Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Truyện Ngắn Những kí tự

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Hập, 11/3/17.

By Hập on 11/3/17 lúc 21:29
  1. Hập

    Hập
    —♔ Đào Vĩ Đại ♔—
    Đào Tác Giả Nouvelles Team

    Tham gia ngày:
    18/7/16
    Bài viết:
    493
    Đã được thích:
    1,026
    Điểm thành tích:
    1,875
    [​IMG]

    Tác giả: Hập

    Thể loại: Tâm linh, SE

    Độ dài: 2 chương

    Tình trạng: Hoàn

    Rating: T

    Mục lục

    Phần 1
    Phần 2

     
    Bài viết mới
    Trộm thời gian
    Trộm thời gian bởi Chân Nguyên, 9/1/18 lúc 10:43
    Chỉnh sửa cuối: 21/12/17
    *# Haru Mochi #*, Skylar and Kingaria like this.
Fan cuồng của Đại thần
Tớ đã quá M rồi...Hãy chà đạp tớ ~ A ~

Bình luận

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Hập, 11/3/17.

    1. Hập
      Hập
      [​IMG]

      Phần 1


      “Ngày…tháng…năm…”

      Thật kinh khủng!

      Một giấc mơ kinh hoàng!

      Tai nạn giao thông giữa xe máy và xe tải.

      Liên hoàn. Đường quốc lộ.

      Rất nhiều máu…”

      Vũ bật dậy, mồ hôi lạnh mướt trán.

      Cậu vừa mơ thấy một giấc mơ kinh dị.

      Một tai nạn xe cộ, có lẽ vậy. Cậu nghe thấy tiếng còi xe, tiếng hét, tiếng va chạm, tiếng nổ,…cùng một lúc ở ngay bên tai. Tuy mọi thứ cậu nhìn thấy rất mù mờ, nhưng âm thanh rất thật.

      Như thể Vũ đã ở đó và chứng kiến tất cả vậy!

      Cậu rùng mình, vì lạnh, mà cũng vì sợ. Nếu đã dậy rồi thì xuống nhà ăn sáng vậy.

      Nhưng giấc mơ kinh hoàng đó, vẫn chưa thể phai ngày một ngày hai.

      .

      .

      .

      “Ngày…tháng…năm…

      Lại là nó! Vụ tai nạn!

      Rõ ràng hơn, tiếng hét cũng rợn người hơn.

      Có nhiều người chết, nhiều người bị thương.

      Xe cộ nối nhau liên hoàn.

      Tiếng hét gào không dứt.”


      Vũ lại bật dậy lần nữa, thở hồng hộc. Giấc mơ quái gở.

      Sau một tuần, Vũ tưởng mình đã quên đi nó rồi, ai ngờ giấc mơ ấy lại quay lại, rõ nét hơn, cũng chân thực hơn.

      Điều này làm cậu sợ. Sợ hơn cả lúc Vũ ngã khỏi lan can chắn trường học hôm nào.

      Cậu biết, nó không đơn giản là một tai nạn. Nó…như một điềm báo. Nhưng điềm báo cho ai thì Vũ không biết.

      Cậu rời giường, đi làm vệ sinh cá nhân. Dù sao thì vẫn phải sống tiếp, thế thôi!

      .

      .

      .

      “Ngày…tháng…năm…

      Đâm xe. Hai người nọ.

      Chiếc váy xanh, áo vest đen. Chiếc xe gắn máy màu đỏ.

      Một chiếc xe tải chở cát mất lái.

      Đâm. Và chết.

      Hàng loạt xe khác nối tiếp nổi tiếp. Lại đâm.

      Tiếng nổ kinh hoàng.”


      Lần này, Vũ tỉnh dậy giữa đêm. Mồ hôi túa ra như tắm.

      Một giấc mơ mơ đến ba lần không còn là đơn giản nữa. Cậu ngờ ngợ được còn có chuyện gì đó.

      Một điềm báo kinh dị. Có lẽ là liên quan đến người trong nhà.

