Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Oneshot [TPS] Con xin lỗi...

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Shiro Yoshiwara, 22/3/17.

By Shiro Yoshiwara on 22/3/17 lúc 22:58
  1. Shiro Yoshiwara

    Shiro Yoshiwara Thành viên BQT Đào Tác Giả PeachTrans

    Tham gia ngày:
    7/7/16
    Bài viết:
    1,007
    Đã được thích:
    1,028
    Điểm thành tích:
    624
    Tên truyện: Con xin lỗi

    Tác giả: [SG=M] Suối - Gió (@Naraka & @Gió xoáy )

    Thể loại: Shoujo Ai, fluff, tragedy, Psychological, slice of life

    Độ dài: oneshot

    Tình trạng: hoàn

    Note: Lần đầu tiên viết thể loại Shoujo Ai nên rất gượng tay, mong mọi người đọc xong có thể cho [SG=M] nhận xét để chúng tớ sửa chữa. Rất cảm ơn mọi người~~

    [​IMG]


    Con xin lỗi...

    Tháng bảy mưa nhiều.

    Mưa đến mang theo chút hương vị ngai ngái của cỏ và đất, hòa lẫn trong từng giọt nước trong suốt và mát mẻ. Tôi thu mình trên cái ghế lạnh ngắt trong phòng học, hai mắt hững hờ dõi ra ngoài màn mưa trắng xóa. Mưa to và nặng hạt.

    Tiếng mưa đập tình thình lên mái tôn cũ, mưa hắt vào mặt tôi rát buốt. Có chút lạnh lẽo, hòa trong đó là chút cô đơn.

    Kim ngắn trên đồng hồ treo tường chậm rãi nhích đến con số ba, chuông điện thoại bất ngờ reo vang từng hồi réo rắt:

    "nan heonteo neoneun goseuteu No
    meolli nari balgawa
    tumyeonghan neon No ijen naege dagawa
    niga namgin hyanggireul deodeumeo
    kkumman gatdeon geudaereul chatgo isseo
    nan heonteo neoneun goseuteu
    neon areumdaun goseuteu"

    Hai vai run lên thật nhẹ, tôi nhắm mắt, đưa tay bịt chặt tai, trốn tránh tiếng chuông vẫn liên hồi ngân vang. Không, không muốn nghe, tôi không muốn nghe nữa, không muốn nghe gì hết. Làm ơn, xin hãy để tôi yên, làm ơn...

    .

    Tôi và Diệp Anh quen nhau có lẽ từ lớp 8, khi mà hai đứa tình cờ ngồi cạnh bên trong một tiết học nhàm chán của giáo viên dạy thay. Có thể nói lớp tôi là một trong số những lớp đặc biệt nổi của trường. Nổi về độ quậy hơn quỷ sứ, về cả thành tích học tập ngang ngửa những lớp chuyên trường khác. Có lẽ vì lẽ đó mà giáo viên vào dạy lớp tôi cũng thả chúng tôi tự do hơn những lớp khác rất nhiều, đến vị trí ngồi cũng có thể tùy chọn mà!

    Diệp Anh là một cô bạn hoạt bát và xinh xắn. Tin tôi đi, chỉ cần gặp cô ấy một lần chắc chắn bạn sẽ ghi nhớ mãi cô ấy. Từ nụ cười tươi như nắng mai đến giọng nói ngân vang như tiếng chuông bạc, cả cái tính hoạt bát hiếu động của cô nàng. Nói chung, Diệp Anh là một cô bạn hoàn hảo về mọi mặt!

    Tôi không nhớ rõ là ai bắt chuyện trước trong chúng tôi. Có thể là tôi, cũng có thể cô ấy nhưng kể từ buổi học nhàm chán hôm đó, tôi và Diệp Anh trở thành đôi bạn thân. Chúng tôi dính lấy nhau tất cả mọi nơi. Lớp học, canteen cho đến sân bóng rổ hay phòng sinh hoạt club. Những câu thoại quen thuộc như kiểu:"Nếu mày không biến khỏi đây tao chắc chắn sẽ đạp mày đi" hay "Tha tao, kiếp trước tao nợ mày đúng không? Nếu không sao mày cứ dính tao như âm hồn vậy???" được chúng tôi hét lên với đối phương hàng ngày. Và khi kết thúc lời thoại, cả hai sẽ đưa mắt nhìn nhau rồi cười ầm ĩ. Mọi chuyện có lẽ sẽ mãi ổn như thế nếu không có một ngày Diệp Anh thông báo với tôi về bạn trai của mình...

