Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Đam Mỹ Tình Yêu Trong sáng

Thảo luận trong 'Đam Mỹ - Bách Hợp' bắt đầu bởi nganphong, 9/1/18.

By nganphong on 9/1/18 lúc 19:49
  1. nganphong

    nganphong Đào Nhập Môn

    Tham gia ngày:
    8/1/18
    Bài viết:
    13
    Đã được thích:
    8
    Điểm thành tích:
    3

    [​IMG]


    Tên truyện: Tình Yêu Trong Sáng
    Tác giả: Ngân Phong
    Tình trạng sáng tác: Đang sáng tác
    Tình trạng đăng: Cập nhật
    Lịch đăng: Không xác định
    Thể loại: Truyện Đam Mỹ
    Độ dài: 18 chương
    Giới hạn tuổi đọc: 16+ | Giới hạn nội dung: Không

    Án văn:
    Thế gian này thật đẹp, con người được sinh ra, yêu nhau và được sống chung hạnh phúc yên bình. Đôi khi nhẹ nhàng rơi như chiếc lá, lại lặng thầm như mặt biển dịu êm, có lúc lại ầm ầm vang lên cơn sóng dữ. Cuộc đời có mấy khi vui, có mấy ai nắm bắt được hạnh phúc và tình yêu. Những gì đến thì cuối cùng cũng đến, sự mất mát tuyệt vọng và buồn đau có ngày sẽ tan biến theo làn khói bay xa. Vượt qua bao đau khổ, chỉ cần bạn kiên trì sống đến ngày mai, khi ánh hồng đằng đông rực rỡ, bạn sẽ cảm nhận được cuộc đời thật vui, thật hạnh phúc. Nếu bạn sống có ý nghĩa với bản thân thì khi bạn được sinh ra, và được sống trên cuộc đời tươi đẹp, bạn chẳng thấy gì hối tiếc. Trải qua bao ký ức nổi đau, khi mở mắt từ cơn mê bất tận, những gì còn sót lại trong tim là tình yêu nồng cháy.

    Mục lục:

    Chương 1 - Chương 2 - Chương 3
    Chương 4 - Chương 5 - Chương 6- Chương 7
    Chương 8 - Chương 9 - Chương 10 - Chương 11- Chương 12
    Chương 13 - Chương 14 - Chương 15 - Chương 16 - Chương 17 - Chương 18




     
    Bài viết mới
    Đào Hát - Đốc Tờ
    Đào Hát - Đốc Tờ bởi Sắc Lang, 25/12/17 lúc 00:33
    Nếu như yêu
    Nếu như yêu bởi Ngày Nắng, 21/12/17 lúc 23:04
    Chỉnh sửa cuối: 10/1/18 lúc 21:14
    Kingaria thích bài này.

Bình luận

Thảo luận trong 'Đam Mỹ - Bách Hợp' bắt đầu bởi nganphong, 9/1/18.

    1. nganphong
      nganphong

      [​IMG]

      Chương 1

      Tất cả mọi chuyện bắt đầu từ mười năm trước...

      Một buổi tối cũng như thường ngày. Trong căn nhà nhỏ đầy sự ấm áp và hạnh phúc. Đứa con trai bé nhỏ, bỗng dưng hứng lên cơn nhõng nhẽo. Tuấn Phong hồn nhiên ôm chú vịt bông màu vàng xinh xinh, như bay chạy lên giường cha mẹ.

      - Chúc cha mẹ ngủ ngon.

      Mẹ ôm cậu bé vào lòng, hôn lên đôi má lúc nào cũng hồng hồng đáng yêu một cái. - Con cũng vậy.

      Cha mỉm cười xoa đầu nó. - Cũng đã tối rồi, con về phòng ngủ đi. Chúc con ngủ ngon, baby yêu.

      Tuấn Phong nhõng nhẽo. - Thôi, con không về đấy đâu. Bên phòng con có một con ma khổng lồ, đáng sợ lắm. Cho con ngủ với cha mẹ nha.

      Mẹ véo má nó, khiến nó phát đau lấy tay xoa má. - Con đã lớn từng này tuổi rồi mà còn muốn ngủ với cha mẹ sao?

      Nó lắc đầu, hai mắt long lanh nước làm lòng người ta mềm đi. - Không phải đâu, tại con thương cha mẹ nên mới vậy.

      Cha véo mũi nó. - Con nít mà nói dối thì mũi sẽ dài ra đấy nghe chưa. Cho con ngủ ở đây cũng được, nhưng chỉ duy nhất hôm nay thôi.

      Nó ôm lấy tay hai cha mẹ. - Con yêu cha mẹ nhiều.

      Cha xoa đầu nó. - Miệng con ngọt quá đó.

      Nó nói: - Vậy tối nay cha mẹ canh ma cho con ngủ nha. Con mà ngủ một mình nó ăn tươi nuốt sống con mất.

      Cha cù lét nó. - Cái miệng như vầy thì sẽ không có một con ma nào dám ăn con đâu. Để tối nay ta sẽ làm một con ma khổng lồ đi ăn thịt trẻ con.

      Nó méc mẹ: - Cha xấu lắm, ăn hiếp con nít. Mẹ ơi, cha ăn hiếp con nít kìa.

      Mẹ chỉ biết cười, nó nói. - Cha làm như vậy là đang làm tổn thương về thể xác của một đứa trẻ ngây thơ đó.

      Mẹ hôn lên má nó. - Thôi, con nhiều chuyện thật. Giờ đã tối rồi đi ngủ nha, mai con còn phải đi học.

      Cha mẹ nó chưa kịp nằm xuống thì nó đã chen ngang vào giữa. Cha mẹ cười, rồi hôn nó. - Ngủ ngon nha bé yêu.

      Nó cười. - Cha mẹ ngủ ngon.

      Cha nó tắt đèn. Căn phòng chỉ còn là màn đêm dưới ánh điện mập mờ. Mẹ vén chăn cho nó. Cả nhà đã chìm vào giấc ngủ. Bên ngoài ánh trăng vẫn dịu nhẹ soi vào, căn nhà ấm thật ấm áp. Tuấn Phong là đứa trẻ từ bé đã được cha mẹ cưng chiều, làn da trắng mịn đáng yêu biết mấy. Nó gối đầu lên tay cha, nó thương cha lắm, thân thiết với cha nhiều hơn mẹ. Nó luôn muốn sau này mình sẽ trở nên mạnh mẽ như cha, rồi cái bóng siêu anh hùng của cha nó cũng dần đưa nó vào giấc ngủ. Đến nửa đêm, nó đạp bỏ chăn, ngọ ngoậy, lăn qua lăn lại, lăn tròn qua người cha nó và rơi xuống sàn.

      Bịch...

      Cha mẹ giật mình tỉnh giấc không thấy nó. Họ lo lắng, loay hoay tìm nó, cha nhìn xuống sàn, thở dài. - Em ơi, con nằm dưới này nè.

      Mẹ cười. - Đúng là thói quen lăn lộn, con giống anh hồi nhỏ.

      Cha bế nó lên thẹn đỏ mặt, nói: - Có đâu, hồi nhỏ anh đâu như vậy.

      - Hồi lúc mẹ còn sống, thường kể cho em nghe về những chuyện anh lúc nhỏ.

      Cha lại càng thấy thẹn, đặt nó xuống giường rồi nằm ngủ, mẹ chỉ biết ngồi nhìn hai cha con nó cười. Căn nhà lại chìm vào giấc ngủ, hơi ấm hạnh phúc vẫn còn đọng lại bên hạt sương ngoài cửa sổ. Hạnh phúc đến với họ thật ngọt ngào, nhưng chưa từng biết đến những gì sắp xảy ra.

