Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Tình Cảm - Lãng Mạn Paraphilla

Thảo luận trong 'Truyện Dài Đa Thể Loại' bắt đầu bởi Dreamer, 2/8/18.

  1. Dreamer

    Dreamer OFFLINE Đào Tác Giả

    Tham gia ngày:
    17/6/16
    Bài viết:
    564
    Đã được thích:
    3,059
    Điểm thành tích:
    414
    Title: Paraphilia
    Author: Rùa (T u r t l e)
    Genre: Tragedy, Romance, Psychological, Drama
    Rating: M
    Length: 20 Chương
    Status: Ongoing
    Note: Chỉ là truyện về một căn bệnh tâm lý thôi.
    Summary:
    Paraphilia là căn bệnh lệch lạc tình dục. Nói dễ hiểu là họ say mê tìm kiếm một phương thức quan hệ khác thay vì bình thường để đạt được khoái cảm. Paraphilia là bao gồm hai loại: Lệch lạc đối tượng và lệch lạc mục tiêu.
    Lệch lạc đối tượng là ái nhi (thích trẻ con), ái lão (thích người già), ái vật, ái tử thi, ái phạm nhân, ái thú, đồng tính luyến ái tương tự như hai loại ái trên.
    Lệch lạc mục tiêu là các thể loại SM, phô dâm, thính dâm, thị dâm, miên dâm, loại dục cọ xát, loại dục cải trang.

    Mục lục:
    Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7
    Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14
    Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20
     
    4 people like this.
  2. Dreamer

    Dreamer OFFLINE Đào Tác Giả

    Tham gia ngày:
    17/6/16
    Bài viết:
    564
    Đã được thích:
    3,059
    Điểm thành tích:
    414
    Chương 1
    Bức tường màu đỏ

    Kí ức của tôi là một bức tường màu đỏ.

    Một người đàn ông trẻ tuổi đã giết chị gái tôi, sau khi bọn họ điên cuồng làm tình, máu của chị đã nhuộm đỏ bức tường.

    Tôi đã chứng kiến hết tất cả.

    Người đàn ông trẻ tuổi đó là chồng sắp cưới của chị.

    Gã giết chị bởi gã thích tôi, một đứa trẻ mới bảy tuổi.

    Tôi không có ba mẹ, không có người thân, chị là chỗ dựa duy nhất, chị gái đã mất, gã nhận nuôi tôi và tôi sẽ là của gã.

    Tôi nhớ tới vẻ mặt khóc lóc của gã trước linh cữu của chị, gã ôm tôi trước mặt tất cả mọi người, gã nói, sẽ chăm sóc tôi, yêu thương tôi bằng tất cả trái tim của mình thay cho chị. Những người chứng kiến rơi nước mắt cảm động, còn tôi thấy gã thật ghê tởm.

    Kí ức đêm chị tôi chết vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí tôi, bàn tay dính máu của gã trượt vào áo tôi, gã xoa mặt tôi, hôn mạnh lên môi tôi. Gã thì thào trong vui sướng bên tai tôi: “Em là của anh rồi.”

    Gã không xâm phạm tôi bởi vì tôi còn quá nhỏ, nhưng những việc gã làm với tôi cũng chẳng khác xâm phạm là bao. Lúc đó tôi quá nhỏ để hiểu tất cả những gì gã làm với mình, điều duy nhất tôi rõ ràng, tôi ghét và sợ gã.

    Sau khi an táng chị, gã đóng vai một người anh tử tế, ôm tôi về nhà của gã.

    Quãng thời gian thơ ấu sống chung với gã là quãng thời gian tôi muốn xóa sổ nhất trong cuộc đời ngắn ngủi của mình.

    Gã thích ôm tôi ngủ, luồn tay vào quần áo tôi sờ nắn, hôn cơ thể tôi bất cứ khi nào gã muốn. Gã dạy cho tôi cách thỏa mãn đàn ông bằng tay và miệng. Gã là một tên biến thái!

    Nhưng tôi không thể phản kháng.

    Tôi ghét gã.

    Tôi căm thù gã.

    Tôi sợ gã.

    Sợ gã sẽ giết tôi như đã giết chị gái tôi.

    Mà tôi cũng không có sức lực phản kháng gã. Gã hơn tôi gần hai mươi tuổi, gã còn thua tuổi chị gái tôi. Gã rất khỏe, cho dù tôi vùng vẫy cũng không thể thoát khỏi bàn tay gã. Giống như chị vậy, chị đã cố hết sức chống trả lại gã nhưng cuối cùng vẫn nằm trong vũng máu, máu của chị nhuộm đỏ cả bức tường sau lưng chị.

    Năm bảy tuổi, tôi đã hiểu rõ, sức mạnh đàn ông và phụ nữ thua kém nhau rất nhiều. Cho nên đối với hành vi ghê tởm của gã, tôi không phản kháng, mặc gã nhào nặn, chơi đùa tôi như một con rối hay thú nuôi của gã.

    Cho tới lúc tôi lớn hơn một chút, tôi bắt đầu nuôi dưỡng ý niệm chạy trốn khỏi gã. Tôi nghĩ chạy đi đâu cũng được, miễn sao rời xa gã, tôi có thể chết đói chết rét ngoài đường, nhưng tôi tuyệt đối không thể chết trong tay gã như chị. Gã muốn tôi, tôi rời khỏi gã, đó là sự trả thù duy nhất tôi có thể làm.

    Năm mười một tuổi là lần đầu tiên tôi chạy trốn.

