Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Hành Động Phía chân trời thế giới hỗn độn

Thảo luận trong 'Truyện Dài Đa Thể Loại' bắt đầu bởi Tích Lịch, 3/3/18.

By Tích Lịch on 3/3/18 lúc 17:05
  1. Tích Lịch

    Tích Lịch Hàn Hàn Thành viên BQT Đào Tác Giả Nouvelles Team

    Tham gia ngày:
    18/9/16
    Bài viết:
    1,794
    Đã được thích:
    2,718
    Điểm thành tích:
    126
    [​IMG]

    P H Í A C H Â N T R Ờ I T H Ế G I Ớ I H Ỗ N Đ Ộ N

    • Silver •
    • Tờ Lệch •

    • Tích Lịch •
    Thể loại mystery, "fluff",...
    Tình trạng đang viết
    Rating T
    Đôi lời muốn nói
    H ố s â u

    Tất cả đều tùy hứng tác giả
    1-2 tuần/lần đăng
    Hôm nay là ngày 3/3 chắc là ngày méo tốt
    M ụ c l ụ c
    1
    | 2

     
    Bài viết mới
    Vân Nhiên
    Vân Nhiên bởi Cam Hạ, 22/3/18 lúc 17:09
    Margaret dưới trời xanh
    Margaret dưới trời xanh bởi Cam Hạ, 18/3/18 lúc 15:05
    Chỉnh sửa cuối: 23/3/18
    Dreamer, Mạc Thiên and Kingaria like this.
An Tình
"Cuộc truy đuổi của những thiên thần,
Chạy trốn đi hỡi những đứa con đầy tội lỗi."
- Thập tự chinh -

- PHÍA CHÂN TRỜI THẾ GIỚI HỖN ĐỘN -

Bình luận

Thảo luận trong 'Truyện Dài Đa Thể Loại' bắt đầu bởi Tích Lịch, 3/3/18.

    1. Tích Lịch
      Tích Lịch
      [​IMG]

      | 1 |

      Màn đêm cắn nuốt tia sáng cuối cùng của mặt trời, đoàn bóng đen đứng trên đỉnh đồi phía xa, hướng về thành phố phồn vinh tấp nập. Con ngươi sáng quắc dưới ánh trăng đứng bóng, tiếng gầm grừ như sói hoang đói khát, đầy thèm thuồng nhìn con mồi trước mặt.

      "Tiến."

      Nghe dứt hiệu lệnh, hàng trăm đôi mắt lóe sáng trong đêm, lao ngay đến mục tiêu!

      .

      Thành phố S, ngày 22 tháng 10 năm 2018.

      .

      6:04 A.M

      Gió thu nhẹ thổi chiếc rèm cửa, căn phòng yên ắng, chỉ có tiếng kêu tích tắc phát ra từ chiếc đồng hồ chú gấu teddy. Chẳng biết cậu đã thức dậy từ lúc nào, mà đôi mắt vẫn nhìn lên trần nhà, êm đềm không gợn sóng.

      Căn nhà được làm bằng gỗ lim mang phong cách hiện đại, từ ngoài vào trong, tất cả đều là màu nâu thẫm. Cậu cứ mãi ngẩn ngơ cho đến khi chiếc đồng hồ vang lên tiếng báo thức...

      .

      6:06 A.M

      Cầm lấy cốc nước in hình chú gấu, và bàn chải đánh răng màu nâu, cửa nhà vệ sinh chậm rãi đóng lại.

      Đột ngột, khu phố mất điện.

      .

      6:07 A.M

      Cậu bước ra với bộ dáng ướt sũng.

      Quần áo dính vào da thịt khiến cậu khẽ chau mày, nhanh chóng lấy ra hai bộ đồ từ trong chiếc tủ vải, màu nâu.

      .

      6:15 A.M

      Bữa sáng qua loa với chiếc bánh mì phết mứt, cùng một ly sữa đậu nành đậm đặc, cậu mặc bộ đồng phục đơn giản, áo sơ mi trắng và quần tây, mái tóc còn vương nước làm ướt một mảng cổ áo.

      Xắn tay áo lên ngay ngắn, sau đó lấy chiếc cặp ở trên ghế. Cậu mang đôi giày thể thao màu trắng, rồi tắt đèn, khóa cửa, đi đến trường.

