Hẳn là mặn, vị mặn chát chúa khiến người ta khó chịu, lại không ngừng thèm khát?

    Nó… đang khóc sao?

    Nó lại nghĩ về Nga - con bé lớp phó mà cả hai từng cùng nhau quản lớp. Nó lại nghĩ về những tổn thương mà nhỏ đã gây ra.

    Có phải là nó đã sai rồi hay không? Sai vì đã quá nghiêm khắc với lớp, sai vì đã cố gắng làm lại từ đầu với nhỏ, sai vì đã muốn xem như hai đứa chưa từng có xích mích?

    Đôi khi nó tự hỏi, là lý do gì khiến cho Nga phải căm ghét nó đến vậy? Ngay từ đầu là nó tỏ ra không ưa, nhỏ cũng không quan tâm đến, vậy thì tại sao…?

    Khẽ lắc đầu để dòng suy nghĩ phiền muộn trôi đi, nó lại úp mặt vào xô nước.

    ~_~_~_~_~_~_~_~_~

    Tí tách, tí tách… Ngọn lửa chậm rãi "liếm" lên tờ vàng mã.

    Nó thích thú nhìn, trong vô thức đã mỉm cười.

    - Ngồi đó làm gì nữa? Mau đi!


    Tiếng cô chị họ vang lên. Nó lật đật xỏ dép, chạy xuống sân phụ đem đồ cúng vào.

    À! Hôm nay là ngày tiễn ông Táo mà nhỉ!?

    ~_~_~_~_~_~_~_~_~

    Nó ngồi trên giường, dựa lưng vào tường. Thật là cô đơn quá đi… Nhưng mà… nó lại thích như vậy, cảm giác mới yên bình làm sao! Cả căn nhà chỉ còn một mình mình, ngồi thẫn thờ nhìn vào màn mưa trong suốt…

    Bình thường chắc hẳn sẽ cầm iPad tìm truyện, nhưng thứ đồ công nghệ rẻ tiền ngu ngốc kia lại hết pin khi nó đang đọc dở một tiểu thuyết.

    Nó cũng không muốn bật ti vi, chỉ đơn giản là không muốn thôi… Lúc nãy thử, choáng váng vì thanh âm ồn ào phát ra nên đã sớm tắt.

    Ba mẹ chưa về, nó cũng lười cả việc lén mở máy tính nữa!

    ~_~_~_~_~_~_~_~_~

    Nằm cuộn tròn trong chăn, nước mắt lại chầm chậm rơi.

    Người ta dẫn em về nhà bà xem gói bánh chưng. Ba thì đi đâu không biết. Mẹ lại quay quay cuồng cuồng ở chợ.

    Cái cảm giác cô đơn này… kỳ thực không giống chiều qua…

    Nằm được một lúc, nó tức giận đạp tung chăn, bật dậy.

    Hừ! Đến cả một giấc ngủ yên ổn cũng không được với họ!

    ~_~_~_~_~_~_~_~_~

    Chống cằm, thở dài, có lẽ nó đã chán cuộc sống lười biếng này rồi…

    - Hay là mai đi ôn bài nhỉ?

    Tự lẩm bẩm một mình, nó đang muốn thú vị hóa thế giới riêng này một chút. Nhưng rốt cuộc thì… cái bản chất lười biếng vẫn mạnh mẽ hơn cả, thản nhiên che lấy suy nghĩ kia.

    Đoạn, nó lại tiếp tục thở dài:

    - Chán quá đi…”


    Tôi ngừng tay, ngẩng mặt lên trời, khẽ thở dài theo nhân vật của mình. Lại cạn ý tưởng rồi…

    Không hiểu sao mỗi lần viết đến cảnh nhân vật buồn chán thì tôi lại cứ cụt ý nhỉ?


    - Cứ như ý tưởng của mình dựa trên hoàn cảnh trong truyện hết thì phải… - Tôi cười khan, giọng chế giễu.

    Tôi chỉ là một tác giả nghiệp dư đang tập tành viết lách. Ước mơ, thì cao xa lắm, nhưng lại hoàn toàn không liên quan đến cái chuyện “viết vời” này.

    À mà oneshot này là tác phẩm thứ nờ của tôi, nhưng chỉ mới là truyện thứ ba được phổ biến rộng rãi.


    “Trên chiếc taxi, cửa sổ mở toang. Nó thẫn thờ nghĩ về kỳ nghỉ Tết của mình.

    Năm nay thật sự rất chán!