    Sau giờ học, tôi lẻn ra cửa sau của trường và chạy tới công viên gần đó. Tôi biết gã sẽ đi tìm, tôi nấp trong cầu trượt ống vòm, trái tim tôi đập thình thịch, tôi cầu mong gã sẽ không tìm ra tôi. Mỗi khi nghe tiếng bước chân gần xa xung quanh, tôi đều hoảng loạn, tưởng tượng rằng đó là gã. Tôi không biết tôi nấp trong đó bao lâu, cho tới khi tôi mệt mỏi ngủ quên mất và bị cảnh sát khu vực đi tuần tìm được.

    Lúc tôi tỉnh dậy, biết cảnh sát đã gọi cho gã tôi như phát cuồng bật khóc, cầu xin các chú cách sát đừng để tôi về nhà với gã. Những chú cảnh sát hỏi tôi, gã đã làm gì tôi, gã đánh tôi sao, một câu tôi cũng không trả lời được, tôi không biết phải nói thế nào, tôi nhớ tới lời gã đe dọa: “Đừng nói chuyện tôi làm với em với người lạ, nếu không tôi sẽ giết em như chị em đấy!”

    Tôi càng không dám nói, chỉ biết khóc lóc cầu xin. Cho tới lúc gã xộc vào đồn cảnh sát với bộ dạng gấp gáp, mái tóc bù xù, đôi mắt đỏ hoe vì lo lắng. Khi nghe thấy tôi khóc lóc xin xỏ không muốn về nhà, gã trừng mắt nhìn tôi, sau đó ôm lấy tôi, hai cánh tay xiết chặt lấy cơ thể bé nhỏ của tôi. Gã không nói gì với tôi cả, chỉ cảm ơn cảnh sát rồi ôm tôi về nhà.

    Tôi như linh cảm được chuyện gì sẽ xảy ra với mình, tôi điên cuồng vùng vẫy, cho dù biết không có ích gì, bởi nếu bây giờ không chống trả, hy vọng duy nhất của tôi sẽ vỡ vụn.

    Nhưng tôi làm sao chống lại gã được. Chỉ với một tay gã đã khiến tôi câm nín, gã ném tôi vào trong xe gã, cánh cửa xe đóng sập lại cũng là lúc cơn ác mộng của tôi bắt đầu.

    Tôi bị gã vác vào nhà, gã ném tôi xuống sàn và cơ thể to lớn của gã nhào tới. Gã xé áo và váy tôi, tay của gã túm lấy da thịt mềm mại, tôi đau điếng, tôi cắn môi muốn bật máu để kìm nén tiếng khóc của mình. Gã cắn ngực tôi, cổ tôi, bắp đùi và bụng tôi như để xả cơn giận dồn nén trong lòng.

    Gã vỗ gương mặt đầy nước mắt của tôi, gã nói: “Anh đối với em không tốt sao?”

    Tôi ghét gã.

    “Em không thích anh phải không?”

    Tôi hận gã.

    “Tại sao em trốn?”

    Tôi muốn trả thù gã.

    “Tại sao không muốn về nhà?”

    Tại vì gã.

    “Tại sao không trả lời?” Gã bóp cổ tôi. “Mày câm à?”

    Hơi thở của tôi như tắc nghẹn lại, tôi túm lấy tay gã, tôi vùng vẫy. Cho tới lúc tôi cảm tưởng mình sẽ chết trong tay gã thì gã lại buông ra. Gã nhìn tôi nở nụ cười man rợ: “Anh nên trừng phạt em thế nào đây nhỉ?”

    Gã vuốt bụng và đùi tôi.

    Tôi rùng mình, tôi chẳng còn là đứa trẻ con ngây thơ nữa, tôi biết gã muốn làm gì. Tôi ôm cổ gã, chủ động hôn lên mặt gã, òa khóc: “Em biết sai rồi.”

    “Biết rồi?”

    “Em xin lỗi, em không dám trốn nữa.”

    Tay gã vẫn ở nơi đó.

    “Đừng đối xử với em như vậy. Em sợ lắm!”

    Gã nhìn tôi chằm chằm.

    Tôi vùi mặt vào ngực gã, thì thào: “Xin anh, tha cho em đi.”

    Gã buông tay ôm lấy tôi. Gã thở dài nặng nề: “Sớm hay muộn em cũng là của anh.”

    Từ ngày đó gã quản lý tôi rất chặt, đưa đón tôi đi học, không cho tôi ra ngoài chơi, không cho tôi một phút riêng tư bên ngoài. Tôi nước mắt ngắn nước mắt dài xin gã, gã chỉ lạnh nhạt nói: “Muốn đi anh đưa em đi.”

    Tôi không muốn đi với gã, chỉ có thể ở nhà.

    Ngày tháng trôi đi, tôi mười hai tuổi cũng là lúc nữ thần sinh lý thức giấc. Ngày tôi thấy vết đỏ trên quần áo là ngày tôi thấy cuộc đời mình đen tối nhất. Tôi biết, chuyện gì sẽ xảy ra với tôi khi tôi trưởng thành. Tôi cố gắng giấu diếm gã, nhưng gã không cho tôi ra ngoài mua đồ, mỗi đêm đều thích ôm tôi ngủ khỏa thân, tôi không giấu được.

    Lúc gã phát hiện ra, tôi im lặng ngồi trên giường nhìn gã tươi cười vui vẻ. Gã hôn lên mặt tôi: “Anh đợi ngày này lâu lắm rồi.” Sau đó gã mặc quần áo đi mua đồ dùng cho tôi.

