Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Đam Mỹ [TPS] Lục tường vi

Thảo luận trong 'Đam Mỹ - Bách Hợp' bắt đầu bởi Shiro Yoshiwara, 31/1/17.

By Shiro Yoshiwara on 31/1/17 lúc 11:51
  1. Shiro Yoshiwara

    Shiro Yoshiwara Thành viên BQT Đào Tác Giả PeachTrans

    Tham gia ngày:
    7/7/16
    Bài viết:
    1,007
    Đã được thích:
    1,028
    Điểm thành tích:
    624
    Tên truyện: Lục tường vi

    Tên tác giả: Gió - Suối

    Độ dài: oneshot

    Tình trạng truyện: hoàn

    Cảnh báo độ tuổi: T

    Chuyện là tác phẩm hoạt động của Team SG=M thuộc family ๖ۣۜThe ๖ۣۜPerfect ๖ۣۜStar.
    Được đăng độc quyền tại Daovientran sau khi đã chỉnh sửa lại, mong không đem đi đâu hết


    [​IMG]
    Năm tôi bốn tuổi, ba tôi chuyển công tác vào Nam, cả nhà tôi cũng "di dân" theo ba. Hồi ấy, tôi chỉ là một thằng nhóc lùn tịt, miệng còn hôi sữa, cái gì cũng không biết, chỉ biết được đi chơi xa thì vui lắm, chả bù cho chị tôi, khóc sướt mướt suốt ba ngày không nghỉ.

    Lúc lên máy bay, tôi được mẹ ôm trong lòng, mắt cứ phải gọi là mở còn to hơn quả trứng, chỉ hận không thể mọc thêm vài con mắt nữa để ngắm cho thỏa mãn. Cái gì cũng mới, cái gì cũng lạ cả.

    .

    Cơ quan ba tôi cấp cho gia đình một căn nhà cấp bốn cách công ty khoảng vài phút đi bộ, nghe nói là nhà của một nhân viên cũ chuyển đi, nay lưu lại cho những nhân viên khác như ba tôi chuyển tới để làm chỗ ở. Ngày ấy, ở đối diện nhà tôi có một căn nhà nữa, cũng là nhà cấp bốn thôi, nhưng nó to và đẹp hơn nhà tôi nhiều. Tôi nghe mẹ bảo, hàng xóm nhà tôi (chính là cái nhà cấp bốn kia đó) cũng có một thằng nhóc trạc tuổi tôi, đợi hôm nào rảnh mẹ sang chào hỏi người ta rồi đem tôi sang làm quen bạn mới. Tôi thích lắm. Bạn mới hả, không biết cậu ấy là người thế nào?

    Bốn ngày sau, vào một sáng chủ nhật, mẹ tay trái dắt tôi, tay phải cầm giỏ hoa quả, đi bên cạnh còn có chị hai tiến về phía căn nhà hàng xóm đối diện. Ra mở cửa là một phụ nữ tầm tuổi mẹ tôi, bà mỉm cười dịu dàng rồi nhanh chóng mời chúng tôi vào nhà. Như đã nói, hồi ấy tôi chỉ là một cậu nhóc con miệng còn hôi sữa nên nội dung cuộc trò chuyện của mẹ cùng với cái bác xinh đẹp kia tôi không nhớ rõ, chỉ nhớ duy nhất đúng một câu:

    - Hai đứa ra sau nhà chơi đi. Con trai và con gái bác cũng ở đó. Mấy nhóc sàn sàn tuổi nhau chắc sẽ dễ kết bạn!

    Tôi dạ ran rồi thích chí tót ngay ra sau vườn. Mẹ tôi nói cậu bạn tầm tuổi tôi kia đang ở đó, không biết bạn ấy thế nào? Có dễ thương như tôi, "cao" như tôi không?

    - Anh hai! Em méc mẹ anh bắt nạt em nha!- Giọng nói non nớt của một bé gái rót vào tai tôi khiến bước chân của tôi không khỏi khựng lại. Tôi kiễng chân, nghển cố trông qua khe cửa, nhìn ra sau vườn, ở ngoài đó một cặp anh em đang mải chơi đùa. Người anh cầm trong tay một con chuột cao su giả, dí trước mặt em gái, khóe môi kéo lên tạo thành nụ cười sung sướng khi người ta gặp họa. Còn cô bé kia ngồi bệt xuống đất, hai má phúng phính khẽ phồng lên, gương mặt trẻ con thoáng nét giận dỗi.

    - Xì, không biết ai bắt nạt ai đâu nhá, em gái! Còn không phải mày lôi con chuột này ra dọa anh trước à???- Người anh trai xì một tiếng, khinh bỉ nhìn em gái, đoạn cậu ta vung tay, thảy con chuột nhỏ vào người em mình, trước khi đi không quên bỏ lại một câu- Trò trẻ con!

    Tôi há hốc nhìn hai anh em kia cãi nhau trong sân, mãi không tiến thêm một bước nào, trong khi chị gái tôi thì đã nhanh chân chạy đi trước. Không biết chị ấy nói gì với cả hai mà bọn họ bất ngờ quay về phía tôi đứng, nhìn tôi chòng chọc với cái ánh mắt không khác gì nhìn sinh vật lạ. Lát sau, cậu anh mới chạy về phái tôi, vẫn cái nụ cười khoe răng sáng bóng đó, cậu ta nói:

    - Xin chào, bạn mới hả? Tớ là Uyên Sách, còn bạn?

    - Ờ... ơ... Chào, tớ là Mạc Trường Phong, cứ gọi tớ là Mạc Phong.

    - Wa!! Tên cậu hay thật đó! Mạc Phong, Mạc Phong... Ha ha- Uyên Sách lẩm nhẩm đọc tên tôi một lúc rồi bất ngờ thốt lên, đôi mắt vì nụ cười của cậu mà cong lại thành một đường, nhìn qua thập phần đáng yêu.

    - Ừm, Mạc Phong...- Tôi vừa nói vừa đưa tay ra trước, học theo ba tôi mỗi khi gặp và nói chuyện với người ta sẽ làm cái động tác gọi là "bắt tay". Uyên Sách cười khanh khách nắm lấy tay tôi, rồi bất ngờ kéo mạnh tôi về phía cậu ta khiến cả hai cùng ngã lăn ra đất. Tôi chật vật đứng lên khỏi người cậu ta, đồng dạng Uyên Sách cũng ngẩng lên nhìn tôi. Ánh mắt giao nhau, chúng tôi cùng ngẩn ngơ ngắm bộ dạng của nhau một lúc rồi bất ngờ bật cười. Tiếng cười trong veo của trẻ con vang lên, giữa trời trưa vắng lặng vọng đi một cách lạ kì. Đó là lần đầu tiên tôi gặp Uyên Sách...

    .

    .

    #Hai- Ngày đầu đi học...

