Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Đam Mỹ [TPS] White Black

Thảo luận trong 'Đam Mỹ - Bách Hợp' bắt đầu bởi Gió, 18/3/17.

  1. Gió

    Gió Tịch Phong Thành viên BQT Đào Tác Giả PeachTrans

    Tham gia ngày:
    7/7/16
    Bài viết:
    1,053
    Đã được thích:
    1,076
    Điểm thành tích:
    1,106
    Tên tác phẩm: White Black

    Tác giả: [SG=M]

    Thể loại: đam mỹ, hành động, ngược tâm

    Độ dài: oneshot

    Tình trạng: hoàn

    [​IMG]

    ----------------White Black-------------------

    Mưa tháng mười hai, không xối xả và trong lành như tháng bảy, tháng tám. Mưa rả rích từng cơn, thỉnh thoảng lại ào ạt không ngớt. Mưa mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt chẳng thể lẫn được vào đâu của mùa đông. Mưa rửa trôi mọi thứ nhơ bẩn, mưa hắt lên mặt, thấm vào da, lạnh cóng mà rát buốt...

    Con hẻm nhỏ tối tăm hôn ám, máu lênh láng giữa nền đất, máu hòa cùng mưa tạo nên từng vệt đỏ lòm, tanh tưởi cái mùi tanh của sự chết chóc. Máu và mưa, ướt đẫm một mảnh sơ mi trắng, máu chảy dài trên cánh tay, men theo từng kẽ ngón tay, rơi xuống đất rồi cũng như vô vàn hạt mưa khác, vỡ tan thành muôn ngàn mảnh nhỏ, bắn lên tung tóe.

    - Ha... Ha ha ha... Ha ha ha ha...!! - Giữa màn mưa trắng xóa, thân ảnh của Diệp Kỳ Anh khẽ lung lay, giống như điên dại mà bật cười lớn. Trong đêm tối, tiếng cười đó nghe lạnh lẽo mà cay đắng lạ.

    Mưa, mưa xối xả mà ào ạt. Mưa át đi tiếng cười của cậu, át đi cả tiếng gọi khản đặc của Khôi Vĩ. Mưa, lạnh lẽo mà vô tình...

    "Đoàng.. Đoàng..."

    Tiếng súng nổ chát chúa. máu tươi văng ra tung tóe một lần nữa hòa cùng với mưa, nhuốm đỏ một vùng...

    - Không!!! Kỳ Anh!!

    - Giơ tay lên, cảnh sát đây...

    - Đứng yên, tất cả đứng yên!

    "Tiếng gì vậy? Sao ồn ào quá thế?" - Diệp Kỳ Anh khẽ cau mày suy nghĩ, nhưng tiếng mưa và cơn đau nhức nơi đùi trái đang dần kéo những dòng suy nghĩ đó ra khỏi đầu cậu. Hai đầu gối khuỵu xuống, va chạm mạnh với nền đất lạnh lẽo ướt đẫm, Diệp Kỳ Anh thật muốn ngã luôn xuống đây, ngủ một giấc và mặc kệ hết mọi chuyện quá...

    - Kỳ Anh... Tỉnh lại đi em! Kỳ Anh... Kỳ Anh!!!!!

    Ai? Là ai đang gọi cậu? Giọng nói này, nghe quen thuộc mà sao cũng xa lạ thế? Mệt mỏi cố nâng ra hàng mi đã sắp dính chặt vào nhau, Diệp Kỳ Anh thấy lẫn trong mưa là một thân ảnh mờ nhòe. Cay mắt quá... Không nhìn thấy gì cả... Những suy nghĩ rời rạc hiện lên trong đầu, cậu buồn ngủ quá...

    - Kỳ Anh, xin em... Tỉnh lại, nhìn anh này. Đừng ngủ, Kỳ Anh. Nhìn anh đi. Xin em. Anh là Khôi Vĩ, Khôi Vĩ đây... Không! Không! Kỳ Anh! Diệp Kỳ Anh.!!!!

    Mưa vẫn ào ạt từng cơn không ngớt, mưa lạnh lẽo mà vô tình, rửa trôi những bụi bẩn nhớp nháp, trôi đi những tanh tưởi của máu, trôi cả kí ức tuyệt đẹp ai từng gìn giữ.

