Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Đam Mỹ [TPS] "520"

Thảo luận trong 'Đam Mỹ - Bách Hợp' bắt đầu bởi Hãy chà đạp Hập đi, 14/2/17.

By Hãy chà đạp Hập đi on 14/2/17 lúc 20:38
  1. Hãy chà đạp Hập đi

    Hãy chà đạp Hập đi ~ Bông cúc nhỏ của Ed ~ Đào Tác Giả Nouvelles Team

    Tham gia ngày:
    18/7/16
    Bài viết:
    531
    Đã được thích:
    1,141
    Điểm thành tích:
    2,459




    520

    Tác giả: Hập

    Thể loại: Daily life, học đường, OE

    Độ dài: oneshot

    Tình trạng: Hoàn

    Rating: T






    I

    Lâm dùng tay viết một cách vô thức những con số lên bàn. Tôi ngó đầu qua. Lại là 5, 2 và 0.

    “Cậu đang làm gì thế?”

    “Viết số”. Cụt lủn. Cậu ta chẳng bao giờ trả lời đúng trọng tâm.

    “Tớ đang hỏi nó có ý nghĩa gì cơ!”- Tôi giãy nảy lên, không đồng tình chút nào với điều cậu ta nói.

    “Tôi sẽ cho cậu biết sau.”- Lâm với tay lấy cuốn sách Hóa trên bàn - “Đi thôi, lên phòng thực hành.”

    Tôi dậm chân nhìn bóng áo xanh khuất sau cửa lớp. Đây không phải là lần đầu tiên tôi hỏi Lâm về những con số, nhưng cậu ta chưa bao giờ cho tôi câu trả lời xác đáng.


    II

    Lâm không phải là người ở đây. Cậu ta là học sinh mới chuyển về từ đầu năm lớp 11.

    Lâm trầm tính, ít giao du với ai. Cậu ta thông minh, sáng láng, nhưng với một tính cách như vậy thì thật sự không có bạn được. Hơn nữa, nghe nói trong buổi họp phụ huynh đầu năm, bố mẹ cậu ta không đến.

    Là một lớp phó kỉ luật, tôi đương nhiên không thể để bất cứ một thành viên nào tách khỏi tập thể.

    Vậy là, kế hoạch “đưa Lâm về lại cuộc sống” được soạn ra, mặc dù mới nghe đến tên thì như thể tôi mới tìm thấy tên này ở rừng rú về.


    III

    “Xin chào! Tớ là Giang.”- Tôi cố tìm cách nói chuyện thân thiện nhất có thể, ngồi xuống cạnh Lâm.

    Cậu ta chẳng để ý gì, tiếp tục cắm cúi viết bài.

    “Cậu có vẻ trầm tính quá nhỉ?”

    Đáp lại tôi là một sự im lặng ngượng ngùng, và tôi không biết có nên dừng cuộc nói chuyện không lời đáp này hay không.

    “Tớ…”

    “Bạn có thể ra chỗ khác không? Tôi thấy hơi phiền.”

    Lâm đã nói như vậy thì chẳng lẽ tôi lại còn mặt dày ngồi “chọc ngoáy” người ta tiếp sao?

    Đương nhiên, tôi im lặng lủi về, trong lòng thầm tính toán. Không sao hết, có rất nhiều cách, từ từ sử dụng.


    IV

    Giờ ăn trưa, tôi chen vào giữa bọn trai ngồi trước sự ngạc nhiên của mọi người. Đương nhiên là tôi ngồi đối diện Lâm, tiếp tục kế hoạch rắc rối này.

    Trong khi tôi cố tìm một chủ đề gì đó vô cùng nhảm xít (vì đến giờ tôi cũng không nhớ rõ mình đã nói gì) thì mặt mấy người đó trở nên xám xịt. Và đến lúc không chịu nổi cái sự ba hoa chết tiệt đó của tôi nữa, thằng Long đứng lên, đập bàn:

    “Mày im miệng lại có được không?”

    Tôi câm nín.

    Lâm đem suất ăn bỏ đi.


    V

    Giờ thể dục, trong khi bọn con trai phải tranh giành quả bóng rổ theo ý thầy thì chúng tôi được phép ngồi ghế đá nói chuyện.

    “Tại sao mày phải làm thế? Kệ thằng đó đi không được à?”

    “Lâm cần phải kéo lại với xã hội”- Tôi hùng hồn tuyên bố.

    Vy thì thầm vào tai tôi:

    “Mấy đứa lớp khác nói mày hám trai la liếm này nọ đấy! Liệu mà cẩn thận.”