    - Lam, Lam, tới đây! Nhìn này, đẹp trai không?

    Trong tấm ảnh mà cô bạn thân chìa ra cho tôi xem là hình của đội bóng rổ năm ngoái. Nếu tôi nhớ không lộn bọn họ học trên chúng tôi một khóa, là những người được mệnh danh là niềm kiêu hãnh của trường. Tôi nhíu mày nhìn chăm chú vào gương mặt được room cận cảnh của anh chàng đội trưởng, trong bộ óc vĩ đại liên tục hiện ra từng cái tên một. Tới khi tìm được tên của anh ta đã là chuyện của năm phút sau.

    Trên gương mặt xinh xắn của Diệp Anh lộ rõ niềm hạnh phúc, đơn giản vì người thương vừa ngỏ lời mời nó tham gia couple trong buổi prom chia tay khối mười hai tối nay. Và đương nhiên người thương của nó chính là Hoàng, đội trưởng đội bóng rổ huyền thoại cũng là thần tượng của tôi một thời. Tôi thừa nhận, Hoàng không phải rất đẹp trai hay có sức thu hút người nhìn quá mức nhưng ở anh ấy luôn toát lên nét gì đó khiến người nhìn không thể rời mắt được. Thân nhau một năm tuy không phải nhiều nhưng chuyện Hoàng và Diệp Anh là một cặp thực sự khiến tôi phải suy nghĩ nhiều. Cô bạn thích anh ấy ở điểm nào? Là nụ cười ngây ngô với má lúm đồng tiền hiện lên mỗi khi anh vui vẻ? Hay là tiếng ca ngọt ngào lúc anh đứng trước toàn trường, hét thật to vào micro rằng muốn gửi tặng bài hát do anh tự viết lời tới cô gái mà anh yêu? Tôi không biết... Dù đã tự vấn rất nhiều nhưng kết quả tôi thu được vĩnh viễn là một số 0 tròn trĩnh...

    - Diệp Anh, về nhanh lên, sắp mưa rồi!

    - Xin lỗi mày, hôm nay tao hẹn với Hoàng, đi trước nhé!

    ...

    - Diệp Anh, tao chết đói đây, mày có đi nhanh không???

    - A! Hôm nay hẹn đi ăn với... Mày chịu khó... Này này!! Từ từ đã, tao xin lỗi mà... Đừng giận tao mà Lam Lam... A a...

    ...

    - Diệp...

    - Xin lỗi, tao hẹn với Hoàng rồi...

    ...

    Không còn tiếng quát tháo và cười đùa của chúng tôi trên hành lang như trước đây, thế vào đó là vài câu đối thoại ngắn ngủi và tiếng gọi trầm ấm đầy từ tính của Hoàng dành cho Diệp Anh. Lặng nhìn theo cái bóng nhỏ nhắn của cô bạn bên anh, lại nhìn bàn tay hai người nắm chặt, tôi biết tôi đã để lỡ cơ hội cuối cùng của mình...

    .

    Khoảng cách giữa tôi và Diệp Anh trở nên xa dần, tôi cũng thôi thói quen tìm kiếm bóng dáng người bạn trong đám đông học sinh đứng chen chúc nhau trên sân trường thay vào đó là một mình lầm lũi bước đi giữa tiếng nô đùa của lũ bạn. Có lẽ... tôi đang dần trở về làm tôi của ngày xưa, một tôi cù lần, xấu tính và khó gần.

    .

    Con ngõ nhỏ khoảng 5h chiều không hiểu sao vắng người lạ. Tôi đút hai tay vào túi áo, vừa đi vừa khe khẽ ngân nga câu hát của bản nhạc đang phát qua headphone. Giọng ca sĩ có chút trầm và ấm, giọng tôi lại cao, lúc hát lên nghe có vẻ kì kì, thực sự mà nói chính là tôi vừa hát vừa bật cười một mình. Chống tay lên hàng rào gỗ, tôi lấy người bật nhảy qua nó, băng qua khoảng sân cũ mọc đầy cỏ dại, tôi bắt đầu lấy đà chạy nhanh về nhà mình. Nhớ trước đây, khi tôi và Diệp Anh còn chưa quen biết, đây chính là thú vui duy nhất trên đường về nhà của tôi mà con ngõ nhỏ này cũng chính là nơi duy nhất tôi cảm thấy bình yên...

