Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Tình Cảm - Lãng Mạn The Author - Hạ Nhớ

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Mây Disney, 1/4/18.

By Mây Disney on 1/4/18 lúc 20:54
  1. Mây Disney

    Mây Disney Vua tìm kiếm

    Tham gia ngày:
    20/2/17
    Bài viết:
    202
    Đã được thích:
    253
    Điểm thành tích:
    393
    The Author - Hạ Nhớ

    [​IMG]

    Tên tác giả: Đội @Bạch Vô Thường
    @Tích Lịch @Kingaria @Mây Disney

    Thể loại: Tình cảm, nhẹ nhàng
    Độ dài: Oneshot
    Tình trạng: Đã hoàn
    Rating: K



    Những cơn mưa mùa hạ bỏ rơi năm tháng ấy, thanh xuân mơ hồ bỏ rơi những giọt nước mắt ướt đẫm trên khóe mi. Tình bạn giống như một sợi chỉ, mỏng manh đến mức trong một khoảng khắc nào đấy, sợi chỉ căng lên liền đứt đoạn.

    An trở về tỉnh X – nơi cô sinh ra - trong những ngày đầu hạ. Men theo ô cửa sổ nhỏ trên xe lửa, cảnh vật lướt qua chỉ đọng lại những vệt màu bắt mắt giống như thời gian, giống như kỷ niệm.

    Cô dường như đã có một tình bạn rất đẹp nhưng cũng giống như khái niệm về nó, một sợi chỉ rất mảnh nối lại giữa cô và nhỏ.

    .

    Lần đầu tiên cô gặp nhỏ là vào năm tám tuổi cũng tại sân trường này. Hôm ấy nắng cũng rực rỡ như bây giờ, trên tán cây nở đầy hoa phượng đỏ. Cô mặc chiếc váy xòe, tóc tết đuôi sam bị một đám nhóc chọc phá, còn nghịch ngợm muốn giật tóc cô. Nhỏ xuất hiện, hiên ngang đứng trước mặt cô, mái tóc nâu ngắn cũn cỡn, nước da bánh mật hòa vào nắng đẹp đến bất ngờ. Nhỏ chống hai tay lên cái eo mỏng, hét lên với bọn nhóc con một tiếng rồi nhào vào bọn nó, khí thế như hổ như báo.

    Đến khi mặt trời chuyển về Tây, nhỏ nhếch cái mép sưng vù cười với cô, lộ ra cái răng khểnh duyên dáng, dõng dạc nói:

    “Mình là Nhiên, rất vui vì bảo vệ được cậu.”

    Thời gian cứ thế trôi đi. Nhiên vẫn vậy, vẫn là cô gái với nước da màu bánh mật, vẫn bảo vệ cô và vẫn vô ưu như ngày nào, còn An không thích tết đuôi sam nữa. Và bên cạnh hai cái bóng của hai cô gái xuất hiện thêm một cái bóng của người thứ ba. Mùa hạ năm ấy, có một người con trai đã đến bên họ.

    .

    Nắng nhuộm vàng sân trường, hàng phượng già đung đưa theo gió, màu hoa phượng đỏ rực như cái nóng của mùa hè gay gắt. Trước cổng trường có một giàn hoa không rõ tên cùng hai cây dầu rất to, đến mùa trái dầu chín, những bạn học sinh thường thi nhau ôm những trái dầu ấy đi lên tầng ba, thả chúng xuống sân trường. Men theo cơn gió, nó xoay vòng vòng tạo thành hình tròn, rơi xuống đất trông rất đẹp mắt.

    An tựa nhẹ người trên cái bàn gỗ bày la liệt sách vở, mái tóc dài ôm lấy gương mặt nhỏ nhắn, những ngón tay búp măng xinh xắn gõ nhịp trên mặt bàn, hàng mi dài hơi rũ xuống mỗi khi cô gái cất tiếng nói. Nhiên hay bảo đây là thói quen của người nhút nhát, An cũng thấy vậy. .


    “Sắp tới trường mình có tổ chức cắm trại, buổi tối có trò thử thách cặp đôi, hai người đã chọn được ai để ghép cặp chưa?”


