Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

PeachTrans Tổng hợp đoản văn BL

Thảo luận trong 'Văn Học Phương Đông' bắt đầu bởi Te quiero, 20/1/18.

By Te quiero on 20/1/18 lúc 14:22
  1. Te quiero

    Te quiero ❝마 youth(s)❞ Thành viên BQT Đào Dịch Giả PeachTrans Nouvelles Team Quản Lý Nhóm

    Tham gia ngày:
    22/6/16
    Bài viết:
    1,006
    Đã được thích:
    1,242
    Điểm thành tích:
    1,369
    Chỉnh sửa cuối: 13/7/18 lúc 15:16
    NatsumeReiko and Kingaria like this.

Bình luận

Thảo luận trong 'Văn Học Phương Đông' bắt đầu bởi Te quiero, 20/1/18.

    1. Te quiero
      Te quiero
      Cậy Mạnh (逞强) - Ly Mãn (离满)

      "Tút tút tút..." Âm thanh truyền tới bên tai, MD (1), lại dám cúp điện thoại của mình? Một lát không gặp cậu, anh liền không có biện pháp tỉnh táo lại làm việc.

      [(1): MD: một từ mang nghĩa chửi thề của Trung Quốc, có nghĩa là 'con mẹ nó'.]

      Vương Húc cầm chía khóa xe, bỏ lại một câu rồi đạp cửa đi ra ngoài: "Tiểu Lý, Dương Tử, hai người tranh thủ thời gian theo dõi, tổ Điều tra bên kia đã tra ra được chứng cứ rồi, tôi đi ra ngoài làm chút chuyện."

      "Bíp bíp bíp..." Sao lại có nhiều đèn đỏ thế này?! Vương Húc tức giận ấn còi xe, sau đó gọi lại số của cậu. Em TM (2) nghe điện thoại đi!

      [(2): TM: cũng là một từ chửi thề của Trung Quốc, nghĩa giống MD.]

      "Nghĩ thông suốt rồi? Đồng ý?" Loa truyền đến âm thanh lạnh lẽo từ bên kia.

      "Chu Dật, anh đã nói với em vụ án này rất quan trọng, chờ anh hoàn thành sẽ trở về, em TM rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

      "Anh đồng ý là được, tôi thu dọn đồ đạc xong sẽ đi." Âm thanh vẫn lạnh lẽo như trước, không hề thay đổi.

      "Em đừng mơ tưởng, anh TM không đồng ý!" Đổi hướng, nhấn ga: "Em chờ đấy, anh lập tức quay lại." Nói xong liền cúp điện thoại.

      Ở nhà, Chu Dật đứng bất động trong phòng khách, nhắm mắt lại cảm nhận dòng chảy của hơi thở trong căn nhà này, trong ngực xuất hiện một cảm giác ấm áp. Cậu đi về phía mặt tủ bên tay phải huyền quan (3), bên trong bày tất cả giấy khen và huân chương, từ lớn đến bé; còn có những tờ báo Vương Húc đã từng xuất hiện. Cậu giơ tay lên nhẹ nhàng chạm vào chúng, cảm giác tự hào xen lẫn lo lắng, phần lớn là đau đớn đang dần nảy sinh. Chỉ lát sau, tầm mắt đã khôi phục vẻ lạnh lẽo.

      [(3): huyền quan: khu vực nghỉ được tính từ cửa chính vào phòng khách.]

      Vương Húc liên tục ấn nút thang máy, nhưng dòng số màu đỏ vẫn hiển thị tầng 17 không thay đổi. Vương Húc chỉ đứng trước thang máy đến lúc này rồi quay về: "MD, Chu Dật, tốt nhất em vẫn ở nhà cho tôi."

      Quay đầu chạy lên bằng cầu thang thoát hiểm, khi anh chạy đến tầng 10 thì người đã đầy mồ hôi.

      Mở cửa, thấy Chu Dật im lặng ngồi trên ghế sa lông, bên chân là một túi hành lí nhỏ, nhất thời anh không nhịn được: "Chu Dật, em TM em rốt cuộc có để anh yên tĩnh hay không? Vụ án này vô cùng quan trọng, em phải chọn lúc này để giận dỗi sao?"

      "Vụ án này?" Chu Dật ngẩng đầu: "Vậy thì kia là cái gì?"

      Tất cả huân chương, báo chí, và hồ sơ bệnh án đều được sắp xếp chỉnh tề ở trên bàn, trước ghế sa lông.

      Nhất thời Vương Húc nói không lại, anh đột nhiên nhớ đến nguyên nhân Chu Dật rời đi.

      Trước đã đồng ý với cậu sẽ đi gặp cấp trên báo cáo rằng muốn rời tổ Trọng Án, nếu không... nếu không...