      .
      6: 30 A.M

      Bánh xe lăn đều trên đường nhựa, hơi lạnh của buổi sớm phả vào gương mặt. Dường như cậu đã quên điều gì đó, cho đến khi cậu chợt nhận ra, khung cảnh hôm nay yên ắng hơn mọi ngày.

      .
      6:50 A.M

      Ngôi trường khá lớn, có hơn 100 phòng học, tính cả nhà vệ sinh, tường rào màu bạc bao bọc xung quanh, với hàng cây cổ thụ cao chọc trời. Bước vào lớp, cậu nhìn xung quanh một lượt, cảm thấy không đúng lắm, dường như thiếu vài người.

      "Ê, mấy bữa sáng tao nhớ đông đúc lắm mà?"

      "Thiệc á, mấy người hay chạy bộ với tui cũng không thấy đâu nữa."

      "Tui thấy vẫn bình thường, có gì đâu?"

      "Mấy cái tiệm đóng cửa kín mít, hại tui không có chỗ ăn sáng, phải nhịn ăn tới trường. Aaa bánh cuộn chà bông của tui~ "

      "Y! Là quán Ba Miền phải không?"

      "Chỗ đó mỳ cay ngon thấy ghê luôn í!"

      "Nhắc tới lại thấy thèm~"

      "Ọt ọt ọt ọt."

      "..."

      ...

      Mọi người đang bàn tán hăng say, chợt có người la lên.

      "Aaa hôm nay có tiết thể dục phải không?" Thanh niên gương mặt xoắn quít, vội vã lục lọi đồ đạc trong cặp, tìm kiếm thứ gì đó.

      "Ừa tiết ba. Sao thế?"

      "Tao quên đem đồ theo rồi~"

      "Cho vừaaaa.", "Đáng đời.", "Mày không đem đồng phục lần thứ 9 rồi, ổng mà biết liền đem mày chôn sống!!", "Ahihi thằng ngu." Xổ một tràng, mọi người nhe răng cười. Họ luôn thích xát muối vào vết thương, à nó cũng vậy.

      "Chạy về nhà lấy đi." Cô bé nào nói ra lời này, trong hoàn cảnh bây giờ cũng đều là thiên sứ.

      "Gì má, gần tới giờ rồi!" Cậu trai nhìn đồng hồ treo ngược trên cổ tay, giương mắt đếm số.

      "Thôi ra chơi tao đi mượn lớp khác. Mà mắc cái chứng gì, bữa nào ổng cũng cho con trai chạy tới 10 vòng, con gái chỉ chạy có 5 vòng."

      "Muốn thì sang làm con gái luôn đi!"

      "Quỷ sứ hà~"

      "..."

      Lớp cậu vẫn luôn vậy, tổ lái nhanh như chong chóng.

      .

      7:05 A.M

      "Chào cờ, chào!"

      "Quốc ca."

      "Đoàn quân Việt Nam đi, chung lòng cứu quốc. Bước chân dồn vang trên đường gập ghềnh xa..."

      Mọi người đều tập trung ở trong sân, số lượng thưa thớt đến đáng kể. Có lẽ chỉ trên dưới phân nửa học sinh toàn trường, là trốn tiết hay đi trễ? Cả thầy hiệu trưởng cũng không thấy đâu.

      Lọt vào tầm mắt của cậu, một nữ sinh ngẩn ngơ nhìn ra bên ngoài. Theo phản xạ, cậu dời tầm mắt nhìn theo, khung cảnh trống trơn, không có bóng dáng một ai. Cô ta đã nhìn thấy cái gì?

      Trong lúc hát quốc ca, theo thói quen, cô đều lén lút nhìn trộm đàn anh lớp kế bên. Đột nhiên, một bóng đen loạng choạng chợt hiện lên ở con hẻm, chớp mắt đã không thấy vật kia đâu nữa. Cô nghĩ, chắc là nhìn nhầm.

      .

      8:50 A.M

      "Hôm nay, mấy lớp khác nghỉ tiết hơi bị nhiều."

      "Mấy lớp đó có nghỉ tiết thể dục không?"

      "Không." Lời vừa thốt ra vừa nhanh, gọn, dứt khoát đến từng mi-li-mét.

      Tất cả mím môi, im bặt. Lớp cậu từ sáng đến giờ, không có nghỉ tiết môn nào.