    Mỗi năm, để tổ chức tiệc liên hoan tạm biệt học sinh cuối cấp, trường X lúc nào cũng tổ chức cắm trại. Nhưng năm nay không hiểu vì lẽ gì lại thêm trò tổ chức cặp đôi. Và An cùng hao người bạn cũng đều là năm cuối. Câu hỏi vừa vươn đến môi, An lại thấy chạnh lòng, lại có chút vẩn vơ.

    Phong chống hai tay lên cửa sổ nhìn xuống sân trường chỉ lác đác vài người, nhưng lại mang đến cảm giác bình dị đến khôn tả. Thay vì muốn tìm một người bạn trai dễ nhìn, các cô gái trong trường lại nhắm ngay cậu đầu tiên. Ngũ quan nhu hoà tương xứng với nhau, cùng cái tính cách thân thiện của cậu khiến cho mọi người đều muốn gần gũi, làm thân với cậu.

    “ Vẫn chưa.”

    Cậu trả lời rất tự nhiên cũng không có cảm xúc gì khác, đối với cậu tham gia hay không cũng không quan trọng, cậu muốn nhìn thấy mọi người hơn là đi góp vui, huống hồ cậu cũng không biết nên bắt cặp với ai, lại chưa có ai rủ cậu.

    An dựa vào ô cửa sổ khẽ thở dài nhưng đôi mắt vẫn long lanh nhìn Phong như đang hy vọng, chờ đợi một câu trả lời nào đó.


    “Ông đã có cặp với ai chưa?”

    Lần này, người lên tiếng là Nhiên. Mái tóc nâu bẩm sinh của nhỏ vẫn cắt ngắn như thế, cả đôi mắt đen láy lúc nào cũng hấp háy ánh sáng và đôi môi cánh đào hồng nhuận cũng thế, không có gì thay đổi kể từ lần đầu An và Nhiên gặp nhau. Nếu có khác thì cũng chỉ là nhỏ trở nên duyên nhiều hơn ngày xưa thôi.

    Phong mỉm cười lắc đầu.

    “Tôi chưa có cặp với ai hết, hay là ông cặp chung với tôi đi?”

    Trong khi An vẫn còn nên mở lời như thế nào thì Nhiên đã nhanh hơn một bước. So với cô, nhỏ thẳng thắn hơn nhiều.

    Phong hơi lưỡng lự. Sự thật là cậu khá ngại dính líu đến mấy trò đông người này nhưng nếu người mở lời là một trong hai cô bạn thân thì cũng đành vậy.

    - Ừ! -Phong khẽ gật đầu - Mà nghe nói trong trò này có thử thách độ ăn ý và khiêu vũ. Thử thách độ ăn ý thì tôi sẽ giúp cậu liệt kê ra mấy câu hỏi thường gặp còn… Chuyện khiêu vũ…

    "Hì hì... Không sao đâu, có phải ông cũng biết sơ sơ về nó rồi đúng không? Thế thì chỉ cần dạy lại tôi những bước khiêu vũ cơ bản là được thôi mà.."

    “Uhm, vậy chiều nay Nhiên đến nhà tôi nhé. Thế còn An? Cậu có bắt cặp với ai không?”

    Phong nhìn về phía An, nụ cười của cậu vẫn dịu dàng như mọi ngày. Nhưng khoảnh khắc ấy, An lại cảm thấy có nỗi chua xót không thể diễn tả được đang nhói lên trong lồng ngực.. An không cười nổi, chỉ cúi mặt đáp:

    “An không…”

    “Hay là An làm xì - tai - lít của mình nhé? Hí hí hí...”

    Nhiên khoác vai An, cọ bờ má bánh mật lên vai An hết sức tự nhiên kèm cái nụ cười giòn tan hoạt bát thường ngày lại càng làm An thêm rầu rĩ. An thở dài trong lòng, không biết đến bao giờ Nhiên mới lớn được, mới hiểu được tâm ý của An dành cho người ấy… mà thôi làm bóng đèn đây.

    .

    Mặt trời dịu dàng phủ lên những đám mây trắng những vệt màu hồng đỏ đan xen nơi chân trời. Trên cánh đồng cỏ xanh mượt mang hương cúc dại, gió ngân nga bài ca đầu hạ.

