Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Oneshot Những đêm khóc

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi SharaAnna, 13/8/17.

By SharaAnna on 13/8/17 lúc 14:04
  1. SharaAnna

    SharaAnna ๖ۣۜĐào ๖ۣۜChăm ๖ۣۜChỉ Đào Tác Giả

    Tham gia ngày:
    30/10/16
    Bài viết:
    476
    Đã được thích:
    584
    Điểm thành tích:
    864
    [​IMG]
    Design by JeanNg

    Title: Những đêm khóc

    Author: Ayaka

    Category: Daily life, fluff

    Rating: K+

    Length: One - shot

    Status: Complete

    Warning:

    - Cứ theo luật mà làm


    -oOo-


    Những đêm lạnh, nơi phương trời xa xôi, lặng thầm rơi nước mắt.

    Những đêm dài, cảm xúc nối đuôi, không cất giữ nổi những kí ức đang ùa về.

    Những đêm buồn, lòng người cô quạnh, lại một mình, một mình đau, một mình khóc.



    Mùa mưa. Sắc trời xám xịt. Hạt nước li ti giăng bốn phương trời. Giọt mưa trong suốt, lành lạnh thấm dần vào da, gò má. Nó đứng lặng, mưa làm ướt bờ vai. Lạnh ngắt.

    Nó ghét mưa. Vì mưa giống như lớp mặt nạ vô hình, che đi đáy lòng người. Nó ghét mưa, vì mưa giống nước mắt, nước mắt của trời mây. Nó ghét mưa là thế, nhưng nó lại thích ngắm mưa. Mưa đổ. Ào ào, đôi khi tí tách. Dù ít hay nhiều, thì vẫn là nước mắt.

    Và nước mắt, là thứ nên trân trọng.

    Nó trân trọng từng giọt lệ, bởi lệ ấy chảy ra từ trái tim, lệ ấy rơi khi bản thân quá tổn thương, hoặc bởi lẽ khi chạm đến nỗi đau tột cùng thì con người ta mới khóc.

    Nó ngước mắt nhìn mây trời. Ảm đạm. Giống như lòng nó hiện giờ. Rỉ máu. Trong trái tim nhỏ bé không còn lành lặn ấy, tồn tại một vệt sẹo mang tên “quá khứ”.


    Đêm đen, gió rít ngoài cửa. Một mình nó ngồi ôm lấy bờ vai, tự nhủ không được khóc, ấy thế tiếng nấc nghẹn vẫn bật ra, nhè nhẹ. Một mình, ôm ấp tất cả nhũng nỗi đau, quá khứ, ân hận vào lòng, gắng giữ thật lâu thật kĩ. Hàng đêm, tự vùi mình trong chăn ấm đệm êm, thầm lặng mà khóc. Mền ấm áp như thế, sao lòng chẳng ấm nổi? Nước mắt rơi nhiều như thế, ấy vậy mà chẳng ai hay. Nó gói chặt những ấm ức trong lòng, tự khóc, chỉ mình nó nhìn thấy nước mắt mình mà thôi.

    Mảng kí ức rõ nét cứ hiện lên, như một nỗi ám ảnh của cuộc đời. Những tiếng roi rơi xuống lạnh thấu xương, đâm một nhát chí tử vào lòng, khoét sâu vào, dày vò tâm can.

    Từng chút, từng chút một. Dẫn lối đến con đường ác mộng.

    Tưởng xa mà như gần. Tưởng như chỉ cần mở đôi mắt đang nhắm nghiền ra thôi, là có thể trông thấy tất cả những nỗi kinh hoàng.





    Nó ngồi sắp lại quần áo vào vali. Từng động tác chầm chậm, như bùi ngùi chẳng nỡ rời xa. Ngày mai, là ngày nó ra trường.

    Đêm đen, sâu thẳm, hun hút.

    Căn phòng sáng ánh đèn, nó ngây người. Lòng hỗn loạn. Đầu óc rối tung.

    Ngày kia, nó sẽ phải rời đi sao?


    Người ấy, bạn cùng phòng với nó từng nói: “Dù có gắn gó với nơi này bốn hay năm năm đi chăng nữa. Sau khi cầm tấm bằng đại học, rời khỏi nơi này, thì khi quay lại, vẫn chỉ là khách mà thôi. Một người khách, từng là học viên của nơi này.”

    Nơi này, chốn dung thân duy nhất của cuộc đời nó. Kẻ nghèo hèn, đói khát như nó, nơi này giống như một thiêng đường. Có tình yêu thương mà trước nay chưa bao giờ có. Có cái ăn, cái mặc, chẳng bao giờ phải cam khổ như trước đây. Vậy mà giờ phải rời bỏ nơi này, quay trở về với dòng đời nghiệt ngã. Cảm giác giống như mất đi một thứ quan trọng, cảm thấy thế giới ngoài kia to lớn, đáng sợ hơn bao giờ hết.

