Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Oneshot [Taekook] Remember. Or not.

Thảo luận trong 'Fanfiction' bắt đầu bởi Hãy chà đạp Hập đi, 30/7/18.

  1. Hãy chà đạp Hập đi

    Hãy chà đạp Hập đi ~ Bông cúc nhỏ của Ed ~ Đào Tác Giả Nouvelles Team

    Tham gia ngày:
    18/7/16
    Bài viết:
    529
    Đã được thích:
    1,133
    Điểm thành tích:
    2,479
    Tên truyện: Remember. Or not.

    Tác giả: Hập

    Thể loại: fanfiction, oneshot

    Rating: T (?)

    Tình trạng: Hoàn

    Notes:
    • Viết vào lúc 1h sáng và dùng 1 tiếng đồng hồ để hoàn thành trong một cơn đau dạ dày :))) Riết rồi không biết viết ra cái gì nữa :)))​
    • Tui phải đấu tranh dữ lắm mới đem con ra đây :))) tại vì giờ tui quắn quéo hai người này quá nên mấy cái kia chưa có hứng viết :))​
    • Đọc mà tò mò về "chuyện đó" với cả "một lần là quá đủ" thì tui cũng không biết nó là gì đâu :))) đại khái là có việc xảy ra (chắc kinh khủng lắm) giữa hai người khiến họ phải tách ra :)))​


    – Kim Taehyung. Do you remember? –

    Đêm nay là một đêm mộng mị của Kim Taehyung.

    Anh ngủ. Và choàng tỉnh. Và lại ngủ. Và lại choàng tỉnh trong sự mộng mị. Và anh không ngủ được nữa.

    Anh mơ thấy nhiều thứ. Vụn vặt. Đêm nào cũng là sự vụn vặt chết tiệt. Có những thứ anh mơ thấy nhiều lần, trong nhiều đêm và trong nhiều giấc. Nhưng có những thứ bật ra trong đầu anh, mới mẻ như một trận tuyết đầu mùa, khiến anh bật dậy và gắng sức nhớ lại những gì mình đã mơ, để rồi trong giấc ngủ chập chờn tiếp theo và tiếp theo nữa, nó sẽ chẳng còn mới mẻ như lúc ban đầu.

    Kim Taehyung mơ thấy nhiều thứ. Chúng luân phiên nhau siết lấy anh hằng đêm. Đến mức anh nghĩ mình bật dậy giữa đêm là do bị ngạt thở. Do tâm trí anh bị ngạt thở. Nhiều lần. Nhưng chưa lần nào chết.

    Đêm nay, Kim Taehyung lại mơ thấy những thứ quen thuộc. Anh mơ thấy một người mà anh gọi là Jin-hyung đang nấu ăn trong một căn bếp vừa quen vừa lạ, rồi anh – hoặc chẳng phải là anh – tiến tới ăn vụng vài miếng và bị cả cái muôi gỗ đánh vào người. Anh mơ thấy một người mà anh gọi là Hobi-hyung đang tập nhảy, và khi anh tập theo một cách chật vật, người đó sẽ gào lên “Đậu, chú mày nhảy hệt như con cào cào ấy!”. Hay đôi khi, anh sẽ bắt gặp ánh mắt đầy khao khát của mình khi một người tên là Suga đang rap.

    Và cuối cùng là Kookie.

    Anh không rõ nữa. Anh chỉ biết mình gọi ngươi đó là Kookie. Và chỉ Kookie thôi. Thậm chí anh còn chẳng rõ đó có phải tên của người đấy không. Cũng giống như Hobi-hyung vậy, vì anh chẳng tin có người tên Hobi xuất hiện trên đời.

    Sau tất cả, anh mơ thấy Kookie nhiều nhất. Và phong phú nhất. Không giống như Jin-hyung với những lần ăn vụng hay Suga-hyung với những câu rap nhanh và dài như muốn cắn đứt lưỡi, dù cho anh chẳng nhìn rõ gương mặt bất – cứ – ai anh mơ thấy, Kookie vẫn xuất hiện nhiều nhất. Và Kim Taehyung biết điều đó. Kim Taehyung biết chắc người đó, với bóng hình mờ mờ, là Kookie.

    Anh mơ thấy Kookie ôm anh từ sau lưng, tựa cằm lên vai anh, hoặc ngược lại, anh ôm lấy cậu ta, dồn toàn bộ trọng tâm lên người cậu ta.

    Anh mơ thấy Kookie dựa vào anh trên một chuyến xe, hoặc trên một cái ghế sofe dài mà đằng sau là một cánh cửa kính trong suốt nhìn thấy cả bầu trời đầy sao bên ngoài.

    Anh mơ thấy Kookie đi phía trước, lưng hướng về phía anh, và rồi cậu ta bất ngờ xoay người lại, mỉm cười với hai cái răng thỏ – chết tiệt, anh chẳng nhìn rõ nổi mặt cậu ta, nhưng có cái gì đó thôi thúc anh, khiến anh đinh ninh rằng cậu ta chắc chắn có hai cái răng thỏ ở đó. Và rồi giọng cậu ta vang lên như một thứ độc dược: “Taehyungie, mau lại đây đi!”.

