Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Đam Mỹ Tại hạ là nam phụ

Thảo luận trong 'Đam Mỹ - Bách Hợp' bắt đầu bởi Ngày Nắng, 30/1/17.

By Ngày Nắng on 30/1/17 lúc 20:10
  1. Ngày Nắng

    Ngày Nắng ♡Chủ của Hoa♡ Đào Tác Giả

    Tham gia ngày:
    2/7/16
    Bài viết:
    433
    Đã được thích:
    2,068
    Điểm thành tích:
    2,396
    [​IMG]
    Tên truyện: Tại hạ là nam phụ

    Tác giả: Ngày Nắng

    Thể loại: Hài hước, đam mỹ,...

    Độ tuổi: T

    Độ dài: Truyện dài

    Tình trạng: Đang tiến hành
    Văn án:

    Trên đời tồn tại một tuyến nhân vật, nếu không có tuyến nhân vật này thì chẳng bao giờ làm nên cốt truyện.

    Vâng...

    Đó chính là...

    Nhân vật phụ!

    Đông Phương Giai Nhiên - một nhân vật phụ, thậm chí khi xuyên không rồi cũng là nhân vật phụ. Gặp gỡ nhân vật chính, nhân vật trung tâm, nhân vật phản diện, vân vân mây mây đã làm nên một câu chuyện... vô cùng lãng nhách.

    Đó không phải là vấn đề chính. Thông thường trong các bộ phim, tiểu thuyết, hai giới Tiên - Ma chẳng bao giờ hòa thuận, phe Chính không bao giờ cho phe Tà tồn tại và ngược lại, vì thế có rất nhiều cuộc chiến đẫm máu do hai phe Chính - Tà gây ra. Tuy nhiên...

    Bạn sẽ cảm thấy như thế nào khi phe Chính và phe Tà ngoài mặt cãi lộn, trong lòng tung hint? Bạn sẽ ra sao khi người ở Ma giới chạy lên Tiên giới chơi như đi chợ mỗi ngày và ngược lại? Bạn sẽ nghĩ thế nào khi người Ma giới và Tiên giới có gian tình?

    Đó là nội dung chính của truyện này. Hai phái Tiên và Ma sáng gian tình, trưa gian tình, tối gian tình, đến lúc đi ngủ rồi cũng có gian tình...

    Thậm chí chưởng môn các phái mặc dù cao tuổi nhưng cũng... gian tình nốt.

    Bất chấp giới tính, là ngôn tình, đam mỹ hay bách hợp, đâu đâu cũng có hint!

    Và nhân vật phụ phút chốc có một dàn harem đồ sộ. Đông Phương Giai Nhiên nhiều lúc xách váy gào thét.

    “Lão tử chỉ muốn làm nam phụ, chỉ muốn làm hủ nam đớp thính mà thôi!”


    *******
    Đôi lời tác giả: Truyện sẽ mang hơi hướng hiện đại, ngôn từ mà Đông Phương Giai Nhiên dùng sẽ hiện đại chứ không phải cổ trang. Truyện hoàn toàn là hư cấu, bối cảnh, ngôn ngữ, phong cách sẽ hoàn toàn hư cấu nốt.

    Truyện thuộc dạng tập hợp các đoản thành truyện dài cho nên sẽ không có cấu tứ và liên kết với nhau.

     
    Bài viết mới
    Mê Mộ
    Mê Mộ bởi Tang Tình Tích Tịch, 9/6/18 lúc 17:25
    Quỷ tân nương
    Quỷ tân nương bởi Ngày Nắng, 14/3/18 lúc 21:17
    Chỉnh sửa cuối: 2/2/17
Chuyên gia đào hố <3
Sở thích: tự luyến ~
"Không biết anh là người như thế nào, chỉ biết rằng, mỗi khi gặp anh thì đó sẽ là một ngày nắng"

Bình luận

Thảo luận trong 'Đam Mỹ - Bách Hợp' bắt đầu bởi Ngày Nắng, 30/1/17.

  • Tags:
    1. Ngày Nắng
      Ngày Nắng
      [​IMG]
      Chương 1. Có một tuyến nhân vật gọi là phụ
      Cuộc đời có nhiều bất công nên đừng mong cọng lông nó thẳng. Đó là câu nói luôn ám ảnh trong đầu Đông Phương Giai Nhiên, nhiều lúc hắn y rất hờn, muốn vén quần đạp lên cọng cỏ gào thét thấu tận trời xanh. Nhưng… trời xanh nào có nghe, chỉ có tiếng chim chóc đáp lại lời y mà thôi.

      Y bị đối xử bất công! Phải, rất bất công ! Chẳng phải do ông trời mà là tên tác giả chà đạp y. Phải, chính tác giả! Y là nhân vật do tác giả nhào nặn qua bao nhiêu lần, qua bao nhiêu cốt truyện lẫn hình tượng, để rồi cuối cùng…

      Y…

      Từ nam chính…

      Biến thành nam phụ!

      Nếu là người khác, việc bất ngờ biến thành nam phụ chắc hẳn sẽ sốc, tinh thần bấn loạn cào cấu tác giả cũng chính là cha đẻ mình phải làm nam chính. Nhưng đằng này, y không như vậy, còn vui mừng là đằng khác. Y muốn làm nam phụ, một nam phụ hẳn hoi.

      Thế nhưng, nam phụ ở truyện này hình như có gì đó sai sai.

      Phải, sai quá sai !

      Đông Phương Giai Nhiên vốn là một hủ nam vừa đậu đại học, một nhân phụ đúng chuẩn chữ thụ… à lộn, chữ phụ. Hằng ngày húp mì dành tiền mua đam mỹ, tích tiền mua điện thoại cực chất để phục vụ xem phim đam mỹ và kịch truyền thanh. Hằng ngày chạy ra công viên soi hint. Với châm ngôn sống : ế khỏe, ế đẹp, ế sang chảnh, bởi vậy mà đến giờ cậu chẳng có một mối tình vắt vai mặc dù đã 20 tuổi. Những tưởng cuộc sống hằng ngày trôi đều đều như thế, an nhàn làm nhân vật phụ như thế, nhưng bỗng có một ngày, đùng một cái, trong lúc đi tắm. Y cởi hết quần áo quẳng vào máy giặt, vui vẻ bước vào nhà tắm thì….

      Y trượt chân, đầu đập vào cánh cửa nhà tắm…

      Và xuyên không!

      Một kiểu xuyên không vô cùng lãng nhách. Khi y tỉnh lại, đã phát hiện mình là giáo chủ thống lĩnh tam giới – Thanh Mi giáo.

      Lúc này, y chợt nhận ra, mình trông chẳng khác gì Đông Phương Bất Bại luyện quỳ hoa bảo điển vậy. Tuy nhiên, y không hề… bị mất giống a ~

      Cho dù xuyên không, y cũng là nhân vật phụ trong một cốt truyện nào đó. Người ta xuyên không làm nam chính, nào là gia nhập phe chính, rồi vào một hội một phái nào đó, trải qua n lần bạo hành thành kẻ bị M thực thụ, rồi nào đột phá căn tuệ, hấp thụ chân khí, khí tụ đan điền gì gì đó rồi thành nhân tài, anh hùng lên đường tiêu diệt tà phái. Còn y, ờ… nhân vật phụ, xuyên không cũng thành phe ác. Tà phái!

