Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Oneshot Tiếng đàn thuộc về mưa

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi SharaAnna, 14/6/17.

By SharaAnna on 14/6/17 lúc 12:22
  1. SharaAnna

    SharaAnna
    —❖ Đào Huyền Thoại ❖ —
    Đào Tác Giả

    Tham gia ngày:
    30/10/16
    Bài viết:
    542
    Đã được thích:
    604
    Điểm thành tích:
    944
    [​IMG]
    Design by Leo
    Title: Tiếng đàn thuộc về mưa

    Author: Ayaka

    Category: Daily life, fluff

    Rating: K+

    Length: One - shot

    Status: Complete

    Warning:

    - Cứ theo luật mà làm.

    Note:

    - Nó là câu chuyện được phát triển theo cách nhìn nhận của nhân vật “tôi”.

    - Đây là món quà tôi gửi tặng một người.



    Cô ấy là ánh nắng của cuộc đời anh.


    Anh là điểm tựa bình yên của cuộc đời cô.

    Còn tôi, chỉ là cái bóng hình phản chiếu của anh qua tấm gương.

    Ảo ảnh đẹp, nhưng trái tim cô để ở chỗ anh. Ảo ảnh xinh đẹp này, chỉ làm nốt việc mà anh chưa hoàn.

    -oOo-​


    Hôm nay, một ngày nắng. Rất đẹp.

    Nắng đầu hạ le lói sau tán cây xanh rộng. Tôi ngồi trên ghế băng, một mình tận hưởng không gian tĩnh lặng, thi thoảng không quên ngắm nhìn một ai đó đang vui mừng chạy tung tăng khỏi các quán hàng ven đường. Cô ấy xách đồ, đi từng bước đến bên tôi. Nụ cười tỏa nắng vẫn còn trên môi, cô để tay lên trước chán, che đi cái nắng chói chang chiếu vào mắt.

    “Anh ơi.” Cô gọi tôi, rồi ùa vào lòng, ngồi im trong vòng tay tôi.

    Tôi ôm lấy cô, tựa cằm mình lên đầu cô. Khẽ vuốt mái tóc màu nâu nhạt thả tự do nơi bờ vai của cô, một mùi hương nhè nhẹ chạm đến khứu giác tôi. Mùi hương ấy, khiến trái tim tôi thắt lại từng hồi.

    “Không được chạy, nghe chưa?”

    Cô mỉm cười.

    Cả ngày hôm ấy, tôi loanh quanh khắp các cửa hàng cùng cô.

    Mãi đến khi hoàng hôn buông xuống những ánh tà, cô mới chịu ngồi yên một chỗ. Cô ấy dựa vào vai tôi, ngồi đếm từng tia nắng nhuốm đỏ xuyên qua kẽ lá.

    “Em muốn quay lại trường không?” Tôi hỏi em.

    Em quay lại nhìn tôi rất nhanh, thích thú gật đầu. Có lẽ kí ức đầu tiên về một mối tình đầu tiên luôn là thứ hấp dẫn cô ấy.

    Nếu trở lại đấy, liệu tôi sẽ nhớ đến người cũ chứ?





    Ngôi trường sau bao năm vẫn như thế. Vẫn không có sự thay đổi gì nhiều.

    Dù gì cũng năm năm rồi còn gì.

    Mọi thứ vẫn rõ như những chuỗi kí ức mà tôi thường gặp trong những giấc mộng. Mọi thứ, kể cả cô, người đã khiến mọi chuyện trong đời tôi thay đổi.

    Tôi và cô đi xung quanh sân trường, ghé lại những nơi lưu trữ năm tháng tuổi thanh xuân.

    Chúng tôi, bây giờ, đến thăm trường không phải với tư cách là một học sinh, mà cới vai trò là khách ghé qua. Một người khách, ghé qua thăm trường cũ, với tâm trạng rối bời. Phải chăng cảm xúc hiện tại trong con người tôi là cảm xúc bị dồn nén sau bao nhiên năm tháng, cuối cùng được trở về nơi có dấu ấn một thời thanh xuân?

