Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Oneshot [TPS] Đời con gái

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Cậu Vàng vô đuỵt, 12/2/17.

By Cậu Vàng vô đuỵt on 12/2/17 lúc 21:18
  1. Cậu Vàng vô đuỵt

    Cậu Vàng vô đuỵt I'M VNMP Thành viên BQT ✩✩✩ ๖ۣۜV.I.๖ۣۜP ✩✩✩ Đào Tác Giả PeachTrans Nouvelles Team Quản Lý Nhóm

    Tham gia ngày:
    2/9/16
    Bài viết:
    4,899
    Đã được thích:
    1,651
    Điểm thành tích:
    3,359
    [​IMG]

    Tên truyện: Đời con gái

    Tên tác giả: [SG=M] Gió và Suối

    Thể loại: Slice of Life

    Độ dài: Oneshot

    Tình trạng truyện: Đã hoàn.

    ***
    Con phố nhỏ vắng người qua lại, tiếng lá đưa xào xạc, hòa quyện cùng thanh âm có chút ồn ào từ xa xa vọng vào.

    Gió khẽ thổi khiến tán cây xao động, làm chiếc lá chao nghiêng như vô tình mà cố ý rơi xuống trên bờ vai cô gái kia. Chiếc váy trắng hơi phất nhẹ trong gió. Mái tóc đen xõa dài che đi gần hết gương mặt, như muốn che đi đôi vai gầy đang run lên từng hồi.

    Run lên là do thu về hay là...vì khóc đây?

    Tiếng khóc thật nhẹ, trong con hẻm đó càng trở nên vang vọng khiến người ta buộc lòng phải ngoái lại nhìn. Nhưng tiếng khóc ấy không kéo dài bao lâu khi cô gái ấy cố gắng đứng lên. Dứt khoát quẹt đi giọt nước còn vương trên mi. Một nụ cười và một giọt nước mắt. Rồi lại quẹt đi. Và lần này, là một nụ cười hoàn chỉnh. Khó coi hệt như bước đi xiêu vẹo của cô gái ấy vậy.

    Chiếc váy trắng tinh khôi có chút bẩn từ từ khuất dần, trả lại cho con phố sự tĩnh lặng vốn có của nó.

    .

    .

    .

    .

    - Ở đây này!

    - Em đến sớm thế? Còn mười mấy phút nữa mà!

    Tôi đang quen một người.

    Anh ấy có thể không đẹp như người ta, không giàu có gì, không đi xe xịn, không nuông chiều tôi. Nhưng một điểm chính xác là anh ấy rất tốt. Hẹn nhau lúc 9 giờ sáng. Nhưng 8 rưỡi đã tới rồi. Chỉ tiếc là do tôi quá háo hức, đến độ đi sớm hơn gần một tiếng đồng hồ mà thôi.

    - Đi nào.

    Anh ấy cũng rất dịu dàng. Tuy không có tính nhõng nhẽo nhưng đôi khi vẫn cảm thấy, anh có gì đó lạ lắm. Và một điểm làm tôi rất hoang mang, nói đúng hơn khá là bối rối.

    Chúng tôi quen nhau đã hơn ba năm, giận nhau cũng chưa hề có. Đi chơi với nhau cũng không ít. Nhưng nắm tay còn xảy ra chứ hôn thì thôi khỏi bàn, dù chỉ một lần cũng không có. Nghe có vẻ lạ nhỉ!


    Tôi năm nay là sinh viên năm cuối, còn anh thì đã ra trường. Chỉ còn vài tháng nữa là tôi sẽ tốt nghiệp. Tưởng tượng đến đó, tôi lại không nhịn được cười. Đến nỗi, khiến anh phải hỏi gì đấy nữa. Anh mà biết thì chắc tôi đào lỗ chui xuống luôn quá.

    - Hôm nay nhìn em vui thật đấy!

    - Anh chấp nhận hẹn hò, đương nhiên là em vui rồi.

    Hai tháng. Kể từ lần hẹn hò cuối cùng cho đến giờ. Anh luôn tìm cách từ chối. Có khi là bận công việc, có khi lại là lý do nào đó khác. Đến nỗi, có những lúc, tôi ức đến phát khóc, sợ đến nỗi phải điện chỉ để nghe tiếng alo của anh. Tôi sợ anh tránh mặt mình. Sợ khi phải nghĩ đến viễn cảnh, anh có người khác.

    Nghĩ đến đó, bất giác, tôi nắm chặt tay anh hơn. Len lén nhìn anh, tâm tư tôi trùng xuống, cố gắng gượng cười.

    Anh đang ở đâu vậy?