    Lạc lõng.

    Trong này còn có cái ăn, chỗ ngủ. Chứ ra ngoài kia rồi, dòng người xô bồ. Biết tấp vào đâu?



    Hành lang kí túc xá tối om. Nó ngồi tựa lưng trên lan can, thả đôi chân trần mà đá nhẹ vào không trung. Trời đêm. Lấp lánh sao. Những vì sao xa xôi quá, hệt như mảng kí ức một thời quá khứ nơi đáy lòng, chẳng chạm tới được. Ánh sao nhỏ nhoi lấp lánh, như hạt cườm giăng mắc trên trời cao. Cả đêm, nó ngồi như vậy. Tâm trí chẳng nghĩ ngợi, lòng chẳng day dứt. Chỉ đơn giản, là tìm chốn bình yên của đời mình.

    “Buồn vì gì sao?” Giọng trầm mặc vang bên tai.

    “Chẳng vì gì cả.” Nó nhìn người ấy đứng lặng thinh bên canh, rồi lại chuyển hướng nhìn lên bầu trời mênh mang.

    “Là con người, họ buồn vì mọi thứ.”

    Một hồi im lặng.

    “Có muốn được bay giữa bầu trời như vậy không?” Người ấy hỏi vu vơ, nhưng lại chạm dần vào nỗi thống khổ chất chứa trong lòng nó.

    “Ai chẳng muốn. Nhưng có được tự do như vậy không, thì là một chuyện khác.”

    “Tự do trước tầm mắt, sao lại không chạm tới? Hay phải chăng vẫn bị níu kéo bởi những thứ cũ kĩ chưa thể vứt bỏ?”

    Phải, người ấy nói đúng. Nó không thể, đúng ra không dám vứt đi những thứ xa xôi, mơ hồ.

    “Có muốn, nghe một chuyện này không?”

    Người ấy nhìn nó, tiếp tục lặng im.


    Nó bắt đầu kể. Một câu chuyện lộn xộn, mơ hồ. Có một cô bé, bị vứt bỏ từ khi mới chào đời. Cô bé sống một cuộc sống như rác thải, bị cha mẹ ruột hắt hủi, đánh đập không thương xót. Cô bé ấy, thân tàn ma dại, chưa ai nghĩ cô bé ấy sẽ sống đến năm mười lăm tuổi. Cô ấy khóc rất nhiều, khóc vì đau, vì cô độc, vì bất hạnh. Cô từng ước rằng cô ấy mồ côi cho xong. Sống một mình còn tốt hơn vạn lần. Cái gánh nặng cô ấy đeo trên vai, không khác gì mũi giáo, cứ găm chặt vào đôi vai gầy gò ấy.

    Chỉ là kể lại một câu chuyện thôi, vậy mà cứ ngỡ đang quay ngược thời gian, quay về cái thời kì kinh hoàng ấy. Lời kể bật ra khỏi cổ họng nghẹn ngào, như chính nỗi lòng con tim thốt ra.

    Rồi dần lớn, cô bé ấy sợ con người, sợ chính bản thân cô. Cô ấy lang thang nơi đầu đường xó chợ, đi đến bất cứ nơi nào cô ấy có thể đến. Rồi một lần, mệt mỏi chồng chất khiến cho đôi chân gầy gò không còn sức. Lúc ấy, cô dựa người vào thành tường, nhòm vào một khung cửa sổ. Căn nhà bên trong ấm áp làm sao, ngược với thời tiết ngoài này. Đều là con người, ấy vậy mà hai số phận. Căn nhà có đầy đủ mâm cơm, cha mẹ, tình thương. Cô gái nhà ấy được yêu chiều, nhìn mà thấy ghen tỵ.

    Đôi khi cô ấy tự hỏi, cho cô một ngày hưởng hạnh phúc, đánh đổi cả đời khổ sở. Cô nhất định sẽ chấp thuận. Cô cầu khẩn chủ nhà một miếng cơm manh áo. Nhưng xã hội này, hiếm có ai có đủ lòng độ lượng và vị tha. Chủ nhà đã đánh và đuổi cô ấy đi, bất luận khi ấy đang là giữa đêm lạnh.

    Ngày khác, cô ấy gặp lại chị gái ấy, người mà cô trông thấy trong ngôi nhà hạnh phúc lần trước. Khi ấy cô đang bị chủ tiệm đánh đập. Chị ấy đi ngang qua, đỡ cô bé dậy. Mặc cho cô bé nói chị đi đi, nhưng chị vẫn đứng lại, phủi nốt bụi bẩn còn dính trên người cho cô. Có biết khi ấy cô bé nói gì không?...Cô đã hét lên với người đầu tiên giúp đỡ cô ấy, rằng: đừng động vào người tôi. Kinh lắm.

