Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Tản Văn [Thơ] Hoạn Thư

Thảo luận trong 'Tản Văn' bắt đầu bởi AriesEdward, 13/6/18.

By AriesEdward on 13/6/18 lúc 22:49
  1. AriesEdward

    AriesEdward Be the Best Version of Yourself Thành viên BQT Đào Tác Giả PeachTrans

    Tham gia ngày:
    6/7/17
    Bài viết:
    198
    Đã được thích:
    223
    Điểm thành tích:
    823
    [​IMG]
    Hoạn Thư

    Tác giả:
    @AriesEdward
    Tình trạng: Hoàn
    ============================

    Nữ nhân họ Hoạn tên Thư
    Con nhà Lại bộ, tiểu thư cành vàng
    Tình duyên cũng chẳng lỡ làng
    Kết duyên cùng với một chàng nhà Nho
    Tướng công họ Thúc tên Sinh
    Nghe đâu chàng cũng một nòi thư hương
    Tính ra xứng lứa vừa đôi
    Hoạn Thư tài giỏi, lo toan một bề.

    ***
    Tưởng đâu tình cảm đuề huề
    Ai ngờ sóng gió, bất ngờ đến tai
    Hồng nhan tri kỷ là ai
    Mà chàng Sinh lại say mê vô ngần
    Trăng hoa vẫn chẳng đổi dời
    Ngoài đường đã lắm lời đồn thị phi
    Hoạn Thư khi ấy ra tay
    Làm êm mọi chuyện, lòng đầy oán than
    Chẳng qua không muốn rõ ràng
    Xấu chàng hổ thiếp, chẳng sinh lợi gì.

    ***
    Thư bèn tìm hiểu kĩ càng
    Hoá ra cũng chỉ một nàng lầu xanh
    Cớ sao Sinh lại chân thành
    Thuý Kiều kia có hơn gì nàng chăng?
    Ghen tuông vốn sẵn bản năng
    Hoạn Thư nghĩ kế rạch ròi một phen
    Giả đò thăm hỏi vu vơ
    Ngờ đâu Sinh lại ngó lơ lời mình
    Biết rằng chàng chẳng thật tình
    Thư liền nghĩ cách bắt tình dối gian.

    ***
    Bắt Kiều làm kiếp con sen
    Cho chàng nhìn thấy, rối ren trong lòng
    Thư xem lòng dạ hả hê
    Vừa hay trị được con người trăng hoa
    Nàng cười tuy dạ chẳng cam
    Vẫn đang tính chuyện đoạ đày nữ nhân
    Ngẫm xong cũng thấy bất nhân
    Hồng nhan bạc mệnh, nhìn mà xót thay
    Thôi thì niệm phật chép kinh
    Lánh xa trần thế, tốt mình tốt ta.

    ***
    Thương Kiều lỡ vận sa cơ
    Thư không làm khó, còn thương mến tài
    Đánh ghen cũng chỉ như ai
    Hoạn Thư chỉ muốn ra oai với chồng
    Ngó xem đời có mấy người
    Tiếc thương tình địch, chẳng làm quá lên
    Với người đã bạc như Sinh
    Hoạn Thư chỉ hận, nhưng vì danh xưng
    Không làm gì quá phận mình
    Kéo chồng về với cửa nhà của nhau.

    ***
    Trông người lại nghĩ đến ta
    Mang danh chính thất không qua người tình
    Trách đời, trách phận, trách mình
    Trách chàng họ Thúc, bạc tình như vôi
    Hoạn Thư vốn sẵn con quan
    Khéo lo việc trước, việc sau trong nhà
    Thế mà vẫn bị oán than
    Hậu nhân không biết nói nàng ác ôn
    Nỡ nào khó dễ giai nhân
    Trong khi nàng đã nương tay quá nhiều.

    ***
    Nhớ khi Kiều muốn trốn đi
    Hoạn Thư tỏ rõ chằng thù oán chi
    Cả khi đồ vật mất đi
    Nàng cũng chẳng nói, chẳng truy đuổi Kiều
    Bao năm mang tiếng cay nồng
    Một lời Thư cũng chẳng hề biện minh.

    ***
    Lòng người ai dễ tường minh
    Tình duyên ai dễ chia chung bao giờ!

    ============================
    Hoàn.
     
    Bài viết mới
    Chỉnh sửa cuối: 16/6/18
    Lazy Libra thích bài này.

Bình luận

Thảo luận trong 'Tản Văn' bắt đầu bởi AriesEdward, 13/6/18.

Chia sẻ trang này