      Vũ xốc chăn, đi xuống tầng uống chút nước. Đầu óc cần bình ổn lại mới nghĩ được những chuyện khác.

      “Mẹ?”

      Mẹ cậu đang vo chút gạo nấu cơn nếp cắm tối để sáng mai còn ăn.

      “Sao còn chưa ngủ?”

      “Con…mơ thấy ác mộng. Cần uống chút nước.”

      Mẹ không nói gì cả, đặt nồi lên cắm điện rồi xoay người đi.

      Không hiểu sao, Vũ cứ thấy ngờ ngợ quen quen.

      .

      .

      .

      “Ngày…tháng…năm…”

      Một lần nữa, máu me đầy đường.

      Người phụ nữ bị tông ra xa tận giải phân cách, cả người bầm giập.

      Người đàn ông bị vỡ sọ, bỏng thân.

      Thân quen làm sao.

      Dáng người ấy…”

      Vũ mở trừng mắt nhìn lên trần nhà thạch cao. Trống rỗng.

      Lồng ngực đập thình thịch, nện những tiếng làm đầu óc cậu choáng váng.

      Lại là nó, lần nữa.

      Vũ rời giường. Hai chân run rẩy, đứng dậy không nổi, cậu phải vịn vào tường bước tiếp.

      Xuống dưới tầng, mọi người đang bàn chuyện rôm rả. Chuyện người cô ở bên ngoại nhà cậu bị điên.

      “Dạo này nó nói cái gì đó lạ lắm. Cái gì mà tông xe ấy, nhà chú Hùng. Rõ buồn cười ra…”

      “Thật là! Lâu lâu lại thấy nó hét lên, nửa điên nửa dại. Chữa mãi mà không được.”

      Vũ giật mình. Giấc mơ ấy, cũng là tông xe. Có khi nào…

      Tiếng bước chân nơi chân cầu thang. Ba và mẹ, hai người song vai nhau cùng bước xuống tầng.

      Chiếc váy xanh đó… Bộ áo vest ấy…Lời người cô họ nói ấy…

      “Bọn em đi dự lễ cưới đây. Anh chị ở nhà vui vẻ nhé!”- Ba nháy mắt. Mẹ gật gật đầu.

      Vũ thấy tay mình run rẩy kịch liệt. Đừng đi, ba mẹ.

      Tiếng xe máy nổ. Cậu biết, mình phải ngăn lại. Giấc mơ đang sống lại trong trí óc cậu, môt lần nữa.

      “Đừng đi, ba, mẹ, nghe con, đừng đi! Ba mẹ sẽ..sẽ chết đấy!”

      Lời nói run rẩy của một thằng bé dĩ nhiên không ai tin. Ba me sầm mặt, mấy người bác kéo cậu lại, vẻ mặt cau có.

      “Thằng bé nghe chuyện linh tinh đấy! Hai người cứ đi đi, anh chị ở nhà trông nó cho!”

      Tiếng xe máy nổ, Vũ hét, không có người nghe. Không một ai.

      .

      .

      .

      Tầm quá trưa, mấy người bác ung dung nói chuyện. Vũ im lặng, tay run run. Nỗi lo càng ngày càng lớn. Cảnh tượng trong giấc mơ cứ tua đi tua lại trong não bộ.

      “Sao vậy cháu?”- Một người bác thấy sắc mặt tái mét của cậu, buông lời hỏi thăm.

      “Cháu…”- Vũ mở miệng run rẩy.

      “Thịch”

      Á! Cậu ôm ngực. Trái tim như bị bóp nghẹt lại, vô cùng đau đớn.

      “Sao đấy?”

      “Thằng bé sao vậy?”

      Vũ không nghe thấy gì cả. Tim đau vô cùng, cậu chỉ biết ôm ngực, thở ra khó khăn.

      Chưa ba giờ đau thế này! Chưa bao giờ! Chưa bao giờ!

      Vũ thở càng ngày càng gấp. Tiếng nói ồn ào xung quanh càng làm cậu choáng váng.