    - Cô em, đi đâu đấy? Qua đây cùng bọn anh vui vẻ tí nào...

    - Khô... Không... Mấy, mấy người tránh ra...

    - Nào, em gái, lại đây. Bọn anh có làm gì em đâu. Lại đây nào

    - Không không!!! Cút! Cút đi! A...

    Tôi dừng chân tháo tai nghe, nghiêng đầu nghe tiếng hét vọng lại từ con ngõ bên cạnh. Âm thanh này... Trái tim không hiểu sao đập nhanh một nhịp, khoảng khắc tôi ý thức được hành động của mình thì chân đã chạy vụt đi. Tôi chạy ngược lại hướng của cái sân hoang, lấy đà nhảy khỏi hàng rào rồi trèo lên tường gạch cũ phủ đầy bụi rêu cuối cùng dừng lại tại một con hẻm nhỏ. Đảo mắt nhìn vào trong lần thứ hai trong ngày tim tôi lại đập hụt một nhịp...

    Con hẻm có chút tối tăm, cô gái dựa lưng vào tường, mái tóc cắt ngắn xõa dài sau lưng, gương mặt xinh xắn lộ rõ vẻ hoảng loạn. Xung quanh cô ấy là năm thằng con trai khác, nụ cười khả ố hiện rõ trên gương mặt. Tôi co nắm tay, điều chỉnh nhịp đập, cố gắng để không hét lên cái tên của Diệp Anh ngay lúc này.

    - Chúng mày, lần trước bị quật vẫn chưa đủ thảm sao giờ còn ra đây ghẹo gái?- Quăng tạm cặp sách ở một góc, tôi khoanh tay trước ngực cao giọng hỏi chúng nó. Sự xuất hiện đột ngột của người mới có lẽ khiến chúng giật mình, khoảnh khắc một trong năm tên quay lại tôi dám thề rằng đã thấy vẻ sợ hãi trên gương mặt hắn. Không hiểu sao khóe môi nhếch lên nụ cười mang ba phần chế nhạo, tôi từ từ tiến lên trước. Diệp Anh lúc nhận ra tôi sự vui mừng của cô nàng thì ít mà sợ hãi thì nhiều. Có lẽ còn quá nhiều điều về tôi mà cô bạn thân không hiểu được, tỉ dụ như chuyện tôi từng một thời cầm đầu lũ trẻ con trong xóm đi đánh nhau chẳng hạn.

    Năm thằng con trai và một đứa con gái, bạn nghĩ khi đánh nhau ai sẽ thắng? Lẽ đương nhiên nhiều người sẽ nghĩ cô gái bị dần cho tơi bời, nhưng điều đó hoàn toàn không áp dụng với đứa đã lên đai đen như tôi. Dễ dàng quật ngã năm thằng chỉ với vài chiêu đơn giản, tôi lạnh lùng dẫm lên ngực kẻ nằm gần nhất, cúi xuống nắm ngược tóc nó xách lên. Vẫn cái điệu bộ ngạo nghễ xem mình như bà hoàng tôi lôi nó tới gần nơi Diệp Anh đang đứng, nửa cười nửa không hất mặt nhìn nó:

    - Nhớ cho kĩ nhé. Cô ấy là người yêu của tao, lần sau chọn cho kĩ đối tượng rồi hẵng xuống tay. Chúng mày tốt nhất đừng để tao gặp nữa. Cút!

    Giơ chân đạp mạnh người ra xa, tôi cười khẩy nhìn bọn họ dìu nhau chạy trối chết. Tưởng sức lực tới đâu, ai nghĩ tới cũng chỉ là một lũ choai choai nhà giàu ham làm màu. Sau vụ này chắc chắn ba mẹ tôi sẽ lại được đón tiếp một đoàn khách ghé thăm đây. Cúi xuống nhặt cặp sách và quăng nó lên vai tôi quay lại nhìn Diệp Anh nhẹ nhàng mỉm cười. Trông cô nàng cứ như vừa tỉnh khỏi cơn mơ, ngơ ngác nhìn tôi rồi bất ngờ gào ầm lên:

    - Má! Lam!!! Mày làm tao sợ hết hồn đấy! Cái gì mà người yêu tao, cái gì mà cút! Ngầu quá thể!!