    Trong đêm tối tại con hẻm nhỏ, tiếng người vẫn huyên náo không ngừng, âm thanh chát chúa của tiếng đạn bắn như muốn xé rách màn đêm, chỉ có Khôi Vĩ là gần như không nghe thấy gì hết. Hắn ngồi giữa cơn mưa, ôm chặt thân thể đang lạnh đi từng chút một của người yêu, bàn tay cầm súng không hẹn mà trở nên run rẩy, hai mắt từ lúc nào cũng mờ đi... Chẳng biết qua bao lâu, có thể là vài tiếng hoặc cũng có thể là vài phút, có người tiến tới bên hắn, đỡ Diệp Kỳ Anh khỏi lòng hắn, nhanh chóng đưa người lên xe cứu thương.

    - Kỳ Anh... Kỳ Anh...

    Hai mắt đỏ ngầu đờ đẫn nhìn theo bóng xe khuất xa, giữa màn mưa., Khôi Vĩ đứng đó, ngơ ngác như một đứa trẻ lạc mất mẹ.

    "Đoàng đoàng..."

    - Khôi Vĩ!!! - Mạc Lâm kinh hãi lớn tiếng thét tên của người bạn thân, toan lao ra đẩy hắn khỏi họng súng, nhưng kết quả anh vẫn chậm một bước. May mắn, kĩ năng của một cảnh sát đủ để Khôi Vĩ nhận ra nguy hiểm mà nghiêng người né tránh, chỉ tiếc bả vai hắn vẫn bị đạn sượt qua, máu chảy đầm đìa.

    Mùi máu hòa lẫn với vị mặn chát chẳng rõ của mồ hôi, nước mắt hay nước mưa, kết hợp cùng cơn đau nhức nơi bả vai giống như một liều thuốc kích thích, đánh thức dậy những giác quan vốn đã ngủ yên thật lâu của Khôi Vĩ. Hệt như một con sói bị chọc phải chỗ hiểm, hắn quay người nhìn kẻ vừa bắn lén, giống như điên dại mà liên tục nã súng.

    "Đoàng đoàng đoàng..."

    Ba viên đạn bắn ra, giống như có mắt, dưới màn mưa lao đi không chút do dự, chuẩn xác ghim vào bụng kẻ thù. Máu tươi lại một lần nữa bắn ra tung tóe, lại hòa cũng mưa, lại bốc lên cái mùi tanh tưởi đáng ghê.

    Tiếng thét dài nghẹn nơi cuống họng, Khang Linh bịt chặt miệng, kinh hãi nhìn anh trai mình giống như một con thú điên, không ngừng tàn sát bừa bãi. Anh cô... điên rồi! Khôi Vĩ điên rồi! Anh ấy vì vết thương của Diệp Kỳ Anh mà phát điên rồi!

    - Mạc Lâm... Giúp anh em... Làm ơn, ngăn anh ấy lại. Nếu không, nếu không người phải vào ngục đầu tiên sẽ là anh ấy! tổng cục sẽ không để yên cho Khôi Vĩ!

    Khang Linh sợ hãi túm chặt lấy bàn tay buông thõng của Mạc Lâm, nói mà gần như khóc. Cả người cô trở nên vô lực nếu không vì bám víu vào Mạc Lâm, có lẽ cô đã ngã xuống từ lâu. Mạc Lâm lắc đầu nhìn người bạn thân của mình. Không phải anh không muốn ngăn mà là ngăn không được...

    "Phụp..."

    Tiếng súng rất nhỏ, có sử dụng giảm thanh! Mạc Lâm giật mình nhìn về nơi phát ra tiếng động, Lãm Nhược Ninh chẳng biết từ khi nào đã xuất hiện cạnh hai người, khẩu súng gây mê vẫn chưa hạ xuống. Gã lạnh lùng nhìn Mạc Lâm và Khang Linh, không nói hai lời liền lao vào cuộc hỗn chiến. Đỡ lấy thân thể mềm oặt của Khôi Vĩ, ném về phía Mạc Lâm đang vội chạy tới, Lãm Nhược Ninh coi như hoàn thành nhiệm vụ, lại cắm đầu lao đi. Trận đấu ngoài này, cơ bản đã được Khôi Vĩ xử xong, cái làm gã bận tâm là phía trong kia. Tuy cảnh sát đã bao vây, nhưng mấy lão già nhà họ Diệp cũng không phải đèn cạn dầu, chỉ e sớm đã chạy thoát bằng lối sau. Nếu đúng thật như vậy, hành động đêm nay của bọn họ coi như công cốc, không chỉ phí phạm tâm sức gã hao tổn bao năm nay, mà còn...sự hi sinh của Diệp Kỳ Anh. Hai bàn tay bất chợt co lại thành nắm đấm, gã vất đi khẩu súng gây mê lúc trước, từ trong áo gió, lôi ra một khẩu súng khác. Nếu không bắt được bọn họ về quy án, vậy ít nhất có thể giết tại trận. Dù sao nợ máu thì trả bằng máu, đó vốn dĩ là quy luật...