    Nhiên nằm dài trên bãi cỏ, đưa tay vấn vít lọn tóc An đang đung đưa nhẹ trước mặt, nhỏ khúc khích cười. An mặc cho Nhiên gối đầu lên chân cô, khẽ nhíu mày.

    “Nhiên này, cậu để yên cho mình đọc hết đoạn này xem.. Cậu đấy, đến khi nào mới lớn được đây?”

    Thường thì sau lời than thở của An, Nhiên sẽ cười đê tiện đáp “Hé hé..Tình yêu à, ta không muốn lớn, nàng nuôi ta nhé.” Nhưng nay An vùi đầu vào cuốn sách mà đợi mãi vẫn không nghe câu trả lời quen thuộc. Nhỏ vẫn nằm yên trên chân cô, không khí tĩnh lặng đến mức có thể nghe được nhịp thở nặng nề của nhỏ. An nhìn vào mắt Nhiên, đôi mắt nhỏ trong suốt như làn nước ánh lên những tia sáng như viên ngọc bảo. Nhỏ nhìn An, đôi môi mím chặt, dường như rất khó khăn để nói nên lời:

    “Hình như mình… lớn mất rồi.. mình…”

    Nhỏ bật dậy khỏi chân An, đưa tay vò mái tóc ngắn cũn cỡn màu nâu sẫm. Nơi chân cô vẫn còn hơi ấm của nhỏ để lại nhưng An có cảm giác mất mát đáng sợ, đáng sợ nhất vẫn là nghe nhỏ nói:

    “Mình thích Phong mất rồi.”

    Nhỏ thích Phong mất rồi. Thích từ cái hồi hai đứa tách cô ra đi nhặt hoa phượng ép vào nhật ký, thích từ cái lúc Phong mỉm cười vuốt nhẹ lên mái tóc nhỏ, thích từ khi trái tim biết rung động vì một người.

    Mà An cũng vậy, cũng đã thích người ấy lúc nào không rõ. Trong An có gì đó vỡ vụn, An nhìn thấy mắt Nhiên chứa những tia sáng lấp lánh. Nhỏ nắm lấy tay cô đặt nên nơi trái tim đang đập của nhỏ, khóe môi cong lên một nụ cười rất đẹp. An chưa từng biết, nụ cười ấy cũng có thể làm người ta chua xót đến vậy:

    “Thế nên An giúp mình thổ lộ với Phong nhé.”

    Cô không nghe rõ điều gì nữa. Dường như nhỏ nói nhờ cô trang trí một chiếc váy trong buổi khiêu vũ, dường như nhỏ nói sau đó sẽ tỏ tình với Phong. Dường như lúc ấy cô lại bình tĩnh nói với nhỏ, Phong làm sao có thể thích nhỏ được. Một cô gái mà tính tình y như một cậu nhóc của nhỏ, làm sao một đứa con trai có thể đi thích một cậu nhóc. Sau đó nhỏ đáp thế nào cô không nhớ rõ nữa, chỉ biết lúc ý thức trở lại cô đang nằm co ro trong căn phòng của mình, khóe mi ướt nhòe nước mắt.

    Thời gian trôi nhanh như chớp mắt, thoắt cái buổi cắm trại cũng đến. An cầm trên tay chiếc váy xinh xắn của Nhiên, đôi mày thanh tú nhíu chặt. Nhiên từ xa choàng lấy vai cô, lo lắng hỏi:

    “Sao thế An, cậu không khỏe sao? Nếu không ổn thì nói mình nhé, cậu dạo này khác lắm.”

    Sau chiều hôm ấy, cô và Nhiên mặc dù vẫn đi học cùng nhau, vẫn về cùng nhau nhưng dường như đã không cùng nhau dạo bước trên sân trường, cũng không cùng nhau thả hồn nơi bãi cỏ xanh đó nữa. Mọi thứ chỉ xảy ra có mấy ngày, mà lòng người đã xa đến mức không thể chạm tới được. An mỉm cười, nhẹ nhàng lắc đầu.