      Rầm... rầm... rầm...

      Khói lên mù mịt. Ôi không! Căn nhà đã chìm vào ngọn lửa. Cha mẹ giật mình tỉnh dậy mà hoảng hốt, ho khan vài tiếng. Cha lấy cái chăn chạy vào phòng vệ sinh ngâm ướt. Mẹ ôm chặt lấy, cái ôm trở nên mạnh mẽ mà ấm áp biết bao. Nó mở mắt ra, ngồi bật dậy. Đám cháy càng lúc càng lớn, mù mịt hết căn phòng. Cha bế nó từ tay mẹ lên, cả nhà quấn chăn ướt chạy ra ngoài. Cha mở cửa phòng, đám cháy càng lúc càng dữ dội, những cây cột nhà đã bắt đầu ngã. Cả nhà chạy ra khỏi phòng. Làn khói ngột ngạt và đám lửa đang dần nuốt trọn căn nhà và gia đình bé nhỏ. Đường xuống cầu thang đã chìm trong khói lửa. Hơi lửa nóng phà đến cơ thể nó nó hoảng sợ khóc nấc lên, miệng liên tục gọi cha mẹ. Cha cố gắng để đưa cả nhà ra khỏi đám lửa. Nhưng giữa chừng, mẹ nó bị cây cột nhà to lớn từ trên cao rơi xuống đè lên hai chân. Bà bất lực, dùng tất cả hơi sức cuối cùng, hét lớn:

      - Anh mau đưa con chúng ta ra ngoài đi. Con chính là mầm sống duy nhất của gia đình chúng ta, chúng ta sống vì con và chết cũng vì con.

      Cha không đành lòng, nắm chặt lấy đôi bàn tay mẹ. - Anh đã có lỗi với em một đời, giờ sẽ bảo vệ em mà... chúng ta là một gia đình hạnh phúc.

      Mẹ đẩy bàn tay to lớn của cha ra. - Không... anh đi đi... người anh nên bảo vệ là đứa con trai của chúng ta... là dòng máu cuối cùng của chúng ta.

      Nó khóc. - Cha mẹ, con không muốn chết.

      Những cây cột vẫn rơi tạo nên những tiếng động kinh khủng. Mẹ hét lên: - Anh muốn cứu em cũng đã muộn. Anh hãy mang con ra ngoài đi...

      Cha nuốt nước mắt chảy ngược vào tim, bế Tuấn Phong ra ngoài, nói lớn: - Em hãy đợi anh...

      Vượt qua đám cháy, cha và nó đã thoát. Bên ngoài, đội cứu hỏa đang bận rộn khống chế đám cháy. Vì đây là căn nhà trong hẻm cụt, nên khi xe cứu hỏa đến căn nhà đã cháy lớn. Vừa thoát ra, nhiều người hô lên: - Đã có hai người thoát khỏi đám cháy.

      Những tiếng hô cứ xô xao, nhiều người đang chạy lại gần. Cha thả nó xuống đất, nó vẫn khóc nức nở, cha ôm hôn nó một cái, lấy từ trong túi ra đưa cho nó một chiếc vòng bằng vàng, giọt nước mắt không biết từ khi nào đã rơi xuống áo nó.

      - Hãy mạnh mẽ lên con trai à. Đừng bao giờ dễ dàng khóc như thế này. Sau này con mang giao cho người con thương. Hãy sống tốt, cha mẹ sẽ mãi dõi theo con. Cha mẹ yêu con.

      Nó ôm chặt cánh tay cha. Cha kéo bàn tay nhỏ xuống, liền lao nhanh vào đám cháy "Em ơi, hãy đợi anh...".

      Cha đã dấn thân mình vào đám cháy cùng tình yêu. Sao cha không suy nghĩ cho nó, cha theo mẹ rồi, còn nó, một đứa bé thơ biết phải làm sao đây. Nó sẽ trở thành một đứa trẻ mồ coi, nó không muốn thế. Chưa ai kịp nhận thức được điều gì, nó cũng lao vào theo. Nhưng chân vừa mới bước tới gần hơi ấm của cha mẹ thì đã bị ôm chặt.

      Nó nức nở hét: - Cha mẹ... cho con theo với...

      Người đàn ông vẫn đang ôm chặt nó. - Đừng vào đó... nguy hiểm lắm...

      Nó vẫn cố chấp mà hét lớn: - Không... hãy thả tôi ra, để tôi theo cha mẹ tôi...

      ***

      "Hãy mạnh mẽ lên con trai à. Đừng bao giờ dễ dàng khóc như thế này. Sau này con mang giao cho người con thương. Hãy sống tốt, cha mẹ sẽ mãi dõi theo con. Cha mẹ yêu con."

      Từng lời nói cứ văng vẳng bên tai, dòng nước mắt cứ rơi mãi rơi mãi. Nó gọi tên cha mẹ trong giấc mơ, trong đám lửa u ám của cuộc đời nó. Đây là một vết thương sẽ theo và khắc lên người nó một vết thẹo sâu thẳm, để suốt cả cuộc đời nó không thể quên, tâm dường như đã chết trong đám lửa từ cái ngày cha mẹ nó ra đi. Tội cho một đứa trẻ vẫn còn quá bé để tự chăm sóc cho mình, bản thân nó giờ phải sống ra sao, đâu còn ai trên thế gian này mà nó có thể nương tựa. Sau này nó biết đi về đâu. Trong giấc mơ nó mãi gọi hoài cha mẹ.

      Và khi giật mình tỉnh giấc, dòng nước mắt vẫn rơi. Nó đang loay hoay tìm cái gì đó, thì bên ngoài có một người đàng ông bước vào. - Con đang tìm cái này phải không?

      Ông ta cầm trên tay chiếc vòng giơ lên. Nó lớn tiếng: - Trả lại đây.

      Ông ta cười: - Món đồ này quan trọng đối với cháu như thế sao. Đây, ta sẽ trả lại cho con.

      Chú thảy vào người nó, nó cầm lên ôm chặt vào lòng. Đây chính là thứ cuối cùng cha để lại. Nó nhớ lắm cha thường ôm nó vào lòng vừa kể về chuyện ngày xưa, lúc bà còn sống, lúc cha nó còn nhỏ, lúc cha còn đi học, lúc cha mẹ nó quen nhau và kết hôn. Nó cảm thấy vui vẻ và hạnh phúc biết bao. Nó nhớ mỗi khi mẹ véo mà nó, hôn nó, chăm từng muỗng cơm, từng ly sữa, cả lúc cha mẹ tắm cùng nó. Nó nhớ khi giận cha mẹ trốn vào tủ đồ, nơi an toàn nhất, nhưng lần nào cũng bị cha mẹ tìm được. Nó nhớ từng ngóc ngách trong căn nhà, cái bếp mẹ nấu cơm, sân vườn cha trồng hoa cho mẹ ngắm, căn phòng chứa những đồ nghề thợ mộc của cha, cha thường làm cho nó những món đồ chơi nhỏ thật dễ thương, nó thích lắm cái xích đu trước ngõ, và tất cả mọi vật xung quanh.

      Mặt cứ ngơ ngác, người đàn ông nhìn đau lòng. - Ta là em trai của cha con, chắc từ trước đến giờ con chưa từng biết đến ta, từ nay con hãy về sống với ta.