    - Anh này, em cũng sắp ra trường, anh nghĩ em nên chọn công ty nào?

    Tôi lại len lén nhìn anh, mong chờ khoảnh khắc nhìn anh đang suy nghĩ để trả lời, chỉ mong là thế. Dẫu biết, là không thể kéo anh về chỉ bằng một câu hỏi được. Tôi cố gắng lắc đầu để cho nhẹ bớt đi, để tống các câu hỏi ngờ vực về anh ra nơi khác. Tất cả chỉ là do ồn ào, nên anh không nghe thấy mà thôi.

    Anh càng lúc càng xa khỏi tôi.

    .

    .

    Chúng tôi lên xe buýt để đến chỗ hẹn. Trên xe, có hai chỗ ngồi còn trống nhưng lại cách xa nhau. Tôi buông tay anh ra, ngồi vào chỗ ở gần đầu xe. Còn anh, lặng lẽ xuống hàng ghế trống cuối xe ngồi.

    Mắt tôi có lẽ đã rất đỏ. Có lẽ chỉ thêm một vài thứ nữa thôi sẽ rơi lệ mất. Tôi lấy một chiếc gương nhỏ ra. Không dám quay lưng lại, chỉ dám nhìn anh qua chiếc gương nhỏ ấy. Anh chẳng nhìn tôi, chỉ buồn buồn dựa vào thành kính, lâu lâu nén tiếng thở dài lại.

    Nửa tiếng hôm đó đối với tôi là sự lặng lẽ của cuộc đời.

    Anh đã xa tôi thật rồi.

    .

    .

    Tôi còn chẳng biết, anh có nhớ nơi mình hẹn nhau không. Thật sự là tôi không muốn thử. Nhưng, bản tính tôi là thế. Tôi xuống xe một mình. Đứng đó chờ anh.

    Từng người một đi xuống. Đông đúc. Chen lấn. Ồn ào. Rồi chẳng còn ai xuống nữa.

    Chiếc xe lăn bánh đi. Lăn mãi. Xa thật xa.

    Tôi vẫn đứng yên đó, chẳng dám ngẩng mặt lên. Tôi bịt thật chặt tai mình lại.

    Anh đã quên.

    .

    .

    Tôi bước đi, đến điểm hẹn một mình. Mặc kệ chiếc điện thoại rung từng hồi trong túi.

    Một nhà sách tồi tàn, sắp đóng cửa – là nơi tôi gặp anh, yêu anh và cũng là nơi tôi và anh đến với nhau.

    Tôi bắt máy, là cuộc gọi của anh.

    - Anh xin lỗi. Anh không để-

    - Anh này.

    Tôi im lặng, mọi thứ như đang bóp nghẹt lấy thanh quản, đến nỗi cất giọng lên thôi cũng rất khó.

    - Anh...có người khác rồi sao?

    Nước mắt tôi rơi ra. Một giọt, hai giọt, rồi nhiều đến mức tôi chẳng thể nào đếm nổi nữa.

    - Anh xin lỗi. Anh...là gay.

    Tôi òa khóc.

    - Vậy sao anh không nói? Tại sao anh lại chấp nhận quen em? Tại sao thế?

    Hỏi anh nhưng có lẽ là hỏi bản thân.

    Dẫu biết từ lâu anh như thế, nhưng tôi vẫn cứ đâm đầu theo.

    Dẫu biết, anh chẳng hề yêu tôi, nhưng vẫn mặc kệ gạt bỏ qua.

    Dẫu biết thế, nhưng là do tôi không chấp nhận sự thật.

    - Anh xin lỗi.

    - Đừng xin lỗi. Anh không có lỗi gì cả đâu.

    Chia tay rồi. Đã không thể tiếp tục được nữa. Tiếng tít tít từng hồi cứ thể vang lên trong đầu tôi.

    Tôi mở điện thoại, lia nhanh qua một số.

    - Alo?

    - Xin lỗi. Chị cho em hủy...buổi xem váy cưới hôm nay được không ạ?

    Tôi không biết. Không hề biết, câu trả lời kia là gì. Đã tưởng tượng hàng ngàn lần, được nắm tay anh, mặc chiếc váy cưới đi hết cuối con đường. Đã tưởng tượng nhiều lần lắm.

    Tôi muốn khóc, muốn gào, muốn thét đủ kiểu. Nhưng cuối cùng, tôi vẫn chỉ có thể lặng lẽ để giọt nước mắt kia tự rơi ra. Chẳng thể làm gì khác được cả. Ba năm cũng đã đủ cho sự ương bướng của bản thân rồi.

    .

    .

    .

    .

