Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Truyện Ngắn The Author - Lưu Ly

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Dreamer, 1/4/18.

By Dreamer on 1/4/18 lúc 13:45
  1. Dreamer

    Dreamer OFFLINE Đào Tác Giả

    Tham gia ngày:
    17/6/16
    Bài viết:
    647
    Đã được thích:
    3,281
    Điểm thành tích:
    694

    [​IMG]

    Titlte| Lưu ly
    Author|@AriesEdward | @Toxic Scent | @Flandre
    Cố vấn ý tưởng & Beta| @Dreamer
    Genre| Psychological (Dementia) | Daily Life
    Rating| PG – 13
    Length| 3 chương
    Status| Completed
    Main|Lưu Ly
    Summary| Câu chuyện kể về một cô gái mắc chứng bệnh mất trí.
    Note|
    - Dementia là căn bệnh sa sút trí tuệ, có tên gọi tắt là chứng mất trí.
    - Có thể câu chuyện hơi lạc với đề BTC ra vì một vài lí do ngớ ngẩn. 乂◜◬◝乂
    - Nhưng nội dung câu chuyện vẫn liên quan đến "tình bạn tri kỷ" chỉ là mở rộng hơn là nói cả về gia đình, cuộc sống, ...
    - Ý nghĩa của câu chuyện này thể hiện qua cái tên, lưu ly là một loài hoa đẹp có ý nghĩa là "Don't forget me". Nghĩa hẹp là nói về căn bệnh của nhân vật, nghĩa rộng là muốn nói khi chúng ta còn cơ hội, thì hãy biết trân trọng những người bên cạnh mình.


    >> NHẠT <<
     
    Bài viết mới
    Umbrella
    Umbrella bởi AriesEdward, 16/4/18 lúc 13:28
    The Author - Hạ Nhớ
    The Author - Hạ Nhớ bởi Mây Disney, 1/4/18 lúc 20:54
    Chỉnh sửa cuối: 1/4/18
Love myself <3
Máu, nước mắt đều có chung một vị, đó là mặn.
Ngọt ngào, hạnh phúc thì lại có vô vàn vị.
Tại sao đau thương thì có thể cảm nhận rất rõ?
Còn hạnh phúc lại rất mơ hồ?
Khi đôi ta còn yêu, em không cảm nhận thấy hạnh phúc.
Nhưng khi chia tay, em lại cảm nhận rất rõ đớn đau!

Bình luận

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Dreamer, 1/4/18.

    1. AriesEdward
      AriesEdward
      Chương 1

      Đã bao giờ bạn thật sự cho rằng quên đi tất cả là liều thuốc mang tên hạnh phúc không? Đã có lần nào bạn tưởng tượng rằng mình sẽ quên đi chính những người bạn gọi là gia đình chưa?

      Mới một tháng trước, chị còn thong dong gõ lách tách từng chương truyện. Vậy mà, chỉ sau một cơn đau đầu, chị tôi mất tất cả...

      Chị dường như quên mất mình trước đây trông như thế nào, với chị những tấm ảnh thời thơ ấu kia xa lạ một cách đau lòng. Tôi nhìn ra trong mắt chị là một nỗi sợ hãi mơ hồ, chị nghi hoặc mọi thứ, tôi tự hỏi liệu chị có thật sự còn là "chị" không?

      Trong lúc chị đến bệnh viện tái khám, tôi không kiềm được lòng mình, bước vào phòng chị để tìm đọc cuốn sổ tay mà chị luôn mang theo bên mình kể từ ngày phát bệnh.

      Lật trang nhật ký đầu tiên, tôi run run đọc từng dòng chị viết, toàn là hình gia đình nhưng giờ đây chị lại phải ghi chú lại tên từng thành viên trong nhà mình. Những cái tên này khiến tôi rơi nước mắt, đây là ba, là mẹ, là chị, là tôi, là những lần cả nhà quây quần bên nhau. Chúng tôi đã từng sống rất vui vẻ, cả nhà luôn quan tâm nhau, còn bây giờ thì…

      Sáng hôm đó, tôi lên phòng kêu chị dậy như mọi lần, gọi mãi vẫn không nghe tiếng chị đáp lại, tôi đánh bạo mở cửa phòng, chị đang ngồi thất thần trong góc giường, đưa đôi mắt mờ mịt lên nhìn tôi.

      - Cô là ai?

      - Là em nè chị Ly, chị sao vậy, đừng làm em sợ?

      Chuyện xảy ra lúc đó khiến tôi cứ ngỡ mình bước vào nhầm chỗ vậy. Mùi thuốc sát trùng xộc vào mũi cay xè, ba mẹ và tôi đều thật sự sốc khi nghe bác sĩ thông báo chị mắc bệnh Dementia. Còn chị thì chỉ trơ mắt ra nhìn tờ kết quả trong tay mình, tôi thật sự không biết chị đang nghĩ gì nữa. Hôm đó trời u ám đến lạ thường.

      Chị đã tái khám về, tôi quẹt vội giọt nước mắt, nở nụ cười chào đón chị. Người con gái mà tôi luôn ngưỡng mộ kia đã không còn tươi sáng như trước nữa. Tôi biết chị đau lắm, nhưng tôi làm được gì?

      Từ đó đến nay gần đã một tháng, không đêm nào là mẹ tôi không khóc, trái tim tôi quặn lên từng hồi những khi thấy chị không tài nào nhớ được mẹ là ai. Còn ba tôi, ông không khóc, nhưng nhìn ông hao mòn quá, trong cuộc đời tôi, chưa khi nào tôi thấy ông đau thương đến vậy, ông là người hay cười, còn bây giờ, gương mặt ông chỉ đượm một màu buồn thê lương.

      - Ba ơi, để con phụ ba và em một tay!

      - À, Lưu Ly đó hả, thôi nghỉ ngơi đi.

      Tôi thấy chị lê từng bước nặng nề lên sân thượng. Có lẽ đó là nơi duy nhất cho chịcảm giác gần gũi. Ở đó từng có một gia đình nhỏ đầy ắp tiếng cười, chiếc xích đu kia từng là nơi hai cô gái đung đưa chuyện trò, góc bàn uống trà này từng là nơi đàm đạo của hai bố con,... Cảnh vật vẫn vẹn nguyên như vậy, chỉ có ký ức của chị là không.