      Chú ấy xoa đầu nó, bàn tay không có cảm giác gì giống như cha mẹ nó cả. Nó nhớ hơi ấm của cha mẹ nó lắm, nhưng giờ nó không còn cơ hội nào để về đó nữa. Nó phải dọn đến nhà chú họ, phải đến sống cùng với một người mà từ trước đến giờ nó chưa từng biết đến. Tất cả những gì nó thích nhất, nó yêu nhất cũng đã chìm trong đám lửa.

      ***

      Khi dọn đến nhà chú sống, lần đầu bước chân vào căn nhà xa lạ có cảm giác gì đó rất sợ giống như đã bước vào thì sẽ không bao giờ thoát ra được. Chú dẫn nó vào nhà, vừa mở cửa ra có một thằng nhóc cũng bằng tuổi nó chạy ra, ôm chặt chú ấy, thằng nhóc vui mừng:

      - Cha ơi... cha đã về.

      Chú ấy ôm cậu ta vào lòng, hôn lên má. - Ta nhớ con nhiều lắm.

      Thằng nhóc nhìn Tuấn Phong, hỏi: - Cha ơi... nó là ai vậy?

      Cha xoa đầu thằng con trai nói: - Đây là Tuấn Phong, anh họ của con, từ nay sẽ sống cùng chúng ta. Bọn con bằng tuổi đấy, gọi anh đi con.

      Cậu ta nhìn khuôn mặt chết người không cảm xúc của Tuấn Phong mà sinh ra chán ghét, nói: - Hứ... con với nó bằng tuổi nhau sao gọi là anh chứ, con không gọi đâu.

      Thằng nhóc hất mặt bỏ đi, Tuấn phong chẳng liếc mắt nhìn theo. Chú cười với Tuấn Phong.

      - Con theo chú, mặt kệ nó đi. Nó lúc nào cũng thế, mẹ nó đã bỏ nó đi từ khi vừa tròn một tháng tuổi được chú cưng chiều nên thành ra hư, gôi nó là Hoàng Tiến, sao này con và nó sẽ học chung. Con cứ yên tâm ở lại đây, ở đây chỉ có chú và nó thôi.

      Nó nhớ đến lời chú nói, thằng Tiến bị mẹ bỏ đi từ lúc vừa tròn một tháng tuổi, nó thấy mình còn may mắn được cha mẹ chăm sóc yêu thương, còn Hoàng Tiến thì chỉ có mình cha. Chú dẫn nó đến một căn phòng, chú nói:

      - Từ nay con sẽ ở phòng này, đây là phòng của Hoàng Tiến, các con sẽ ngủ chung. Ngày mai con sẽ bắt đầu đi học, hai con hãy mặc chung quần áo vài hôm nhé, vì dạo này ta bận lắm không thể mua đồ cho con được.

      Nó đi vào phòng, nhìn quanh thật bừa bộn. Chú hỏi: - Con có muốn gì không?

      Nó khẽ nói: - Dạ không, cám ơn chú.

      Nhìn đứa trẻ nằm ngã trên giường mà thấy đau lòng. Dù sao đây cũng có một phần dòng máu của mình, của gia đình làm sao mà không xót chứ.

      Nó đi vào phòng, ngã người nằm lên chiếc giường. Chú nhìn nó một cách xót thương rồi đóng nhẹ cửa lại. Nó nhớ cha, nhớ mẹ, nhưng làm gì được hơn. Nó muốn khóc, khóc thật to, mà không thể khóc. Nhớ những lời cha nói với nó trước khi vào đám lửa cùng mẹ nó. Nó lấy trong túi ra một chiếc vòng tay bằng vàng, chiếc vòng là thứ mà nó quý trọng nhất. Mỗi khi nhìn vào chiếc vòng, cái cảnh hạnh phúc khi xưa lại hiện lên trước mắt nó. Có một niềm tin để trở nên mạnh mẽ khi sống không có cha mẹ, là nó luôn tin rằng họ sẽ ở trên trời và dõi theo bảo vệ nó. Cất chiếc vòng vào túi, nhìn quanh căn phòng, thật bừa bộn, nó thấy khó chịu lắm, vì căn phòng lúc trước của nó rất gọn ràng nhờ đôi bàn tay của mẹ nó. Nhưng giờ mẹ đã mất nó phải tự làm thôi.

      Khi Tuấn Phong đã dọn sạch căn phòng thì Hoàng Tiến bước vào, cậu ta ngạc nhiên mọi nơi thật sạch sẽ. Hoàng Tiến thấy khó chịu lắm khi Tuấn Phong ngủ trên giường của mình, từ trước đến giờ chưa có ai ngủ trên giường nó như thế cả. Nó lay Tuấn Phong dậy.

      - Nè, nè cái thằng kia, thức dậy mau.

      Tuấn Phong vẫn say trong giấc ngủ. Cậu ta nhăn mặt lấy tay véo má Tuấn Phong. Rồi tự dưng nhìn mãi. "Sao má nó lại mịn quá vậy ta."

      Cậu ta cứ véo má Tuấn Phong làm cho thằng nhóc tỉnh giấc, cậu ta xấu tính hỏi: - Sao mày lại ngủ trên giường tao?

      Tuấn Phong bị quấy ngủ đến khó chịu. - Chú bảo từ nay tôi sẽ ở đây.

      - À, cha tao bảo mày sao. Mày tên Tuấn Phong phải không?

      Tuấn Phong gật đầu. Hoàng Tiến nói tiếp: - Tao là Hoàng Tiến, nghe cha tao nó ngày mai tao với mày sẽ cùng đi học, chắc tao học chung lớp với mày ấy.

      Tuấn Phong cứ ngồi im mãi chẳng nói một tiếng nào. Hoàng Tiến kéo tay Tuấn Phong đi, làm cho thằng nhóc giật mình, đứng trước phòng tắm cậu ta nói: - Đã tối rồi, tắm đi rồi còn đi ngủ, mày hôi quá.

      Nó nói xong cởi hết quần áo ra, liền nhảy vào bồnn tắm. Tuấn Phong nhìn mà chẳng có phản ứng gì.

      Nó kéo tay Tuấn Phong vào.

      - Mày sao thế, cứ như con gái vậy, cởi đồ ra đi, mặc như vầy sao mà tắm.

      Tuấn Phong nhẹ nhàng cởi áo ra, Hoàng Tiến thấy vậy, nhanh tay cởi hết quần áo Tuấn Phong, cậu nói: - Mày chậm chạp như rùa vậy, chỉ có cởi bộ đồ thôi mà còn lâu.

      Tuấn Phong cau mày. - Sao lại cởi quần áo tôi ra như thế chứ?

      - Mày điên à, cởi quần áo mới tắm được chứ. Với lại tao sẽ không bao giờ gọi mày là anh đâu.

      Trong phòng tắm không hề yên lặng mà xôn xao tiếng ríu rít của Hoàng Tiến, không ngờ đến cậu ta lại có nhiều chuyện để nói. Nhìn lên tấm lưng trắng trẻo của Tuấn Phong , bỗng dưng muốn sờ lên một cái. - Hì, ngồi gần lại đây để tao chà lưng cho.

      Nghe thế Tuấn Phong không nói gì mà trượt mông trên dòng nước ấm lại gẩn một chút. Từ trước đến giờ nó chỉ tắm cùng với cha mẹ nó, họ thường chà lưng cho nó, nhưng giờ người chà lưng cho nó lại là thằng em họ kì quái, làm cho nó thấy nhớ cha mẹ lắm. Hoàng Tiến vừa chà lưng lâu lâu đôi tay lại trượt lên làn da ấy, trắng nộn, mịn màng biết mấy. Kể từ ngày đó tụi nó không biết từ khi nào đã thân thiết với nhau.