      "Xin lỗi..." Vương Húc đến bên Chu Dật, ôm cậu vào trong ngực, thật chặt.

      "Bên má phải của anh 13 mũi," Chu Dật lạnh nhạt nói: "Bị một đao chém gần chết, gẫy sáu cái răng. Đây là lần trước."

      "Xin lỗi..."

      "Vai trái bị đạn bắn trúng, đây là lần trước nữa."

      "Xin lỗi..."

      "Trên cửa xe có một phong thư uy hiếp nhuốm máu, đây là lần trước trước nữa."

      "Xin lỗi... Xin lỗi... Xin lỗi..." Dùng sức ôm chặt người bên cạnh, trong miệng anh chỉ biết lẩm bẩm hai chữ này.

      "Em sẽ rời đi..."

      "Không được, anh đồng ý với em, anh sẽ lập tức lập tức lập tức đi xin điều sang tổ khác ngay, em đừng rời đi. Anh sẽ không để em bỏ đi đâu."

      "Ôi chao..." Tiếng thở dài nhàn nhạt từ trong lòng Vương Húc phát ra: "Ở thành phố B tổ chức một hội nghị giao lưu học thuật (4), viện nghiên cứu cử em đi, thời gian là một tháng. Một tháng này, tốt nhất anh nên suy nghĩ lại đi." Dừng một chút, tiếp tục nói: "Lần này anh vì một vụ án mà một tuần không về nhà, em chỉ cảm thấy may mắn thay, không nhận được điện thoại của đồng nghiệp anh hoặc bệnh viện."

      [(4): học thuật: Hệ thống kiến thức về khoa học xã hội và khoa học tự nhiên.]

      "A Dật..." Vương Húc mở miệng nhưng không biết nên nói gì: "A Dật, anh không sao mà. Chẳng phải anh vẫn khỏe mạnh đứng trước mặt em hay sao?"

      "Không phải lần nào cũng như vậy..." Thoát khỏi cánh tay Vương Húc, cấm túi hành lí, cậu nghiêng người, đi ra đến huyền quan mới nói: "Em không muốn mỗi ngày đều sống trong run sợ, càng không muốn đột nhiên nhận được điện thoại của bệnh viện nào đó, lại càng không muốn một ngày nào đó trong phòng vĩnh viễn chỉ còn một mình em, còn anh lại biến thành ảnh chụp treo trên tường."

      "A Dật, điều đó sẽ không xảy ra đâu." Anh chậm rãi đến gần Chu Dật, giơ tay lên chạm vào mặt của cậu, kiên định nói: "Anh chờ em, một tháng sau em sẽ thấy một Vương Húc hoàn hảo không khuyết điểm. Anh đảm bảo, khi em trở về, anh sẽ là một cảnh sát thông thường."

      "Ừ."

      Đây là nhà cậu sao? Không sai đúng không? Bước ra ngoài, nhìn biển số nhà: 1004. Đúng là không sai số nhà. Thế nhưng, chỉ mới một tháng trôi qua, bên trong đã thay đổi hoàn toàn. Vứt túi hành lí, đá giày, cậu đi chân trần vào nhà.

      Chu Dật yêu thích gian phòng xa lạ này.

      Nhìn vào bên trái huyền quan, tủ bày đồ đã bị đổi thành một ngăn cửa nhỏ bằng gỗ, mà từ trên trời cũng lại xuất hiện thêm một kệ mây bày các loại rượu đỏ, còn có những cái ly lớn nhỏ có chân dài bị treo ngược ở trên cao.

      Nhìn bên phải, ghế sô pha in hoa nhàn nhạt, ghế đơn, bàn gỗ, trên tường có tượng gỗ, đèn chùm, trước cửa sổ bày đủ loại hoa đang khoe sắc.

      Từ từ tới gần, ngoài ban công phủ kín đá cuội. Bàn trà thật lớn, phía trên bày một bộ dụng cụ pha trà bằng gốm Thanh Hoa. Bình nước trên bếp nhỏ bên cạnh đang bốc hơi nghi ngút.

      “Bộp!” Chu Dật đi về phía phòng bếp đang vang lên tiếng gì đó.

      Vương Húc ngồi trước thùng rác, từ từ gọi vỏ khoai tây. Lại một tiếng "bộp" nữa, củ khoai rơi xuống, lăn mấy vòng trên đất. Anh lại nhặt lên gọt tiếp.

      Đột nhiên cậu rất muốn cười, liền cười lớn tiếng.

      "Ha ha..." Vẫn không nhịn được.