    Mọi kí ức vẫn như xưa, nơi thân thuộc vẫn còn nguyên vẹn.

    Chẳng thứ gì thay đổi, chỉ có dấu ấn đã dần tàn phai.

    “Anh Thiên, xem này!” Cô hào hứng kéo tay tôi đến một căn phòng.

    Căn phòng không lớn lắm, trên tường treo đầy những bức tranh được lồng khung kính. Trên giá vẽ vẫn còn một số bức tranh chưa kịp hoàn thành. Từng mảng màu đập vào mắt tôi, như những mảnh kí ức xưa cũ ùa về.

    Cô nhăn mày, xem xét những bức tranh vẽ dở của các “hậu bối”. Lát sau cô dắt tôi đến trước bức trường treo hàng trăm bức tranh khác.

    “Đây là bức tranh của em đấy!” Cô hào hứng, đứng nghiêng người giữa những bức họa rực rỡ sắc màu. Căn phòng vẫn còn treo những bức tranh khác của những bậc tiền bối đã ra trường. Cô nắm tay tôi, đi dọc theo bờ tường, rồi huyên thuyên về những bức tranh mà cô thích.

    Tranh cô vẽ rất đẹp, mảng màu luôn tươi sáng, rực rỡ như bức tranh cô vẽ lần đầu tiên cô gặp “tôi”.

    Tôi chỉ đi theo, nhìn bóng lưng cô ở phía sau. Khẽ mỉm cười, chua chát.



    Đêm giăng lên bầu trời muôn vàn ánh sao. Hàng trăm ngôi sao nhỏ lấp lánh nơi bầu trời xa xăm. Cô ngồi bên cạnh tôi, ngước nhìn lên bầu trời. Hiện giờ sân trường sáng trưng ánh đèn. Có một vài học sinh cũ ghé qua trường.

    “Mắt của em, lại thế rồi.” Cô gượng cười, đôi tay quơ quạng trong không gian tìm tôi.

    “Về thôi.” Tôi xoa trán cho cô ấy, nhẹ nhàng.

    “Không được, em vẫn chưa đến vườn, còn chưa đến phòng piano…” Cô giữ cánh tay tôi lại, miệng mím lại đầy nuối tiếc.

    “Hôm nay, vậy là đủ rồi.” Tôi ôm lấy cô. Cô lặng lẽ dựa vào ngực tôi, vùi mặt vào chiếc áo còn vương lại hơi ấm.

    Tôi siết chặt cô ấy vào lòng. Tôi tựa cằm lên vai cô, để cô cảm thấy yên tầm, đồng thời tìm điểm tựa bình yên cho mình. Từng lời nói của cô như cứa vào tim tôi, từng kí ức cô ấy nhắc đến như gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng dạ tôi.

    Một giọt nước không giữ lại được mà rơi xuống mái tóc cô. Cô ấy không nhìn thấy tôi, nhưng cô đủ nhạy cảm để nhận ra tôi đang khóc, đôi bàn tay ấm áp lại lần mò, vuốt tóc cho tôi. Chúng tôi ngồi đó hồi lâu.

    Đau thật đấy.

    Nhưng cũng ấm thật đấy.

    Tôi muốn quay lại thời điểm ấy, khi ấy lẽ ra tôi không nên đồng ý.

    Giờ phải làm sao đây?

    Tôi là kẻ xấu, và tôi có lỗi với Linh.

    “Về thôi.”


    -oOo-​


    Đời người ngắn ngủi, con người ta chỉ có được một thứ, và phải đánh mất một thứ.

    Chẳng ai được cho không cái gì cả.

    Anh, tôi và cô, chúng tôi đều không phải ngoại lệ.