      Đang thay đồ, cửa phòng bỗng nhiên mở ra. Bọn con trai nhảy dựng lên, nhanh tay bâng kín của quý, có đứa ôm lấy mảnh vải che thân, giống như bị hiếp. Thầy giám thị nhìn chằm chằm, cũng may, trước khi bước vào, có nhìn qua bảng tên. Chắc chắn, đây chính là phòng thay đồ dành cho nam.

      "Hôm nay, thầy Hoàng có việc bận, mấy đứa được nghỉ tiết thể dục."

      "Cạch."

      Cửa phòng liền đóng lại.

      "..."

      Ánh mắt khinh bỉ đó là sao?

      Khoan đã, tụi mình được nghỉ tiết hả?

      .

      9:00 A.M

      Sau khi cả lớp thay đồ xong, mọi người tập hợp đông đủ trong sân bóng rổ. Đa số đều mặc đồ thể dục, vì nó thoải mái hơn nhiều. Đến lúc này, cậu mới nói.

      "Mấy bạn, nghỉ tiết đi xuống căn tin, không có ở lớp làm ồn."

      "Cái gì?! Nghỉ tiết thiệt á?"

      "Có nằm mơ tao cũng không ngờ tới."

      Trong khi đó, đám con gái đang bàn về chuyện ở lớp.

      "Vậy là bọn họ nghỉ học thiệt hả? Hiếm khi nha, vắng không phép nữa."

      "Con kia bệnh á?"

      Một đứa nhún vai, ảo não. "Tao gọi mấy cuộc, nó cũng không nghe máy."

      "Sao không tới nhà nó đi?"

      "Có tới rồi, mà thấy nhà cửa đóng kín mít, tao nghỉ hôm nay nó đi sớm."

      ...

      Giải tán xong, hơn nửa lớp đi xuống căn tin.

      .


      9:15 A.M

      Căn tin bố trí bàn ghế gọn ghẽ, mặc dù nước uống giá rất đắt, nhưng thức ăn ở đây khá ngon và phong phú. Hễ ra chơi lại đông nghẹt người, phải chen lấn mới vào được. Bọn con trai ngồi trên ghế nhựa ăn bánh tráng trộn, ăn xong còn bê mông ăn chực bên đám con gái. Giữa chừng, có nhỏ nhìn ra ngoài cổng, lập tức kéo kéo áo thằng kế bên.

      "Ê! Ông thầy Hoàng kìa!"

      Tức thì cả đám quay phắt sang nhìn. Vẫn đẹp trai chai mặt như cũ, ngoại trừ quần áo rách tả tơi, bộ dạng trông vô cùng chật vật, mà sát khí lại toát ra đằng đằng. Tức thì ai cũng lạnh sống lưng, chưa bao giờ thấy ổng "nổi loạn" đến như vậy. Thầy vội vã chạy lên phòng hiệu trưởng, ngay cả khóa quần cũng quên kéo. Chờ chút, đứa nào tinh mắt thế?

      Bọn họ dấy lên lòng tò mò.

      "Ổng bị gì vậy?"

      "Tai nạn giao thông?"

      "Là máu thật đấy! Tao không nhìn nhầm đâu!"

      "Chậc, ổng còn xách cây gậy đánh bóng chày, chắc là đánh nhau đi?"

      "Đánh nhau á? Ổng mà cũng đánh nhau cơ đấy??"

      "Mà ổng đánh với ai mới được?"

      "Mới có 15 phút, còn chưa hết tiết, không lẽ chúng ta phải học tiếp à??"

      "Không nghỉ tiết nữa sao??"

      Mọi người bắt đầu bàn tán xôn xao. Ngay sau đó, toàn bộ cửa rào đều đóng lại. Trên sân thượng, thầy hiệu phó đang cầm loa phát thanh khẩn cấp, đứng kế bên chính là thầy thể dục.

      Đột nhiên có đứa hét lên.

      "Đó là... cái gì vậy?"

      Mọi người lập tức nhìn theo hướng tay nó chỉ đến, tim bỗng chốc đập mạnh.