      Đông Phương Giai Nhiên ngày trước rất hung hăng, rất tàn bạo, nào là giết người không gớm tay, phóng hỏa gây chuyện, còn là hoa hoa công tử trêu ghẹo khắp nơi. Nhờ vậy y mới thành giáo chủ của ba giới. Còn hiện giờ, y vô cùng vô dụng. Vô cùng vô dụng!

      Mà y xuyên không rồi cũng chẳng thể nào bỏ được bản chất hủ nam của mình. Ngày ngày ở giáo hội soi hint người ta, lấm lét trèo lên nóc nhà giở gạch soi cảnh giường chiếu, thi thoảng chạy ra phố tìm đam mỹ thần chưởng xem.

      Tuy rằng, mỗi khi y ra phố, thì người dân nhìn y một nửa con mắt. Tại y tu ma, là người của Ma giới mà. Ăn mặc có một chút hở hang, chỉ mặc yếm hồng, tay áo cũng xẻ một đường dài phía trên, mặc quần lót lọt khe, quần cũng xẻ tà lên cao thành váy, chân mang hài điểm lông trắng, xung quanh eo còn thêm thắt dây nhợ nữa chứ. Tóc đen có điểm chút đỏ phần đuôi buông xõa, lại cố định phân nữa trên đầu là kim quan vàng lấp lánh. Nào là hở ngực, hở mông, hở eo, hở đùi, hở đủ thứ nên mới bị người ta coi thường. Mà đâu phải một mình y, toàn bộ người trong Thanh Mi giáo đều như thế! Nếu không hở ngực, nếu ngực không lép, có lẽ người ta sẽ nhầm y là hạng nữ nhân lẳng lơ hay câu dẫn nam nhân rồi.

      Đã là nhân vật phụ thì phải làm cho lố. Châm ngôn của tác giả là như thế.

      Mà mỗi lần ăn mặc thế ra phố tìm đam mỹ đúng là cực hình, may sao trong Thanh Mi giáo vẫn còn hai sư đệ cùng sở thích với y.

      Hiện giờ, ở thành Trường An tấp nập người qua lại, tiếng rao kẹo hồ lô, chổi lông gà cùng tiếng người trả giá xôn xao khắp chốn. Đâu đó ở góc tường, có ba cái đầu ló ra.

      Đông Phương Giai Nhiên nhìn chằm chằm vào gian hàng bán sách bên kia, chỗ có nhiều nữ tử khi thì đỏ mặt, khi thì thích thú dùng tay áo che miệng cười. An Nhiên bĩu môi, liếc mắt nhìn hai sư đệ.

      “Thanh Lam, Phụng Hoa, chúng ta phải làm gì bây giờ.”

      Tiểu tử Thanh Lam bĩu môi. “Làm sao đệ biết, sư huynh qua đó đi.”

      “Không được a ~ Tháng trước ta hiên ngang xông qua đó, rốt cuộc bị mọi người nói là biến thái, không không không, chế muốn làm nhân vật phụ cơ.”

      “Sư huynh, “chế” là gì dạ?” Phụng Hoa da trắng, môi hồng, hai má phúng phính trông rất đáng yêu. Mặc dù là nam hài nhưng lại cực kỳ đáng yêu ai thấy cũng muốn cưng chiều, nhiều lúc làm người ở Thanh Mi giáo cũng đau đầu vì hằng ngày phải đối phó với sắc lang, bảo vệ Phụng Hoa.

      Giai Nhiên tặc lưỡi, ấp úng. “Thì... chế là chế... mà thôi, giờ làm sao qua kia đây, hu hu, huynh không muốn bị gọi là biến thái nữa đâu.”

      Giai Nhiên cắn tay áo, Thanh Lam nhíu mày, nhìn sư huynh bằng ánh mắt khinh bỉ. “Nhiên huynh, huynh vốn biến thái từ lâu rồi mà.”

      “Có tin ta tét mông đệ ngay bây giờ không?”

      “Mông vàng mông ngọc của đệ là dành cho nương tử, huynh không có cửa đâu.” Thanh Lam vẫn biểu cảm lạnh lùng, thi thoảng nheo mắt nhìn ai kia không có tiết tháo.

      Phụng Hoa nhìn nhìn, hai mắt liền ngấn nước. “Đệ muốn mua đam mỹ ~~~”

      “Ngưng lượn sóng, ngưng nhõng nhẽo, ngưng thả thính, ta thông nát mi giờ!” Giai Nhiên hét.

      Thanh Lam nghiêng đầu ngây thơ, kéo nhẹ tay áo sư huynh. “Huynh a, thính là gì, nhiều lúc huynh nói chuyện thật kỳ quặc.”

      “Im đi! Mục tiêu bây giờ... là mua cho bằng được số đam mỹ kia. Chậc, đám nữ tử kia nãy giờ vẫn chưa đi, làm sao bây giờ.”

      Đông Phương Giai Nhiên ngồi xuống, thuận tiện giang hai chân rộng hình chữ V, vốn quần xẻ tà lên đến eo nên khi y ngồi giang rộng, thuận tiện phơi bày quần lót lọt khe của y. Thanh Lam nhíu mày, trên đầu chảy ba đường hắc tuyến. “Giai Nhiên huynh, con gái con đứa ý tứ một chút, đã mặc lọt khe còn ngồi tẹt chân.”

      Giai Nhiên đỏ mặt, vội vàng khép chân. “Tiểu tử, dám dòm đồ nhỏ của lão.”

      “Hôm nay bày đặt mặc màu vàng kim nữa.”

      “Im!”

      Phụng Hoa nhìn nhìn, chốc chốc khép chặt hai chân. Giai Nhiên huynh a, cư nhiên huynh hôm nay mặc quần lót giống đệ là sao??

      Giai Nhiên chồm người, bám chặt góc tường như thằn lằn đu bám trên tường gạch vậy. Y tặc lưỡi, khóe miệng hơi cong cong. Thanh Lam không chịu thua, đu lên người Giai Nhiên rồi lo đầu ra, Phụng Hoa thấy vậy cũng leo lên, ló đầu nhìn.

      “Huynh, giờ làm sao, đam mỹ bán sắp hết rồi kìa!” Thanh Lam hỏi.

      Đông Phương Giai Nhiên đảo mắt nhìn xung quanh, thình lình y nhìn chằm chằm vào nam nhân bán bánh bao tuốt đằng kia, khóe miệng khẽ cong thành nụ cười ma mị, Giai Nhiên búng tay.

      “Huynh nghĩ ra cách rồi!”

      “Cách gì?” Thanh Lam, Phụng Hoa đồng hỏi.

      Mò trong tú lấy ra vài đồng tiền rồi đặt vào lòng bàn tay Thanh Lam, Giai Nhiên trả lời. “Hai đệ mau ra đằng kia mua sáu cái màn thầu.”

      “Để làm gì?” Phụng Hoa không hiểu.

      “Hai đệ mua về đi ta nói cho nghe.”