    Thiên, nghĩa là trời. Là bầu trời bao la vô tư lự, bầu trời đầy ắp tự do. Anh cũng giống như cái tên mỹ miều này vậy. Bầu trời mênh mang, bầu trời vị tha ôm ấp vạn vật.

    Anh là nắng sớm ấm áp, là cơn gió theo đuổi tự do, anh giống như một vì sao mà không ai có thể chạm tới. Anh có mọi thứ trong tầm tay, hoàn hảo về mọi mặt. Anh luôn là chàng hoàng tử trong tim tất cả các cô gái, anh là người luôn đứng nhất khối. Gia thế, thần thái, học lực, tài năng,… mọi thứ anh đều có. Nhưng tiếc thay, những thứ hoàn mỹ đó đâu phải cho không. Anh được ban tặng mọi thứ.

    Ngoại trừ tuổi thanh xuân.

    Trong mắt họ, anh là ánh dương đẹp lung linh không bao giờ dập tắt. Nhưng có ai biết, để đổi lấy những thứ ấy anh đã khổ sở như thế nào. Đằng sau cái vỏ bọc hào nhoáng ấy là nỗi đau anh mà phải chịu.

    Còn Dương, là mặt trời. Mặt trời rực lửa tràn đầy mãnh liệt. Mặt trời cháy sáng không bao giờ tắt.

    Anh nói tôi là ánh mặt trời kia. Ánh mặt trời đẹp rực rỡ, ánh mặt trời sưởi ấm mọi nơi. Anh nói tôi nóng nảy, nhưng trái tim tôi luôn nhiệt huyết, mãnh liệt. Anh từng nói, tôi có sự sống hệt như mặt trời vậy. Không giống như anh. Vì mặt trời mạnh mẽ, mặt trời không bao giờ nguội lạnh.

    Tôi có thể xem ra may mắn hơn anh, vì tôi có thanh xuân, có những thứ anh có.

    Nhưng có người từng nói: Thượng Đế khi tạo ra loài người chẳng cho ai không cái gì. Cuộc đời công bằng, có được thứ này sẽ phải chấp nhận mất thứ kia.

    Anh là ngôi sao hoàn hảo, anh đẹp không tì vết, nhưng anh không có thanh xuân giống như tôi. Tôi cũng là ánh nắng mà bao người khao khát, tôi có mọi thứ anh có. Nhưng tôi, lại không có tình.

    Tôi nghĩ rằng tôi gặp được cô ấy, người con gái của anh, là hoàn toàn do nghiệt duyên, do sự sắp đặt trớ trêu của số phận.

    Vì tôi là kẻ giả mạo.





    Từ khi còn bé, trong mắt tôi, anh chỉ là một người anh cần được bảo vệ, anh không hề giống như lời đồn đại của người đời. Họ nói anh mạng mẽ, anh lạnh lùng, anh quấn hút và quyến rũ, nhưng với tôi, anh giống như nắng mùa đông.

    Nắng đông yếu ớt, lay lắt, sớm tàn phai.

    Nắng đông có thể lặng lẽ biến mất bất cứ lúc nào.

    Anh luôn bị bệnh, nơi quen thuộc nhất với anh có lẽ là bệnh viện lạnh lẽo.

    Những khi nhìn anh đang bị dày vò trong cơn đau và nỗi sợ, tôi muốn khóc.

    Anh nhận tất cả những đau đớn về thể xác, tất cả có phải tôi không? Nếu như lúc anh chào đời, tôi không nôn nóng ra đời theo anh, có lẽ anh khi ấy đã không yếu ớt như thế. Suốt quãng thời gian lớn lên cùng nhau, tôi luôn tự trách bản thân, rằng tôi là người tước đi sự sống của anh, rằng vì tôi mà anh không thể khỏe mạnh.