      Tôi đứng nép vào một bên cửa, trông ra giàn hoa giấy bừng sắc dưới cái nắng chói chang của mùa hè, thấy chị đưa tay khẽ chạm, gai nhọn đâm vào da thịt nhưng chắc là vẫn không đau bằng cái cảm giác dần quên đi những người thân thương của mình. Tôi không muốn tình trạng này tiếp tục nữa, tại sao lại là chị của tôi? Ông trời sao lại bất công với chị như thế, chị đã phạm phải sai lầm gì nghiêm trọng chăng?

      Nhìn chị ngồi trên sân thượng cả buổi trời, tôi thật sự không sao tin được chuyện tồi tệ này lại xảy đến với chị. Tôi bước đến cạnh chị, chẳng biết phải nói gì chỉ ôm chầm lấy chị, vai áo tôi liền ướt một mảng. Chị đã khóc.

      - Chị xin lỗi!

      - Không sao, em và ba mẹ luôn ở đây bên chị.

      - Nhưng chị sẽ lại quên mất mọi người mà thôi!

      Chị hét lên với tôi, vùng chạy. Nước mắt là thứ tôi căm ghét nhất, chính nó đã làm chị tôi tiều tuỵ đi nhiều. Tôi thật sự muốn mình gánh chịu căn bệnh này thay chị, người con gái tốt như chị không đáng phải chịu thứ khủng khiếp này! Đợi đến khi chị ngủ say, tôi lại rón rén vào phòng chị, ôm chặt cuốn nhật ký trong lòng, tôi nắn nót viết vào đó lời động viên tinh nghịch: “Chị hai là số một! Chị hai fighting!" – như cái cách mà trước đây chị đã an ủi mỗi lần tôi thất bại. Tôi không dám đoán chị sẽ làm gì khi thấy nó, nhưng ngay lúc này, khi chị còn có thể nhớ được, tôi muốn giúp chị khắc hoạ lại những gì chị em tôi đã từng làm.

      Căn bệnh quái ác này đang từng ngày cướp mất "chị". Từng dòng chữ trong nhật ký đều chỉ toàn là sự lạc lõng, hoang mang, hoảng sợ, và rối bời... Tất cả thực khó chịu làm sao! Tôi thật không tin lại có ngày chị mình biến thành cô gái tội nghiệp trong những chương truyện của chị. Tàn nhẫn, thế giới này nhất định tàn nhẫn hơn câu chuyện đó rồi. Chỉ có thể xâu chuỗi cảm xúc của chị qua những trang giấy lộn xộn, nhưng tôi đã đau đến thế, vậy còn chị, những gì chị chịu đựng có lẽ còn đáng sợ hơn thế cả trăm, cả nghìn lần!

      - Nhật ký ơi! Lỡ như một ngày nào đó, tôi quên mất cả bạn thì sao đây?

      Tôi vô tình nhìn thấy câu hỏi đó nơi góc trang giấy đã bị nhàu nát, cảm xúc chợt chết lặng, chưa khi nào tôi thấy mình vô dụng đến thế, chỉ biết ôm theo câu nói đó vào giấc mộng. Sau một giấc ngủ, liệu rằng mọi thứ có quay lại như xưa. Tôi biết điều đó là vọng tưởng thôi, nhưng tôi vẫn mong nó thành hiện thực.

      - Con vào kêu chị hai ra ăn cơm nha út.

      - Hai ơi, dậy đi, chị ngủ cả nửa ngày trời rồi! Dậy ra ăn cơm với cả nhà đi!

      - Oáp... Hả cô là ai? Tại sao lại trong phòng tôi?

      Người con gái trên giường nhìn tôi đầy xa lạ, tôi lặng nhìn, đáy mắt có chút xót thương, trái lại trong ánh mắt chị tuyệt nhiên không có chút ý niệm nào về tôi cả. Người con gái đáng thương đó bất lực lắc mạnh đầu để cố nhớ, tôi thấy một chút giận dữ dâng lên trong lòng.

      Ánh sáng đèn điện khiến chị nheo mắt lại, vật thể màu đen trên tay tôi thu hút sự chú ý của chị, dường như trong căn phòng này, sự hiện diện của nó còn quan trọng hơn cả tôi. Chị giựt lấy cuốn sổ ấy, tay chạm nhẹ vào nét chữ trên bìa: "Bạn đồng hành". Tim tôi run khẽ vài nhịp, chị có nhớ lại ít nhiều gì không?

      - Đợi tôi một chút!

      Chị buông đại một câu nói, hờ hững như thể tôi và chị là người dưng nước lã. Lật giở vài trang nhật ký, chắc là chị thấy những cái tên hiện lên dần, rồi những tấm ảnh được ghi chú tỉ mỉ. Tôi đã khóc không biết tự lúc nào, bỏ qua sự phòng bị của chị, tôi chạy đến ôm chặt lấy chị, hai chị em lại rơi nước mắt rồi!

      Không để chị nói lời xin lỗi, tôi đã đưa tay lên ngang miệng chị, tôi chợt hi vọng chị nhớ lại ngày bé, mỗi khi không muốn tôi nói gì đó chị đều hành động như thế. Chị vội vã dùng bút ghi chú lại, có lẽ vì chị sợ, chỉ cần chậm một giây thôi thì kí ức ấy sẽ vĩnh viễn tan biến.

      Ngồi vào mâm cơm, tôi không tài nào nuốt nổi, ánh nhìn lúc gần gũi, khi xa lạ này của chị làm tôi nghẹt thở quá! Căn bệnh này rồi sẽ biến chị thành cái dạng người gì đây? Chị rồi sẽ quên đi ai nữa, rồi sẽ phải sống ra sao với khối óc trống rỗng cùng trái tim mong manh chỉ chực chờ tan vỡ khi nhận ra mình lại làm đau lòng những người mình yêu thương. Chị ngồi im lặng.

      - Con gái, con không khoẻ chỗ nào hả?

      - Chị hai, cơm hôm nay không ngon sao?

      - Nếu không muốn ăn thì để chút nữa mẹ pha cho con ly sữa nhé!

      - ...

      - Con xin lỗi!

