Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Xuyên Không Nữ Vương Hay Là Tiểu Bạch Thỏ? - Vu Không Thần

Thảo luận trong 'Truyện Dài Đa Thể Loại' bắt đầu bởi Vu Không Thần, 29/9/17.

By Vu Không Thần on 29/9/17 lúc 14:10
  1. Vu Không Thần

    Vu Không Thần Đào Nhập Môn

    Tham gia ngày:
    29/9/17
    Bài viết:
    9
    Đã được thích:
    12
    Điểm thành tích:
    3
    Nữ Vương Hay Là Tiểu Bạch Thỏ?
    [​IMG]

    [Author]: Vu Không Thần (a.k.a V.X.L)

    [Category]: Ngôn tình,
    Xuyên không, Highschool, General

    [Status]: On Going

    [Age Limits]: 14+

    [Rating]: T

    [Nguồn]: Tự Sáng Tác (Etruyen.net, Santruyen.com, Truyencuatoi.com)

    Author's Note:


    - Sẽ có rating M ở một số chương chưa xác định.


    Tiểu Bạch Thỏ? Có đúng không đây? Cô ngây thơ, dễ dụ, tin người. Cô có nụ cười tỏa nắng, nghiêng nước nghiêng thành. Có ai dám bảo, lại không phải Tiểu Bạch Thỏ lương thiện?

    Nữ Vương? Thật chứ! Cô kiêu ngạo, cô khí chất. Đâu ai dám bảo cô chỉ biết dựa dẫm nam nhân?

    Nào... cô gái hai mặt. Em là ai?
     
    Bài viết mới
    NỘI QUY BOX SÁNG TÁC
    NỘI QUY BOX SÁNG TÁC bởi Lão Duyệt, 16/6/16 lúc 21:39
    Victoria Julian
    Victoria Julian bởi Hiền Victoria, 16/7/17 lúc 20:59
    Chỉnh sửa cuối: 29/9/17
    Tích Lịch thích bài này.

Bình luận

Thảo luận trong 'Truyện Dài Đa Thể Loại' bắt đầu bởi Vu Không Thần, 29/9/17.

    1. Vu Không Thần
      Vu Không Thần
      Chương 1: Xuyên Không Ta Làm Nữ Phụ Phế Vật
      Cô là Xảo Linh, cốt cán trường Windsky. A, có phải thiên trách cô quá xinh đẹp hay không, mà suốt ngày nam sinh tỏ tình một dãy dài?

      Cô là Xảo Linh, tên hay tính tốt, là tiểu bạch thỏ lương thiện giúp người, nụ cười luôn tỏa nắng, khuynh quốc khuynh thành.

      Cô vẫn là Xảo Linh, môi câu lên nụ cười tà mị mê hồn. Cô thông minh xuất chúng, kiêu ngạo cùng lãnh khốc, cầm kiếm vung lên giết chết bao nhiêu người.

      Cái tên của cô ai ai cũng đều biết, ai ai cũng đều ngưỡng mộ, ấy vậy những lại đọc truyện ngôn tình không chán.

      Ai... Chẳng qua hôm nay quá nhàn rỗi, liền lên mạng tra truyện ngôn tình nhảm để đọc. Mắt đẹp liếc qua, cư nhiên lại bị thu hút bởi một truyện có tên "Tiểu Bạch Kiểm". Vì sao a? Đơn giản, có nhân vật trùng tên với cô nha.

      Nữ chính truyện này là Vương Xảo Liên, dễ thương thu hút liền lọt vào tầm ngắm của thiếu gia Hàn Dạ Nguyệt.

      Mà nữ phụ, chính là trùng tên với cô. Cư nhiên lại là đại tiểu thư nhà họ Vương, tỷ tỷ cùng cha khác mẹ với Xảo Liên. Thế nhưng lại được mọi người biết đến là phế vật vô tài vô cán. Thích Dạ Nguyệt nên luôn ăn mặc hở hang, trang điểm thực nhiều nhằm câu dẫn nam chính. Tính cách lẳng lơ, ngu ngốc lại không có chút tài năng nào, liền bị nam chính cùng nam phụ ghét bỏ.