    Nực cười, phải không? Tôi thương anh. Thương anh những lúc anh phải nằm liệt giường vì bệnh, thương những lúc anh nén cơn đau để chơi cùng tôi, thương cả những khi anh ngã bệnh nhưng vẫn luôn lo lắng cho tôi.

    Thương đến đau lòng ấy.

    Nhưng tôi không làm gì được, không giúp được gì cho anh. Chỉ biết câm nín và nhìn anh sống chật vật và mỏi mệt như thế.





    Tôi không thể quên được ngày hôm ấy, ngày 4 tháng 6, cái ngày mà anh bỏ tôi lại, bỏ cô ấy lại mà đến một thế giới khác.

    Hôm ấy, tôi buồn khổ, tôi khóc. Hằng đêm, tôi như kẻ ngốc đứng chờ anh ở trước hiên nhà. Phải chăng tôi đang mong ngóng anh sẽ quay về? Cuộc sống của anh ngắn ngủi, chỉ kéo dào vỏn vẹn mười tám năm. Trong quãng thời gian mười tám năm ấy, tôi chưa lần nào thấy anh cười vui vẻ. Tôi chỉ từng thấy thoáng qua những nụ cười nhợt nhạt, những giọt nước thầm kín lặng lẽ rơi trong đêm.

    Nếu như tôi không có trên đời này, có lẽ bây giờ anh đã được hạnh phúc. Tôi là bản sao của anh, thế nên anh mới đau khổ và không được ở bên người anh thương.

    “Anh là người may mắn vì có em bên cạnh. Suốt bao năm tháng qua anh không phải chịu cô đơn một mình, vì anh có em bên cạnh.”

    Mỗi lần thấy anh phải nhập viên, tôi lại hay trách bản thân mình như thế. Khi ấy anh thường xoa đầu tôi và nói với tôi như vậy.

    Với tôi, anh là người tốt nhất thế gian.


    -oOo-​


    Trước cái ngày anh đi, đêm hôm ấy, ánh trăng mờ mờ ảo ảo phủ lên gương mặt anh những sắc vàng nhàn nhạt. Anh nằm một mình trên giường bệnh, thi thoảng anh hướng tầm nhìn ra ngoài cửa sổ. Ngoài kia đẹp đến nhường nào, ngoài kia tự đo biết bao. Nhưng anh không đủ sức tung bay thỏa thích trên bầu trời, anh không đủ sức để thoát khỏi cái lồng chật chội này.

    Tay anh mân mê bức tranh. Bức tranh ấy là cửa sổ duy nhất anh nhìn thấy sắc màu. Biết bao lần anh tự thầm nhủ ngày mai trời sẽ sáng. Nhưng lúc nào cũng vậy, xung quanh anh chỉ có màu đen tăm tối chôn cất hàng tá những tuyệt vọng.

    Ngày mai, trời lại sáng. Bão giông qua rồi thì nắng sẽ về. Mỗi khi ngắm nhìn bức tranh của cô ấy, anh thường thì thầm như vậy.


    “Dương à.” Anh gọi tôi.

    Tôi ngửng mặt nhìn anh. Bộ mặt tôi khi ấy có lẽ thê thảm lắm, cả gương mặt đầm đìa nước mắt, mũi và mắt đỏ hết lên. Tôi im lặng nhìn anh, chờ anh nói tiếp.

    “Đêm nay, sẽ khó qua đây…” Anh nói với chính mình, câu nói vu vơ của anh nhẹ bẫng, nhưng với cậu lại như hàng ngàn mũi tên đâm chọc xuyên thẳng vào tim vậy.

    Đau đến rỉ máu.

    “Hừ, không vui đâu, sẽ qua thôi.” Tôi lạnh nhạt nói như thế.

    Anh mỉm cười.

    Cái nụ cười ấy như ép tôi phải hiện diện bộ mặt thật của mình vậy.


    ...


    Năm giờ sáng hôm sau, từng hạt nắng yếu ớt lọi rọi vào cánh cửa sổ.