    “Kệ xác chúng nó.”- Tôi cười cười -“Nếu tao cứ để ý tới mấy chuyện đó thì chắc chắn tao đang nằm trong trại Châu Quỳ rồi!”

    Thấy Lâm chuẩn bị được thay ra, tôi tung tẩy chai nước chạy tới trước mặt cậu ta.

    “Uống không?”

    Lâm im lặng bước qua canteen mua chai nước khác. Tôi lườm lườm, tên này cứ lạnh hơn tiền như vậy thì làm sao tôi “cứu” được đây?


    VI

    Mấy lần như vậy, tôi có dấu hiệu nản dần, không muốn tiếp tục nữa. Và mặc dù nói là không quan tâm đến những lời nói ác ý, tôi vẫn phải thừa nhận mình đã suy nghĩ về nó khá nhiều.

    Và tôi quyết định chấm dứt. Đâm đầu vào chuyện này đến thế thôi.

    “Mày như vậy là rất khôn ngoan!”- Vy vừa ăn quà vặt vừa tán thưởng cho quyết định tôi đưa ra.

    “Tao biết, cảm ơn.”

    Sáng hai hôm sau, lần đầu tiên Lâm “nói chuyện” với tôi. Tôi trở thành người đầu tiên được cậu ta “mở lời” , thật “vinh hạnh” biết bao!

    “Cho mượn cục tẩy.”- Mặc dù tôi ở dãy bàn bên cạnh, tên đó vẫn quay sang tôi hỏi mượn. Hơi kì cục, bình thường tên này đâu có quên mang gì?

    Tôi để tẩy sang cho Lâm, lòng có chút mừng vui, cái này có phải là cậu ta đã trở nên...hòa nhập hơn?

    “Cho mượn cái bút.”

    Tôi quăng bút sang cho cậu ta, lòng ngổn ngang trăm mối.

    “Cho mượn cái thước.”

    Tôi ném thước sang. Cho dù tên này có mở miệng đi chăng nữa thì với cái cách này không ai ưa được.

    Cả tiết sau đó, Lâm không hỏi mượn thêm lần nào nữa.


    VII

    Chiều hôm sau chúng tôi sẽ có một hoạt động nho nhỏ, gọi là bán đồ Tết, với mục đích góp tiền ủng hộ vùng núi. Vì vậy, việc của lũ con trai chính là làm một cái cổng, ghi tên lớp 11A lên đó.

    Tụi thằng Long không biết kiếm đâu ra mấy cái thân tre cũng khá dài, định cột lại, bọc ruy băng rồi cần dán thêm cái gì lên trên thì dán.

    Tôi tô tô vẽ vẽ chán chê rồi đem tờ giấy lớn ra để chúng nó dán. Nhưng khổ nỗi nhiều đứa ngó vào xem thằng Long làm cổng quá, tôi không tìm cách chen vào được.

    “Tránh ra chút nào, tao đem giấy vẽ đến này!”- Tôi cố hét lớn, nhưng chẳng có ai nhường chỗ cả. Mà người đến xem thì ngày càng đông.

    Chợt có bàn tay kéo tôi qua, đẩy tôi vào một chỗ đủ để đưa giấy cho Long. Tôi quay đầu lại, thấy Lâm đi ra ngoài.


    VIII

    Từ sau ngày hôm đó, có vẻ Lâm trở nên dễ gần hơn, ít lầm lì hơn, tham gia các hoạt động tích cực hơn. Hay ít ra thì Lâm sẽ không đá văng người ngồi bên cạnh ra ngoài, nếu người đó có lỡ làm ồn.

    Tôi dần thân thiết với Lâm hơn, và tôi cũng phát hiện ra tên này rất dễ thương. Ví dụ như Lâm rất galant, sẵn sàng cho tôi mượn đồ nếu tôi lỡ hậu đậu vứt đồ ở nhà. Lâm nhận đi bê nước cho lớp (tôi không nghĩ cậu ta khỏe đến thế!). Lâm rất tận tình chỉ dạy cho những đứa không hiểu bài bằng một thái độ khá kiên nhẫn.

    Rõ ràng khi hòa đồng hơn một chút, cậu ta hoàn toàn có thể cưa đổ rất nhiều người đó!


    IX

    Mặc dù đã hòa đồng hơn, nhưng đôi khi Lâm vẫn thích giữ cho mình một bí mật nho nhỏ. Như sự bí mật của những con số 5,2 và 0. Lúc đầu tôi tưởng cậu đang viết nhầm tên của một loại keo, nhưng thứ đó thì không cần thiết phải viết ra mỗi ngày, mỗi giờ như vậy.