      "Ôi..." Khoai tây lại rơi xuống, Vương Húc ngạc nhiên ngẩng đầu, thấy Chu Dật đứng ở cửa phòng bếp với nụ cười nhẹ nhõm trên mặt. Anh nhếch môi, mở miệng nói: "Khoai tây rất trơn, anh cầm không vững."

      "Là do anh không biết gọt." Chu Dật cũng ngồi xổm xuống, cầm lấy dao trong tay Vương Húc, nhặt khoai tây lên, từ từ gọt.

      "A Dật, à thì, anh đang ở nhà." Vương Húc đột nhiên cảm thấy, bản thân giống như đang làm nũng: "Anh không có việc làm, em phải nuôi anh."

      "Hử?"

      "Đương nhiên, gần đây anh có về học nấu ăn cùng mẹ, còn học pha trà, anh nghĩ sau này có thể chăm sóc tốt cho hai chúng ta..."

      "Ừ."

      "A Dật, em không muốn nói gì sao?"

      "Ồ." Gọt xong khoai tây, cậu đứng lên, từ từ đi đến bồn rửa, rửa sạch khoai tây: "Đầu tiên làm cơm, anh đi sắp xếp hành lí của em đi, cất vào tủ. Nếu anh đã học làm cơm, vậy thì các bước tiếp theo giao cho anh đi."

      "Được~ Ăn xong cơm chiều anh sẽ pha trà cho em."

      .end.
    2. Te quiero
      Te quiero
      Chỉ muốn một người vợ mà thôi - Hoa Giáp
      "Cố huynh, nghe nói hôm nay là ngày huynh thành thân?"

      "Đúng vậy."

      "Cố huynh, mạn phép hỏi tân nương là ai?"

      "Là con gái duy nhất của viên ngoại họ Trần bên thôn Thất Lý - Trần Tiểu Tiểu."

      "Thì ra là thế. Vậy tại hạ đi trước, xin được cáo từ."

      "Cố huynh."

      "Có chuyện gì?"

      "Đệ nghe nói Trần Tiểu Tiểu ngoan cố, xảo quyệt, vô cùng ngang tàng, trong mắt nàng không hề có bề trên, thật sự không phải là đối tượng tốt để thành thân."

      "Không sao, ta thích người có tính cách mạnh mẽ một chút."

      "A, được, được."

      "Cố huynh."

      "Hả?"

      "Thật ra tổ tiên của đệ cũng từng tích góp nhiều giấy tờ nhà đất, gia cảnh cũng coi như giàu có. Nếu như Cố huynh có gì khó nói, đừng ngại nói thẳng..."

      "Cũng chẳng có gì khó nói."

      "Nhưng mà Cố huynh..."

      "Được rồi, công tử Dương có gì cứ nói, Cố mỗ ta cũng chỉ muốn có một người vợ mà thôi."

      "..."

      "Cố huynh, huynh nhất định phải lấy nữ sao?"

      "Hả? Lẽ nào công tử Dương nghĩ ta có thể lấy nam?"

      "Ách... Tại hạ cũng chẳng có ý này... Mong Cố huynh đừng để ý..."

      "Vậy công tử Dương hãy nhường đường, bây giờ tại hạ còn phải đi rước dâu."

      "Được..."

      "Đúng rồi, viên ngoại Trần nói lễ bái đường, tiệc rượu đãi khách, động phòng đều cử hành ở phủ Trần."

      "Đã biết..."

      "Vậy Cố mỗ xin cáo từ, tạm biệt công tử Dương."
      [Thời gian: Đêm động phòng hoa chúc.
      Địa điểm: Phòng tân hôn phủ viên ngoại Trần.]

      "Rầm!" Một tiếng vang thật lớn, cửa đã bị người đá văng.

      "Cố huynh!"

      "Công tử Dương? Sao lại là đệ? Đang tốt lành từ dựng phá cửa vào làm gì? Sao không gõ cửa?"

      "Khụ, đệ quên mất! Đúng rồi Cố huynh, sao tự dưng nến đỏ của huynh lại tắt? Nào nào nào, để Dương mỗ đốt cho huynh!"

      "Nhưng Cố mỗ ta vừa tắt nến đỏ là vì chuẩn bị làm "việc đó"!"

      "Thật sao? Trời ơi, sao đệ lại quên chứ? Đệ lại thổi tắt, lại thổi tắt..."
      "Không cần. Thứ cho ta nói thẳng, công tử Dương vạn dặm xa xôi, chạy đến mòn đế giày đến đây chẳng lẽ chỉ để thổi nến đỏ cho Cố mỗ thôi sao?"

      "Ha ha, sao huynh biết đệ từ vạn dặm xa xôi đến đây?"