    Nhiên vì chuẩn bị cho hôm nay đã tốn không biết bao nhiêu tâm tư. Mái tóc rối bù ngắn củn cỡn của nhỏ cũng được dưỡng lại, tuy không thể nhanh chóng dài ra nhưng nhìn vào lại có nét cá tính đáng yêu. Nghe nói mấy hôm tập khiêu vũ với người ấy cũng nhiều lần té ngã mà vẫn cười hì hì đứng lên..Rõ ràng là không nên, nhưng khi thấy bóng dáng Nhiên chuẩn bị rời đi, cô vẫn không kiềm lòng được nắm lấy cánh tay Nhiên, nhỏ giọng:

    “Cậu nhất định phải khiêu vũ với Phong sao?”

    Nhiên quay lại, vẫn là nụ cười tươi tắn ấy, ôm lấy hai má cô hôn chụt lên đó. Rõ ràng không hiểu ý cô nói.

    “An yên tâm, mình đã tập rất kỹ rồi, chắc chắn sẽ không ngã nữa, cũng không làm xấu mặt bộ váy An làm cho mình đâu.”

    “Nhưng…”

    Nhưng trái tim vốn ích kỷ như vậy, khi yêu thích một người, liền xem người đó là cả thế giới. Những thứ đã từng tốt đẹp lúc bấy giờ cũng chỉ là thứ khiến bản thân cảm thấy dằn vặt, nhưng chưa từng nghĩ đến việc dừng lại, không thể phá hỏng nó.

    Tiệc khiêu vũ bắt đầu. Ban tổ chức đã sớm chuẩn bị sân trường thành một sân khấu hoành tráng dựng ngoài trời. Nhiên mặc chiếc váy màu hồng bước những bước đẹp đẽ như cánh bướm múa lượn, mỗi động tác xoay người, tà váy xòe ra như cánh hoa e ấp trong lòng Phong. Đến đoạn nhạc cao trào, Nhiên xoay một vòng rổi để Phong nâng nhỏ lên cao. Khán giả phía dưới đang ngẩn ngơ nhìn nhỏ, chiếc váy xinh xắn bỗng như cố ý cứ thế rách một đường chạy dài đến phần hông.

    Một đám học sinh kiêm khán giả ở dưới sân khấu ồ lên một trận, lại không ý tứ chỉ chỏ. Cơ thể Nhiên cứng đờ, đưa mắt đờ đẫn nhìn về phía cô gái phía sau hậu đài, khóe mi cay nồng.

    Phong bên cạnh thôi ngỡ ngàng liền cởi chiếc khoác ngoài che ngang hông Nhiên, vừa ôm vừa kéo Nhiên vào trong.

    “Tôi đưa Nhiên vào trong, không sao đâu.”

    Tâm trí Nhiên không còn ở đó nữa, những câu nói chế nhạo bên dưới vẫn còn vang lên bên tai khiến mặt mũi Nhiên không biết giấu vào đâu cho được, mà đôi mắt lạnh lùng của An lại làm tim Nhiên như chết lặng. Chiếc váy này… là do An làm cho nhỏ mà.

    Những đám mây giăng kín bầu trời những mảng xám xịt, tối tăm như tâm trạng của bọn họ. Nhiên đứng lặng đợi An trên con đường hai người thường cùng nhau về. Gió lạnh thổi qua gương mặt, lấy đi hết thảy nước mắt chưa kịp rơi xuống. Nhiên muốn một câu trả lời thành thật từ An, nhỏ dường như có thể biết được lí do, nhưng nhỏ càng mong đó chỉ là cái chứng dở hơi của nhỏ tự bịa ra mà thôi.

    Người nên đến cũng đến. An hôm nay không mỉm cười nhìn Nhiên nữa, trên tay cô cằm một bó hoa lyly trắng, có lẽ cậu nhóc lớp bên đã thổ lộ với cô rồi. Cô cúi gằm mặt, không khí ngột ngạt đến không thể thở được. Nhiên cười hỏi:

    “Tên nhóc lớp bên to gan thật, dám lén mình mà tới dụ ngọt cậu. Mà chuyện cái váy lần trước của mình không biết sao lại hỏng thế...”

    Đôi mắt Nhiên thăm thẳm, nhỏ chưa từng nhìn cô như thế. Giống như cầu xin, lại giống như sợ hãi. Cầu xin cô nói với nhỏ là cô không biết gì cả, có lẽ chất liệu vải không tốt, thợ làm chiếc váy ẩu tả, còn An chỉ thêm lên đấy mấy cái hoa mà thôi. Sợ hãi cô nói với nhỏ sự thật không phải như vậy…

    Những giọt mưa bắt đầu rơi, rơi xuống mái tóc mềm của An những giọt lạnh buốt. Gió thổi làm hình bóng An trở nên mơ hồ, cô ngước lên nhìn An, nở một nụ cười chua xót:

    “Là mình làm đấy!”

