Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Oneshot [TPS] Lỡ lọt hố rồi!

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Cậu Vàng vô đuỵt, 18/3/17.

By Cậu Vàng vô đuỵt on 18/3/17 lúc 10:49
  1. Cậu Vàng vô đuỵt

    Cậu Vàng vô đuỵt Thành viên BQT ✩✩✩ ๖ۣۜV.I.๖ۣۜP ✩✩✩ Đào Tác Giả PeachTrans Nouvelles Team Quản Lý Nhóm

    Tham gia ngày:
    2/9/16
    Bài viết:
    5,014
    Đã được thích:
    1,889
    Điểm thành tích:
    569
    [​IMG]

    Tên truyện: Lỡ lọt hố rồi!

    Tên tác giả: [SG=M] Gió và Suối

    Thể loại: Slice of Life, Romance.

    Độ dài: Oneshot

    Tình trạng truyện: Đã hoàn.

    ***
    “Này, giúp tao với?”

    Đã đủ thấm mệt với hai tiết văn khủng bố tinh thần vừa trôi qua, đang tính nằm xuống nghỉ ngơi cho khỏe thì thằng bạn lao đến với tốc độ thần sầu, miệng cứ thế mà liến thoắng, khiến máu tôi dồn lên tận đỉnh não.

    “Mày là bạn tao mà, nói cho tao biết đ-”

    “Bạn cái quần chứ bạn!!!”

    Tôi thuộc dạng nóng tính. Nóng có hạng luôn. Thấy ghê chưa? Nói chung là, tôi thường hay bị gọi là “Bố đã máu thì đừng hỏi ông cháu là ai”

    “Đi mà, mày là con gái mà, mày phải biết chứ?”

    Ờ hớ, mày cũng coi tao là con gái nhỉ? Tôi liếc nó, huýt lườm đủ kiểu, ấy thế mà nó lại chả thèm quan tâm, cứ thế mà sấn sa sấn tới, khiến tôi phải tát nó một cái vì cái tội tớn ta tớn tớn.

    “Mày phiền quá đấy. Muốn cái gì?”

    Vừa nghe xong câu dạng như chấp thuận của tôi, mặt nó từ hường hường chuyển một phát sang đỏ, đến tai cũng còn đỏ nữa. Nhìn đến đó, tôi chỉ thiếu điều chạy thẳng ra phòng vệ sinh mà ói thôi. Thử nghĩ xem, một thằng bạn thân, đã thế là con trai, đỏ mặt vì một cái gì đó, là thấy quan ngại lắm rồi. Chỉ thắc mắc là không biết thứ gì đã làm một đứa mặt dày như nó mà cũng có thể đỏ mặt?

    “Tao, chả là, tao...”

    Nói “mịa” ra đi! Còn làm màu nữa.

    “Tao...tao có thích nhỏ kia, tao muốn tặng quà cho nó. Mày đi cùng tao được không?”

    .

    .

    Các bạn hãy thử tưởng tượng xem, một ngày mà tự dưng, cái thằng mình đang cờ rút lại đi hỏi mình về vấn đề tình yêu thì bạn sẽ làm gì?

    Xin được thề với các bạn một câu, chỉ có đúng một thứ thốn thôi, thốn đến tận não luôn. Hận chỉ thiếu điều không thể đem nó bỏ vào nồi nước mà dìm thôi. Hận lắm, đến mức muốn khóc, thế mà gặp tên bại não này, lại chỉ có thể cố gắng gạt đi mà cười.

    Thấy tôi cứ im im, chắc có lẽ vậy, rồi tự dưng, tên đó nghĩ sao ấy, lại kêu thôi, không nhờ tôi giúp nữa. Cũng thấy mình có hơi lỗi, dù sao nó cũng là bạn, thôi thì coi như mình ủng hộ nó vậy.

    “Được rồi, tao chỉ đang suy nghĩ, nhỏ nào sui xẻo được mày thích thôi.”

    Nói xong, đến cả tôi cũng phải nhếch miệng lên cười. Sui xẻo sao? Tôi có sui xẻo không nhỉ? Chắc là không, tôi khá may mắn mà. Đúng không nhỉ?

    Tôi liếc nhìn tên đó. Cười đến ngoác cả tai, mắt thì lấp la lấp lánh, rồi chạy tung ta tung tăng ra chỗ khác. Công nhận, tên đó nhìn “khùng” thật!

    .

    .

    .

    “Mày tính mua gì cho nhỏ đó?”

    “Thì mày thích thứ gì, tao đi tham khảo.”

    Cá nhân tôi tự thừa nhận mình giống con trai. Thích chơi game, thích phá làng phá xóm, thích cũng mấy thằng con trai đi ghẹo gái, thích soi gái và hàng ngàn mấy thứ thích bậy bạ khác. Nói thẳng ra, tham khảo sở thích tôi để làm quà cho gái, quả thật tên này bị “khùng” nặng quá rồi.

