Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Nhật Ký Nhật ký của những giấc mơ

Thảo luận trong 'Nhật Ký' bắt đầu bởi Mây Disney, 28/8/17.

  1. Mây Disney

    Mây Disney Vua tìm kiếm

    Tham gia ngày:
    20/2/17
    Bài viết:
    202
    Đã được thích:
    253
    Điểm thành tích:
    393
    [​IMG]
    Tôi không mong ai đó và đọc cả, vì tôi xem nơi này là nơi trải lòng của riêng tôi mà thôi. Măc dù là ích kỷ tự biên diễn nhưng hãy tôn trọng sự mơ mộng này của tôi,
    bạn nhé!

    28/08/2017

    Dạo gần đây thường mơ những giấc mơ kỳ lạ. Tính cách bánh bèo cùng đa cảm mãnh liệt xâm chiếm, có lẽ nên ghi nhớ lại một vài giấc mơ khiến bản thân không thể quên.

    .....
    27/08/2017

    Giấc mơ mở đầu bằng một màn kinh dị. Tôi bị truy sát. Có lẽ nói đúng hơn là sắp chết. Nghe nói người phụ nữ mặc áo y tá đang cầm con dao dài sọc kia là sát thủ, bà ta sống chỉ có một mục đích - giết tôi. Lúc đó tôi làm gì? Tôi bị vật ngã xuống, tay chân loạn xạ đỡ con dao của bà ta. Miệng thét gọi "Ba ơi, mẹ ơi, cứu con!", "N ơi, cứu em". Bởi vì lý trí lúc ấy của tôi, tôi cho rằng, nó rất sáng suốt, bọn họ chỉ cách tôi vài ba bước chân mà thôi. Nhưng không một ai đến cứu tôi cả, bọn họ đều bị cản lại, tôi của lúc ấy hiện lên trong đầu hai chữ hướng về phía N "vô dụng". Khoảnh khắc con dao rơi xuống, tôi thét "J đệ tứ, cứu tôi." Nó chỉ là mơ thôi, và người hùng của tôi là một vị tướng nào đấy, ông ta mặc giáp vàng, đến nhanh như một vị thần. Cũng có lẽ vì sinh mệnh ràng buộc 2 chúng tôi, nếu tôi chết, ông ta sẽ chết, gọi là gì ấy nhỉ, là đồng thể. Nhưng con dao bị sát thủ bẻ đôi, phần nhọn đâm vào bụng tôi, tôi đã không kịp thấy máu, nhưng tôi biết mình đã chết. J - vị thần của tôi vật vã trong đau đớn nhiều hơn tôi rất nhiều, ông ấy còn có một màn chào từ biệt đất nước, quê hướng, vv.. sau đó tiếc nuối chết đi/

    Và tôi tỉnh giấc. Chả có gì cả. Tôi chả chết, mà chả có J luôn. Vài giây sau tôi chợt nhận ra J là đại diện cho H, người mà tôi ước ao "có chết cùng chết".

    28/08/2017

    Nghe nói hôm nay là ngày Vu Lang, Chức Nữ gặp nhau, là lễ thất tịch. Tôi không gặp ai cả. Nhưng tôi trong giấc mơ đã gặp một người. Không gì cả, tôi không biết người ấy.

    So với giấc mơ kia, giấc mơ này tôi không nhớ rõ. Mưa xuyên suốt và nặng hạt trong giấc mơ. Chỉ nhớ tôi cùng một người, người đã cùng tôi lớn lên, từ trên không rơi xuống... Có lẽ là chết?
    Vẫn là "có chết cùng chết"...

    Chuyện ngoài lề...

    Nếu ngay cả trong mơ cũng bị từ chối tình cảm thì phải làm sao? Đó chính là thảm không thể tả.
     
    Quan tâm nhiều
    Mảng trời xám xịt
    Mảng trời xám xịt bởi aishiteru.99, 14/7/18 lúc 22:22
    Deep feel
    Deep feel bởi Tang Tình Tích Tịch, 20/7/18 lúc 20:29
    Bài viết mới
    Deep feel
    Deep feel bởi Tang Tình Tích Tịch, 20/7/18 lúc 20:29
    Mảng trời xám xịt
    Mảng trời xám xịt bởi aishiteru.99, 14/7/18 lúc 22:22
    Chỉnh sửa cuối: 11/7/18
  2. Mây Disney

    Mây Disney Vua tìm kiếm

    Tham gia ngày:
    20/2/17
    Bài viết:
    202
    Đã được thích:
    253
    Điểm thành tích:
    393
    12/4/2018

    Thanh xuân của một cô gái vô tâm trôi qua như thế nào?
    Chính là nhìn facebook hiện lên cái ứng dụng "ngày này năm xưa" mà mình mù tịt chẳng hiểu lúc trước mình đăng status lúc ấy để làm gì.