    Tôi lần đầu tiên hỏi cậu ý nghĩa của chúng, và Lâm không trả lời. Cậu ta sẽ tìm cách tảng lờ đi, hoặc đánh trống lảng, hoặc làm bất cứ trò gì để tôi không hỏi về nó nữa.

    “520 nghĩa là gì? Nói đi nói đi!”- Tôi kì kèo, nắm lấy tay áo Lâm lắc lắc.

    “Nghĩa là...gì đó!”- Cậu ta trả lời cùn. Thật đáng ghét!

    “Nói đi nói đi nói đi nói đi…” - Tôi vẫn tiếp tục kì kèo.

    Tên thần kinh đó tự nhiên quay sang dọa tôi:

    “Đòi hỏi lung tung tôi sẽ đá cậu xuống đất!”

    Tôi ngồi im như thóc. Giờ mà bị tên này “đá” xuống, dù theo nghĩa đen hay nghĩa bóng đều nhục nhã vô cùng.

    Sau cùng, Lâm mở miệng:

    “Khi nào đến lúc, tôi sẽ nói cho cậu biết về ý nghĩa của nó, được không?”

    “Là đến khi nào?”

    “Tôi không chắc…”- Cậu ta lưỡng lự - “Có khi chỉ mấy ngày, hoặc mấy tháng, mấy năm, hoặc là chẳng bao giờ…”


    X

    Dạo này có tin đồn tôi và Lâm yêu nhau.

    Tôi thực sự không biết nên vui hay nên buồn khi một lũ con gái đứng vây quanh tôi chỉ để hỏi: làm cách nào mà tôi vói Lâm lại đến với nhau.

    Có người nói: Tình yêu thật vi cmn diệu, có thể biến một người từ lạnh lùng thành ôn nhu mà!

    Có người bảo: Chẳng qua chỉ là con nhỏ đó la liếm kinh quá, thằng Lâm chịu không nổi mới phải yêu thôi, họ nhà chai mặt đấy!

    Dù họ nói gì đi nữa, tôi cũng có thể không quan tâm, nhưng đến khi Vy cũng hỏi tôi một câu tương tự thì tôi không chịu nổi nữa.

    “Mày với Lâm yêu nhau à?”

    “Yêu mẹ mày thì có!”- Tôi không ngại văng lung tung nữa - “Chúng mày thấy chỗ nào bọn tao yêu nhau? Nói vài câu, hỏi lại không trả lời, có cặp nào yêu kiểu đấy không?”

    Cái Vy ngồi im. Cuối cùng nó mở miệng, nói một câu làm tôi ức chịu không thấu.

    “Mày với nó dính như sam ấy, người ta đồn hoài…”

    Tôi lập tức đem cuốn sách Lí trên bàn nhè đúng đầu nó mà đập. Tin người quá đáng!


    XI

    Giờ ra chơi tiếp theo, tôi quay qua chỗ Lâm ngồi, không thèm nói chuyện với Vy nữa. Cái con gì mà đáng ghét.

    “Đừng thích tôi.”

    “Gì cơ?”- Tôi hỏi lại. Vừa nãy không chú ý lắm, tên này nói gì nghe không rõ.

    “Đừng có thích tôi. Tôi đã có người mình thích.”- Lâm nói, chậm rãi và chắc chắn.

    Tôi im lặng. Tôi giận. Lâm cũng không hiểu. Không hiểu một chút nào.

    “Tôi không thích cậu. Tôi đã có người mình thích, không phải cậu.”- Lần đầu tiên, tôi dùng loại xưng hô này, nói một cách nhẹ nhàng nhất.

    Có lẽ Lâm hiểu tôi giận, nên không nói gì nữa.

    Tôi xoay người qua chỗ khác.Tôi đúng là đã có đối tượng, chính là anh khóa trên chơi bóng rổ rất hay, mỗi khi tôi đi ngang qua đều cười với tôi một cái.

    “Tôi...xin lỗi.”

    Tôi vẫn im lặng.

    “Cậu...có muốn biết ý nghĩa của 520 không?”

    Cái này có sức hút ghê gớm nha! Lúc trước hỏi mãi không nói, giờ thì tự động “xì” ra. Được lắm, cứ coi như tôi là cá đi, mắc câu cũng được.

    “Nói đi!”- Tôi quay ngoắt 180 độ, ánh mắt mong chờ.

    Lâm ung dung mở vở, viết vào đó một số 5 to tướng.

    “Cái này đọc là gì?”

