Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Phi vụ làm ăn bất chính của Thiên Lôi

Thảo luận trong 'Lưu trữ' bắt đầu bởi Sokolova, 16/10/17.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Sokolova

    Sokolova Đào Đại Đại

    Tham gia ngày:
    16/9/17
    Bài viết:
    81
    Đã được thích:
    40
    Điểm thành tích:
    247
    • Tên truyện: Phi vụ làm ăn bất chính của Thiên Lôi.


    • Tác giả: Sokolova
    • Thể loại: ngôn tình, đam mỹ, hài hước
    • Tình trạng sáng tác: chưa hoàn.
    • Rating: K


    Trích trong “Lôi kí sự” - tên quyển nhật kí của anh Lôi đấy mà.

    Ngày Z tháng Y năm X,

    1,Cái bà Hằng Nga đáng ghết dám chê ông đây đen thui nên ế chổng mông đến giờ không cô nào thèm để ý đến. Hứ, nhà mi không biết sao, ế đang là xu thế, ế vì ông đây thích thế, không được sao? Đồ không có mắt thẩm mỹ, làn da ta đây ngăm ngăm màu bánh mật, khỏe mạnh, cường tráng, oai phong, lực lưỡng, … Hố hố hố, sorry ta đi quá xá. Nhưng những tính từ trên là do chính miệng Nai Tơ nhà ta nói đó. Cho ngươi ghen tỵ chết luôn.

    2, Dạo này, Nai Tơ đi vi hành suốt, khiến ta thấp thỏm không yên, ngày nào cũng lên lên xuống xuống, gầy hẳn một vòng. Thương ghê. Lão Nguyệt hư, chỉ quan tâm tới Thái Bạch, dồn đống việc lên vai Tơ nhỏ, Tơ nhỏ bơ ta, mấy người có hay lòng ta đau nắm nắm nắm không. Hự hự..

    3, Ta quyết định rồi: ta sẽ giúp Nai Tơ. Híhíhí, hôm qua trộm được vài thẻ bài duyên. Xong vụ này, ta quyết đảo chính. Vì một tương lai làm công..... QUYẾT TÂM QUYẾT TÂM QUYẾT TÂMMMMM.....

    Cặp thẻ đầu tiên: Lâm Phong- Đại Nghĩa.

    Chòi má, Đại nghĩa, sao tên giống ông diễn viên hài Việt Nam thế nhỉ?

    4, Chuyện tình sét đánh bắt đầu!!!!


    Anh và cô lần đầu gặp nhau là nhờ tiếng sét.

    “Rầm. Đùng Đoàng..”
    "Ối mẹ ơi, dọa chết con rồi".Tiếng hét được bật ra từ một nam thanh niên cao to lực lưỡng đang rúc đầu vào lòng một cô gái nhỏ nhắn, khá dễ thương , đặc biệt trước sự chứng kiến của mọi người trong xe bus. Khinh bỉ trước hành vi của nam thanh niên, cô gái nhẹ nhàng xoa đầu anh:

    - Con trai ngoan, sét đánh xong rồi. Con vẫn còn kêu lên được, là còn sống đó, my lovely son.

    Nhận thấy vô vàn cặp mắt đang nhìn mình coi thường có, cảm thông có, unbelieveable có… thật khiến anh chỉ muốn độn thổ thôi.

    Cô gái đó giả vờ làm mặt không quan tâm đến chính sự nhưng do cố nhịn cười nên trông méo mó và thảm hại cực kì.

    Trước khi xuống xe, cô rất chi là đại gia, rộng lượng tặng cho anh một câu hát: “ Vì em yếu đúi, muôn đời em vẫn yếu đúi,…” Hahaha

    - Cô c ô cô.. - Đợi nửa ngày cũng ko nói thành hồn.
    Á khẩu phần 1

    - Cầm lấy cây dù này đi, chống sét đấy. Haizzz, không cần cảm tạ, mẹ con với nhau mà, tính toán chi. Háháhá

    Anh - Quang Lâm, là một thằng con trai đầu đội trời chân đạp đất, không sợ jì sất, chỉ sợ mỗi sét đánh. Biết ngày này kiểu gì cũng đến, thật không ngờ ngày trở về quê hương yêu dấu lại phải nếm trải tư vị nhuc nhã này. Tất cả là tại ngươi. “Thiên Lôi đáng chết, tốt nhất đừng để ta gặp ngươi, nếu không muốn tan xương nát thịt trong tay ta, hừ hừ”

    Cô – Đại Nghĩa, một cô nương rất đỗi bình thường, trừ cái cãi lý giỏi, thẳng tính ra, thì cái gì liên quan đến cô cũng có vấn đề. Vâng, chính xác là vấn đề đó ảnh hưởng đến toàn bộ mọi thứ trong vòng bán kính 5 m. Mọi người đoán ra rồi chứ, nghiên cứu sinh chuyên ngành hóa phân tích.