    Dường như xã hội đa góc đã thuần hóa con người phải gạt bỏ tất cả sự thương hại của người khác để mà tồn tại. Phải, cô bé ấy sợ con người, sợ cuộc đời, sợ tất thảy mọi thứ. Cô ấy sợ bàn tay chị ấy động vào người, vì cô sợ chị sẽ đánh hoặc siết chặt tay cô lại, giống như cha mẹ từng đối xử với cô.

    Trong suy nghĩ non nớt của một cô bé còn chưa đủ năm tuổi, những người thượng lưu đều giống như nhau cả, sẽ sẵn sàng ra tay chà đạp con người để chạm tới cái đích của riêng họ.


    “Cô ấy, đã bị ám ảnh, rất nhiều. Cho tới tận bây giờ.” Nó bình thản, rành rọt từng câu từng chữ, như không phải nó, lại hóa là nó.

    “Rồi sao?”

    Quãng thời gian ấy, cô bé chốn thui chốn lủi nơi góc tường, chịu đói, chịu rét, rồi bị kẻ lạ đánh đập. Gần tám năm. Gần tám năm, một con số bình thường, nhưng với nó là quãng thời gian đầy biến cố. Và đó là lần duy nhất cuộc đời mỉm cười với nó.

    Nó còn nhớ, đêm hôm ấy, mưa rơi rất dày. Lớp lớp chồng lên nhau. Nó thu mình trong một xó xỉnh hôi hám, ngồi khóc. Cái ngày ấy, một người đàn bà tốt bụng, nhận nuôi nó, chăm sóc nó như con gái ruột. Bà ấy hiền lắm, dù những ngày đầu nó không quen, còn nói bà đừng chạm vào người, nhưng bà vẫn không lôi trò đánh đập ra để ép nó nghe lời như những người khác.

    Người đàn bà nhân từ như vậy, lại qua đời khi nó lên mười sáu. Nó lại đánh mất mái ấm gia đình thêm một lần nữa.

    Bà ấy để lại một số tiền bà đã dành dụm, đưa cho nó để mà sống, mà lo cho tương lai sau này. Giờ đây, nó chạm đến điểm đích xa vời này, quả thực trong mơ cũng chưa từng nghĩ tới.


    Những ám ảnh thời ấy, những nhát roi quất xuống rít ra gió, những lời kinh miệt ấy, vẫn còn ám ảnh đến bây giờ. Như không thể xóa nhòa. Những tháng ngày đã qua, những tháng ngày nó sống cô đơn, một mình, đều hằn sâu trong tim, đeo bám đến cuối cuộc đời.

    “Cô đơn không?” Người ấy nắm lấy bàn tay không trọn vẹn năm ngón của nó, thì thầm.

    Rất cô đơn. Cô đơn đến tội nghiệp.

    Người đặt vào trong lòng bàn tay một bông hoa bằng giấy, rồi áp lòng bàn tay của người vào tay nó, đưa ra không trung. Gió lạnh làm tay tê tái, nhưng tâm can ấm áp tình người. Người ấy nắm lấy tay nó, rồi mở lòng bàn tay ra. Gió đêm lạnh, đem theo bông hoa giấy, quấn ra xa. Trong đêm đen thăm thẳm, một cánh hoa mỏng manh bay giữa trời.

    “Đừng khóc nữa, nước mắt không nên lúc nào cũng rơi.” Dù người ấy chẳng trông thấy nó khóc bao giờ, nhưng đã nghe thấy những tiếng nức nở nghẹn nào đến xé lòng của nó hàng đêm.

    Lòng đau như cắt. Vì phải chịu tổn thương từ những ngày ấu thơ. Hối hận muộn màng. Vì đã coi người đầu tiên giúp nó là kẻ tàn ác. Nó ước gì nó có thể xin lỗi chị gái ngày ấy, ước gì ngay từ đầu, nó đừng chào đời.



    Phía cuối chân trời, ánh sáng nhạt nhòa vẽ một đường mong manh. Như tương lai trước mắt nó. Trời đã hửng sáng. Những ngôi sao xa đã biến mất, nhưng nó tin, chúng vẫn còn tồn tại. Nơi góc nhỏ nào đó trong tim.

    Dù ánh sao mong manh, yếu ớt, mập mờ, nhưng hiện giờ, nó là hy vọng duy nhất thắp sáng màn đêm vĩnh cửu trong lòng nó. Vì sao ấy, sẽ không bao giờ tắt, nhỉ?

    The end
     
    Bài viết mới
    Ordinary Life
    Ordinary Life bởi Scars, 12/10/17 lúc 16:44
    Đợi nắng tuổi 30
    Đợi nắng tuổi 30 bởi Rùa, 22/9/17 lúc 23:17
    Chỉnh sửa cuối: 13/8/17
...Mạc Nhiễm...

Bình luận

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi SharaAnna, 13/8/17.

Chia sẻ trang này