Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Hành Động Thập Tự Chinh

Thảo luận trong 'Truyện Dài Đa Thể Loại' bắt đầu bởi Tang Tình Tích Tịch, 12/11/17.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Tang Tình Tích Tịch

    Tang Tình Tích Tịch ►•§liver○¶ Thành viên BQT Đào Tác Giả Nouvelles Team

    Tham gia ngày:
    18/9/16
    Bài viết:
    1,688
    Đã được thích:
    2,393
    Điểm thành tích:
    186
    [​IMG]
    .
    Title other - Tiêu đề khác: Thập Tự Chinh, Thanh trừng,...
    .
    Author - Tác giả: Tích Lịch.
    .
    Genre - Thể loại: Super Power, fantasy, supernatural, mystery.
    .
    Length - Độ dài: Tầm 30 Episode.
    .
    Rating - Độ tuổi: T.
    .
    Status - Tình trạng: On-going.
    .

    Index - Mục lục:
    Episode 1
    .
    Warning:
    Tuân thủ nội quy Đào Viên Trấn và box Lầu Văn Chương.
    Truyện không nhằm đả kích các thế lực hay tôn giáo nào khác.
    Mọi chi tiết trong truyện và nhân vật đều dựa trên sự tưởng tượng.
    Hạn chế đọc chùa hết mức có thể, cảm ơn.
     
    Bài viết mới
    Paraphilla
    Paraphilla bởi Dreamer, 2/8/18 lúc 21:54
    Chỉnh sửa cuối: 31/12/17
  2. Tang Tình Tích Tịch

    Tang Tình Tích Tịch ►•§liver○¶ Thành viên BQT Đào Tác Giả Nouvelles Team

    Tham gia ngày:
    18/9/16
    Bài viết:
    1,688
    Đã được thích:
    2,393
    Điểm thành tích:
    186
    THẬP TỰ CHINH
    Episode 1
    Bến cảng Hy Vọng Spero nổi tiếng với tên gọi "Con đường tơ lụa", các thương buôn nhiều nơi trên Thế Giới đổ về với những món hàng bắt mắt và được rất nhiều người ưa chuộng, đặc biệt là giai cấp tư sản, công tước, quý tộc,... Hầu hết các thành viên trong hoàng gia đều là những người đứng đầu về số lượng tiêu thụ hàng hóa nhiều nhất trong năm. Bên cạnh đó, bến cảng còn là nơi có số dân khá đông, trung bình mỗi năm có hơn hàng trăm người từ nơi khác di cư đến. Thế nhưng, đằng sau vẻ đẹp xa hoa, tráng lệ ấy có một con đường dẫn đến các khu phố xưa cổ đã bị lãng quên, mà nơi đây chính là bộ mặt khác của bến cảng Spero. Spero có hai mặt, một mặt sáng tối. Mặt sáng của Spero chính là những đều ngợi ca về nó. Bên cạnh đó, con hẻm dẫn đến mặt tối của Spero là một nơi đầy tạp nham. Hằng ngày, nơi đây đều xảy ra hàng loạt các vụ tệ nạn xã hội, đồng thời cũng chính là mối đe dọa lớn nhất của tất cả người dân đang sống trong mặt sáng của Spero.

    Trước đó, vì dân số quá đông, các tòa nhà liên tiếp mọc lên, chen chúc lẫn nhau, lâu ngày hình thành các khu ổ chuột tạm bợ, sinh sống ở nơi đấy đều là những người dân di cư nghèo khổ mà lớp quý tộc thường gọi họ là những sinh linh tội lỗi cô lập trong xã hội. Dần dần họ bắt buộc phải khai phá đất hoang, quyết định mở ra một mảnh đất mới. Dù vậy khi bắt bắt đầu khỏi công, trong một dịp tình cờ, họ phát hiện ra một thành phố với kiến trúc cổ xưa đã có từ rất lâu đời, hầu như chẳng ai biết đến nó, mà nó cũng chính là tiền sử hình thành Spero. Spero lúc trước không phải là một bến cảng xa hoa tráng lệ như bây giờ, mà nó là một thành phố nằm sâu trong lục địa, đến khi phát triển họ mới khai phá đất hoang, di dời đến cửa biển vì bán buôn thuận tiện, dần dần số vốn thu được ngày càng nhiều, mọi người bắt đầu chạy theo kinh doanh các mặt hàng, hình thành bến cảng trao đổi buôn bán. Lâu ngày chẳng còn ai ở lại mảnh đất này nữa, thành phố chìm trong lãng quên.