      Mấy vị nữ nhân sau khi che tay áo cười rồi duyên dáng rời đi cùng vài cuốn đam mỹ trong tay. Nữ tử bán sách chỉnh lại số sách mới lại ngay ngắn. Bất ngờ có ba bóng đen đứng trước mặt, nàng ngảng đầu nhìn, hình ảnh đầu tiên ập vào mắt chính là cặp ngực đồ sộ thi thoảng tưng tưng vài cái của nữ tử hồng y trước mặt. Đối phương há hốc mồm nhìn, Đông Phương Giai Nhiên e lệ, dùng khăn che mặt.

      “Chúng tôi muốn mua toàn bộ số sách kỳ này.”

      “A... ả?” Nữ tử bán sách ngạc nhiên.

      “Người ta là nữ đọc đam mỹ không đúng sao?” Giai Nhiên bĩu môi, cặp ngực do độn hai cái màn thầu tưng tưng.

      “À... không phải... được a, quý khách đợi tôi một lát.”

      Giai Nhiên nháy mắt, thầm bật ngón cái với Thanh Lam và Phụng Hoa. Hai mắt Phụng Hoa khẽ đỏ, mau đi a, màn thầu độn ngực rất ngứa, nó lại nảy tưng tưng trông kỳ cục lắm a ~

      Mua được số đam mỹ như ý, Giai Kỳ cúi đầu mỉm cười rồi duyên dáng bước đi, hai sư đệ phía sau vì có được sách cũng thỏa mãn phần nào. Đợi ba người đi khỏi, vị nữ tử kia đỏ mặt.

      “Cô nương đó... bộ ngực thật khủng.”

      Xin thưa, hàng độn không khủng mới lạ.

      Nhưng cả ba không hề biết rằng, ngay lúc ba người rời đi, có một nam tử vận y phục của phái Hằng Sơn, mái tóc đen buông xõa tuyền dài đến thắt lưng, trên tóc cố định bằng trâm ngọc bạch. Thời khắc trông thấy Đông Phương Giai Nhiên, người đó ra vẻ ngạc nhiên.

      “Ể? Đó không phải là...”
      Chỉnh sửa cuối: 30/1/17
    2. Ngày Nắng
      Ngày Nắng
      [​IMG]
      Chương 2. Không nên chạm mặt nam chính từ chương 2
      Xin hỏi bạn, nếu như bạn mua được đam mỹ thì sẽ làm gì đầu tiên? Chắc chắn rồi, là tìm một nơi nào đó thật bí mật, hoặc là trùm chăn bật máy lạnh xem đam mỹ cũng nên. Điều đầu tiên, chính là...

      Đi đọc đam mỹ liền, phải, đi đọc ngay tức khắc!

      Đông Phương Giai Nhiên cũng như thế, ý ôm chồng sách vừa tậu được, tìm kiếm một góc nào đó để đọc chúng. Đọc trong phòng không ổn, thi thoảng sẽ bị bọn nam tử trong Thanh Mi giáo xông vào bất thình lình, mất mặt lắm, ra hoa viên cũng không ổn, chỉ có một nơi... chính là nóc nhà!

      Nghĩ xong, y tìm kiếm nóc nhà nào cao nhất để nằm xem. Tìm được chỗ, y một lực khinh công bay lên, xếp bằng hai chân rồi trải số sách đam mỹ ra, nằm xuống giở sách ra xem. Nào là có ánh nắng chiếu từng tia ấm, len lỏi qua từng kẽ tóc, nào là chim hót cùng gió thổi hiu hiu muốn buồn ngủ. Chưa bao giờ Đông Phương Giai Nhiên thấy thỏa mãn như hôm nay, quả nhiên đọc đam mỹ đời sẽ luôn tươi trẻ.

      Làm kiếp nam phụ sướng lắm ai ơi, chỉ cần đọc đam mỹ, đớp hint sống qua ngày đủ rồi. Cần chi gặp nam chính, cần chi phải vượt qua sóng gió, rồi lâu lâu còn bị nghi ngờ là kẻ phản bội. Giai Nhiên trong lòng thầm nghĩ.

      Vừa lật sang trang mới, bất ngờ y cảm nhận được luồng sát khí xoẹt đến, vội vàng nghiêng người tránh một đợt sét từ trên trời giáng xuống. Y hoảng hốt, vội vàng chỉnh lại quần áo rồi gom số sách đam mỹ vào lòng.

      “Kẻ nào dám tấn công gia gia ta?”

      “Đông Phương Giai Nhiên, quả nhiên như lời đồn, thân thủ linh hoạt.”

      Tiếng nói lơ lớ của ai đó vang lên, Giai Nhiên xoay đầu, trông thấy một nam nhân tóc đen buộc cao, trên đầu có hai tai và đằng sau mông có cái đuôi khẽ phe phẩy. Ra là Cẩu Tinh, hắn đột nhập vào Thanh Mi bằng cách nào vậy? Hắn phá giải pháp trận khi nào vậy? Ủa mà... đó không phải là chuyện của y.

      Giả bộ làm chuyện nghiêm trọng, y chỉ tay. “Ngươi là ai, đột nhập vào Thanh Mi giáo muốn gì?”

      Cẩu Tinh liếm mép. “Nghe đồn giáo chủ Đông Phương Bất Bại là kẻ không dễ chạm đến, nên ta chỉ thử một phen thôi mà.”

      “Ê, ta là Đông Phương Giai Nhiên, Bất Bại cái huần hòe.”

      Cẩu Tinh mở to mắt. “Lộn, làm ghê quá!!”

      “Cha mẹ ngươi không dạy ngươi rằng nhớ sai tên người ta là bất kính hay sao?”

      “Ai quan tâm chứ.” Cẩu Tinh bất ngờ bay lên dùng phép thuật tấn công. Giai Nhiên vội vàng bay lên tránh, tay vẫn ôm khư khư chồng sách.

      “Ta nói cho ngươi biết, ngươi muốn tấn công cái gì cũng được, né giùm đống sách của ta.”

      Cẩu Tinh nghe thấy, hai mày liền chau lại. Thầm suy nghĩ.

      “Chẳng lẽ đó là bí kíp tu luyện của hắn, hừm, ta chỉ cần cướp mấy quyển bí kíp ấy thì ta có thể thống lĩnh tam giới!”

      Nghĩ là làm, Cầu Tinh lập tức dùng phép thuật bay lên, hướng đến chỗ Giai Nhiên, từng đợt sấm có màu tím giáng thẳng xuống. Giai Nhiên vội vàng né, hét lớn.

      “Con chó khốn kiếp kia, ta đã nói không được đánh vào sách của ta.”

      Cẩu Tinh nhếch môi. “Thì ta đâu có tấn công đống sách của ngươi.”

      Cái đuôi của hắn bất ngờ to ra, dài ra và uốn lượn như một con mãng xà khổng lồ. Nó đánh thẳng vào lưng Giai Nhiên làm y giật mình, tay nhất thời buông chồng sách để chúng rơi tự do. Y hét lớn, vội vàng lao xuống.

      “Không a! Sách của ta.”

      “Cơ hội đây rồi!”