    Năm tôi sáu tuổi, ba cùng mẹ ghi danh cho tôi vào một trường tư ở gần nhà. Dù tiền học hơi mắc chút nhưng với mức lương của ba tôi vào thời đó thì cũng là vừa đủ để trang trải cho tôi bằng bạn bằng bè. Mà đồng dạng cùng đến tuổi đi học như tôi là thằng nhóc nhà bên, Uyên Sách. Hai năm nay, hầu như lúc nào tôi và hắn cũng dính lấy nhau. Sáng mở mắt ra đã thấy tôi ngồi ngoan ngoãn bên bàn ăn sáng nhà hắn, cùng hắn tranh nhau cái bánh mì quết nhiều mứt cam nhất. Tới giờ cơm trưa, hắn sẽ cùng tôi xô xô đẩy đẩy để chiếm được chỗ cạnh mẹ tôi hơn, bởi ngồi cạnh bà bất cứ lúc nào cũng có thể được bà đem thức ăn ngon gắp vào bát. Và khi màn đêm buông xuống, tôi cùng hắn sẽ lén lút chui chung vào một cái chăn, giả bộ ngủ say như chết để ba mẹ hai đứa không đem tụi tôi tách ra, nhét đứa nào đứa đấy về đúng nhà của nhau.

    Và lần nhập học này, không biết vô tình hay do sự cố ý của mấy bậc phụ huynh mà tôi và Uyên Sách được học cùng trường với nhau, không chỉ vậy còn chung một lớp!

    .

    Ngày đầu tiên đi học, bạn nhỏ Uyên Sách của chúng ta đã gây sự chú ý cho cô giáo bởi vẻ ngoài ngầu lòi và áp suất lạnh lẽo tỏa ra từ người hắn. Suốt cả tiết học, hắn không mở miệng nói lấy một lời, ai hỏi sao thì đáp nấy, không hỏi thì im ỉm từ đầu đến cuối. Chính vì lẽ đó mà suốt cả giờ, chỗ chúng tôi ngồi không biết bị bao nhiêu đứa con gái dòm ngó. Đến cuối ngày học, cô còn rất hào phóng mà giao cho hắn cái chức lớp trưởng bởi lí do rất chi là lãng xẹt:

    - Bởi em ấy rất có uy!

    Tôi há hốc nhìn gương mặt cứng ngắc của người ngồi cạnh mình chậm rãi đứng lên, hứa với cô sẽ cố làm tốt với cái điệu bộ y hệt ông cụ non mà khóe miệng không khỏi co rút một trận. Đây thực sự là Uyên Sách, thằng bạn thân suốt hai năm qua của tôi đấy chứ?

    .

    Giờ ra về, trong lúc đợi ba mẹ tới đón, tôi khều tay Uyên Sách, nhỏ giọng hỏi hắn:

    - Nè, mắc gì mày làm mặt lạnh hoài vậy?

    - Ờ, thì tại anh họ tao đi học về, ổng nói ở lớp ổng có đứa lạnh lùng ngầu lắm luôn. Mà cái thằng đó lại được nhiều gái bu, thế nên tao mới thử xem, ai ngờ hiệu quả ghê luôn, hắc hắc!

    Tôi chính thức đứng hình trước câu trả lời không còn gì có lí hơn của Uyên Sách, bên tai nghe thấy tiếng "răng rắc" tan vỡ của trái tim. Mọe nó! Có ai tin thằng cha này mới có sáu tuổi không hả? Sáu tuổi mà hám gái được như thế, hắn định cosplay Shinosuke phiên bản Việt Nam chắc?

    .

    Hai tháng sau khi chúng tôi đi học lớp một, tên đó vẫn nổi vì cái vẻ ngoài ngầu như con ve sầu và bản mặt "đập" trai của nó, lẽ đương nhiên, sự chú ý của cô giáo dành cho nó cũng không hề giảm sút. Mà bên cạnh chú ý đến nó, cô còn chú ý thêm một bạn học nữa vì hầu như tiết học nào cũng thấy cậu ta hăng hái phát biểu, mỗi khi trả lời đúng thì lại khoe ra nụ cười tươi hơn hoa khiến cô mấy lần nhịn không đặng mà phải đưa tay nhéo vài cái cho đỡ ngứa ngáy. Đương nhiên, thằng nhóc đó chính là Mạc Phong tôi đây chứ ai nữa!

    Không phải tôi ham hố gì được cô chú ý, chỉ là mấy bữa nhìn Uyên Sách cứ giờ ra chơi là được mấy nhỏ bu như ong bu mật là tôi lại ngứa mắt, thế nên tôi mới quyết định phải làm cho mình nổi bật lên, để mấy nhỏ biết, trong lớp này ngoài nó ra, tôi chính là thằng ngầu thứ hai!! Và tôi đã được toại nguyện khi cô giao cho tôi cái chức lớp phó!

    Ok, lớp trưởng và lớp phó, hai thằng ngầu lòi thi nhau hút gái, một vì gương mặt, một vì tài năng, thật hợp làm sao, đúng là trai tài, gái (?) sắc trong truyền thuyết mà!

    .

    .

    #Ba- Vườn tường vi...

    Chúng tôi học ở trường tư gần nhà được năm năm thì chính thức bước vào cái giai đoạn mà như chị tôi nói là năm cuối cấp, là tốt nghiệp... ờ tiểu học. Suốt năm năm học ở đây, tôi và Uyên Sách vẫn như cũ trở thành tiêu điểm thu hút của nhà trường. Từ các thầy cô lớp bên cạnh đến mấy nhỏ khác lớp, ngay cả mấy đàn chị lâu lâu về lại thăm trường, nhìn chúng tôi cũng không khỏi hú hét lên vài tiếng.

    Uyên Sách khoái vụ này lắm. Mỗi lần có ai nhìn nó rồi thì thâm to nhỏ khen nó đẹp trai, soái ca, ngầu lòi các kiểu là y như rằng nó sẽ vênh cái bản mặt dương dương tự đắc của mình lên, khóe môi vẽ ra nụ cười lạnh lùng, hiên ngang bước qua người ta như thể người ta là không khí vậy. Tôi cũng hết cách với thằng bạn, ai bảo nó bị anh họ mình tẩy não từ sớm làm chi.

    .

    Hôm nay là ngày bế giảng năm học, tôi và Uyên Sách thân là cán bộ lớp phải lết xác đến từ sớm để chuẩn bị đủ mọi điều, không chỉ vậy, tôi còn bị cô chủ nhiệm lôi đi tập rượt lại lần cuối cho màn lên sân nhận giải thưởng và phát biểu đôi lời. À, chẳng là đợt vừa qua, tôi vô tình tham gia một cuộc thi được gọi là học sinh giỏi và "vớt" về cái giải Nhì cấp Tỉnh môn Toán nên hôm nay nhà trường sẽ "lôi" tôi lên trao giải, cũng như lảm nhảm vài câu động viên các em khóa sau hãy cố gắng để có một ngày được như tôi. Không hiểu sao, cứ nghĩ về vụ này tôi lại thấy mình già quá thể...