    Dù sống trong thành phố cổ mới được khai hoang, mở rộng địa bàn, thế nhưng, tình trạng nơi ở của họ cũng chẳng được cải thiện. Nơi đây đầy rẫy những quán rượu lớn nhỏ, khu phố tạm bợ, các khu đấu giá trái phép, đặc biệt là địa điểm hoạt động của thế giới ngầm, những chú thỏ gian xảo mang trên mình chiếc mặt nạ lẩn trốn trong bóng đêm, sự bất công trong việc cá lớn nuốt cá bé luôn xảy ra thường xuyên, thậm chí nơi đây còn là hang ổ của những tên tội phạm, lang thang ngoài vòng của pháp luật. Hay nói cách khác, đây chính là một mảnh đất hoàn toàn đối lập với bến cảng Spero. Đã từ mấy chục năm về trước, nó đã được sát nhập với bến cảng, dù vậy, họ vẫn gọi nơi này là:

    "Vùng đất của những tội lỗi Synd"

    .

    Quán rượu Strictwrong trong thành phố cũ Spero là quán rượu nổi tiếng nhất nơi đây, sở dĩ mọi người gọi nó là một quán rượu ngầm bởi vì quán rượu này không hề phơi bày lộ liễu như các quán rượu bình thường khác, mà nó nằm sâu trong lòng đất thông qua một đường hầm tại quán rượu lớn nhất bến cảng Spero. Vì sao lại là bến cảng Spero mà không phải là thành phố cũ? Bởi vì nơi nguy hiểm nhất cũng chính là nơi an toàn nhất, quán rượu tồn tại cho đến bây giờ tức đã chứng minh điều đó không sai. Nơi đây tập hợp những tên tội phạm khét tiếng đổ về từ khắp nơi trên thế giới, đặc biệt là "những đứa con bị Chúa Trời bỏ rơi".

    Quán rượu mở cửa cả ngày lẫn đêm, nó chưa bao giờ đóng cửa thế nhưng bên quán rượu tại bến cảng Spero thì không như vậy. Chính vì thế, những tên tội phạm phải tìm cách lẻn vào đường hầm kể cả tận đêm khuya nhưng từ hai mươi năm trước, một gã thương buôn giàu có đã mua lại quán rượu khi nó sắp phá sản. Bên cạnh đó, không biết gã đã làm bằng cách nào để đánh lạc sự chú ý của đám binh lính tuần tra, quán rượu đấy chưa bao giờ bị hoàng gia dòm ngó. Và từ đấy, những tên tội phạm khi muốn đi vào đường hầm cho dù ở bất kỳ thời gian nào cũng phải đưa hắn lệ phí một đồng không thiếu cũng không thừa.

    Gã chủ quán của quán rượu Strictwrong thật điên khùng, mọi người ai cũng đều nghĩ như vậy mặc dù chưa bao giờ gặp hắn ta một lần. Thế nhưng nhìn những đống thức ăn, đồ uống được bài biện trên bàn, những tấm áp phích được bài trí trong quán rượu cũng đủ để biết gã ta điên khùng cỡ nào. Mặc dù vậy, dù bề ngoài của chúng rất kinh tởm nhưng mùi vị cũng không tệ, người mới đến quán rượu sẽ cảm thấy không quen, cảm giác muốn buồn nôn trào dâng trong dạ dày nhưng khi đã quen dần rồi thì ngày ba bữa cũng chẳng thể thiếu nó, bọn họ gọi đó là Opium, chúng cứ như một món thuốc phiện.

    Ngoài ra, nơi đây còn là nơi trao đổi sản phẩm, không kể vật đó đáng giá bao nhiêu chỉ cần thấy thích là đổi, dù sao thì bọn họ có nhiều tiền cũng chẳng thể tiêu xài được, thành cổ Spero chỉ sử dụng một đơn vị tiền tệ duy nhất, trông nó còn đắt hơn cả giá tiền ở bến cảng Spero. Những tên tội phạm gọi nó là tiền đen, bao hàm cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Đó chính là đồng xu được làm bằng chì đen bóng có in một ký hiệu không rõ nét ở hai mặt, mà đa phần là dành cho người ở phố cổ sử dụng, thường là những tên tội phạm hay lấy số tiền mà chúng cướp được để đổi thành.