      Tất cả như lắng xuống sau lời nói của chị, tôi biết chị lại tự trách mình nữa rồi. Không thể nào giả vờ bình thường nữa, tôi đứng lên, bỏ về phòng, tôi ước chị sẽ lại chạy theo tôi mà dỗ dành như ngày trước. Ôm lấy con thú bông chị tặng, tôi gạt nước mắt, chưa bao giờ tôi khóc nhiều như vậy, nhưng có ích gì đâu, khi mà tôi cũng chẳng thể giúp chị ngừng rơi nước mắt!

      - Nhật ký ơi! Rồi mình sẽ lại phải quên ai nữa thì mới đủ đây?

      Tôi vùi đầu vào hai cánh tay mình, trên đời này liệu có ai có thể giúp chị tôi trả lời câu hỏi ấy? Tôi và ba mẹ rồi sẽ đi về đâu trong cái miền ký ức cứ trôi tuột dần đi của chị và rồi khi trí nhớ của chị đạt đến giới hạn chịu đựng cuối cùng thì chị sẽ ra sao đây? Liệu chị sẽ cảm thấy thế nào khi cứ quên dần đi những ký ức của mình? Chị sẽ đau khổ, sẽ hoảng loạn, sẽ bối rối, sẽ bất lực, sẽ buông xuôi chứ? Và tôi rất sợ ngày đó sẽ xảy ra.

      Tác giả: Ed (@AriesEdward)
      Beta: @Dreamer
      Chỉnh sửa cuối: 1/4/18
      Chi Tước, Toxic Scent and Dreamer like this.
    2. Flandre
      Flandre
      Chương 2

      Hôm nay lại là một bữa sáng tĩnh lặng và vắng bóng hình chị. Chiếc bàn ăn cho bốn người ngồi, một ghế trống, tôi len lén đánh mắt nhìn sang và rồi chợt thấy cay xè ở khóe mắt, ngậm ngùi nuốt xuống phần cơm trong miệng để kiềm đi giọt nước mắt, chợt tôi nghe tiếng mẹ tôi khàn khàn.

      - Bé út, lát đem đồ ăn sáng vào cho hai, nghe con? - Giọng bà buồn buồn, khản đặc, càng xót hơn mỗi khi bà nhắc đến chị tôi.

      Tôi ngập ngừng gật nhẹ, hôm nay là Chủ Nhật, tôi không phải đến lớp nên quyết định dành hết thời gian của mình để ở bên chị Lưu Ly. Ba mẹ tôi hôm nay cũng phải đi làm, để chạy tiền thuốc thang cho chị mà hai ông bà cũng bận bịu suốt.

      Vừa ăn xong, tôi nhấc cái khay đựng bữa sáng của chị Hai mà mẹ đã chuẩn bị từ trước, toàn những món bổ dưỡng dành cho người bệnh, còn nóng hổi. Tôi đem nó tới phòng chị, đứng trước cửa nói vọng vào.

      - Hai ơi, Hai dậy chưa? Em vào đó nhé ?

      Không đợi người bên trong đáp lại tôi đã đẩy cửa đi vào, thật may là chị Ly không khóa, tôi có chút bồn chồn lo lắng bởi lẽ tôi nghe được tiếng sụt sịt trong phòng, dù sáng nào cũng nghe thấy nhưng tôi vẫn cứ lo. Và quả nhiên đúng với những gì tôi tưởng tượng từ trước, chị Lưu Ly vẫn ngồi trên giường, mái tóc rối bù che đi phần nào gương mặt tiều tụy của chị, với chiếc chăn đắp lên nửa người, tay chị ôm cuốn Nhật ký thân thuộc.

      Tôi đặt khay đồ ăn sáng của chị lên bàn rồi mở toang cánh cửa sổ ra để cho ánh sáng lọt vào bên trong căn phòng tối. Giờ tôi càng nhìn rõ hơn gương mặt của chị Ly, căn bệnh này dường như đã đem cái nét duyên dáng của người con gái tuổi đôi mươi phấp phới xuân đi đâu mất, chỉ để lại đây cô gái nhỏ gầy gò buồn rầu, hai gò má ửng hồng lên và cặp mắt có nét cười kia trở nên sưng húp. Mới chỉ vài tháng thôi mà dường như chị đã bỏ lại phía sau cả cuộc đời.

      - Hai còn nhớ em không ? – Tôi rụt rè cất tiếng hỏi, hầu như sáng nào tôi cũng hỏi câu này, tôi muốn chắc chắn một điều gì đó, giống như là…

      Chị Lưu Ly nghiêng đầu nhìn tôi, rồi chị khẽ sụt sịt, khẽ mấp máy mở miệng, chị nói gì đó tôi nghe không rõ lắm, những âm thanh khe khẽ và rời rạc càng làm tôi như sợ hơn.

      - Dương… Bé Dương hả em… ? – Sau một lúc cố gắng, giọng nói của chị cuối cùng cũng thành được một câu, cảm xúc của tôi hệt như muốn vỡ òa, vội vàng gật như gà mổ thóc.

      Chị Ly cười với tôi, là vừa nuốt xuống nước mắt vừa cười, tôi hiểu mà, hiểu rằng thật ra chị nhớ được tên tôi là nhờ quấn Nhật ký và cũng nhờ cuốn sổ mà tôi biết được rằng những ký ức về gia đình bên trong chị đang dần chồng chéo, hỗn độn, nhạt nhòa.

      Tôi bê khay đồ ăn đến gần cho chị, rồi nhìn chị múc từng thìa cơm với chút đồ ăn, lòng tôi an tâm hơn. Thật may là chị vẫn còn muốn ăn uống. Chợt chị như vừa nhớ ra gì đó, ngẩng lên nhìn tôi, ngập ngừng cất tiếng.

      - Hôm nay bé Dương không đi học hả em ?

      Nghe câu hỏi có chút gì lưỡng lự của chị, tôi dám chắc chị còn không rõ bình thường tôi có hay đi học không.

      - Dạ không, hôm nay là Chủ Nhật mà Hai.

      Chị Lưu Ly gật gù, rồi lại cuối xuống tiếp tục ăn, trông chị như có vẻ còn khúc mắc điều gì đó. Tôi không tiện hỏi chị, cũng không biết phải hỏi như thế nào thì bỗng chị lại cất tiếng.

