Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Đam Mỹ Thần cơ diệu toán

Thảo luận trong 'Đam Mỹ - Bách Hợp' bắt đầu bởi Ngày Nắng, 30/10/17.

By Ngày Nắng on 30/10/17 lúc 22:16
  1. Ngày Nắng

    Ngày Nắng Best author of 2016 Đào Tác Giả

    Tham gia ngày:
    2/7/16
    Bài viết:
    489
    Đã được thích:
    2,212
    Điểm thành tích:
    2,416
    [​IMG]
    Tên truyện: Thần cơ diệu toán

    Tác giả: Ngày Nắng

    Thể loại: Đam mỹ, trọng sinh, xuyên không, cổ trang, nhiều cp,...

    Độ tuổi: T

    Độ dài: Truyện dài

    Tình trạng: Lê lết
    Văn án:

    Là một người không mong muốn bị xuyên không, vậy mà Anh Kỳ đùng một cái, xuyên về một thời đại lạ huơ lạ hoắc nào đó. Ở nơi đó, cậu bắt đầu sống tiếp những ngày tháng còn lại.

    Nghĩ mình lớn lên làm một hảo hán, cưới vợ sinh con sống một cuộc sống an nhàn. Nào ngờ, tỷ tỷ "tốt" của cậu cư nhiên tẩu thoát, báo hại cậu phải giả thành nữ thân tiến cung làm phi tần cho hoàng đế. Cứ tưởng mọi chuyện sẽ diễn biến như trong tiểu thuyết cẩu huyết, có ai biết giữa đường đi, cậu bị thích khách của ngoại quốc bắt cóc.

    Bắt cóc thì thôi đi, còn mang cậu ra chiến trường! Có đạo lý nào như thế không hả?!

    Cứ tưởng ở chiến trường bị giết chưa kịp trăn trối, ấy thế mà lại bị tên hoàng đế vô sỉ kia ôm trở về hoàng cung. Để tồn tại ở nơi náo loạn gà bay chó sủa, cậu cũng hóa thành một con hoàng kê ngày ngày kêu chíp chíp ở chốn hoàng cung này.

    "Tôi nói người đấy, hoàng đế anh minh! Chiến thuật "vườn không nhà trống" mà mấy người cũng không biết!"

    Cậu thật muốn gào thật to, trả lại cho cậu những ngày tháng bình yên đi, cậu chẳng muốn dính cùng tên hoàng đế hoang dâm vô độ này một chút nào!


    Lời tác giả:

    Bối cảnh không phải là Trung Quốc, không phải Trung Quốc, không - phải - Trung - Quốc. Nó chẳng qua là một nơi mà mình tự tưởng tượng ra.

    Đây là truyện Việt, người Việt viết, không phải là bản edit từ truyện Trung, nên Hán Việt hay cụm từ sâu xa nào nào đó, chỉ là gió thoảng mây bay.


    Chính văn

    Quyển 1. Lạc đến Hạ Dực Quốc

    | Chương 1 | Chương 2 | Chương 3 | Chương 4 | Chương 5 | Chương 6 |
    | Chương 7 | Chương 8 | Chương 9

     
    Bài viết mới
    Tình Yêu Trong sáng
    Tình Yêu Trong sáng bởi nganphong, 9/1/18 lúc 19:49
    Đào Hát - Đốc Tờ
    Đào Hát - Đốc Tờ bởi Sắc Lang, 25/12/17 lúc 00:33
    Chỉnh sửa cuối: 2/11/17
Chuyên gia đào hố <3
Sở thích: tự luyến ~
"Không biết anh là người như thế nào, chỉ biết rằng, mỗi khi gặp anh thì đó sẽ là một ngày nắng"

Bình luận

Thảo luận trong 'Đam Mỹ - Bách Hợp' bắt đầu bởi Ngày Nắng, 30/10/17.

    1. Ngày Nắng
      Ngày Nắng
      Quyển 1. Lạc đến Hạ Dực Quốc
      Chương 1

      Có nhiều người mơ ước rằng bản thân được xuyên không về một triều đại nào đó. Ở đó tha hồ tung hoành thiên hạ, tiêu dao tự tại mà không phải lo nghĩ về công ăn việc làm hay sự nghiệp đại loại giống vậy. Hoặc có người cũng từng mơ ước rằng xuyên không trở thành minh chủ võ lâm, anh hùng hào kiệt hay mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành, sau đó lập dàn harem đồ sộ. Hiển nhiên, mơ ước cũng chỉ là ước mơ mà thôi.