      Đọc gần hết, cô thở dài một hơi, cái cô nữ phụ này đúng là quá ngốc đi. Biết rõ nam chính không thích mình, như thế nào còn cố mặt dày bám theo? TMD! Cái cô nữ chính kia cũng chẳng phải dạng tốt đẹp gì, cuối truyện còn xúi nam chính giết chết chính tỷ tỷ của mình, "thánh mẫu" cái gì chứ. Có phải hay không lại muốn chọc cô tức chết đây?

      Kệ đi, chỉ là truyện thôi a. Bây giờ cô phải đi ngủ, ngày mai còn có buổi khiêu vũ ở biệt thự nhà họ Lam, bạn cô.

      ----------------------------------

      Khi cô ngủ dậy, liền phát hiện ra một chuyện động trời.

      Đây không phải phòng cô a!
      Còn nữa, cô không có dùng đèn chùm pha lê trong phòng nha. Nội thất phòng này cực kỳ sang trọng, có khi gấp mấy lần phòng cô ấy chứ.

      Bước xuống giường, cô mới phát hiện ra mình không mặc gì. Thiên ơi, tay này không phải của cô, tay cô tập võ, cư nhiên phải có vài vết thâm nhẹ và khỏe hơn này nhiều. Tay này trắng nõn nà, mịn màng không tì vết, nhìn quá thích đi.

      Chẳng lẽ cô xuyên không?

      Chạy ra trước gương ngắm chính mình, cô suýt còn tưởng đang ngắm người khác.

      Mái tóc nâu màu nhạt, dài đến thắt lưng, suôn mượt như dòng nước. Làn da trắng nõn, nhìn qua là biết được chăm sóc tỉ mỉ. Ngón tay dài thon thả. Đặc biệt, cơ thể này có đầy đủ mọi thứ mà đàn ông mê đắm. Bộ ngực căng tròn, mềm mại. Vòng eo không chút mỡ thừa, phẳng lặng. Mông nhỏ vểnh cao no đủ.

      Đôi mắt nâu to tròn long lanh ngập nước. Đây chính là muốn lấy hết máu của bọn đàn ông!

      Tuyệt sắc đại mỹ nhân a!

      Và cô, chẳng qua bây giờ lại phát hiện ra một điều còn shock hơn, cái ngoại hình này, chỉ cần ăn mặc hở hang cùng trang điểm đậm thêm một cái, cư nhiên sẽ giống hệt nữ phụ Vương Xảo Linh.

      Giờ thì chắc chắn là cô xuyên rồi! Mà lại còn xuyên vào truyện "Tiểu bạch kiểm".

      Ai! Bình tĩnh! Lấy quần áo đồng phục mặc, hôm nay nữ phụ cô phải đến trường. Bởi vì thân xác này cộng hưởng với linh hồn cô, liền biết được rất nhiều chuyện a! Thực tình, cô căn bản cũng không phải là quá hoảng loạn, chí ít cũng đã là thân lính đánh tỉa ở thế giới kia, tâm tình cô chính là dễ dàng kiểm soát.

      Ai dà! Đã là một thân nữ phụ, xem ra cô cũng phải đi xem mặt nữ chính cái đã chứ. Tiểu muội muội của cô...

      Môi anh đào khẽ nhếch lên một đường cong tuyệt mĩ...
      Palmerston thích bài này.
    2. Vu Không Thần
      Vu Không Thần
      Chương 2: Nữ Chính Cùng Nữ Chính Trá Hình
      "Cốc! Cốc!"

      Ai nha! Mới đây liền không gọi mà thưa rồi!

      Quả đúng như cô nghĩ, một giọng nói trong trẻo, ngây thơ nhưng thập phần giả tạo lọt vào:

      "Xảo Linh tỷ tỷ a! Đi học thôi!"

