Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Nhạt

Thảo luận trong 'Lưu trữ' bắt đầu bởi Valley, 13/2/18.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Valley

    Valley Lil' Lilith

    Tham gia ngày:
    6/7/16
    Bài viết:
    67
    Đã được thích:
    72
    Điểm thành tích:
    408
    Title: Nhạt
    Author: Valley
    Status: On-going
    Category: Daily Life
    Rating: K+
    Length: Longfic
    Warning: Tuân thủ nội quy
    .

    Summary

    Chúng ta đang nói về ánh mặt trời, bầu trời và mùa hạ
    ...
    Chào cậu, người bạn cũ
    Chào cậu, những kí ức
    Nhớ tôi không? Mùa lá cam
    Khi ấy, cậu khác bây giờ
    Cậu có bầu trời của cậu
    Bầu trời bao la rộng lớn
    Tôi giữ lại ngày hè nóng bức
    Giữ lại hồi tóc còn tết sam
    Đi giày đỏ và mơ mộng
    Tôi có niềm vui của tôi
    Đó là nhìn các cậu hạnh phúc


    Chap 1:

    [​IMG]

    T
    hằng Dương với cái Hạ, chúng nó quen nhau từ hồi mới đẻ nhưng lại không phải là thanh mai trúc mã. Ngày mới đẻ thằng Dương, đẻ con Hạ, nhà hai đứa cách nhau cái dậu mùng tơi. Sau khi lên lớp một, bố cái Hạ phải vào nam, thằng Dương với cái Hạ không gặp nhau kể từ đó, mà trước kia, hai đứa cũng chẳng quá là thân thiết như những cặp thanh mai trúc mãi, lớn lên rồi sẽ thành này thành nọ. Nhưng chị thằng Dương lại rất quý cái Hạ.

    Mới có 2 tháng ở ngoài nam, cái Hạ đã bắt đầu nói giọng nam, thích đồ ăn phương nam và cư xử như người nam. Con bé đã chịu nuôi tóc dài, ăn mặc thục nữ… nói chung, cái Hạ dần trở thành dân Sài Gòn. Còn thằng Dương, ai mà biết nó đã sống như thế nào.


    _____________________phần cái Hạ

    Hồi cái Hạ lên lớp chín, cái Lam cứ khoe với nó về một người bạn trai chuyên hóa mà nó quen được ở một diễn đàn nào đó. Anh ấy thế này anh ấy thế nọ, liệu có như trong “the space between us” anh ấy sống trên sao hỏa không nhỉ? Đến là mệt, mà cứ nghe nó thao thao bất tuyệt như vậy cũng đỡ buồn ngủ trong những tiết học nhàm chán. Ấy là tháng mười, một tháng mười mộng mơ! Khi những “tiết học nhàm chán” chưa được thay bằng những buổi học đội tuyển thú vị và lôi cuốn, Hạ cứ thẫn thờ chờ tới lúc thi… Mong là nhanh, để nó không phải học những “tiết học nhàm chán” nữa. Ít nhất là trong một khoảng thời gian ngắn. Nó nhớ cô, nhớ những buổi học có cái mồm liến thoắng của lũ con nhà người ta, có những câu chuyện của cô, có tin tức về gian tình của A và B, rồi A’ với B’, có những lần lén chơi bài không làm đề bị cô bắt quả tang... Eo ơi, nhớ lắm! Thì đành nhớ thôi chứ biết làm sao.

    Cầu được ước thấy, sắp thi rồi, thế mà cái Hạ vẫn cứ nhởn nhơ. Còn những tháng nữa thi cấp ba, còn tuần nữa thi tỉnh, hãy cứ rong chơi đi đã… Nói thế chứ nó lo phát khóc. Nó sợ cái kết quả không như ý, nó sợ nó trượt, sợ bị bỏ lại, sợ phải rời xa những ngày bên cô và lũ bạn ấy, nhất là cái Lam. Rồi không biết sẽ thế nào đây. Đứa học tự nhiên đứa học xã hội, rồi liệu còn gắn bó với nhau trong những ngày cuối đời như lời thế của hai đứa không? Có cùng nhau ế tới già và sống với lũ mèo không? À mà nó có bạn trai rồi còn gì.