      ***

      Ngân Phong
      Chỉnh sửa cuối: 9/1/18
    2. nganphong
      nganphong


      [​IMG]


      Chương 2

      Cái ký ức mười năm trước cứ văng vẳng theo nó từng phút, từng giây. Kể cả trong giấc mơ, đêm đêm nó mãi gọi hoài "Cha... mẹ...". Lúc còn bé, nó là một đứa trẻ rất dễ thương, hồn nhiên, trong sáng. Nhưng thời gian đã đưa đứa trẻ kia thành một con người lạnh nhạt. Nó không muốn gì cả, chỉ mong một ngày nào đó cha mẹ sẽ trở, để yêu thương chăm sóc cho nó như ngày xưa.

      Tuy trải qua một bất hạnh lớn của cuộc đời, nhưng thấy đời vẫn còn hạnh phúc làm sao. Thật may mắn là vẫn còn người chú họ chăm sóc và một thằng em họ quái lạ đến mức dị thường chuyên gia làm những chuyện cho tức người. Sau khi dọn đến nhà chú họ được hai năm, thì chú sang nước ngoài sống. Thời gian ở đây, Tuấn Phong cũng biết được về một số chuyện. Nghe tin đâu đó, mẹ Hoàng Tiến là một người đàn bà không giữ đạo làm vợ, trốn đi cùng người đàn ông khác, bỏ đi khi Hoàng Tiến vừa tròn một tháng tuổi.

      ***

      Một buổi sáng nọ...

      Cha mẹ ôm Tuấn Phong vào lòng, hôn và xoa đầu nó, cha mẹ dịu dàng ấm áp nói: - Con hãy ngoan ngoãn nhé, cha mẹ yêu con nhiều lắm...

      Nó ôm chặt cha mẹ: - Con cũng yêu cha mẹ.

      Tuấn Phong nắm chặt tay cha mẹ, ôm xiết cha mẹ nó. Ôi, cái cảm giác thật ấm áp, lâu rồi nó chưa được như vậy. Nó cứ mơ mơ màng màng rồi từ từ mở mắt ra. Thấy Hoàng Tiến đang ngồi trên giường và nó còn ôm người ta nữa. Hoàng Tiến cười đến lưu manh.

      - Mày thức dậy rồi ư?

      Tuấn Phong thẹn quá thành giận, đạp cậu ta ra xa. - Ai cho mày ôm tao... mày biến thái à.

      Tuấn Phong khi thức dậy cũng chẳng biết, cái người mà nó ôm trong giấc mơ là Hoàng Tiến chứ không phải cha mẹ mình. Hoàng Tiến bỡn cợt:

      - Mày nói gì thế? Chẳng phải mày đã ôm tao sao, tao thề tao không đụng đến mày. Lúc nãy, mày ôm chặt lắm, làm tao muốn chết ngạt. Mày muốn ôm lắm sao, hay mày ôm thêm lần nữa đi.

      Hoàng Tiến nhào đến ôm Tuấn Phong, nó khó chịu lớn tiếng: - Mày điên à... mày là cái thằng biến thái hết thuốc trị.

      Hoàng Tiến trêu ghẹo. - Chẳng phải mày ôm tao trước sao. Nếu biến thái thì thằng đầu tiên là mày.

      Tuấn Phong cho Hoàng Tiến thêm một đạp. - Sao mày lại vào phòng tao?

      - À, quên nữa... tao vào gọi mày đi học mà.

      - Sao mày không nói sớm chứ.

      Hoàng tiến cười một cách nham nhở. - Tại tao thấy mày đang ôm tao cao hứng quá mà, nên hi sinh cho mày lợi dụng một tí thôi.

      - Cái thằng khốn khiếp, ai thèm lợi dụng mày chứ.

      - Nếu không lợi dụng ôm tao chật thế làm gì, đổ hết cả mồ hôi. - Vừa nói cậu ta vừa đưa tay lên chán lau lau.

      Tuấn Phong không thèm để ý, đá cửa cái rầm đi vào phòng tắm.

      Hai đứa nó vừa mặc đồng phục vừa cãi nhau. Từ cái lần đầu gặp mặt năm tám tuổi, thì ngày nào tụi nó cũng cãi nhau như vậy rồi. Trong suốt thời gian sống chung mười năm, lúc nào Hoáng Tiến cũng đi theo trêu ghẹo cho Tuấn Phong chửi vào mặt, còn bị đánh nữa. Nhưng hình như nó thích bị bạo lực, nó muốn làm cho Tuấn Phong cười, nên lúc nào cũng bày ra trò cho Tuấn Phong cười, và lần nào cũng chả thấy cười mà chỉ thấy đánh. Chỉ muốn thấy nụ cười của nó thôi mà cũng không được. Nhưng cậu cũng kiên trì thật, chắc da lẫn xương bị đúc đồng hết rồi, chẳng còn cảm giác gì nữa ấy. Và trong suốt mười năm, Hoàng Tiến chẳng hiểu được gì về Tuấn Phong cả. Cậu biết cảm xúc của người kia không dễ nhận ra, dù đang tức giận hay vui vẻ thì vẫn duy nhất một khuôn mặt lạnh như băng. Nhưng điều cậu có thể hiểu là Tuấn Phong luôn muốn gánh chịu một mình những nỗi đau, chỉ cần một mình nó buồn một mình nó đau là đủ. Nó không muốn một ai xen vào chuyện của nó. Không muốn một bước chân ai xen vào cuộc đời của nó.

      ***

      Một buổi sáng nọ...

      Con đường phố sáng sớm thật tuyệt, những hạt châu sa còn động trên những chiếc lá. Ánh nắng nhẹ nhàng rạo rực ánh ban mai. Đàn chim đang đùa vui réo rít, cùng ồn ào tấp nập tiếng xe, hai đứa đến trường. Vừa đi Tuấn Phong vừa hỏi:

      - Bài tập hôm qua mày làm xong chưa?

      Hoàng Tiến cười. - Rồi.

      Tuấn Phong ngạc nhiên. - Mày cũng biết làm bài tập nữa sao?

      - Nè, đừng khi dễ tao. Mày nhìn nè, tao đẹp trai, là một nam thần tỏa sáng cả một thế hệ. Mày nghĩ sao mà tao không biết làm, chỉ là từ nhỏ đến lớn chép bài của mày quen rồi.

      - Thằng chó, vậy lần này mày chép bài của tao nữa?

      - Ơ, ơ... tao, tao có chép đâu. Lần này khác với mấy lần trước, lần này là tao thấy quyển bài tập ở trong cặp tao, rồi tao mới lấy viết lại chứ tao không có chép.

      Tuấn Phong đá nó. - Mày ngu như bò, chép với viết có khác gì đâu. Cứ chép bài của tao như vậy thì biết khi nào mày mới học giỏi được chứ.

      Hoàng Tiến đưa tay lên đầu hàng. - Tao biết, nhưng tao không thể giống như mày, tao vốn làm biếng.

      - Ừ, mày làm biếng. Mày làm biếng học, lúc nào tao cũng thấy mày bận cả. Mày bận chơi game, bận tán gái ấy mà.

      Hoàng Tiến nói nhỏ vào tai Tuấn Phong. - Thì, thì... tao thích chơi game, còn tán gái là chuyện khác, tại tao có nhan sắc, đẹp trai, có số đào hoa. Mày thấy bọn con gái lại gần tao, mày ghen à.

      Tuấn Phong đạp chân Hoàng Tiến. - Cái thằng biến thái, tránh xa tao ra. Đừng đến gần tao nói mấy cái lời kinh tởm ấy.