      Đau quá!

      Ai đó, giúp với!

      Cơn đau kéo đến ngày càng dồn dập, Vũ ngất đi, không biết gì nữa.

      .

      .

      .

      Vũ tỉnh dậy, cảm thấy trán mình lành lạnh. Có lẽ là mấy người bác đắp khăn lên trán.

      Có vài tiếng nói trong bếp. Họ đang nấu ăn.

      Vũ quay người, phát hiện TV vẫn bật. Tiếng TV nhẹ luồn vào trí óc, vang lên từng tiếng rõ ràng.

      “Khoảng 3 giờ chiều nay, một vụ tai nạn liên hoàn xảy ra trên đoạn đường cao tốc X,…”

      Vũ trợn mắt, cậu thấy tim mình như ngừng đập.

      Máy quay lia qua đoạn đường xảy ra tai nạn. Đầy máu, đầy xe. Như trong giấc mơ.

      “Người phụ nữ bị văng ra xa tận giải phân cách, người đàn ông thì bị bể sọ…”

      Vũ thở hổn hển, gấp gáp, và một lần nữa, cậu rơi vào trạng thái mơ hồ.

      .

      .

      .

      “Ngày…tháng…năm…

      Căn nhà mới.

      Có tiếng hét, tiếng mắng chửi.

      Có chiếc vali bị ném ra ngoài.

      Người cô họ vừa cười vừa khóc...”

      Vũ đỡ trán ngồi dậy. Mọi người đều ở xung quanh cậu.

      Có người nhìn cậu với ánh mắt cảm thương, có người lại nhìn với ánh mắt dò xét.

      Cậu hiểu, họ là đang nghi ngờ cậu. Một thằng bé lại dám nói rằng ba mẹ mình sẽ chết. Và họ, ra đi thật.

      “Cháu…thấy mệt. Mọi người ra ngoài có được không?”

      Người bác trai cả đặt tô cháo xuống bàn.

      Họ rời đi, vẫn không quên bàn luận sôi nổi.

      .

      .

      .

      Trong đám tang cha mẹ, cậu thấy người cô họ cùng chồng mới cưới tới chia buồn.

      Người chồng rất yêu thương vợ mình, hai người cứ xoắn lấy nhau mãi. Mấy người bác chép miệng, hai đứa mới cưới cứ sáp gần nhau thế đấy. Lại còn đẹp đôi nữa.

      Vũ không nghĩ như vậy. Giấc mơ chóng vánh ấy chưa bao giờ rời khỏi tâm trí cậu, kể từ lúc cậu phát hiện ra mình đã mơ trúng tương lai một lần. Hơn nữa, cậu thấy cái thái độ “thân thiết yêu thương” kia, có cái gì đó rất kịch.

      Hay tại vì cậu mơ thấy giấc mơ ấy, nên những gì cậu nhìn thấy đều sẽ nảy sinh cảm giác nghi ngờ?

      Vũ không biết, nên cậu lựa lúc nào đó nói chuyện với người cô họ.

      “Cuộc sống mới cưới hạnh phúc không cô?”

      “…Hạnh phúc chứ cháu, không thì cưới làm gì?”

      “Chú ấy có đánh đập cô không?”

      Người cô gượng cười, mặt cứng ngắc.

      “…Sao lại thế được, chú ấy yêu thương cô còn chưa hết.”

      Vũ im lặng. Chỉ cần có thế thôi là hiểu rồi.

      .

      .

      .

      “Ngày…tháng…năm…”

      Vẫn căn nhà đó.

      Lần này, là chính tay một người đẩy một người…”


      Vũ bừng tỉnh giấc. Cậu không thấy sợ nữa, bởi vì cậu quen rồi.

      Quen với việc mơ thấy những điều kì cục, điên rồ, nhưng lại rất thật.

      Vũ đi xuống tầng. Bác cả vẫn còn ngồi trên ghế sofa. Chưa đi ngủ.