    - Nè, oai quá luôn nha! Mấy nhỏ lớp khác nhìn mày muốn lác mắt luôn rồi kìa!- Uyên Sách khẽ huých vai tôi sau khi tôi từ trên bục phát biểu trở về, khóe môi nó vẽ lên nụ cười đểu cáng quen thuộc. Tôi bĩu môi nhìn nó, xoay xoay trong tay cái móc khóa nhỏ, trong lòng thì âm thầm phỉ nhổ kẻ vừa lên tiếng một hồi. Oai hả, không biết ai oai hơn đâu anh bạn "soái ca" ạ.

    .

    Bế giảng kết thúc, lũ học sinh chúng tôi được thả về sớm trong khi các thầy cô thì còn phải ở lại thêm một lúc nữa để họp hành tổng kết cái gì đó. Mà tôi cũng chẳng quan tâm việc này. Vừa mới được tự do, việc đầu tiên tôi làm chính là túm áo thằng Uyên Sách, nhỏ Yến cùng mấy đứa nữa tót ra vườn sau của trường đùa nghịch. Vườn hoa của trường tôi cứ phải gọi là cơ man rộng, trong đó trông đầy đủ mọi loại hoa, nhìn mà muốn đau cả mắt. Hải Yến vùng người khỏi tay tôi, lôi lôi léo kéo mấy đứa bạn của nó chui vào một góc ngồi tránh nắng, làm trọng tài cho tụi tôi chơi đá bóng. Quên nói, Hải Yến chính là cô em kém hai tháng tuổi của Uyên Sách. Con nhỏ học chung lớp với chúng tôi, không chỉ xinh xắn mà còn học rất giỏi khiến mấy thằng ất ơ lớp khác không biết bản chất thật của nhỏ say như điếu đổ. Nhưng thôi, những điều về nhỏ, tôi xin dành kể sau, trở lại chuyện chính trước. Trận bóng thể kỉ của tụi tôi chỉ vỏn vẹn có sáu người, chia làm hai đôi, tranh nhau đá loạn xạ.

    Giữa vườn hoa đẹp đẽ của trường, khung cảnh sáu thằng nhóc "đập chai" nổ đùa, tranh nhau quả bưởi bé xíu, cứ được một lúc là cãi nhau, chửi nhau chí chóe trở nên vô cùng thu hút ánh mắt của mọi người. Tôi loáng thoáng nghe tiếng mấy chị lớp trên tan học về nhỏ giọng nghị luận với nhau xem kia có phải là hai bé đẹp trai nổi nhất trường hiện nay không. Khỏi nói, tôi tự hào ghê gớm! Đương nhiên, bạn cứ thử được khen đẹp trai, nổi tiếng đi xem có phởn như tôi không! Dám cá bạn sẽ phởn hơn thế nữa, ví như thằng bạn Uyên Sách của tôi chẳng hạn.

    Chẳng biết từ lúc nào nó đã rời đội hình, chạy lại chỗ em gái, cầm chai nước trong tay con bé tu ừng ực, vừa tu vừa không quên vênh mặt khoe ra cái vẻ đẹp trai ngầu lòi đúng chất soái ca của nó.

    Tôi âm thầm bĩu môi nhìn nó, trong lòng tràn lên một cỗ khinh bỉ cực kì. Móa! Nó tưởng mình là ai??? Một thằng nhóc mười tuổi, học lớp năm mà cũng đòi tán gái! Thằng cha này lậm Shin quá rồi! Vì mải thể hiện tâm lý khinh bỉ thằng bạn mà tôi cứ đứng ngẩn ra đó, đơ đơ như robot hết điện đến nỗi quả "bóng" bay vù qua mặt mà cũng không biết, mãi cho tới khi một tiếng "choang" cực kì thanh thúy vang lên mới hoàn hồn lại.

    Tôi quay phắt nhìn về nơi phát ra tiếng động, cửa sổ của khu nhà đa năng không hẹn mà vỡ tan thành từng mảnh nhỏ, phía xa xa vang lên tiếng bước chân cùng giọng nói của các thầy cô. Lũ chúng tôi đưa mắt nhìn nhau, không hẹn mà cùng mỉm cười.

    Một giây...

    Hai giây...

    Ba giây...

    - Chạy lẹ coi tụi bây, còn đứng đó mà cười nữa à????- Cuối cùng sau ba giây đứng hình cười ngu cũng có đứa sực tỉnh mà hét lên, cầm đầu cả lũ vắt giò lên cổ mà chạy. Đương nhiên, cái thằng siêu tỉnh đó chính là bạn học Uyên Sách nhà chúng ta.

    Uyên Sách một bên nắm tay tôi lôi đi, một bên kéo Hải Yến chạy thục mạng, miệng còn không quên ngoác ra cười mặc dù tôi chẳng biết nó cười cái gì. Cả ba chúng tôi dắt tay nhau, chạy một đường thẳng ra đường lớn, đến lúc đấy mới đứng lại thở hồng hộc. Lũ bạn tôi trong lúc hoảng loạn đã tán loạn mỗi đứa một nơi, chỉ ba chúng tôi còn tụ lại. Hải Yến đưa mắt nhìn quanh quất rồi lại quay ra dòm cái tay đang nắm chặt lấy tay tôi của Uyên Sách:

    - Giờ đi đâu tiếp đây hai?

    - Về nhà chứ đâu? Tao nóng chết rồi nè! Đậu mè, đá bóng xíu cũng không xong.- Uyên Sách bĩu môi đáp lời nhỏ em, vừa nói vừa đưa tay gạt đi mấy giọt mồ hôi lấm tấm trên trán. Tôi liếc nó một cái khinh bỉ, vừa lấy áo chùi mặt vừa hừ lạnh:

    - Còn không phải do mày khi không đi chạy ra khoe dáng nên mới thế sao?

    Hải Yến lặng lẽ bật ngón cái khi tôi nói lời này, còn Uyên Sách, nó lạnh lùng lườm tôi một cái thật ngọt. Tôi nhếch môi cười khẩy, xoay mặt đi hướng khác, hoàn toàn ngó lơ ánh nhìn của nó.

    Trời giữa trưa nóng như đổ lửa, ba đứa chúng tôi lê lết đi trên con đường gồ ghề mới hơn mười phút mà đã mồ hôi mồ kê nhễ nhại. Tôi kéo cái áo khoác lên cao quá đầu hòng che đi ánh mặt trời thiêu đốt, bên cạnh tôi, Uyên Sách dứt khoát đội hẳn cặp sách lên đầu thay cho cái mũ. Dù sao hôm nay bế giảng, sách vở cũng chỉ có lèo tèo vài quyển vở được thưởng nên miễn cưỡng có thể dùng để che nắng. Trong ba chúng tôi, nhàn nhất có lẽ là Hải Yến. Không biết con nhỏ lôi đâu ra cái ô tí xíu, bật lên là có thể thong thả đi dưới trời nắng như thường. Chỉ tiếc, cái ô của nó quá nhỏ, ba đứa mà chen chúc để che có khi chết ngộp cũng nên.

