Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Oneshot Ordinary Life

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Scars, 12/10/17.

By Scars on 12/10/17 lúc 16:44
  1. Scars

    Scars Đào Nhập Môn

    Tham gia ngày:
    7/10/17
    Bài viết:
    9
    Đã được thích:
    17
    Điểm thành tích:
    3

    [​IMG]


    O R D I N A R Y L I F E

    --

    [Catherine]


    Genre
    Daily Life | Fluff

    Rating
    [K]

    Status
    Finished

    Disclaimer
    Nhân vật thuộc về tác giả

    Lenght
    One-shot


    _______________________________

    Hình ảnh mang tính chất lừa tình cấp độ cao <3

    [ Tuệ An ]

    [​IMG]

    [ Hoàng Dương ]
    [​IMG]

    _______________________________



    [1]
    Tôi là An, đầy đủ là Trương Tuệ An. Tôi là con gái.

    Tôi có một thằng bạn thân từ thưở còn "dấm đài". Tên nó là Nguyễn Hoàng Dương. Tôi hay gọi nó là "Beach". Một phần vì mái tóc màu xám tím như nước biển, một phần vì Beach đọc na ná Peach - quả đào, nghe nó dễ thương. Phần còn lại vì nó đọc gần giống Bitch, và đó đúng chuẩn bản chất của Dương.

    [2]
    Tôi là con gái nhưng lại thích chạy đây chạy đó chơi, ít khi nào chịu ngồi im một chỗ. Tôi luôn là đứa bày trò và là đứa chịu phạt đầu tiên.

    Khác với tôi, tính nó khá trầm. Trầm theo kiểu ít nói, đơn giản vì nó lười. Nó thuộc cái loại thích ngồi một chỗ hơn là xê dịch linh tinh. Nó bảo làm thế để đỡ tốn năng lượng. Và đương nhiên ngu gì tôi tin nó.

    Tuy vậy, nó lại học rất giỏi và là học trò cưng của các thầy cô. Nhiều khi, tôi cũng được ké tí hào quang từ nó. Như kiểu hồi lớp năm nó được huy chương đồng quốc gia nhờ thi Toán trên mạng. Thế là suốt cả năm đó, tôi cứ vênh mặt mà tự hào: " Tao là bạn thân đứa đoạt giải quốc gia đấy! " Ngẫm mà thấy hài.

    Chúng tôi chỉ có duy nhất một điểm chung, đó là thích đọc sách. Thư viện trường là nơi chúng tôi " bám rễ " sau mỗi giờ học. Chúng tôi trở thành khách quen của mấy cô thư viện, quen đến mức các cô còn nhớ rõ góc chúng tôi ngồi, tựa sách chúng tôi hay đọc.

    [3]
    - An này. Mày đã từng thích ai chưa?

    Nó hỏi tôi như thế. Ở thư viện, bên chồng sách cao như núi như mọi khi.

    - Chưa.

    Tôi ngẩng đầu nhìn bóng đèn trên trần nhà, nheo mắt ngẫm nghĩ rồi nói. Rồi tôi quay qua thằng Dương đang chúi mặt vào cuốn Icarceron.

    - Mày thích đứa nào hả?

    - Ờ.

    Tôi lại hướng mắt vào cuốn Harry Potter trên tay. Vậy là thằng Dương thích đứa nào đó.

    Có lẽ là cái Mai Linh cùng lớp. Ừ. Nó cũng xinh lắm, lại vừa giỏi vừa hiền lành nữa. Đúng chuẩn nữ chính ngôn tình rồi còn gì. Thằng con trai nào mà chẳng thích.

    Tôi khẽ nhún vai, ép đầu óc mình quay trở lại với nội dung trang sách. Tập bốn. Chiếc cốc lửa. Mê cung. Có đứa chết. Tôi vo viên nội dung truyện trong đầu. Đây đâu phải lần đầu tiên tôi đọc bộ truyện này?