    “Là mày nói đấy nhá!”

    Tôi chợt nhận ra, hình như mấy đứa con gái thường hay thích phấn son, thích quần áo, đồ trang sức, à quên, còn thích “seo phi” gì gì đó nữa. Thế là tôi quyết định đưa tên đó đến mấy chỗ mà có nằm mơ tôi cũng không ngờ là mình sẽ bò đến.

    .

    .

    Sau một hồi dạo ở mấy cửa hàng quần áo, tôi và tên đó quyết định là dẹp cái vụ quần quần áo áo đi. Có thánh nhân mới hợp gu với chúng tôi. Không thể nào mà lựa nổi.

    Rồi chúng tôi quyết định qua cửa hàng son. Thật ra thì tính đồ trang sức, nhưng tên đó cũng đâu thuộc dạng nhà giàu, và cũng chỉ có ý định sẽ mua một món quà nhỏ nhỏ, dạng như “tấm lòng là chính”.

    .

    .

    “Son đấy, mày lựa đi?”

    “Tao là con trai, sao biết con gái thích cái gì cơ chứ?”

    Chứ mày nghĩ tao biết chắc, mày có thấy bao giờ tao quẹt son chưa, chắc là rồi, ừ chắc là rồi!

    Cũng may là có chị bán hàng rất là sành, chị ý cứ liên tục liến thoắng, bla bla bla đủ các loại son, khiến não tôi cứ thể mà quay. Tôi cảm thấy còn kinh khủng hơn cả học hai tiết văn liền. Thật đáng sợ mà!


    Và rồi, kết quả của nguyên một chuyến lượn tới lượn lui là chúng tôi vẫn chẳng mua được gì cả. Đi từ sáng đến tận xế chiều, vậy mà chẳng được thứ gì vừa mắt. Tôi cũng phát mệt, và tên đó, thậm chí còn tơi tả hơn. Chúng tôi quyết định lấy một ít tiền đi xem một bộ film hành động, rồi đèo nhau về nhà trước khi ba mẹ gọi điện và sạc cho một trận te khói.

    .

    .

    Hai ngày. Đã hai ngày trôi qua. Tôi vẫn chưa nhận được tin, tên này bị từ chối, hay là đã được chấp thuận.

    Cá nhân tôi thì dù chấp nhận hay từ chối, đều mệt mỏi cả. Bạn thử nghĩ xem, thấy người thương buồn thì còn gì buồn hơn, nhưng thấy người mình thương vui vẻ với người khác, thì đau lòng cũng đâu kém.

    Tôi chả yếu đuối đến mức như kiểu “thất tình rồi, cuộc sống này chẳng còn gì”, tôi vẫn còn hàng ngàn thứ để tìm niềm vui cho mình. Nhưng bạn thấy đấy, niềm vui lớn nhất đã mất, thì dù hàng ngàn thứ kia cũng đâu thể vui bằng, đúng không?

    .

    .

    “Nhỏ kia, đem cái này đến địa điểm này cho tao được không? Tao ngại quá!”

    Nhiều lúc, tôi chỉ muốn phang thẳng mặt nó một câu “mày muốn tao sống sao?” mà thôi. Nhưng dù gì thì lỡ giúp rồi, giúp luôn cho chót luôn vậy. Cùng lắm thì trốn mấy tiết cuối, tìm đó chỗ nào đó vắng mà khóc cho đỡ tức chứ sao giờ.

    20 phút ra chơi, tính ra thì từ chỗ lớp tôi đến sân thượng cũng tương đối chẳng gần gì cho cam. Từ tầng trệt, đi năm lầu, dù sức tôi cũng được liệt vào loại không bao giờ rớt môn thể dục thì cũng quá đuối đi. Cơ mà hộp quà cũng được gói khá cẩn thận, nhìn rất đẹp mắt, tuy mỗi cái là nhẹ tênh. Không biết là có gì trong đó nhỉ? Mà tôi cũng khá thắc mắc là tên này nhờ ai gói đây, một tên siêu vụng về như tên đó mà có thể gói nó, nghe thật rùng mình.

    .

    .

    .

    “Trời ạ! Có bao nhiêu cái bậc thang vậy trời?”

    Tim tôi... đập rất nhanh. Đến mức khó thở. Tôi tự an ủi mình là do mấy cái bậc thang chết tiệt. Hít một hơi để lấy can đảm. Dùng hết sức mình mở cái cửa sân thượng ra. Một khung cảnh làm tôi hết sức gọi là hóa đá. Các bạn thử tưởng tượng xem là gì?

    Hoa bay tứ tung? Ồ, không phải rồi.