      Không đợi cô kịp mở miệng, một thân mảnh mai uyển chuyển bước vào.

      Xinh đẹp đấy!

      Ra cái muội muội của cô là đây, giờ mới để ý xem muội muội yêu dấu của cô tròn méo thế nào. Quả là thánh mẫu mang danh từ lâu. Khuôn mặt không tồi, má phúng phính, mắt hạnh đỏ thắm to long lanh. Tóc của cô ta... không giống với cô chút nào, quả nhiên là cùng cha khác mẹ. Nếu như tóc cô màu nâu nhạt, thẳng mượt nhẹ nhàng như dòng nước, thì tóc Xảo Liên màu lam đậm, uốn quăn tỉ mỉ. Thân hình cân đối, chỉ thấp hơn cô có một cái đầu. Đặc biệt, cả người cô ta đều toát ra vẻ ngây thơ mà thiện nữ vốn có.

      "Tỷ chuẩn bị xong chưa?" Xảo Liên vừa nói vừa cười nhẹ, nhưng trong mắt toàn bộ đều là ghen tỵ. Sao chị ta có thể xinh đẹp được như thế?

      Cô buộc một túm tóc nhỏ ở hai bên, còn lại toàn bộ đều thả tự nhiên. Xảo Linh quay lại, cười một cái trong veo: "Đợi tỷ chút nha!"

      Sau đó tiếp tục đeo giày thể thao, cài lại thắt lưng cho đẹp.

      Còn Xảo Liên, toàn bộ cử chỉ và lời nói của cô đều làm cô ta chấn kinh không thôi. Cái Xảo Linh này, khác hẳn ngày thường. Không chua ngoa, không đanh đá, không trang điểm, không ăn mặc phá cách. Nếu như không phải tận mắt nhìn thấy, đánh chết cô cũng không tin đây lại là Xảo Linh.

      Khuôn mặt thanh thoát không chút phấn son, khác hẳn thường ngày.

      Nhưng lại xinh đẹp hơn mọi khi bội phần!

      Cô cùng muội muội của mình xuống nhà, chào ba mẹ rồi đi học. Ông Vương đang uống cà phê buổi sáng liền suýt sặc. Hôm nay Xảo Linh nhà ta còn biết nói câu chào? Thực là một tin shock.

      Bà Vương, mẹ Xảo Liên, nhân lúc ông Vương sặc cà phê liền quay qua nguýt dài Xảo Linh một cái, sau đó cũng tươi cười:

      "Đi cẩn thận nhé!"

      Giả tạo a! Hai mẹ con nhà này y hệt nhau!

      Cô đi qua, tiện tay "vớ" luôn chiếc Bugatti Veyron phóng thẳng ra ngoài cổng. Tất nhiên là không quên chờ cái muội muội "yêu dấu" của mình.
      Theo trí nhớ của cổ thân thể này, cô lái xe đến trường học, nơi mang một cái tên danh tiếng và nổi bật nhất Trung Quốc - MoonLight Highschool.

      Xảo Liên bước ra trước, mọi người đều kéo ra trầm trồ khen ngợi không tiếc lời:

      "Là Xảo Liên đó mọi người a! Xinh đẹp quá!"

      "Còn phải nói a? Vương Xảo Liên là quán quân cuộc thi Missteen Moonlight kỳ trước mà! Sao có thể không xinh chứ!"

      "Ui! Ngắm mãi mà không chán!"

      Xảo Linh cô nãy giờ ngồi nghe, khoé môi không nhịn được câu lên một đường cong tuyệt đẹp. Này nha, như vậy được coi là xinh đẹp, vậy như cô thì được coi là gì? Xinh đẹp của xinh đẹp a? Tia trào phúng trong mắt cô chuyển qua Xảo Liên, cô ta bề ngoài cười cười nói nói, làm gì ai hay trong mắt đều là kiêu ngạo cùng đắc chí?