      Bây giờ, là 2 giờ đêm.

      “Bác không ngủ sao?”

      “Ờ…à…Bác đi đây. Cháu…cháu nhớ ngủ sớm.”

      Bác xoa đầu cậu, và cậu chợt nhận ra, đã lâu lắm rồi, mình chưa được ai xoa đầu.

      .

      .

      .

      “Ngày…tháng…năm…

      Một con dao dính máu.

      Một người chết.

      Một kẻ đi tù.”


      Lần này, Vũ tỉnh dậy vào sáng sớm. Không còn cảm giác sợ sệt nữa. Cậu hiểu, giấc mơ này, ám chỉ đến ai.

      Cậu thật sự rất quý cô mình, vì vậy, cậu không thể để bi kịch này xảy ra.

      Cậu phải tìm cách để cô mình tránh xa người chú kia một thời gian.

      .

      .

      .

      Tính đến nay, người cô đã qua chỗ cậu được mấy tuần rồi. Và giấc mơ kia cũng chưa thấy quay lại.

      Vũ thở phào. Có lẽ, lần này, mọi chuyện sẽ ổn.

      .

      .

      .

      Vài tuần sau, người chú kia đến gây sự. Là gây sự thẳng cẳng, không giả vờ yêu thương quyến luyến.

      “Tôi nói cho cô biết, cô mau chóng trở về nhà cho tôi!”

      “Tôi không về! Anh tưởng anh có thể làm khó tôi mãi sao?”

      “Cô không về đúng không?” Một tiếng bốp. “Này thì không về!” Có tiếng hét. “Giãy tiếp đi! Để xem xem tay tôi khỏe hơn hay da đầu cô cứng hơn.”

      Không có mấy người ở nhà, mà mấy bác gái căn bản không ngăn người chú đã hóa điên kia được.

      Vũ bấm số cảnh sát, cố nói thật to:

      “Alo ạ, chào các chú, ở số nhà X đường Y có xảy ra một vụ bạo hành gia đình…”

      Người chú buông tay:

      “Mày nhớ mặt mày đấy! Oắt con!”

      Người chú vũ phu kia đi mất, người cô ôm mặt khóc. Vũ ở bên cạnh, chỉ biết thở dài.

      .

      .

      .

      “Ngày…tháng…năm…

      Con dao dính máu…

      Cùng nỗi đau thương uất ức kìm nén…

      Gây ra tội nghiệt!”

      Vũ thở hồng hộc. Giấc mơ quay lại, thật kinh dị. Máu khắp nơi. Và tiếng song sắt khép lại vang lên “rầm” một tiếng.

      Cậu sợ. Sợ thực sự.

      Giấc mơ này, chẳng lẽ sẽ trở thành sự thật?

      Vũ không biết.

      Vì vậy, cậu quyết định, kể từ giờ phút này, cậu sẽ ở bên cạnh cô mình 24/24, kể cả phải đánh đổi cả mạng sống của mình.

      .

      .

      .

      “Bác cả, cô Huyền đi đâu rồi?”- Cậu hỏi, vẻ dồn dập và sợ sệt. Sáng nay khi tỉnh dậy, cậu không thấy cô đâu cả, mà tay cậu lại run lẩy bẩy.

      Người bác nhìn cậu một lúc rồi nói:

      “Huyền ra ngoài rồi. Thằng Định nó hẹn cái gì ấy. Bác không cho đi rồi, nhưng nó cứ đi…”

      Vũ thấy tim mình như đã rơi khỏi lồng ngực.

      “Bác…bác đi với cháu đi. Cháu sợ lắm! Cháu sợ có chuyện xảy ra lắm. Đi bác! Đi đi bác!”

      Vũ kéo tay bác cả. Mà bác cả nghe xong xem chừng cũng khẩn trương lắm, đưa Vũ đi đến chỗ hẹn, cũng không quên gọi điện thử cho cảnh sát.

      .

      .

      .

      Ngoài cửa nhà, im ắng đến lạ kì.