    Từ ngày đó gã bắt đầu thay đổi phương thức hành hạ tôi, mỗi đêm không chỉ tôi thỏa mãn gã bằng tay và miệng nữa mà gã cũng thỏa mãn tôi tương tự như thế. Gã dạy cho tôi những bài học về giới tính, quan hệ nam nữ bằng lý thuyết và cả hành động mỗi khi đêm tối.

    Không biết có phải do gã hay không mà tôi phát dục rất sớm và nhanh so với các bạn cùng lứa. Tôi có cảm giác ngực và mông mỗi ngày một lớn hơn, eo cũng nhỏ hơn, đôi khi nhìn vào gương tôi không tài nào nhận ra bản thân. Trong tâm trí, tôi vẫn nghĩ mình là một cô bé chưa trưởng thành, mọi thứ tới quá nhanh, tôi không kịp phản ứng.

    Dần dần, tôi còn phát hiện mình dễ dàng bị kích thích bởi tình dục. Mỗi khi gã thỏa mãn tôi, cơ thể tôi như có dòng diện chạy qua, tôi ngây ngất trong một khoảnh khắc nào đó, để rồi lúc sực tỉnh, tôi thấy ghê tởm bản thân mình kinh khủng và tôi cuộn người trong vòng tay gã mà bật khóc.

    Gã tưởng tôi khó chịu, gã an ủi: “Đấy là do em chưa quen thôi.”

    Tôi ghét nghe giọng điệu gã lúc ấy.

    Dường như nỗi thù hằn của tôi với gã ngày một sâu sắc hơn.

    Đôi khi tôi nhớ tới chị tôi, một người phụ nữ xinh đẹp nhưng đã quá lứa lỡ thì. Chị hơn tôi rất nhiều tuổi, trải đời cũng không ít, chị kiếm rất nhiều tiền và rồi thay vì tìm kiếm tình yêu thì chị lại mua tình. Chị thích trai trẻ, chị thường đưa những người đàn ông trẻ hơn chị rất nhiều về nhà và làm tình, có khi trong phòng ngủ, phòng khách hay thậm chí trước mặt tôi.

    Gã là một trong những chàng trai trẻ của chị.

    Chị si mê gã một cách điên cuồng, gã là người tôi thấy chị đưa về nhà nhiều nhất. Trong quá khứ, ấn tượng của tôi về gã là một người đàn ông đẹp trai, nói chuyện rất thu hút người khác, gã biết cách làm phụ nữ vui lòng, ví dụ như chị tôi, luôn luôn vui vẻ và tỏ ra hạnh phúc khi bên cạnh gã. Chẳng ai biết rằng đằng sau vẻ ngoài bắt mắt ấy lại là một con quỷ đội lốt người có tâm lý biến thái với trẻ con.

    Gã có sức hấp dẫn tới mức chị tôi muốn lấy gã. Một người đã trải qua bao nhiêu sóng gió cuộc đời, trái tim dường như đã chẳng còn biết rung động, chỉ luôn theo đuổi thú vui xác thịt như chị lại muốn lấy gã.

    Và cuối cùng chị đã chết trong vòng tay gã, chết trong cuộc ái ân ngọt ngào chị theo đuổi, tình yêu khó khăn lắm chị mới cảm thụ được cũng tan theo mây khói. Đứa em gái duy nhất của chị thì rơi vào tay gã, bị gã ép buộc thỏa mãn tâm lý biến thái của gã.

    Tình yêu lệch lạc chính là bi kịch.

    Tình dục lệch lạc chính là bi kịch của bi kịch.

    Chị tôi và tôi là nạn nhân của tấn bi kịch ấy. Với chị tôi, tấn bi kịch đã kết thúc. Còn với tôi, tấn bi kịch mới chỉ bắt đầu.
     
    4 people like this.
    1. View all 4 comments
    2. Tang Tình Tích Tịch
      Tang Tình Tích Tịch
      *nỗ lực che lại máu mũi đang xịt*
      3/8/18
    3. Dreamer
      Dreamer
      An tâm k có H đâu =))
      3/8/18
    4. Cậu Vàng vô đuỵt
      Cậu Vàng vô đuỵt
      Giờ tui mới biết là bấy lâu nay gu truyện ưa thích của tui là Paraphilia
      3/8/18
  3. Dreamer

    Dreamer OFFLINE Đào Tác Giả

    Tham gia ngày:
    17/6/16
    Bài viết:
    564
    Đã được thích:
    3,059
    Điểm thành tích:
    414
    Chương 2
    Anh ấy

    Mười ba tuổi, tôi đã trở thành một người phụ nữ thật sự.

    Gã hôn tôi và nói: “Anh đợi ngày này lâu lắm rồi.”

    Tôi nghẹn ngào khóc dưới thân gã.

    Tôi biết ngày này sớm hay muộn sẽ tới, vậy nên tôi mới muốn trốn khỏi gã, tôi muốn trả thù gã. Nhưng gã không cho tôi cơ hội, trước khi tôi kịp rời đi, gã đã ăn tươi nuốt sống tôi rồi.

    Trong cơn hoan ái ấy, gã thỏa mãn, tôi tuyệt vọng. Thứ tôi mất đi không chỉ là cái màng mỏng manh ấy mà còn là ánh sáng hy vọng của cuộc đời. Tuy tôi ở bên gã từ năm bảy tuổi nhưng không có nghĩa là tôi không biết nghĩ tới tương lai sau này.