    Diệp Anh gần như đã gạt đi nỗi sợ ban đầu, giương lên đôi mắt long lanh như con mèo nhỏ nhìn tôi, bắt đầu màn líu líu lo lo như thường ngày. Nhìn Diệp Anh vẫn an toàn không hiểu sao tôi bỗng thấy lòng nặng trĩu. Những lời ra đến miệng nhưng lại nghẹn nơi đầu môi, mấp máy một hồi vẫn không có thanh âm nào thoát ra. Tôi siết chặt quai cặp cúi gằm mặt không dám đối diện cùng Diệp Anh. Thời gian chậm chạp trôi qua, cuối cùng tới khi Diệp Anh nhận ra sự khác thường của tôi rồi lo lắng gặng hỏi tôi mới dám nhìn thẳng vào mắt cô nàng. Hai tay lần nữa siết chặt, tôi nhắm mắt lặng lẽ nói ra những lời từ lâu tôi vẫn muốn nói:

    - Diệp anh này... Nếu tao nói những điều khi nãy tao nói đều là thật thì sao?

    - Huh? Cái gì là thật cơ?

    - Chuyện... mày là người tao... thích...

    - Thôi nào Lam! Bọn chúng cũng biến rồi, trò đùa này không vui chút nào!- Diệp Anh bĩu môi nguýt tôi, trong giọng nói mang vài tia giận dỗi.

    - Tao không đùa! Ta nói thật. Tao... thích mày Diệp Anh ạ...

    Khó khăn đem ba từ được tôi chôn dấu thật sâu trong lòng nói ra, tôi lặng lẽ nhìn thẳng vào mắt Diệp Anh, hai má nóng lên còn trái tim thì nhảy liên hồi trong lồng ngực. Diệp Anh mím môi nhìn tôi, hai mắt mở lớn ngỡ ngàng. Tôi biết cô ấy không tin vậy nên...

    Hai môi chạm nhau, cảm giác mềm mại nơi đầu môi, quyện cùng vị bạc hà thoang thoảng qua mũi. Tôi nhắm mắt làm theo những gì cảm giác sai bảo, đem môi mình áp lên môi Diệp Anh trao cho cô bạn nụ hôn đầu của tôi. Tôi nghe tiếng tim mình đập ngày càng nhanh, trong đầu nhẩm đếm từng giây trôi qua, mãi tới khi bị đẩy mạnh tôi mới từ từ ở mắt.

    Diệp Anh giống như vừa bị cái gì đó làm tổn thương, đôi mắt mèo mở lớn nhìn tôi bàng hoàng.

    - Lam... mày... Mày... là Bi...?

    Giây phút nghe được câu hỏi đó, tôi biết tia hy vọng cuối cùng của mình đã vụt tắt. Cúi xuống che đi đôi mắt dần hoe đỏ, tôi khẽ lắng đầu cười nhạt.

    - Là les, không phải bi. Tao...

    Không cần nhìn, tôi cũng có thể đoán ra phản ứng của Diệp Anh là như thế nào. Mỗi lần nghĩ tới vẻ mặt hoảng sợ và xen chút... ghét bỏ của cô bạn không hiểu sao tôi lại thấy nghẹt thở. Hít sâu vào một hơi nhằm ngăn không cho nước mắt chảy xuống, tôi nhếch môi nhìn Diệp Anh khàn khàn nói tiếp:

    - Sao nào? Bất ngờ? Ghê tởm? Hay sợ hãi?? Nói gì đi chứ đừng nhìn tao mãi như vậy.

    - Lam... mày... mày...- Tôi thấy rõ trong đôi mắt nâu cà phê của Diệp Anh là sự sợ hãi và hoảng loạn. Nhỏ lắp bắp nói, loạng choạng lùi về sau và đến khi lưng va chạm mạnh với bức tường thì mới ngừng lại. Tôi biết nhỏ vẫn không dám tin, càng biết nhỏ vẫn nuôi hi vọng đây là trò đùa dai của tôi. Nhưng tiếc một điều, lần này tôi không đùa.