      Càng im ắng, thì Vũ lại càng gấp.

      “Cháu sợ lắm bác! Chắc chắn có chuyện không may xảy ra.” – Cậu lặp đi lặp lại. -“Chắc chắn đã có chuyện gì đó!”

      Người bác đẩy của vào. Phòng khách vắng tanh. Chỉ có bộ nhà vỡ lăn lóc dưới đất.Vũ hít một hơi dài, tự trấn tĩnh bản thân. Sẽ không có chuyện gì đâu, đúng không?

      “Keng”

      Tiếng kim loại va chạm với nền đất. Phòng bếp.

      Vũ cùng bác cả chạy thật nhanh vào phòng bếp.

      “Làm ơn, đừng có xảy ra, làm ơn…”- Hình ảnh người cô bê bết máu mỗi lúc một rõ ràng. Cậu thấy mình như sắp phát điên.

      Nhưng không, người cô vẫn đứng đó, im lặng. Vẻ mặt bình thản đến đáng sợ. Mà cái người cô từng gọi là chồng kia, lại đang nằm trong vũng máu, lồng ngực bị đâm không biết bao nhiêu nhát. Con dao đã thả rơi bên cạnh.

      “Cô…cô làm cái gì đấy?” – Bác cả lắp bắp nói không ra hơi.

      Cô Huyền ngẩng đầu lên, ánh mắt đã không còn tiêu cự. Cô giờ như người mất hồn.

      Vũ không tin được vào mắt mình nữa. Hóa ra, người đó không phải cô. Hóa ra, cô mới là hung thủ!

      Cậu trợn mắt, và trước khi ngất đi, cậu còn nghe văng vẳng đâu đây tiếng còi cảnh sát.

      Cuối cùng, họ cũng đến rồi.
      Chỉnh sửa cuối: 21/12/17
    2. Hập
      Hập
      [​IMG]

      Phần 2

      Cuộc sống của Vũ gần như bị đảo lộn. Sau việc nhìn thấy “tương lai”, Vũ nghiễm nhiên bị coi là “điềm xấu”. Không một ai muốn nhận nuôi cậu, ngoại trừ người bác cả.

      Người duy nhất an ủi cậu, người duy nhất tin tưởng cậu, cùng cậu đối mặt với nguy hiểm.

      Vũ không thể biểu lộ hết được cảm xúc vui mừng của mình khi bác đồng ý nhận nuôi cậu. Nhưng trái với sự hài lòng của chồng mình, vợ bác cả có vẻ không vui cho lắm. Bác gái ngày nào cũng chì chiết:

      “Nó ở lại đây chỉ có đem lại điềm xui thôi! Cứ nhìn đi thì biết!”

      Lần nào Vũ nghe thấy câu này cũng sẽ tự khóc một mình. Cũng may, bác cả luôn yêu quý cậu hết mực, yêu thương cậu như con.

      .

      .

      .

      "Ngày…tháng…năm…

      Bip bip bip

      Tiếng còi xe

      Đâm…”


      Vũ bừng tỉnh. Giấc mơ này nhẹ nhàng hơn nhiều so với những gì cậu mơ thấy trước kia, nhưng không có nghĩa là nó vô hại.

      Có thể là một vụ đâm xe nhẹ chăng?

      Vũ không biết. Cậu vẫn cần phải chờ đợi cho đến khi mọi thứ rõ ràng. Cậu không thể làm liều được nữa.

      .

      .

      .

      “Ngày…tháng…năm…

      Một xe ô tô, một xe máy

      Sóng vai nhau đi trên đường…

      Quẹo


      Đâm…”

      Vũ mở bừng mắt. Giấc mơ đã đủ rõ ràng để cậu nhìn thấy người gặp nạn là ai.

      Bác cả.

      Cậu không muốn như thế, không hề! Cậu nhất định phải bảo vệ được bác!