    Tôi đã nghĩ sau khi trốn khỏi gã, tôi có thể tới một nơi thật xa, đi làm kiếm thật nhiều tiền, sau đó quen một anh chàng đẹp trai, kết hôn, sinh những đứa con đáng yêu và sống một cuộc đời mơ ước. Đó là ánh sáng hy vọng của cuộc đời tôi. Nhưng đã bị gã dập tắt không thương tiếc.

    Từ ngày gã có được tôi hoàn toàn, cuộc sống của tôi như giở sang trang khác. Mỗi ngày với tôi giống như là địa ngục, gã ép buộc tôi thỏa mãn gã mọi lúc gã muốn, trước kia gã còn ngại tôi còn quá nhỏ, nhưng hiện tại gã chẳng e dè gì nữa, thậm chí gã còn điên cuồng hơn trước kia rất nhiều.

    Ví dụ như khi tôi dọn bàn ăn, gã xộc tới, bế xốc tôi lên bàn, xé bỏ quần áo tôi, thô lỗ làm bừa. Hoặc khi tôi đang tắm, cho dù có khóa chặt cửa, gã vẫn xông vào quấy nhiễu tôi được. Kể cả lúc tôi học bài, gã cũng không muốn buông tha. Không nói tới lúc ở trên giường. Mặc cho tôi phản kháng hay không thích, gã vẫn thực hiện hành vi của mình.

    Tôi ngày càng ghét gã.

    Càng muốn chạy trốn hơn.

    Và cơ hội của tôi cuối cùng cũng tới.

    Anh ấy đã tới.

    Anh ấy là một người bạn của gã, lớn hơn gã năm tuổi và hơn tôi hai mươi tuổi. Tôi mười ba, anh ấy đã ba mươi ba rồi. Tôi nên gọi anh ấy là chú, nhưng tôi thích gọi là anh hơn, bởi tôi rất thích anh ấy. Kể từ lúc anh ấy xuất hiện, tôi đã biết anh ấy có thể đưa tôi rời khỏi gã.

    Sống với gã sáu năm, tôi biết rõ, gã không nhiều bạn, gã cũng chưa bao giờ đưa bạn về nhà. Nhưng hôm đó gã đưa anh ấy tới, đó là một người đàn ông rất đẹp trai, có đôi mắt ấm áp và nụ cười rạng rỡ giống người chị đã khuất của tôi.

    Lần đầu tiên anh ấy nhìn thấy tôi, anh ấy đã xoa đầu tôi và nói: “Chào cô bé, chú là bạn của anh cháu!”

    Trái tim tôi lúc đó thật sự đã loạn nhịp.

    Mười ba tuổi, lần đầu tiên tôi biết thế nào là rung động. Không giống như trong mấy cuốn tiểu thuyết ngôn tình tôi lén đọc, cảm giác cảm nắng của tôi là vui mừng, là hạnh phúc, là ngọt ngào đau đớn.

    Tôi vui mừng vì anh ấy đã xuất hiện.

    Tôi hạnh phúc vì tôi đã tìm thấy bạch mã hoàng tử của đời mình.

    Tôi ngọt ngào đau đớn vì tôi không biết anh ấy có thích một đứa con gái như tôi không.

    Anh ấy là người trên thành phố, là bạn cũng là ân nhân của gã. Anh ấy tới thành phố này công tác, không may nhà trọ anh ấy ở bị cháy, không thể tìm nơi ở ngay được, công việc thì đang trong giai đoạn gấp rút nên anh ấy mới tới nhà gã ở khoảng mười ngày, thu xếp xong công việc, anh ấy sẽ về thành phố luôn.

    Mười ngày, thời gian tôi có thể làm anh động lòng quá ngắn.

    Nhưng anh là hy vọng duy nhất của tôi, dù ngắn ngủi, tôi cũng phải nắm bắt.

    Nhà của gã là nhà hai tầng nhưng chỉ có hai phòng ngủ sát vách. Một phòng của gã và một phòng của tôi, thật ra căn phòng thứ hai gọi là phòng của tôi nhưng chưa có đêm nào tôi được ngủ một mình trong căn phòng đó cả, hoặc là tôi ngủ trong phòng hắn hoặc là hắn ngủ trong phòng tôi. Mặc dù trong căn phòng đó thì đồ đạc của tôi cũng được sắp xếp đầy đủ, nhưng tất cả chỉ làm màu mà thôi, cho người ngoài xem và giờ là cho anh ấy xem.

    Mối quan hệ của tôi và gã trước mặt người ngoài thì là anh em, gã như một người đàn ông có trái tim thiên thần, tận tụy chăm sóc cho em gái của vị hôn phu đã qua đời. Ai cũng nghĩ rằng gã tốt đẹp, trên đời này chỉ có tôi mới rõ gã mục rữa như thế nào.

    Gã thu xếp cho anh ấy ngủ trong phòng gã, mặc cho anh ấy nói rằng anh ấy ngủ trên sô pha phòng khách cũng được. Gã bày ra bộ dạng tử tế nói rằng gã sẽ ngủ phòng khách, anh ấy cứ an tâm ngủ trong phòng gã. Tôi biết rõ gã sẽ không ngủ sô pha, anh ấy ngủ phòng gã và gã sẽ ngủ phòng tôi.