      Cẩu Tinh khinh công, vươn tay định chụp lấy một quyển thì có luồng khí bay tới, hất tay Cẩu Tinh ra, những cuốn sách cũng theo đấy rơi lộp bộp trên mặt đất. Còn Giai Nhiên rơi xuống vòng tay một kẻ nào đó. Y hoảng hốt, vội vàng nhảy xuống nhặt sách.

      “Sách của taaaaaa!! Không thể chấp nhận được, ngươi dám đối xử bạo hành với đám con yêu của ta!!”

      Miệng vừa nói, Giai Nhiên vừa chu mông gom lại sách. Cẩu Tinh nghiến răng, ngẩng đầu nhìn.

      “Ngươi là...”

      Sau lưng Giai Nhiên là một nam tử vóc dáng cao lớn, khôi ngô tuấn tú, bộ lam y cách điệu bó sát người tôn lên thân hình chuẩn và đẹp, bên hông là huy hiệu của phái Hằng Sơn. Cẩu Tinh lùi bước, mái tóc den tuyền của y khẽ chuyển động khi gió trêu đùa trên đấy. Cẩu Tinh nghiến răng.

      “Ngươi là...đệ tử phái Hằng Sơn... 12 tuổi đã tinh thông phép thuật, 15 tuổi đã luyện khí đến tầng chín... Nhạc Kỳ Huân!”

      “Chính là tại hạ!”

      Nhạc Kỷ Huân tiến đến, Cẩu Tinh vội vàng lùi bước, khóe miệng Kỳ Huân vẽ thành hình bán nguyệt ma mị. “Ngươi ngang nhiên đụng vào Giai Nhiên, tại hạ không thể không làm gì.”

      “Ngươi... rõ ràng là người tiên giới, tại sao bao che cho kẻ ma giới như hắn chứ.” Cẩu Tinh hỏi.

      Nhạc Kỳ Huân mỉm cười. “Chuyện đó không liên quan đến ngươi!”

      Dứt câu, một cái tát tay giáng thẳng vào mặt Cẩu Tinh làm hắn bay ra khỏi Thanh Mi giáo và mất hút trên nền trời xanh.

      Đông Phương Giai Nhiên há hốc, chồng sách vừa nhặt lên lại rơi lả tả trên đất. Cha mẹ ơi, lần đầu tiên xuyên không... à không, từ hồi sinh ra đến tận bây giờ, lần đầu tiên y thấy một cái tát có thể làm bay con người ta. Thật đáng sợ!

      Nhạc Kỳ Huân tiến đến. “Giai Nhiên tiểu đệ.”

      “Ai là đệ ngươi?” Giai Nhiên lùi bước.

      Nhạc Kỳ Huân nghiêng đầu cười. “Ta vừa đi vắng vài hôm đệ đã quên ta, ta có nên hảo hảo dạy lại đệ đàng hoàng?”

      Mồ hôi không hẹn rơi đầy trên trán Giai Nhiên, hình như y vừa đụng phải một tuyến nhân vật khủng bố, nổi bật nhất trong cốt truyện – nhân vật chính.
    3. Hồ Ly
      Hồ Ly
      Hết sức cẩu huyết, hết sức biến thái *vỗ tay bộp bộp bộp bộp bộp*
      ..., NatsumeReiko and Ngày Nắng like this.
    4. Ngày Nắng
      Ngày Nắng
      [​IMG]
      Chương 3. Ta là hủ, không phải đoạn tụ
      Giai Nhiên lùi bước. “Ngươi... ngươi muốn gì? Ta không hề quen ngươi!”

      Nhạc Kỳ Huân dừng bước, hắn ngẩng đầu, biểu cảm lạnh lùng khi nãy biến mất, mà thay vào đó là hai gò má đang ửng đỏ, trông có vẻ hắn sắp khóc. “Đệ... quả thật đã quên ta?”

      “Ta căn bản không biết ngươi làm sao mà quên!”

      “Đệ... sau khi tu ma thì lập tức quên ta...” Kỳ Huân lại tiếp tục ai oán.

      Giai Nhiên giật mình, không lẽ ngày trước y là đệ tử phái Hằng Sơn, rồi bị người trong phát vứt bỏ nên uất ức bước vào con đường ma đạo. Giai Nhiên tưởng tượng một số hình ảnh mình bị bắt nạt, rồi khóc lóc, rồi abc xyz gì gì đó, cuối cùng là chạy đi, chạy được ba bước quay đầu lại hét lớn. “Ta sẽ có ngày báo thù!”. Y nghiến răng nghiến lợi, tưởng tượng là thứ đáng sợ nhất trên đời đó nha.

      “Ta… ta căn bản không biết ngươi là ai mà.” Giai Nhiên lùi bước.

      Kỳ Huân cắn chặt môi dưới, sải chân bước đến chạm mặt đối phương. Hắn vung tay, Giai Nhiên hoảng hốt vội cúi đầu, hai mắt liền nhắm chặt. Khóe miệng Kỳ Huân khẽ cong.

      “Đệ đang giả vờ đúng không? A Nhiên?”

      “Ta không biết ngươi!! Tên nam chính thối nát kia, tại sao ta lại chạm mặt ngươi ngay từ chương hai chứ?”

      “Đệ đang nói gì vậy? Ta là Kỳ Huân, đệ không nhận ra ta sao? Não đệ có phải bị úng nước lâu ngày không? Không lẽ ta đi vắng mấy ngày thực sự não đệ có vấn đề?”

      Bị người ta nói cho một tràng, Giai Nhiên phồng má giận dỗi, một cước đạp vào chân người kia. “Tên hỗn đản này, ngươi đang nói cái gì vậy?”

      Kỳ Huân không né, chỉ đưa tay che miệng cười. Lúc này, Giai Nhiên mới để ý, đôi mắt Kỳ Huân hình như có gì đó là lạ, nó không được linh hoạt và phản chiếu hình ảnh của y. Giai Nhiên huơ huơ tay trước mặt, Kỳ Huân vẫn không có phản ứng. Y hơi run.

      “Kỳ Huân... mắt ngươi... vốn không thấy?”

      “Thì đương nhiên mắt ta không thấy rồi.”

      Giai Nhiên thật muốn tém váy lại gác chân lên tảng đá gào thét tận trời xanh. Y đã đụng nam chính, một nam chính thứ dữ, một người mù! Phải, là mù đấy! Nam chính bị mù!

      “Vậy... sao ngươi thấy ta?”

      “Tâm nhãn.” Kỳ Huân nghiêng đầu cười.

      “Nhưng A Nhiên a, ta thấy càng ngày đệ mặc càng ít vải đi thì phải.”

      Giai Nhiên cúi đầu nhìn ngực mình, giật mình lấy hai tay che ngực. “Ngươi... đồ sắc lang, ít vải thì mặc kệ ta.”

      “Hm... càng ít vải thì ta càng thích chứ sao. Nương tử của ta ~~” Vừa nói, Kỳ Huân vừa với tay ôm lấy eo Giai Nhiên.

      Hai mày mỏng nhíu lại, Giai Nhiên dựng ngón giữa. “Lão tử là hủ, không phải gay!”

      “Gay... là gì?” Kỳ Huân ngạc nhiên.