    ***************************

    "Ngày ... tháng... năm...

    Hôm nay tao gặp phải một tên điên!! Argh! Là đồ điên hàng thật giá thật ấy! Khi không đi chặn đường người ta, đã thế còn dám ngang nhiên hôn má tao! Mày nói coi nhật ký, tên đó chán sống rồi đúng không?? Hắn nên thấy may vì lúc đó tao không mang dao, nếu không tao thề nửa đời sau hắn khỏi có lấy vợ sinh con nữa! Tên khốn!

    .

    Ngày... tháng... năm...

    Hôm nay đi KTV cùng bọn Lam Nhược Ninh, mày nói xem tao gặp gì?

    Ha, một lũ ngu không biết lượng sức! Cư nhiên nghĩ có thể trấn áp được thiếu gia ta? Bọn chúng còn phải học hỏi nhiều lắm!

    .

    Ngày... tháng... năm...

    Hôm nay tao gặp một người, nhật kí nè. Hắn ta hình như là một trai bao? Tao cũng không biết nữa. Là hắn ta tới tìm tao trước!

    Trông cũng rất được nhé. Ngũ quan tinh xảo, muốn cơ bắp có cơ bắp, muốn kinh nghiệm có kinh nghiệm, nói chung là rất phong phú~~ Nhưng đòi lên giường với tao... Hắn ta đúng là tên não tàn!!

    Bổn gia có là gay nhưng cũng phải ăn người sạch sẽ, còn loại đó, dẹp đi dẹp đi!

    .

    Ngày... tháng... năm...

    Lần thứ hai gặp lại tên điên đó...

    Mày tin nổi không nhật kí?? Tên điên đó và người tao gặp ở bar hôm trước thì ra là cùng một người! Con mẹ nó!! Cư nhiên dám báo theo tao!! Hắn ta là chán sống đúng không?? Đúng không đúng không??

    .

    Ngày... tháng... năm...

    Hôm nay lão gia tới thăm, cả nhà đều tất bật chuẩn bị. tao... lạc lõng quá...

    Quyền lực, địa vì, nếu không có, có phải chăng sẽ chết...?

    .

    Ngày... tháng... năm...

    Thật mệt mỏi... Bao giờ mới có thể chấm dứt...?

    .

    Ngày... tháng... năm...

    Tên điên đó lại ám tao rồi T_T

    Kiếp trước tao thù hằn với hắn nhỉ? Nếu không sao tao đi đâu cũng gặp hắn? Cứ như âm hồn không tán ấy. Đậu xanh rau muống, chỉ cần gặp thôi là thấy khó chịu!!!

    Tên khốn kiếp, tôi nguyền rủa anh lao ra đường bị xe tông chết đi!!

    .

    Ngày... tháng... năm...

    Mất tiền... Ok, ổn...

    ...

    ...

    ...

    ...

    ...

    ...

    ...

    Khốn nạn!!! Anh đi chết cho tôi!!!

    .

    Ngày... tháng... năm...

    Hôm nay thằng cha đó bị bắt vào đồn...

    Thế quái nào hắn bị bắt mình phải đi bảo kê??

    Mà bị bắt tội gì không bị lại chọn đúng cái tội... Thôi bỏ đi, dù gì cũng đưa được người về rồi, nghe anh ta kể khổ có khi tốt hơn. Bye mày nhé, tao thử đi làm người tốt một lần đây!

    .

    Ngày... tháng... năm...

    Anh hai về nhà... Ngày đó, cuối cùng cũng phải tới sao?

    Tôi ghê tởm nó! Những đồng tiền ấy. Bẩn thỉu, thối nát hệt như cái gia tộc này...

    Đạp người ta xuống vũng bùn do chúng tôi tạo ra, rồi sau đó giả vờ cao thượng mà cứu rỗi. Nhận lại là lòng trung thành, sự phục tùng, để rồi khi nguy nan, những người đó sẽ trở thành tấm bia sống... Ha ha! Được lắm, được lắm...

    .

    Ngày... tháng... năm...

    Lâu rồi chưa đụng lại mày ha nhật ký! Dạo này, quá nhiều việc, quá mệt mỏi. Khôi Vĩ, hắn vẫn tới tìm tao. Có lẽ bây giờ chỉ hắn đủ sức kéo tao khỏi sự tối tăm hôn ám này. Nhưng cuối cùng, vẫn vô dụng thôi...

