Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Oneshot [TPS] Hạt nước mắt

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Cậu Vàng vô đuỵt, 23/2/17.

  1. Cậu Vàng vô đuỵt

    Cậu Vàng vô đuỵt I'M VNMP Thành viên BQT ✩✩✩ ๖ۣۜV.I.๖ۣۜP ✩✩✩ Đào Tác Giả PeachTrans Nouvelles Team Quản Lý Nhóm

    Tham gia ngày:
    2/9/16
    Bài viết:
    4,903
    Đã được thích:
    1,658
    Điểm thành tích:
    3,359
    [​IMG]

    Tên truyện: Hạt nước mắt

    Tên tác giả: [SG=M] Gió và Suối

    Thể loại: Slice of Life

    Độ dài: Oneshot

    Tình trạng truyện: Đã hoàn.

    ***
    Nếu một hạt giống tốt được gieo xuống đất, sẽ có những chiếc lá xanh mạnh mẽ chồi lên từ mặt đất...

    Vậy một giọt nước mắt chân thành rơi xuống, điều gì sẽ xảy ra?

    .

    .

    .

    “Linh Lan, em đang đọc gì đấy?”

    Mái tóc nâu nghe đến đó chợt giật mình, lắc lắc theo hướng gió, chiếc váy xanh như hòa lẫn cùng sắc trời xuân càng làm cho cô bé thêm rực rỡ.

    “Là nàng tiên cá! Anh muốn đọc không ạ?”

    Trong một khoảnh khắc ngắn, Linh Lan nắm chặt lấy tay anh mình, như sợ gió sẽ thổi anh đi, xa mãi.

    “Em muốn làm công chúa không? Người cưới hoàng tử ấy?”

    Linh Lan lắc đầu nguầy nguậy, tóc mái ngố quên cắt cũng vì thế mà rũ xuống mắt. Cô bé nhào đến ôm anh mình, đến mức xém làm người kia muốn ngã từ giường xuống đất.

    Xanh và trắng hòa quyện vào nhau. Mùi thuốc đặc trưng của bệnh viện nhiều đến mức, gió cũng chẳng thể mang đi hết được.

    “Được rồi. Đừng khóc thế chứ! Em nghĩ anh là nhân vật nào trong câu truyện này?”

    Cô bé lại lắc đầu. Nhưng được một lát, như đã nghĩ lại, Linh Lan lại nhìn anh mình. Cô bé mím chặt môi, rồi cuối cùng cũng buông tiếng thở dài như một người lớn khi nghĩ đến vấn đề khó giải.

    “Em không biết... nhưng em nghĩ anh là...”

    Linh Lan bỏ lửng câu cuối, bỏ lửng một câu trả lời, để cho anh mình phải gặng hỏi mãi.

    “...là Nàng Tiên Cá.”

    “Anh sẽ không biến mất như bọt biển đâu, Linh Lan.”

    “Anh hứa nhé?”

    Cô bé đưa ngón út mình ra, đôi mắt xanh lấp lánh, Linh Lan trông chờ khoảnh khắc anh móc nghoéo tay mình, mong chờ khoảnh khắc mà cô đã đợi, đã sợ từ rất lâu.

    “Ừ, anh hứa. Đừng khóc nữa, được không?”

    Mái tóc nâu dài lại lúc lắc, cô bé nhảy xuống, chạy nhanh ra cửa, rồi vẫy tay tạm biệt. Linh Lan chạy về nhà, nơi có bố, có mẹ và cả con mèo đen xí quắc mà anh cô bắt về từ hồi cô còn bé xíu. Nghĩ đến đó, cô lại buồn, vì không có anh. Con mèo chắc chắn sẽ nhớ anh lắm, vì anh thương nó nhất trong nhà, và vì anh là người cứu nó nữa.

    .

    .

    .

    “Linh Lan, lại đây nào.”

    “Mẹ!”

    Có thể nói, Linh Lan giống như bản sao của mẹ mình, ngoại trừ đôi mắt. Cô bé có đôi mắt của ba, một đôi mắt không biết nói dối là gì.

    “Mẹ bỏ hạt gì vào đất vậy ạ?”

    “Là hạt hoa Linh Lan đấy.”