    “Không phải… không phải vậy”

    “LÀ PHẢI ĐẤY… cậu có thôi ngu ngốc đi không!!” -An hét lên.

    Tuyệt đối không phải như vậy, Nhiên mở to đôi mắt nhìn An như không tin vào điều điên rồ mà An nói. An và nhỏ là bạn thân nhiều năm đến vậy, vì cớ gì phải làm rách váy nhỏ, khiến nhỏ bẽ mặt trước bao nhiêu người. Nhưng mà… An đã nói thế, nhỏ phải biết làm sao để nói hộ cô lý do đây. Không biết là nước mắt hay do mưa bắt đầu nặng hạt, rơi lên đôi má xinh đẹp. Nhiên đờ đẫn:

    “Vì sao… cậu cũng biết tớ chờ đến hôm ấy bao nhiêu mà.”

    Giọng An nghẹn ngào:

    “Mình thích Phong, cậu vô tâm không biết thì thôi, cậu cũng không nghĩ lại mình có xứng đáng không? Cậu xem đi, cậu có chỗ nào bằng mình lại muốn đi thích Phong?”

    An ném bó hoa lên người Nhiên, như trút bỏ hết những thứ trói buộc tâm trí cô. Bó hoa trắng rơi xuống đất, từng cánh hoa như than khóc bị mưa vùi dập.

    “Nhiên à, cậu cũng giống như bó hoa lyly trắng đó mãi cũng không thể là hoa hồng.”

    Tim Nhiên xiết chặt, nhỏ không rõ là đau lòng hay giận dữ, nhỏ là đang sợ hãi, chỉ cần giờ An quay lưng là sau này bọn họ sẽ không còn là bạn thân được nữa. Nhỏ kéo cánh tay gầy gò lạnh lẽo của An:

    “Khoan đã.. cậu…”

    Nhiều lần nghĩ lại, không biết An có bao nhiêu mù quáng, có bao nhiêu đố kỵ mới có thể làm ra những chuyện ngay bản thân cô cũng không thể tha thứ.

    Cô đưa tay đẩy Nhiên ra, đẩy thật mạnh như muốn đẩy trôi luôn cả một đoạn thời gian, một đoạn tình bạn đẹp nhất của hai người.

    Mưa rơi lớn, con dốc quen thuộc đã bao lần hai người đi chung, mà phía dưới kia có một cô gái đang nằm sõng soài...

    Sau đó… chẳng có sau đó nữa.

    Phong lo lắng cho hai người bạn thân của cậu, họ đang trong tình trạng không ổn. Những gì xảy ra hôm đó, qua ánh nhìn của An, qua thái độ của hai cô gái mấy hôm nay Phong cũng hiểu ra đôi ba phần. Cậu chỉ là ít nói chứ đâu phải tên ngốc, tình cảm của hai người chỉ có bọn họ là không biết còn bản thân người được thích là Phong, cậu rõ lắm. Nhưng rõ rồi thì làm sao? Cậu không thích Nhiên, lại cũng không có tình cảm với An, vậy nên chỉ còn một cách giả ngây giả ngốc, xem như không hay gì hết. Phong thầm cầu nguyện, đã từng rất nhiều lần cầu nguyện trong lòng rằng cả hai sẽ quên đi mối tình này, rằng họ sẽ nhận ra tình bạn của hai người ấy mới là thật lòng, còn tình cảm với cậu chỉ là một phút cảm nắng, một phút rung động tuổi mười lăm. Nhưng tiếc thay, ông trời đã không nghe được tiếng lòng của cậu.