      - Chị… học lớp mấy rồi Dương nhỉ?

      Tôi đến ngẩn người.

      Nhìn thấy biểu hiện của tôi, chị Ly tiếp tục bối rối.

      - Cấp 3 nhỉ? Chị không nhớ rõ nữa, chị chỉ nhớ chị vẫn thường đi học vào mỗi buổi sáng… - Chị hai giải thích trong sự hỗn loạn, tôi nắm hai bàn tay của chị để cho chị bình tĩnh và sau khi chị không còn nói gì tôi mới lên tiếng.


      - Chị Hai, chị không còn học cấp ba từ mấy năm trước rồi, chị nhớ nhầm sao?


      Tôi vừa dứt câu nói, anh mắt chị sụp xuống, thất vọng đến rõ rệt. Có những lúc chị vẫn hay nhầm lẫn như vậy, là do căn bệnh làm cho trí nhớ của chị đảo lộn hết cả, tôi buồn và tức lắm, giận căn bệnh luôn làm khổ tâm trí của chị, giận cả bản thân không thể giúp được gì. Chợt tôi thấy vai chị lại run lên bần bật, chị lại khóc, nước mắt rơi tách xuống chén canh cùng bát cơm đang ăn dở.

      - Chị sợ chị sẽ quên mất thôi… Hức… chị sẽ quên đi hết kí ức của chị mất…

      Trong tiếng nức nở, chị đang cố gắng nói thành lời và những lời này cũng làm tôi thấy sống mũi mình phồng lên, mắt hơi cay, trong lòng chợt thắt lại. Chị Ly rồi sẽ quên hết tất cả thôi, đây là điều không gì có thể ngăn được cả, chỉ trong một thoáng tôi bất lực, rồi tôi cũng khóc nấc lên, tôi ôm lấy chị. Hai chị em cứ thế mà khóc, trong lòng chỉ càng thêm nặng trĩu, buổi sáng hôm đó trôi qua thế nào tôi không rõ. Nhưng tôi để ý, trưa chị ấy lại viết nhật ký, trên trang giấy đã nhàu đi, nhòe ra bởi nước mắt, chị viết rất nhiều câu hỏi, dấu hỏi chấm gần như chằng chịt.

      Chị Lưu Ly tự hỏi về cái tên những người bạn của mình.

      Chị hỏi về gương mặt của họ.

      Và hỏi về những kỉ niệm chị cùng họ trải qua.

      Chị ấy cố nhớ và ghi lại những chi tiết rất rời rạc.

      Tôi cầm trên tay cuốn nhật ký mà cảm thấy má mình nóng hổi, sau khi đọc xong thì gấp lại, đặt nó về vị trí cũ. Tôi đứng lặng thinh nhìn chị hai chìm vào giấc ngủ, nhìn gương mặt đau khổ của chị. Tôi muốn làm gì đó giúp cho chị, tôi không muốn cứ phải trông thấy chị ngày ngày càng khổ sở hơn như thế.

      Và đúng, trong lúc tôi gần như hoảng loạn nhất, tôi nghĩ ra thứ gì đó. Một bất ngờ dành riêng cho chị Lưu Ly.

      Tôi đem chiếc điện thoại của chị ra khỏi phòng, từ khi bị ốm chị Ly ít khi dùng nó hơn. Cả buổi trưa tôi cứ hì hục như vậy, tôi tìm cách dàn xếp sao cho mọi thứ đi vào quỹ đạo.

      Trời về chiều, tôi đứng ở ngoài cổng, lo lắng bồn chồn như đứa con gái mới yêu.

      Hết ngóng ra ngoài lại nhìn vào trong nhà, tôi chắc là chị Ly còn ở trong phòng, để ngủ hay làm thứ gì đó. Rồi lại nhìn về phía hoàng hôn buông dần xuống, tôi thấy lo, tôi sợ cái kế hoạch bồng bột của tôi thất bại mất. Tôi cứ mải miết trông ngóng ở phía con đường xa xa, giờ này đã qua giờ cao điểm, dòng người qua lại vơi đi dần, thỉnh thoảng vắng hoe, chút hi vọng nhỏ nhoi của tôi cũng cứ thế vơi dần.

      Tôi phát cáu, chẳng hiểu sao lại thế, tôi thấy bực mình vì “ những người đó”, tôi cầm điện thoại của chị trên tay, run run định gọi cho những dãy số dài dăng dẳng nhưng rồi lại bỏ xuống. Tôi không dám, tôi cứ cuống cuồng cả lên, tôi lo bọn họ sẽ không đến, rồi tôi chợt nhớ đến dòng nhật kí đẫm nước mặn chát của chị, tôi thấy giận.

      Vệt cam trên trời đã biến mất hẳn hoi sau những tòa nhà cao chọc trời cũng là lúc đèn đường bật sáng, bóng của tôi đổ dài trên nền đất, phía xa xa nhưng ngôi sao đang cố gắng tỏa sáng lấp lánh, cố khiến mình nổi bật giữa hằng hà sa số những ánh đèn của khu đô thị nhộn nhịp. Tôi thở ra một hơi, xem như kế hoạch thật bại.

      Ba mẹ đứng ngoài thềm nhìn tôi, xem chừng cũng thất vọng không kém, phải thôi, họ đã nghĩ bất ngờ của tôi dành cho chị rất hay và họ giúp tôi chuẩn bị một bữa tiệc nho nhỏ từ chiều tới giờ. Tôi quay gót bước vào trong nhà, trên tay vẫn giữ khư khư điện thoại của chị khiến cho nó nóng hổi.

      “ Rừm… rừm…”

      Tiếng động cơ đột nhiên vang lên phía sau lưng làm tôi giật thót, tiếp sau đó là ánh đèn sáng đến chói mắt làm tôi phải nheo lại, đèn xe máy thắp sáng cả một khoảng sân. Đầu tiên là một hai chiếc xe, tiếp đó là sáu, bảy, tám, tầm cả chục chiếc đang đậu ở trước sân nhà tôi. Khi những ánh đèn tắt hẳn, tôi lúc này mới chớp mắt nhìn, bọn họ tới rồi!