    Mắt cô bé lại sáng lên, miệng mở thật to, cô bé xoa xoa lên cái chậu màu xanh đậm như rêu phủ, vừa ríu rít trầm trồ.

    .

    .

    “Linh Lan bé?”

    “Mẹ trồng hoa Linh Lan đó anh! Là Linh Lan bé!”

    Anh của cô bé phải mãi mới hiểu được ý của em mình là gì, hóa ra cô bé đặt tên cho chậu bông mà mẹ mình trồng là Linh Lan bé, mặc dù cô cũng chẳng lớn hơn cây bông đó bao nhiêu cả.

    “Em có biết ý nghĩa của hoa Linh Lan không?”

    Cô bé quay phắt lại, rụt rè leo lên giường – chỗ anh ngồi, một cách ngay ngắn, cô bé lại nằm tay anh mình, đôi mắt càng lúc càng lấp lánh hơn.

    “Không biết chứ gì. Thật ra anh cũng chẳng biết nữa.”

    “Anh chọc em.”

    Cô bé hằm hằm nhìn anh mình, tay trong tư thế chuẩn bị hành xự.

    “Giỡn thôi. Giỡn thôi mà.”

    Nghe đến đó, cô bé mới bỏ tay xuống, nhưng ánh mắt vẫn giữ nguyên như cũ.

    “Là nước mắt hạnh phúc. Em được sinh ra trong những giọt nước mắt hạnh phúc đấy, Linh Lan bé của anh.”

    Mắt cô bé như chực chờ òa khóc.

    “Anh là Linh Lan bự của em đấy!”

    Anh cô phì cười khi nghe đến cái tên mà cô bé đặt cho mình.

    “Vậy là nhà ta sẽ có Linh Lan bố, rồi Linh Lan mẹ, Linh Lan bự, Linh Lan bé và cả Linh Lan thật nữa nhỉ?”

    “Nhiều Linh Lan quá đi!”

    Tiếng cười như vang khắp cả căn phòng, như xua đẩy toàn bộ mùi thuốc trong bệnh viện đi thật xa. Xa mãi mãi.

    .

    .

    Mẹ ôm Linh Lan vào người, siết thật chặt. Bố cũng ôm mẹ. Con mèo thì cứ nằm sát chỗ Linh Lan bé.

    Sau mấy tuần chờ đợi, Linh Lan đã đâm chồi, một cây con với chiếc lá thật nhỏ nhắn.

    Mẹ đã buông Linh Lan ra, ngã khụy xuống.

    Cô bé đứng im lại. Rồi ngồi xuống chỗ con mèo và Linh Lan bé. Một tay cô xoa con mèo, một tay cô xoa cái chậu xanh như rêu phủ.

    “Em là sự may mắn kì diệu nhất trong đời anh, Linh Lan bé của anh!”

    “Thứ biến mất là thể xác, còn anh thì vẫn ở trong tim của mọi người.”

    “Linh Lan này, mẹ rất hay khóc, dù chuyện như thế nào cũng thế, em có thể đứng lên ôm mẹ cho anh được không?”

    “Linh Lan... Là anh đã đặt tên cho em đấy.”

    Cô bé ôm mẹ, siết chặt như cô bé đã từng ôm anh. Mẹ cô bé đang khóc, bố cô cũng vậy, và Linh Lan cũng thế.

    “Con yêu mọi người.”

    Những cái ôm diễn ra thật lâu. Qua cả tiếng chuông nhà thờ, qua cả lời kinh thánh cho người ra đi, qua tất cả mọi thứ.


    Một giọt nước mắt chân thành rơi xuống, sẽ gieo một hạt nụ cười vào lòng bạn,

    Nó sẽ đâm chồi, nở hoa,

    Chỉ khi bạn tưới nước, đem nó ra ánh sáng và chăm sóc nó thật cẩn thận.
     
    Quan tâm nhiều
    Bài viết mới
  2. Dreamer

    Dreamer OFFLINE Đào Tác Giả

    Tham gia ngày:
    17/6/16
    Bài viết:
    564
    Đã được thích:
    3,059
    Điểm thành tích:
    414
    Nếu một hạt giống tốt được gieo xuống đất, sẽ có những chiếc lá xanh mạnh mẽ chồi lên từ mặt đất...