    - Oa! Hai, anh Mạc Phong, nhìn bên kia kìa!- Đương lúc tôi còn đang than ngắn thở dài trong lòng về đời sống khổ cực, giọng của Hải Yến bỗng vang lên, thành công thu hút ánh nhìn của hai thằng nhóc chúng tôi. Đưa mắt nhìn theo tay chỉ của con nhỏ, tôi bắt gặp một vườn tường vi xanh mởn phía xa xa. Ừ, bạn không nhầm đâu, là tường vi xanh.

    - Hê, tao đi đường này mấy lần mà sao không phát hiện ở đây có trồng tường vi xanh vậy???- Uyên Sách tò mò tiến lại gần vườn tường vi, kiễng chân đứng từ ngoài nhìn vào.

    - Chắc mới có đó anh. Nghe nói chủ cũ nhà này chuyển đi rồi, chắc chủ nhân mới của nó trồng- Hải Yến thì thầm đáp lại. Tôi cũng gật đầu đồng ý.

    Giữa trời trưa có ba đứa nhóc ăn mặc quái dị (thực ra chỉ tôi và tên đó) đứng ngẩn người trước vườn hoa nhà người ta, mặc kệ cái nóng đang không ngừng bủa vây, cảnh tượng này mà bị người ta ghi lại, chắc chắn sẽ phán ngay cho chúng tôi một câu: "Lũ điên" mất. Nhưng rất may, giờ này hoặc mọi người ở trong nhà, hoặc đi làm chưa về nên chắng ai rảnh rỗi mà ra đây chửi chúng tôi, vì lẽ đó mà cả ba đứa mất thêm năm phút nữa phơi nắng mới chợt nhận ra vấn đề. Uyên Sách giận chó đánh mèo, rõ ràng nó là người đầu tiên dừng lại nhưng cậy mình làm anh nên rất hiên ngang đổ mọi trách nhiệm lên đầu em gái mình:

    - Tại mài đó nhóc! Khi không mất năm phút phơi nắng! Nóng chết người mất rồi!!

    Hải Yến trợn tròn mắt nhìn anh trai, lời phản bác vừa ra đến miệng rất nhanh phải lặng lẽ nuốt vào. Tôi và con bé không hẹn mà cùng đưa mắt nhìn nhau rồi ném cho vị soái ca kia một ánh mắt khinh bỉ. Hừ, nói mà không thấy ngượng, cái thằng mặt dày! Uyên Sách trợn mắt nhìn lại chúng tôi một lát rồi kiêu ngạo quay phắt đi, dẫn đầu đoàn ba người tiếp tục hành trình trở về nhà. Nối gót sau nó là Hải Yến, đi cuối cùng là tôi. Lưu luyến nhìn lại vườn hoa lần cuối, tôi thở hắt ra một hơi rồi rảo bước đuổi theo hai anh em nhà kia. Tôi kể với bạn chưa nhỉ, rằng trong vườn nhà Uyên Sách ngày trước cũng từng có thời gian trồng tường vi xanh. Ngày ấy, tôi đặc biệt thích sang nhà nó hái tường vi về nghịch. Còn nhớ một lần tôi bị cảm nằm liệt giường, Uyên Sách đã tự tay hái một bó tường vi rõ to đến tặng tôi. Hồi ấy, nó còn nói một câu gì đó mà bỗng dưng tôi quên mất. Một lời hứa hẹn ngu ngơ của trẻ con, cái tuổi không hiểu gì, nghĩ sao nói nấy, hồn nhiên biết bao...

    "Tặng mày nè Mạc Phong! Mày nói mày thích tường vi, vậy nếu tao tặng đủ cho mày một ngàn bông tường vi thì mày về làm vợ tao nhé!!!"

    .

    #Bốn: Bạn gái...

    Năm cuối cấp hai, Uyên Sách rước về một cô bạn gái xinh như sao Hàn Quốc làm tôi và Hải Yến trợn tròn mắt nhìn. Em gái nó lắp bắp mãi không thốt nên một câu hoàn chỉnh, còn tôi chỉ đơn giản cười nhạt...

    Suốt mấy ngày liền, hai bạn trẻ nhắn tin, thư từ qua lại gọi nhau í ơi, buôn chuyện thâu đêm suốt sáng cứ như mấy năm rồi chưa gặp mặt. Bình thường, khoảng thời gian từ 9 đến 11 giờ đêm là để dành cho tôi cùng nó chăm chỉ cày game, còn bây giờ, khoảng thời gian đó được Uyên Sách chuyển cái roẹt qua cho cô bạn gái. Lắm hôm tôi bắt gặp Hải Yến hầm hầm hừ hừ ra khỏi nhà, luôn miệng lẩm bẩm gì đó, tôi phải gặng hỏi mãi, con bé mới chịu trả lời:

    - Đi mà hỏi bạn thân anh ấy! Cả đêm cứ tít tít tách tách, hí ha hí hố, em muốn ngủ một giấc cũng không xong. Bình thường ảnh với anh cày game còn không ồn được như thế, vậy mà có bạn gái là y như rằng... Hừ, hắn ta tốt nhất biết thân một tí, nếu không có ngày em mách má cho biết mặt! Năm cuối rồi, học không lo học, yêu với chẳng đương...

    Hải Yên còn tính nói thêm gì đó nữa, nhưng vì nhân vật chính của chuyện đã từ trong nhà bước ra nên con bé đành phải cắn răng nuốt hết vào, nhưng xét theo cái thái độ lầm lầm lì lì cứ như cả thế giới đang nợ tiền mình của con bé là biết, không sớm thì muộn nhỏ cũng bùng nổ.



    #Năm: First kiss...

    Lên lớp mười một, Uyên Sách chia tay cô bạn gái xinh như sao Hàn, lí do thì rất đơn giản: "Cô ta nói tao không dành nhiều thời gian quan tâm cổ nên chia tay!" Vậy đó!

    Mới đầu, tôi cứ nghĩ, thằng bạn chí cốt của mình không còn cái đuôi bám dính đằng sau nữa thì "tình cảm" của chúng tôi sẽ lại được như xưa, ai dè, nó chia tay rồi tôi còn khổ hơn...

    ...

    Ngày lễ tình nhân, con gái trường tôi đua theo phong trào tự làm chocolate tặng người mình yêu thì mới có ý nghĩa, vậy là nguyên giờ học nghề, lớp nào lớp nấy đều tỏa ra mùi chocolate thơm phức, thơm tới nỗi đã hai lần tôi phải xin phép cô chạy ra ngoài cho mùi nó khỏi ám vào quần áo.