    Thi tỉnh xong thì đùng một cái “Ra Hà Nội nhe con!” Hạ như mất hết hồn vía. Nó khóc lớn. Nước mắt cứ thế mà chảy thôi. Nó muốn ở đây, ở lại đây, ngay chính đất này, nơi nó khôn lớn bởi tình ấm áp của Sài Gòn. Nó biết Hà Nội chẳng có cô, chẳng có cái lũ bạn lông nhông, chẳng có Lam đâu. Và rồi nó nhớ cái áp lực, cái sợ hãi trước khi thi. Hạ vùng vằng lao ra khỏi nhà. Sang nhà cái Lam. Nó cứ ngồi lì trên giường Lam mà khóc. Mày làm bài kém hả? Ừ! Mày cần gì không? Tau cần Sài Gòn! Cái Lam mặt cứ ngơ ra, không hiểu chuyện gì cả. Mà sao cảm xúc của Hạ lại mãnh liệt đến vậy, nó đã quá yêu Sài Gòn rồi chăng?



    Nó ra Hà Nội. Hà Nội chật chội, có trà đá vỉa hè, có mùi hoa sữa. Nó nhớ cái nơi có nhiều quán cà phê ven đường, nhớ hàng me già. Người Hà Nội kì quá, ai ai cũng lạnh lùng. Nhưng những con đường ở đây tuyệt đẹp. Nó thích đi qua những phố cổ, chụp một đống hình, rồi tìm những quán cà phê mang phảng phất hương vị nơi đất Sài Gòn. Thực ra mọi thứ cũng chẳng quá tệ lắm. Nhưng mà… nó nhớ cô, nhớ cái lũ…

    Hôm nhập học, cái Hạ trông chẳng mấy háo hức - theo lời Lam thì là vậy. Tất cả những gì nó nghĩ đến không phải là trường mới, bạn mới, mà là “tiết học nhàm chán”. Nó thì luôn luôn lẽo đẽo theo cái Hạ, bám cổ nó, kéo tinh thần nó xuống. Cái Hạ cũng được gọi là may khi vào được trường chuyên Nguyễn Huệ. Ừm… thì sẽ không còn Lam bên cạnh nữa… nó lại nhớ họ rồi… Đến những buổi tối không phải học là gọi mess cho nhau, một lần một tuần là cùng chứ bao nhiêu. Nhớ da diết chúng nó, nhớ cả hơi ấm của Sài Gòn.

    • A! Mày học chuyên Nguyễn Huệ hả? Cái anh mà tau thương cũng học ở đó đấy, hèn chi thấy mày trong cái ảnh mà anh gửi tau

    Đó là hình một thằng con trai, chụp ở ngoài hành lang. nó thì đi lù lù ở ngay đằng sau. Ra đây là ông người thương của cái Lam. Mà nó cứ thấy ông này quen quen. Té ra ổng học cùng lớp, sáng hôm sau nó mới nhận ra. “Anh” nào chứ - Hạ cười, cơ mà, nó tên gì ấy nhỉ? Dương! Phải rồi, là Dương.


    _____________________phần thằng Dương

    Thằng Dương nó vừa quen được một bạn gái khá dễ thương ở Sài Gòn. Nói chuyện hợp cạ, chung sở thích, nhưng lỡ khai sai tuổi rồi. Mà bạn ấy xinh lắm cơ ấy. Nó nghĩ rồi, tán thôi chứ sao, chỉ sợ bạn ấy không đổ…

    Lần đầu tiên gọi mess với nhau, Dương bị chê là trông mặt non quá, rồi cô ấy còn trêu cậu về cái quả đầu mới của cậu nữa. Lam thật dễ thương. Cậu cứ muốn nói chuyện với cô ấy mãi thôi. Cậu muốn gặp cô ấy. Cả hai đều cố gắng phấn đấu thi, rồi sau này có điều kiện sẽ qua gặp nhau. Dù những lời đó chỉ như là lời bông đùa thôi nhưng chúng đã lấy nhau làm động lực để mà cố gắng. Cũng hay thật. Và cũng trẻ con thật.

    Lam có kể rằng cô ấy có một đứa bạn thân, nó cũng chuyên hóa giống Dương. Cô ấy rất thích nói về người bạn đó. Rằng đó là một người bảo thủ, trẻ con, nhưng điềm tĩnh… Nó đâu để ý mấy. Sự dễ thương của Lam đã chiếm hết toàn bộ sự tập trung của nó rồi. Tầm hai ba tuần trước, Lam nói cô bạn thân của Lam ra Hà Nội, nhìn nó khóc mà thương. Thằng Dương cũng nghĩ, nếu giờ đột nhiên ra Sài Gòn, khi chưa có Lam trong cuộc đời nó thì nó cũng sẽ buồn và đau đến chết mất. Nó còn niềm đam mê ở đây, anh em bạn bè ở đây…bao nhiêu kí ức để lại trong nỗi tiếc nuối và nhớ mong, không buồn sao được…