    Chỉ có một lần đến nhà nội, một lần đi viếng mộ, một lần đến nhà ngoại, và… hết!

    Những lần trước gia đình nó còn đi chơi ở khắp các nhà bạn của ba mẹ nữa cơ! Nhưng năm nay khác rồi…

    Có lẽ, Tết đã không còn là ‘Tết’ nữa?

    Thật ngu ngốc khi nghĩ như vậy, nó nói với chính mình.

    Mãi sau này, nó mới biết rằng, Tết thực sự sắp không còn là ‘Tết’ nữa rồi!”

    Haizz… Sao mấy cái ý tưởng đều bay đi hết khi tôi nghiêm túc ngồi vào bàn nhỉ?


    ~_~_~_~_~_~_~_~_~
    Ước mơ của tôi ấy hả?

    Tôi muốn trở thành một nhà khoa học tài giỏi.


    Tôi muốn tìm ra một hành tinh mới.

    Tôi muốn đi đến châu Phi, đào những con mương dẫn nước khổng lồ.

    Tôi muốn đến thăm Nhật Bản vào hai mùa đông - xuân.


    Tôi muốn gửi một bức thư cho Chính phủ, nêu lên một số ý kiến của tôi (ước mơ này “hơi” khó khăn, nhỉ?).

    Tôi muốn, ờ… cái này hơi khó nói, nên tôi sẽ giấu nó đi vậy!

    ~_~_~_~_~_~_~_~_~

    Nghĩ đi nghĩ lại, nhân vật chính lần này có tính cách không khác tôi là bao!

    Cũng khó hiểu.

    Cũng sáng nắng, chiều mưa, giữa trưa có bão.

    Cũng thích ở một mình, nhưng lại sợ cô đơn.


    Cũng hay nghĩ đến những chuyện đâu đâu!

    Cũng cứ để mặc cho tâm hồn hay đi xa... xa… xa thật xa...

    ~_~_~_~_~_~_~_~_~

    Chán. Tôi lưu bản thảo rồi mở một trang Word mới, bắt đầu một câu chuyện khác…

    “Ngày xửa ngày xưa, có một nàng công chúa xinh đẹp, sống trong tòa lâu đài nguy nga, lộng lẫy. Nàng có mọi thứ nàng muốn, mọi thứ mà tất cả những đứa trẻ trên thế gian khao khát. Nhưng nàng luôn buồn, vì cô đơn.

    Một ngày nọ , có một chàng hoàng tử da trắng như tuyết, tóc đen như gỗ mun, môi đỏ như máu xuất hiện. Chàng kết bạn với nàng, chơi đùa với nàng, tô vẽ thật nhiều những màu sắc sặc sỡ cho cuộc sống của nàng.

    Nhưng rồi, mọi thứ không kéo dài được lâu, khi mà chàng phải rời đi…”

    Lại suy tư, tôi lại không biết nên viết thêm cái gì, thở dài. Rồi bỗng nhiên tôi nghĩ ra một ý, vội mở tệp của truyện trước ra.


    “Nhiều lúc nó tự hỏi: Cuộc sống nghiệt ngã như vậy. ‘Bọn họ’ tàn nhẫn như vậy. Sao nó có thể còn tồn tại trên đời nhỉ?

    Nhiều lúc, nó cũng muốn chết đi cho xong chuyện rồi chứ! Nhưng mà những ước mơ, những tham vọng của nó, có thể dễ dàng từ bỏ sao?”

    Haizz… Khổ thân… Ý tưởng nó cứ “cứng lại” mãi…

    - Ê, ra ăn đi!
    - Chờ chút!


    Tạm ngưng vậy, có gì tính tiếp. Nghĩ rồi tôi ấn Save, sau đó tắt máy.
    Đi ăn thôi ~
     
    Bài viết mới
    Hãy để em yêu anh!
    Hãy để em yêu anh! bởi Kingaria, 7/6/18 lúc 10:52
    Chỉnh sửa cuối: 19/3/18
Ngày đào đêm (không) lấp.
- Anh, chúng ta làm quen!

- Anh là Đạt, là chàng Ma Kết ngày một tháng một năm hai ngàn.

- Em là Ly, là một Thiên Bình mười hai tháng mười năm hai lẻ tư.

- Anh ở Mỹ Tho, em ở Khánh Hoà, chúng ta cách nhau năm trăm hai tư cây số, nhưng nhất định sẽ gặp nhau!

- Ai cho anh lười! Anh không đi thì em đi! Mỹ Tho thôi mà!