      Thực chảnh đi!

      Cô thản nhiên mở cửa bước xuống xe, dửng dưng nhìn hàng vạn con mắt đổ vào mình.

      "Cô ấy là ai vậy? Hôm nay có phải hay không vừa mới đến trường?"

      "Xinh đẹp tuyệt luân a!"

      "Ai nha! Còn gấp vạn lần Xảo Liên ý chứ!"

      "Nhưng như thế nào lại đi cùng Xảo Liên? Chỉ có con nhỏ Vương Xảo Linh phế vật hằng ngày mới đi cùng mà thôi. Mà đại mỹ nhân này, ngàn vạn lần cũng không phải Xảo Linh a!"

      Cô khẽ cười thầm, cô không phải Xảo Linh, thì ai có thể là Xảo Linh đây? Tên cha mẹ cô đặt. Hảo! Chứng minh thư đều có đầy đủ nha!

      Đáp lại bọn họ bằng nụ cười tỏa nắng mê hồn, liền quay qua nhìn Xảo Liên, tia kiêu ngạo trong mắt cô ta toàn bộ đều biến mất hết.

      Xảo Liên cô là đang muốn giết người a! Cô ta ngày nào cũng hơn Xảo Linh vạn lần, thế nhưng hôm nay chị ta vừa thay đổi bộ dạng liền chiếm hết vinh quang của cô rồi? Ngàn lần không thể chấp nhận được.

      Xảo Linh nhếch môi.

      Sự thật mất lòng mà em gái yêu...
      Palmerston thích bài này.
    3. Vu Không Thần
      Vu Không Thần
      Chương 3: Yêu Nghiệt Nam Chính Trong Truyền Thuyết
      Rời Xảo Liên, cô dạo quanh trường xem xét. Ai! Cái trường này, thực sự không phải trường mà. Ở thế giới kia của cô, đánh chết cũng không tìm nổi cái loại trường học có cả bể bơi, canteen, khuôn viên rộng bao la bát ngát như này a. Chỉ là trường thôi mà...

      Chân thon bước đi nhưng đầu lại ngó ngang ngó dọc. Cái tính hiếu kỳ của cô trăm năm không sửa nổi. Hậu quả việc này a, chính là bị một trái bóng rổ không rõ nguồn gốc hướng thẳng vào đầu mà đập.

      Đau a! Đau a!

      Cô ôm đầu, định bụng sẽ cho thằng cha này ra bã. Dám đập bóng vào đầu của ta, ta sẽ cho mi biết chữ "sợ" viết như thế nào.

      "Xin lỗi a! Cũng không phải cố ý!" Cô còn chưa kịp mắng, một tên nam nhân đã chạy đến trước mặt cô.

      Oái! Cái gì thế này?

      Cô định bụng sẽ rủa xả cho tên này một trận, ai dè khi ngước đầu lên lại bị một phen hú vía. Cái tên này, không phải là nam chính hay sao? Như thế nào cô lại xui như vậy? Vừa bước vào trường liền gặp ngay Tào Tháo rồi?

      Một thân đồng phục bóng rổ, mái tóc vàng kim bết lại vì mồ hôi, quyến rũ mê người. Khuyên tai kim cương sáng lấp lánh. Đôi mắt sâu, trong veo màu tím sẫm. Bờ môi ngọt nhạt tựa như trái anh đào, mỗi âm điệu phát ra đều quyến rũ mê người.

      "Nhìn cậu ta chạy đến, Vương Xảo Liên nuốt nước bọt cái ực. Khuôn mặt trắng hồng giờ đây đỏ ửng... Trước mắt cô, một nam sinh cao ráo, nước da trắng hồng ướt mồ hôi, vạn phần là hấp dẫn. Mái tóc vàng mượt rủ xuống bờ mi dài, phong lưu mà ngang tàng, hoang dại. Những ngón tay dài khẽ xoa vào mái tóc xanh uốn lượn của cô, ánh mắt trầm ngâm, dịu dàng mê hoặc..." Trích cuốn ngôn tình "Tiểu Bạch Kiểm".