      "Thông báo, tất cả bảo vệ phong tỏa hết các lối đi. Học sinh không được tự ý ra khỏi trường, các xác sống đang tấn công bên ngoài! Xin nhắc lại, nếu các em tự ý rời đi, nhà trường sẽ không chịu trách nhiệm về bất cứ thiệt hại nào. Nếu các em ở lại, chúng tôi sẽ cố gắng bảo vệ sự an toàn của các em."

      Chuyện gì đang xảy ra thế này?

      Máy phát điện hoạt động trở lại, tivi trong các lớp học đều đồng loạt bật lên, đúng lúc ngay kênh bản tin Thế Giới.

      "Toàn bộ qu-ân-- chính phủ đang ra sức tiêu diệt --- Không chỉ riêng đất nước----ch-úng ta, mà cả thế giới đều bị tấn công bởi quân đoàn xác sống---để đảm bảo an toàn---mọi người chuẩn bị đầy đủ nước, lương thực và vũ khí để sinh tồn---kh-không nên tấn c------"

      Bỗng nhiên trên màn hình xuất hiện dòng chữ.

      Đường truyền không tốt, kết nối kém.

      9: 30 A.M
      To be continued
      Chỉnh sửa cuối: 24/3/18
      NatsumeReiko and Dreamer like this.
    2. Dreamer
      Dreamer
      Đi comt cho chú như lời hứa :3

      Lâu lắm rồi tôi mới đọc truyện chú viết, thấy sự thay đổi rõ ràng trong văn phong. Chú bây giờ có vẻ thích dùng tính từ mạnh nhỉ :3

      Đọc nghe ngang ngang sao ý :3 Có thể do tôi viết thể loại nhẹ nhàng nhiều, khó nuốt được mấy tính từ ấy. Nhưng mà chú cứ thử đọc lại đi, không êm tai mấy phải không?

      Chú mới viết có 1 chương, tôi chưa có điều gì để nói nhiều về nội dung. Nhưng nói thật là phải đến đoạn cuối chap tôi mới xác định được là chú viết về zombie :v Ban đầu không hiểu chuyện gì xảy ra cơ :3

      Thôi, xếp gạch ở đây.

      Chap sau comment tiếp :3

      Comt cho tôi đi nha :3

      Tích Lịch thích bài này.
    3. Tích Lịch
      Tích Lịch
      [​IMG]
      | 2 |

      "Chuyện này là thế nào!?"

      "Chắc chắc đây không phải là sự thật đúng không? Rõ ràng là thầy ấy đang nói dối!"

      "Không phải bọn chúng chỉ có trong phim ảnh hay sao? Lấy đâu ra đoàn quân xác sống để hù dọa chúng ta?!"

      Giọng nói mọi người xem lẫn tiếng loa của thầy hiệu phó. Khung cảnh ồn ào, rối loạn.

      "Á! Là thật sao? Thật sao? Á á! Tui chờ ngày này lâu lắm rồi đó!"

      Cậu trai hét lên đầy vui sướng tuy nhiên lời nói nhanh chóng bị lấn át bởi đám đông đang phản ứng dữ dội.

      .

      "Không được! Em muốn rời đi!"

      Chất giọng cao vút thu hút sự chú ý của mọi người. Ngay sau đó hàng loạt lời nói đang xen, tình cảnh càng thêm sôi sục.

      "Ngu ngốc." Họ âm thầm nghĩ, ai cũng đều xoắn quýt cả lên còn lại thì sợ hãi, khóc lóc, chết lặng, nhưng trong khoảnh khắc này có rất nhiều người vẫn giữ được bình tĩnh.

      Rời khỏi ngôi trường ngay lúc này mới chính là cách ngu ngốc nhất. Bên ngoài yên lặng đến đáng sợ nào biết bao nhiêu mối nguy hiểm đang rình rập. Hơn hết, đến một con xác sống mọi người còn chưa gặp được làm sao biết chúng nó có giống như trong suy nghĩ hay không?

      Bất kể trong tình huống nào manh động là chết!

      "Lỡ như có con nào lọt vào không phải chúng em sẽ tạch sao!?"

      "Chẳng khác nào ngồi đây chờ chết!"

      "Các thầy định lấy chúng em làm đồ ăn cho bọn chúng rồi tự mình bỏ tr--"

      "Im hết cho tôi!!"