    .

    Ngày... tháng... năm...

    Khôi Vĩ... hình như anh ấy nghi ngờ tao rồi...

    Aizz, tao biết có ngày này mà. Mày nói xem nhật ký, khi nào anh ta chính thức trở mặt với tao?

    .

    Ngày... tháng... năm...

    Tỏ tình??? lão thiên gia... Chuyện gì đang xảy ra vậy? Khôi Vĩ... anh ta cư nhiên nói yêu tao???

    Hơ hơ... tao đang mơ đúng không? Hoang đường! Quá mức hoang đường! Không thể nào, không...

    Mà hình như... tao cũng yêu anh ta rồi...

    .

    Ngày... tháng... năm...

    Năm ngày nữa... hành động...

    Nếu tôi không chiếm được cái ghế đó, chắc chắn... Diệp gia sẽ ngày càng lún sâu hơn. Thêm nữa, Khôi Vĩ và Mạc Lâm... Cả Lãm Nhược Ninh... Bọn họ chắc chắn không bỏ qua chuyện này.

    Quá nhiều mạng người rồi... liệu tôi đủ khả năng để chấm dứt nó không? Không có cách gì ư? Đối đầu trực diện?

    Vĩ... tôi mệt lắm, tôi không muốn...

    .

    Ngày... tháng... năm...

    "22h ngày 25... bến cảng cũ, không gặp không về... "

    Gửi đi rồi, liệu tôi có thành công không? Đẩy mọi người vào nguy hiểm... Chắc tôi không làm được.

    Cảnh sát và cả bên Interpol nhất định vào cuộc. Chấm dứt thôi...

    .

    Ngày... tháng... năm...

    Khôi Vĩ... thì ra... anh vẫn không tin tôi...

    ********************************

    Quyển nhật kí có phần nhàu nát, vài trang hình như còn dính nước, chữ nhòe cả đi. Có lẽ cậu ấy đã khóc khi viết nó...

    Khôi Vĩ dựa lưng vào thành ghế lạnh ngắt, hai mắt hắn vằn đỏ tơ máu, gương mặt gầy xọm hốc hác. Ba đêm không ngủ, từ một con báo tinh anh của cảnh cục, lúc này nhìn hắn còn thảm hại hơn một tên ăn mày. Đầu tóc rối xù, quần áo nhếch nhác, râu lún phún mọc dưới cằm, có ai dám nói đây là kẻ nguy hiểm nhất tổ trọng án?

    Vùi mặt vào hai bàn tay thô ráp, Khôi Vĩ mệt mỏi thở hắt ra, đôi môi khô khốc cố hớp lấy từng ngụm không khí. Tại sao... tại sao trước nay hắn chưa từng biết Diệp Kỳ Anh phải trải qua nhiều chuyện như thế? Cậu không bao giờ nói với hắn, cũng không bao giờ lộ cho hắn thấy vẻ mặt yếu đuối của bản thân. Trong mắt Khôi Vĩ, Diệp Kỳ Anh, Diệp thiếu gia luôn là một cậu nhóc xốc nổi, bốc đồng, dù rất sắc sảo nhưng vẫn có lúc ngây ngô quá mức cần thiết, lại không thể tránh khỏi những bồng bột của tuổi trẻ. Diệp Kỳ Anh, cậu ta mạnh mẽ lắm, chưa bao giờ khóc hay tỏ ra mệt mỏi trước mặt Khôi Vĩ, nhưng có ai hay, đằng sau vỏ bọc đó cậu ta là con người như thế nào?

    - Anh có ngồi cả đêm ở đây cậu ta cũng không tỉnh lại nhanh vậy đâu...- Giọng nói lạnh lẽo nhưng không che nổi ba phần mệt mỏi, Khôi Vĩ giật mình nhìn lên, chỉ trong chốc lát, sự tức giận nhanh chóng xông thẳng lên não hắn.

    "Rầm... rầm..."

    Tiếng va đập mạnh mẽ với sàn đá, ghế gỗ, bàn nước, tất cả đều bị xô đổ. Khôi Vĩ giống như thực sự phát điên, chẳng biết hắn lấy đâu ra sức mạnh, hắn lao tới, túm lấy cổ áo Lãm Nhược Ninh, xô mạnh gã vào tường. Mùi máu tanh xộc thẳng lên đại não, Lãm Nhược Ninh giơ tay quệt ngang khóe miệng bị thương, khóe môi như có như không nhếch lên nụ cười thương hại. Là thương hại?