      Hầy! Cô nhớ ra rồi, chắc chắn là...

      Hàn Dạ Nguyệt!

      Cô vốn là không hứng thú với nam chính nhà "người ta". Ngay từ đầu đã không có thiện chí với bọn con trai, huống hồ đây lại là nam nhân của muội muội cô, căn bản cũng không nên dính vào, nếu không sau này, chắc chắn sẽ chết rất thảm dưới tay của hậu cung nữ chính rồi. Dù sao, an toàn cho bản thân vẫn là trên hết. Thân cô cô không lo, còn ai lo được cho cô nữa?

      "Hơ hơ hơ, không sao, tôi chính là không để tâm a! Chào anh, tôi đi trước."

      Bây giờ đang ở giữa sân trường, nếu để muội muội cô nhìn thấy, sau này ăn sẽ không ngon đâu.

      Hàn Dạ Nguyệt nhìn nữ nhân trước mặt, ánh mắt từ vô tâm trở nên thú vị. Nữ sinh trong trường, chưa ai mà hắn không gặp qua. Vốn dĩ chỉ định xin lỗi cho có lệ, sau đó ngắm khuôn mặt sắc nữ của cô ta, như bao người khác. Ấy thế mà cô ta lại định chạy đi. Không có hứng thú với hắn sao? Khuôn mặt này, vóc dáng này, nụ cười này, hảo hữu tốt nhất của hắn còn từng nói một câu: "Cậu có thể đừng nở một nụ cười, mà khiến cho các nữ nhân khác, nhìn vào rồi lại không kìm được muốn cởi quần ra không?" Chạy đi? Hắn muốn biết danh tính của cô ta.
      Con mèo nhỏ này, là ai?

      Không nhịn được kéo eo nhỏ của cô tiến sát vào người mình, chuẩn xác hôn lên đôi môi anh đào của cô. Hai bờ môi dán chặt với nhau, dường như không có cách nào gỡ ra được. Hắn bỗng dưng giật mình, nhìn lại nữ nhân mà bản thân đang ôm trong vòng tay lúc này.

      Ngay cả Xảo Liên cũng không thể làm hắn mất kiểm soát đến thế, không thể làm hắn trầm luân đến vậy. Cái loại cảm giác này, khiến người ta dính vào rồi lại không muốn buông ra nữa. Cuốn hút. Hắn thích những mùi vị ngọt ngào như vậy.

      Thực ngọt!

      Cô trừng mắt lớn, có nam nhân nào bá đạo như hắn không? Tên Dạ Nguyệt này bệnh hoạn từ bao giờ vậy? Hắn ta đâu có đụng vào ai ngoài Xảo Liên?

      Tay nhỏ vươn ra, thật lực đẩy hắn. Đói với cô mà nói, lực đạo này không hề nhỏ. Có trách thì trách cô nữ phụ này quá yếu thôi. Nhưng thực lòng mà nói, cô nữ phụ lẳng lơ kia, sau cùng vẫn có gì đó lương thiện. Không phải ngây thơ, không phải níu kéo, nhưng đủ làm người ta lún vào thì không thể thoát ra. Mà vị nam nhân đang hôn cô mê mệt này...

      Lại giống y như thế!

      Triền miên một hồi, Hàn Dạ Nguyệt mới nhả ra, nhưng trong mắt vân còn tràn ngập tiếc nuối. Đây là trường, có muốn cũng không thể tùy tiện mà công khai. Trong đầu hắn đập lên những tiếng 'beng, beng': Mày đang công khai đó!

      Hắn đen mặt, thôi thì bỏ qua đi.

      Sau đó nhìn xuống nữ nhân không biết tên dưới tay mình, nhất thời trong lòng dâng lên một loại đắc ý và thỏa mãn.