    Con phố nhỏ vẫn vắng người qua lại, bóng váy trắng lúc ẩn lúc hiện giữa những lối ngoặt. Đôi vai gầy vẫn run lên thật khẽ, hai gò má vẫn nhọe nhòe những giọt nước. Nhưng lẫn trong đau thương, có thứ gì đó chậm rãi lan tỏa...

    Nhẹ nhàng.

    Thật nhẹ nhàng.

    “Đời con gái, một lần mặc váy cưới...khó lắm sao?”

     
    Bài viết mới
    Hãy để em yêu anh!
    Hãy để em yêu anh! bởi Kingaria, 7/6/18 lúc 10:52
    Chỉnh sửa cuối: 12/2/17
    Skylar, Gió, Kingaria and 2 others like this.

Bình luận

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Cậu Vàng vô đuỵt, 12/2/17.

    1. Hồ Ly
      Hồ Ly
      Muốn mở bài Duyên phận ghê
    2. Lazy Libra
      Lazy Libra
      Chào Aqua và Gió, lời đầu tiên là cảm ơn đã đặt hàng ở shop <3

      Fic có phần hơi rối não một chút, một chút thôi...

      Và bây rờ là ném gạch quăng đá phi dép các kiểu :vv

      Bản gốc - Lỗi + sửa - Sửa trực tiếp trong bản gốc

      Con phố nhỏ vắng người qua lại, tiếng lá đưa xào xạc, hòa quyện cùng thanh âm có chút ồn ào từ xa xa vọng vào.
      ~> Lủng củng
      ~> "ồn ào" không hợp với "có chút" đâu, nên đổi từ khác đi.
      ~> Chỉ cần dùng một chữ "xa" thôi.


      Gió khẽ thổi khiến tán cây xao động, làm chiếc lá chao nghiêng như vô tình mà cố ý rơi xuống trên bờ vai cô gái kia. Chiếc váy trắng hơi phất nhẹ trong gió. Mái tóc đen xõa dài che đi gần hết gương mặt, như muốn che đi đôi vai gầy đang run lên từng hồi.
      ~> Lủng củng.
      ~> Đã "hơi" rồi thì không cần "nhẹ", và ngược lại.
      ~> Lặp từ.

      Run lên do thu về hay ...vì khóc đây?
      ~> Lặp từ.
      ~> Mị thực sự không hiểu, thu về thì có liên quan đến run sao? o_O
      ~> Lỗi trình bày, sau dấu ba chấm cách ra.


      Tiếng khóc thật nhẹ, trong con hẻm đó càng trở nên vang vọng khiến người ta buộc lòng phải ngoái lại nhìn. Nhưng tiếng khóc ấy không kéo dài bao lâu khi cô gái ấy cố gắng đứng lên. Dứt khoát quẹt đi giọt nước còn vương trên mi. Một nụ cười và một giọt nước mắt. Rồi lại quẹt đi. Và lần này, là một nụ cười hoàn chỉnh. Khó coi hệt như bước đi xiêu vẹo của cô gái ấy vậy.
      ~> Lặp từ.
      ~> Nên để nối hai câu lại, mặc dù tách ra thì cũng không sao.


      Chiếc váy trắng tinh khôi có chút bẩn từ từ khuất dần, trả lại cho con phố sự tĩnh lặng vốn có của nó.

      ~> Nên bỏ từ này đi, câu rườm rà.

      .

      .

      .

      .

      - Ở đây này!

      - Em đến sớm thế? Còn mười mấy phút nữa mà!

      Tôi đang quen một người.

      Anh ấy có thể không đẹp như người ta, không giàu có gì, không đi xe xịn, không nuông chiều tôi. Nhưng một điểm chính xác là anh ấy rất tốt. Hẹn nhau lúc 9 giờ sáng. Nhưng 8 rưỡi đã tới rồi. Chỉ tiếc là do tôi quá háo hức, đến độ đi sớm hơn gần một tiếng đồng hồ mà thôi.

      ~> Đoạn này có thể làm cho người đọc nhầm lần giữa việc "tôi" đi sớm hơn "anh" gần một tiếng và đi sớm hơn giờ hẹn gần một tiếng.

      - Đi nào.

      Anh ấy cũng rất dịu dàng. Tuy không có tính nhõng nhẽo nhưng đôi khi vẫn cảm thấy, anh có gì đó lạ lắm. Và một điểm làm tôi rất hoang mang, nói đúng hơn khá là bối rối.

      Chúng tôi quen nhau đã hơn ba năm, giận nhau cũng chưa hề có. Đi chơi với nhau cũng không ít. Nhưng nắm tay còn xảy ra chứ hôn thì thôi khỏi bàn, dù chỉ một lần cũng không có. Nghe có vẻ lạ nhỉ!