    Vậy một giọt nước mắt chân thành rơi xuống, điều gì sẽ xảy ra?

    .

    .

    .

    “Linh Lan, em đang đọc gì đấy?”

    Mái tóc nâu nghe đến đó chợt giật mình, lắc lắc theo hướng gió, chiếc váy xanh như hòa lẫn cùng sắc trời xuân càng làm cho cô bé thêm rực rỡ.


    => Không nên chọn miêu tả bắt đầu từ mái tóc, người đọc sẽ rất khó bắt nhịp mà câu văn cũng rất khô nữa, nên sửa là: " Cô bé tóc nâu nghe tiếng nói chợt giật mình. "
    => Rùa nghĩ là: "Mái tóc nâu lắc lắc theo hướng gió" sẽ hay hơn, người đọc cũng dễ tưởng tượng, bắt theo nhịp truyện.


    “Là nàng tiên cá! Anh muốn đọc không ạ?”

    Trong một khoảnh khắc ngắn, Linh Lan nắm chặt lấy tay anh mình, như sợ gió sẽ thổi anh đi, xa mãi.

    => Tình tiết ở đoạn này lướt khá nhanh. Thật sự thì người đọc vẫn chưa thể hiểu ngay vì sao cô bé nắm chặt lấy tay anh mình, chưa biết ai gọi cô bé. Suối nên có một đoạn miêu tả nhân vật người anh này. Và nếu có thể, hãy miêu tả thêm về cảm xúc của cô bé khi nhìn thấy người anh.

    “Em muốn làm công chúa không? Người cưới hoàng tử ấy?”

    Linh Lan lắc đầu nguầy nguậy, tóc mái ngố quên cắt cũng vì thế mà rũ xuống mắt. Cô bé nhào đến ôm anh mình, đến mức xém làm người kia muốn ngã từ giường xuống đất.

    Xanh và trắng hòa quyện vào nhau. Mùi thuốc đặc trưng của bệnh viện nhiều đến mức, gió cũng chẳng thể mang đi hết được.

    “Được rồi. Đừng khóc thế chứ! Em nghĩ anh là nhân vật nào trong câu truyện này?”

    Cô bé lại lắc đầu. Nhưng được một lát, như đã nghĩ lại, Linh Lan lại nhìn anh mình. Cô bé mím chặt môi, rồi cuối cùng cũng buông tiếng thở dài như một người lớn khi nghĩ đến vấn đề khó giải.

    “Em không biết... nhưng em nghĩ anh là...”

    Linh Lan bỏ lửng câu cuối, bỏ lửng một câu trả lời, để cho anh mình phải gặng hỏi mãi.

    “...là Nàng Tiên Cá.”

    “Anh sẽ không biến mất như bọt biển đâu, Linh Lan.”

    “Anh hứa nhé?”

    Cô bé đưa ngón út mình ra, đôi mắt xanh lấp lánh, Linh Lan trông chờ khoảnh khắc anh móc nghoéo tay mình, mong chờ khoảnh khắc mà cô đã đợi, đã sợ từ rất lâu.

    “Ừ, anh hứa. Đừng khóc nữa, được không?”

    Mái tóc nâu dài lại lúc lắc, cô bé nhảy xuống, chạy nhanh ra cửa, rồi vẫy tay tạm biệt. Linh Lan chạy về nhà, nơi có bố, có mẹ và cả con mèo đen xí quắc mà anh cô bắt về từ hồi cô còn bé xíu. Nghĩ đến đó, cô lại buồn, vì không có anh. Con mèo chắc chắn sẽ nhớ anh lắm, vì anh thương nó nhất trong nhà, và vì anh là người cứu nó nữa.

    => Rùa biết Suối cố nhấn mạnh mái tóc cho cô bé, nhưng Rùa từng nói ở trên rồi, không nên lựa chọn mái tóc là hình ảnh dẫn. Liên tưởng rất khó. Đoạn này phần mái tóc nếu có thể, Suối bỏ thì cả đoạn sẽ hay hơn.

    .

    .

    .

    “Linh Lan, lại đây nào.”

    “Mẹ!”