    Cho đến có một ngày tôi nhận ra, sến cũng được, khó hiểu cũng được, nên viết ra một cái gì đó. Ít nhất trong trí ức không lưu lại được, nhưng mỗi lần nhìn thấy, đều sẽ nhớ ra một vài việc dù nhỏ nhoi.

    "Lâu đài trong mơ
    Dùng tình yêu bảo vệ nó
    Quãng thời gian đẹp đẽ dừng lại nơi đây"


    Hôm nay vô tình mà cũng như cô ý bật lại bài hát của người ấy trong list nhạc cũ.
    Trước kia từng cố chấp theo đuổi ảo tưởng thế nào đều hiện lên rõ ràng.
    Trái tim thủy tinh ư? Mặc kệ, vẫn nung nấu nó chờ hai người đơm hoa kết quả.
    Nhưng mà ảo tưởng vẫn hoàn ảo tưởng.

    Thật ra xúc động như vậy bây giờ mới nói ra cũng khiến cho người ta giật mình.

    Một năm rồi...
    Lần đầu tiên trở thành fan couple là có ý nghĩa gì? Chẳng có ý nghĩa gì cả. Thật điên rồ.
    Nhưng đến một ngày kia, theo chân cô gái mình thích, xem chương trình lạ lẫm, gặp được ánh mắt ấy, nụ cười ấy, nhịp đập trái tim của người ấy. Tôi cứ ngỡ rằng chỉ là mình có sức liên tưởng phong phú trời ban, rồi một mình lặng lẽ ăn hint mà thôi.
    Gặm mãi, phát hiện ra cũng rất nhiều người giống mình. Vừa nghẹn ngào, vừa hạnh phúc. Tôi như phát điên lên cười to "hóa ra mình không ảo tưởng một mình, mình có bầy đàn". Và chính thức thành fan couple.

    Thật ra một cô gái vô tâm làm fan của một cái gì đó cũng rất là vô tâm. Bởi vì nhấn "like", nhấn "follow" xong. Sẽ trong trạng thái thả tim, thả "haha" thả "wow" hay đơn thuần là thả "like" rồi lén mở còm men của bạn fan khác ra đọc, cười "hề hề" một mình.

    "Hai người đó có gian tình nha"

    Kỹ thuật soi hint đẳng cấp theo từng ngày, mỗi tập đều mỏi mắt soi cử chỉ hành động của người ấy dành cho cô gái mình thích. Bất giác yêu thích người ấy, nhấn cả "follow" trên weibo của người ấy, biết luôn sinh nhật, cung hoàng đạo, nhóm máu, sở thích, cả chứng sợ độ cao và "nhát gái" của người ta tất tần tật.

    Nhưng mà, quá trình làm fan couple so với quá trình yêu đương không khác biệt gì mấy. Bởi vì, trái tim cũng sẽ đau đớn, nhất là một cô gái tim "thủy tinh" như tôi cứ nhất quyết đối chọi với antifan. Mặc họ giày xéo, tung tin, đồn nhảm, mà thật ra là bịa đặt hay là sự thật. Đến bây giờ, cũng chẳng muốn phân rõ nữa.

    Chuyển biến mạnh mẽ, cao trào, nhiệt huyết của trạch nữ + vô tâm như tôi thế nào? Chính là dùng trái tim thủy tinh này vẽ ra cái ảo tưởng vĩ đại, khiến người ta tin tưởng, khiến bản thân mù quáng- Lần đầu nhấn "bình luận" trong một bài viết của động fan cp.
    Antifan nói anh ta đá đểu cô ấy như cái xe buýt kia đã đi rồi. Rất nhiều bạn trẻ tim thủy tinh như tôi tan nát trong lòng. Mà tôi lại quật cường nói rằng, anh ta đối với cô gái của tôi tuyệt đối không giả dối. Nếu là giả dối mà khiến chúng ta tin tưởng bực này, thì anh ta có thể nhận giải oscar được rồi. Mà mọi người cũng biết mà... diễn xuất của anh ta... giọng hát và gương mặt của anh ta đều rất tuyệt.