      Tuy nhiên, cũng có vài thành phần không mơ ước ảo đó mà cũng bị ép vào tình huống…

      Xuyên không!

      Phải! Chính là xuyên không đó. Lê Anh Kỳ - sinh viên năm hai ngành hội họa. Trong một lần đi thực tế ký họa, lúc bang qua đường, ai ngờ có chiếc xe tải nhỏ từ ngã ba rẽ sang. Cậu bị tai nạn giao thông một cách thật bất ngờ.

      Cứ tưởng bị xe “hun” là đi chầu ông bà ngắm gà khỏa thân, nào ngờ linh hồn cậu xuyên không.

      Là xuyên không thật đó! Không đúng, phải nói là trọng sinh!

      Linh hồn cậu nhấp vào xác của một đứa bé vừa chết. Lúc Anh Kỳ mở mắt ra, quang cảnh xung quanh tựa như thay đổi ba trăm sáu mươi độ vậy. bản thân cậu nằm trong một chiếc nôi được lót bằng vải rách. Vật dụng xung quanh nhà chẳng có thứ gì ngoài một chiếc giường gỗ cũ kỹ, một cái ban nâu cùng chiếc ghế có lót đệm màu tím đã cũ. Trần nhà cũng gồm nhiều thanh xà ngang mông bắt chéo qua lại. Nói chung, trong đầu cậu lúc này chỉ hình dung bằng hai từ: nghèo nàn.

      Hơi cực quậy thân người, Anh Kỳ mới phát hiện bản thân bị thu nhỏ tới múc tối đa. Bàn tay nhỏ xíu, ngón tay cũng nhỏ nhỏ tí tí mũm mĩm, chân cũng ngắn ngủn có một khúc.

      Anh Kỳ khóc thầm trong lòng. Cậu đích thực đã xuyên không, có lẽ ông trời xót thương cho cậu bao ngày qua ăn ở hiền lành nên mới đưa cái mạng quèn của cậu về một thời đại lạ huơ lạ hoắc nào đó để sống những ngày tháng còn lại chăng. Ừm, chắc có lẽ là vậy.

      Mím mím môi nhỏ, Anh Kỳ bật tiếng khóc. Ngay cả bản thân cậu cũng kinh ngạc, không ngờ cổ họng cũng tự động bật thành tiếng khóc oe oe thật lớn.

      Nghe tiếng khóc trẻ con, bên ngoài có hai bóng người vội vàng bước vào. Một người phụ nữ tóc búi cao, mặc y phục màu tím đậm khóc lớn, hai tay run run bế lấy Anh Kỳ ôm chầm vào lòng. Cậu ngờ ngợ ra, chắc có lẽ vị phu nhân này chính là mẫu thân của cậu. Còn người đàn ông tỏa ra khí chất của một nông phu nghèo đích thị là phụ thân của cậu. Có lẽ họ nghĩ đứa trẻ này đã chết, cho nên ra ngoài để bắt đầu việc mai táng. Nào ngờ tiếng khóc của cậu đã khiến hai người phụ mẫu họ quá bất ngờ. Nghe họ lầm bầm không hiểu đang nói gì. Anh Kỳ quả quyết, đây không phải là thời đại của Trung Hoa, càng không phải là thời đại xưa của đất Việt. Anh Kỳ có học qua tiếng Trung, chắc chắn đây không phải là là xứ sở Trung Quốc. Chắc chắn là vậy!

      Sau sự kiện đứa bé đã tắt thở đột nhiên cất tiếng khóc khiến cho cả làng hết bàng hoàng đến mừng rỡ. Anh Kỳ quả quyết họ rất mừng rỡ, mặc dù không hiểu họ nói cái gì, nhưng nhìn vẻ mặt, lại thêm điệu nhảy kỳ quặc để tế trời đất thì Anh Kỳ quả quyết họ đang cảm tạ thần linh.