      Khuôn mặt non mềm nhận thấy loại ánh mắt gian tà bên trên đang hướng thẳng vào mình liền đỏ ửng. Cô đập hắn một cái vào đầu và căm thù nói:

      "Biến thái!"

      Chân thon vô phương hướng mà chạy đi thẳng. Nói gì thì nói, này là co chỉ chạy để thoát khỏi tình huống hiện tại, còn chạy đi đâu thì có trởi mới biết được.

      Hàn Dạ Nguyệt nhìn theo thân ảnh nhỏ nhắn đang cật lực chạy, vò rối mái tóc vàng, khóe môi câu lên một đường vòng cung thật đẹp.

      "Mèo con, đáng yêu a!"

      Sau đó còn liếc được bảng tên của cô. Vương Xảo Linh? Đúng là trái đất kia vẫn thật tròn, thật tròn. Ai mà ngờ được là cái trường này, đụng trúng ai không đụng, lại trúng cô gái trước giờ vẫn nổi nhờ tai tiếng này.
      Palmerston thích bài này.
    4. Vu Không Thần
      Vu Không Thần
      Chương 4: Bá Đạo Hàn Dạ Nguyệt

      Vừa bước vào lớp liền chứng kiến cảnh tượng bắt mắt. Hàn Dạ Nguyệt cùng Vương Xảo Liên đang thân mật trò chuyện, thu hút ánh nhìn bao nhiêu người. Nói ra cũng đúng thôi. Tuy rằng Hàn Dạ Nguyệt và Vương Xảo Liên chưa lên tiếng về quan hệ của bọn họ, thì cả trường này ai ai cũng tự biết họ là một đôi. Cứ nhìn những hành động đó đi, chỉ có đứa mù mới không hiểu sự đời là cay đắng. Hàn Dạ Nguyệt nhếch miệng cười, nói ra một câu đều đều ngắn gọn, lập tức Vương Xảo Liên thẹn đỏ mặt, xua xua tay liên hồi. Rồi cả hai người đều cười vui vẻ. Mà theo trí nhớ của cổ thân thể này, trước giờ, nữ sinh trong trường chưa ai khiến Hàn Dạ Nguyệt cười được như vậy!

      Kệ đi! Nam nữ chính yêu nhau, nữ phụ cô đây xen vào làm gì?

      Nhưng là "cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng" a!

      "Ê! Mèo con! Qua đây nào!"

      Xem ra hắn vẫn chưa biết cô là Xảo Linh, đợi đến khi biết rồi thì đuổi cũng được. Có lẽ ban nãy chỉ là nhất thời bị cuốn hút, những thời điểm lãng mạn luôn là những phút giây vụt qua nhanh chóng mà. Cô cũng không cần để tâm.

      Một thân uyển chuyển bước đến, ánh mắt đầy sát khí của Xảo Liên liền trực tiếp bỏ qua. Ồ, phải rồi! Trước giờ Vương Xảo Linh đều bị ánh mắt này của Xảo Liên làm cho nhụt chí, sau đó mỗi lần đến gần Hàn Dạ Nguyệt đều trở nên càng giống giả tạo mà có. Không phải Hàn Dạ Nguyệt, chính cô cũng ghét loại tính cách này. Nhưng giờ thì muội muội đáng yêu à, em không thể đâm chọt sau lưng tỷ tỷ này nữa rồi.

      Xảo Liên hoa dung thất sắc, không thể để cái tỷ tỷ này làm mất mặt cô ta nha! Đang được mọi người đổ dồn ngưỡng mộ ánh mắt, như thế này liền không xong. Sau này, danh tiếng của bản thân cô ta liền để đi đâu? Phóng tên trước vẫn là hay hơn.

      "Dạ Nguyệt a! Em đói! Có thể đi ăn hay không!" Thế nhưng Dạ Nguyệt còn chưa phản ứng, đã bị cô ta kéo đi mất hút.