    Ra chơi tiết năm, sau tiết công nghệ, tôi và Uyên Sách rủ nhau qua lớp Hải Yến, tìm con bé xuống canteen ăn trưa, ai mà ngờ, trên đường đi hai đứa đều bị tập kích. Không biết mấy cô nữ sinh "dịu hiền" của trường tôi uống phải thuốc gì mà vừa liếc mắt thay hai anh đẹp trai bước ra khỏi lớp là liền như mấy con thiêu thân lao tới, tranh nhau tặng chocolate cho tụi tôi tới tấp. Tôi trợn mắt nhìn Uyên Sách bị lũ con gái vây quanh, chặt chẽ đến nỗi không còn khe hở mà lặng lẽ thở dài, chậm rãi lùi về sau xem kịch hay. Nhưng nếu nó chỉ bị vây thôi thì còn đỡ, đằng này, nó lại vùng thoát ra được và lao đến chỗ tôi, kết quả ra sao chắc bạn cũng đoán được...

    Sang 14/2 đẹp giời có hai anh giai đẹp cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng, đầu tóc rối xù, áo quần nhăn nhúm như vừa "quần" nhau ở trong góc nào đó chui ra, theo sau là, một dàn nữ sinh mặt mày hớn hở, hai mắt trái tim... Thật đúng là cảnh tượng đặc sắc của năm mà...

    .

    - Chết tiệt! Uyên Sách! Kiếp trước tao mắc nợ mày hay sao mà vụ gì dính líu tới mày tao cũng bị vạ lây vậy? Nằm mà cũng trúng đạn là sao?- Tôi nhanh tay kéo Uyên Sách vào một cái hốc nhỏ ở gần chân cầu thang, vừa nói vừa trợn trừng mắt nhìn nó, khuôn mặt đỏ bừng, hơi thở rối loạn do màn chạy bán mạng vừa rồi. Uyên Sách cũng chẳng khá hơn gì, nó chống tay vào đầu gối thở dốc, mái tóc vuốt keo thẳng thớm hồi sáng bây giờ trở nên chẳng khác nào tổ quạ, còn cúc áo vốn đã được để mở cái đầu, lúc này đây có thêm tầm ba cái nữa bị phanh ra. Nó liếc mắt nhìn tôi, đứt quãng nói:

    - Có phải... Hộc... tại tao đâu!... tại tụi nó... hôc... hộc... đấy chứ! Mẹ cha ơi! Nữ... sinh gì mà... còn... dai sức hơn nam sinh! Chết mất!...

    Tôi đưa tay quệt đi vài giọt mồ hôi trên mặt, hít sâu mấy hơi để lấy không khí vào phổi, quyết định cứ lơ nó đi là tốt nhất! Ló đầu ra khỏi cái chỗ trốn chật hẹp, tôi cảnh giác đảo mắt nhìn xung quanh để chắc chắn mấy nhỏ kia đã chạy hết, cuối cùng tới khi không thấy bóng dáng ai nưa, tôi mới yên tâm đi ra. Đương nhiên là vẫn rón ra rón rén như đi ăn trộm đồ, bạn học Uyên Sách đứng phía sau cũng vì thế mà ôm miệng nhịn cười! Đậu! Cười cái b**p! Nhờ ai mà tao đến nông này hả???

    Tôi vừa oán thầm trong lòng, vừa quay lại trừng mắt nhìn nó, định bụng gào lên chửi mấy câu cho bõ tức, ai ngờ...

    "Ưm...

    Cảm giác mềm mại truyền đến từ môi, gương mặt Uyên Sách trong chốc lát được phóng to ngay trước mặt tôi. Hàng mi dài, rậm, mắt đen, da trắng, mũi cao,...nghe qua thì giống như mấy người bình thường qua đường, nhưng hiện giờ, tôi lại có cảm tưởng, gương mặt đang gần sát mặt tôi đây mới là gương mặt đẹp nhất.

    Đây... là nụ hôn đầu của tôi! My first kiss...

    Hoảng hốt nhận ra tình huống hiện tại là cái tình huống gì, tôi vội vã đẩy Uyên Sách ra, hai tay đưa lên che môi, đôi mắt mở lớn nhìn vẻ mặt ngạc nhiên không kém gì mình của người đối diện.

    Chúng tôi vừa mới hôn nhau??? Là hôn nhau??? OMG, ôi mì gói!!! Tôi thực sự hôn nó! Tôi đã hôn thằng bạn thân nhất của mình! Tôi... Hôn... Uyên Sách!!!!

    - Mày... Mày... Tao... tao...- Lần đầu tiên nhìn thấy thằng bạn thân của mình lúng túng, đáng lí ra tôi phải rất hả hê vơi điều đó, nhưng trong trường hợp này, tôi hả hê không nổi! Hai má nóng bừng, chân tay như muốn nhũn ra, tim nhảy thình thịch trong lồng ngực, tôi trợn mắt nhìn nó, cố giữ cho giọng mình bình tĩnh hết mức:

    - Im miệng!!! Thằng chết tiệt! Nụ... hôn đầu của tao! Mày làm gì mà... dán... dán sát mặt vào tao vậy hả!! Vụ này nói ra ngoài, ông... ông thề sẽ thiến mày!!- Nói được chừng ấy, tôi vội vã bỏ đi, để lại đằng sau thằng bạn thân nhất cùng với ánh nhìn rối răm của nó...

    ...

    Uyên Sách khoanh tay nhìn theo bóng lưng của Mạc Phong, lặng lẽ thở dài. Mới có thế mà đã đỏ mặt chạy trối chết, không hiểu đến lúc anh cầm hoa với chocolate đứng trước mặt cậu tỏ tình thì cậu sẽ phản ứng như thế nào đây? Đưa tay lên gãi mái tóc rối bù, Uyên Sách liếc mắt nhìn nhỏ em cùng dàn "fan hâm mộ" đuổi bọn họ lúc nãy núp phía xa, lạnh giọng nói:

    - Ra đi. Mấy người núp ở đấy, thà đừng núp còn hơn!

    Hải Yên lon ton chạy ra, khuôn mặt xun xoe nịnh nọt. Cô lấy hai tay, quạt quạt cho anh trai hạ hỏa, miệng thì tươi cười dỗ dành:

    - Thôi mà hai. Em đã cố gắng tạo cơ hội cho anh rồi, là tại anh Mạc Phong quá ngốc nên mới vậy. Với cả, anh không nghe gì sao? Nụ hôn đầu của người ta thuộc về anh rồi, sợ gì tim gan, thân thể không thuộc về anh nữa, hì hì...

    Uyên Sách hừ lạnh nhìn em gái, rất muốn nói thẳng vào mặt nó rằng nếu dễ như vậy thì anh đã chẳng cần nó giúp. Nhưng thôi, sau này còn có việc dùng tới con nhóc, nếu bây giờ trở mặt, sau này cần nó thì phiền. Nghĩ vậy, Uyên Sách đành hậm hực nuốt cục tức vào lòng, xoay người bỏ đi, để lại sau lưng nhỏ em gái đơ như phỗng cùng tờ 100 mới cứng và câu nói:

    - Trả mày. Coi như sòng phẳng. Lần sau không đến nơi đến chốn thì đừng mong có lương!