      Vũ xuống nhà uống chút nước bởi cổ họng cậu khô như rang. Bác cả đang chuẩn bị đi đâu đó. Chiếc áo sơ mi trắng trùng khớp với những gì cậu mơ thấy trong giấc mơ. Và giờ, là lúc để vũ ngăn việc này lại.

      “Bác, khoan đi đã!”- Cậu kéo tay bác mình lại, kể lại những gì mình đã mơ thấy.

      Nghe xong, bác rất trầm tư. Nhưng cuối cùng, bác nói:

      “Bác tin cháu. Chuyện cháu mơ thấy tương lai có lẽ là có thật. Nhưng bác phải đi. Công ty có một đối tác lớn, bác là người phụ trách mục đó, không thể không đi.”

      “Bác sẽ gặp tai nạn!”

      “Bác sẽ đi cẩn thận, được không? Dù sao cháu nói nó chỉ là va chạm nhỏ, nhỡ bác ngã cái rồi đứng dậy được luôn thì sao?”

      Bác cả mìm cười, bóng dáng khuất dần sau cánh cửa.

      Vũ muốn hét lên mọi việc sẽ không nhẹ nhàng như thế, nhưng cuối cùng, vẫn không kịp.

      .

      .

      .

      Bác cả trở về với một bên chân tập tễnh, và đương nhiên dự án cũng không thể tiếp tục.

      Bác gái nhìn bàn chân trái bó bột to đùng của bác cả, chép miệng:

      “Tôi bảo với ông rồi, thằng bé này chính là điềm xui cho chúng ta! Ông xem đi, chân với cẳng! Thế này thì đi lại kiểu gì?”

      “Bà im đi xem nào!” – Bác cả gắt –“Cháu nó còn đứng đây!”

      Bác gái ngúng ngẩy bước vào căn bếp nhỏ làm vài món đơn giản.

      Vũ cúi gằm mặt không dám ngước lên. Bác cả ôn tồn:

      “Đừng nghe bác ấy nói làm gì, bà già lẩm cẩm ấy! Cháu cứ sống cho thật tốt là được! Cũng chỉ là tai nạn nho nhỏ thôi à!”

      Vũ vẫn im lặng.

      .

      .

      .

      “Ngày…tháng…năm…

      Chiếc xe máy nhẹ nhàng đi trên đường

      Ô tô mất lái

      Văng xa thật xa…

      Nổ lớn thật lớn"

      Vũ bật dậy. Nó gần giống giấc mơ đầu tiên cậu mơ thấy, nhưng là nơi khác, người khác.

      Đó là ai? Cậu có thể ngăn chặn lần này hay không?

      .

      .

      .

      Vũ đi xuống nhà. Trái tim cậu đập thình thịch, và cậu cần chút nước, hay chỉ đơn giản làlàmgì đỏ để bản thân bình ổn lại. Có lẽ vậy.

      Bác cả chưa ngủ, hoặc đúng hơn là không muốn ngủ. bác nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt, chăm chú đến nỗi mặc dù Vũ đã đứng ngay bên cạnh mà bác vẫn không biết.

      “Bác không ngủ sao?”

      “Bác…ngủ không được.”

      Vũ nhìn thấy gương mặt đầy sầu muộn kia, bỗng cảm thấy những vui vẻ giữa hai bác cháu chỉ là vỏ bọc. Đây mới là khuôn mặt thật của người đàn ông 58 tuổi.

      “Có chuyện gì vậy bác?”

      “Bác…thấy ác mộng. bác không nhớ rõ là gì, nhưng nó không tốt. Không tốt một chút nào.”

      Bác cả run lẩy bẩy, và đêm đó, hai người ngồi lại an ủi nhau.

      Không có sự khác biệt giữa những thế hệ.

      .

      .

      .

      “Ngày…tháng…năm…

      Tiếng còi xe bip bip

      “Mau tránh!”

      Người trong xe nhộn nhạo

      Nhưng chẳng kịp nữa rồi…”

      Vũ lau mồ hôi đầm đìa trên trán. Dạo này cậu rất hay tỉnh vào ban đêm, và chuyện này chẳng tốt tẹo nào.