    Hôm nay Nhiên không còn ríu rít đòi được Phong đèo về bằng được như mọi hôm. Nhỏ bỏ cậu lại với mớ đồ trực nhật lớp, với núi rác con con chất trong mấy chục cái ngăn bàn cùng một câu xin lỗi. Nhiên nói nhỏ có việc phải về sớm, phiền Phong thay nhỏ trực nhật hộ. Là trực nhật trong một cái lớp bẩn không kém gì cái chuồng lợn. Phong đau đầu. Lúc nhìn thấy An ôm trên tay bó lyly trắng bước ra từ phòng học bên cạnh, cậu đã muốn gọi An lại nhưng biểu hiện của cô lạ quá. Nụ cười nhẹ nhàng đã không còn, cả đôi mắt dịu dàng với tất thảy cũng giống như bị một lớp sương lạnh che mất. An không nhìn đến Phong, thản nhiên lướt ngang qua cậu và hướng về nơi Nhiên vừa đi. Bỗng nhiên trong Phong có dự cảm xấu. Cậu biết chuyện xảy ra hôm đó vẫn chưa xong, chỉ là cậu không ngờ tới khi mình tìm đến nơi đã nhìn thấy Nhiên ngất lịm nằm dưới sườn dốc, nước mưa rơi thấm ướt quần áo nhỏ, ướt đẫm cả gương mặt đáng yêu nhạt nhòa nước mắt...

    Phong cõng Nhiên trên vai một mạch chạy đến trạm y tế, bỏ lại An lạc long trong cơn mưa lạnh đó. Cô gái nhỏ vẫn chưa thôi hết bàng hoàng vì hành động của mình, cô vẫn đứng ở đấy, ngơ ngẩn nhìn theo bóng Phong đang khuất dần phía xa xa.

    An nghe thấy tiếng khóc của mình hòa với tiếng mưa, gió cuối mùa lạnh ngắt, rít qua bên tai như muốn đem An quật ngã, đẩy cô vào một hầm băng lạnh buốt.

    Là mất đi Phong hay mất đi Nhiên mới khiến cô đau lòng đến thế...?

    Nhiên bị gãy chân phải, nhỏ không thể đi học cũng không đủ kiến thức thi chuyển cấp, nhà trường đành phải cho nhỏ bảo lưu kết quả học tập.

    Chuyện An đẩy mình, Nhiên giống như chưa từng biết tới, khăng khăng nói với mọi người rằng mình không cẩn thận trượt chân ngã, dù có ai gặng hỏi thế nào đáp án vẫn không thay đổi. Nhưng cũng kể từ dạo đó Nhiên tránh mặt tất cả, kể cả giáo viên chủ nhiệm, mấy cô bạn thường đi chơi chung, hay là An và Phong. Nhỏ thu mình vào trong cái kén tự bản thân giăng ra, nụ cười vẫn vương trên đôi môi cánh đào nhưng giờ đây lại nhuốm thêm nét gì đó buồn bã. Đó không còn là nụ cười vô tư lự của cô bé Nhiên năm nào nữa. Có lẽ ở cái tuổi mười lăm nhiều mộng mơ này, Nhiên đã đánh rơi rất nhiều thứ, những thứ mà nhỏ thực trân quý nhưng lại chẳng cách nào níu giữ lại...

    .

    An và Phong thuận lợi thi chuyển cấp, Phong trực tiếp lên trung học của tỉnh, An ngược lại thi ra ngoài thành phố. Cô muốn buông bỏ hết thảy ký ức, nhưng càng muốn chạy trốn thì nụ cười của Nhiên lại càng hiện lên trong tâm trí, đeo bám An từ năm này qua năm khác như thể thời thời khắc khắc muốn nhắc nhở cô, rằng cái ngày hôm đó đã xảy ra chuyện gì, rằng cô đã như thế nào đánh mất đi người bạn thân nhất của mình. Tình cảm của Phong cứ như thế chết dần, không ai nói với ai lời nào, nhưng An có thể hiểu, trái tim Phong không thuộc về bất kỳ ai, nó giống như cánh chim trời chỉ muốn cất cánh bay lên cao mãi.

    .

    Năm nay An 20 tuổi, là sinh viên năm hai của Đại học A. Từ mấy năm trước, trường trung học X thường mời học sinh cũ về chia sẻ kinh nghiệm học tập cũng như cuộc sống cho mấy em nhỏ. Năm nay đến lượt An được mời, An hít sâu, cảm giác như lần đầu bước chân vào trung học X, mọi thứ lúc ấy mới lạ khiến người ta choáng ngợp. Giờ đối với cô mọi ngóc ngách cũng đều tràn ngập kỷ niệm làm người ta xao xuyến, làm người ta chạnh lòng.