      Anh Kỳ bắt đầu buồn bực, cậu không biết ngôn ngữ ở thời đại này, muo61nnghe họ nói gì quả thật khó khăn trăm bề. Nhưng ngẫm nghĩ lại, cậu hiện giờ đang trong thân xác một đứa con nít, những ngày tháng sau này cậu chậm rãi học tập cũng chẳng có vấn đề gì.



      Theo thời gian, cậu dần lớn lên trở thành một cậu bé lanh lợi hoạt bát. Cậu cũng dần hiểu được ngôn ngữ ở thời đại này. Chữ viết nơi này cũng rất đặc biệt, có một chút giống ký tự của Thái Lan, nhưng cũng có phần giống ngôn ngữ Nhật bản. Đối với cậu chỉ có hai từ bình luận: khá lạ.

      Nhờ vậy, cậu mới biết nơi cậu xuyên không đến gọi là Hạ Dực quốc

      Càng lớn, Anh Kỳ càng phát hiện nốt ruồi son ở dưới mắt trái cậu càng rõ ràng, hệt như nốt ruồi ở kiếp trước của cậu vậy. Có một lần, một vị hòa thượng từ phương xa đến làng nhỏ nằm bên chân núi nơi cậu sinh sống. Vừa nhìn thấy Anh Kỳ, vị hòa thượng kỳ lạ kia ngửa cổ cười lớn, nói Hạ Dực Quốc đã có một thiên tài. Ông ta nói sau này Anh Kỳ làm nên nghiệp lớn, là một anh hùng hào kiệt vang danh khắp nơi. Nghe vậy, cha mẹ cậu cũng mừng rỡ khôn xiết, hòa thượng nọ gật đầu, xoa cằm ngỏ ý muốn làm sư phụ cậu. Ông muốn truyền lại ất cả những tinh hoa võ thuật, để cậu trở thành một đại tướng quân tài giỏi trong tương lai.

      Nghĩ nghĩ một lát, Anh Kỳ liền đồng ý. Nói gì thì nói, kiếp trước cậu luyện vô số phim chưởng, tiểu thuyết Kim Dung, bao nhiêu quyển tiểu huyết cẩu huyết thuộc thể loại cổ trang, ít nhiều cậu biết chắc, tồn tại trong thời đại này, không có võ xác định chết không biết ngày nào.

      Còn vì sao cậu có suy nghĩ đó, bản thân cậu cũng chẳng biết!

      Vậy là, lê Anh Kỳ nay đã trở thành Đỗ Anh Kỳ bái vị hòa thượng làm sư phụ. Vị sư phụ kia có pháp danh là Phước Tâm, ông dừng chân ở làng cậu đang sống, ngày ngày dạy võ công cho cậu, khi rảnh cũng dạy bọn trẻ loắt choắt kia ê a vài ba chữ. Anh Kỳ thầm nghĩ , cuộc sống này có sư phụ, có cha mẹ, so với kiếp trước cậu là một đứa trẻ mồ côi không nơi nương tựa thì hạnh phúc hơn nhiều. Cậu thầm cảm tạ ông trời vẫn xót thương cho cậu, ban cho cậu một mái ấm để cậu biết tình yêu thương là như thế nào.



      Thấm thoát cũng nhiều năm, cậu hiện giờ vừa tròn mười lăm tuổi thanh xuân phơi phới. Một ngày nọ, Phước Tâm nhận được bồ câu đưa thư. Xem thư xong, sư phụ nhăn mày tỏ vẻ bất an, sau đó sư phụ không nói không rằng, trong đêm tối cấp tốc lên đường chẳng một lời từ biệt. Anh Kỳ biết, chắc có việc gì quan trọng nên sư phụ cậu mới vội vã như thế, cậu tình nguyện chờ sư phụ trở lại làng.

      Nào ngờ, sư phụ cậu đi không bao lâu thì có cướp xuất hiện. Ngày đó cậu theo lời cha dặn lên núi hái một chút thảo dược, vừa về đến nơi mới phát hiện thi thể la liệt khắp nơi, máu đỏ nhuộm ướt cả con đường đi. Biết sự việc chẳng lành, cậu hốt hoảng tìm cha mẹ, mới biết họ đã biết giết một cách thảm thương. Ôm thi thể hai phụ mẫu yêu quý, Anh Kỳ gào thét khóc lóc.