      Hoàng Tiến ôm chân. - Ui da, mày khùng à. Tao chỉ đùa chút thôi, chứ có ý gì đâu, mày có tật giật mình à. A... mày có bồ phải không? Bồ mày không đẹp bằng mấy con bồ tao nên mày ghen tỵ chứ gì?

      - Tao ghét nhất mấy đứa con gái, tối ngày ẻo ẻo lả lả.

      Hoàng Tiến thở dài. - Ngoài mặt thì mày phủ nhận vậy thôi. Để tao xem thử nhỏ nào mà xấu số dám yêu một thằng lạnh như đá, cứng như thép, kim đâm không thủng, dao cắt không đứt, đại bác bắn không chết, máy bay B52 thả bom cũng chẳng ăn nhằm. Đứa nào dám yêu mày thật sự là ngu.

      Tuấn Phong nhìn Hoàng Tiến liếc sang một cái, chẳng nói chẳng rằng, tiêu soái bước đi. Dưới ánh nắng sớm nhàn nhạt xen theo bóng lưng to lớn của một thanh niên. Tim Hoàng Tiến bỗng chợt có chút gì xao động, chạy theo.

      ***

      Suốt mời năm qua, sống bên cạnh Tuấn Phong. Hoàng Tiến luôn có một ước ao, một ngày nào đó Tuấn Phong sẽ ngọt ngào hơn với cậu. Cậu không hiểu sao bản thân mình lại muốn như thế.

      Một buổi sáng đẹp trời nọ...

      Có lẽ sắp đến ngày tận thế rồi, chuyện lạ có thật.

      Hoàng Tiến cảm thấy rất buồn, đứng ngoài hành lang, đưa mắt nhìn về một phía chân trời xa thẩm. Tuấn Phong dịu dàng đến từ phía sau, nhỏ nhẹ nói: - Hoàng Tiến, tao vừa mua cho mày một cái áo mới nè.

      Hoàng Tiến vui mừng, nhận lấy chiếc áo. - Ôi! Đẹp thật đấy.

      Tuấn Phong nở lên một nụ cười thật đẹp, đẹp nhất trần gian. - Tao còn có kẹo mày thích nhất nữa nè. Há miệng ra đi.

      Hoàng Tiến cảm động, há miệng ra Tuấn Phong nhẹ nhàng đưa viên kẹo vào, vừa ăn vừa rưng rưng nước mắt. Ôi, thật ngọt ngào.

      Hoàng Tiến tự hỏi lòng mình. "Đây là mơ sao?"

      "Đây có phải là mơ không?

      "Mơ..."

      "Chính là mơ..."

      " Không..."

      "Không phải..."

      "Không phải là mơ..."

      Hoàng Tiến giật mình tỉnh dậy, nước mắt dâng trào. - Tại sao, lại là mơ. Ước gì đây chính sự thật. Nếu có thể, thì mình ước, mình được ở trong giấc mơ này mãi mãi.

      Tội cho thằng này quá. Chỉ có một giấc mơ thôi mà đủ làm cho cậu phải khóc, đủ để cho cậu đánh mất cả tâm trí. Nhưng ước mơ chỉ là mơ ước, cái hiện thực bây giờ của cậu khủng khiếp lắm.

      - Thằng Tiến... mày thức dậy chưa... giờ này là sáu giờ ba mươi rồi đấy...

      Tuấn Phong đập mạnh cửa. "Rầm... rầm... rầm..." - Thằng chó... mày chết ở trong đấy luôn đi, tao đi học trước đây.

      Tuấn Phong đá chân vào cửa rồi bỏ đi. Hoàng Tiến nhanh vào phòng vệ sinh, vừa cài khuy áo, vừa mang giầy, vừa chạy theo Tuấn Phong. - Mày đợi tao với.

      Cậu nắm tay Tuấn Phong lại, nói tiếp: - Sao mày đi nhanh vậy.

      - Ai bảo mày thức trễ, tao đập cửa hoài, mà mày có thức đâu.

      - Sao mày không vào gọi tao.

      Tuấn Phong lạnh mặt liếc cậu một cái. - Mày khóa cửa trong, tao xuyên tường vào nha.

      Hoàng Tiến lấy cặp trên vai Tuấn Phong. - Để tao chuộc lỗi đi.

      Tuấn Phong là một con người sống bằng nội tâm, tuy bề ngoài lạnh nhạt khó gần nhưng hay dễ mềm lòng. Chỉ nghe Hoàng Tiến nịn nọt là bị mắc câu ngay. Cứ thế, dưới ánh nắng sớm, hai bờ vai cùng song song bước đi.

      ***

      Ngân Phong
    3. nganphong
      nganphong



      [​IMG]


      Chương 3

      Đã trải qua thời gian rất lâu, tâm trí của Tuấn Phong vẫn ám ảnh cái nơi đám lửa hung tàn đó. Chỉ trong một đêm ngắn ngủi, chỉ trong một đám lửa mà cha mẹ đã chẳng còn ai. Từ đó đó nó mắc chứng sợ lửa, lửa nhỏ thì chẳng sao nhưng hơn lớn hơn một chút sẽ làm nó kinh hãi. Hình ảnh đám lửa đang đốt dần đốt mòn trong cơ thể, cứ mãi tàn phá và bùng cháy trong thâm tâm nó. Nuốt trọn cả cuộc đời nó, chẳng có khi nào, thấy lòng mình vui và hạnh phúc cả, khiến trái tim nó đau nhói. Những cái hình ảnh của cha mẹ lúc nào cũng in sâu trong đầu óc nó, những tháng ngày thật hạnh phúc, thật ngọt ngào. Đôi khi nó bỗng lặng lẽ dâng trào nước mắt mà chẳng ai hay biết đến.

      ***

      Một buổi tối ấm áp...

      - Tuấn Phong... hôm nay là sinh nhật của một nhỏ bạn, nhỏ mời tao, mày muốn đi cùng không?

      Tuấn Phong đang ngồi trên giường đọc sách, liếc sang đồng hồ. - Đã tám giờ rồi, mày đi một mình là được. Với lại tao biết bạn mày là loại người như thế nào mà.

      Nó không thích bạn bè của thằng Tiến cho lắm, toàn là những lũ ăn chơi. Hoàng Tiến kéo ống tay áo sơ mi xuống, đưa mắt nhìn về Tuấn Phong. - Vậy ở nhà ngủ sớm nha. Ngủ ngon.

      Hoàng Tiến bước ra ngoài đóng cửa, lưu lại phía sau mùi nước hoa dịu dàng khiến người ta mê luyến. Thấy bóng lưng của người kia biến mất sau phía cửa, Tuấn Phong gấp sách lại nằm ngủ. Dưới ánh đèn sáng lòa như ban ngày, nó đã bắt đầu bước vào giấc ngủ say.

      Phía bên kia đường của một thành phố lớn, Hoàng Tiến bước chân vào một vũ trường. Bên trong ánh đèn mập mờ, những tia sáng màu sắc náo động theo tiếng nhạc. Cậu dọc theo lối hành lang bước vào một căn phòng. Theo đó, một cô gái đến ôm chặt lấy cậu.

      - Anh Tiến, sao giờ anh mới tới, biết tụi em đợi anh lắm không.

      Cậu cũng không nỡ chối từ cũng vươn tay ôm lại. Cô gái mang đôi cao gót lên cả tấc, nhưng chỉ đứng tới cầm cậu. Không phải vì cô quá lùn mà bởi vì Hoàng Tiến quá cao. Căn phòng nồng nặc mùi thuốc lá, nhiều người đang ngồi trên ghế ăn mặc hiện đại tóc nhuộm xanh đỏ hướng tới cậu cúi đầu.