    Trước sự nhiệt tình của gã, anh ấy không từ chối. Đêm đó, tôi và anh ấy nằm cách nhau một bức vách. Anh ấy ở phòng bên im lặng chìm vào giấc ngủ, còn tôi ở phòng bên đang bị một con quỷ đói tàn nhẫn giày vò. Dù nhà có khách tới gã cũng không bỏ qua cho tôi.

    Tôi nghĩ tới cảnh ban đêm anh ấy vô tình thức giấc nghe thấy động tĩnh phòng bên là nước mắt tôi muốn trào ra, thể xác và linh hồn đều khó chịu, tôi cắn chặt môi, phản kháng gã. Dường như gã rất bất ngờ trước phản ứng của tôi, gã hôn tôi như cắn xé, tay của gã như gọng kìm siết lấy cổ tay tôi, hai thân thể thô bạo va chạm, tôi đau tới nỗi chết lặng. Dần dần tôi từ bỏ phản kháng, tôi nhìn chăm chăm bức vách, cầu nguyện rằng anh ấy đã ngủ say, tôi vẫn là cô bé bé bỏng, ngây ngô, trong sáng trong mắt anh ấy.

    Sáng hôm sau, lúc tôi thức dậy thì gã đã rời đi. Tôi lê lết thân thể đau nhức xuống giường, tôi nghĩ nhà không có người nên khoác chiếc áo sơ mi mỏng manh gã treo đầu giường ra ngoài, không ngờ được anh ấy đang ngồi ở phòng khách. Lúc tôi bước ra cả hai đều ngạc nhiên, xấu hổ và bối rối.

    Tôi lắp bắp: “Chào... buổi sáng!”

    Anh cúi mặt vào tờ báo trên tay: “Ừm...”

    Khi đó tôi có thể quay vào thay đồ, nhưng không, tôi vẫn đứng đó nhìn anh chăm chú. Ngượng ngùng đã đi qua, tôi chỉ muốn quan sát xem anh có cảm xúc gì với tôi không. Nhưng anh không nhìn lén tôi, mắt vẫn dán chặt vào tờ báo, không lung lạc một giây. Tôi cười nhẹ, chạy vào phòng tắm.

    Nhà không lớn, từ phòng khách có thể nhìn được cửa phòng tắm. Vì căn nhà này chỉ có tôi và gã ở, từ trước tới nay không có ai tới chơi, nên để tăng tình thú gã đã lắp cửa kính, từ ngoài nhìn vào có thể thấy động tĩnh của người bên trong. Tôi mở nước lớn, cố tình uốn éo trước gương, chà sát đường cong cơ thể dưới làn nước từ vòi sen. Tôi không chắc anh có nhìn trộm tôi tắm không, nhưng tôi vẫn hành động táo bạo như thế.

    Tắm xong ra ngoài tôi vẫn mặc chiếc áo sơ mi của gã, tôi vào phòng bếp lấy ba cái bánh mì nước và hộp mứt dâu, sau đó tôi chạy ra phòng khách ngồi cạnh anh. Tôi dùng tay phết đầy mứt dâu lên bánh, mười đầu ngón tay đều nhem nhuốc. Tôi cắn một miếng bánh lớn, mứt dâu tràn ra chảy xuống cổ áo đang mở, dính trên bầu ngực.

    Tôi cau mày một cái rồi kêu lên: “A, dây ra người rồi.”

    Anh giật mình nhìn qua, tôi chớp mắt nhìn anh: “Chú lau dùm cháu được không?” Tôi xòe tay trước mặt anh. “Tay cháu bẩn.”

    “À... ừ.” Anh ngượng ngập rút khăn giấy trên bàn, cánh tay run run đưa tới, tôi sát lại gần cho anh thấy rõ bầu ngực phát dục sớm thoắt ẩn thoát hiện dưới cổ áo sơ mi. Gương mặt anh đỏ ửng, tôi khoái trá cười toe, tôi nắm tay anh ấn xuống dưới cổ áo, tôi nói: “Chú lau cho cháu nhanh đi, cháu khó chịu.”

    Anh gật đầu, vụng về lau mứt dâu dính trên ngực tôi sau đó nhanh chóng rút tay ra.

    Tôi vẫn chưa cảm thấy thỏa mãn, cầm miếng bánh đầy mứt dâu đã cắn dở đưa ra trước mặt anh.

    “Chú ăn không?”

    “Không... Không, cháu ăn đi.”

    Nhìn bộ dạng lúng túng của anh, tôi muốn bật cười.

    Tôi cố tình đem bánh lại gần anh, miếng bánh bất ngờ rơi xuống đùi anh. Tôi hoảng hốt rút khăn giấy, đưa tay tới lau, anh nhanh hơn túm lấy tay tôi. Hai bàn tay chạm nhau, giống như chạm phải lửa, tay tôi bị hơi ấm trong tay anh làm bỏng rát. Nhịp tim cũng rối loạn, tôi nâng mắt nhìn anh, hai mắt chạm nhau, tôi thấy rõ sự ngờ vực, hoang mang trong mắt anh. Tôi bật cười, rút tay lại.

    “Chú tự lau đi, người cháu bẩn rồi, cháu đi tắm lần nữa đây.”

    Bước vào phòng tắm, tôi dựa lưng vào tường, tay đặt lên ngực đè nén lại trái tim như đang muốn nhảy ra ngoài. Cảm giác kích thích và sung sướng khiến tôi cười khanh khách nhưng nước mắt lại muốn chảy ra. Tôi ném áo sơ mi xuống sàn, phòng tắm vẫn ướt át nên trong lúc bất cẩn, tôi đã ngã xuống sàn, cả người đau tới mức không đứng dậy được.