      Tôi thiếu điều nhảy cẫng lên, hoan hô như thể vừa đánh thắng một trận chiến dai dẳng. Bao nhiêu cái bồn chồn cũng tan biết hết cả, là bọn họ, những người bạn của chị tôi, họ tới và trên tay đem theo rất nhiều quà, với vẻ mặt tươi cười rạng rỡ, một người chị - tôi nhận ra chị ấy, hồi cấp ba là bạn thân của chị hai, đi tới gần tôi, xoa đầu tôi một cái rồi hỏi:

      - Chào bé Dương, lâu không gặp lớn ra rồi đấy.

      Tôi cũng lễ phép chào lại.

      - Em chào chị An, em đợi các anh chị mãi đấy!

      Chị An vẫn cứ xoa đầu rồi bẹo má tôi, bỗng dưng một anh trai có dáng người cao cao tiến tới gần tôi, trên tay cầm một hộp quà khá lớn, anh ấy giải thích:

      - Do vài người trong số tụi anh phải đến mãi chiều tối mới tan làm, đợi nhau nên trễ vậy đấy. Lưu Ly đâu rồi em ?

      Nghe anh nhắc đến chị Hai, lúc này tôi lại bắt đầu luống cuống.

      - A, chị ấy ở trong phòng, mấy anh chị vào nhà trước đi, để em gọi chị ấy ra.
      Tôi toan chạy đi thì bị chị An giữ tay lại, đột nhiên nét mặt chị ấy trở nên rất nghiêm trọng, chị trầm giọng hỏi tôi.

      - Chuyện bệnh tình của Lưu Ly là thật hả em?

      Có vẻ như những gì tôi giải thích cho chị ấy qua điện thoại cả buổi trưa vẫn không được thuyết phục lắm. Chuyện chị hai bị bệnh chắc cũng chỉ có người trong gia đình họ hàng nhà tôi biết, phần vì không muốn đồn đại ra ngoài, phần vì bệnh chị hai mắc phải rất hiếm gặp, sợ bị dòm ngó lung tung cho nên mãi tới hôm nay ba mẹ mới cho phép tôi nói với vài người bạn thân của chị.

      Tôi khẽ gật đầu thay cho cậu trả lời, và có lẽ cái gật đầu của tôi làm không khí trầm lắng hẳn đi, mọi người đều ngẩn ra, như thể còn không tin được.

      Ngôi nhà bé nhỏ của tôi, lần đầu tiên trong mấy tháng ròng chị Ly bị bệnh trở nên nhộn nhịp hẳn lên, bữa tiệc của ba mẹ xem như không bỏ phí, chắc do đi làm về đói quá nên mấy anh chị ấy ăn uống ra trò. Tôi cùng chị An vào trong phòng trước, để đưa chị hai ra ngoài. Khi tôi bật đèn, tôi cảm nhận được cả chị An cũng lo lắng.

      Đèn sáng, chị Lưu Ly vẫn đang ngủ, cuốn nhật ký trên tay chị, có lẽ lúc chiều chị đã thức dậy và viết gì đó sau ngủ thiếp đi. Bình thường tôi sẽ cầm nó lên đọc nhưng giờ không phải lúc, chị An đang đứng sau lưng tôi, gương mặt chị nheo lại khi thấy cô bạn thân tràn đầy sức sống ngày nào trở nên thật thê thảm. Có vẻ ánh đèn đã đánh thức chị Ly, chị ấy nheo nheo mắt rồi từ từ tỉnh dậy, tôi vội đỡ lấy chị và hình như chị vẫn nhận ra tôi, bằng cái giọng ngái ngủ, chị hỏi:

      - Dương ? Trời sáng rồi hả em ?

      Dù thời gian hơi lẫn lộn chút nhưng không sao, chị còn nhớ tôi là được.

      - Không đâu Hai, mới tối à. Hai xem ai tới thăm nè.

      Tôi vừa nói vừa chỉ vào chị An, cùng lúc đó chị ấy cũng cúi người xuống.

      - Lưu Ly, còn nhớ tao không ?

      Cái chào đầy hồ hởi và thân thiết của chị An được chị Hai tôi tiếp nhận và đáp lại bằng một cái nheo mắt đầy ngờ vực. Quả như tôi đoán, chị ấy chẳng nhớ, lúc đó tôi tự hỏi có phải chị An cũng cảm thấy thất vọng hay không?

      - Tao nè, cái con này! Lâu không gặp quên tao luôn rồi à? An nè, con bạn thân của mày đây!

      Bất chấp cả cái thái độ ngờ vực của chị Lưu Ly, chị An vẫn tiếp tục cởi mở, điều này làm tôi như nhẹ đi một chút. Cặp chân mày của chị Hai đang nheo lại cũng từ từ giãn ra, hình như đã nhớ được chút gì.

      - A An, con An? À… - Rồi bỗng chị hơi ngập ngừng, nửa nhớ nửa không.

      - Ừa, tao nè, nay tới thăm mày nè. Đi, đi ra ngoài chơi, còn nhiều đứa cũng muốn gặp mày lắm!

      Nói rồi, chẳng cần tôi phải đỡ đần, chị An đã trực tiếp đẩy tôi ra rồi dìu chị haiđứng dậy, chị Hai hình như cũng hồ hởi lắm, chẳng còn nặng nề từng bước đi như trước, cố gắng bước thật nhanh.

      Tôi đứng nhìn chị An giúp Hai đi rửa mặt, chải mái đầu rối bù, giúp chị tôi chọn một chiếc váy thật xinh, từ lúc chị bệnh chị đã chẳng còn mặc nữa. Sau bao tháng, đến giờ chị đã có sức sống hơn một chút, dù nụ cười trên môi chị Ly có hơi gượng gạo.

      Chắc hẳn chị đang rối bời giữa những dòng kí ức lẫn lộn với người bạn thân cũ, nhưng vì chị An cùng cái vẻ lúc nào cũng hấp tấp, thích lo lắng ấy khiến cho chị cảm thấy rất thân quen nên tạm gạc bỏ những cảm xúc hỗn loạn sang một bên.

      Chị An sau khi đã “ hồi sinh” lại cô bạn của mình thì là tỏ vẻ mặt làm nên kỳ tích, thích thú đứng vỗ tay trong khi chị Hai tôi thì đứng nhìn đi nhìn lại bộ dạng mình trong gương. Tôi không rõ chị có thấy thân quen hay không nhưng tôi thấy được, chị ấy vui vẻ hẳn lên, nụ cười tủm tỉm trên môi như thể nói rằng chị hai tôi trở lại rồi.

