Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Tản Văn Những ngày cuối cùng

Thảo luận trong 'Tản Văn' bắt đầu bởi Mio, 25/3/18.

By Mio on 25/3/18 lúc 16:29
  1. Mio

    Mio Đào Bé Bỏng Đào Tác Giả

    Tham gia ngày:
    26/9/17
    Bài viết:
    23
    Đã được thích:
    28
    Điểm thành tích:
    63
    Những ngày cuối cùng

    Tác giả: @Mio
    Thể loại: Tản văn
    Độ dài: 470 từ
    Tình trạng sáng tác: Hoàn thành
    Cảnh báo: Không
    Những ngày cuối cùng... tôi đã từng tưởng tượng rất nhiều lần những ngày cuối cùng của chúng tôi.

    Sẽ có cảm giác nuối tiếc thanh xuân trôi qua quá nhanh.

    Sẽ có chia ly thấm đẫm nước mắt nghẹn ngào.

    Sẽ có những lời hứa bồng bột tuổi trẻ.

    Sẽ có ánh mắt vụng trộm không dám tỏ thành lời.

    Thế nhưng hiện thực đôi phần đã làm tôi có chút vỡ mộng. Thanh xuân của chúng tôi không rực rỡ đến thế. Không nồng nhiệt đến thế.

    Thanh xuân của chúng tôi cũng không mơ hồ.

    Chúng tôi yêu ghét phân định. Chúng tôi ích kỷ, hẹp hòi. Chúng tôi giống như những đứa trẻ chưa kịp lớn, cứ giữ khăng khăng trong lòng sự cố chấp cứng đầu.

    Học hành, thi cử áp lực chưa từng làm chúng tôi sợ hãi chia ly.

    ...

    Hay là tất thảy điều đó đều đang diễn ra còn tôi lại là kẻ quá vô tâm? Tôi đã bỏ lỡ điều gì, bỏ sót điều gì rồi chăng?

    Chúng tôi cũng từng có những giọt nước mắt vào khoảnh khắc cận kề chia ly. Vào khoảnh khắc chúng tôi chợt nhận ra, bước chân qua cánh cổng Trung học đó, chẳng còn khi nào được khoác lên mình bộ đồng phục đáng giá ba năm thanh xuân kia, vô tư nói cười cùng bạn bè. Cũng trong khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra đoạn tình cảm thiếu thời của mình mong manh, mơ hồ đến độ nào.

    "Có thể chụp chung một bức hình kỷ niệm chứ?"

    Một câu nói tôi đã không bao giờ còn cơ hội nói ra...

    Đấy là thanh xuân đấy, đấy là tiếc nuối đấy...

    Học hành, thi cử cuốn chúng tôi đi rất xa và không kịp ngoái đầu lại hoài niệm bất kỳ điều gì. Tôi nhớ, mỗi lần nhận được thông báo kết quả thi, lớp học của chúng tôi đều trầm lặng trong sự xôn xao. Đó là lúc chúng tôi nhận ra, khoảng cách từ mười tám tuổi đi tới ước mơ cháy bỏng còn xa xôi vạn dặm hơn khoảng cách từ Trái Đất đi bộ lên Mặt Trăng.

    Tất thảy những điều còn lại, nỗi sợ mơ hồ về chuỗi ngày khó khăn trước mắt, về những toan tính cuộc đời, về sự thất nghiệp... nếu có thì cũng chỉ là bóng ma trong suốt thoáng qua tâm trí vô lo vô nghĩ của chúng tôi.

    Chúng tôi an ủi nhau bằng những ánh mắt, bằng những nắm tay thật chặt. Chúng tôi lau nước mắt của nhau bằng nụ cười chân thành không giả dối.

    Nếu như nghĩ lại thật kỹ, nhớ lại thật kỹ, đó có lẽ là chúng tôi của năm tháng thanh xuân đẹp đẽ nhất.


    25.03.18
     
    Bài viết mới
    [Tuyển tập] Hoài niệm xa xăm
    [Tuyển tập] Hoài niệm xa xăm bởi Fairy, 14/6/18 lúc 20:42
    [Thơ] Hoạn Thư
    [Thơ] Hoạn Thư bởi AriesEdward, 13/6/18 lúc 22:49
    1. Bình luận
    2. Gió
      Gió
      Thực sự thì t đã rung động sâu sắc khi đọc tản văn của bạn. Có một chút gì đó giống như là đồng cảm
      25/3/18

Bình luận

Thảo luận trong 'Tản Văn' bắt đầu bởi Mio, 25/3/18.

Chia sẻ trang này