    Tôi cao giọng gọi người bên ngoài: “Chú ơi, chú...”

    Mãi một hồi bên ngoài mới có người đáp lại: “Chuyện gì thế?”

    “Cháu bị ngã, chú vào đây đỡ cháu dậy với!”

    Bên ngoài lại im lặng một lúc lâu, lúc tôi không trông ngóng gì nữa thì mới nghe thấy tiếng xoay khóa cửa phòng tắm. Anh bước vào, việc đầu tiên không phải đỡ tôi mà là lấy một cái khăn tắm quấn quanh người tôi rồi bế tôi lên.

    Khoảnh khắc tôi nằm trong lồng ngực anh, tôi cảm thấy rất ấm áp. Tôi cố tình vùi đầu vào ngực anh, hai tay ôm lấy cổ anh, tôi hít một hơi thật sâu mùi hương của anh rồi nói nhỏ: “Cháu tưởng chú bỏ mặc cháu luôn rồi chứ!”

    Anh không đáp, tôi nghe thấy tiếng thở dài.

    Anh đỡ tôi vào phòng, tôi nằm ngồi trên giường, mắt thấy anh sắp ra ngoài, tôi gọi giật anh lại: “Chú, đừng đi vội.”

    Anh không quay đầu, hỏi: “Chuyện gì nữa?”

    “Quần áo cháu... cháu đau không ra lấy được. Chú có thể lấy đỡ cháu được không?” Thấy anh do dự, tôi nói thêm. “Người cháu đau lắm.”

    Lúc này anh mới quay đầu, hỏi tôi tủ quần áo ở đâu, anh lấy ra một bộ đồ ngủ kín đáo đưa cho tôi. Tôi cầm lấy, ngẩng đầu nhìn anh. Gương mặt anh đỏ ửng, đầu anh quay qua một bên, nhìn ra cửa, đôi mắt không quét qua tôi lấy một lần.

    Trong lòng tôi cảm thấy mùi vị chua chát của sự thất vọng. Không kìm được, tôi hỏi anh: “Chú có thấy cháu đẹp không?”
     
    Chỉnh sửa cuối: 12/8/18 lúc 00:14
    4 people like this.
  4. Dreamer

    Dreamer OFFLINE Đào Tác Giả

    Tham gia ngày:
    17/6/16
    Bài viết:
    564
    Đã được thích:
    3,059
    Điểm thành tích:
    414
    Chương 3
    Trái cấm thơ ngây
    “Chú có thấy cháu đẹp không?”

    Anh nhìn tôi, đôi mắt lộ ra sự kinh ngạc. Mãi một lúc sau, anh mới vỗ đầu tôi nói: “Trẻ con ai cũng rất đáng yêu.”

    Trẻ con à? Từ lâu tôi đã chẳng còn là một đứa trẻ nữa, nhưng tôi cũng chẳng thể nào nói với anh, tôi đã trở thành một người phụ nữ thật sự. Tôi nhìn anh ra khỏi phòng rồi im lặng mặc lại quần áo. Trong hốc mắt tôi nong nóng, dường như có cái gì đó sắp chảy ra.

    Tuy tôi không phải là đứa thông minh gì, nhưng tôi biết anh đã nhận ra ý đồ của tôi. Anh từ chối nó một cách dịu dàng mà tàn nhẫn. Anh nhắc nhở, tôi vẫn còn là một đứa trẻ, anh không thể thích tôi. Nhưng anh là một chàng trai trưởng thành, anh ấm áp và dịu dàng tới vậy, làm sao tôi có thể không thích anh?

    Từ ngày đó, bất kể khi nào anh ở nhà, tôi cũng năm lần bảy lượt bày trò quyến rũ anh, thậm chí ngay cả lúc gã ở nhà. Khi cả ba chúng tôi ngồi trên bàn ăn, tôi ngồi đối diện anh, tôi cố tình đung đưa chân chạm vào chân hoặc leo lên bắp và đùi anh. Những lúc như thế anh chỉ rụt chân lại, nhìn tôi bằng ánh mắt không vui lòng nhưng cũng không nói gì cả. Đối mặt với ánh mắt ấy của anh, trong lòng tôi vui sướng vô cùng.

    Anh lo lắng cho tôi, sợ gã phát hiện sẽ trừng phạt tôi.

    Không phải tôi không sợ gã, không phải tôi không lo lắng nếu như gã biết tôi quyến rũ anh thì gã sẽ làm gì với tôi. Nhưng thời gian tôi có thể ở bên anh quá ngắn ngủi, nếu như tôi không nắm bắt cơ hội, tôi có thể đánh mất anh mãi mãi và tôi sẽ tiếp tục sống trong địa ngục trần gian này.

    Tôi đánh cược bản thân một lần, tôi sẽ khiến anh yêu tôi, đưa tôi đi khỏi chốn này, rời xa gã. Nếu như tôi thất bại, gã phát hiện ra, có thể gã sẽ giết tôi, nhưng không sao cả, không có anh, tiếp tục sống cạnh gã đối với tôi cũng là sống không bằng chết.