    Đưa tay nắm lấy những lọn tóc hơi dài rủ trước vai Diệp Anh tôi cười trêu chọc, không chút ngần ngại nhìn thẳng vào mắt cô bạn. Tôi không biết vẻ mặt của tôi lúc đó là gì. Là đau đớn, mệt mỏi, chán nản hay tuyệt vọng. Nhưng tôi biết nó đủ dọa cho Diệp Anh sợ chết khiếp. Gương mặt cô bạn từ từ phóng lớn trước mắt tôi một lần nữa. Lần thứ hai trong một buổi chiều, tôi đem môi mình áp lên môi người bạn thân bất chấp kết quả tôi biết mình sẽ nhận được như thế nào.

    "Thịch... thịch..."

    "Chát..."

    Diệp Anh che miệng nhìn tôi, chẳng biết từ lúc nào mắt nhỏ đã ngân ngấn đầy nước mắt. Có lẽ là khi môi tôi áp vào môi nhỏ lần hai chăng? Nhưng điều đó giờ liệu quan trọng sao? Ánh mắt nhỏ nhìn tôi là gì thế kia?? Tổn thương? Hay hoảng sợ?

    Ha ha... Tổn thương sao? Tôi tự hỏi nhỏ vì cái gì mà tổn thương nào? Người tổn thương nhiều nhất thiết nghĩ là tôi chứ nhỉ? Ha ha, ha ha...

    Một cơn gió vụt ngang qua người, Diệp Anh ôm túi xách trong ngực, cúi người chạy đi. Khoảnh khắc nhỏ lướt ngang qua người tôi nhìn thấy những giọt nước bắt đầu lăn dài trên má nhỏ. Thì ra... Diệp Anh cũng khóc sao?

    "Tách... tách..."

    Cảm giác lạnh lạnh trượt trên bên má nóng rát, tôi đờ đẫn ngửa đầu nhìn trời. Mưa rồi... Mưa cuối xuân có chút gì đó lành lạnh. Mưa men theo má, theo kẽ môi chảy vào miệng tôi mang theo vị mặt chát và một chút bụi đất. Tôi che mặt khe khẽ lắc đầu.

    Buổi chiều mưa hôm đó, tôi không biết mình đã đứng bao lâu ngoài trời, cũng không biết tôi đã khóc, đã cười bao lâu, lại càng không biết bản thân làm cách nào về được đến nhà. Chỉ biết khi tôi tỉnh lại đã là chuyện của hai ngày sau. Kết quả của buổi dầm mưa, tôi lên cơn sốt nằm liệt giường hai ngày. Sáng ngày thứ ba, dù mẹ có cản bao nhiêu lần tôi vẫn khoác áo đồng phục vào người và lê bước đến trường. Tôi biết ngày hôm nay sóng gió sẽ nổi lên trên đầu mình...

    .

    Sân trường sau những ngày mưa thường trở nên vô cùng trơn trượt. Tôi ngã quỵ giữa đám con trai, khắp cơ thể là những vết thương lớn nhỏ. Tóc dài rối tung tán loạn trên đất, áo trắng chi chít những vết giày dẫm đạp, hai bên má tôi hằn rõ từng vết tay đỏ ửng. Mùi máu tanh xộc lên miệng, tôi lặng lẽ khóc. Hoàng khoanh tay đứng trong một góc tường, cao ngạo nhìn tôi như ông hoàng nhìn lũ sinh vật thấp hèn. Ánh mắt đó giống như đang cười nhạo, lại giống như có chút thương hại, mỉa mai. Tôi biết, Diệp Anh đã đem chuyện ngày đó kể với bạn trai mình, nhưng tôi có trăm ngờ vạn ngờ cũng không ngờ tới Hoàng sẽ thuê trường ngoài đến dằn mặt tôi như vậy.

    Cơ thể đau đớn tưởng muốn ngất đi, tôi đã cố rất nhiều lần mà chẳng thể gượng dậy nổi, cuối cùng đành ngoan ngoãn nằm trên nền đất lạnh. Cơn sốt cao chưa giảm, lại thêm mất máu và bị đánh quá nhiều làm hai mắt tôi dần hoa lên. Không phải chứ, đừng nói tôi phải nằm ngất ở đây nhé! Ha ha, chuyện này không vui tí nào.

    Gót giầy của ai đó dẫm mạnh lên đầu tôi, tiếp đến là một tràng cười khinh khỉnh. Tôi nhắm mắt cố không để lọt tai những lời Hoàng đang nói nhưng tôi càng giả bộ không nghe,lực chân của hắn càng mạnh. Ha ha, thử nhìn mà xem, lúc này tôi có bao nhiêu thảm hại??

    ...