    Công ty TNHH Sản xuất và kinh doanh thuốc – thiết bị y tế P lần đầu tiên đạt giải thưởng …Vietnam Enterprise Awards…. Người thừa kế vị trí tổng giám đốc tương lai đó là anh- Cháu “đ** tôn” của người sáng lập ra công ty và đồng thời cũng là vị chủ tịch vô cùng đáng kính của toàn thể nhân viên: Mr. Quang Khởi. Lần này về nước chính do nguyên nhân đó, nhưng anh không thích bị người khác nhìn mình bằng cặp mắt “ con ông cháu cha” nên xuất phát điểm như mọi người vẫn là sự lựa chọn sáng suốt. Tất nhiên có người phản đối “ sao phải làm vậy cho cực, đang yên đang lành, con làm khổ mình vậy thì đc chi?” nhưng không sao, anh đã quyết thì đừng cố cản, tốn sức thôi, huống chi còn nhận đc sự chấp thuận của ông. Vậy nên từ bỏ đi.

    Sung sướng khi có trong tay 1 tháng chuẩn bị tinh thần và nơron cho ngày tháng đi làm sắp tới. Mọi việc đều có thể suôn sẻ và tốt đẹp nếu ngày khởi điểm không xấu như vậy. Ngay cái bước chân ra khỏi cửa thôi đã báo trước cho cái định mệnh đen thui rồi: Mưa có kèm theo sấm chớp.

    “Trời đang đẹp, gió to mây xám như vậy, sao lại mưa cơ chứ.”- anh nghĩ. – Thôi, quay về lười lắm, đi tiếp”

    Sau đó, nổi bật giữa dòng người trên vỉa hè, một chàng trai chạy bán sống bán chết tìm chỗ trú mưa. Ông trời thương tình cho anh trú tạm trạm xe bus, nào ngờ lên được xe rồi, thành trò cười toàn dân thiên hạ luôn. Sung sướng hơn, vừa bước xuống xe, một làn nước mỏng khẽ lướt làn da chạm qua quần áo, “Ùm” “ Hahaha..” “Yahhhhh” những âm thanh sống động không thể sống động hơn đang xảy ra tại bến đỗ xe, nơi có cô phóng viên xinh đẹp đang ghi hình trực tiếp cho đài phát thanh VTV. Sau đó, à mà chẳng còn sau đó nữa đâu, nhân vật chính xác định thăng rồi.

    May mắn thay, anh tìm được quán cà phê, trà chanh chém gió khá yên tĩnh và vắng vẻ nên phần nào hạ bớt cơn tức giận đang có xu hướng tăng chuẩn bị bộc phát của mình.

    - Hừ, lạnh chết mất, vừa hôi thối, nhếch nhác, chẳng khác nào chuột cống. Sao số tôi “đỏ” thế không biết, “đỏ” hết phần thiên hạ. Oh man holly sh*t.

    Gọi một suất mỳ bò để an ủi chính mình, trong thời gian đợi, anh lặng lẽ quan sát sự thay đổi của đô thị trong 10 năm qua. Đang mải mê đuổi theo dòng suy nghĩ của chính mình, bỗng chàng trai bàn bên gắt lên:

    - Má nó, không có miếng thịt chó thế quái nào.

    “Thịt chó”, Hở mình nhớ là chỉ có mỳ bò thôi mà, làm ji có món nào liên quan đến thịt chó đâu. Mắt mình có vấn đề hử?”

    -Dạ, thưa anh, mỳ của anh đây ạ.- cô nhân viên nhẹ nhàng bưng đồ ăn lên.

    - Cô bé, đây là mỳ bò đúng ko?, Không có mỳ chó đúng không?

    …. Cô nhân viên đơ toàn tập, mọi người phá cười tập 2…

    “Có chuyện gì thế, vui lắm sao, tui hổng biết nên mới hỏi thôi mà. Sao lại cười tui. OMG, My heart is…is.OMG.”- Suy nghĩ của anh còn quá hơn trẻ nghé.

    - Chào anh, chúng ta có duyên ghê, lại gặp nhau rồi. Ây dà, anh ngây thơ quá mức như đứa trẻ mới lớn vậy, không có vấn đề gì về não đó chứ.
    Mô..mô..mố..mố, sao lòi đâu ra cái cô này đây.

    - Hello. Tôi, một con người hoàn toàn bình thường.

    - Ô hay, Anh đã thấy có người nào thần kinh mà bảo mình thần kinh chưa.

    Á khẩu phần 2

    - Cô cũng đến đây ăn sao, thế dừng lại chặng kia làm ji.

    - Anh hỏi hay nhỉ, chắc hay quan tâm người khác lắm phải không?. Tôi đi đâu quyền của tôi, đói thì đi ăn, tôi sao biết anh ở đây, anh cấm tôi hả? Ăn đi, đừng trừng mắt lên nữa, mắt đã nhỏ còn chứng tỏ cho người ta xem, ấy ruồi kìa.

    - Gì!! Không thèm chấp nhặt với loại người như cô. –“Đồ sư tử Hà Đông.” Câu này anh chỉ dám lầm bầm trong miệng thôi, nói ra sét đánh chớt con quá.

    “Đoàng..”

    “Hớ, có cần linh vậy không?”