      Tôi năm nay là sinh viên năm cuối, còn anh thì đã ra trường. Chỉ còn vài tháng nữa là tôi sẽ tốt nghiệp. Tưởng tượng đến đó, tôi lại không nhịn được cười. Đến nỗi, khiến anh phải hỏi gì đấy nữa. Anh mà biết thì chắc tôi đào lỗ chui xuống luôn quá.

      ~> Nên bỏ từ này đi, vì nó có thể gây nhầm lẫn là "anh" hỏi "gì đấy nữa".
      ~> Bỏ dấu phẩy đi.


      - Hôm nay nhìn em vui thật đấy!

      - Anh chấp nhận hẹn hò, đương nhiên là em vui rồi.

      Hai tháng. Kể từ lần hẹn hò cuối cùng cho đến giờ. Anh luôn tìm cách từ chối. Có khi là bận công việc, có khi lại là lý do nào đó khác. Đến nỗi, có những lúc, tôi ức đến phát khóc, sợ đến nỗi phải điện chỉ để nghe tiếng alo của anh. Tôi sợ anh tránh mặt mình. Sợ khi phải nghĩ đến viễn cảnh, anh có người khác.

      ~> Không hiểu sao nhưng mị thích đoạn này, mặc dù nó cũng tương đối bình thường :3

      Nghĩ đến đó, bất giác, tôi nắm chặt tay anh hơn. Len lén nhìn anh, tâm tư tôi trùng xuống, cố gắng gượng cười.
      ~> "trùng xuống" không hợp với tâm tư đâu, với cả nó bị sai chính tả => chùng

      Anh đang ở đâu vậy?
      ~> Không hợp lý. Câu trên cho thấy "tôi" đang ở gần anh (mới có thể nắm tay và nhìn lén được), vậy tại sao ở đây lại đặt ra câu hỏi này?

      - Anh này, em cũng sắp ra trường, anh nghĩ em nên chọn công ty nào?

      Tôi lại len lén nhìn anh, mong chờ khoảnh khắc nhìn anh đang suy nghĩ để trả lời, chỉ mong là thế. Dẫu biết, là không thể kéo anh về chỉ bằng một câu hỏi được. Tôi cố gắng lắc đầu để cho nhẹ bớt đi, để tống các câu hỏi ngờ vực về anh ra nơi khác. Tất cả chỉ là do ồn ào, nên anh không nghe thấy mà thôi.

      ~> Nên đổi cách viết khác, tránh lặp từ.
      ~> Bỏ dấu phẩy đi.


      Anh càng lúc càng xa khỏi tôi.

      .

      .

      Chúng tôi lên xe buýt để đến chỗ hẹn. Trên xe, có hai chỗ ngồi còn trống nhưng lại cách xa nhau. Tôi buông tay anh ra, ngồi vào chỗ ở gần đầu xe. Còn anh, lặng lẽ xuống hàng ghế trống cuối xe ngồi.

      Mắt tôi có lẽ đã rất đỏ. Có lẽ chỉ thêm một vài thứ nữa thôi sẽ rơi lệ mất. Tôi lấy một chiếc gương nhỏ ra. Không dám quay lưng lại, chỉ dám nhìn anh qua chiếc gương nhỏ ấy. Anh chẳng nhìn tôi, chỉ buồn buồn dựa vào thành kính, lâu lâu nén tiếng thở dài lại.
      ~> Lủng củng.
      ~> Lặp từ, có thể thay cụm thứ hai bằng "tấm kính", "lớp kính", v.v.

      ~> Nên bỏ đi, câu gượng.

      Nửa tiếng hôm đó đối với tôi là sự lặng lẽ của cuộc đời.
      ~> Một ngày có 24 tiếng, vậy suy ra có 48 lần "nửa tiếng", vậy nên bỏ chữ "hôm" đi nga :v
      ~> Cả câu này lủng củng.


      Anh đã xa tôi thật rồi.

      .

      .

      Tôi còn chẳng biết, anh có nhớ nơi mình hẹn nhau không. Thật sự là tôi không muốn thử. Nhưng, bản tính tôi là thế. Tôi xuống xe một mình. Đứng đó chờ anh.

      ~> Bỏ dấu phẩy ~

      Từng người một đi xuống. Đông đúc. Chen lấn. Ồn ào. Rồi chẳng còn ai xuống nữa.

      Chiếc xe lăn bánh đi. Lăn mãi. Xa thật xa.

      Tôi vẫn đứng yên đó, chẳng dám ngẩng mặt lên. Tôi bịt thật chặt tai mình lại.