    Giống như ngọn lửa đang âm ỉ cháy, nay lại được tiếp thêm củi khô, cơn giận bấy lâu vẫn cố kìm nén, lại thêm nỗi đau không biết gọi tên khiến toàn bộ lí trí đều rời khỏi Khôi Vĩ, hắn gầm lên, không còn biết trời trăng gì mà liên tục đấm mạnh vào Lãm Nhược Ninh. Mặt, đầu, bụng, cổ... Mỗi nơi qua đi đều để lại cơn đau rát, đau đến mức khiến người muốn ngất đi. Ấy vậy mà Lãm Nhược Ninh nửa tiếng rên rỉ cũng không có. Gã chỉ đơn giản là cắn chặt môi, chịu đựng từng đòn như muốn đem gã giết chết của Khôi Vĩ, chờ tới tận khi hắn phát tiết xong. Nhìn con người đang đứng trước mặt mình với bộ dạng nhếch nhác, không hiểu sao trong lòng Lãm Nhược Ninh lại dấy lên một sự chua xót. Có lẽ gã đã đánh giá sai tình cảm Khôi Vĩ dành cho Diệp Kỳ Anh. Tình cảm ấy... không đơn thuần là một phút thoáng qua, nảy sinh trong quá trình chung đụng. Nó... đủ sâu để biến một kẻ bình tĩnh như Khôi Vĩ phải hóa điên...

    Cố đè nén cảm giác đau đớn như muốn xé ra thịt, Lãm Nhược Ninh tiến về trước, vung tay...

    "Bịch..."

    Ba ngày không ngủ, không ăn, lại thêm vừa nãy tiêu tổn quá nhiều sức lực, Khôi Vĩ đã chẳng còn tâm trí đâu để mà đề phòng hay cảnh giác, dễ dàng bị một đòn của Lãm Nhược Ninh hạ gục. Hắn cứ như một con búp bê vải mục nát, sau một đòn vào gáy liền ngã quỵ, hai mắt nhắm chặt.

    - Mạnh tay quá đấy Lãm thiếu gia...- Chẳng biết đã đứng ngoài quan sát trong bao lâu, lúc này Mạc Lâm mới đẩy cửa bước vào. Anh cúi người đỡ Khôi Vĩ nằm lên giường gần đấy, đôi mắt nâu lạnh lùng đảo qua người vừa bị đánh đến thê thảm. Lãm Nhược Ninh nhếch môi cười mỉa, từ chối cho câu trả lời.

    - Thực ra cậu biết rõ Diệp Kỳ Anh sẽ có ngày hôm nay, đúng không? - Không để ý thái độ của Lãm Nhược Ninh, Mạc Lâm tiếp tục truy hỏi. Anh nhìn thẳng vào mắt gã, từng câu, từng chữ chậm rãi nói ra - Cậu biết rõ Diệp Kỳ Anh sẽ vì Khôi Vĩ mà mạo hiểm lao vào cuộc đàm phán đó, càng biết rõ Diệp Kỳ Anh gửi địa điểm và thời gian giả là để bảo vệ ai. Nhưng cậu lại sửa tin nhắn đó, gửi cho mọi người tin nhắn thật. Cậu muốn trả thù Diệp gia, trên tất cả, Diệp Kỳ Anh chỉ là một con cờ ngoài dự đoán. Mục tiêu cậu nhắm tới là chúng tôi, là Khôi Vĩ hay toàn thể tổ trọng án này. Cậu muốn phơi bày thế lực của Diệp gia ra ngoài sáng, chỉ tiếc cậu tính sai một bước đúng không? Cậu không nghĩ Diệp Kỳ Anh thế mà lại không tin cậu. Cậu ta kiểm tra hộp tin thoại của cậu, lấy được địa điểm và thời gian chuẩn xác, lừa lúc không ai để ý liền trốn đi. và có kết quả này, bản thân cậu cũng không ngờ tới! Lãm Nhược Ninh, thứ lỗi tôi nói thẳng, tuy cậu thực sự giúp chúng tôi phơi bày vụ án, nhưng ván cờ này cậu vẫn thua rồi. Cậu... thắng ngoài sáng, nhưng lại thua trong tối. Những lời cậu nói về Diệp Kỳ Anh ngày đó hẳn cậu vẫn luôn nhớ. Tôi biết, cậu thật sự coi cậu ta là bạn nhưng cậu làm thế... Không thấy hối hận sao?