      Sau một lúc chuẩn bị thật lâu, chị An cùng chị Lưu Ly đi ra phòng khách, tôi cũng vội vã chạy theo, nhưng rồi không thể ngăn được sức hấp dẫn của cuốn Nhật ký, tôi nán lại trong phòng một chút. Cầm lên cuốn Nhật ký mà tôi bỗng thấy nó nặng trĩu, là mang nặng thời gian và kí ức của chị Hai, từ lúc nào mà một cuốn sổ lại trở nên quan trọng đến vậy nhỉ? Nếu như nó mất đi, coi như cũng mang theo trí nhớ của chị tôi trôi đi sạch.

      Lật ra vài trang sau, màu mực còn rất mới, và nó cũng giống với mấy trang trước, có mấy chỗ nhòe ra và nhàu đi vì nước mắt.

      Chị hai hình như chép lại giấc mơ của mình, hoặc có lẽ đây là một đoạn kí ức bị lẫn lộn khi chị tỉnh dậy, tôi đoán thế.

      Hôm nay bầu trời thật đẹp, ngày bao nhiêu rồi nhỉ? Tôi không rõ nữa.

      Vẫn trong tà áo dài trắng thuần khiết, hôm nay tôi đợi xe buýt cùng đám bạn, nhưng tại sao gương mặt của họ lại nhạt nhòa như vậy chứ? Những gì còn đọng lại chỉ có tiếng cười đùa rôm rả.

      À, cô bạn ấy vẫn như mọi hôm, vẫn cứ ồn ào năng động như thế, nhưng nếu trầm tĩnh quá cũng không phải bạn thân tôi. Ơ… thật lạ, cả gương mặt của cô gái đó cũng thần nhạt nhòa, cho dù là người gần với tôi nhất.

      Nắng vàng sáng lấp lánh, sáng đến chói mắt, làm mọi thứ xung quanh nhòe đi nhanh chóng, tôi lại thế, lại như vừa rơi vào khoảng không gian vô định. Lúc mở mắt, tôi thấy mình đang nằm trên giường.

      Chắc là giấc mơ, một giấc mơ về đoạn kí ức nào đó mà tôi đã vô tình quên mất.


      Đến đây, tôi đóng cuốn nhật ký lại, tôi không thể nào đọc tiếp nữa. Cả người tôi như ngơ ra, và rồi quệt nhẹ giọt nước mắt đang chực chờ chảy xuống, tôi bước ra ngoài.
      Sự nhộn nhịp làm cho tôi hơi ngỡ ngàng, những cảm xúc còn đang ứ đọng lại sau mấy dòng nhật ký kia lại sắp trào ra khi tôi nhìn thấy chị hai.

      Chị ấy ngồi trên ghế, bên cạnh là chị An, xung quanh là rất nhiều người bạn túm lại thành nhóm, họ cùng xem một cuốn album rất dày, chỉ mới nhìn qua tôi đã đoán được là album lúc chị Lưu Ly còn học cấp ba. Đúng như trong giấc mơ chị miêu tả, bộ áo dài trắng khoác trên người chị, lẫn vào trong những người bạn đồng trang lứa, nụ cười của chị sáng như ánh nắng, mang về một sắc xuân tươi trẻ, đó là người chị mà tôi muốn nhìn thấy trở lại.

      Sau khi xem xong một đống hình ảnh, họ tiếp tục ngồi kể về cái thời học sinh xưa cũ, bao nhiêu chuyện cũng đem ra kể hết, buổi thăm chị tôi giờ đã giống như một buổi học lớp.

      Tôi nhìn thấy chị Ly và cả những người bạn của chị nữa tất thảy đều sống lại thời thanh xuân tươi đẹp mà cả bọn đều vì cuộc sống bận rộn mà gạt qua một bên.

      Lúc đầu, khi lên kế hoạch mời họ đến nhà tôi cũng có chút lo sợ, sợ họ sẽ đối xử với chị Ly như là đối xử với một bệnh nhận, sẽ tỏ ra thật dè dặt và khó gần.

      Nhưng thật may mắn, có vẻ họ còn chẳng quan tâm mấy đến chuyện ấy, và bởi lẽ họ biết chị sẽ quên nó đi nên hôm nay họ muốn nói thật nhiều cùng chị, để lỡ như chị có quên thật sẽ không ai còn nuối tiếc điều gì nữa.

      Tất cả xuất phát từ tình cảm, và tình cảm là thứ duy nhất không biến mất đi cho dù kí ức, trí nhớ có mất hết. Thật tốt, khi bên cạnh chị gái tôi vẫn còn những người như vậy. Tiếng cười thật vui vẻ của họ, liệu bây giờ có đang làm chị liên tưởng tới tiếng cười mà chị nghe thấy trong giấc mơ ? Lòng tôi sướng rơn lên, có lẽ tôi đã thật sự làm được điều gì đó, như là biến giấc mơ của chị thành hiện thực… ?

      Tôi cứ mãi suy nghĩ như thế, cũng chẳng rõ là họ đã nói tới chuyện gì rồi. Cứ luyên thuyên liên tục như vậy cho đến khi tôi giúp mẹ dọn dẹp bữa tối bày bừa khi nãy, họ cũng ra về, đã khá muộn. Chị Lưu Ly ra tới tận cổng tiễn từng người đi, tôi ngẩng nhìn chị, gương mặt chị có chút gì sầu sầu, đôi mắt lại ướt, có lẽ chị đang tiếc nuối.

      Chị hai cứ đứng đó mãi, cho đến khi những chiếc xe khuất dần sau màn đêm, tiếng động cơ chìm hẳn vào đêm tăm tối rồi mới quay bước vào trong.

      Cuộc vui nào cũng sẽ có lúc kết thúc, có điều chính tôi cũng không ngờ, cái kết lại để lại nhiều dư âm cô độc như vậy. Nhìn theo cái bóng của chị lững thững một mình cũng khiến tôi phần nào cảm nhận được sự đơn côi.