    “Anh ơi.” Tôi thầm lặng gọi tên anh, má tôi áp vào lòng bàn tay lành lạnh của anh.

    “Ừ?” Anh thở nhè nhẹ, đứt quãng.

    “Anh biết trước rồi, đúng không?” Tôi mếu máo.

    “…” Anh khẽ cười.

    “Đừng cười nữa, không vui đâu.” Nước mắt lại rơi đầm đìa, không cách nào ngăn được.

    Tôi không biết mình nên nói cái gì, trong phòng chỉ có tiếng khóc. Tôi phải làm sao đây? Đổi mạng của tôi để cứu anh được không? Khi ấy tôi đã nghĩ vậy.

    “Dương…” Anh thì thầm.

    “Dạ?”

    “Anh, nhờ em, một việc nhé?”

    Sáng sớm hôm ấy, anh chỉ kịp nói với tôi vài lời. Rồi anh đi, đến một nơi thật xa, nơi mà con người không hề hay biết đến.

    “Em…giúp anh, bảo vệ cô ấy…nhé?”


    -oOo-​


    Tôi không thể ngờ được cô ấy là người anh thương. Anh nói tôi chưa gặp cô ấy lần nào, nên tôi sẽ rất khó để chấp nhận cô ấy. Nhưng hóa ra, không phải.

    Ở lớp piano, tôi đã nhìn thấy cô ấy. Cô ấy cũng nhìn thấy tôi, nhưng có lẽ lúc ấy cô ấy nghĩ tôi là anh. Vì anh là người đầu tiên cô ấy nhìn thấy, chứ không phải tôi. Đó là do duyên phận.

    Tôi biết anh thương cô ấy nhiều như thế nào. Anh thương cô ấy, nên mới để cô gặp anh dễ dàng như thế, anh thương cô nhiều, nên anh mới ôm ấp cô, vỗ về cô những khi cô không nhìn thấy gì. Cô là người con gái duy nhất tiếp xúc với anh. Vậy nên tôi không ưa cô.

    Vì tôi sợ sẽ có một ngày, cô ta khiến anh tôi tổn thương, tôi sợ vào một ngày không xa, cô ta sẽ hủy hoại cuộc sống của anh.

    Vậy nên mỗi lần chạm trán cô là tôi có thể nghĩ đủ mọi lý do để ghét cô.

    Ngón tay anh nhảy nhót trên dây đàn, cô ngồi ngâm nga hát, đôi tay lướt trên trang giấy, để lại những mảng màu rạo rực. Nhìn họ ngồi quay lưng với nhau, gần gũi như vậy, tôi có chút chạnh lòng. Họ có nhau, niềm vui của họ nhỏ bé, bình yên. Đôi lúc, tôi ghen tỵ với anh, vì tôi chưa từng có bạn.

    Hài thật đấy, ra là tôi là kẻ cô đơn.





    Sau cơn mưa đầu mùa, trời hửng nắng.

    Tôi che mắt cho cô. Vài giọt nắng lọt qua kẽ tay, phả xuống má cô những áng màu cam rực rỡ. Cô nói với tôi, nhờ có tôi mà cô không còn cảm thấy sợ nữa. Mỗi lần đôi mắt cô bị bóng tối phủ bất chợt, cô luôn cảm thấy bình yên vì có vòng tay tôi ôm ấp, che chở. Dần rồi cũng quen, ở bên tôi, dù có chuyện gì đi chăng nữa, cô vẫn thao thao bất tuyệt trò chuyện rồi vui cười, vì luôn có tôi xoa dịu đôi mắt cô ấy.

    Hôm nay, cô vui lắm. Sau khi vẽ hết bức tranh này đến bức tranh khác, cô tựa cằm lên vai tôi, nói những gì mà cô ấy sẽ làm. Tôi bỏ quyển sách sang một bên rồi ôm cô vào lòng.