    Có thể nói, Linh Lan giống như bản sao của mẹ mình, ngoại trừ đôi mắt. Cô bé có đôi mắt của ba, một đôi mắt không biết nói dối là gì.

    “Mẹ bỏ hạt gì vào đất vậy ạ?”

    “Là hạt hoa Linh Lan đấy.”

    Mắt cô bé lại sáng lên, miệng mở thật to, cô bé xoa xoa lên cái chậu màu xanh đậm như rêu phủ, vừa ríu rít trầm trồ.

    .

    .

    “Linh Lan bé?”

    “Mẹ trồng hoa Linh Lan đó anh! Là Linh Lan bé!”

    Anh của cô bé phải mãi mới hiểu được ý của em mình là gì, hóa ra cô bé đặt tên cho chậu bông mà mẹ mình trồng là Linh Lan bé, mặc dù cô cũng chẳng lớn hơn cây bông đó bao nhiêu cả.

    “Em có biết ý nghĩa của hoa Linh Lan không?”

    Cô bé quay phắt lại, rụt rè leo lên giường – chỗ anh ngồi, một cách ngay ngắn, cô bé lại nằm tay anh mình, đôi mắt càng lúc càng lấp lánh hơn.

    “Không biết chứ gì. Thật ra anh cũng chẳng biết nữa.”

    “Anh chọc em.”

    Cô bé hằm hằm nhìn anh mình, tay trong tư thế chuẩn bị hành xự.

    => Hành xự ~> Hành xử

    “Giỡn thôi. Giỡn thôi mà.”

    Nghe đến đó, cô bé mới bỏ tay xuống, nhưng ánh mắt vẫn giữ nguyên như cũ.

    “Là nước mắt hạnh phúc. Em được sinh ra trong những giọt nước mắt hạnh phúc đấy, Linh Lan bé của anh.”

    Mắt cô bé như chực chờ òa khóc.

    “Anh là Linh Lan bự của em đấy!”

    Anh cô phì cười khi nghe đến cái tên mà cô bé đặt cho mình.

    “Vậy là nhà ta sẽ có Linh Lan bố, rồi Linh Lan mẹ, Linh Lan bự, Linh Lan bé và cả Linh Lan thật nữa nhỉ?”

    “Nhiều Linh Lan quá đi!”

    Tiếng cười như vang khắp cả căn phòng, như xua đẩy toàn bộ mùi thuốc trong bệnh viện đi thật xa. Xa mãi mãi.

    .

    .

    Mẹ ôm Linh Lan vào người, siết thật chặt. Bố cũng ôm mẹ. Con mèo thì cứ nằm sát chỗ Linh Lan bé.

    Sau mấy tuần chờ đợi, Linh Lan đã đâm chồi, một cây con với chiếc lá thật nhỏ nhắn.

    Mẹ đã buông Linh Lan ra, ngã khụy xuống.

    Cô bé đứng im lại. Rồi ngồi xuống chỗ con mèo và Linh Lan bé. Một tay cô xoa con mèo, một tay cô xoa cái chậu xanh như rêu phủ.

    “Em là sự may mắn kì diệu nhất trong đời anh, Linh Lan bé của anh!”

    “Thứ biến mất là thể xác, còn anh thì vẫn ở trong tim của mọi người.”

    “Linh Lan này, mẹ rất hay khóc, dù chuyện như thế nào cũng thế, em có thể đứng lên ôm mẹ cho anh được không?”

    “Linh Lan... Là anh đã đặt tên cho em đấy.”

    Cô bé ôm mẹ, siết chặt như cô bé đã từng ôm anh. Mẹ cô bé đang khóc, bố cô cũng vậy, và Linh Lan cũng thế.

    “Con yêu mọi người.”

    Những cái ôm diễn ra thật lâu. Qua cả tiếng chuông nhà thờ, qua cả lời kinh thánh cho người ra đi, qua tất cả mọi thứ.


    Một giọt nước mắt chân thành rơi xuống, sẽ gieo một hạt nụ cười vào lòng bạn,

    Nó sẽ đâm chồi, nở hoa,

    Chỉ khi bạn tưới nước, đem nó ra ánh sáng và chăm sóc nó thật cẩn thận.