    Mặc dù số lượng khách khá đông nhưng chỉ có hai tên phục vụ, pha chế cocktail một nam, một nữ. Bọn họ thường mặc một bộ comple màu đen, gương mặt giấu sau chiếc mặt nạ bằng bạc, nhưng nếu như quan sát kỹ thì sẽ thấy một ít hình xăm bị lộ ra. Tất cả mọi người ở đây đều rất ít khi thấy họ nói chuyện cùng ai chứ đừng nói đến tính cách của họ như thế nào. Trông cả hai lúc nào cũng bận bịu, cứ mãi loay hoay bưng bê thức ăn, nước uống, kể cả khi quán vắng khách. Dù cho có tò mò đến cách mấy nhưng cũng đừng dại dột mà đi hỏi về thân phận của bất kỳ ai trong quán rượu kể cả những khách hàng, đó chính là đều tối kỵ nhất mà ai cũng phải tuân theo. Tên bảo vệ đang canh gác bên ngoài sẽ tống cổ kẻ đó đi, trong vòng ba tháng kẻ đó không được xuất hiện tại quán rượu. Đừng thắc mắc vì sao bọn họ đều làm thế, khi ấy tên bảo vệ sẽ nói rằng: "Nơi nào cũng phải có nguyên tắc của nó, nếu không tuân thủ thì sẽ bị trừng phạt thích đáng." Mà cho dù nhân viên quán rượu không tống cổ kẻ đó đi thì cũng sẽ có những kẻ khác làm thay, đừng nhìn bề ngoài mà phán xét lẫn nhau, nếu không sẽ thấy cái hậu quả của nó nghiêm trọng cỡ nào. Nơi này chính là nơi của những tên sát nhân khét tiếng, không phải là chuyện để đùa.

    Trong đường hầm u tối, hai bên là những ngọn đuốt đang cháy bập bùng cùng với tia sáng bạc yếu ớt phát ra từ chiếc đèn cầm trong tay một cậu bé tóc vàng chừng mười hai tuổi, quần áo xộc xệch, người đeo chiếc túi nâu được làm bằng vải thô, bên trong lộ ra hàng tá bức thư khác nhau, bước chân cậu vội vã, hơi thở hổn hển có vẻ như đang kiệt sức. Nghe thấy âm thanh ồn ào của những tên sâu rượu ở ngay phía trước, cậu bé như có thêm động lực, bước chân mỗi lúc một dài, cậu nhanh chóng chạy đến quán rượu Strictwrong.

    Bên ngoài quán rượu là những tấm gỗ sơn bóng cực kỳ tốt, ngay cả bảng hiệu nếu đem đi bán cũng sẽ kiếm được rất nhiều tiền. Dù vậy nhưng chả ai nghĩ đến điều đó cả, cho dù có để ý thì cũng chỉ có thể nói rằng quán rượu Strictwrong bề ngoài bày trí rất tốt, không ai muốn bị gã chủ quán tóm cổ cả. Cánh của gỗ khá to được đẩy vào, ngay lúc đó chiếc chuông đồng treo trước cửa rung lên liên hồi. Cậu bé thở hổn hển tay đóng cửa lại, mắt hướng nhìn quan sát chung quanh. Vào những buổi đêm quán rượu thường rất đông khách, ngoại trừ những vị khách áo đen thường xuất hiện nhiều hơn vào ban ngày. Cậu bé bước nhanh về phía trước, trong lúc đó, cậu đồng thời lấy xuống chiếc túi chứa đầy phong thư rồi đặt ngay lên quầy bar. Tên phục vụ thấy thế liền đưa cho cậu một chiếc khăn lạnh, rót một ly rượu trái cây đặt lên bàn.

    "Những con chó săn của Michael cũng thật ngoan cố, chúng vừa mới bắt hết ba tên tùy tùng đen trong thành phố cổ."

    Ngay sau đó, những người trong quán rượu bỗng chốc im lặng, tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía cậu.

    >>Continue<<
     
    Chỉnh sửa cuối: 31/12/17
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Chia sẻ trang này