    Mạc Lâm bình thản nói ra tất cả suy nghĩ trong đầu Lam Nhược Ninh, đổi lại chỉ là gương mặt bình lặng như nước hồ, không chút nao núng, không chút gợn sóng. Lãm Nhược Ninh bất ngờ bật cười. Tiếng cười của gã nghe chua xót lạ.

    - Tôi...? Anh hỏi tôi hối hận không? Đương nhiên không! Đời này tôi có quá nhiều thứ để hối hận rồi, thêm một thứ nữa, tôi sợ là không đủ. Mà... điều làm tôi hối hận nhất đó là quen biết các người, quen biết Diệp Kỳ Anh, càng hối hận hơn cả khi trao tình cảm cho lầm người...

    'Sầm..."

    Cánh cửa phòng mạnh bạo đóng lại, Mạc Lâm lặng thinh nhìn theo bóng Lãm Nhược Ninh. Nhược Ninh, cậu không hiểu...

    ****************************

    Ba tháng trôi qua, việc mà Khôi Vĩ chăm làm nhất vẫn là vào viện thăm Diệp Kỳ Anh. Bác sĩ nói cậu ta đã qua cơn nguy hiểm, nhưng có thể tỉnh lại hay không, đó là tùy thuộc vào sức sống của bệnh nhân. Tia hi vọng nhỏ nhoi lóe lên, nhưng rất nhanh liền vụt tắt. Diệp Kỳ Anh... Liệu cậu còn muốn tỉnh lại không??

    Tỉnh lại, đối mặt với sự thật là cả gia tộc đều sụp đổ, nếu không phải vào tù thì cũng là xử tử. Diệp gia... đã vấy máu của bao người, liệu còn đường tồn tại sao?

    Không tỉnh lại, mãi đắm chìm trong giấc mộng vĩnh hằng. Đối với Diệp Kỳ Anh mà nói đây mới là điều tốt nhất, nhưng như vậy, liệu có phải quá tàn nhẫn với Khôi Vĩ?

    .

    Giống như mọi ngày sau khi kết thúc họp sáng ở cảnh cục, điều đầu tiên Khôi vĩ làm chính là phóng xe tới bệnh viện thăm Diệp Kỳ Anh.

    Lối vào phòng bệnh quen thuộc vẫn như cũ, chẳng có gì khác lắm so với lần đầu vào thăm cậu, Khôi Vĩ bất chợt qoẹo ngang ở một ngã rẽ, tiến vào con đường khác ngắn hơn. Đi lối này sẽ ngang qua phòng làm việc của trưởng khoa. Giống như là một thói quen, mỗi lần tới thăm Diệp Kỳ Anh, Khôi Vĩ sẽ rẽ qua đây một lần. Hắn vẫn còn nhớ, lần đầu tiên hai người gặp nhau cũng là ở đây...

    "Làm như vô tình va phải cậu nhóc đó, Khôi Vĩ giả bộ cuống quýt cúi xuống giúp người ta nhặt đồ, đến khi cậu xua tay lắc đầu không sao thì mới dừng lại, cho người đó một cái nhìn và một nụ cười đầy ẩn ý.

    Đôi môi thiếu niên vẫn phảng phất chút vị ngọt mà mùi thơm bạc hà nhè nhẹ. "Có lẽ cậu ấy vừa uống nước bạc hà" Khôi Vĩ đã thầm nghĩ như vậy ngay trong lần đầu cướp đi nụ hôn đầu tiên giữa hai người. Và cuối cùng kết quả mà hắn nhận được là một bên má đỏ ửng hằn rõ năm ngón tay.

    Một cậu nhóc thú vị!..."

    Kí ức ngọt ngào hiếm khi xuất hiện giữa hai người, bây giờ mỗi lần nhớ lại đều khiến hắn phải bật cười. Không biết đến bao giờ cả hai mới lại vui vẻ như thế một lần nữa đây?

    Cửa phòng bệnh chậm rãi mở ra, Khôi Vĩ mang theo một chút chờ mong tiến vào, còn về việc hắn chờ mong cái gì, có lẽ là mong thấy Diệp Kỳ Anh tỉnh dậy. Sau đó, hắn sẽ cùng cậu ra nước ngoài, quên hết mọi việc ở đây, tới một nơi chỉ có hai người họ, đúng vậy, chỉ có cả hai...

    "Bộp..."

    Bó hoa trên tay... không nhanh không chậm rơi xuống đất, tươi cười hiếm khi lắm mới xuất hiện trên mặt Khôi Vĩ rất nhanh liền biến mất.

    Hắn gần như không dám tin nhìn chằm chằm giường bệnh trống trơn trước mặt, bàng hoàng đến gần như quỵ ngã.