      Bước ra ngoài, cô đi vòng quanh trường, tuỳ tiện chọn một chiếc ghế để ngồi, tay nhỏ vân vê lọn tóc khẽ bay bay trong gió... Ánh mắt ngông ngạo đối diện với Xảo Liên khi nãy không còn.

      Thực cô cũng không hứng thú với Dạ Nguyệt, vốn dĩ khi xuyên duyệt đến nơi này, chỉ có ý nghĩ muốn kiếm thực nhiều tiền. Dù sao việc xuyên duyệt chỉ là ngoài ý muốn. Hơn nữa, làm sao lại không xuyên vào thân thể của nữ sinh bình thường đi? Lại còn đụng trúng một thân thể đầy tai tiếng này.

      Nhưng không sao, đối với cô mà nói, việc thay hình đổi dạng không làm khó được cô. Xảo Linh này, sẽ sớm biến mất khỏi bộ ngôn tình bi kịch đầy mình kia.

      Còn nữa, sau khi có được nghề đạo tặc, liền chính thức bỏ danh nữ phụ, còn Xảo Liên với Dạ Nguyệt, thành ra cái gì vợ chồng cô đều không quan tâm. Thế giới chính là cường giả vi tôn mà!

      Keng...

      Là chuông báo vào lớp a...

      Cô trí tuệ siêu phàm, chưa bao giờ nghĩ đến cần phải học thêm cái gì! Nghĩ vậy, vẫn đành lết xác vào lớp học, Xảo Linh hình tượng vẫn phải giữ gìn a! Bước đầu để cải thiện danh tiếng, chính là chăm chỉ.

      Đẩy cửa bước vào, chính là vừa kịp lúc ông thầy điểm danh.

      "Vương Xảo Linh!"

      "Có em!" Cô cất giọng uể oải, mặc kệ mấy chục ánh mắt sửng sốt đang nhìn mình. Xảo Linh bình thường, vào giờ học đều không hề đến lớp đúng giờ. Bộ dạng hôm nay lại thay đổi nhiều đến như vậy, kinh ngạc cũng không phải điều quá bất bình thường.

      Về chỗ ngồi, chân thon bỗng khựng lại. Bàn ghế của cô, tràn ngập rác. Cái lớp này, coi chỗ ngồi của cô là thúng rác chắc?

      "Là ai làm? Thú nhận có thể không chết!" Ánh mắt cô từ trong veo chuyển sang kinh động sát khí. Cô có thể cái gì không ghét, nhưng ghét nhất là bẩn. Người nào cố tình làm bẩn cô, tốt nhất trong vòng một tháng đừng để cô thấy mặt. Bằng không suốt học kỳ ở trường, đừng mơ có ngày sống yên ổn. Cô không tuân theo luật của ai, chỉ nghe theo nguyên tắc của chính mình. Ai dám phạm vào cô, đừng mong mơ đẹp.

      Quả đúng như cô nghĩ, nữ sinh trong lớp mười mấy mặt không ai nói với ai một lời. Thầy giáo sau phút hoàn hồn mới nhả ra một câu 'có vẻ giống tiếng người':

      "Xảo Linh, có thể kiếm chỗ khác ngồi a!"

      Như chỉ đợi có vậy, cuối lớp vang lên một giọng nói trong trẻo đầy nam tính:

      "Chỗ này!"

      Hàn Dạ Nguyệt hắn, từ đầu chí cuối không bỏ sót bất kì hành động nào của cô. Biết cô là Xảo Linh, nhưng lại thập phần thú vị, chính là không còn cảm giác ghê tởm như ngày trước. Người đứng trước mặt và người thường quấn lấy hắn trước kia, căn bản có cảm giác như hai người hoàn toàn khác. Con mèo nhỏ này, thực khiến hắn mê đắm không thôi.

      Nhân đây có cơ hội, ngu sao không nắm lấy, hắn đây là muốn trêu chọc con mèo nhỏ của hắn nha...

Chia sẻ trang này