    Sau đó, chương trình kết thúc. Cả động fan cp còn mong mỏi mùa sau cô ấy lại tham gia, anh ta và cô gái của tôi sẽ nhanh chóng công khai. Còn không thì như cặp đôi Song Song kia, cứ giấu đi, đến lúc cưới công khai một lượt. Mà tôi như cô gái biết yêu lần đầu, mọi thứ có trắc trở nhưng lại mộng tưởng tới rất ngọt ngào.

    Mà bởi vì sự mộng mơ mù quáng đó, sự quật cường của trái tim thủy tinh này, sự ảo tưởng vô bờ bến của mình. Cho nên kết thúc không mấy êm đẹp. Anh ta công khai bạn gái không phải là cô gái của tôi. Antifan hả hê, động fan cp tan rã. Còn tôi thì lạc lõng.

    Đó giống như cảm giác bạn xem một bộ phim rất hay mà cặp chính không đến được với nhau vậy. Mà nếu có là phim, sao nó lại thật đến vậy, còn khiến bản thân tự lừa gạt mình rằng "bọn họ cũng có ít nhất một lần thật lòng với nhau".

    Mà sau đó, cũng chẳng còn gì mong mỏi cả. Kết thúc thật rồi, ai về nhà nấy. Mùa sau chương trình lại quay tiếp, cô ấy lại đóng phim, anh ta lại ra bài hát mới. Giống như chưa từng xảy ra chuyện gì. Giống như một giấc mộng, mà sao giấc mộng này lại khiến người ta trăn trở nhiều đến thế. Nhưng mà... là bản thân tự gây ra đau khổ, còn có thể trách được ai bây giờ.

    Thở dài.

    "Nếu như có một ngày
    Em quên mất ước hẹn giữa hai ta
    Chẳng sao đâu!
    Vì đã có bài ca này
    Anh sẽ lại hát cho em nghe."

    -Your Song - Luhan
     
    Chỉnh sửa cuối: 15/5/18
    Tang Tình Tích Tịch thích bài này.
  3. Mây Disney

    Mây Disney Vua tìm kiếm

    Tham gia ngày:
    20/2/17
    Bài viết:
    202
    Đã được thích:
    253
    Điểm thành tích:
    393
    18/04/2018
    Ta từng ngắm hoàng hôn phủ bóng hai người, đẹp tựa tranh thủy mặc.
    Ta cứ ngỡ hạnh phúc, ta cứ ngỡ cả đời.
    Nàng cười nhìn ta: "Thật không?"
    Thật! Ta rất ngưỡng mộ, bình dị đến yên ả.
    Nào ngờ... năm tháng thoi đưa, bãi bể hóa nương dâu.
    Giờ ta lại nhìn người khác hạnh phúc, nhìn người khác cả đời. Mà nàng? Hoàng hôn đã không còn phủ bóng nàng cùng người ấy nữa rồi.

    Trước năm đó, tôi và cô ấy nhìn nhau chả thuận mắt. Cô ấy không thích tôi, cũng đúng, vì tính thất thường của tôi rất con nít, rất không biết điều. Mà duyên phận, buộc chúng tôi lại thành một lớp, cùng đi cùng về với cô ấy, rồi bất giác thành bạn thân.
    Còn hắn, năm đó ngồi cùng bàn với cô ấy, đem tình trao cô khi nào không hay.
    Lúc cô ấy kể về hắn, đôi mắt mỉm cười. Hắn không phải chàng trai xuất chúng, không quá đẹp trai, không đủ trưởng thành, làm anh hai trong nhà đã quen rồi, cho nên sinh ra có chút gia trưởng. Nhưng hắn yêu cô thật lòng. Hắn lo cho cô, lo cho tương lai của cô.
    Hắn đem tuổi trẻ của mình để yêu cô, từng chút từng chút trẻ con để yêu cô. Nhưng mà, con gái vốn trưởng thành trước con trai.. cho nên điều cô ấy cần không phải như thế..
    Cô ấy khi đó thích Hà Dĩ Thâm, muốn làm luật sư. Hắn ủng hộ. Nhưng năm ấy, cô ấy cứ thế nghỉ học, hắn nổi giận. Hắn nói, "bán hàng online, em có thể bán cả đời được không." Rồi chiến tranh lạnh, hắn đi học xa cô. Cô âm thầm cắt đứt mối duyên phận này.

    Có rất nhiều lúc nửa đêm,
    Nick cô ấy sáng đèn vì còn phải đặt hàng cho khách, vì để trả lời tin nhắn của người khác.
    Mà hắn, hỏi tôi : "Vì sao cô ấy giờ vẫn chưa ngủ, có phải có chuyện buồn không?"
    Tôi cười buồn hỏi: "Sao ông không nhắn tin hỏi luôn?"
    Hắn chậm chạp trả lời: "Người ta có cho tôi quan tâm đâu."