      "Chỉ cần nhìn vạt áo công tử dính đầy bùn, đế giày vừa đá cửa bị mòn, vả lại quần áo không chỉnh tề. Nương theo ánh sáng của nến còn có thể thấy dấu cào và vết cắn của mấy con chó, nhất định là leo tường cao khiến chúng xông lên cắn."

      "Ha ha, mắt của Cố huynh quả thực rất tốt, quả thực rất tốt. Ha ha..."

      "Rốt cuộc là có chuyện gì quan trọng mà khiến công tử Dương quấy rối thời gian động phòng lúc nửa đêm?"

      "Hả? Ách... Ha ha, đệ nói, nhất định chị dâu đang đội khăn đỏ chờ Cố huynh trong màn đúng không?"

      "..."
      "Ha ha, sáng nay không phải huynh hỏi đệ có thể lấy đàn ông làm vợ không hay sao? Sau khi trở về suy nghĩ, tham khảo sách, đệ cho rằng không phải là không thể! Chỉ cần có tình cảm, không cần biết người đó là nam hay nữ, cưới một người vợ không phải chỉ vì muốn cùng sống bên nhau trọn đời sao?..."

      "Ý của công tử Dương là?"

      "Cố huynh, thực ra đệ thích huynh từ rất lâu rồi!"

      "Cố huynh, vì sao huynh lại thổi tắt nến đỏ?"

      "Vởi vì ta muốn làm "việc đó"."

      "Cố huynh, vì sao huynh lại ôm đệ?"

      "Bởi vì ta muốn ôm đệ lên giường làm "việc đó"."

      "Cố huynh, vì sao đột nhiên huynh lại cởi quần áo?"

      "Bởi vì "việc đó" phải cởi quần áo mới làm được."

      "Được rồi Cố huynh, Trần Tiểu Tiểu đâu?"

      "Viên ngoại Trần là chú họ của ta, vì vậy hôn lễ hôm nay chỉ là giả, đã sớm được chuẩn bị sẵn, chỉ chờ đệ sập bẫy mà thôi."

      "Nếu như hôm nay đệ không đến thì sao?"

      "Vậy chỉ còn cách nói hôn ước thủ tiêu, hôn lễ vị bạn. (1)"

      [(1): Hôn ước thủ tiêu, hôn lễ vị bạn: ý là hôn ước hủy bỏ, hôn lễ không làm nữa.]

      "Cố huynh, huynh thật hèn hạ..."

      "Ha ha, vô độc bất trượng phu. (2) Cố mỗ ta chỉ muốn một người vợ, chỉ muốn đệ làm vợ ta mà thôi."

      [(2): Vô độc bất trượng phu: không thủ đoạn, hiểm độc thì không phải đàn ông.]

      .
      .
      .
      Lời tác giả: Đưa thịt lên ngoại truyện. Thật ra YY (3) thực sự rất hay. ~ /che mặt/ Không thích ngoại truyện thì có thể bỏ qua...

      [(3): Tt: YY: Tự sướng, tự tưởng tượng, tức là tác giả đang tự sướng.]

      "Cố huynh, dù gì chúng ta cũng từng là huynh đệ! Huynh lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, khinh thường người ta, khiến người ta phải chạy xa như vậy, mất hết cả sức lực!"

      "Hử? Không phải ta cho đệ tự cởi quần áo sao? Một chút sức lực cũng không có mà sao có thể ôm ta rất chặt, làm cổ ta như sắp rã rời?"

      "Cố huynh, dù gì huynh cũng là người đọc sách, sao có thể vừa đè đệ vừa chết ở trên giường được?!"

      "Ưm... ưm... ưm... ưm..." (Cố huynh, huynh thật không biết thẹn, cuối cùng lại vu oan cho bản công tử!)

      "Ưm... ưm... ưm..." (Có gan thì buông lưỡi bản công tử ra!)

      "Ha ha ha! Cố huynh, huynh thật không biết xấu hổ, không biết xấu hổ! Dám chạm vào ω của bản công tử?"

      "Hừ... Vậy đệ cũng đừng kéo ta! Nằm im để ta bỏ ω vào trong!"

      "Làm đi, dù sao chiều nay ở trong thư phòng ta cũng đã nghiên cứu "Long dương mười tám thức" (4) rồi!"

      [(4): Tt: Tra trên mạng thì đây là tiểu thuyết đam nổi tiếng của Nhà xuất bản Văn học Tấn Giang. Chẳng hiểu sao nó lại ở thời cổ đại, nhưng trong hoàn cảnh này thì có thể hiểu là mười tám tư thế ấy ấy. :)]
      .end.
      Chỉnh sửa cuối: 15/7/18 lúc 09:18

Chia sẻ trang này