    Cô chuẩn bị kết thúc bài phát biểu của mình, như thường lệ sẽ hỏi các em học sinh:

    “Các em còn gì thắc mắc không?”

    Cô vừa bước nửa nước xuống bục, một cô bé tết đuôi sam vui vẻ giơ tay hỏi:

    “Chị cho em hỏi, lúc còn trung học, chị có gì hối tiếc không ạ?”

    Còn gì hối tiếc ư? An ngẩn ngơ. Cô còn gì hối tiếc nhỉ?

    Những kỉ niệm như thước phim quay chậm, chỉ chờ đến khoảnh khắc ấy sẽ bất ngờ bấm máy, rèn rẹt nhoáng lên trong đầu cô những kí ức cũ. Đó là lớp học cuối dãy hành lang với một khoảng sân rợp bóng hoa phượng, là nụ cười dịu dàng và ấm áp của một cậu nhóc trầm tĩnh ít nói, là tiếng la hét, cãi cọ của một cô nhóc tóc ngắn với đám con trai phách lối, và là giọt nước mắt muộn màng đánh rơi trong buổi chiều mưa lạnh ngắt. An muốn nói cô có rất nhiều điều tiếc nuối. Cô chưa đến thăm nhỏ khi nhỏ trong viện, chưa làm xong món bánh cho nhỏ ăn, chưa đường hoàng đứng trước mặt nhỏ nói một câu xin lỗi.

    Nhưng đến cùng An chỉ khẽ mỉm cười:

    “Có chứ, chị làm mất vệ sĩ của chị rồi.”


    .


    An rời trường X rồi men theo lối đi quen thuộc mà thơ thẩn dạo bước. Không biết con đường này đã đi bao nhiêu lần, quen thuộc đến từng hòn đá ngọn cỏ, mà nay sao xa lạ đến mức cô không biết mình có đang đi đúng đường hay không.

    Đi thêm một đoạn, có một đám nhóc cấp ba tụm ba tụm năm đi cùng nhau nhìn cô chằm chằm. Cô không quan tâm lắm, đến khi bọn nhóc ấy đến gần cô, An mới bắt đầu nhận ra có gì không ổn, cảnh giác nhìn xung quanh. Một thằng nhóc đầu đinh cười đểu nhìn cô:

    “Cô em xinh thế, em từ đâu đến nhìn sao lạ quá, cho anh đây làm quen một chút nào.”

    “Làm quen cái đầu mày, còn không cút cho chị!!” - Tiếng nói lanh lảnh cất lên từ phía ngược lại, cái bóng cao gầy đứng ngược ánh sáng, ngạo nghễ như một nữ hoàng nhìn xuống đám dân đen ti tiện. An ngẩn ra bên tai giống như văng vẳng một đoạn đối thoại từ rất lâu rồi...

    Cùng một buổi chiều nhiều nắng như năm ấy, trên cao bầu trời xanh ngắt, những đám mây lững lờ trôi và màu đỏ rực của hoa phượng như điểm xuyết thêm lên đó một chút gì đó sôi động và ngây ngơ của tuổi trẻ.

    Buổi chiều hôm đó, có một người con gái đã bước vào cuộc đời An như vậy...

    .

    Nhỏ xuất hiện, hiên ngang đứng trước mặt cô, mái tóc nâu ngắn cũn cỡn, nước da bánh mật hòa vào ánh sáng lại đẹp đến bất ngờ. Nhỏ chống hai tay lên cái eo mảnh, hét lên với bọn nhóc con một tiếng rồi nhào vào bọn nó, khí thế như hổ như báo.

    Đến khi mặt trời sang phía Tây, nhỏ nhếch cái mép sưng vù cười với cô, nụ cười đẹp đến khiến thời gian ngưng đọng:

    “Mình là Nhiên, rất vui vì bảo vệ được cậu.”
     
    Bài viết mới
    Hãy để em yêu anh!
    Hãy để em yêu anh! bởi Kingaria, 7/6/18 lúc 10:52
    Mio, Kingaria, Gió and 1 other person like this.

Bình luận

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Mây Disney, 1/4/18.

Chia sẻ trang này