      May mắn trong làng còn sót một đứa trẻ do nó trốn trong lu nước không ai phát hiện. Hỏi ra mới biết vừa có cướp đi ngang qua, Anh Kỳ quyết tâm trả thù cho cha mẹ cùng mọi người sống trong làng, lập tức lên đường đuổi theo bọn giết người dã man kia.

      Doanh trại của bọn chúng nằm ở núi Hải Quan. Cậu đánh ngất một tên cướp, liền ném hắn xuống dưới hồ rồi giả dạng thành cướp chờ ngày trả thù. Qua hai ngày, Đỗ Anh Quý phát hiện ngày mà bọn chúng đánh giết làng cậu, có mang theo một cô nương xinh đẹp. Nhìn dáng vẻ cùng khí chất, xem chừng là tiểu thư của một nhà giàu có nào đó.

      Mà vừa khéo, tối nay thủ lĩnh bọn chúng muốn thành thân cùng vị cô nương kia.

      Tâm thiện lương nổi lên, Đỗ Anh Kỳ muốn cứu cô nương đáng thương kia. Cậu chẳng muốn một cành hoa đẹp mà cắm bãi phân trâu chút nào, nghĩ là làm, cậu liền lên kế hoạch cứu cô nương xinh đẹp nọ.



      Anh Kỳ được biết. Vị cô nương xinh đẹp nọ tên gọi Hoàng Yến. Vốn là đại thiểu thư của một viên ngoại họ Hoàng. Ngày đó nàng trốn nhà định ra phố đi dạo, nào ngờ bị bọn khốn kiếp kia nhìn trúng, đánh thuốc và bắt về hang ổ. Nếu như Anh Kỳ không cứu nàng, có lẽ đời nàng phải vùi chôn nơi đáng sợ đó rồi.

      Hoàng Yến biết đến bi kịch của ngôi làng cậu, liền tỏ ý an ủi cậu đừng giết người, đó là một tội ác. Bọn chúng là quân giết người man rợ, nhưng một thư sinh yếu ớt như cậu đấu với bọn chúng thì chẳng khác nào chính cậu dâng mạng cho chúng. Anh Kỳ muốn nói, cậu thực ra có võ.

      Nàng ngỏ lời, muốn Anh Kỳ trở về Hoàng gia. Anh Kỳ ban đầu không đồng ý, nhưng rồi nghe lời thuyết phục, liền gật đầu về cùng. Viên ngoại họ Hoàng thấy con gái bình an trở về, liền mừng rỡ nước mắt ngắn nước mắt dài. Họ nghe Hoàng yến kể lại sự tình, có ý muốn Anh Kỳ trở thành dưỡng phụ dưỡng mẫu cậu.

      Vậy là từ đó, cậu có thêm hai người cha mẹ nuôi.

      Và cùng từ đó, sóng gió cuộc đời cậu bắt đầu.
      Chỉnh sửa cuối: 1/11/17
    2. Ngày Nắng
      Ngày Nắng
      Chương 2

      Sống chung một thời gian, Anh Kỳ mới vỡ lẽ, Hoàng Yến quả thực là một tiểu thư đài các, thế nhưng tính tình có chút không được bình thường. Nói theo một cách hiện đại nơi cậu đã sống, tỷ tỷ Hoàng Yến đích thị là một hủ nữ!

      Phải, là hủ nữ đó!

      Cậu thật không ngờ thế giới ở đây thật phóng khoáng, đến độ đường đường là một nữ nhi suốt ngày cầm khăn che vậy mà cư nhiên mua cho cả tá sách xuân cung đồ, lại là loại sách nam nam nữa chứ! Trong phòng nàng ta có hẳn cả một mật thất bí mật chuyên tàng trữ xuân cung đồ mà chẳng ai biết. Anh Kỳ thực muốn gào to với trời, tại sao hủ nữ lại sinh sôi nảy nở mạnh mẽ như thế?