      Âm thanh phát ra từ tiếng loa là tiếng nói hùng hồn của thầy thể dục, có lẽ thầy hiệu phó đã không thể ổn định tình hình lại được. Ngay lúc này, mọi người đều bần thần sau đó nhanh chóng yên lặng nhưng chưa được bao lâu hàng loạt lời nói xì xầm vang lên khắp nơi.

      "Tại sao mình phải nghe lời ông ta."

      "Thầy ấy còn không giữ được mạng của mình, bộ dáng ban nãy chật vật đến như vậy, dư sức đâu mà lo cho chúng ta."

      Biết học sinh không còn nghe theo nữa, thừa lúc bọn họ còn chưa ầm ĩ, thầy nói.

      "Ồn ào đến như vậy anh chị muốn bọn xác sống đến đây hay sao!? Bây giờ cả thế giới đều bị tấn công, ngay cả bản thân của mọi người còn lo chưa xong lại còn phải lo cho anh chị, huống chi anh chị chỉ mới mười sáu, mười bảy tuổi vẫn còn ngồi trên ghế nhà trường lấy đâu ra kinh nghiệm mà đòi rời đi?! Mạng sống là của anh chị muốn quyết định thế nào thì tùy, còn những ai muốn ở lại chúng ta cùng nhau hợp sức, ở cái thế giới như này sống được ngày nào thì hay ngày đó!"

      Thầy rất tức giận về hành động nông nổi của tốp học sinh. Từng con chữ như lưỡi dao sắc bén nhưng cũng rất chân thật.

      Mọi người đều chần chừ sau khi nghe thấy câu nói của thầy, tiếng bàn bán xôn xao nhỏ dần rồi tắt hẳn. Không một ai dám thốt lên lời nào.

      .
      "Để đảm bảo an toàn mọi người nên khóa chặt chốt cửa, chuẩn bị đầy đủ nước uống, thức ăn và vũ khí để sinh tồn, đặc biệt là không nên tấn công hay tiếp xúc với bọn chúng để tránh bị lây nh-"

      "Ồn ào quá."


      Là giọng nói lười biếng, đầy phiền hà cùng bực dọc.


      Một viên đá chợt ném tới, lại thêm một cái loa bị hỏng, chiếc loa bông bí phát ra âm thanh chói tai, mà viên đá này xuất phát từ cậu thanh niên đang than thở kia.

      "Cậu mà cũng biết lắng nghe à? Tôi cứ tưởng các giác quan của cậu đều trở nên trì độn cả rồi." Cô gái có mái tóc tím gợn sóng, bộ ngực đầy đặn, con ngươi màu đỏ máu sâu thẳm, sắc lẹm.

      Trước khi cuộc tranh cãi xảy ra, một tiếng nói trầm tĩnh vang lên.

      "Tôi ngửi thấy mùi thức ăn, rất thơm." Một cậu nhóc tóc ngắn, bộ dạng đờ đẫn cùng viền mắt thâm quần đột ngột xuất hiện. Chiếc nón liền với áo khoác che đi nửa khuôn mặt, trông cậu ta khoảng 12 hoặc 13 tuổi. Dù vậy, cậu vẫn mặc bộ đồng phục cỡ lớn của học sinh tiểu học.

      "Ở đâu?"

      Cậu ta chỉ về hướng ngược lại, mà cuối con đường đó có một ngôi trường.

      .

      Sắc hoàng hôn dần chìm xuống, các lớp học yên ắng lạ thường. Những cảnh tượng ngoài kia, tưởng chừng chỉ xuất hiện trong phim ảnh, thực tế họ lại không dám đối mặt.

      Khi đó có kẻ khóc lóc, trách móc, không dám tin vào sự thật. Những người đã rời đi đến giờ vẫn chưa thấy quay về, chắc họ đã tìm được nơi an toàn và gặp được người thân hay sự giúp đỡ của cảnh sát hoặc... làm mồi cho bọn xác sống.

      Những người đang có mặt đây chưa chắc họ muốn ở lại, ai cũng muốn tìm chỗ dựa vững vàng cho mình và khiến bản thân cảm thấy an toàn.

      Chỉ trong căn tin vẫn tràn ngập tiếng cười của đám nhất quỷ nhì ma, họ cũng rất lo lắng thế nhưng yên lặng lại càng đáng sợ hơn.


      "Có thể thành phố mất điện là do bọn chúng tấn công. Ai biết được trong phim và ngoài đời khác nhau như thế nào."