    - Biết, biết mà...- Hải Yến tít mắt cười nhìn theo bóng lưng thằng anh, trong lòng sung sướng đến độ muốn gào thét. Cứ nghĩ không thành công thì cô sẽ mất toi một quyển đam mỹ chứ, ai dè là vẫn được. Có anh trai vừa là hủ, vừa là cong quả là rất có ích!

    .

    #Sáu: Tỏ tình...

    "Gần một tháng trôi qua kể từ ngày tôi mất nụ hôn đầu cho tên Uyên Sách, từ dạo ấy, cứ gặp nó là tôi đi đường vòng tránh mặt. Tôi cũng không hiểu vì sao mình có thái độ như thế, chỉ là chỉ cần nhìn thấy nó, tim tôi sẽ không tự chủ mà đập điên cuồng, cứ như chưa bao giờ được đập vậy.

    Tôi không phải thằng ngốc, cũng không phải mấy đứa trai tân không hiểu chuỵên đời mà nghi ngờ không biết tim mình có phải hỏng rồi không. Tôi hiểu cảm giác tim đập mặt đỏ mỗi khi gặp tên đó nó có nghĩa là gì, chỉ là, tôi không muốn thừa nhận. Vì sao ư? Bởi vì nó là bạn tôi, thằng bạn thân suốt mười bốn năm trời, cùng ăn, cùng ngủ, cùng tắm... nói chung là bất cứ cái gì có thể làm chung, thì tôi đều làm cùng nó.

    Nhiều người sẽ thấy hâm mộ sự gắn bó của chúng tôi, nói chúng tôi là một cặp thanh mai trúc mã, nhưng xin thưa, ở đây không có thanh mai, chỉ có trúc mã. Là trúc mã trúc mã chứ không phải thanh mai trúc mã như mọi người vẫn nói. Uyên Sách là nam! Là một thằng đực rựa với khuôn mặt đẹp giai và tính cách hâm đơ tưng tửng, lắm lúc hứng lên thì tỏ ra lạnh lùng, ngầu lòi. Tôi thề, nếu nó là nữ, tôi không ngại chai mặt theo đuổi, thậm chí cầm chín mươi chín bông hông, đứng giữa sân trường tỏ tình với nó tôi cũng chịu, chỉ là nó lại không phải nữ...

    Lắm lúc, tôi cũng nghĩ đến việc hay là cứ dứt khoát áp nó vào tường, hôn điên cuồng rồi lấy hết can đảm hét lên: "Tao là gay và tao yêu mày! Bây giờ tao hỏi mày, mày có yêu tao không???" Nhưng nghĩ tới cảnh nó sẽ lạnh lùng nhìn tôi với ánh mắt ghét bỏ là tôi lại chần chừ. Uyên Sách không hẳn kì thị đồng tính, chỉ là nó chưa gặp người đồng tính ngoài đời thực thôi, nếu bây giờ nó biết thằng bạn thân nhất của mình là người đồng tính, không những thế còn mang ý định với nó, dám chắc, nó sẽ xa lánh và ghét bỏ tôi. Tôi không muốn vậy!

    Nếu không thể yêu, vậy chi bằng lam bạn, như thế có lẽ sẽ tốt hơn chăng...?"

    .

    Uyên Sách hít vào một hơi thật sâu, hết nhìn tờ giấy trong tay mình rồi lại nhìn chằm chằm vào cánh cửa đóng chặt kia, trong lòng thực sự nảy sinh chút xúc động muốn đánh người.

    - Mạc Phong! Mày mở cửa ra coi! Viết thư tình cho người ta xong rồi trốn tịt trong phòng như thế mà coi được à??? Thằng kia! Mày nghe tao nói không đấy? Mở cửa!!!!

    Một tay nắm chặt mẩu giấy khiến nó nhàu nát, một tay đập ầm ầm vào cửa phòng Mạc Phong, anh lớn tiếng gào thét. Nhưng đáp lại sự tức giận của tên đó cũng chỉ là một khoảng lặng thật dài, thi thoảng vang lên một vài tiếng nấc khe khẽ của người trong phòng.

    Khốn...! Uyên Sách thề bây giờ anh đang rất muốn chửi bậy! Thế quái nào mà kế hoạch anh xây dựng trong một tháng nay lại đổ sông đổ bể vào phút cuối như thế này???

    "Chết tiệt!!" Âm thầm chửi rủa một tiếng trong lòng, anh co nắm tay đấm mạnh vào tường rồi ngồi phịch xuống đất, đưa tay còn lại gạt đi mấy giọt nước mưa đang rỏ tong tong xuống từ mái tóc sũng nước.

    Một tiếng trước, anh từ trường về nhà thì trời bất ngờ đổ cơn mưa lớn, vừa hay lại gặp một em gái trong hội hủ nữ của cô em, vậy là Uyên Sách mặt dày sấn tới, ngỏ lời đi nhờ. Anh vốn rất tự tin vào gương mặt thân thiện, dễ gần của mình nên khỏi phải nói, bạn học Uyên Sách đã bất ngờ như thế nào khi bị từ chối. Lí do của em gái đó rất đơn giản: " Đi chung rồi lát anh Mạc Phong nhìn thấy lại ghen với em, lúc đó em hết đường sống!" Thôi nào cô em, cậu ta ít cũng phải hai tiếng nữa mới về, thấy kiểu gì được chứ! Nghĩ như vậy và anh đẹp giai nào đó lại mặt dày tiếp tục năn nỉ. Người ta có câu, đẹp giai không bằng chai mặt, cuối cùng, với độ chai lì của khuôn mặt trắng không tì vết, trắng không nổi mụn, bạn học Uyên Sách đã thuyết phục được em gái cho đi cùng.

    Lúc cả hai đang lội bộ đến nhà để xe, em gái tốt bụng vô tình trượt chân, dẫm phải vỏ chuối không biết của bạn nào đó lưu lại làm kỉ niệm khiến cả hai xém tí ngã nhào. May mắn, Uyên Sách nhanh tay lẹ mắt, kịp thời bắt được cô em gái lại mới khiến cả hai thoát một màn chật vật. Nhưng nhìn lại, tư thế của hai người hơi bị ái muội rồi thì phải? Mặt kề mặt, mắt kề mắt, gần thêm vài cen-ti nữa là họ có thể hôn nhau luôn rồi. Uyên Sách chớp mắt đúng ba cái nhìn cô em nọ, đồng dạng, cô nàng cũng chớp mắt nhìn anh, hai người cứ giữ nguyên tư thế như vậy mà nhìn nhau mãi cho tới khi một tiếng "soạt" vang lên từ trong màn mưa. Hồn đang bay lơ lửng nơi đâu lập tức bị cả hai triệu về, vội vã tách nhau ra, vội vã chỉnh trang quần áo như thể hai bạn trẻ thật sự đã làm chuyện gì đó vậy.