    Hay là hoàng tử bạch mã đang hiện hữu? Càng không, có phải cổ tích quái đâu.

    Vậy có thể là một thiên thần tuyệt đẹp không? Oh, nâu nâu nâu ~

    Chỉ đơn giản là... một tờ bìa khá lớn, được viết chữ tương đối tỉ mỉ, khá nắn nót đối với một tên viết chữ gà bới, trang trí cũng chẳng có gì nhiều. Tờ bìa được quay về phía mà khi mở sân thượng là chắc chắn sẽ đọc được nó ngay. Nhưng thứ làm tôi hóa đá nhất chính là nội dung của nó.

    “Thôi đi bà tướng à, tôi kêu bà chọn quà theo sở thích của mình, mà sao bà toàn chọn ba cái thứ tùm lum vậy. Suy nghĩ kĩ đi cô nương, tôi cho cô một đêm để nghĩ đấy.
    p.s: Thật ra tôi đã suy nghĩ cả hai ngày mà vẫn chẳng biết bỏ gì trong cái hộp đó cả. Thành ra nó là hộp không thôi, rất nhẹ phải hơm~?”

    .

    .

    Nếu là bạn, bạn sẽ làm gì? Tôi không biết mọi người sẽ làm gì. Nhưng nếu là tôi, thì tôi đang đứng hóa đá ở đây đây. Chuông đã reo rồi, tôi nên quay về lớp trước khi cô la sát Văn đến. Thế nhưng, sao chân tôi cứ không chịu nghe lời thế này? Sao tim tôi càng lúc đập càng nhanh thế? Tờ bìa kia là dành cho tôi hay ai đây? Tôi có thể ảo tưởng rằng nó dành cho mình không? Có thể chứ?

    Tôi cứ đứng như phỗng ở đấy. Tôi để mặc bản thân hành động. Đến khi nhận ra, tôi đã ở nhà. Trên tay vẫn là hộp quà không ấy. Leo vào giường, tôi quyết định là sẽ đi ngủ một giấc cho lành. Ngủ ở thời điểm 4 giờ chiều, tuy hơi khùng chút, nhưng ít ra thì nó chắc sẽ làm tôi bình tâm lại. Có thể lắm chứ?

    .

    .

    .

    .

    “Dậy ngay, con đã nằm ngủ ở trên đó tới tận sáng rồi đấy?”

    Đã sáng rồi sao? Nhanh thật! Tôi đứng lên, bần thần và siêu bần thần. Bụng tôi đang kêu réo dữ dội.

    “Con chưa giải thích vì sao hôm qua nghỉ đâu đấy!”

    Phải rồi, hôm qua. Tôi đã bỏ hai tiết Văn khủng bố. Chợt kí ức về tờ bìa chạy ngang qua não khiến tôi cảm thấy tai mình như nóng ran lên.

    “À, thằng nhóc hàng xóm kiếm con kìa.”

    Tôi muốn khóc thét lên khi vừa nghe mẹ mình thông báo xong. Luống cuống chạy xuống dưới nhà, tôi thấy tên đó đứng trước cửa. Chưa bao giờ, tôi cảm thấy mình như thế này.

    “Này bà tướng!”

    “G-Gì...?”

    Một cách lắp bắp khó hiểu, tôi len lén nhìn tên đó. Thấy hắn ta nhếch môi lên cười, đưa sát lại gần mặt tôi, hôn cái chóc một phát lên mũi, khiến tôi một phát chết trân, khắp cả người nóng bừng bừng, chắc hẳn là mặt tôi rất đỏ, chắc chắn luôn chứ còn gì nữa. Tôi thật sự muốn kiếm cái lỗ để chui xuống, ngàn lần muốn chạy biến vào nhà. Nhưng cái chân lại một lần nữa phản chủ, cả người tôi cũng đã phản chủ rồi.

    “Suy nghĩ ra chưa?”

    Tôi mím chặt môi, cố tránh ánh mắt chết tiệt biến thái kia. Ngại đến mức cái giọng lí nhí lạc hẳn cả đi.

    “Tên chết tiệt.”

    Tên đó như được dịp cười đến ngoác cả mang tai. Cúi xuống sát tai tôi, chất giọng trầm ấm nhẹ nhàng ấy như đang bắt tôi lại.

    “Ừ, tên chết tiệt đây rồi.”

    Thật đúng là tên chết tiệt mà~! Xem ra, tôi đã lỡ lọt hố mất rồi!
     
    Bài viết mới
    Hãy để em yêu anh!
    Hãy để em yêu anh! bởi Kingaria, 7/6/18 lúc 10:52
    Chỉnh sửa cuối: 30/4/17

Bình luận

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Cậu Vàng vô đuỵt, 18/3/17.

Chia sẻ trang này