    - Diệp Kỳ Anh...

    Trên giường có một phong thư nhỏ, phía bên ngoài không ghi gì hết, nhưng bên trong... Hắn dễ dàng nhận ra nét chữ của Diệp Kỳ Anh. Những con chữ giống như có sức sống bay lượn trước mắt hắn, ba từ thôi mà giống như ngàn vạn mũi dao đâm xuống, xé toạc trái tim Khôi Vĩ

    " Vĩ, xin lỗi..."

    Đường ra sân bay giống như kéo dài vĩnh viễn, Khôi Vĩ nhấn chân ga mạnh hết cỡ, giống như một mũi tên lao đi giữa đường phố đông đúc.

    Sân bay giờ này, mọi hôm rất vắng người, vậy mà hôm nay sao đông lạ. Khôi Vĩ xoay quanh nhìn khắp nơi, như một đứa trẻ lạc mẹ vội vã tìm kiếm, trong lòng là một cỗ sợ hãi mơ hồ không ngừng trào lên.

    " Chuyến bay đi Malaysia 15 phút nữa là khởi hành, mong quý khách nhanh chóng tới cổng B làm thủ tục, Xin nhắc lại, chuyến bay..."

    " Nếu sau này được ra nước ngoài, nơi đầu tiên em đi chắc chắn là Malaysia..."

    Giống như một thước phim quay chậm, cậu nói vu vơ ngày nào của Diệp Kỳ Anh hiện lên trong đầu Khôi Vĩ, không chút nghĩ ngợi, hắn lao vội về phía cổng B, trên đường chạy, không biết đã va phải tổng cộng bao nhiêu người. Nhưng giờ phút này, điều ấy có quan trọng sao...?

    Bóng lưng quen thuộc gần trong gang tấc, Khôi Vĩ dồn hết tất cả sức lực của mình lao về trước, vừa chạy vừa hét lên tên người ấy:

    - Kỳ Anh!!! Diệp Kỳ Anh!!

    Đang hoàn thành nốt những thủ tục còn lại, cả cơ thể Diệp Kỳ Anh không khỏi run lên. Cậu kéo cao mũ, vội vã bước lên cầu thang, chính thức ngăn tách cả hai người với nhau.

    "Tách"... Khóe môi trở nên mặn đắng, cậu lại khóc nữa rồi...

    Từ nửa tháng trước đã tỉnh lại, mỗi lần đều vờ như say ngủ nghe Khôi Vĩ kể chuyện, Diệp Kỳ Anh đều cố kìm lại giọt nước mắt, để rồi sau đó khi chỉ có một mình, cậu để cho nước mắt thỏa sức rơi, thấm ướt gối, ướt cả cái áo bệnh nhân đang mặc. Có phải cậu rất yếu đuối, rất hèn nhát không? Diệp Kỳ Anh lặng lẽ tự hỏi trong lòng, rồi lại bất ngờ bật cười. Nụ cười chua chát như nghẹn lại nơi cuống họng, chỉ có vài thanh âm rời rạc phát ra, quyện cùng nước mắt tưởng chừng như muốn bóp nghẹt Diệp Kỳ Anh. Cậu cúi đầu, nắm chặt lấy va li, bước nhanh về phía trước, bỏ lại sau lưng là tiếng gào như phá toạc sự ồn ào đầy hỗn loạn của sân bay.

    - KỲ ANHHHHHHHHHHHHH!!!!!!

    - Khôi Vĩ... Em xin lỗi...

    .

    Hai ngày sau, Khôi Vĩ giống như điên dại nhìn chằm chằm vào lá thư Diệp Kỳ Anh để lại cho hắn trước lúc lên đường, nước mắt không hiểu sao cứ lăn thật dài...

    " Khôi Vĩ, là em, Kỳ Anh...

    Lúc anh nhận được lá thư này có lẽ em đã không còn bên anh nữa. Xin lỗi anh Vĩ, nhưng có lẽ đúng như Nhược Ninh nói, kiếp này anh và em chính là có duyên mà lại không có phận, gặp được nhau nhưng không thể bên nhau. Em không biết khi nào em sẽ thỏa mãn với cái tự do ảo mà em muốn có nhưng chắc phải rất lâu nữa em mới đủ can đảm để về gặp anh. Em... em ích kỉ lắm đúng không Vĩ?

    Em không hứa sẽ lại về bên anh lần nữa, nhưng em có thể hứa em sẽ trở về, chắc chắn sẽ trở về. Năm năm, mười năm hay mười lăm năm, em sẽ vẫn quay về. Đến lúc đó liệu còn được gặp anh không, Khôi Vĩ...?