    Đầu năm, tôi và hắn có dip gặp lại, chỉ vỏn vẹn 5 phút. Chào hỏi đôi câu, hắn đã hỏi về cô, rằng cô khỏe không, rằng dạo này công việc của cô thế nào, rằng cô và người kia có hạnh phúc không? Mà tôi lại cười hỏi hắn:

    "Vậy ông có quên được không?"
     
    Tang Tình Tích Tịch thích bài này.
  4. Mây Disney

    Mây Disney Vua tìm kiếm

    Tham gia ngày:
    20/2/17
    Bài viết:
    202
    Đã được thích:
    253
    Điểm thành tích:
    393
    Ngày 5/5/2018

    [​IMG]

    Ngày 10/5/2018

    Ta kể với người qua đường X rằng:

    Ta mơ thấy ta lạc vào một khu rừng mùa đông tuyết phủ trắng xóa. Xung quanh ta là cây cối lạnh lẽo che chắn ánh sáng yếu ớt của mặt trời. Cái lạnh thấm sâu vào từng tấc, từng tấc da thịt, khiến trái tim ta buốt giá, khiến cơ thể ta cứng đờ đến vô hồn. Vì cô quạnh, cũng vì rét buốt.

    Rồi ta gặp một con sói trắng thân hình gấp đôi cơ thể ta , nó có bộ lông dày đẹp mắt và mềm mại hơn bất kì thứ gì ta đã nhìn thấy trên đời. Ta lúc ấy chẳng ngại ngần chạy đến chỗ nó, ôm chằm lấy nó, co rút vào bộ lông và sự ấm áp của nó. Nó cho ta những cái chạm nhẹ của bộ lông mềm. Đôi mắt nó đẹp như sao trên trời, gương mặt kiêu hãnh hơn cả băng tuyết ngoài kia. Vùi mình vào cơ thể nó, ta cố gắng đánh cắp thứ ta không thể có. Ta mơ màng mơ mộng muốn bên nó cả đời. Than với nó rằng "Ngoài kia lạnh quá, ngươi thật ấm áp."


    Phải chăng ta điên rồi?

    "Em rất sợ anh là Trần Hiếu Chính của đời em. Anh ngọt ngào hơn bất kì hương vị cô đơn nào em nếm trải. Hơn ánh nắng mặt trời rực rỡ, hơn cái lạnh lẽo của trái tim em.


    Mà anh, hình như chẳng cần em.

    Anh hát:

    [Vì em anh như người điên mất trí
    Vì em anh như chẳng còn biết nghĩ suy
    Vì anh đã trót lỡ đắm say em không bận tâm mai sau thế nào
    Dù mai sau kia gập gềnh sóng gió
    Dù mai sau kia dòng đời có cuốn xoay
    Dù nhắm mắt anh vẫn nắm tay em như ngày ta bắt đầu]

    Nhưng ai mới là người điên đây? Chính em mới là người dựa sát vào bộ lông mềm mại của con sói trắng đó. Chính em mới là người muốn xiết chặt tay anh.

    Có ai nói với anh rằng, em muốn bên anh đến già. Có ai nói với anh rằng, em rất mong anh yêu em một chút."

    Ôi tình yêu! Ôi ấm áp! Ta muốn lao vào như thiêu thân thiêu đốt bản thân nhưng lại chẳng có ngọn lửa nào cả. Bất lực tới mức ta chỉ có thể tự ngồi nghe lại bài hát mà người hát không biết bao lần, bất lực tới mức chỉ viết nên những dòng này nhưng lại chẳng có can đảm thổ lộ.
    Vì sao ư?
    Người chỉ muốn ta ở bên người để bớt cô đơn mà thôi, chỉ muốn vậy thôi.
    Mà ta, muốn nhiều hơn, nhiều hơn bộ lông ấm áp của con sói trắng, nhiều hơn đôi tay của người.
     
  5. Mây Disney

    Mây Disney Vua tìm kiếm

    Tham gia ngày:
    20/2/17
    Bài viết:
    202
    Đã được thích:
    253
    Điểm thành tích:
    393
    [​IMG]

    Thư Trương Kiệt gửi Tạ Na trong chương trình Happy Camp ngày 05/05/2018:

    Anh lúc này đang nhanh chóng trở về Thượng Hải, buổi chiều đã hứa với em là đi tiêm phòng cho con. Còn em. Em cũng đã ở Trường Sa rồi, đang chuẩn bị cho công việc đầu tiên sau khi quay trở lại. Đó là ghi hình Happy Camp.