    Lam hay nhắn tin với thằng Dương nhiều hơn, hai đứa thân nhau hơn sau mỗi ngày, mỗi tuần. Thích nhau thế thôi, không có gì quá là đặc biệt cả. Hôm bữa, nó có chụp một tấm ở hành lang cho Lam xem. Đến tối qua thì Lam nó mới hỏi là Dương có biết ai tên Hạ lớp 10 hóa không. Cái Hạ ấy hả, biết chứ, cái cô bạn hay ngồi một góc tự kỉ đó. Nhưng nói biết sao mà được, lỡ khai sai tuổi rồi. Thôi cứ nói không biết vậy, nó mong rằng Hạ không nhớ nó là ai và tên gì. Đằng nào thì Lam cũng sẽ biết thôi. Liệu cô ấy có thích người bằng tuổi không nhỉ. Sáng hôm sau, khi cái Hạ vừa mới bước vào lớp, thằng Dương đã ngẩng đầu, len lén nhìn theo. Mà lỡ nhầm lẫn gì đó thì sao, dù gì thì cũng chưa nghe thấy giọng cái Hạ bao giờ, hoặc nó không để ý. Nhưng học cùng lớp với nhau mà, lại còn là bạn thân của Lam nữa, ngại gì chứ. Nó cầm đại một tờ đề mà thầy phát ra chỗ cái Hạ.


    ___________both

    • Hạ ơi, tớ hỏi bài này…

    Cái Hạ liếc qua, Dương đây mà, còn cái bài cậu ấy đang chỉ, sao cậu ấy lại hỏi cái bài mà chính cậu ấy đã lên bảng chữa nhỉ? Hạ nhìn thằng Dương. Thằng Dương cười. Từ từ đã, Dương cười làm lộ ra cái hàm răng hổ mà vẫn còn dính rau. Hạ nên nói gì trước đây, nhắc Dương về chuyện răng miệng hay bảo cậu ấy rằng bài này cậu ấy đã chữa rồi? Cái lựa chọn thứ hai có vẻ lịch sự hơn… , Hạ nói khẽ. Thằng Dương lại cười trừ, rồi cậu ấy hỏi có phải Hạ là người miền Nam không mà giọng nghe như người miền Nam thế. Cái Hạ gật đầu. Rồi thằng Dương lại hỏi, Hạ có biết ai tên Lam không. Hạ nhìn Dương rồi cười, gật một cái. Hình như Hạ biết vụ thằng Dương với cái Lam rồi.

    • Tớ gặp cậu chưa nhỉ

    Hạ nhún vai, nó cũng thấy có chút gì đó thật quen thuộc từ thằng Dương nhưng nó không chắc. Rõ ràng thằng Dương cũng cảm thấy thế. Kì thật.

    Tan trường ngày hôm ấy, chị thằng Dương đứng trước cổng trường đưa chìa khóa nhà cho nó. Thấy Dương đi cùng cái Hạ, chị nó đã nhận ra ngay. Hai đứa trước là hàng xóm, nhà sát vách kia mà. Hai đứa trố mắt nhìn nhau. Không, cái con bé ngày xưa nhìn ngầu lắm. Không, cái thằng bé ngày xưa nhìn hiền lành lắm. Sao lại thành như này được? Không ai tin chị, chị cứ cười thôi. Hai đứa bắt đầu tranh cãi, rồi lại cười. Rồi cái Hạ nhận ra kí ức về thằng Dương hồi nhỏ cũng không mờ mịt lắm, Dương cũng vậy. Hai đứa nhớ cả những con nào, thằng nào chơi bi cùng tụi nó, chơi trốn tìm, bịt mắt bắt dê… hò hét ầm ĩ cả ngõ. Trưa cũng thế tối cũng thế. Ôi những kí ức… Hai tiếng thở dài.

    Chị mời sang nhà ăn cơm nhưng thôi, Hạ từ chối khéo.

    Ra về trong ánh nắng vẫn còn chói chang trên đầu. Đường thì đông, chật ních. Hà Nội mà. Kiễn nhẫn một chút, kiên nhẫn với đường phố, với Hà Nội, với nhịp sống nơi đây, và những điều mới mẻ nó vừa nhận ra trong hôm nay.

    Nó nhớ gì về Dương?

    Nó nhớ gì về Hạ?
     
    Bài viết mới
    Chỉnh sửa cuối: 14/2/18
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Chia sẻ trang này