    Lúc đó, Kim Taehyung mở bừng mắt. Hai bàn tay run rẩy. Kích động. Kích động thực sự. Và anh thèm khát nghe lại giọng nói ấy lần nữa. Sự thèm khát chết tiệt, đúng vậy đấy.

    Nhưng âm thanh ấy chỉ xuất hiện một lần trong giấc mơ ngắn ngủi chết tiệt, để nhường chỗ cho thứ khác.

    Anh đẩy ngã Kookie trên giường. Anh chạm vào bờ môi mềm mại. Anh luồn tay vào vạt áo phông trắng. Anh nghe tiếng rên rỉ đứt quãng. Anh thấy máu mình sôi sục. Và rồi…

    Và rồi Kim Taehyung tỉnh giấc.

    Tất cả những giấc mơ khiến Kim Taehyung vừa quen vừa lạ. Lí trí bảo anh đó là sự tưởng tượng nhất thời, nhưng trái tim anh kêu gào rằng đó có thể là kí ức anh đánh rơi.

    Damn!

    Taehyung ước gì nó là kí ức. Tức là Kookie thực sự có mặt trên đời. Kookie của riêng anh thực sự có mặt trên đời.

    Nhưng anh không nhớ được bất kì cái gì. Mẹ kiếp. Anh vẫn bị đau đầu, nhưng kí ức dường như không ở đây. Chúng không xuất hiện trong lúc Kim Taehyung tỉnh táo. Chúng chỉ xuất hiện trong những giấc ngủ ngắn ngủi ngập tràn mộng mị.

    Anh ước một ngày nào đó, những thứ vụn vặt ấy có thể rõ ràng hơn, đủ để anh đi tìm Kookie.

    Và đêm nay, KimTaehyung ngủ trong một giấc mộng mị.

    – Jeon Jungkook. Have you forgotten? –

    Đêm nay là một đêm thức thức trắng của Jeon Jungkook.

    Cậu không ngủ được. Cậu nhớ anh. Cậu nhớ đến sắp phát điên mất. Hoặc là cậu điên rồi.

    Anh là liều thuốc duy nhất của cậu. Vậy mà giờ thì cậu chẳng thể gặp được anh nữa.

    Khi cậu nói nhớ anh và muốn đi gặp anh, Jin-hyung đã cầm lấy cái muôi gỗ chắn giữa cậu và cánh cửa ra vào, trừng mắt lên, nói:

    “Jeon Jungkook, em biết thằng nhỏ đang an toàn mà. Đừng tới và đảo lộn cuộc sống yên bình của nó nữa. Một lần là quá đủ!”

    Phải, một lần là quá đủ.

    Jeon Jungkook không đủ tự tin để trải qua chuyện đó lần thứ hai.

    Lần đầu tiên đã khiến cậu phát điên và xém chút nữa họ phải tống cậu vào bệnh viện tâm thần. Nếu có lần thứ hai, Jungkook sợ mình sẽ tự sát mất.

    Jeon Jungkook từ từ ngồi dậy. Bụng cậu – hay đúng hơn là dạ dày – đang quặn thắt lại từng cơn, và có trời mới biết cả ngày hôm nay cậu chỉ có một mẩu bánh mì và li sữa lạnh tống vào bụng từ sáng.

    Và dạ dày cậu quặn thêm một lần nữa. Nỗi đau cả thể xác lẫn tâm hồn đánh gục cậu. Jeon Jungkook ngã xuống giường, và ánh trăng từ cửa sổ hắt thẳng lên mặt cậu.

    Jeon Jungkook xoay mặt đi. Cậu thấy hốc mắt mình ngập nước. Là do ánh trăng kia làm mắt cậu nhức nhối thôi. Không phải vì nhớ anh, và sẽ không bao giờ là vì nhớ anh.

    Thôi nào, Jeon Jungkook, đừng lừa dối bản thân nữa đi.

    Nước mắt lăn và trượt vào trong lớp tóc nâu dày. Biến mất không chút dấu vết.

    Ánh trăng đã nhạt dần.

    Jeon Jungkook ngửa mặt lên trần nhà, vô hồn nhìn vào khoảng không gian nhợt nhạt.Cậu chạm nhẹ những ngón tay phải lên môi mình, ngăn một tiếng thở dài não nề hay là hai chữ Kim Taehyung sắp trượt khỏi vành môi trong một nỗi thương nhớ không thể nào đong đếm được.

    Cuối cùng, những ngón tay thon dài trượt xuống, đem theo tiếng thở dài tan vào trong không gian u tối. Jeon Jungkook khẽ nghiêng người, cầu mong cho cơn dau dạ dày đừng hành hạ mình nữa.

    Và đêm nay, Jeon Jungkook không ngủ.

    Hoàn
     
    Bài viết mới
    Đỏ và Đen
    Đỏ và Đen bởi Gió, 5/1/18 lúc 15:05
    3 people like this.
    1. Bình luận
    2. Hãy chà đạp Hập đi
      Hãy chà đạp Hập đi
      Tui hardship Vkook, cơ mà Tough Bunny hông đùa được đâu =)) Vui vì cô thích =)))
      31/7/18
    3. Kingaria
      Kingaria
      Tui chỉ muốn nói là tui thích truyện của chú '-') mặc dù tui ship couple KookV =))
      30/7/18

Chia sẻ trang này