    - Hai người...- là giọng nói của "ân nhân" đã cứu cả hai khỏi tư thế gần gũi, hay nói chính xác hơn là phá hỏng "chuyện tốt" của người ta. Uyên Sách đang định lên tiếng thanh minh thì lập tức cứng người khi phát hiện kẻ vừa nói là ai. Mạc Phong, người mà đáng lẽ ra giờ này đang phải ở trong phòng họp chi đoàn để thảo luận vấn đề văn nghệ cho đợt lễ hội sắp tới.

    Năm giây trôi qua chỉ có tiếng mưa ào ạt không ngớt, Mạc Phong hít vào một hơi thật sâu, không nói tiếng nào, cúi đầu tỏ ý xin lỗi, đoạn cậu xoay người bỏ chạy. Uyên Sách đờ đẫn nhìn theo bóng lưng cậu trong màn mưa, phút chốc không biết nên làm cái gì, mãi khi cô em gái kia huých mạnh tay anh, anh mới nhớ phải đuổi theo người ta, tờ giấy ghi toàn bộ tình cảm cậu dành cho anh cũng là do cô ấy dúi vào.


    ...........

    Bây giờ, Uyên Sách đang đứng trước của phòng cậu trong tình trạng ướt nhẹp toàn thân do dầm mưa, gương mặt điển trai hơi tái vì lạnh...

    - Mạc Phong... Mở cửa ra đi. Chỉ là hiểu lầm thôi mà!- Mệt mỏi tựa lưng vào cửa, anh nhỏ giọng nói. Nói cái gì chính Uyên Sách cũng chẳng biết. Kỉ niệm hồi thơ bé của bọn họ? Những lần cãi nhau dành đồ chơi? Ngày đầu tiên đi học, hay đơn giản hơn là vị trí của cậu trong trái tim anh? Uyên Sách chỉ biết anh đã nói rất nhiều, nói đến mức quần áo ướt cũng khô cong từ bao giờ, chỉ có giọng nói là khản đặc đi. Có lẽ anh cảm mất rồi. Cũng phải, trước đó Uyên Sách đã có triệu chứng cảm, nay lại phơi mưa suốt nửa tiếng, anh mà không ốm thì kể cũng phí thật.

    - Về đi!- Bỗng nhiên, giọng Mạc Phong từ trong phòng vọng ra. Không biết tại sao, giọng cậu cũng khản đặc. có lẽ là do dầm mưa, hoặc cũng có thể do khóc quá nhiều.

    - Mạc Phong...

    - Tao nói mày về đi!! Để cho tao yên! Nếu mày đã biết rồi thì cứ ghét bỏ tao đi! Tao không cần sự thương hại của mày! Cút về đi!!!!

    - Mạc Trường Phong! Mày đừng điên nữa! Tao không thương hại mày! Tao cũng không chán ghét mày, bởi vì,... bởi vì...- Chỉ ba chữ thật đơn giản mà không hiểu sao Uyên Sách lại không thể nói ra. Anh gục mặt trước cửa phòng, thở dốc. Mà phía bên kia cánh cửa, Mạc Phong cuộn mình lại trong gối, cắn răng đè nén tiếng khóc.

    Bởi vì sao? Sao mày không nói??? Những câu hỏi không ngừng xoáy vào đầu Mạc Phong khiến nước mắt cậu ứa ra ngày một nhiều, cậu muốn gào lên, muốn khóc cho thỏa thích để nước mắt lấp đầy đau đớn nơi trái tim. Nhưng cậu không thể. Tiếc nấc mắc nghẹn nơi cuống họng, cậu cuộn mình vào sâu trong lớp chăn bông, lẳng lặng khóc...

    Thời gian nặng nề trôi qua, cho tới khi Mạc Phong cứ ngỡ mình đã ngủ thiếp đi thì ngoài cửa bông vang lên một tiếng "Rầm" thật lớn, thành công thu hút kẻ đang rúc người trong chăn mò dậy. Đứng sau cánh cửa đã bị đã sắp long hẳn ra, Uyên Sách ôm lấy chân mình, mặt mày nhăn nhó vì đau nhưng vẫn cố nói cho được một câu hoàn chỉnh:

    - Khốn... Mày... núp đủ chưa Mạc Phong...- Hít -... Tao đã nói chỉ là hiểu lầm. Tao với em gái đó không có gì cả. Người tao thích là cái thằng ngốc đang đứng trước mặt tao này!- Uyên Sách nghiến răng, cà nhắc tiến vào phòng, tới trước mặt Mạc Phong thì cố đứng thẳng người, nhìn vào mắt cậu, chậm rãi nói từng chữ.

    Mạc Phong mở tròn hai mắt nhìn người đứng trước mặt mình, điên cuồng lắc đầu. Không! Cậu không tin! Uyên Sách đang nói dối! Anh ta đang nói dối cậu! Nếu anh yêu cậu, anh sẽ không ôm cô gái đó như thế, nếu anh yêu cậu, anh sẽ không buồn khi chia tay bạn gái cũ như thế, cũng sẽ không đi bar, uống rượu cả một đêm khiến cậu phải è cổ ra vác về như thế. Đúng vậy, là nói dối...

    "Ưm..." cảm giác ấm nóng mềm mại truyền đến từ đôi môi khiến những suy nghĩ vốn đang quay cuồng trong đầu Mạc Phong nhanh chóng tan thành mây khói. Cậu tròn mắt nhìn gương mặt đang sát gần mặt mình, gần như không thể tin được chuyện đang xảy ra hiện tại. Lưng bị đè mạnh lên tường, hai tay cố định trên đỉnh đầu, còn môi thì bị chặn lại bởi môi người kia khiến những gì cậu muốn nói đều biến thành những tiếng rên rỉ không rõ nghĩa.

    Đầu lưỡi linh hoạt tách ra hàm răng cắn chặt, quấn lấy chiếc lưỡi lung túng của cậu, dây dưa, trêu đùa. Đông hồ treo tường chậm rãi đếm thời gian mà môi lưỡi họ quấn quýt, mãi cho tới khi tưởng chừng ngạt thở mới bỏ ra. Mạc Phong tựa người vào vai cậu bạn thở gấp, hai má đỏ bừng, đôi mắt bị phủ bởi một tầng sương mù mỏng. Tranh thủ cơ hội đó, Uyên Sách vòng tay ôm trọn cả người cậu vào lòng, cúi sát miệng nơi vành tai đỏ hồng của cậu, nhỏ giọng thì thầm:

    - Đằng nào thì tao nói mày cũng không tin, chi bằng để tao dùng hành động chứng minh cho nó thiết thực.- Vừa nói, bàn tay vừa không yên phận lần mò lung tung, lướt qua nơi gồ lên trên ngực cậu, vuốt tới xương quai xanh tinh xảo, thẳng tới khi ai đó phải sợ hãi giãy ra.