      Giai Nhiên quên mất, đây là thời cổ đại, quả nhiên xuyên không rồi cũng quên bẵng đi những tử ngữ cổ trang từng học. Vội vàng lục lại kí ức, Giai Nhiên trả lời.

      “Ách... ta là hủ, không phải đoạn tụ.”

      Kỳ Huân mỉm cười. “Ta cũng không phải.”

      Giai Nhiên vùng vẫy thoát khỏi vòng tay đối phương. “Không phải mà dám gọi lão tử là nương tử, khốn kiếp!”

      “Chẳng phải lúc nhỏ đệ đã nói như vậy sao?”

      Giai Nhiên lại liên tưởng, chẳng hạn như lúc bé y lạc đường, ngồi khóc ở một góc phố nào đó, đúng lúc Nhạc Kỳ Huân đi ngang, trông thấy một đứa bé ăn mặc thiếu vải hở ngực hở đùi, hai mắt đỏ lên vì khóc, hắn thấy vậy liền đi mua cây kẹo hồ lô rồi đến trước mặt y.

      “Đừng khóc, cho đệ nè.”

      Y ngẩng đầu nhìn, hai mắt trong trạng thái mông lung mê hoặc lạ thường, bàn tay bé xíu mũm mĩm nhận cây kẹo, y lập tức nín khóc, cười tươi.

      “Cảm ơn ca ca.”

      “Đệ bị lạc đường sao? Ca dẫn đệ về nhà nha.”

      “Nhưng huynh là người tiên giới a ~ nhìn quần áo là biết ngay, đệ là người ma giới ~~”

      “Không sao đâu, ca ca dẫn đệ về nhà.”

      Nhạc Kỳ Huân xoay lưng ngụ ý muốn cõng, Giai Nhiên hí hửng nhảy lên lưng người kia, hôn một cái vào má đối phương. “Ca ca, sau này đệ lớn lên sẽ làm nương tử của ca a ~”

      Giai Nhiên rùng mình, quả nhiên tưởng tượng là thứ rất đáng sợ.

      Kỳ Huân lấy từ trong túi áo ra hộp gỗ sơn màu nâu bóng, hắn mỉm cười, đặt vào tay Giai Nhiên.

      “Ta đến để tặng đệ cái này. Giờ ta phải trở về môn phái gặp các sư huynh, hôm nào ta lại đến.”

      Nói xong thân ảnh liền biến mất không còn bóng dáng. Giai Nhiên tức giận gào lớn. “Tốt nhất biến luôn đi! Mà tặng gì đây.”

      Y mở hộp, bên trong là một viên đan màu xanh lam, y hí hửng. “Ý, là dưỡng tâm đơn ~~”

      Trong khi Giai Nhiên vui vẻ vì có được dưỡng tâm đơn tu bổ nguyên khí, thì đâu đó trong bụi rậm Thanh Lam với Phụng Hoa đang nhìn lén.

      “Quả nhiên Kỳ Huân và Giai Nhiên huynh có gian tình.” Thanh Lam đáp.

      Phụng Hoa gật đầu lia lịa. “Quả nhiên tình yêu bất chấp luôn cả tiên giới hay ma giới.”

      “Nhưng rõ ràng Giai Nhiên nói huynh ấy không phải là đoạn tụ.” Thanh Lam lại nói.

      “Ai mà tin chứ, mỗi lần Kỳ Huân ca ca đến là tim bay phấp phới.” Phụng Hoa bĩu môi.

      “Nhưng rõ ràng Giai Nhiên huynh không phải là nam chính.” Thanh Lam gật gật đầu.

      Phụng Hoa lắc đầu. “Không có quy luật nào bắt nam chính phải yêu nam chính a ~”
      Chỉnh sửa cuối: 31/1/17
    5. Ngày Nắng
      Ngày Nắng
      [​IMG]
      Chương 4. Hằng Sơn phái là động gay trá hình
      Hằng Sơn phái được mọi người biết đến là một môn phái có đệ tử nhiều nhất, có nhiều nhân tài nhất và đồng thời là môn phái bệnh hoạn nhất. Bệnh hoạn ở đây không phải nội công tâm pháp gì, mà chính là...

      Đệ tử phái Hằng Sơn.

      Nhạc Kỳ Huân – được mọi người biết đến là một nhân tài từ nhỏ, võ công, nội công pháp thuật cao cường, mặc dù bị mù hai mắt nhưng không có nghĩa hắn chịu thua khi bị một đám đông tấn công. Là đệ tử ruột của môn chủ, được nhiều người trong và ngoài phái yêu mến.

      Nhắc Nhạc Kỳ Huân thì không thể không nhắc đến sư huynh của hắn – Lý Vân Phi.

      Lý Vân Phi cũng là một nhân tài trong phái Hằng Sơn, thậm chí võ công còn cao hơn cả Nhạc Kỳ Huân, tuy nhiên... y lại mắc bệnh cuồng sư đệ. Các đệ tử trong phái truyền miệng nhau rằng, thật ra Lý Vân Phi là đoạn tụ, yêu thầm Nhạc Kỳ Huân nhưng Kỳ Huân lại đem lòng yêu thương Giáo chủ Thanh Mi Giáo, còn sự việc sau đấy là gì nữa thì không ai biết.

      “Mọi người, ta đã trở về.” Kỳ Huân mỉm cười, nhiều tiểu muội, sư đệ từ trong chạy ra, ríu ra ríu rí.

      “Kỳ Huân ca ca, ca đã về!”

      “Ừ, ta đã về rồi!”

      “Ca ca, Vân Phi huynh nhớ huynh lắm đó a ~ suốt ngày gào tên Kỳ Huân như bị ai ám.” Một tiểu muội tóc xanh đáp, Kỳ Huân liền gật đầu.

      “Kỳ Huân sư đệ!!”

      Từ xa có tiếng nói vọng đến, Kỳ Huân vẫn không quay đầu lại nhìn. Rồi có mộ bóng đen ừ đâu lao ra, mái tóc bạch kim tung bay trong gió, rồi thân áo trắng lao vào định ôm Kỳ Huân. Nhưng đối phương lập tức nghiêng người né, vậy là người kia ngã đập mặt xuống đất làm nhiều người giật mình.

      “Vân Phi ca ca, tém lụa vào, lụa rớt khắp nơi rồi.” Kỳ Huân trả lời.

      Người vừa té đập mặt không ai khác chính sư huynh Kỳ Huân tên gọi Lý Vân Phi. Vân Phi ngẩng đầu, mặc kệ máu mũi đang chảy ròng ròng.

      “A Huân sư đệ, lâu rồi đệ vẫn lạnh lùng với ta như ngày nào. Ôi thật đáng thương.”

      “Sư huynh, máu kìa, mau cầm máu!!” Đám sư đệ bên cạnh hét lớn, chạy tán loạn tìm cách cầm máu cho Vân Phi. Kỳ Huân vẫn biểu cảm mặt than, lạnh lùng đáp.

      “Lụa lại rớt kìa, sư huynh.’

      Vân Phi bĩu môi, vô tình phát hiện quyển sách nằm trên đất. Hình như đây là sách của Kỳ Huân rơi ra từ tay áo. Y vội nhặt lên, lật vài trang xem.