      Như những lần trước, giấc mơ vẫn rất mù mờ, nhưng cậu lại lờ mờ đoán ra được ai.

      Cậu không muốn thế. Không muốn.

      Bác cả vẫn ngồi lì nơi ghế sofa,không có vẻ gì là muốn đi ngủ cả.

      “Bác, chúng ta…có thể nói chuyện không?”

      Bác gật đầu, và Vũ ngồi xuống, kể những gì cậu mơ thấy.

      Bác cả không ngạc nhiên. Nhưng Vũ thì thấy kì lạ.

      “Bác luôn có cảm giác có người muốn dìm bác xuống. Những cơn ác mộng, cháu biết đấy, dạo này đến nhiều hơn, luôn luôn là việc bác chết, bị những linh hồn vây bám.

      Có khả năng, có người bên cõi âm muốn đưa bác xuống đó. Có lẽ, bác đã phạm phải một tội nghiệt gì đó, kinh khủng lắm…”

      “Nhưng cháu không muốn bác đi…”- Vũ nghẹn ngào. Đừng như vậy, bác! Đừng có làm ra vẻ như không có chuyện gì cả!

      “Cháu chưa hiểu. Đến một lúc nào đó, cháu sẽ thấy, thực ra chẳng có gì đáng lưu luyến cả…”

      .

      .

      .

      “Ngày…tháng…năm…

      Chiếc xe lao nhanh trên đường,

      Đem máu thịt hòa với cát bụi”


      Vũ mở mắt, ánh sáng chói nhức nhối làm cậu phải nheo mắt lại, hồi sao mới tiếp nhận được. Bác cả đã ngồi bên cạnh giường từ lâu, rèm cũng đã được kéo lên.

      Hỏi tại sao lại chói mắt đến thế, hóa ra là vì lí do này.

      Chiếc áo sơ mi trắng hôm nào lại hiện ra. Vũ thất kinh:

      “Bác… bác định đi đâu?”

      “Về âm thế.”- Bác cả nửa đùa nửa thật.

      Vũ bật dậy, giữ chặn ống tay áo:

      “Bác…bác đừng đùa, cháu van bác, cháu xin bác, đừng…”- Đừng đùa cháu như thế, đừng bỏ rơi cháu, làm ơn…

      Bác cả mắt cũng hoe đỏ:

      “Bác xin lỗi… Nhưng việc phải theo, không theo không được.”- Bởi vì, đây chính là cái kết mà bác sẽ nhận được.

      “Bác…”

      “Bác không hối tiếc…”

      Tiếng đóng cửa.

      Cánh cửa gỗ nặng nề thành công ngăn chặn tiếng khóc tiếng gào thoát ra ngoài.

      .

      .

      .

      “Tại sao, tại sao ông lại bỏ tôi mà đi… Ông ơi là ông ơi…”- Bác gái sụp xuống bên cạnh cái băng ca, khóc lóc ầm ĩ.

      “Chị, chị đừng quá đau lòng, linh hồn anh rể sẽ không được siêu thoát…”

      “Chú thì biết gì chứ… tại sao, tại sao…”- Tiếng khóc rền rĩ không dứt.

      Vũ sụt sịt đứng bên cạnh, cắn môi để không bật ra tiếng khóc.

      “Mày…tất cả là tại mày…mày là điềm xui!”

      Bác gái nhào vào túm lấy cổ áo cậu lắc qua lắc lại, đầu cậu nện bốp vào tường.

      “Chị gái, chị đừng kích động!”

      Vũ khép mắt lại,cậu không nghe thấy gì nữa…

      .

      .

      .

      Đám tang bác cả trôi qua được một tuần. Trong thời gian này, bác gái vẫn khóc lên khóc xuống, khóc mệt thì ngủ, tỉnh dậy lại khóc.

      Vũ không khóc nữa.Cậu biết, bác mình ra đi thanh thản rồi.