      Cô lớp phó học tập lẩm bẩm. Căn tin im phăng phắc, ai cũng sửng sờ. Phải rồi, làm sao biết được trong phim và ngoài đời khác nhau như thế nào? Bỗng một tia cảm xúc trào dâng trong lòng, phải chăng ngày tàn của thế giới đã đến rồi?

      Thấy tình thế căng thẳng, cô vội bổ sung thêm một câu. Làm động tác của một cầu thủ đang đánh bóng chày, cô gượng gạo cười. "Nếu như bọn chúng yếu, chúng ta sẽ đánh bay đầu bọn chúng!"

      Tiếc là, trên đời này không có nếu như.

      Cách nói của cô thật vụng về, vốn là kiểu người kém giao tiếp thế nên cô chẳng biết nên làm thế nào cho đúng để giúp mọi người vơi bớt cảm giác nặng nề.

      "Phải rồi! Không phải chỉ là một cái xác di động chậm chạp thôi sao? Chỉ cần chúng ta nhanh tay hơn thì sẽ thắng thôi!"

      "Đánh nhau với tụi mày còn khó hơn là chiến đấu với bọn chúng!"

      "Đúng rồi! Bọn chúng đâu có tư duy, đâu thông minh bằng con người!"

      ...

      Như tìm được động lực, mọi người đồng loạt tung hô. Chẳng mấy chốc, căn tin nhộn nhịp trở lại. Cô âm thầm thở phào nhẹ nhõm.


      Mọi người tuy nói mạnh miệng nhưng cũng chỉ để an ủi bản thân, dời đi sự chú ý, lấn át nỗi sợ hãi đang dậy sóng trong lòng.

      .
      Chỉnh sửa cuối: 24/3/18
      NatsumeReiko and Dreamer like this.
    4. Tích Lịch
      Tích Lịch
      Thanks cô vì đã comment cho truyện của tui :3

      Khụ, thật ra tui thấy trước kia cũng rất tốt, miêu tả, diễn biến nội tâm, cảm nhận gì cũng khá hơn bây giờ nhiều lắm. Tui cũng không còn viết được như trước nữa, kiểu như không phải là thể loại phê cần thì tui hăm phiêu được... mà nếu tui có phiêu không đúng lúc tui thấy nó cũng có chút xàm, với cả khó hiểu, lan man, khó truyền đạt nữa...

      Thật ra thì đoạn đó nhớ đến lúc trước kia viết cũng kỳ công mồ hôi nước mắt lắm :'( phải lọc từ này nọ, lại phải tránh mấy cái lỗi, đọc đi đọc lại phải viết làm sao cho nó mượt nữa ối giời ơi. Thật ra thì tui vừa viết vừa liên tưởng, vốn từ bây giờ lại không nhiều nên không thể uyển chuyển được nựa, mà nếu tui phiêu thì sẽ có lỗi văn phong ngay...

      Í hí hí ~ thật ra để tránh tình trang gây khó hiểu, ban đầu tui có chương mở đầu dài mấy ngàn từ nữa mà tui nuốt mất rồi -_- ấy tui đang đem về phẫu thuật thẩm mỹ, chỉnh đốn lại cho coi được hơn :v

      Theo tui thấy chương sau không được hay lắm đâu :v

      À mà lâu lắm rồi mới có người comment cho truyện tui đọ :3 Hình như cô là người comment đầu tiên cho truyện tui trong năm nay thì phải :v ư ư :'(

      Một lần nữa cảm ơn cô nhé ~
      Dreamer thích bài này.
    5. Dreamer
      Dreamer
      Chap 2 chú viết hơi ngắn nên tôi không có gì để comt nhiều.
      Văn phong thì tôi vẫn chỉ muốn nói về từ ngữ thôi :3 À nhưng nói thật cái này là bản năng rồi, sửa cần thời gian.
      Về nội dung thì tôi vẫn chưa xác định được nhân vật chính :v Chú viết mơ hồ quá, lẽ nào là cả trường đó cùng chiến đấu với zombie :v
      Lỗi type hay gì gì thì chương này chú hơm có. Chương sau chú viết dài hơn tôi sẽ comt dài hơn cho chú :3
      Vậy hén, xếp gạch tiếp :3

Chia sẻ trang này