      Anh đã quên.

      .

      .

      Tôi bước đi, đến điểm hẹn một mình. Mặc kệ chiếc điện thoại rung từng hồi trong túi.

      Một nhà sách tồi tàn, sắp đóng cửa – là nơi tôi gặp anh, yêu anh và cũng là nơi tôi và anh đến với nhau.

      Tôi bắt máy, là cuộc gọi của anh.

      - Anh xin lỗi. Anh không để-

      - Anh này.
      ..
      ~> Mị nghĩ chỗ này sẽ là "đế-"

      Tôi im lặng, mọi thứ như đang bóp nghẹt lấy thanh quản, đến nỗi cất giọng lên thôi cũng rất khó.

      - Anh...có người khác rồi sao?

      ~> Lỗi trình bày, thiếu dấu cách.

      Nước mắt tôi rơi ra. Một giọt, hai giọt, rồi nhiều đến mức tôi chẳng thể nào đếm nổi nữa.

      - Anh xin lỗi. Anh...là gay.

      ~> Như trên, lỗi trình bày.

      Tôi òa khóc.

      - Vậy sao anh không nói? Tại sao anh lại chấp nhận quen em? Tại sao thế?

      Hỏi anh nhưng có lẽ là hỏi bản thân.

      Dẫu biết từ lâu anh như thế, nhưng tôi vẫn cứ đâm đầu theo.

      Dẫu biết, anh chẳng hề yêu tôi, nhưng vẫn mặc kệ gạt bỏ qua.

      Dẫu biết thế, nhưng là do tôi không chấp nhận sự thật.

      - Anh xin lỗi.

      - Đừng xin lỗi. Anh không có lỗi gì cả đâu.

      ~> Nên bỏ một trong hai từ này, sẽ khiến câu đỡ gượng hơn.

      Chia tay rồi. Đã không thể tiếp tục được nữa. Tiếng tít tít từng hồi cứ thể vang lên trong đầu tôi.
      ~> Lỗi type.

      Tôi mở điện thoại, lia nhanh qua một số.

      - Alo?

      - Xin lỗi. Chị cho em hủy...buổi xem váy cưới hôm nay được không ạ?

      ~> Lỗi trình bày.

      Tôi không biết. Không hề biết, câu trả lời kia là gì. Đã tưởng tượng hàng ngàn lần, được nắm tay anh, mặc chiếc váy cưới đi hết cuối con đường. Đã tưởng tượng nhiều lần lắm.
      ~> Không cần dấu phẩy.
      ~> Chỉ nên dùng một từ thôi.


      Tôi muốn khóc, muốn gào, muốn thét đủ kiểu. Nhưng cuối cùng, tôi vẫn chỉ có thể lặng lẽ để giọt nước mắt kia tự rơi ra. Chẳng thể làm gì khác được cả. Ba năm cũng đã đủ cho sự ương bướng của bản thân rồi.

      .

      .

      .

      .

      Con phố nhỏ vẫn vắng người qua lại, bóng váy trắng lúc ẩn lúc hiện giữa những lối ngoặt. Đôi vai gầy vẫn run lên thật khẽ, hai gò má vẫn nhọe nhòe những giọt nước. Nhưng lẫn trong đau thương, có thứ gì đó chậm rãi lan tỏa...

      Nhẹ nhàng.

      Thật nhẹ nhàng.

      “Đời con gái, một lần mặc váy cưới...khó lắm sao?”
      ~> Lỗi trình bày.

      Nói chung thì bạn nữ chính rất là hiền, cũng buồn đó, cũng đau khổ các kiểu đó, nhưng lại bỏ qua cho "anh" một cách vô cùng nhẹ nhàng, không có xuất hiện các thể loại ngược tâm ngược thân :vv

      Về cơ bản thì fic đã ổn rồi, nên beta không ném gạch đá nhiều :3

      Mong được thấy thêm tác phẩm của hai người ở topic đăng ký đặt PR hoặc shop beta của fam TPS :)
      Kingaria, Dreamer, Gió and 2 others like this.
    3. Cậu Vàng vô đuỵt
      Cậu Vàng vô đuỵt
      Trước hết thì thanks H nhé ~

      Ở đoạn trên thì...cả câu vốn là không để ý. Nên mới viết là để- ~


      Còn ở đoạn này. Thể xác "Anh" ở đây, nhưng cái mà "tôi" cần lại không phải thể xác. Thế nên mới hỏi là : "Anh đang ở đâu vậy?"

      P.s : Chúc Shop có nhiều đơn hàng làm việc nhé ~​
      Lazy Libra thích bài này.

Chia sẻ trang này