    “Năm”

    Lâm nhăn trán, viết tiếp số 2.

    “Còn cái này?”

    “Hai”- Tôi trả lời, hơi chột dạ khi thấy chân mày ai kia đang cau lại- “Không đúng sao?”

    Số 0 to tổ bố được ghi nốt xuống.

    “Không.”

    “Đổi cách đọc khác đi.”- Có người đỡ trán.

    “Vậy thì...cái này là five, cái này là two, cái này là zero,...five zero two, chẳng có nghĩa gì cả.”- Tôi càng nói càng loạn, chẳng biết gì hết.

    “Về tìm cách khác đi!”- Lâm bỏ ra ngoài, có lẽ rất chán cô học sinh này.


    XII

    Tôi biết, Lâm có một cuốn sổ nhỏ, bọc da màu nâu, tuy hơi sờn cũ nhưng cậu ta rất quý trọng nó. Hơn nữa, cuốn sổ này có số 520 ngay trên bìa, ở một góc khuất khuất ít người để ý.

    Những lần tra 520 nó đều ra cái kết quả gì gì đó khó hiểu lắm, mà mấy cái đó chắc chắn không liên quan đến những gì Lâm viết. Thành ra đến bây giờ nó vẫn là một ẩn số.

    Vì vậy, ngay khi thấy cuốn sổ nằm gọn ghẽ một góc trong hộc bàn của Lâm, tôi nảy sinh ý nghĩ không hay lắm: tôi muốn lấy nó!

    Tôi có cảm giác: Chỉ cần lấy được nó, mọi câu hỏi liên quan đến Lâm mà tôi cần sẽ được giải đáp. Bao gồm cả về gia đình, về tình yêu, về 520.

    Lâm đã ra sân cùng tuyển bóng rổ. Cậu ta để lại ít sách vở và cuốn sổ tại ngăn bàn. Chỉ cần tới đó và lấy nó, thế là xong!

    Tôi rón rén tiến tới như bình thường, thò tay vào ngăn bàn, lấy cuốn sổ giấu trong vạt áo khoác, rồi quay lại chỗ của mình, nhét ngay vào cặp.

    Và tôi hân hoan ra về, không một chút tội lỗi.


    XIII

    Về đến nhà, tôi mở cuốn sổ bắt đầu đọc. Nó không phải cuốn sổ của Lâm, của một ai đó tên Quân, là con trai với nét chữ cứng nhắc nhưng cẩn thận. Có lẽ người kia rất yêu quý cuốn sổ, yêu quý những gì mình đã viết.

    “Ngày… tháng… năm…

    Lần đầu tiên tôi thấy cậu ấy. Tôi thấy Lâm. Cậu ta trông hơi ngổ ngáo và bất cần đời. Nhưng mà tôi thích kiểu như thế, phóng khoáng cực kì.

    Lâm học hành rất giỏi, nhất là so sánh với một người như tôi. Cậu ta trả lời được câu hỏi của thầy một cách xuất sắc, trong khi tôi nghe giảng rồi vẫn không chỉ hiểu mù mờ.

    Liệu cậu ta được bao nhiêu điểm khi thi vào trường này nhỉ?”


    Tôi im lặng. Lâm mà tôi biết không ngổ ngáo, cậu ta im lặng và trầm tính. Thứ gì đã thay đổi cậu ta đến vậy?

    “Ngày… tháng… năm…

    Lâm chơi bóng rổ rất giỏi. Tôi mãi mà không giành lại được bóng, tí thì đứt hơi, phải nhờ thằng Việt đưa vào phòng y tế. Có khi mấy thằng liền không đấu lại được nó.”

    “Ngày… tháng… năm…

    Hôm nay xảy ra hỗn chiến trên sân trường. Bọn lớp bên giành sân giành bóng lớp tôi. Thằng Phong thằng Việt hăng máu lắm, Lâm cũng xen vào, rồi bị viết kiểm điểm hết lượt.

    Tự thấy sức mình kém, không giúp gì được cả. Chứ nếu mà tôi cũng khỏe thì cũng sẽ lao vào, kệ sau này có bị đuổi học hay không, lao vào chiến tính tiếp”


    Tôi phì cười, người ta thì muốn không dính lỗi, cậu Quân này còn có ước muốn được “phạm lỗi”!

    “Ngày… tháng… năm…

    Gần đây tôi nói về Lâm hơi nhiều. Tôi cũng rất hay ngắm cậu ta từ trên ban công nữa.

    Nghe người ta khen Lâm thì cười, thấy người ta chê thì muốn tới đấm cho một phát bất kể nam hay nữ.