      Hôm đó thật sự là một đêm ngắn ngủi, sau khi mọi ánh đèn trong nhà đã tắt hết, tôi cũng trở về giường ngủ một giấc, nhưng tôi lại không hề hay biết rằng, sau khi tôi ngủ một lúc, chị hai tỉnh dậy, lại lôi cuốn Nhật ký ấy ra và rồi cầm bút lên, chị viết…

      Chị viết về buổi tối hôm nay.

      Về những câu chuyện mà bạn chị kể lại, tất nhiên là không phải hết tất cả nhưng cũng đủ để đánh dấu lại một tuổi đời cấp ba, phòng khi chị quên mất.

      Viết về…

      Về tương lai.

      " Bọn họ, những người bạn của tôi giờ không còn là cô cậu học trò ngơ ngẩn ngày trước nữa. Họ lớn hết cả rồi, có việc làm, có người mà họ yêu, trải qua biết bao cảm xúc, bao nhiêu điều tuyệt vời.

      Còn tôi, có lẽ tôi cũng đã trải qua cảm xúc riêng của mình. Chính là những ngày đau khổ với căn bệnh tôi mắc phải, cố gắng níu kéo kí ức của bản thân, canh cánh nỗi lo một ngày mai thức giấc. Tương lai của tôi chính là một kí ức rỗng tuếch… tôi ngồi đây, lưu nó lại trong cậu, Nhật ký, Nhất định phải giúp tôi lưu giữ thật tốn những ký ức này, như thế thì cho dù tôi quên mất cậu thì những ký ức ấy vẫn tồn tại."

      Những trang giấy đẫm nước ấy gấp lại, đặt cạnh quyển album vừa dày vừa lớn, rồi chính chị Lưu Ly cũng chìm vào giấc ngủ say.



      Tác giả: Flan ( @Flandre )
      Beta : Rùa ( @Dreamer )
    3. Flandre
      Flandre


      Chương 3.


      Sài Gòn, ngày x/xx/xxx.


      Có lẽ không chỉ đối với tôi, và cả những người khác nữa, cái gì đã qua âu cũng chỉ là một phần quá khứ.


      Người thông minh là người biết lấy quá khứ ra làm bàn đạp để củng cố cho hiện tại và hướng đến tương lai. Còn người ngu dốt là người cứ sống mãi trong quá khứ, dằn vặt vì một nỗi đau sớm đã hóa tro tàn.


      Tôi đã từng là loại người thứ hai đáng khinh rẻ ấy, khi cố gắng vớt vát chút tàn dư còn sót lại của thời gian trong quá khứ. Việc làm vô ích đó dường như trở thành lẽ sống của đời tôi, trở thành thứ chân lý chết tiệt mà tôi hướng đến.


      Mạnh miệng nói rằng bản thân chẳng cần thứ tình cảm thương hại rẻ rách mà người đời dành cho mình, nhưng hành động của tôi, mọi thứ của tôi đều bán đứng những lời vàng ngọc mà tôi đã thốt ra trong một phút ngu dại đó.


      Thời điểm ấy, đến bây giờ nhớ lại, tôi đã không sợ hãi như tôi tưởng tượng. Đến ngay cả bản thân tôi cũng khá ngạc nhiên trước sự bình tĩnh của mình.


      Người từng trải đều nói rằng, “sự sắp đặt của số phận” chính là chút muối rắc nhẹ vào cuộc đời mỗi người, khiến mọi thứ trở nên “mặn mà” hơn. Ban đầu tôi không hiểu, nhưng khi đã nếm thử cái gọi là “muối cuộc đời” ấy, không bao giờ tôi quên được lần đầu tiên tôi biết thế nào là “đau đến mức bật khóc”.


      Bằng cái ngây thơ của một cô gái trẻ, tôi đắm chìm trong những mộng mơ màu hồng, mơ về một tương lai với công ăn việc làm ổn định, với một mối tình suôn sẻ viên mãn, và từ khi biết suy nghĩ đến giờ, lúc nào trong tâm trí nhỏ bé của tôi cũng thường trực hình ảnh của một người phụ nữ độc lập, tự tin mà tôi ngày đêm hướng đến. Tất cả như một tổ hợp hoàn mỹ mà mọi cô gái khát khao.


      Ủ ấp những điều viển vông ấy vào tận nơi sâu thẳm trái tim mình, nụ cười thiếu nữ lúc nào cũng nở rộ trên khuôn mặt tôi. Tôi của khi đó, tràn ngập tình yêu.


      Và tôi của ngay lúc này đây, ngồi trong căn phòng của chính mình với những suy nghĩ còn day dứt, những gì kí ức chớp nhoáng mơ hồ, một cơ thể yếu ớt đơn độc cùng với người bạn đã cùng tôi đồng hành qua suốt ngày tháng đau khổ - cuốn nhật ký bây giờ đã sạm màu.

      Tôi đang chờ cái chết “ êm ái “ tới đây và giải thoát tôi khỏi những ngày dài thống khổ này. Tôi đã luôn tự dằn vặt bản thân, sao phải tồn tại khi mà một công việc đơn giản như nhớ về ngày hôm qua tôi cũng không làm được? Tôi thường sợ những cơn buồn ngủ, mỗi lần chúng kéo đến tôi lại không thể kiềm chế bản thân, và rồi chúng nhấn chìm tôi xuống một màn đêm vô tận. Để rồi khi mở mắt tỉnh dậy, đầu óc tôi rỗng tuếch, đôi mắt trân trân nhìn lên trần nhà nhưng chẳng thế nhớ mình là ai, mình đang ở đâu?

      Lúc ấy, vẫn là cuốn Nhật ký thân thương gần cạnh bên tôi nhất…

      - //// -

      Một buổi sáng mùa xuân với cái không khí nhộn nhịp của những ngày gần Tết. Chị tôi mắc bệnh được nửa năm, đây là lần đầu tiên chị ấy đón giao thừa cùng căn bệnh quái ác ấy. Nửa năm qua, chị tôi mất đi rất nhiều thứ, từ quá khứ cho đến tương lai đều dần dần vụt ra xa tầm tay của chị. Tôi chua xót khi nghĩ đến điều đó, lại càng thấy lòng mình quặng thắt khi nhìn chị từ phía cánh cửa.

