Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Tản Văn Thanh xuân trong tôi...

Thảo luận trong 'Tản Văn' bắt đầu bởi Gió, 26/3/18.

By Gió on 26/3/18 lúc 21:02
  1. Gió

    Gió Tịch Thành viên BQT Đào Tác Giả PeachTrans

    Tham gia ngày:
    7/7/16
    Bài viết:
    1,081
    Đã được thích:
    1,107
    Điểm thành tích:
    1,086
    Thanh xuân trong tôi...

    Tác giả: Gió

    Thể loại: tản văn, cuộc sống,...

    Tình trạng: hoàn

    Cảnh báo độ tuổi: không

    ***********************
    Thanh xuân trong tôi...

    Đó là môt buổi chiều nhiều nắng và gió, khi trên cao đã vơi dần tiếng ve rộn ràng ngày hạ và màu phượng đã thôi rực rỡ trên những tán cây xum xuê lá. Tôi vẫn nhớ âm thanh ồn ào của ngày đi nhận lớp đầu tiên, nhớ sức nặng của từng chồng sách giáo khoa phải leo hết một con dốc và bốn tầng lầu mới có thể đem về lớp, nhớ cả những gương mặt ngày đầu gặp gỡ còn vương chút bỡ ngỡ cùng sợ hãi.

    Tôi đã sống, đã cười, đã vui, đã buồn và đã giận bên những con người ấy trong một năm. Những cái giận hờn vu vơ rất đỗi thơ ngây của cái tuổi trăng rằm, và cả những cái ngông nghênh không kìm được bộc phát ra ngoài khi bật cãi lời thầy cô. Tôi đã cười, đã bao che và đã nói dối rất nhiều. Tôi nói dối về thành tích của bạn, nói dối về những phi vụ ngấm ngầm mà lũ chúng tôi bày ra, nói dối về nhiều thứ khác nữa.

    Rồi thời gian trôi, tôi tạm biệt cái bàn gỗ tróc sơn cũ kĩ, cái bảng xanh mờ tịt không thấy dòng kẻ và tạm biệt cả "nửa tỷ" nằm vô dụng trên một góc bục giảng. Tôi bước qua cái tuổi trăng rằm một cách vô ưu không lo nghĩ, nhanh đến nỗi khi tôi nhận ra, tất cả đã chỉ còn là quá khứ phủ một lớp bụi mờ.

    Năm thứ hai trung học, những tiết văn vẫn dài lê thê và buồn ngủ như thế.

    Năm thứ hai trung học, những tiết toán vẫn lằng nhằng và khó hiểu như thế.

    Năm thứ hai trung học, những tiết tin vẫn nhàm chán và hack não nhau như thế.

    Năm thứ hai trung học, tôi nhận ra thì ra tôi đã thích một người như thế.

    .

    Thanh xuân trong tôi...

    Là một ngày tôi thấy cậu đứng lẫn trong đám học sinh cùng khối. Cậu không đặc biệt, không bảnh bao như những đàn anh lớp trên; cậu không đặc biệt, không học giỏi như "con quái vật" học cùng lớp cậu. Cậu chỉ là cậu, bình thường đến không thể bình thường hơn. Nhưng cậu có biết, trong một thoáng cái bình thường đó đã làm tim tôi rung động...?

    Thanh xuân trong tôi là sân trường đầy nắng, gió khẽ thổi khiến lá cây rơi lả tả trên nền gạch men đỏ hẵng mới, trên mái tóc, trên màu áo trắng đồng phục và trên cả nụ cười nhìn nghiêng của cậu.

    Tôi vụng trộm ngắm cậu mỗi tiết chào cờ, ngơ ngẩn đuổi theo một bóng lưng tưởng quen mà cũng tưởng lạ, rồi lại lặng lẽ tìm cho mình một khoảng cách, đủ gần để nhìn thấy cậu, nhưng cũng đủ xa để cậu không nhận ra tôi.