    Thế tức là sao?”

    “Ngày… tháng… năm...

    Thằng Phong trêu rằng tôi thích Lâm.

    Tôi không giận, không biết tại sao. Những người khác gán ghép lung tung đều bị tôi đập cho tòe mỏ từ lâu, nhưng khi đó tôi chỉ cười, huých cùi chỏ vào người thằng Phong.

    Còn cảm thấy rất hạnh phúc, xíu nữa thì buột miệng: mày ơi trêu nữa đi.

    Bệnh rồi hay sao ấy…”


    Tôi im lặng, không đọc tiếp nữa. Là con gái, tức là nhạy cảm hơn nhiều so với bọn con trai, nên tôi không khó đoán ra được Quân thích Lâm.

    Một mối tình đồng tính.

    Tôi lật gần mấy chục trang đổ về cuối, chợt có mấy dòng đập vào mắt tôi.

    “Ngày… tháng… năm…

    Cậu ấy nói rằng cậu ấy cũng thích tôi!

    Cuối cùng cậu ấy cũng thích tôi! Vậy là mọi công sức của tôi cũng đã không đổ bể.

    Mọi sự cố gắng, tìm cách gây chú ý cuối cùng đã thành công.

    Cậu ấy nói thích tôi, cậu ấy cũng thích tôi.

    Có lẽ, đây là ngày đẹp nhất trong đời…”


    Tôi giật mình, vội vàng lật mấy trang trước đó.

    Hóa ra Quân đã tìm cách gây chút sự chú ý của Lâm, giống hệt như cách tôi đã làm. Nhưng lúc đầu, Lâm không hiểu lắm, cho nên Quân ghi rất nhiều, mình đã cố gắng ra sao, và kết quả thảm hại thế nào…

    Tôi quay lại đọc tiếp những trang giấy hạnh phúc, cảm thấy mình nở nụ cười.

    Nhưng nó không kéo dài được bao lâu.


    “ Ngày… tháng… năm…

    Ba mẹ biết rồi, họ bắt tôi đi Đức sống với chú họ. Giờ phải làm sao?

    Tôi thực sự không muốn xa Lâm, không muốn chút nào! Chúng tôi đã cố gắng lắm mới ở bên nhau, tại sao?

    Yêu một người cùng giới, có gì sai? Chẳng phải nó đều là yêu sao? Mà yêu thì làm gì có phân biệt?”


    Tôi thấy cổ họng mình nghẹn đắng. Cảm giác tức tức trong lồng ngực dần xâm chiếm lấy tôi. Nước mắt đã rơi từ khi nào không biết.

    Có một tờ giấy hơi thừa ra, tôi mở đến, hóa ra là một tờ giấy rời gấp làm tư. Những dòng cuối của Quân cho Lâm.

    “ Ngày… tháng… năm…

    Đây sẽ là lần cuối tao viết cho mày nhé Lâm. Tao phải đi Đức rồi. Xin lỗi, tại vì tao không nói sớm hơn, mà đến tận bây giờ mới nói.

    Lúc mày đọc được nó chắc tao đã an vị bên đấy rồi. Nhưng đó là chuyện của tương lai..

    Tao chỉ muốn nói là tao yêu mày.

    Nhưng giờ mày phải cố quên tao đi, sau đó tìm một cô gái tốt đẹp khác, sống một cuộc đời cũng thật tươi đẹp nhé!

    Tình yêu đồng giới không được người ta chấp nhận đâu, mày hiểu không? Thế giới này không chấp nhận chúng ta, mày biết không?

    Chúng ta chia tay nhé!

    520 - wo ai ni”


    Tôi ôm mặt khóc.

    Giờ thì tôi biết tại sao Lâm trở nên xa cách với mọi người rồi. Với một nỗi đau thế này, sao người ta có thể vượt trong khoảng thời gian ngắn sao?

    Và việc hàng ngày Lâm viết nên nhưng con số 520 chứng tỏ vết thương lòng của cậu ấy chưa lành miệng.

    Một cuộc tình tréo ngoe biết bao!

    “Giang, xuống ăn cơm!”

    Tôi lau nước mắt, vội chạy xuống nhà, để lại cuốn sổ chơ vơ trên bàn…


    XIV

    Khi tôi quay lại, cuốn sổ đã biến mất!

    Tôi đã lục tung cả phòng lên, cũng không thấy đâu cả. Nếu Lâm biết, cậu ấy...sẽ cảm thấy thế nào?

    Có tiếng gì đó vang lên.

    Nghe như... tiếng xé giấy.