      Thời gian lại thấm thoát thoi đưa, đến một ngày nọ, quan huyện đột nhiên ghé thăm viên ngoại. Ông ta ngỏ lời, trong cung bắt đầu tuyển chọn phi tần, vừa khéo Hoàng Yến tiểu thư xinh đẹp kiều diễm, nếu dâng bức họa lên cho hoàng đế, nói không chừng tương lai sau này của nhà họ Hoàng sung túc giàu sang. Viên ngoại có phần từ chối, nào ngờ quan huyện dùng lời ngon tiếng ngọt, nói rằng nếu Hoàng Yến được chọn, chẳng phải huyện Trấn Bình cũng được tiếng thơm hay sao? Dường như dùng lời ngọt không được, ông ta bắt đầu có phần đe dọa. Ở cái huyện này, ai mà không biết thủ đoạn đê hèn của lão ta chứ. Viên ngoại bất đắc dĩ đồng ý.

      Hoàng Yến nghe xong, tựa như sét đánh ngang tai khóc lóc suốt ba ngày ba đêm, lại còn kiên quyết tuyệt thực. Khó khăn lắm Anh Kỳ mới khuyên được Hoàng Yến, cuối cùng nàng cũng đành chấp nhận số phận, chỉ hận bản thân không thể ở bên cạnh hai người phụ mẫu chăm sóc họ.

      Nào có ai biết trước chữ ngờ, đến ngày Hoàng Yến lên đường tiến cung, nàng đã bỏ trốn, thậm chí còn mang theo cả đống sách xuân cung đồ. Làm người của hoàng đế, vậy mà ngang nhiên bỏ trốn trước ngày tiến cung, thì chẳng phải cả gia đình đều bị tru di hay sao?

      Bởi vậy...

      Chính vì thế... mới có tình huống này đây.

      Ngồi trong xe ngựa, Anh Kỳ lầm bầm chửi thầm, tại sao bản thân lại phải giả thành nữ nhân, thay thế tỷ tỷ tiến cung cơ chứ? Nghe mà y chang tình tiết ngôn tình cẩu huyết vậy. À không, cậu là nam, không phải là ngôn tình. Anh Kỳ bắt đầu vận dụng bộ óc sáng tạo vô hạn của mình, tưởng tượng những ngày tháng sau này sống trong cung, phải đối phó với bè lũ phi tần nọ ra sao, rồi phải giấu giếm thân phận nam nhi ra sao. Chưa kể nếu như hoàng đế lật bài tử, trúng ngay tên cậu, đêm thị tẩm...

      Nghĩ đến đây, Anh Kỳ rùng mình, vậy chẳng phải vị hoàng đế kia tức điên, phát hiện cậu dám giả dạng lừa gạt hắn ta, rồi hắn sai người chém đầu trước dân chúng...

      Anh Kỳ vô thức đưa tay xoa xoa cái cổ của mình.

      “Tiểu thư... người có sao không ạ?”

      Nghe tiếng nói, Anh Kỳ chỉ ừm một tiếng, trong lòng thở dài thườn thượt, xong đời rồi, chuẩn bị xong đời rồi.

      Mãi suy nghĩ mông lung, xe ngựa bỗng rung một cái rồi dừng lại. Anh Kỳ ngạc nhiên, sao tự dưng dừng lại nhìn, đang định mở miệng hỏi, cậu nghe tiếng của kim loại va chạm nhau keng keng, sau đó là tiếng của người hầu lúc nãy hét lớn.

      “Nguyệt, có chuyện gì...”

      Vừa vén bức màn che vừa hỏi, nhưng chưa kịp nói hết câu, đồng tử cậu có phần co lại. Trước mặt xe ngựa có năm tên thích khách mặc y phục trắng, mũ trùm màu trắng. Nếu như đây là bối cảnh game, Anh Kỳ muốn lật bàn, y phục thích khách có cần đẹp và trắng tinh khiết thế không hả?

      Mấy tên hộ vệ đi cùng xe ngựa cũng tuốt kiếm, một người trong số hỏi.

      “Các người là ai?”

      “Nữ nhân trong xe, lên!”

      Bên kia có một tên lớn tiếng ra lệnh, lập tức bọn chúng lao lên tấn công. Anh Kỳ hoảng hốt, vội vàng buông màn che, định xắn tay áo lên xông ra ngoài tử chiến một phen, nào ngờ bên trong xe ngựa sớm có một người xuất hiện.