      - Đại ca, tới đây ngồi.

      Bọn kia toàn là lũ thiếu gia con nhà giàu, có lần sinh sự đánh nhau được Hoàng Tiến giúp, nên tụi kia suốt ngày theo cậu gọi đại ca. Nắm tay cô gái, cậu bước đến ghế giữa ngồi xuống. - Bữa nay là sinh nhật của Thùy Dương, mọi người phải chơi hết mình đó.

      Mắt nhìn sang cô gái tên Thùy Dương đang ngồi cạnh mình, da trắng như tuyết, dáng người xinh đẹp hòa hợp cùng chiếc váy trắng dài khiến người khác say mê không muốn rời. Đôi mắt gợi tình long lanh, đôi môi đỏ mộng ngọt ngào mỉm cười về phía Hoàng Tiến không thôi. Mọi người bắt đầu vào bữa tiệc của mình, Hoàng Tiến ngồi một bên uống cười đùa. Từ bên cạnh cô gái, mang ly rượi đến.

      - Đại ca, uống với em một ly được không?

      Hoàng Tiến mỉm cười, dưới ánh đèn khuôn mặt anh tuấn lộ ra hàm răng trắng, nhận lấy ly rượi. - Đương nhiên là phải uống với người đẹp rồi, bữa nay sinh nhật người đẹp, chúc người đẹp sinh nhật vui vẻ.

      Thùy Dương mỉm cười, hai má hồng hồng có đôi chút ngại ngùng. - Cảm ơn đại ca.

      Hoàng Tiến từ trên cao nhìn xuống, vô tình nhìn thấy một nửa phần ngực to trắng trên cổ áo lộ ra. Cậu chớp mắt ngây người vài cái, cổ họng khô khan rồi nốc cạn ly rượi. Nhìn về chiếc đồng hồ trên tay, giờ đã là mười một giờ rồi bỗng dưng nhớ đến Tuấn Phong.

      Ở nhà, Tuấn Phong vừa mơ một giấc mơ quái lạ. Nó thấy mình bị chết treo trên cành khô, bỗng dưng có cả ngọn lửa từ dưới gốc cây bốc cháy, càng lúc càng lớn. Cả người nó nóng, cổ họng khô khan đến không chịu nổi, nó muốn nước. Đúng là ác mộng mà. Cả người khó chịu, khát nước. Miệng liên tục gọi "Tiến, nước..." nhưng gọi hoài mà chẳng thấy ai. Chắc đây là một thói quen, mỗi lúc vào giờ này là nó lại khát nước. Hoàng Tiến biết, nên đến giờ là sẽ sang lấy nước trên đầu giường cho nó. Nhưng hôm nay cứ gọi hoài mà chẳng thấy, cả người khó thở, chắc chết mất. Mơ mơ màng mà nhớ lại thằng Tiến không ở nhà, nên ngồi dậy lấy nước trên đầu giường uống một ít, vừa nằm xuống, chưa kịp chợp mắt. Bỗng dưng đèn trên trần nhà tắt, cả căn phòng đột ngột tối đi. Do mất điện. Mắc chứng sợ bóng tối, đầu óc nó ngập tràn trong nổi sợ. Ông trời thấy dọa nó như thế vẫn chưa đủ. Rồi từ phía bên cửa sổ gió lớn lạnh lẽo ùa vào. Mây đen kéo đến cả một vùng trời, bắt đầu đổ mưa to. Từng ánh sét xiên ngang cả bầu trời, mang theo âm thanh vang dội. Như con quỷ dữ đang hù dọa trái tim nó.

      Vừa bước ra khỏi cửa vũ trường, đồng hồ đã chuyển sang một giờ sáng. Do hơi uống nhiều rượi cảm giác cả đầu hơi đau. Nhìn trời mưa, không biết đã bắt đầu từ khi nào mà vẫn lớn. Nhớ đến Tuấn Phong khiến cậu muốn về nhà ngay. Cầm điện thoại chưa kịp gọi taxi thì một chiếc taxi khác đã dừng lại trước mặt, Thùy Dương bước xuống chạy đến bên cạnh.

      - Đại ca, em đưa anh về.

      Đôi mày thanh tú hơi nhíu lại, gật đầu. - Được.

      Cô dìu Hoàng Tiến lên xe. Chiếc xe bắt đầu chạy, nhìn phía ngoài cửa kính từng hạt mưa cứ liên tiếp động lại làm lòng có chút bất an, sao tim đau lắm. Có đôi mắt vẫn luôn nhìn về phía cậu. Cái mũi cao tô vẽ lên cho đôi chân mày thanh tú hơi nhíu lại. Khuôn mặt khía cạnh khiến người khác say mê. Cô gái giở trò quyến rũ, đôi mắt khép hờ, đưa lộ cặp ngực to về phía trước, nhỏ giọng.

      - Anh Tiến...

      Hoàng Tiến quay sang, làm vết son môi in lên áo. - Gì, em?

      Bàn tay trắng mịn nhỏ nhắn của cô gái, vòng lên cổ cậu. Hai người quá đỗi gần sát nhau, khiến cậu có thể ngửi thấy được mùi nước hoa hơi nồng đặc trưng của con gái. Giọng nói dịu dàng lại một lần nữa cất lên. - Anh Tiến... làm người yêu em nhé?

      Không biết là do uống nhiều rượi hay là do bị người ôm chặt quá khiến cậu hơi khó chịu. Hai đầu tựa nhau nhìn một hồi, tự dưng người trước mắt mình lại một giây hóa thành Tuấn Phong. Đôi môi gần như chạm vào nhau thì xe dừng lại, cậu lấy lại tinh thần, kéo tay Thùy Dương ra, xuống xe. Bây giờ ngoài trời đã bắt đầu tạnh mưa, Hoàng Tiến nhìn lên hướng cửa sổ đang mở của người nào đó, mỉm cười. Bước về phía cửa xe, thấy Thùy Dương vẫn đang nhìn mình. Cậu lấy số điện thoại trong túi áo đưa cho cô, mỉm cười. - Cảm ơn đã đưa anh về, nếu em thích thì cứ gọi anh là người yêu. Liên lạc nhá.

      Khuôn mặt tươi cười như hoa của cô gái, ánh mắt say mê nhìn theo bóng lưng đang pha vào bóng đen của người nào đó rồi biến mất. Cậu mở cửa vào, cả phòng khách là một màu tối sầm, bật đèn lên chân hơi lảo đảo về phòng. Tiếng bước chân cồm cộp đi ngang qua cửa phòng của ai đó rồi nhìn vào cánh cửa lạnh tanh im lặng, ánh sáng tỏa ra trong phòng khi có điện lại. Cậu đặt tay lên chốt cửa rồi chần chừ lại bỏ đi. Chân vừa đi chưa được hai bước thì trong phòng vang lên một tiếng vỡ giòn tan. Cậu vọt cửa chạy vào. Trước mắt giờ là gì đây? Bên ngoài từng cơn gió lạnh thổi vào. Toàn bộ căn phòng ẩm ướt, chiếc bình thủy tinh rơi thành từng mảnh vụn. Thật tồi tàn. Dáng ai đó bi thương co rút vào góc phòng. Không biết là đang khóc hay đang sợ mà cả người run lên. Chưa kịp biết ý chí là gì, cậu nhào đến ôm chặt lấy con người kia. Bắt chợt chua xót từ tận đáy lòng. Thân thể này sao lạnh quá, lạnh hơi cả trái tim, khuôn mặt hằng ngày. Khí trời bên ngoài vẫn lùa vào bên cửa sổ, mái tóc ướt đẫm những giọt mồ hôi, thấm tràn trên chiếc áo ngủ trắng tinh. Dù hoảng sợ nhưng trong ý chí không cho con người ta rơi nước mắt, sự kiên cường bên ngoài là một lớp bộc cho sự mềm yếu bên trong. Con người đó luôn sống trong quá khứ, một quá khứ mà cả cuộc đời không bao giờ thoát ra được. Hoàng Tiến thấy hối hận, vì đã bỏ Tuấn Phong một mình. Cậu ôm lấy người kia vùi vào sâu trong đáy lòng, nhẹ giọng.