      Chị vẫn nằm đó, mắt thao láo nhìn lên trần nhà, ánh nắng xuân le lói qua tấm rèm cửa, chút ánh sang chiếu vào căn phòng tối tăm như muốn réo rắc lên, cuộc sống này còn chút gì hi vọng. Nhưng không, trong đôi mắt vô hồn thăm thẳm ấy của chị Lưu Ly vốn đã chẳng đọng lại chút gì hi vọng. Tôi thấy, chị đang siết cuốn Nhật ký trong tay, mà có lẽ chị cũng chẳng nhận ra đó là cuốn sổ lưu trữ kí ức của mình.


      Như thường lệ, tôi chậm rãi bước vào phòng chị, vén lên tấm rèm cửa để ánh nắng mùa xuân hắt vào hẳn hoi. Rồi tôi kéo chiếc ghế ngồi xuống bên cạnh giường chị, tôi lấy cuốn Nhật ký từ tay chị, mở nó từ trang đầu tiên và cất giọng đều đều.

      “ Giành cho tôi của một lúc nào đó, lúc mà tôi đã chẳng còn nhớ bất cứ điều gì. Tên của tôi là Hoàng Lưu Ly, nó cũng là tên của một loài hoa với ý nghĩa Forget me not – Xin đừng quên tôi. Đừng quên tôi, cậu đừng quên chính bản thân mình… “

      Tôi tiếp tục đọc những gì chị Ly viết trong nhật ký cho chính bản thân chị nghe, dù đã đọc không biết bao nhiêu lần nhưng tôi vẫn không thể kiềm chế được cảm xúc bản thân, giọng tôi cứ thế lệch dần đi, tôi nghẹn ngào nức nở, dòng chữ ở trước mắt cứ nhòe dần nhòe dần…

      Chị Ly, chị ấy cũng khóc. Tôi thấy đôi mắt chị sóng sánh nước, rồi một giọt lệ chảy dài xuống. Mỗi buổi sáng đối với cả tôi lẫn chị cứ như là chuỗi dằn vặt liên tiếp không ngừng, tôi đọc cho chị nghe kí ức của chị và cả chị Ly cùng tôi đều khóc. Tại sao lại đau như vậy chứ? Dù người mắc căn bệnh ấy không phải tôi. Ngày ngày trôi qua, nhìn chị Ly dần dần không còn khả năng chiến đấu tôi lại càng đau lòng. Nhiều lúc tôi tự hỏi đến bao giờ thì mọi thứ mới kết thúc đây?

      Đọc được thêm vài trang nữa, giọng tôi đã chẳng cất được thành tiếng, đành bất lực gấp cuốn Nhật ký lại. Lúc này chị Ly mím chặc đôi môi, chị cũng đang nức nở, tôi sà vào ôm lấy chị. Một buổi sáng cuối năm ngập trong nước mắt.

      Hôm nay là Giao thừa, cả ba và mẹ tôi đều bận rộn dọn dẹp nhà cửa. Như thường lệ tôi lại ngồi chơi với chị Lưu Ly, có thể vì lúc nào tôi cũng gần chị như thế, nên dù có quên đi tôi thì chị và tôi cũng không hề xa cách. Tôi cầm Nhật ký, đọc cho chị nghe vài đoạn về những khoảnh khắc hạnh phúc và đẹp đẽ, còn chị thì lắng nghe tôi, thỉnh thoảng lại hỏi vài thứ. Nhưng hôm nay thật lạ, chị trầm ngâm và có vẻ mệt mỏi, cơ thể tiều tụy đi rất nhiều. Đôi môi chị nức nẻ chẳng buồn mở ra, tôi đánh mắt nhìn sang bữa sáng không vơi đi bao nhiêu của chị. Tôi bắt đầu thấy hơi lo.

      - Chị hai, chị làm sao vậy?

      Vừa nói, tôi vừa nắm lấy tay chị hòng chuyền đến một phần nào hơi ấm, nhưng chị Lưu Ly rụt tay về, ánh mắt có chút rung động nhìn tôi.

      - Chị hơi mệt, bé Dương. Chị muốn nghỉ và ngủ một giấc.

      Tôi giật mình, hệt như có dòng điện tê tái truyền đến sóng não. Bình thường chị Lưu Ly rất sợ những giấc ngủ, có khi tôi khuyên chị đi ngủ còn không được, câu nói này của chị làm tôi sợ hãi, song cuối cùng vẫn chúc chị ngủ ngon.

      - Trước đó, móc ngoéo đi? Hãy chắc với em rằng chị tỉnh dậy và cùng mọi người đón Giao thừa nhé?

      Vừa nói tôi vừa đưa ngón út ra trước mặt chị, lúc đầu chị ngờ ngợ nhìn tôi nhưng sau đó, đôi môi tái nhợt nở ra nụ cười.

      - Chị hứa. Nhớ gọi chị dậy nhé?

      Và móc ngón út của chị vào tay tôi.

      Sau đó chị Lưu Ly nhắm mắt, nhanh chóng chìm vào trong giấc ngủ.

      Đêm Giao thừa, tôi đến lay chị dậy.

      Đêm Giao thừa, tôi nghe tiếng pháo hoa rực rỡ nổ ầm trời.

      Tôi nghe thấy bên tai mình lời dặn của Bác sĩ cách đây vài tuần trước. Bệnh của chị Lưu Ly đã trở nên nặng hơn, và cơ thể chị bị ảnh hưởng bởi tâm lý, cứ như thế này chắc chắn sẽ không cầm cự lâu được nữa.

      Cảnh này vốn là đã được dự đoán từ trước, tại sao, tại sao chứ?

      Tôi ôm lấy cuốn Nhật ký vào lòng, quỳ thụp xuống lay gọi chị. Chị có nghe thấy không? Tiếng pháo hoa nổ bên ngoài cửa sổ, có nghe thấy hay chăng thời khắc chuyển giao của một năm mới? Hay có nghe chăng tiếng gọi và tiếng khóc của tôi?

      Cuốn Nhật ký, chị không thể viết nốt ngày cuối cùng.

      Tôi ôm lấy chị, ôm lấy nó và chợt thấy ngón út của mình nhói lên.

      _ End _

      Tác giả: @Toxic Scent - @Flandre
      Beta: @Dreamer

Chia sẻ trang này