    Tôi tái mặt, lao xồng xộc vào phòng đứa em trai 5 tuổi.

    Bên cạnh nó, cuốn sổ da được đặt sấp xuống, những tờ giấy quăn queo, gập góc.

    Trên tay nó, là hai mảnh của tờ giấy rời kia!

    Những lời mà Quân viết riêng cho Lâm.

    Tôi giật phắt lấy. Thằng bé khóc ré lên. Tôi bước ra ngoài, đem theo cuốn sổ cùng mảnh giấy đã bị xé làm đôi, trong lòng chỉ còn sự hoảng loạn.

    “Giang, con vừa làm gì em đấy?”

    Tôi không nghe thấy gì nữa, khóa trái cửa lại.

    Đêm đó, tôi mất ngủ.


    XV

    Sáng đến lớp, tôi nhìn thấy Lâm, với một bộ dạng chưa từng thấy - hấp tấp, nóng vội - hỏi từng người xem có ai thấy cuốn sổ của cậu ấy không.

    Tôi nghẹn đắng, lòng tôi rối như tơ vò.

    “Lâm!”

    Cậu ấy quay lại. Đôi mắt hơi đỏ và thâm. Hình như là mất ngủ.

    Cậu ấy, đã tìm cuốn sổ rất lâu...

    “Giang, cậu có biết cuốn sổ da, hơi dày dày ở đâu không?”

    Tôi rút cuốn sổ vẫn giấu sau vạt áo. Lâm trợn mắt nhìn tôi.

    “Tớ xin lỗi, tớ…”

    Lâm giật lấy cuốn sổ, hấp tấp mở ra. Tờ giấy rời rơi xuống. Lâm nhặt lên, tôi nín lặng. Mặc dù đã dán lại, nhưng tờ giấy vẫn tàn tạ biết bao.

    “Cậu…”- Mắt Lâm long sòng sọc, nhìn tôi như thể kẻ giết người.

    “Lâm…”- Tôi yếu ớt gọi, cố vớt vát chút gì đó để đỡ hổ thẹn. Tôi thực sự đã gây ra tội lỗi lớn rồi.

    Trong một khoảnh khắc, Lâm lao ra khỏi cửa, không ngoái đầu.

    Đến cả mấy tiết học sau, Lâm cũng không quay lại.

    Lần đầu tiên, chúng tôi thấy cậu ta trốn học.

    XVI

    Cuối buổi hôm ấy, tôi lần theo địa chỉ mà cô giáo đưa cho, đem theo cặp sách mà Lâm để quên.

    Tôi muốn xin lỗi cậu ấy, cũng muốn hiểu rõ hơn về cậu ấy.

    Tôi muốn biết tại sao họ bị phát hiện, tại sao Lâm không học ở thành phố nữa, tại sao ba mẹ cậu ấy lại không đi họp,…

    Tôi còn muốn biết nhiều chuyện nữa…

    Tiếng chuông cửa vang lên.

    “Cháu chào bác!”- Tôi lễ phép chào hỏi với người phụ nữ trung niên.

    “Cháu là…”

    “Cháu là bạn của Lâm ạ!”

    Mặt bà ấy dãn ra.

    “Cháu vào đi!”

    Chúng tôi bước vào căn nhà nhỏ hơi ọp ẹp. Và lần đầu tiên, tôi biết được tột cùng của sự bi kịch là như thế nào.

    “Thằng Lâm nó không đi với ba mẹ. Bác không biết, cãi nhau gì đó chăng? Nó đem theo một sấp tiền lớn, mới, tới đây xin ở trọ. Lúc đó trông nó tàn tạ lắm, mặt mũi bầm giập, bác còn tưởng nó là tội phạm cần ẩn náu…”

    Tôi nhấm chút trà trên bàn cho đỡ nghẹn cổ họng.

    “Thằng đó chăm lắm! Bảo nó làm là nó làm thôi. Nó cũng hiền lắm, cũng trầm tính nữa, nên mấy chú bên bốc vác cũng thương nó. Chồng bác cũng thương, thương như con vậy. Cũng chả hiểu tại sao mà ba mẹ nó vô tâm thế, nỡ mặc kệ một thằng con đáng yêu thế này… Mà nó về rồi kìa!”

    Tôi xoay người lại. Lâm đứng trước cửa, mồ hôi nhễ nhại, quần áo bám bụi.

    Thấy tôi, Lâm hơi cau mày, tôi chột dạ không nhìn cậu ấy nữa. Lâm chào bác gái xong thì kéo tôi đi ra khỏi cửa.