      Đoản kiếm sáng bóng đặt ngay cổ Anh Kỳ. Cậu không dám động đậy, nếu không một cứa này đủ để cậu đi đời nhà ma mất.

      “Ngươi... muốn gì?”

      Người kia khẽ cười, tiếng nói có phần trong trẻo vang lên. “Cô nương, tạm thời mượn cô một chút.”

      Nói xong liền đánh ngất Anh Kỳ.

      ...

      Cậu mở mắt, bị ánh sáng trắng hắt vào nhất thời lóa mắt. Lần thứ hai mở mắt ra,cậu phát hiện mình đang bị trói trong một căn phòng xa lạ.

      “Đã tỉnh rồi?”

      Anh Kỳ giật mình, mở to hai mắt nhìn chằm chằm gã đang ngồi ngạo nghễ trên ghế dài, ánh mắt có chút sắc bén nhìn chằm chằm cậu. Anh Kỳ nhíu mày.

      “Các người là ai? Tại sao bắt tôi đến chỗ này?”

      “Yên tâm, bọn ta không giết ngươi, chỉ là tạm thời mượn ngươi dùng một chút mà thôi.”

      Anh Kỳ thầm phỉ nhổ trong lòng, tưởng cậu là đồ chơi à, cái gì mà mượn tạm dùng chứ. Cậu phát hiện câu nói vừa rồi không phải của gã ngồi trên ghế, mà chính là tên thích khách đã đánh ngất cậu. Nhìn bề ngoài trạc tuổi cậu, khuôn mặt rất đẹp, khóe mắt cong cong tùy thời vẽ thành một đường cong khuyết nếu cậu ta mỉm cười. Mặc dù mũ trùm đã che đi một nửa khuôn mặt, nhưng Anh Kỳ quả quyết rằng, thằng nhóc này đích thị là một mỹ nam.

      “Ta có cái gì mà dùng? Các người muốn cái gì đây?”

      Lúc này gã ngồi trên ghế có hành động, hắn đứng dậy tiến lại chỗ Anh Kỳ. Trong lòng cậu thầm kêu phải bình tĩnh, với võ công hiện tại, cậu muốn bứt dây thoát đi dễ như trở bàn tay, nhưng theo tình tiết trong phim, chắc chắn cậu đã sớm bị hạ độc, nếu cậu có hành động nào có chất độc phát tán, chắc chắn cậu sẽ đi chầu ông bà. Cho nên, hiện tại phải giả vờ, để xem bọn chúng muốn làm gì.

      Nhưng sự thật mà nói, Anh Kỳ nghĩ quá nhiều rồi...

      Hắn đưa tay, khẽ vuốt ve khuôn mặt non mềm của cậu. Anh Kỳ hơi tránh một chút, thầm quan sát sắc mặt của hắn ta.

      Ở thời hiện đại, gương mặt của hắn sẽ được liệt vào hàng diễn viên người mẫu cấp thần, có số lượng fan hùng hậu, con gái chết mê chết mệt, có dàn harem đồ sộ. Gương mặt góc cạnh, mắt phượng hẹp dài, lại thêm mũi thẳng, đúng chuẩn gương mặt nam thần.

      “Đúng là một mỹ nhân...”

      Tay hắn dừng lại nốt ruồi son dưới mắt trái của cậu. Lập tức Anh Kỳ cảm nhận sau gáy dâng lên một cảm giác ghê rợn, cái tình tiết cẩu huyết gì thế này?

      Thiếu niên kia dường như không còn kiên nhẫn, liền lên tiếng. “Đại vương, ngài đừng quên ả ta là người của tên kia.”

      Đại vương! Đích thực gã này là vua á? Hoàng đế đó hả? Có phải tên hoàng đế bắt tỷ tỷ Hoàng Yến tiến cung không? Khoan, nếu vậy sao lại chơi trò bắt cóc này?

      “Ta biết, không cần ngươi nói.”

      Thiếu niên bí ẩn nọ nhún vai vài cái. Khóe miệng hắn ta khẽ nhếch.

      “Ngày mai, mang ả này ra chiến trường.”

      Anh Kỳ thật muốn chửi thề, mang ra chiến trường là như thế nào hả?
      Chỉnh sửa cuối: 4/11/17

Chia sẻ trang này