    .

    Lần thứ hai tỉnh lại, tôi phát hiện bản thân đã nằm trong phòng y tế của trường, xung quanh là ban giám hiệu cùng ba mẹ. Vừa thấy tôi tỉnh lại, mẹ đã khóc như mưa lao tới, còn ba tôi ông chỉ đứng đó lẳng lặng nhìn tôi. Trong cái nhìn đau đáu chất chứa bao tâm sự của người đã nếm trải đủ gian truân cuộc đời, tôi đọc được sự xót xa cùng đau đớn của ba. Tôi đảo mắt, nhìn đến Diệp Anh đứng lặng lẽ trong góc phòng, mái đầu cúi xuống thật thấp che đi gương mặt xinh xắn của cô bạn. Trong một khắc đó, trái tim tôi chùng xuống, tôi biết ba mẹ đã biết chuyện.

    Ba tôi trao đổi gì đó với chủ nhiệm, mẹ thì bần thần ngồi cạnh giường, thay tôi vuốt lại mái tóc lòa xòa rối tung. Không hiểu sao, nhìn đến những nếp nhăn hằn trên mặt mẹ, tôi thấy mắt mình cay xè. Muốn khóc thật to, muốn ôm lấy mẹ, muốn rúc vào lòng mẹ như ngày thơ bé nhưng cơ thể lại yếu đến mức không thể động nổi, tôi đành nằm đó, rơi nước mắt trong im lặng.

    Hoàng bị kỉ luật nặng nề, không chỉ hủy toàn bộ thành tích học tập mà còn trực tiếp đuổi khỏi trường, nếu không phải ba mẹ hắn dùng tiền bưng bít, tôi thật nghi ngờ vụ này có phải dẫn đến cả công an hay không. Ba mẹ tôi xót con gái nhưng chẳng thể làm gì được. Dù gì chuyện con gái mình đồng tính rồi bị người ta đánh dằn mặt cũng đâu phải điều hay ho gì mà khoe ra đúng không?

    Hai tuần sau lần đánh hội đồng hôm đó tôi cũng thôi học tại trường. Hiện giờ mỗi ngày tôi trôi qua đều ở trong bốn bức tường lạnh lẽo. Không liên lạc với bạn bè, không có ai để sẻ chia hay than vãn, tôi bó gối ngồi sát bên cửa sổ dõi mắt nhìn ra ngoài bầu trời quang đãng. Đến bao giờ những người như tôi mới không bị nhìn bằng ánh mắt kì thị, soi mói nữa? Đồng tính thì đã sao? Lẽ nào vì đồng tính nên chúng tôi không có quyền được tồn tại, được thể hiện tình cảm của mình sao??

    "Cạch..."

    Của phòng bất ngờ bật mở, mẹ tôi lặng lẽ đi vào, theo sau đương nhiên là người đàn ông duy nhất trong nhà- ba tôi. Tôi hững hờ đưa mắt nhìn họ rồi lại gục đầu bên ô cửa kính, hoàn toàn làm lơ đi ánh mắt của hai người. Khác với mọi lần, mẹ tôi không cố gắng khuyên tôi ăn uống một chút gì hay chăm lo cho bản thân, lần này mẹ chỉ lẳng lặng nhìn tôi không nói. Tôi biết ánh mắt của bà đang dõi theo tôi, ẩn sâu trong đó là nỗi xót xa và đau đớn vô ngần. Ừ thì, có người mẹ nào biết tin con gái mình khác người mà vui vẻ chấp nhận, cổ vũ cho họ đâu chứ. Thực sự ba mẹ không từ mặt tôi luôn là tôi đã thấy mình rất may mắn rồi.

    - Lam, xếp quần áo đi con. Ngày mai... ba mẹ đưa con lên viện...

    Câu nói của bà vang lên, phá tan sự im lặng vốn có của căn phòng. Chỉ là một câu nói, dù nhẹ nhàng nhưng khiến tim tôi quặn thắt đau đớn. Bệnh viện...? Ba mẹ... hai người cư nhiên muốn tôi đi bệnh viện?? Cứng ngắc xoay đầu lại đối diện với hai người đã sinh thành ra mình tôi mở lớn hai mắt nhìn họ, cổ họng nghẹn ắng mỗi lần muốn nói gì đó mà chỉ có tiếng "ú ớ" vô nghĩa phát ra. Chẳng biết từ bao giờ tôi đã khóc...