    Tiếng cười trầm thấp đã trở nên khàn đi thấy rõ, Uyên Sách làm như không nghe thấy tiếng ai kia, trực tiếp ném cậu lên giường, đặt dưới thân mình, nở nụ cười mị hoặc. Mạc Phong xanh mặt nhìn người ngồi phía trên, cật lực giãy dụa, chỉ đến khi môi lần bị chặn lại lần thứ hai cậu mới buông xuôi. Uyên Sách nhỏ giọng thì thầm gì đó vào tai cậu, liền sau đó, một giọt nước men theo khóe mắt Mạc Phong chảy xuống. Cậu nhắm mắt, hơi hé môi, đón nhận nụ hôn từ người kia, dần dần chìm vào bể dục không đáy...

    Đêm hôm đó, trời đổ một cơn mưa lớn, nhưng lạ một điều, thấp thoáng sau những đám mây, mọi người vẫn có thể thấy vầng trăng như ẩn như hiện trên cao...

    .

    - Chị, như vậy có ổn không? Có thể em trai chị sẽ bị ăn sạch sẽ luôn đấy- Hải Yến nằm bò ra trên cái đệm giường cũ nát, vừa cắm mặt vào quyển đam mỹ mới mua vừa hỏi cô gái ngồi cạnh mình. Linh An- chị gái ruột của Mạc Phong nhún vai ra chiều không biết. Nhìn cái bộ dạng "như vậy thì có sao" của cô, Hải Yến thật không dám chắc người này chính là chị gái của ông anh kia. Nhưng thôi, nếu người ta đã mặc kệ, vậy mình còn quan tâm làm gì. Đằng nào thì sáng ra người đau cũng không phải cô, đã vậy cứ để hai con người kia tự giải quyết với nhau đi, cô chỉ việc đứng bên xem kịch vui, vậy là tốt rồi!

    Nghĩ thế và cũng làm như thế, Hải Yến kéo sự chú tâm của mình trở lại với sự nghiệp đọc sách, vừa đọc, cô vừa khe khẽ ngân nga theo một giai điệu nào đó.

    Phía xa, nơi góc bàn học của cô là mấy bông tường vi xanh đã được ép khô, tỉ mẩn làm thành tấm thiệp nhỏ cùng bức thư tình đang viết dở. Nếu không nhầm, anh trai cô từng nói sẽ đem lục tường vi đi cầu hôn người anh yêu thì phải? Nhưng bây giờ, có lẽ không còn cần tới lục tường vi nữa, cơ bản vì người anh yêu đã bị anh ăn sạch rồi, có chạy, cũng chạy không nổi!
     
    Bài viết mới
    Tình Yêu Trong sáng
    Tình Yêu Trong sáng bởi nganphong, 9/1/18 lúc 19:49
    Đào Hát - Đốc Tờ
    Đào Hát - Đốc Tờ bởi Sắc Lang, 25/12/17 lúc 00:33
    Chỉnh sửa cuối: 2/4/17
    Anohana, Kingaria, Skylar and 10 others like this.
Nhị Gia Vô Thường
Tổ hợp một cặp lầy và nhây
Một người chuyên đăng truyện (Gió)
Và một kẻ nửa năm không ra fic một lần (còn lại)
Thích đào hố và ngại đi lấp

Bình luận

Thảo luận trong 'Đam Mỹ - Bách Hợp' bắt đầu bởi Shiro Yoshiwara, 31/1/17.

    1. Kingaria
      Kingaria
      E hèm, Kim đến coment fic cho Gió đây (dù là hai người tác giả nhưng Kim lười lấy hai tên nên chỉ một thôi nhé):''> Đầu tiên, cho Kim gởi lời hâm mộ hơi thái quá của mình :

      GIÓ ( + Suối ) - I nớp diu sâu mớt, vé rì vé rì lớp diu <3 <3 Từ khi đọc xong fic của Gió, Kim đã trở thành fan của Gió mất dồi ;laluot26;laluot26. Truyện khá là hay, miêu tả chân thực từ lời nói của nhân vật đến cả nảy sinh tình cảm. Dùng từ ''lóng'' hơi bị nhiều cũng khiến câu chuyện trở nên hài hước hơn. Kim thích nhất ngày 14/2 ấy, lúc hai anh xách dép mà chạy trốn khỏi đám nữ sinh mang tất cả tấm lòng vào Chocolate để tặng cho hai anh, ôi hài thế nào ấy :))))))) Ngay cả những khi có nụ hôn đầu rồi đến nụ hôn thứ hai và .... bị ăn ///v\\\ Lúc đầy Kim cứ nghĩ câu chuyện sẽ là SE ai ngờ nó ra thành HE vại ;laluot26, lại là lúc diễn ra tình cảnh thịt nữa chứ //v\\. Ôi thôi, nói thế nào cho hết. Chốt Tóm lại thì Kim là fan của Gió kể từ khi đọc đam mỹ này, ủng hộ Gió viết đam mỹ tiếp ;laluot26;laluot26.

      Giờ thì lúc Kim nhận xét này. Văn phong của Gió rất đa dạng, nó đi theo nhiều hướng chứ không chỉ một, từ một khía cạnh miêu tả cho đến những cái đối thoại. Lúc thì mềm mại, nhẹ nhàng, lúc thì mạnh mẽ. Nói chung là nó đa dạng và phong phú, và cả mấy cái từ ''lóng'' nữa.

      Cộng điểm cho Gió về lỗi chính tả, khá là ít lỗi. Có lẽ Gió đã xem lại và sửa nhưng vẫn còn một số lỗi bị sót.

      => Nô đùa.

      => Sáng.

      OMG = Ôi mì gói sao? :× Cạn lời, lần đầu Kim nghe có từ này đấy :)))

      => 100 ngàn mới cứng.

      => Người ta có câu, đẹp trai không bằng chai mặt mà, quả thật không sai. Cuối cùng, với độ chai lì của khuôn mặt trắng không tì vết

      => Láng không một cục mụn.

      Kim không hiểu chỗ này cho lắm. Là cô nào ấy nhỉ? Là anh đi uống rượu say khước qua đêm mà nhỉ? Sao lại có cậu vác cô về?
      .
      .






      Và hết. Cái lười lấn hết cái chăm chỉ của Kim rồi nên chỉ có đến thế thôi a Ụ v Ụ. Truyện của Gió hình như đa phần hài hước là chính, có mấy lúc lãng mạn nhưng Kim vẫn thấy nó buồn cười hơn lãng mạn ;laluot15

      #Team_thanh_nien_doc_truyen_lang_man_thay_buon_cuoi.

      Chốt lại là Kim thích truyện của Gió lắm, thích cái câu chúc sinh nhật của Uyên Sách cho Mạc Phong ấy, lãng mạn gì đâu ;laluot24 *xịt máu* Một ngàn bông là rước về làm dâu cơ đấy, mà có nói thì anh ấy đâu hiểu đâu, con nít mà, a hí hí O//v//O. Lắm cái lúc bị ăn, nhẹ nhàng thôi sao mà thấy nhột deso * quay mòng mòng *

      Thôi, Kim lượn đây. Chúc Gió có nhiều fic đam mỹ hay hơn nhé. Ngày tốt lành nhơ. Bye bye ;laluot17;laluot17

Chia sẻ trang này