    Cô ấy nói tuần sau cô sẽ phẫu thuật. Nếu thành công thì cô sẽ không bao giờ sợ bóng tối nữa.

    Khi ấy, tôi chỉ biết ôm chặt cô, nói những lời giúp tinh thần cô phấn chấn. Miệng thì là vậy, nhưng tim tôi đau đớn vô cùng.





    Ngày cô đi, tôi không dám tới. Bệnh viện với tôi trong hồi ức là một nơi đáng sợ.

    Mỗi lần tới đây, hít bầu không khí ở đây, tôi lại nhớ tới anh, nhớ tới mẩu giấy kết quả bệnh án bị anh vò nát trong mưa, nhớ tới quãng thời gian dài anh phải sống khổ cực.

    Trước hôm cô đi, tôi chỉ biết ôm chặt cô, bù đắp cho cô, vì sợ rằng hôm cô đi tôi sẽ không thể đến, sợ rằng không có tôi bên cạnh cô sẽ hoảng sợ.

    Tôi không thể đến, vì tôi không thể đối mặt với cô. Tôi sợ khi nhìn thấy cô, tôi sẽ không kìm lòng mà chạy đến rồi ôm lấy cô. Tôi luôn tự nhủ, rằng cô ấy là của anh. Không phải của tôi.

    Hôm ấy là lần cuối tôi ở cạnh cô, với tư cách là anh.


    Tôi ngâm mình trong nước mưa lạnh. Mưa rơi trắng xóa một vùng, mưa lạnh lùng dội vào mặt, vào người tôi.

    Tôi thích đi dưới mưa, vì mọi người sẽ không biết tôi khóc.


    “Em, bảo vệ cô ấy, thay anh nhé?

    Bảo vệ cô ấy, đến khi nào mà cô ấy tìm được ánh sáng của đời cô.”


    -oOo-​



    Gửi anh.

    Anh thất hứa nhé. Ssao anh lại đi trước, sao anh lại không chờ em? Anh đi một mình, ai sẽ làm anh vui đây, ai sẽ làm anh cười đây?

    Anh à, em đã làm được rồi. Em đã thay anh bảo vệ cô ấy rồi. Em có giỏi không anh?

    Quãng thời gian đầu, em ghét cô ấy, ghét việc phải từ bỏ piano, không muốn bắt chước lại những thứ của anh. Em đã bỏ cuộc, nhưng suy cho cùng, suốt mười mấy năm qua, em không làm được điều gì cho anh cả. Vậy nên em phải tiếp tục, tiếp tục vai diễn và trở thành cái bóng của anh.

    Ở bên cạnh cô ấy, em đã hiểu tại sao anh lại thương cô như vậy. Vì những người chưa từng có bạn, ở bên cạnh cô ấy mới hiểu hết giá trị của hai từ bạn thân.

    Cô ấy là ánh nắng của cuộc đời anh, cô ấy khiến anh cười. Nụ cười ấy em chưa từng thấy. Anh là điểm tựa của cuộc đời cô, vì có anh mà cuộc đời cô mới bớt trống trải. Còn em, em là hình ảnh phản chiếu của anh qua gương. Ảo ảnh đẹp, ảo ảnh giống hết anh, nhưng cô ấy dành tình cảm của mình cho anh, còn ảo ảnh chỉ là cái bóng thay thế, ôm ấp cô những lúc cô sợ.

    Anh không biết đâu, đôi khi em trách anh tại sao anh lại để em cạnh người anh thương. Để rồi khi nhận ra em cũng thương cô ấy thì lại muốn quay trở lại, lại ước gì khi ấy không đồng ý giúp anh.



    Sau lần anh đi, đôi mắt cô ấy chẳng thể nhìn rõ, những lúc ấy, cô luôn gọi tên anh, ôm chặt lấy ảo ảnh của anh – là em. Em đau đớn mỗi khi cô ấy gọi em là Thiên, vì bầu trời không phải là em.