      Công việc ở công ty nghe nói đã được sắp xếp hết từ trước, mà con trai con gái cũng đã lấy chồng lấy vợ, con cái đủ đầy, tiền bạc không thiếu.

      Thực ra, mọi thứ sớm đã không còn gì để quá bận tâm nữa rồi.

      “Chăm sóc bác gái hộ bác, nhé?”

      Vũ nhớ lại câu nói trước lúc ra đi của bác, lại nhớ mỗi lần cậu đến gần bác gái, luôn luôn bị nắm lấy cổ áo, nghe bác gái hết gào rồi khóc, rằng mày là điềm xui xẻo, tại sao mày còn ở chỗ này,…

      Vũ âm thầm thở dài.

      Cháu…phải giúp thế nào đây?

      .

      .

      .

      Vũ theo lời chỉ dẫn cộc lốc của mấy người họ hàng, tìm đến nhà người cô bị điên kia.

      Khoảng sân vườn xinh đẹp, có tiếng chó sủa, tiếng gà cục tác, bình yên lạ kì.

      “Ai đấy?”- Một người phụ nữ khoảng hơn 30 tuổi, áo quần cũ kĩ nhưng gọn gàng sạch sẽ, mà Vũ đoán chắc đây chính là người mình cần tìm.

      “Cháu là Vũ, con…bố Hùng.”- Mặc dù chuyện đã qua rồi, nhưng mỗi lần nhớ lại, Vũ vẫn thấy nhoi nhói.

      “Có phải thằng Vũ từng lăn xuống từ lan can trường đấy không?”

      Cậu bật cười:

      ‘Là cháu đây!”

      “Vào nhà đi.”

      Cô họ sống một mình. Vũ nghe nói chẳng ai muốn lấy cô cả. Bởi vì cô có khả năng nhìn thấy tương lai. Học nói cô điên rồi, cô khùng rồi. Như Vũ.

      Vũ nghe cô kể mọi chuyện, cũng kể cho cô nghe mọi chuyện. Càng kể, càng muốn khóc. Càng kể, càng thêm đau. Nhưng ít ra, tâm hồn sẽ được thanh thản đi chút chút.

      Người cô ôm Vũ vào lòng, rấm rứt khóc:

      “Nếu chuyện đã thành như thế, vậy thì cháu cứ buông xuôi hết đi. Nếu họ không muốn nuôi cháu, vậy về đây với cô. Chúng ta sẽ nuôi nhau, được không?”

      Vũ cười dài trong nước mắt, chua chát nói:

      “Họ sẽ đưa cháu vào trại thương điên. Đã “điên” lại càng điên, cô ạ…”

      Người cô bưng mặt khóc.

      .

      .

      .

      Vũ bước vào nhà, bác gái vẫn sụt sùi khóc lóc.

      “Cháu lên tầng đây.”

      “Tao đã thu xếp hết rồi! Mày sẽ sớm được vào bệnh viên tâm thần thôi!”

      Vũ nhún vai, bỏ lên lầu.

      Cậu sẵn sàng rồi.

      Không còn gì phải sợ nữa.


      .

      .

      .

      “Ngày…tháng…năm…

      Chiếc xe màu trắng gặp nạn giữa đường

      Xe nổ

      Người chết”

      Vũ gập quyển nhật kí lại, đề vài chữ lên trang bìa. Người bác gái réo gọi:

      “Vũ, mau xuống đây! Xe bệnh viện đến rồi!”

      Cậu nhẹ nhàng đem theo đồ đạc xuống lầu.

      .

      .

      .

      “Ngày 24/4 vừa qua, một chiếc xe của bệnh viện K đã phát nổ, đem theo 9 mạng người, hiện nay thông tin đang được phía cảnh sát tiếp tục làm rõ…”

      Cuốn sổ da vẫn đặt ở trên bàn, với dòng chữ “Những kí tự” nắn nót…

      Hoàn
      Chỉnh sửa cuối: 21/12/17

Chia sẻ trang này