      - Tuấn Phong... không còn gì phải sợ nữa. Không có bóng tối, không có mưa, không có sấm. Chỉ có tao, không có thứ gì có thể lay chuyển được mày, đừng sợ.

      Tuấn Phong không biết mình đang trải qua là mơ hay là ác mộng. Cánh tay hơi run run vòng qua ôm người kia thật chặt, như sợ buông lỏng ra là sẽ biến mất ngay. Điều nó cần ngây bây giờ nhất chính là hơi ấm của người này. Cả hai một ấm một lạnh cứ ôm nhau, bên ngoài từng chiếc lá vẫn xì xào theo cơn gió, một đêm âm u. Không biết đã trải qua bao lâu, người kia đã ngã vào lòng cậu ngủ, mái tóc đen tuyền mượt mà mang mùi hương riêng biệt. Vành mắt đỏ lên nhưng sự kiên cường đã che đi giọt nước mắt. Bế người kia lên, sao thân thể to lớn ngay lúc này lại trở nên nhẹ bỏng, nhẹ như cơn gió, tưởng chừng sẽ có thể bay đi khỏi bàn tay bất cứ lúc nào. Hai người rời đi để lại căn phòng trở nên tồi tàn ẩm ướt theo từng nên gió se lạnh, từng vết máu trên những mảnh thủy tinh vẫn còn động lại.

      Cả người mang hương rượi nồng, nắm đôi bàn tay cứ từng phút từng giây lạnh lẽo. Bờ môi đỏ mộng giờ biến sắc, khuôn mặt vẫn anh tuấn đến thế. Cậu đã ngắm gương mặt tinh tế này bao năm lại càng say mê. Chân mày đậm uy nghiêm như chính con người ấy, từ chân tóc đến mũi cao, môi mỏng đỏ, đến khuôn xương hàm sắc sảo, tựa người từ trong tranh bước ra. Vén chăn đắp lên cho Tuấn Phong, nhìn đôi hàng mi dài đang nhắm chặc khiến lòng người xao động. Nếu như có thể được chăm sóc người ấy cả một đời? Tay cầm bông băng lau đi vết máu động trên đôi chân trần mềm mại. Từng vết thương như đang xé nát vào tim. Lau qua những vết thương sâu, chắc đau nên người kia hơi rút chân lại. Vết thương vừa được xử lý xong. Bắt chợt, tiếng chuông điện thoại vang lên. Hoàng Tiến bước ra ngoài, kép cửa lại, hạ mức âm thanh nhỏ nhất để không làm phiền đến người bên trong. Màn hình điện thoại vẫn sáng, một số điện thoại lạ. Ngón tay mạnh mẽ lướt nhẹ qua trên màn hình một cái.

      - A lô...

      Một giọng nữ dịu dàng chuyền đến bên tai. - Anh Tiến, là em, Thùy Dương.

      Cậu hơi cau mày, cất giọng khàn khàn. - Giờ chưa ngủ sao?

      Bên điện thoại cười lên một tiếng. - Em nhớ anh sao mà ngủ được.

      Cậu nhàm chán nhìn đồng hồ trên tay mình, mới đấy gần ba giờ sáng. Cậu tựa lưng vào bức tường lạnh lẽo. - Thôi, em ngủ đi. Hẹn gặp lại.

      Vừa nói xong, cậu đã tắt máy. Để lại tiếng tút tút bên kia đầu dây và tiếng oán giận của ai đó. Cậu luôn là thế đấy, đối với cô nào cũng vậy, bề ngoài hay cười hay nói nhưng trong lòng rất tuyệt tình. Vừa đóng cửa phòng cậu liền nghe tiếng gọi của người kia. Bất chợt trong tim một trận xốn xao. Người nằm trên giường cứ gọi "Cha mẹ..." cho dù nhớ biết mấy nhưng cũng chỉ có thể gọi trong mơ. Đây không phải là lần đầu tiên mà cậu nghe được, đã nghe từ rất nhiều năm rồi. Hoàng Tiến cởi áo ra, nửa thân trần, đôi mày nhíu lại nhìn lên vết son còn động lại trên cổ áo, khó chịu vứt ngay xuống đất. Nằm vào bên cạnh Tuấn Phong, ôm người kia vào lòng. Thì thầm.

      - Cha mẹ sẽ luôn ở bên mày, và tao sẽ luôn bảo vệ mày...

      Mùi hương Tuấn Phong cứ nhàn nhạt quanh quẩn trong đầu cậu, thật dễ chịu. Hai thân thể nửa trần áp vào nhau, tạo nên một hơi ấm ngọt ngào. Làn da của Tuấn Phong trắng trẻo mềm mại không nên có ở con trai, nhưng săn chắc không phải của con gái. Dưới ánh đèn sáng, làn da hơi màu mật vừa thơm vừa ngọt khiến người khác muốn chạm vào, muốn cắn một cái. Hương thơm nhàn nhạt phảng phất lên tâm chí, vừa chợp mắt chưa được bao lâu, bỗng chạm vào thứ gì đó đang nóng rực. Cậu giật mình thức dậy. Sờ lên vầng trán cao cao, thoáng cái làm cậu hoảng lên, cầm nhiệt kế trên tay, sốt gần bốn mươi độ. Liền lấy viên thuốc hạ sốt cho Tuấn Phong uống, lúc này trời đã tờ mờ sáng. Đắp chăn lên cho người kia thêm một lần nữa, cơ thể đã dần hạ sốt. Tiếng ho vang lên liên tục. Tuấn Phong là một người ít bệnh nhưng hễ mỗi lần bệnh là kéo dài dằn vặt khoảng nửa tháng. Cơ thể yếu ớt co rút lại trông đáng thương vô cùng. Cậu lấy khăn ấm lau đi phần mồ hôi trên trán của Tuấn Phong, rồi nhìn sắc trời bên ngoài vẫn còn sớm nên ngồi ngã lưng trần bên cạnh giường ngủ thiếp đi. Không biết đã trải qua bao lâu, khi cậu thức dậy, Tuấn Phong vẫn bất động nằm co trên giường. Cậu lấy tay sờ lên trán người kia, sao nóng quá, phát sốt nữa rồi. Hoàng Tiến cầm nhiệt kế trong tay, thở phào, bây giờ sốt nhẹ hơn, liền lấy viên thuốc cho Tuấn Phong uống. Con người kia chẳng biết gì cứ nằm co người suốt. Hoàng Tiến nhìn lên đồng hồ, giờ đã mười giờ trưa. Hôm nay muốn đi học thì cũng muộn mất, thôi nghỉ luôn. Đã trưa rồi không ăn gì nên bụng hơi đói. Nửa thân trần xuống bếp nấu tô mì ăn trước rồi nấu riêng cho Tuấn Phong nồi cháo thịt bầm. Hương cháo ngọt ngào phảng phất cả căn phòng, Tuấn Phong dường như không biết mình đã trải qua những gì. Đầu óc đau như muốn nổ tung, vừa nhíu mày thì nghe được tiếng ai đó vô cùng quen thuộc.