      “Bàn tay ma quái của hắn lướt qua bả vai y. Tiếng thở dốc phả vào tai hắn, có một mị lực lạ thường làm toàn thân hắn khẽ run. Mỹ nhân quả nhiên đến hở dốc cũng tiêu hồn như vậy…”

      Kỳ Huân đen mặt, vội vàng đi lại giật lấy quyển sách từ tay Vân Phi. “Sư huynh, sách này là của A Nhiên, đệ thuận tay lấy về.”

      Vân Phi im lặng không biết nói gì. Lúc này, ở Thanh Mi giáo Giai Nhiên cũng thấy lạ lạ, đếm đi đếm lại hình như đống sách đam mỹ thiếu một cuốn thì phải.

      Còn Vân Phi thì cứ tưởng đó là bí kíp võ công hay tiên thuật gì gì đó, ai ngờ… lại là loại sách đó.

      ***

      Nhạc Bình vốn là sư thúc của phái Hằng Sơn. Người mà theo miệng hủ nữ hay truyền nhau là mỹ thụ trong truyền thuyết. Mặt đẹp, da trắng, vóc dáng mềm mại, đôi mắt quyến rũ, môi mỏng mê hoặc. Ai nhìn vào cũng xao xuyến tâm hồn.

      Nhạc Kỳ Huân đứng trước mặt Nhạc Bình, khẽ gật đầu. “Sư thúc.”

      “A Huân, nhiệm vụ ta giao cho con như thế nào rồi?”

      “Mọi chuyện đã ổn.” Nhạc Kỳ Huân gật đầu.

      Nhạc Bình mỉm cười, tên đồ đệ ngốc nghếch này, khi ở cùng Giai Nhiên thì cười như một tên ngốc, lúc trở về môn phái mặt liệt không cảm xúc.

      Ngoài ra, trong Hằng Sơn phái còn có một tiểu muội tên gọi Hoa Nguyệt, vốn xinh đẹp kiều diễm. Tóc đen thẳng mượt, mày liễu mi cong, đôi mắt long lanh hút hồn, da trắng ngọc ngà, dáng vẻ thướt tha. Là một cực phẩm nhiều người mơ ước. Nhưng tiểu sư muội lại đem lòng yêu mến Nhạc Kỳ Huân. Người trong môn phái luôn truyền miệng, Kỳ Huân với Hoa Nguyệt thật đúng là trời sinh một cặp, trông đẹp đôi làm sao. Trong lòng Nhạc Bình lại nghĩ, sư đồ Kỳ Huân với A Nhiên xứng đôi hơn, Vân Phi thầm nghĩ, y với sư đệ mới đúng là trời sinh một cặp.

      “Nhị sư huynh!!”

      Từ xa có tiếng vọng đến, Kỳ Huân ngẩng đầu nhìn, ập vào màn hình chính là cặp ngực tròn căng nẩy nẩy theo từng bước nhảy, Hoa Nguyệt lao vào ôm chầm Kỳ Huân, đôi ngực căng tròn áo sát vào ngực đối phương.

      “Kỳ Huân ca ca, ca đã về!”

      “Ừm.”

      “Người ta rất nhớ ca ca a ~” Hoa Nguyệt mỉm cười, quả nhiên ăn đậu hủ mới là chân ái.

      “Sư muội, lâu ngày ta không về, hình như quả đào nó to hơn thì phải.”

      Vô tình có vài sư đệ đi ngang nghe thấy, mặt liền đỏ. Kỳ Huân nhị sư huynh, quả nhiên nhiễm tính Vân Phi ca, thật vô sỉ.
    6. Ngày Nắng
      Ngày Nắng
      [​IMG]
      Chương 5. Nữ chính xuất hiện rồi
      Đây không phải là truyện đam mỹ. Đây đích thực là truyện ngôn tình, xin quý bà con cô bác đừng hiểu lầm.

      Chẳng qua Đông Phương Giai Nhiên là nhân vật phụ, vô tình lướt qua như mây trôi nhẹ trong quyển tiểu thuyết ngôn tình nào đó. Nữ chính mới là Hoa Nguyệt – tiểu sư muội của phái Hằng Sơn.

      Hoa Nguyệt soi mình trong chiếc gương đồng. Da trắng, mặt thon, môi đẹp, mày liễu mi cong, thân hình đẹp như thế này làm nhiều người ao ước. Nam nhân mê như điếu đổ, nữ nhân ganh tỵ không nguôi. Pháp thuật đạt tầng năm, võ công cao cường, đúng chuẩn theo kiểu nữ chính ngôn tình. Mặc dù… thông thường theo nguyên tắc kiểm duyệt thì nữ chính phải xuất hiện cùng lúc với nam chính ngay từ chương đầu tiên, còn đằng này đến chương thứ năm nữ chính mới xuất hiện a ~ Mà đó chắc không phải vấn đề, vì xuất hiện trễ thì nàng cũng chính là nữ chính sánh vai với nam chính – Nhạc Kỳ Huân.

      Hoa Nguyệt chỉnh lại tóc, nghĩ đến viễn cảnh kết hôn cùng Nhạc Kỳ Huân, sau này trở thành người nâng khăn sửa túi của chàng, ôi thật đẹp biết bao, hệt như trong tiểu thuyết ngôn tình vậy.

      Nhưng mà, tiểu thuyết chắc nó sẽ đẹp hơn khi không xuất hiện kẻ thứ ba. Vốn là nam phụ thì an phận nam phụ, nam phụ người ta theo đuổi nữ chính, tranh giành nữ chính với nam chính, đằng này…

      Nam phụ lại có gian díu với nam chính!

      Phải, chính là tên đó. Giáo chủ Thanh Mi giáo – Đông Phương Giai Nhiên, chỉ là một tên nhân vật phụ mà dám ngang nhiên cướp nam chính trong tay nàng. Thật không thể tha thứ mà! Ngoài kiểu ăn mặc thiếu vải của y, ngực thì lép, lại còn có dưa, mông cũng chẳng có mà suốt ngày mặc lọt khe thì lấy tư cách gì tranh giành Nhạc Kỳ Huân với nàng. Càng nghĩ Hoa Nguyệt càng tức, thật không thể bỏ qua chuyện này được.

      “Hoa Nguyệt tỷ tỷ, muội vừa mới biết tin Nhạc Kỳ Huân sư huynh vừa về đã đến tìm gặp gã Giai Nhiên gì đó, rồi còn tặng hắn dưỡng tâm đơn nữa đó a ~”

      Một tiểu muội đi bên cạnh thì thầm vào tai nàng. Vừa nghe qua thật như sét đánh ngang tai, nàng cắn chặt môi, tức điên.

      “Đây vốn là truyện ngôn tình tiên hiệp, ta không thể để cho nó biến thành đam mỹ cẩu huyết được!”

      Tiểu sư muội gật đầu. “Đúng đúng, chúng ta phải đòi lại quyền bình đẳng nữ giới.”

      “Đúng! Ta xinh đẹp như thế này, không lẽ thua một tên ma đầu đó sao?” Hoa Nguyệt nói lớn.

      “Không thua!”

      “Chúng ta đi tìm hắn tính sổ.”

      “Đúng!”