    Đêm tối, sau khi gã ngủ say, tôi lén xuống giường, chạy sang phòng bên cạnh. Cửa mở ra, tôi nhìn thấy anh đang ngủ say trên giường. Tôi giống như một con mèo nhỏ leo lên giường anh, tôi nhẹ nhàng đặt lưng nằm xuống cạnh anh, tôi ngắm nhìn anh trong giấc ngủ. Có lẽ công việc mệt mỏi, khi ngủ đôi mày anh cũng nhăn lại, tôi đưa tay lên muốn chạm vào lại dừng ở giữa không trung. Tôi cúi đầu hôn lên nếp nhăn trên chân mày anh.

    Anh giật mình mở mắt, hai ánh mắt chạm nhau, anh hoảng hốt, tôi tĩnh lặng.

    “Cháu...” Anh vừa muốn mở miệng, tôi đã đặt một ngón tay lên mắt môi anh.

    Tôi thì thào: “Đừng nói cả, xin chú!”

    Anh nhìn tôi chằm chằm, im lặng theo lời tôi nói. Tôi mỉm cười, ngón tay trỏ vẫn đặt trên môi anh.

    “Chú cảm nhận được phải không?” Tôi nhìn sâu vào đôi mắt anh, mỉm cười. “Cháu thích chú!”

    Đôi môi anh mấp máy, tôi dùng sức trên ngón tay ngăn lại, tôi lắc đầu, nói tiếp: “Thích của cháu không phải là trẻ con thích người lớn, là một người phụ nữ thích một người đàn ông.”

    Thấy gương mặt anh tái đi, nụ cười trên môi tôi càng rạng rỡ: “Em thích anh!”

    Anh vươn tay nắm lấy ngón tay tôi đặt trên môi anh, mắt thấy anh sắp nói gì đó, tôi dùng môi mình chặn lại. Khoảnh khắc hai đôi môi chạm nhau, tôi thấy được anh kinh sợ và sửng sốt thế nào, tôi nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nóng bỏng của tôi rơi xuống má anh.

    Tôi biết anh muốn nói gì, anh sẽ lại khước từ, lại chối bỏ tình cảm của tôi. Tôi thích anh, cho dù không được anh hồi đáp đoạn tình cảm này, tôi cũng không mong muốn nghe thấy những lời từ chối tàn nhẫn của anh.

    Anh đẩy mạnh tôi ra, anh ngồi dậy, trong mắt có bối rối và tức giận. Không phải tôi không rõ mình quá đáng, mình quấy nhiễu anh, nhưng tôi không còn cách nào khác cả. Anh không thích tôi, nếu như tôi im lặng, anh sẽ mãi mãi bỏ mặc tình yêu đáng thương của tôi. Tôi đã từng nói, anh là hy vọng, là ánh sáng của cuộc đời tôi, nếu như tôi không nắm bắt, không theo đuổi thì tôi sẽ vĩnh viễn tuyệt vọng trong bóng tối.

    Tôi nằm im trên giường, nước mắt chảy ra không làm sao ngừng được. Anh nhìn tôi bằng đôi mắt khó xử, mãi một hồi mới vươn tay lau nước mắt cho tôi. Được đà tôi nhào vào lòng anh, tôi cắn chặt đôi môi run rẩy kìm nén tiếng nức nở nghẹn ngào. Anh do dự một lát rồi vỗ nhẹ lưng tôi như an ủi.

    Tôi dựa đầu vào lồng ngực anh, nghe nhịp tim anh đập từng hồi, trong tâm trí và trái tim tôi như có dòng nước ấm chảy qua, mọi nỗi đau và những vết thương dường như đã bị dòng nước đó cuốn trôi hết. Trong tôi, thứ còn lại duy nhất là trái tim bé nhỏ chứa đựng tình yêu lớn lao với anh.

    Khi nước mắt khô, cõi lòng cũng dần yên lặng lại, tôi mới ngẩng đầu nhìn anh. Tôi cười yếu ớt: “Anh không cần trả lời em ngay đâu, đợi tới ngày anh sắp rời khỏi đây hãy cho em câu trả lời, nếu anh từ chối, ít nhất em cũng có một quãng thời gian đẹp đẽ bên anh. Còn nếu anh đồng ý, xin anh hãy đưa em đi khỏi đây!”

    “Tại sao?” Anh hỏi tôi bằng giọng khàn khàn.

    Tôi nhìn anh, cười trong hai hàng nước mắt: “Bởi vì em muốn ở bên anh.”

    Lúc tôi trở về phòng đã là rạng sáng, giống như khi rời đi, tôi nhẹ nhàng leo lên giường tránh làm gã thức giấc. Vừa đặt lưng xuống, cánh tay giống như gọng kìm kẹp lấy eo tôi, tôi nghe thấy giọng ngái ngủ của gã: “Vừa đi đâu đấy?”

    Trái tim tôi như muốn nhảy khỏi lồng ngực, tôi run run nói: “Em khát... Em đi uống nước, tiện đi vệ sinh luôn!”

    Gã ậm ừ, siết vòng tay kéo tôi vào lòng, gã ôm tôi chặt tới nỗi tôi muốn nghẹt thở. Tôi đẩy nhẹ lồng ngực gã, thì thào: “Em khó chịu.” Gã mới buông lỏng ra, nhưng chân gã vẫn quấy lấy chân tôi, tay vẫn đặt trên eo tôi và đầu gã dựa trên đầu tôi. Tư thế này của gã khiến tôi có cảm tưởng gã đang trói tôi bằng cơ thể mình, chỉ cần tôi giãy giụa, gã sẽ siết chặt cơ thể tôi lại và nghiền nát nó. Nằm trong lồng ngực gã, trong nỗi lo sợ, tôi dần dần thiếp đi.