    Tôi biết mối tình tuổi học trò đẹp lắm, ngọt ngào và nhiều màu sắc như cây kẹo bông bán ở cổng trường tiểu học, nhưng tôi lại thích ví tình cảm của tôi giống bong bóng xà phòng hơn.

    Nó mỏng manh và dễ vỡ, giống như cách tôi mau chán khi cứ phải đứng mãi ở một vị trí để nhìn cậu.

    Tôi đã quên, đã từ bỏ, cũng đã chấp nhận.

    Tôi quen rồi, đơn phương và tự liếm láp vết thương không nông cũng chẳng hề sâu.

    Nhưng rồi cậu lại tới, cậu cho tôi một chút hi vọng, nhưng sau đó... chính cậu lại dập tắt nó.

    Tôi vẫn nhớ nó, nụ cười ấy như ánh nắng của ngày thu, mang một chút ngượng ngập và một chút gần gũi. Cậu đã nhìn tôi cười như thế, dù tôi biết nụ cười đó có lẽ không phải cậu tự nguyện muốn dành cho tôi. Nhưng tôi vẫn muốn sa vào...

    Tôi như con thiêu thân, còn cậu là ánh lửa.

    Thiêu thân lao vào lửa dù cho nó biết kết cục của bản thân sẽ chẳng hề tốt đẹp. Nhưng thiêu thân không hối hận, chưa bao giờ hối hận...

    Và tôi cũng thế.

    Thanh xuân trong tôi là ngôi trường cấp ba với những kỉ niệm vui buồn lẫn lộn, là những tiếng quát tháo hay những lời giận hờn vu vơ,

    Và thanh xuân trong tôi cũng là cậu, chàng trai tầng dưới luôn mỉm cười nhẹ nhàng khi trông thấy tôi.

    Tôi thích nụ cười ấy, cũng thích cả cậu, thanh xuân của tôi...


    HL, 26/3/2018
    Gửi cậu, người không bao giờ đọc được những dòng này...
     
    Bài viết mới
    [Tuyển tập] Hoài niệm xa xăm
    [Tuyển tập] Hoài niệm xa xăm bởi Fairy, 14/6/18 lúc 20:42
    [Thơ] Hoạn Thư
    [Thơ] Hoạn Thư bởi AriesEdward, 13/6/18 lúc 22:49
Nhị Gia Vô Thường
"Vương Diêu Hi tự nhận thấy bản thân hắn cũng không phải một gã tốt đẹp gì. Từ nhỏ đã lớn lên trong nhung lụa, coi trời bằng vung, điếc không sợ súng, hồ bằng cẩu hữu một đám, chỉ cần gọi một cú là bạn nhậu, gái gú cái gì hắn muốn đều cũng sẽ đủ hết, những chỉ tiếc, mệnh hắn hơi đen một chút. Xung quanh hắn lúc nào cũng có người, nhưng giữa hàng ngàn hàng vạn con người đó, Vương thiếu gia lại chẳng tìm ra được ai để an lòng trao đi một tấm chân tâm. Hắn quen nhiều, biết nhiều, thân cũng nhiều nhưng có ai hay, cái nụ cười gã họ Vương đó luôn treo bên miệng có bao nhiêu phần trăm là thực lòng cơ chứ?

[...]

Oán oán ân ân, si si hận hận, năm trăm năm qua đi lại năm trăm năm tiếp nối. Cảnh còn người mất, kí ức phai nhạt, hắn cứ ngỡ đến cuối cùng bản thân chỉ còn lại một mình, mà lại không hay biết chỉ cần hắn dừng chân và nhìn lại phía sau, sẽ luôn có một người đứng ở đó và mỉm cười chờ hắn, chờ hắn suốt năm trăm năm cũng không oán lấy một lời..."

( "Tứ hợp viện" trích )

Bình luận

Thảo luận trong 'Tản Văn' bắt đầu bởi Gió, 26/3/18.

Chia sẻ trang này