    Mọi người rất mong chờ sự trở về của em. Happy Camp không có em cảm thấy rất thiếu vắng. Tuy rằng Cảnh, Gia, Đào, Hân, bọn họ có thể làm chương trình trở nên thú vị. Nhưng anh vẫn muốn nhanh chóng được nghe tiếng cười vô lo vô nghĩ của em trong tập mới nhất.

    Ngày 1 tháng 2 năm nay, thế giới của đôi ta đã có thêm hai người, hai người rất giống đôi ta.

    Con gái của đôi ta đã chào đời rồi.

    Anh và em làm bố mẹ rồi.

    Bọn trẻ đã mang đến một ý nghĩa mới, một trách nhiệm mới cho cuộc sống của đôi ta. Bọn trẻ trở thành cuộc đời kế tiếp của đôi ta.

    Em biết không?

    Nhưng thay đổi sau khi em mang thai thật sự khiến anh rất bất ngờ.

    Bởi vì em muốn an tâm dưỡng thai mà đã bỏ hết mọi công việc trong tay. Mỗi ngày ở nhà, em mở nhạc cho con nghe, đặc biệt là bài “Thiên thần trong mây” mà mẹ viết cho ba.Mỗi ngày em đều xem rất nhiều sách liên quan đến phụ nữ mang thai.

    Vì để giết thời gian em đã làm chú gấu bông cho đứa con còn chưa ra đời. Làm khăn quàng cổ cho ba, cũng bởi vì len không đủ nên đổi thành khăn cổ ngắn. *phía dưới cười to* Nhưng em cũng rất chu đáo lại còn làm khăn quàng cổ màu xanh.

    Thời gian đó, em thường xuyên bật dậy vào sáng sớm. Cảm giác sắp không thở nổi đó khiến em khó chịu. Em không thể kiên trì nổi nữa, em mới gọi anh dậy cùng nhau lên sân thượng để thông khí.

    Điều khiến anh bội phục em nhất, là nghị lực của em khi phải đối mặt với các loại cám dỗ.

    Không thể ăn món lẩu mà em thích nhất, không thể uống côca mà em hay uống, không thể chơi điện thoại, không thể mua sắm những bộ quần áo mà em thích, không thể xem những bộ phim mà em muốn xem, không thể gặp những người bạn mà em muốn gặp càng không thể ghi hình những chương trình mà em muốn ghi.

    Nhưng tất cả điều này đều xứng đáng. Nhìn cái bụng càng ngày càng to như cái trống của em. Chúng ta đều cảm thấy thật vui, thật hạnh phúc.

    Anh trở thành nhiếp ảnh gia khi em mang thai, ghi lại những biến hóa của em trong mỗi tuần. Bây giờ rảnh là anh lại lôi ảnh ra ngắm, sử dụng chế độ trình chiếu để xem những thay đổi của em trong những tháng qua. Anh tin rằng thời kì mang thai là thời kì quyến rũ nhất của một người phụ nữ. Là dáng vẻ hạnh phúc nhất.

    Khoảnh khắc con chào đời. Anh đứng ở ngoài cửa và bật bài hát mà anh viết cho các con, trong lòng âm thầm cầu nguyện cho con hy vọng chúng có thể nhận được sự bảo vệ và chúc phúc.

    Nói ra thì cũng đúng là duyên phận, vào cái đêm trước khi con chào đời lại xuất hiện hiện tượng tram năm mới có một lần. Trăng xanh. Anh nghĩ đây là lời chúc phúc đẹp nhất, đến từ vũ trụ.

    Nhanh thật đó.

    Chúng ta dã thật sự trải qua rất nhiều. Từ bị rất nhiều người phản đối thậm chí còn cho rằng chúng ta vì danh lợi mà đến với nhau cho đến hôm nay nhận được rất nhiều lời chúc phúc của mọi người.

    Hai chúng ta là hai tính cách trên trời dưới đất sao lại có thể sống bên nhau như hồi mới yêu vậy nhỉ. Đôi ta rất hạnh phúc và cũng rất may mắn. Anh sẽ luôn nhớ lời thề của mình trong ngày cưới bởi vì chúng ta kiên trì, tin tưởng đối phương chính là người đồng hành đi hết quãng đời còn lại
     

Chia sẻ trang này