    - Khô... Không... Con không đi, không đi đâu hết!! Con không có bệnh!! Con không... không có... hức... hức... bệnh gì hết!!

    - Không, Lam, con ngoan. Nghe mẹ nói, nghe ba nói. Con có bệnh, con cần chữa. Cô hai con nói bệnh này có thể chữa được. Nghe mẹ đi con, chỉ một thời gian, một thời gian con sẽ khỏe thôi...

    Mẹ dịu dàng ôm tôi vào lòng, vừa chậm rãi vuốt ve tóc tôi vừa nức nở nói. Mẹ tôi cũng đã khóc.

    Tôi giãy dụa tránh khỏi cái ôm của mẹ, răng cắn chặt vào môi đến bật máu. Tôi đẩy mẹ ra lắc đầu nguầy nguậy nước mắt liên tục rơi xuống như mưa. Không, tôi không đi đâu hết! Tôi không bệnh, tôi là người bình thường!!!

    - Mẹ, ba!! Con xin hai người!! Con không có bệnh, con là người bình thường. Xin hai người đứng bắt con đi viện, con không... không có bệnh thật mà...- Tôi níu lấy áo mẹ vừa khóc vừa nói. Nước mắt men theo má, chảy vào khoảng miệng theo mỗi lời của tôi lại tạo nên cái vị đắng ngắt. Tôi muốn gào lên với mẹ rằng tôi không có bệnh nhưng không hiểu sao lại chẳng lời nào thốt ra được. Bất lực, tôi liều mạng lắc đầu. Khóc và lắc đầu, tôi giống như thực sự phát điên mà níu lấy mẹ tôi nhìn bà với ánh mắt tuyệt vọng. Vì sao... vì sao...

    "Chát..."

    Cảm giác bỏng rát truyền đến bên má, tôi đưa mắt nhìn ba, đờ đẫn, vô hồn...

    - Mày... Mày nói mày không bệnh?? Không bệnh sao mày lại nói yêu cái Diệp Anh?? Không bệnh sao mày để người ta đánh mày ra như vậy hả con?? Nói đi, mày nói đi!!

    Ba tôi vung tay, giọng nói khản đặc. Tôi trân trân nhìn vào mắt ông môi mấp máy liên hồi. Tôi biết ba muốn đánh tôi nhưng ông không nỡ xuống tay. Những nếp nhăn hằn rõ trên gương mặt góc cạnh, mái đầu hoa âm dường như nhiều thêm vài sợi bạc. Hai tuần, chỉ hai tuần mà cả ba và mẹ tôi đều già đi trông thấy. Tôi cụp mắt, những giọt nước nóng hổi vẫn thi nhau lăn trên gò má bỏng rát. Tay phải vung lên của ba tôi bị mẹ giữ lại, bà ôm lấy ông lắc đầu. Ngày hôm đó một nhà ba người chúng tôi lặng lẽ khóc, khóc cho tôi, cho tương lai mù mịt của đứa con gái mà họ vô ngần yêu thương...

    .

    Chiều muộn, tôi co mình trong tấm chăn mỏng dính, hai vai run lên từng hồi, đôi mắt đỏ hoe sưng húp do khóc quá nhiều. Những câu hỏi vẫn không ngừng vang lên trong tâm trí, quấn quýt lấy suy nghĩ của tôi ép buộc tôi phải luôn nghĩ về chúng. Lời ba nói hồi chiều lại một lần nữa xuất hiện, tôi cắn môi, nước mắt rơi ra ngày một nhiều thấm ướt cả một mảng chăn.

    Tại sao? Tại sao? Thì ra đồng tính cũng là bệnh ư? Tôi sinh ra như vậy cũng là một cái tội đúng không? Có phải tôi không đáng tồn tại trên đời không?? Nếu như... nếu như tôi chết đi,... chết đi thì sao??

    Suy nghĩ bất ngờ xuất hiện, tôi giống như tìm thấy một lỗi thoát mà bật hẳn dậy. Chết đi? Đúng vậy. Nếu tôi chết đi ba mẹ sẽ không phải xấu hổ vì một đứa con gái như tôi. Mọi người sẽ không phải gai mắt vì sự xuất hiện của một đứa... bệnh hoạn? Những suy nghĩ liên tục nổi lên, không hiểu sao tôi bỗng nhiên bật cười như điên dại. Trong bóng tối, tiếng cười của tôi vang vọng một cách lạ kì. Cười, cười vì gì tôi cũng chẳng rõ. Có thể là tiếng cười tự xót cho bản thân, cũng có thể là tiếng cười giễu cợt, tôi cũng không biết, chỉ biết tôi cứ cười, cười mãi như thế tới khi mệt lả mới dừng lại.