    Nhưng không sao, em chịu đựng được. Vì đó là cái giá phải trả của em. Anh và em là hai giọt nước, những gì anh có, em đều có. Nhưng có những thứ đôi khi lại là riêng biệt, số phận của hai giọt nước ấy là khác nhau. Em không có tình yêu, vì trái tim cô để ở chỗ anh rồi.

    Anh có ngờ tới chuyện này không? Hóa ra em cũng thương cô ta như anh vậy. Nhưng mỗi lần như thế, em luôn tự nhủ cô ấy là của anh, và em chỉ là người làm nốt những việc mà anh chưa hoàn thành. Mỗi lần ôm cô ấy là em lại nhớ đến anh, rồi ngồi khóc. Em ngốc, đúng không?



    Em từng ghét anh đấy, ghét vì anh giao cô ấy cho em. Nhưng giờ em biết ơn anh, vì anh đã cho em một người bạn.

    Hôm trước, cô ấy ra viện, em đã xin lỗi cô ấy vì đã dối lừa suốt mấy năm qua. Cuối cùng cô ấy cũng có thể nhìn lại được, cuối cùng cũng có một chuyện mà em có thể làm cho anh. Em đã kể hết cho cô ấy nghe, mọi thứ.

    Vì em không dám nhận thứ tình mà vốn dĩ là của anh. Vì em không muốn mình là kẻ cướp đi tất cả mọi thứ của anh.

    Anh có nghĩ đến chuyện này không? Cô ấy khóc đấy! Em tưởng cô ấy khóc vì bị lừa dối, cô ấy đau khổ vì đã ở bên cạnh người không phải anh. Nhưng không phải. Cô ấy cảm ơn em vì đã thay anh ở canh cô suốt năm năm trời. Cô ấy khóc rất nhiều, vì nghe tin anh đã đi. Cô thương anh nhiều lắm.

    Em cứ tưởng đó là lần cuối em gặp cô ấy, nhưng cuối cùng cô ấy và em trở thành bạn bè. Anh ơi, cuối cùng em cũng có thể gặp cô ấy với tư cách là ánh mặt trời. Cuối cùng, em đã hoàn thành vai diễn, có thể trút bỏ thân phận, cuối cùng em có thể là chính em.

    Cảm ơn vì anh đã cho em một người bạn.

    Hôm nay em và cô đến thăm anh đấy. Em mừng, vì trái tim cô ấy vẫn ở chỗ anh, vì hôm nay cô ấy đã ôm anh thật chặt.

    Anh, chờ em nhé? Nếu còn kiếp sau gặp lại, em vẫn muốn là em trai của anh.

    Thương gửi.



    Bầu trời trong xanh cao vời vợi, sâu thẳm như tấm lòng anh. Tôi nghĩ trước khi anh đi đến một nơi xa, anh chỉ nghĩ đến cô gái mà anh thương, nhưng hóa ra, anh nghĩ cho cả tôi nữa. Vì anh không muốn tôi phải trải tiếp cô đơn khi không có anh bên cạnh.


    -oOo-​


    Một ngày mưa.

    Ngón tay tôi mân mê những phím đàn. Đã bao lâu rồi tôi chưa chạm vào chúng?

    Những giọt mưa giăng lên tấm kính, để lại vài hạt nước lấp lánh như thủy tinh. Tiếng lộp bộp va chạm hòa vào tiếng đàn êm ái. Tiếng đàn vang lên những giai điệu nhẹ nhàng, Như hồi chuông nhắc lại những kí ức một thời đã qua.

    Tôi ngồi dưới mưa, như cách anh đã từng làm trước đây. Hết khúc nhạc này đến bản nhạc khác vang lên, từng hạt mưa khẽ bay bay rồi đọng trên mái tóc tôi.

    Nhớ người xưa thật đấy.

    Cùng là một cảnh, nhưng hai người, hai tâm trạng khác nhau.