      Chính vì nguyên nhân thế nên mới có tình cảnh như hiện giờ. Ba người Đông Phương Giai Nhiên, Thanh Lam và Phụng Hoa mở to mắt nhìn chằm chằm bộ ngực căng tròn trước mặt. heo lý mà nói mấy người tu tiên tối ngày chỉ biết võ công với pháp thuật thì lấy cớ gì mà ngực phát triển vượt trội như thế kia. Cảm giác như bao chất bổ dưỡng, bao phép thuật khai thiên đều dồn xuống hai quả đào đó vậy. Nhìn lại ngực mình, lép xẹp à, thật đau lòng đó nha ~

      Hoa Nguyệt nhìn chằm chằm Giai Nhiên, bất giác y khép hai chân lại. Phụng Hoa nhìn nhìn, sư huynh a ~ đã bảo đừng mặc lọt khe vàng kim ra phố, chắc chắn sẽ gặp chuyện mà không nghe.

      “Cô nương… tìm tại hạ là ý gì?” Giai Nhiên cuối cùng chịu không nổi, thôi đành lên tiếng hỏi trước.

      Hoa Nguyệt nghiến răng nghiến lợi. “Ngươi… ngươi… ngươi rõ ràng là một nam phụ, đáng lý ra phải theo đuổi ta, tranh giành ta với nam chính. Đằng này ngươi quay qua câu dẫn nam chính của ta… ngươi… đúng là lòng dạ ác độc.”

      Giai Nhiên chớp mắt đúng một cái. “Cô nương này, ta không biết cô nương là ai thì tranh giành làm gì? Với lại ta tranh giành cô với ai?”

      “Còn giả bộ không biết nữa hả, Nhạc Kỳ Huân tương lai sẽ là phu quân của ta, tốt nhất thì ngươi biết đường mà tránh!” Hoa Nguyệt chỉ thẳng vào mặt Giai Nhiên.

      Đôi mày mỏng nhíu lại, cô nương này, cha mẹ không dạy cho cô nương là chỉ tay vào mặt người khác là bất lich sự sao? Nhưng nghĩ lại thì… Nhạc Kỳ Huân là ai nhỉ?

      “Ta không hề quen biết Nhạc Kỳ Huân nào đó.”

      “Huynh a ~ trí nhớ huynh cá vàng thật, chính là công tử anh tuấn tiêu sái của phái Hằng Sơn đó, còn tặng cho huynh dưỡng tâm đơn.” Phụng Hoa kéo áo Giai Nhiên vài cái, thì thầm vào tai.

      “Là cái tên mù đó đó hả?” Giai Nhiên chớp mắt ba cái.

      “Không được gọi sư huynh ta mù!”

      “Ơ, thì hắn mù nói mù, không lẽ nói mắt hắn long lanh như vì sao trên trời, đôi mắt câu dẫn hút hồn người ta?” Giai Nhiên trả lời.

      Được rồi, ngươi thắng…

      Hoa Nguyệt nghiến răng. “Ta đến đây để tuyên chiến với ngươi!”

      “Tuyên chiến với ta?” Giai Nhiên nghiêng đầu, Thanh Lam với Phụng Hoa cũng mở to mắt nhìn, có trò vui xem rồi, có thính để đớp rồi!

      “Phải, vì ngươi dám tranh giành phu quân của ta.”

      Giai Nhiên thở dài. “Được rồi, đợi ta một chút. Phụng Hoa, Thanh Lam, hai đệ đi mua hai quả táo về cho huynh.”

      “Táo?” Thanh Lam ngạc nhiên.

      “Mua về độn ngực! Ta biết ta sẽ đấu không lại cô ta, độn hàng giả mong ra mới thắng!”

      Ông ơi, người ta tuyên chiến đánh nhau chứ có phải so ngực, mà cho dù độn ông cũng thua chắc hai quả đào tưng tưng kia rồi. Dạo này đào phát triển tốt nhỉ, được mùa lắm. Cả Thanh Lam cùng Phụng Hoa thầm nghĩ.

      “A Nhiên mua táo để làm gì?”

      Đột nhiên có thanh âm quen thuộc vang lên từ đằng sau. Hoa Nguyệt hí hửng mừng rỡ, riêng Giai Nhiên lại lầm bầm, muốn chửi thể ngay tức khắc.

      “Kẻ không muốn gặp lại gặp mặt.”

      Nhạc Kỳ Huân lấy trong giỏ ra một quả táo đỏ mọng. “Đệ muốn độn ngực? Nên độn màn thầu, độn táo ôm rất cứng. Không thì đệ độn làm gì, ngực lép đẹp mà.”

      “Kỳ Huân, có ai nói ngươi biến thái không?” Giai Nhiên cắn môi.

      Nhạc Kỳ Huân nhoẻn miệng cười, quay đầu trông thấy tam sư muội đứng đấy nãy giờ. Hắn mới lên tiếng.

      “Tam sư muội, muội cũng có mặt ở đây à?”

      “Giờ nhị sư huynh mới thấy muội, thật đáng ghét!” Hoa Nguyệt phồng má, đánh thật nhẹ vào ngực Kỳ Huân. Hắn quay sang nhìn Giai Nhiên, đưa một quả táo.

      “Ăn thử, rất ngọt.”

      Hàng chùa không ăn sẽ lỗ, Giai Nhiên cắn một cái, nhai nhai rồi nuốt. Lúc này Lý Vân Phi mới đi lại, mở to mắt. “Kỳ Huân, đó không phải táo thường, tu ma ăn vào sẽ bị tẩu hỏa nhập hoa, tụ khí đến nổ thân xác.

      “Khụ khụ khụ…”

      Giai Nhiên ho lấy ho để, khốn kiếp, mi định hại lão tử a!!
    7. Ngày Nắng
      Ngày Nắng
      [​IMG]
      Chương 6. Thính bay lung tung
      Giai Nhiên tức điên. “Nhạc Kỳ Huân, tên mù này, rõ ràng mi định giết ta!!”

      Giai Nhiên giậm giậm chân rồi quay lưng đi về, Thanh Lam với Phụng Hoa lon ton theo sau. Kỳ Huân mỉm cười, người đẹp quả nhiên giận cũng đẹp.

      Hoa Nguyệt nhìn thấy, rõ ràng Nhạc Kỳ Huân không ngó ngàng đến nàng, chỉ chăm chăm lo cho cái tên gia hỏa ăn mặc ít vải kia. Cô không chấp nhận được điều này, hai mắt ngấn nước, nàng nhìn ủy khuất.

      “Nhị sư huynh, rõ ràng huynh không thương người a, cứ suốt ngày theo tên ma đạo đó.”

      Kỳ Huân nhoẻn miệng cười, tiến đến nắm lấy tay đối phương. “Sư muội, ta vẫn quan tâm muội mà, chẳng qua A Nhiên là tiểu đệ kết nghĩa của ta, ta không thể nào không dòm ngó đến đệ ấy.”

      “Huynh vẫn thương người ta đúng không?”

      “Ừm.”

      Hoa Nguyệt mừng rõ, tựa vào ngực hắn. “Muội mừng lắm.”

      Nhưng thật ra Nhạc Kỳ Huân không dám nói, nhưng người hắn quan tâm nhiều hơn, để trong tim nhiều hơn là A Nhiên đệ đệ.