    “Đừng, tớ không làm gì cả, tớ...chỉ đem trả sách vở cho cậu thôi!”- Tôi rụt tay lại, sợ Lâm đá thẳng mình ra ngoài.

    Cậu ấy bật cười:

    “Không đá cậu! Đi qua đây với tôi!”


    XVII

    Lâm dẫn tôi qua chỗ bãi cỏ rất đẹp gần đó. Trong khi tôi rón rén bước vào thì cậu ấy cười cười, nói tôi không phải sợ, rồi lăn kềnh xuống bãi cỏ mềm.

    Tôi ngồi xuống bên cạnh, dò hỏi:

    “Cậu...sao lại trốn học?”

    “Tại lúc đó kích động quá, giờ thì không sao rồi. Nghĩ cũng tiếc!”

    Tôi im lặng. Lâm bật dậy, nhìn tôi:

    “Có muốn nghe chuyện của chúng tôi không? Toàn bộ ấy?”

    Tôi gật đầu, Lâm bắt đầu kể:

    “Lúc ấy tôi không có nhiều ấn tượng với Quân lắm. Thấy cậu ấy hiền hiền, thế thôi. Rồi tôi với cậu ấy nói chuyện nhiều hơn, thân thiết hơn. Cái gì tôi nhờ cậu ấy cũng làm, làm hết, còn làm rất cẩn thận nữa. Lúc đó, tôi nghĩ đấy là tình bạn bình thường thôi, Quân quý tôi thì Quân làm…

    Sau đó, tôi không nhớ chắc lắm, Quân thân thiết hơn với những người khác. Tôi không thích, tôi giận Quân. Quân lúc đó cũng im lặng, không dám nói với tôi lời nào. Rồi khi tôi không chịu được nữa, tôi mắng cậu ấy: tại sao không nói chuyện với tôi, tại sao lại tránh gặp tôi,... Cậu ấy bảo là cậu ấy thích tôi.

    Tôi bất ngờ lắm, nhưng tôi không ghét Quân. Tôi đã từng hỏi người ta, thế nào là thích một người, là yêu một người. Người ta nói: nếu ở bên một người mà bạn thấy vui vẻ, thấy thoải mái, thấy an toàn, thấy hạnh phúc. Bạn không ghét sở thích của người đấy, không nỡ giận người ấy, không gặp sẽ hơi nhớ,...thì tức là bạn đã thích người ấy rồi! Sao đó, tôi quyết định nói với Quân là tôi cũng thích cậu ấy. Quân rất vui, vui nhất từ trước tới giờ…”

    Ánh mắt Lâm trở nên xa xăm.

    “Chúng tôi bị phát hiện khi đang ôm nhau trong lớp học. Lúc đấy khá muộn rồi, bác bảo vệ đi canh thấy chúng tôi, rồi bác báo cho phụ huynh cả hai. Nghe lãng xẹt quá nhỉ? Cũng tại tôi bất cẩn…”

    Sự hối hận thể hiện rõ trong lời nói của Lâm. Bất giác, tôi muốn tới ôm cậu ấy thật chặt, thật chặt…

    “Chúng tôi bị cấm gặp nhau, cũng bị tịch thu điện thoại. Tôi bị đánh một trận thừa sống thiếu chết, đánh chán thì bị hất nước lên người, Quân bị trói tay trói chân vào chân giường, rồi ngày ngày phải nghe gia đình chì chiết. Sau đó, Quân bị gia đình ép đi Đức với ông chú. Tôi sau khi được thả thì chạy tới nhà cậu ấy, nhưng không có ai cả. Chuyện tôi nghe được là do cậu bạn hàng xóm kể. Cậu ta cũng là người đưa tôi cuốn nhật kí của Quân. Cậu ta bảo đã phải giữ nó cẩn thận lắm, vì cha mẹ Quân cũng sợ cậu ấy lén để lại thứ gì đó hay lén liên lạc với tôi…”

    Tôi bịt miệng, ngăn không cho mình nấc lên. Mắt Lâm cũng hoe đỏ.

    “ Rồi tôi qua ngân hàng rút tiền. Rút hết tiền tiết kiệm tôi có, rồi lén đi tới đây. Sống ở đây, cố gắng quên đi những gì mà gia đình đã gây ra. Mà hình như việc tôi là đồng tính nó nhục nhã lắm ấy, nên họ không đi tìm tôi về…”

    Sự chua chát trong giọng nói của Lâm làm tôi nghẹn đi. Nỗi đau bị gia đình chối bỏ sẽ theo một người suốt đời.