    [4]
    Tôi ngồi trên bên cửa sổ, tựa cằm lên khung gỗ đã sờn, tóc buông thõng khẽ đung đưa theo gió. Bên cạnh tôi, con Xám đã ngủ say. Nó khẽ rên gừ gừ, những cọng râu rung rinh theo từng nhịp. Xám là tên con mèo nhà tôi. Nó cũng đã già, béo tròn và có bộ lông xam xám như lông chuột.

    Ánh mắt tôi xoáy vào một khoảng không vô định. Nhiều khi tôi cứ thích đưa mắt ra ngoài cửa mặc dù chẳng biết mình nhìn gì. Đơn giản chỉ thích thôi.

    Tiếng chuông nhà thờ vang lên, phá tan bầu không khí tĩnh lặng của buổi hoàng hôn. Mấy con chim bồ câu tung cánh bay mất. Nền trời cam đỏ nổi lên những cánh chim trắng muốt.

    - An.

    Có tiếng gọi. Tôi liền thò đầu xuống. Dương đang đứng trước cửa nhà tôi, mái tóc màu xanh tím lay động trong gió. Tôi cười, đáp lại:

    - Cái gì?

    - Đi chơi không?

    - Đi thì đi.

    [5]
    Chúng tôi lại đèo nhau như chiếc xe đạp màu xanh bạc hà. Từ hồi lớp bảy rồi cơ. Nó đã trở thành một thói quen với cả hai đứa chúng tôi. Dương đèo. Tôi ngồi sau í ới hát. Nó bảo giọng tôi chói tai, lúc nào cũng bắt tôi im. Thế mà khi tôi im rồi, nó lại bảo thấy nhớ. Thế mới hài.

    Những buổi đi chơi thế này thường đi đến bãi đất trống phía sau trường cấp hai. Chỉ đơn giản là ngồi nghỉ dưới gốc cây cổ thụ, nói chuyện linh tinh và ngắm cảnh thôi. Đây là nơi mà Dương phát hiện ra trong một lần ở lại quét dọn với tôi. Chúng tôi, à không, có lẽ chỉ mình tôi coi nó như một " căn cứ quân sự " siêu siêu bí mật, có chết cũng không nói cho người khác.

    - Hôm trước mày nói thích đứa nào đấy. Thế tỏ tình được chưa?

    Như thường lệ, tôi luôn là người mở đầu cuộc hội thoại. Tôi ngồi co chân lại, tựa cằm lên đầu gối rồi đưa mắt nhìn thằng bạn thân. Nó ngồi duỗi chân, dựa người vào thân cây. Sau một lúc im lặng, nó đáp lại, nhưng là bằng một câu hỏi khác:

    - Mày nghĩ nếu tao tỏ tình, cô ấy sẽ đồng ý chứ?

    Tôi đảo mắt nhìn lên trời, chép miệng một cái.

    - Tuỳ từng người. Nhưng ai?

    - Có lẽ tao chưa nói được rồi.

    Nó cười, nhưng là cười buồn rồi im lặng. Tôi cũng im lặng theo. Quả thực, nói về thứ tình cảm nam nữ này thì tôi mù tịt, có muốn an ủi cũng chẳng biết nói gì.

    Chúng tôi cứ ngồi, ngắm hoàng hôn từ từ buông xuống, nhuộm kín bầu trời trong sắc đỏ cam buồn buồn.

    [6]
    Dương lại đèo tôi về. Đến nhà, tôi nhảy xuống, không quên chào nó một câu:

    - Mai gặp lại.

    Nó gật đầu, định quay xe đi nhưng rồi khựng lại một chút. Tôi chau mày nhìn nó.

    - An này.

    Nó gọi, tôi gật đầu, bốn mắt giao nhau.

    - Đừng bỏ tao nhé.

    Tôi phì cười, kiễng chân lên vò đầu nó.

    - Đương nhiên.