    Chết đi. Đúng vậy, chỉ cái chết mới giải thoát tôi khỏi cuộc sống này...

    .

    Trời về chiều nhuộm lên sân thượng một mảng đỏ rực. Tôi ngẩn ngẩn nhìn mặt trời khuất dần sau dãy núi đưa tay cố nắm bắt lấy những tia nắng cuối cùng trong ngày. Gió khẽ thổi khiến mái tóc của tôi bay loạn. Gió mát và hơi lạnh. Tôi ngửi thấy trong gió cái mùi hoa sữa ngai ngái, cái mùi mà tôi từng yêu vô cùng. HÌnh như quyện vào đó còn có mùi thoảng thoang thoảng của mấy chậu bông mẹ tôi trồng trên ban công. Những cảnh vật tưởng chừng tầm thường trong giây phút này với tôi bỗng trở nên thiêng liêng lạ.

    Tôi cúi người, đặt phong thư mới viết xuống cạnh chậu hồng tôi đã mua tặng ba mẹ nhân kỉ niệm ngày cưới của hai người. Những dòng chữ ngay ngắn xếp cạnh nhau, nối tiếp nhau trên trang vở tôi chẳng bao giờ còn dùng đến. Chậm rãi, tôi từ từ đứng thẳng người trên lan can sân thượng, giang rộng hai tay như muốn ôm trọn tất cả những gì quen thuộc nhất vào lòng. Lần cuối, đây sẽ là lần cuối tôi được thấy nơi này, thấy những cảnh vật gần gũi mà tôi từng không để ý...

    "Cạch..."

    - Lam!!!! Con làm gì vậy!! Xuống ngay! Mau xuống ngay!!!

    Cửa sân thượng bất ngờ bật mở, ba tôi hoảng hốt đến độ làm rơi đổ cả xô nước tưới cây. Tôi quay lại nhìn ba, khóe miệng khẽ cong lên thành một nụ cười.

    Nắng cuối ngày hắt lên mặt tôi từng tia ửng đỏ, gió vờn quanh khiến mái tóc bay loạn, đôi môi tôi khẽ mấp máy. Lẫn trong tiếng gió, trong bước chạy vội vã của ba tôi, tôi nghe thấy mình khẽ nói- câu nói từ lâu tôi vẫn luôn muốn nói với ba mẹ, câu nói cuối cùng của tôi trên đời này...

    "Con xin lỗi..."

    "Xin lỗi vì con là người đồng tính, không chỉ khiến ba mẹ xấu hổ với người ta mà còn khiến ba mẹ lo lắng cho con"

    "Con xin lỗi vì không thể báo đáp công ơn dưỡng dục của ba mẹ mà đã lựa chọn ra đi như vậy"
    "Con xin lỗi vì con sinh ra khác người, vì con mà ba mẹ phải bị người ta chửi rủa"


    "Vì con, tất cả chỉ đơn giản vì con là người đồng tính."
    "Nếu xã hội này không thể dung nạp nổi con, con đành lựa chọn bỏ đi tất cả. Có lẽ con sẽ tìm thấy một thế giới khác ở nơi nào đó, một nơi có thể chứa chấp những người như con."


    "Nếu có kiếp sau, con xin lại được làm con ba mẹ, chắc chắn con sẽ báo hiếu cho hai người. Còn kiếp này, hãy tha lỗi cho đứa con bất hiếu vì phụ công ơn của ba mẹ."

    "Ba ơi, mẹ ơi...

    "Con xin lỗi..."

    ----------------------The end--------------------
     
    Bài viết mới
    Trộm thời gian
    Trộm thời gian bởi Chân Nguyên, 9/1/18 lúc 10:43
Nhị Gia Vô Thường
Tổ hợp một cặp lầy và nhây
Một người chuyên đăng truyện (Gió)
Và một kẻ nửa năm không ra fic một lần (còn lại)
Thích đào hố và ngại đi lấp

Bình luận

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Shiro Yoshiwara, 22/3/17.

Chia sẻ trang này