    COMMENT:

    OS này của Gió và Suối công nhận là nội dung rất có ý nghĩa, nhưng mà Suối và Gió mắc một lỗi rất lớn về cách xây tình tiết, chọn lọc từ ngữ và miêu tả.

    Rùa chỉ muốn góp ý thế này, tình tiết OS này rất nhanh và nhanh nên người đọc khó nắm bắt mạch chuyện, cảm xúc tụt dốc là chuyện tất có :)) Rùa biết đây là Suối viết chính vì Gió mà viết thì tình tiết lê thê mất rồi (Rùa hiểu Gió lắm :v). Rùa nghĩ Suối nên dành thời gian ngẫm nhiều hơn cho từng đoạn, từng tình tiết, sao cho điều khiển và khống chế được mạch truyện không trôi quá nhanh, không chỉ cảm xúc Suối theo kịp mà cảm xúc của người đọc cũng sẽ theo kịp. Khi viết một OS, Suối có thể bắt chiếc Rùa, viết đi viết lại từng câu từng đoạn nhiều lần, viết xong lại đọc lại đoạn này xem cảm xúc có lên chưa, chưa lên thì xóa đi cho lẹ vì viết tiếp sẽ rất bế tắc :v Viết lại mà cảm xúc thăng hoa thì hay hơn :)) Tuy lâu nhưng thành quả đáng trông đợi.

    Về chọn lọc từ ngữ thì cách dùng từ của Suối hiện tại khá khô, cái này dựa phần lớn vào cảm hứng và kinh nghiệm của người viết. Rùa không kì vọng Suối sửa ngay được vì cái này rất nhiều thời gian để rèn.
    Cách thức miêu tả của Suối cũng giống như chọn lọc từ, chưa có sự tinh tế, trau chuốt trong hình ảnh. Người đọc khó liên tưởng, tưởng tượng về nhân vật và liên kết hình ảnh trong truyện thì chắc chắn sẽ không có cảm xúc. Thôi thì chỉ có thể khuyên Suối là viết nhiều lên rồi tay nghề nó sẽ lên thôi :))

    Đây không phải 1 OS dài, nội dung cũng khá đơn giản, Rùa không có gì để sửa nhiều, góp ý cũng chỉ bấy nhiêu :v Lâu không beta, không động vô viết truyện giờ tay nghề của Rùa cũng không tốt lắm :))

    Mong chờ OS sau của Suối và Gió :3
     
  3. Mây Disney

    Mây Disney Vua tìm kiếm

    Tham gia ngày:
    20/2/17
    Bài viết:
    204
    Đã được thích:
    255
    Điểm thành tích:
    393
    Hi ~
    Mây thấy tên truyện đẹp nên vào đọc, có vài dòng thôi, tác giả đừng chê nha: :3

    Ảnh bìa truyện rất đẹp, Mây có thể tưởng tượng được một chút về truyện khi nhìn bìa đấy. <3
    Ban đầu Mây nhìn vào, chưa đọc, cảm thấy đối thoại có hơi nhiều chút nhưng sau khi đọc xong rồi mới nhận ra câu nào cũng cần, không bỏ câu nào được. Và Mây ấn tượng nhất là những câu thoại của người anh:

    Về lỗi chính tả, Mây không tìm được cái nào cả ~~
    Như bạn ở trên ấy, mạch truyện đúng là diễn biến nhanh, nhưng mà vì truyện ngắn nên diễn biến nhanh cũng dễ hiểu thôi. Truyện theo Mây cảm thấy là nhẹ nhàng, không quá cao trào nhưng lại để lại cho Mây cái gì đấy rất tổn thương, và Mây cũng không biết vì sao lại rất cảm động ở đoạn cuối cùng, thật sự rất buồn.
    Mây nghĩ là tác giả nên thêm phần miêu tả về nội tâm và về nhân vật sâu hơn, như là suy nghĩ giấu kín trong lòng người anh, suy nghĩ của Linh Lan, miêu tả căn phòng bệnh thế nào, người anh trông thế nào, truyện chắc chắn sẽ dễ đi vào lòng đọc giả và cuớp nước mắt hơn đấy.

    Mây chỉ có nhiêu đây chữ thôi. Ngóng truyện tiếp theo nhé <3
     
    Mây Disney, via a mobile device, 24/2/17

Chia sẻ trang này