[Anh • Lung Nguyệt]

Bình luận

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Lazy Libra, 5/3/17.

    1. Mây Disney
      Mây Disney
      Mây lăn đến còm đây...

      Kì thực, cảm giác đọc truyện rất ba chấm...

      Đầu tiên, Mây chê đây:

      Mây cảm thấy câu này không nên dùng "..." nó không hợp với câu văn, làm cho câu chạy chậm lại vô lý.

      Quả thật là truyện này có cảm giác rời rạc, tâm trạng của "tác giả" trong truyện và "nhân vật" trong truyện đều giống nhau, chính xác là "chán". Thêm nữa là giữa nhân vật và tác giả có khoảng cách thực sự khi đổi chỗ cho nhau, khoảng cách giữa các câu lại "quá xa vời" khiến câu chuyện càng trở nên rời rạc hơn.

      Lỗi tiếp theo là về cách hành văn, có quá nhiều dấu ba chấm, làm mạch văn chậm lại, khiến người đọc có cảm giác "chán". OS Mây nghĩ là giống như phim lẻ vậy, tốc độ phải nhanh, câu chuyện phải chuẩn mới gom được tiền bán vé.

      Một cái nữa là có 13 câu hỏi, đã có 7 câu hỏi kết thúc bằng từ "nhỉ". Sự lập lại này gọi là lặp từ và mang tới cảm giác câu chuyện như một vòng tuần hoàn khép kín không có hồi kết. Câu hỏi cũng xuất hiện quá nhiều khiến Mây rất bối rối @@

      Góp ý của Mây là, H nên tìm một ý tưởng thực sự là ý tưởng, đừng như tác giả trong truyện @@, chuyện nên gắn một chút hài hước để cảm xúc của người đọc lên xuống sẽ hấp dẫn hơn, mạch truyện nên nhanh hơn nữa.

      Có chê thì đương nhiên phải có khen,

      Về lỗi chính tả, Mây không soi được cái nào cả, hoàn hảo.

      Cách mở đầu chuyện khiến Mây rất ấn tượng, mang lại mùi vị văn tinh khiết. Các câu hỏi tu từ được dùng rất chuẩn cùng với cách độc thoại nội tâm thành công.

      Trong truyện có ít miêu tả, nhưng miêu tả của H rất tuyệt vời. Mây thích nhất đoạn này:


      Chàng hoàng tử rất xinh đẹp này đã cứu rỗi tâm trạng đọc giả, thật đấy, chàng ta thực sự đẹp như Bạch Tuyết. Mây nghĩ, từ đoạn văn trên H có thể triển khai thành một câu chuyện khác hẳn.

      Thôi, đến đây thôi nhé.
      Hóng truyện tiếp theo của H ❤
      Lazy Libra, Dreamer and Chi Tước like this.
    2. Lazy Libra
      Lazy Libra
      Cuối cùng cũng có comt <3

      Đầu tiên, về những cái chê của Mây, nhiều cái là H cố tình.
      Khiến độc giả thấy chán, không phải là loại cảm xúc đồng điệu với hai "nhân vật" của fic hay sao? =D
      H viết nó lúc đang quẫn óc, nên không được tốt cho lắm, điều này cũng dễ hiểu.

      Thực chất thì câu chuyện này đúng là một vòng tuần hoàn không có hồi kết, chỉ là H chọn cách kết thúc nhẹ nhàng cho nó.

      Về cái "hài hước" và "tốc độ" của mạch truyện, hình như Mây chưa được đọc nhiều truyện khác nhau thì phải?
      Thể loại và mạch truyện nhanh hay chậm là tuỳ thuộc vào dụng ý của tác giả, mọi thứ không nhất thiết phải như Mây nói.

      Về chàng hoàng tử xinh đẹp đó, H đã cố tình miêu tả chàng đẹp như Bạch Tuyết, để có thể coi như là một chút gì đó... hài hước :)
      Nói thật thì, lúc đầu H còn định cho hoàng tử yêu một người khác, phù thuỷ hay con rồng nào đó chẳng hạn, còn tình cảm đối với công chúa chỉ đơn thuần là thương cảm :)
      Nhưng mà thấy nó nghe có mùi đam mỹ, trong khi fic này H đã kiên quyết là sẽ không có couple (chỉ có hint thoai) :))

      Thay vì hóng, sao hông nhấn vô link ở chữ kí của H á, có sẵn link mấy truyện kia ở đó đó :3
      Eo nhèo nà <3
      Mây Disney thích bài này.

Chia sẻ trang này