      Trong lúc đó, Lý Vân Phi cắn khăn tay ủy khuất, nhiều sư đệ đồng môn nhìn khinh bỉ. Rõ ràng Kỳ Huân đệ là của y, tại sao lại phải nhường cho tam sư muội Hoa Nguyệt chứ.

      Trong lúc đó, sư thúc Nhạc Bình của phái hằng Sơn cũng đi dạo phố, đi ngang qua Vân Phi đệ tử của mình rồi nheo mắt, phẩy quạt che miệng. Cái tên đồ đệ ngốc này, lại bày trò gì không biết.

      Nhạc Bình tiến lại, mỉm cười. “Vân Phi, con làm gì ủy khuất cắn khăn ở đây?”

      Vân Phi nhìn sư thúc với hàng nước mắt, rồi nhào vào ôm chầm Nhạc Bình. “Sư thúc!!”

      “Ngoan, nhớ đừng chùi nước mũi vào á a.” Nhạc Bình nhẹ nhàng nói.

      Sư thúc…

      ***

      Thanh Lam là đệ tử của Thanh Mi giáo, năm nay được 15 tuổi, tính tình có thể nói… như ông cụ non, Vì mọi chuyện lớn bé trong giáo để do Thanh Lam quản. Tên giáo chủ Đông Phương Giai Nhiên chỉ được võ công khí chất cao cường, nhưng lại là tên vô dụng, hoàn toàn vô dụng! Nhiều lúc nhắc đến, Thanh Lam chỉ muốn đập thẳng vô bản mặt của tên nào kia.

      Thanh Lam đẩy cửa phòng bước vào, thấy trên giường có một cục đỏ đỏ nằm khóc nỉ non. Thanh Lam thở dài. “Đại sư huynh, vẫn còn khóc à? Mít ướt quá.”

      “Huhu, huynh sắp chết rồi, là sắp chết đó.” Giai Nhiên trông thấy Thanh Lam liền lao qua ôm chầm. Thanh Lam giật mình, nhìn xuống thấy cặp đùi trắng nõn của đối phương, lại thêm quần lót lọt khe, lúc váy bị tốc hẳn sang một bên thì lộ ra bờ mông trắng. Mặt Thanh Lam đỏ lên, đại sư huyh, ít ra cũng nên… che lại chứ, người trong Thanh Mi giáo có ăn mặc mát mẻ cũng không bằng huynh.

      “Ngoan, huynh rõ ràng còn sống nhăn răng đây này.”

      Giai Nhiên mở to mắt, thật muốn chửi thề, lại bị tên mù đó đùa giỡn rồi!!

      Một đêm nọ, tại Thanh Mi giáo.

      Đông Phương Giai Nhiên ôm chăn với gối sang phòng Thanh Lam. Giờ này đã khuya, ngoài sân dế kêu rít rít khắp nơi rồi, chỉ còn mỗi Đông Phương Giai Nhiên tỉnh như sáo, lưỡng lự trước phòng Thanh Lam, định gõ cửa nhưng rồi thôi, y nghiến răng, lâu lâu bậm môi dưới suy nghĩ. Hít một hơi thật sâu, y mới lấy hết can đảm gõ cửa.

      “Thanh Lam! Mở cửa! Mở cửa!”

      Bị người ngoài làm phiền, Thanh Lam miễn cưỡng ngồi dậy, mở cửa.

      “Đêm hôm khuya khoắt kẻ nào ngứa mông chán sống gõ cửa phòng ta?”

      “Thanh Lam đệ đệ!” Thấy Thanh Lam mở cửa, Giai Nhiên lao vào ôm.

      “Đêm rồi huynh không ngủ, bị sảng hả?” Thanh Lam cáu gắt.

      “Đệ a ~ cho ta ngủ chung với đệ đêm nay đi.”

      “Không.” Mặt không biến sắc, Thanh Lam đáp một câu rồi đóng cửa cái rầm.

      Giai Nhiên đập cửa liên hồi, gào lớn. “Cho huynh ngủ chung đi a ~ phòng huynh có gián, huynh không ngủ ở phòng đó đâu!”

      “Biến! Có con gián cũng sợ, huynh là nam nhi sao yếu đuối vậy?” Từ trong vọng ra, Giai Nhiên bậm môi.

      “Nó hôi…”

      Cánh cửa đột ngột mở ra, Thanh Lam chau mày. “Vào đi, chỉ đêm nay thôi đấy.”

      Được ngủ ké, Giai Nhiên mừng như Tết lớn. Giai Nhiên xoay người, quàng tay ôm Thanh Lam vào người.

      “Đệ đệ ngủ ngon.”

      Thanh Lam giật mình, bất giác tim đập thình thịch. Huynh ngốc, đừng có ôm người ta như thế, sẽ ngại đó nha.
    8. bí mật
      bí mật
      Dạ comt đầu tiên mở hàng cho anh Nắng! Thực ra em lười nên mới chỉ đọc sơ sơ phần giới thiệu thôi nên chẳng biết nói gì luôn! Nhưng em có thể khẳng định văn phong của anh thì rất ổn rồi. Nhưng em mong một cái gì mới hơn ở tác phẩm này anh ạ! Đọc qua phần mở đầu thì em thấy motip nó có vẻ vẫn vậy, có chút hài hước, bựa bựa đúng kiểu của anh...nhưng chẳng hiểu sao em vẫn mong một tác phẩm mang chút kinh dị, hành động hơn...và thêm chút ngược nữa! Haiz...em chỉ biết nói thế thôi, anh cứ viết tiếp nha, chắc chắn sẽ sớm có nhiều bạn khác đến đọc và cho anh nhiều nhận xét khác! Cố lên nhé! ^^

      Bí Mật:)
      Ngày Nắng thích bài này.
    9. Ngày Nắng
      Ngày Nắng
      thực ra đây chỉ là tập hợp đoản thành truyện :))) anh không định viết kinh dị ngày Tết :)) nó đáng sợ lắm, đợi qua Tết anh mới tính lại, với lại anh cũng khong có ý định đăng truyện hành động kinh dị lên, số ý tưởng đó để anh làm ăn :))
      cảm ơn em đã comt ủng hộ *bắn tym*
      bí mật thích bài này.
    10. Kingaria
      Kingaria
      Ủng hộ anh như đã nói :)) em đọc chùa rất nhiều và ngại comt những truyện dài, nên chỉ hay comt truyện ngắn thôi, lần thứ hai em comt truyện dài là đây. Truyện này của anh thuộc thể loại xuyên không đúng không nhỉ? Cách viết của anh vẫn không lẫn vào đâu được hài hước, chút biến thái * ahihi * lãng mạn kiẻu ngôn tình,... :))) Và thiết nghĩ anh nên cần chú ý đến chính tả vì có đôi chỗ anh viết sai, lần trước em có tìm thấy nhưng để sau comt luôn một lần mà giờ .... quên mất rồi :))). Hết chuyện rồi, em lượn đây, hóng chap 7 của anh nha, bye bye ;laluot17
      Ngày Nắng thích bài này.
    11. Bakana
      Bakana

Chia sẻ trang này