    Tôi vẫn là mặt trời, dù có đeo lên muôn vàn chiếc mặt nạ, thì tôi mãi là em trai của anh.


    Từng hồi ức theo tiếng nhạc vọng về. Trong cơn mưa lành lạnh, có một âm điệu vang lên. Đó là âm điệu của kí ức xưa cũ hòa vào tiếng đàn cùng lời thì thầm của mưa.

    -The end-​
     
    Bài viết mới
    Trộm thời gian
    Trộm thời gian bởi Chân Nguyên, 9/1/18 lúc 10:43
...Mạc Nhiễm...

Bình luận

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi SharaAnna, 14/6/17.

    1. AriesEdward
      AriesEdward
      Đầu tiên là tên truyện, thật sự nghe qua là hình dung liền ra câu chuyện buồn, và đúng là vậy thật.
      Câu chuyện này thật nhẹ nhàng, không phải kiểu làm người ta thổn thức mà là có cảm giác buồn man mác đó. Đồng cảm với nhân vật nam trong truyện lắm, kiểu làm người thay thế, biết rằng mình chỉ là cái bóng của người khác nhưng vẫn cam lòng. Đau thật.
      Nhìn chung thì fic trầm lắng, và cảm xúc chân thật vô cùng
      Phoenix Hy and SharaAnna like this.
    2. Uranusneptune
      Uranusneptune
      Nhìn cái tên truyện thôi mà đã thấy buồn rồi. Truyện rất buồn , thâm thuý mà còn sâu sắc nữa. Miêu tả nội tâm nhân vật rất chi tiết giúp cho người đọc có cảm giác như mình là nhân vật chính vậy. Ủng hộ
      Phoenix Hy and SharaAnna like this.
    3. Yokomari Hime
      Yokomari Hime
      Tao không nhớ đây là lần thứ mấy tao comt truyện mài..ùi trúi ui, nghe giống như tao comt nhiều lắm ý nhưng hình như có 1 lần t comt ủng hộ mài, lần đó là vớ vẩn ahy sao í .-.
      Thôi kệ đi, vào thẳng vấn đề, tao thích truyện bức tranh kia hơn. Vì cảm giác truyện này của mài nó dài khủng khiếp lun .-. rút kinh nghiệm cho tao từ fic ế nhất là viết 10 trang word thôi, viết nhiều không ai thèm đọc thèm comt lun.-.
      Chả có ai là hoàn hảo cả, những con người trong này cũng vậy. Nhưng khi học gặp nhau, nhưng điểm khiếm khuyết ấy lại được bù đắp cho nhau, biến nó thành 1 bức tranh hoàn hảo. Tao thích một điểm nữa ở đây, là đây không chỉ có tình yêu, mà nó còn có tình bạn nữa.
      Mà hình như mài viết fic nài tặng cho anh Nguyên đúng k?:)) À mà đi đei, sorry vì lại để lại 1 cái comt vớ vẩn rồi chuồn, mà mục đích comt có chút hơi mùi lợi íc ahihi, thôi đi đây, ngóng "alone"
      Phoenix Hy and SharaAnna like this.
    4. SharaAnna
      SharaAnna
      Cảm ơn vì chú là người cmt cái fic ế ẩm này.
      Tôi yếu tim nên fic của tôi chỉ có thể nhẹ nhàng như thế này thôi :v
      Cảm ơn rất nhiều:v
      Cmt dài thật dài, chẳng bù cho cái cmt của tao .-.
      Bức tranh với fic này đơn giản hiểu là phần đầu và phần kết. Và kết cục của viết dài quá thì đã biết :v Tình yêu, tình bạn, tình anh em đan xen, thành một bức tranh về tình người.
      Ừ, quà sinh nhật của Nguyên, cơ mà ế quá, chắc thất ại rồi .-.
      Phoenix Hy and Yokomari Hime like this.

Chia sẻ trang này