    “ Cậu...có e sợ tôi không? Vì tôi là một người đồng tính ấy?”

    Tôi biết, sau khi trải lòng mình, đây à lúc cậu ấy yếu đuối nhất. Cậu ấy sợ rằng, tôi cũng sẽ ghét bỏ, cũng sẽ sợ sệt…

    “ Không đâu!”- Tôi nói qua hàng nước mắt - “ Tớ làm sao sợ Lâm được?”

    Lâm im lặng, ngã xuống tấm thảm cỏ.

    “ Ước gì, có một thế giới mà những người thuộc giới tính thứ ba không bị kì thị nhỉ?”

    Lâm không nói gì cả, mắt xa xăm nhìn lên trời.


    XVIII

    Sáng hôm sau, Lâm đi học như bình thường. Tôi cứ lo lắng thấp thỏm Lâm định nghỉ học luôn chứ!

    “Cậu...đi học lại hả?”

    “Phải đi chứ! Tôi muốn học thật tốt, có thể sang Đức, có thể gặp lại Quân!”

    Ừ. Tôi trả lời trong lòng. Cảm giác an tâm dần xâm chiếm.

    Lâm chạy ra ngoài sân cùng tuyển bóng rổ. Tôi nhìn theo, thấy cậu ấy quay lại, mỉm cười.

    Một nụ cười đẹp nhất chưa từng thấy.
     
    Bài viết mới
    Mê Mộ
    Mê Mộ bởi Tích Lịch, 9/6/18 lúc 17:25
    Quỷ tân nương
    Quỷ tân nương bởi Ngày Nắng, 14/3/18 lúc 21:17
    Chỉnh sửa cuối: 12/9/17
Em yêu ad :"D
...

Bình luận

Thảo luận trong 'Đam Mỹ - Bách Hợp' bắt đầu bởi Hãy chà đạp Hập đi, 14/2/17.

    1. Koko Mio
      Koko Mio
      Chào Hập!

      Vào thẳng vấn đề luôn nhé! Truyện Hập rất hay, phải nói là như vậy. Nhưng cái gì cũng vó ưu điểm và khuyết điểm của nó. "502" của Hập không ngoại lệ.

      Cốt truyện sáng tạo, xây dựng nhân vật tốt, thấy hơi tội tội cho nữ chính nhỉ? Nam chính đáng yêu quá! Miêu tả nam phụ cũng dễ hình dung nữa. Văn phong mượt mà, dễ đọc dễ hiểu và giàu cảm xúc. Tuy vậy thì có một chỗ bị fail cảm xúc.

      Trích:
      "Có người nói: Tình yêu thật vi con mẹ nó diệu, có thể biến một người từ lạnh lùng thành ôn nhu mà!

      Có người bảo: Chẳng qua chỉ là con nhỏ đó la liếm kinh quá, thằng Lâm chịu không nổi mới phải yêu thôi, họ nhà chai mặt đấy!"

      "Thật vi con mẹ nó diệu" thực ra cho mấy câu thô tục kiểu thế này vào truyện cũng không sao nhưng Hập bị vướng chỗ dẫn dắt. Xuyên suốt câu chuyện này lời lẽ rất lịch sự nhã nhặn tự nhiên chêm thêm câu này vào nó hơi...

      "...họ nhà chai mặt đấy!" nghĩa là sao Mèo không hiểu lắm...

      Tuy vậy, những lỗi nhỏ đó không thể làm câu chuyện bớt hay được! Một tác phẩm thành công, chúc Hập ngày càng ra lò thêm nhiều truyện hay nữa nhé!

      P/s: Cho Mèo hỏi nó liên quan gì tới Valentine hông '.'

      P/s 2: Lâm...Quân...*giật*
      Dreamer thích bài này.
    2. Hãy chà đạp Hập đi
      Hãy chà đạp Hập đi
      Nữ chính thật ra hông có tội nghiệp gì hết, chỉ là chuyện của bạn ấy không được nhắc đến mấy thôi. Nó liên quan đến chuyện của Lâm - Quân là chính. Và thực ra gọi là nữ chính cũng chẳng phải, bạn ấy là một nhân tố dẫn dắt thôi.
      Cái đoạn vi diệu để gần gũi hơn, nhưng mà giờ đọc lại cũng hơi chối mắt thật.
      "Họ nhà chai mặt" tức là chỉ người mặt dày thôi.
      Viết xong cũng chẳng biết nó có liên quan mấy không nữa :)
      P/s: có ý cả đấy :)))
      Yokomari Hime, Kingaria and Koko Mio like this.

Chia sẻ trang này