      - Phong... mày tỉnh rồi, thấy khỏe chưa. Tỉnh thì ăn ít cháo đi.

      Tuấn Phong biếng nhác, ngáp một cái nhìn người ngồi trước mặt mình. Yếu ớt hỏi: - Sao tao lại ở đây?

      Hoàng Tiến đỡ Tuấn Phong ngồi dậy, lấy gối cho nó tựa lưng. - Mày phát sốt nên tao mang mày qua đây. Không có chuyện gì nữa, ăn cháo đi.

      Vừa nói cậu vừa múc một muỗng thổi rồi đưa cho nó. Đầu óc vẫn còn mơ hồ, đau nhứt, mặt lạnh lùng hướng tay về chén cháo. - Để tao tự ăn.

      Chắc do vừa mới hạ sốt nên cơ thể cực yếu ớt, vừa hướng người tới thì liền ngã xuống. Hoàng Tiến lấy tay đỡ nó dậy. - Tao đút cho, ngồi một mình còn không vững nữa mà đòi.

      Tuấn Phong cố chấp cau mày. - Tao không phải trẻ lên ba có thể tự ăn.

      Hoàng Tiến cầm muỗng cháo đưa đến miệng nó. Làm ra cái bản mặt vừa trách cứ vừa tôi nghiệp. - Tao không nói mày là trẻ lên ba nhưng tốt nhất nên để tao đút. Mày không ăn một lát nguội hết bây giờ, đây là công tao xuống bếp, mày đừng nên lãng phí vậy chứ. Mày không thấy tội tao sao?

      Tuấn Phong mặt đá nhưng dễ mềm lòng mới đó đã bị con cáo dụ đi. Làm bé ngoan mà ăn hết từng muỗng cháo ngon lành thơm phưng phức của ai đó. Vậy mà cái bụng sâu xa lại còn nối giáo cho giặc cứ cồn cào.

      - Tiến, tao muốn ăn nữa.

      Hoàng Tiến xoay người đi, xấu xa cười không nhìn lại, đắc ý. - Mày mới bị bệnh, ăn nhiêu đó đủ rồi, ăn nhiều quá không tiêu.

      Thấy bóng lưng tiêu soái của người nào đó bước đi mà trong lòng hừng hực ngập một hố lửa chỉ chờ phát hỏa, mắng. - Mày cứ đắc ý đi. Đồ tiểu nhân. Tao không đánh mày, tao là con trai của mày.

      Vừa khép cửa phòng vừa xoay đầu lại, trêu người. - Vậy cứ đến đây. Lêu lêu...

      Tức quá, Tuấn Phong cầm cái gối bên giường ném ngay vào bản mặt vô liêm sỉ của cậu ta. "Bịch..." một tiếng em gối tội nghiệp dám vào trong cánh cửa rồi rơi xuống đất. Một người thì mặt đỏ bừng tức muốn sôi máu, còn một tên thì đứng phía bên kia cánh cửa hắc hắc cười xấu xa. Tuấn Phong ăn xuông chén cháo cả người lắm tấm mồ hôi, vừa đặt chân xuống định về phòng thì thấy cái áo của ai đó nằm ình dưới đất. Nó với tay nhặt lên, chiếc áo nồng nặc mùi rượi, trên cổ còn động lại vết son. Không biết máu nhiệt huyết từ đâu liền xông lên ngay tới não. Đứng dưới bếp rửa chén vẫn đắc ý dạt dào. Không biết âm thanh từ đâu vang giòn, một trận đau rát trên lưng. Cậu nhăn mặt đến đỏ lên, vừa ngoái đầu lại thì bị một cái áo bay ngay vào mặt. Cầm cái áo nhìn về phía con người giận dữ đang biến mất khỏi cầu thang. Giờ khắc này cậu không biết lưng đau hay là lòng mình đau nữa. Biết trước là thằng kia ghét nhất vết son của bọn con gái, mỗi lần thấy son dính lên áo là đều nổi điên. Chắc cậu đang nhớ lại cái cảm giác nào đó.

      Vào năm lớp mười, hai thằng càng lớn lên càng đẹp, càng có sức hấp dẫn người khác, được biết bao nhiêu cô nàng để ý. Không nhớ rõ hôm đó là như thế nào. Khi hai thằng vừa bước ra từ căn tin, bỗng dưng có một cô gái chạy đến xin số điện thoại. Hoàng Tiến cố tình trêu Tuấn Phong, đẩy nó lên phía cô gái, bất cẩn cái môi đầy son dính lên áo nó. Nhìn vết đỏ đỏ khiến cho người ta kinh tởm. Hai tay nắm chặt, mặt nổi một tầng gân xanh. Hoàng Tiến thấy có cảm giác gì đó bất an không thể nói được. Khuôn mặt đấy vẫn lạnh băng không nói lời nào, xem như cả thế giới điều yên bình chưa có gì xảy ra. Nhưng khi hai thằng vừa ra khỏi đám đông trong căn tin vào nhà vệ sinh, thì một trận bão ập tới. Không biết như thế nào, chỉ biết khi Tuấn Phong tiêu soái sửa cổ áo bước ra ngoài thì cái áo không còn vết son. Còn một tên nằm co trong nhà vệ sinh, quần áo hỗn độn, trên áo còn có dấu son. Nếu người khác không biết chắc còn tưởng, cậu vừa bị "một cô nàng" nào đó "cưỡng bức trong nhà vệ sinh nam".

      Phòng Tuấn Phong không biết đã được dọn sạch vào lúc nào, nó về nằm trên giường. Mệt mỏi, đầu óc lân đân. Nhìn về phía tấm ảnh hai đứa trẻ treo trên tường. Một thằng thì ôm chú heo thú bông cười ngây ngô, đáng yêu trong sáng đến mức che mất đi cái đen tối trong đầu. Còn một thằng, mặt lạnh băng ngồi mặc cho người ta ôm lấy, mặt nhăn bị ép buộc chụp hình. Đây là tấm hình đầu tiên hai đứa cùng chụp năm lớp bốn, vào sinh nhật của Hoàng Tiến. Còn con heo ngốc kia là do lúc cùng chú đi dạo trong cửa hàng thú bông mà mua. Nhìn ngu ngốc giống thằng Tiến biết mấy. Vùi mình trong căn phòng ấm áp, ngủ thiếp đi từ lúc nào chẳng hay. Sau một đêm mưa gió, bên ngoài trời những ánh mây hồng, từng con gió nhẹ đùa qua hàng hoa trước cổng, mùa hoa sữa ngọt ngào theo gió cuộn vào qua cửa sổ. Căn phòng chìm trong im lặng, mái tóc dài che phủ lên một phần khuôn mặt, co người tìm lấy hơi ấm trông như người đẹp tựa trong tranh. Ánh chiều tà phất qua hàng cây xao động, mang một phần bi thương. Hoàng Tiến hé cửa nhìn vào, có cảm giác say mê ngọt ngào gì đó không thể muốn rời. Giây phút lắng động nhẹ nhàng ấy để lấy đi cả một đời người. Căn phòng phảng phất một chút gì ấm áp, trên tầm hình hai đứa trẻ vẫn nhìn về một nơi nào đó thật ngọt ngào.

      Ngân Phong
      Kingaria thích bài này.

Chia sẻ trang này