    [End]
     
    Bài viết mới
    Đợi nắng tuổi 30
    Đợi nắng tuổi 30 bởi Rùa, 22/9/17 lúc 23:17
    Chỉnh sửa cuối: 15/10/17
    Hập, Kingaria, Larry and 2 others like this.

Bình luận

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Scars, 12/10/17.

    1. Lazy Libra
      Lazy Libra
      Nói thặc, cách hành văn của bạn có cái gì đó rất là... thú vị (?) = ))
      Nhưng mà hơi ngắn, đọc hổng đã. Với lại mị đang trông chờ xem tình-tiết-có-phải-như-mị-nghĩ hay không thì end mất tiêu, hơi bị hụt hẫng =3=
      Lỗi chính tả thì hông có
      hay tại ngắn quá nên mị đọc lướt
      Dù sao thì chỗ dưới đây, dấu ngoặc cần phải dính sát~ vào phần nội dung bên trong nó nha :3

      Hết òi, chúc bẹn ra thêm được nhiều truyện hay nựa :3
    2. Scars
      Scars
      Trời, bất ngờ quá sức luôn UwU
      Tớ mới đăng truyện được có 18 phút mà đã có người cmt, lạy Merlin, cảm giác sung sướng chạy trong từng sợi tóc. :))
      Đây là tác phẩm đầu tay, tớ soi cực kĩ nên hông có lỗi chính tả đâu cậu *chắc chắn 100% luôn nhé* ỌvO
      Tớ hong thấy ngắn người ạ, OS này dài 3 page word đó nha, nhưng tại tớ hay xuống dòng *aka ăn bớt* nên mới thế thôi. Tớ sẽ khắc phục trong fic tiếp theo. >w<
      Cảm ơn rất nhiều nè
      Lazy Libra thích bài này.
    3. Zondas
      Zondas
      Có lẽ là truyện trầm, hơi tâm lí. Bò kể theo ngôi thứ nhất khá tự nhiên, và rất dễ thương mặc dù end có hơi cụt hướng, nếu Bò kể dài hơn nữa, có lẽ truyện sẽ cuốn hút người đọc hơn.
      Ngoài ra lỗi sai không nhiều, tôi chỉ tìm ra được nhiêu đây thôi, coi như làm quà tặng cậu luôn.

      [1]

      Tôi có một thằng bạn thân từ thưở còn "dấm đài". Tên nó là Nguyễn Hoàng Dương. Tôi hay gọi nó là "Beach". Một phần vì mái tóc màu xám tím như nước biển, một phần vì Beach đọc na ná Peach - quả đào, nghe nó dễ thương. Phần còn lại vì nó đọc gần giống Bitch, và đó đúng chuẩn bản chất của Dương.

      -> Cái phần giới thiệu không liên quan đến phần thân bài, cảm giác nó cứ lạc trôi từ nơi nào ấy. Đặc biệt hơn, phần thân bài An chưa hề gọi Dương là Bitch lần nào cả, xem lại nha.

      [2]

      Nó thuộc cái loại thích ngồi một chỗ hơn là xê dịch linh tinh.

      -> Xê dịch thường dùng cho đồ vật hơn là dùng cho người nhé cậu.
      Scars and Kingaria like this.
    4. Scars
      Scars
      Hị, xin lỗi rep muộn. :'( Sáng vội quá.
      Thực ra OS này chỉ là thành quả của việc đồ ăn ngập ũng não, cộng thêm ngồi trên tầng mười chung cư gió thổi lạnh sml. Được mọi người cmt góp ý như này, tớ thật rất rất hạnh phúc. :)
      Nói thật, tớ cố viết cho nó vui vui một chút, nhưng không biết não nghĩ thế nào tự nhiên lại gõ ra cái truyện trầm như vậy :'<
      Cảm ơn cậu rất nhiều <3 Yêu thương
      Kingaria thích bài này.

Chia sẻ trang này