    Sáng hôm sau, khi tôi tỉnh dậy gã cũng đã rời giường, tôi ra ngoài thì chẳng thấy một ai, tôi nghĩ cả anh và gã đã đi làm. Tôi vào phòng ăn làm một bát ngũ cốc và sữa, lấy thìa xúc ăn luôn trong bếp. Không ngờ tới vừa ăn được nửa thì nghe thấy tiếng gã và anh ngoài phòng khách. Hóa ra gã chỉ ra ngoài mua sữa tắm và anh thì mới ngủ dậy. Tôi sực nhớ ra, hôm nay là Chủ Nhật và hai người bọn họ không đi làm.

    Gã và anh nói qua loa vài câu rồi gã vào phòng tắm, còn anh bước vào phòng ăn. Bắt gặp tôi đang dựa vào tủ lạnh, xúc hỗn hợp ngũ cốc và sữa lên ăn trong phòng ăn, anh hơi bối rối nhưng rất nhanh trấn tĩnh.

    Tôi đặt bát xuống, lại gần anh hỏi anh ăn gì như mọi ngày, hệt như chưa từng có chuyện gì xảy ra tối qua. Anh nhìn tôi chằm chằm, tôi thấy kỳ lạ tính hỏi thì anh đột nhiên vươn tay chạm vào khóe môi tôi, ngón tay anh chà nhẹ.

    “Miệng cháu dính ngũ cốc này.”

    Tôi ngây người, hóa ra miệng tôi lem nên anh lau hộ, trước hành động quan tâm dịu dàng của anh, lòng tôi lại trào lên cảm giác hạnh phúc. Khi anh muốn thu tay về, tôi liền nắm lấy bàn tay anh. Không đợi anh rút tay lại, môi tôi ngậm lấy ngón tay anh, đầu lưỡi tôi quấn lấy ngũ cốc và sữa dính trên đầu ngón tay.

    Gương mặt anh đỏ bừng trước hành động gợi dục của tôi, nhưng anh không rút tay về, chỉ chăm chú nhìn tôi. Lúc tôi nhả ngón tay anh ra, đôi mắt anh đã tối sầm. Tôi nhoẻn miệng cười: “Cháu giúp chú lau sạch.”

    Anh bước lại gần tôi thêm một bước, hai tay anh giơ ra như muốn ôm lấy tôi, đầu anh cúi xuống. Tôi dường như có cảm tưởng anh sẽ đặt lên môi tôi một nụ hôn ngọt ngào và lãng mạng thì tiếng của gã vang lên: “Hai người đang làm gì vậy?”

    Anh đẩy tôi ra nhanh như cắt, tôi nhìn gã đứng ở trước cửa phòng ăn, gã nhìn hai chúng tôi bằng đôi mắt ngờ vực. Tôi run lên, đôi chân lùi lại một bước. Tôi không rõ gã đứng đấy từ bao giờ, không biết gã đã trông thấy hành động tôi ngậm ngón tay của anh hay chưa.

    Trong lúc tôi đang lo lắng thì anh đã nói: “Tôi muốn ra mở tủ lạnh, mà con bé lại đứng cản trước mặt. Tôi muốn bảo nó tránh ra thôi.”

    Gã bật cười vui vẻ: “Bé con, sao em lại đứng chắn ở đó? Anh đã dặn bao lần không được dựa tủ lạnh ăn, ăn uống thì ngồi bàn ghế đàng hoàng chứ!”

    Tôi thở phào một hơi nhẹ nhõm, liếc qua anh, phát hiện anh cũng thở dài một tiếng. Tôi muốn bật cười khúc khích nhưng gã đang ở đây nên tôi cố kìm nén, tôi vâng dạ rồi bê bát hỗn hợp sữa và ngũ cốc ăn dở ra bàn ngồi ăn ngay ngắn. Gã kéo ghế ngồi cạnh tôi, bàn tay to lớn xoa đầu tôi, gã dịu dàng như thế làm tôi nổi hết da gà.

    Tôi ngẩng đầu nhìn gã, đôi mắt gã nhìn tôi đầy tình cảm, gã hỏi tôi: “Ăn ngon không?”

    Theo bản năng, tôi gật đầu.

    Đột nhiên gã nói: “Bón cho anh thử một miếng.”

    Tôi kinh ngạc nhìn gã, tại sao tự dưng gã lại đòi ăn theo kiểu lạ như vậy? Gã thấy tôi ngơ ngác, gã thúc giục tôi: “Nhanh lên.”

    Vâng lời gã, tôi xúc một thìa bón cho gã. Ăn xong, gã cảm thán: “Ngon quá, giống như môi em vậy!”

    Môi tôi? Lần này tôi không kinh ngạc nữa, mà tôi sợ hãi. Gã chưa bao giờ bày tỏ tình cảm hay hành động thân mật với tôi trước mặt người khác. Mà giờ gã lại nói như vậy, khi anh đang ở ngay đây, có phải gã đã biết được gì không? Tôi ngẩng đầu nhìn anh, động tác uống nước của anh cũng khựng lại một giây nhưng rất nhanh anh đã lấy lại được bình tĩnh.

    Tay của gã đưa tới trước mặt tôi, tôi giật mình tránh đi, ngón tay gã chạm vào môi tôi, gã nói: “Môi em dính ngũ cốc này!”

    Một câu của gã làm cho cả tôi và anh đều lặng người.
     

Chia sẻ trang này