    - Chúc ăn ngon miệng. – “Cơ mặt anh có nhất thiết “vẽ” cảm xúc, suy nghĩ rõ ràng vậy không. Anh thật thú vị ha, tui chấm anh rồi nah. Hố hố hố”

    Sau lần gặp mặt định mệnh đấy, số lần hai người gặp mặt tăng theo cấp số nhân. Lúc trước, anh làm bên kế toán, kiểm hàng. Trường cô học, nơi cung cấp nguyên vật liệu. Sau, cô làm thực tập sinh cho công ty anh rồi chính thức trở thành nhân viên của công ty, gặp mặt nhau là điều không thể tránh khỏi. Tình cảm cũng dần dần biến hóa:

    Không quen biết- quen rồi thì ghét – cảm thông, thấu hiểu – hơi thích – thích – yêu từ lúc nào không hay.

    Hai người đều biết mối tình cảm đó, nhưng không ai chịu thổ lộ. Cô tự ti về xuất thân cô nhi viện của mình, anh không muốn trở thành người hai mặt, vì đã nói dối cô về bản thân mình. Chẳng ai chịu chia sẻ, thôi thì để ta làm dùm vậy.

    Một năm sau, khi anh lên làm trưởng phòng kế toán, cô trở thành kĩ sư như đúng với ước mơ của mình, nhưng cuộc đời mà, đâu phải ai cũng bước trên thảm nhung suốt đời, chỉ do cái gai, nó chưa muốn xuất hiện thôi.

    Sự nghiệp thăng tiến kéo theo mệt mỏi và áp lực công việc. Hai người càng không ngoại lệ, đặc biệt là anh. Anh muốn gặp cô lắm chứ, muốn xác định quan hệ với đối phương, muốn thể hiện lòng mình lắm chứ, haizzzz, đến thời gian liếc mắt anh còn không đủ trao cô, muốn giữ lấy trái tim cô nhưng công việc đã tha anh đi mất dấu rồi. Vậy thử hỏi cảm nhận của cô ra sao?

    Nhân ngày công ty tròn 30 tuổi, công ty hào phóng đãi toàn bộ nhân viên mở tiệc buffet. Cảm xúc của anh và cô giờ đây hoàn toàn trái ngược nhau. Cô thì khẩn trương, vui mừng vì sắp được gặp mặt anh, còn anh lo sợ vì nhân dịp này Mr sẽ giới thiệu người thừa kế tiếp theo của công ty- người đó ngoài anh còn ai.

    Ăn vận xinh đẹp, không quá lộng lẫy, quyến rũ nhưng vẻ đẹp của cô giờ đây cũng đủ lay động lòng người. Lần này quyết tâm “ được ăn cả, ngã về không”, cô gọi anh đến ban công và mở lời tỏ tình với anh.

    -“Hả?”- đó là câu trả lời của anh kèm theo nhíu mi và quay gót đi khỏi. “Đoàng..” Lòng cô tan nát, đứng ngây một hồi, mắt bắt đầu mờ đi, cô chạy chối chết ra khỏi nhà hàng, lái xe một mạch đến con đường cái, bấy giờ mọi thứ như vỡ òa, cô vừa khóc ,vừa tự trách mình đa tình, hận mình biết thế không làm vậy thì hơn, thà âm thầm bên anh còn hơn nhận ánh mắt coi thường, xa lánh của anh sau này. Khóc ngon lành hơn 1 tiếng đồng hồ, cô về thẳng nơi tuổi thơ và tâm hồn cô được nuôi dưỡng từ buổi sơ khai- “Cô nhi viện”. Trở về căn phòng mình rời đi hơn 1 năm vẫn sạch sẽ, ngăn nắp như lúc mới đến, bầu không khí cũng không thay đổi khiến cô thật chỉ muốn………..đánh một giấc quá. Suy nghĩ và hành động cách nhau đúng vài giây, tiếng ngáy dài từ lâu nay đã trở lại và lợi hại hơn xưa.

    Ta nên thông cảm cho cô bé chút nhỉ, làm quần quật suốt tuần, tháng trước còn tăng ca, mới vừa nãy còn khóc nhiều quá kiệt sức rồi nên đi NGỦ là biện pháp tốt nhất.

    Còn anh bây giờ đang làm jì hả? Hai tay bưng đĩa mỳ đầy ắp thịt bò chạy quanh gian phòng tìm cô.

    Thật ra, lúc tỏ tình cô nói: “I LOVE YOU” nhưng vì hơi mất trật tự kết hợp với ngượng nên cô chỉ dám cúi đầu nói, thành ra anh đọc khẩu hình của cô thành : “EM VẪN ĐÓI”. Ây chà, thế nên mới ra sự tình vậy nè.


    Đôi lời của Lôi: Đón tiếp phần sau nhé, ta mệt rùi, ngủ đây. Híhí, cắt có tâm dễ sợ.
     
    Bài viết mới
    Nhạt
    Nhạt bởi Valley, 13/2/18 lúc 14:48
    Đăng ký huy chương Ma Kết
    Đăng ký huy chương Ma Kết bởi Hồ Ly, 3/1/18 lúc 11:14
    Kingaria and Tích Lịch like this.
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Chia sẻ trang này