    Yêu anh.

    Diệp Kỳ Anh"

    .

    - Ha ha, trở về... Em nói em sẽ trở về sao Kỳ Anh... Ha ha... Em... ác lắm em biết không... ác lắm...

    " Chúng tôi xin đưa tin về vụ tai nạn máy bay mang số hiệu MH370 vào hồi ... giờ sáng ngày 8 tháng 3. Theo thông tin mới nhận được, chuyến bay bay qua vùng biển,... hiện nay vẫn chưa tìm được câu trả lời. Liệu rằng chiếc máy bay mang hơn 200 hành khách đó rốt cuộc đã đi đâu..."

    Tiếng ti vi vẫn văng vẳng đều đều trong căn phòng trống, chỉ mình Khôi Vĩ là ngã quỵ xuống đất. Hắn khóc, khóc thật nhiều. Những giọt nước mắt đắng chát men theo gò má, thấm vào môi giống như là liều thuốc kích thích nỗi đau trong hắn, bóp nghẹn cả trái tim cho đến từng hơi thở.

    Đau, đau quá. Trái tim hắn sao lại đau thế này?? Hắn mệt mỏi quá, hắn muốn ngã quỵ, muốn buông xuôi tất cả, nhưng hắn có thể sao? Có thể sao...?

    Lá thư của Diệp Kỳ Anh bị Khôi Vĩ nắm chặt trong tay, chặt đến độ muốn rách nát. Từng câu từng chữ trong thư, bây giờ nhớ lại hệt như từng mũi dao bén ngọt đâm thẳng vào lồng ngực hắn, hung hăng rạch khoét một đường lại một đường, sắc ngọt mà chứa đầy đau đớn.

    Kỳ Anh, em đã nói trở về cơ mà, em tại sao lại thất hứa chứ...?

    Kỳ Anh, em ác lắm, ác lắm Kỳ Anh...

    .

    Bốn năm sau...

    Nghĩa trang thành phố vẫn như mọi hôm, vắng lặng và có chút gì đó yên bình...

    Gió nhẹ thổi làm lay động từng tán cây, Gió rì rào thì thầm với hoa cỏ, gió đưa những cánh bồ công anh vút bay lên trời cao...

    Bia mộ bằng đá lạnh lẽo, tấm di ảnh của người con trai với nụ cười tươi như nắng dù qua bao năm vẫn không thay đổi. Nụ cười đó, thật hồn nhiên, vui vẻ mà sao làm cho người thấy tê tái cõi lòng...

    Khôi Vĩ đặt xuống bên mộ bó hồng xanh mà khi còn sống Diệp Kỳ Anh thích nhất, cạnh bên đó là thanh chocolate đắng, trong đầu hắn bỗng hiện lên gương mặt vui vẻ và tiếng cười trong trẻo của cậu. Nhanh thật. Mới đó đã ba năm rồi, ba năm kể từ ngày cậu rời xa hắn... rời xa mãi mãi...

    "Bập... phừng..."

    Lặng lẽ châm cho mình một điếu thuốc, Khôi Vĩ đút một tay vào túi áo, đứng trước mộ Diệp Kỳ Anh mà phóng tầm mắt ra xa. Gió vẫn tiếp tục đổi khiến cành lá lay động, gió vờn quanh người Khôi Vĩ, làm vạt áo khoác của hắn tung bay, làm rối cả mái tóc hơi dài của hắn.

    - Kỳ Anh, nơi đây vừa có hoa hồng xanh em thích, lại có thật nhiều gió và nắng, em vừa lòng không?

    - Kỳ Anh, ba năm qua, anh sống tốt lắm. Anh hiện tại cái gì cũng đủ, cái gì cũng có, thứ duy nhất mà anh thiếu... có lẽ chính là em...

    - Kỳ Anh, em ở nơi đó có nhớ anh không? Còn anh... anh nhớ em, nhớ em nhiều lắm, Kỳ Anh...

    - Kỳ Anh, em chẳng phải đã nói sẽ trở về sao? Anh vẫn đang đợi em đấy... Kỳ Anh...

    Năm nào cũng như vậy, để lại trên ngôi mộ lạnh lẽo một bó hoa đứng lại thật lâu mãi cho tới khi mặt trời khuất bóng, cứ cách một lúc, Khôi Vĩ lại lặp đi lặp lại những câu nói ấy. Không bao giờ đổi khác, không bao giờ có ngoại lệ dù là trời mưa tầm tã hay nắng gay gắt...

    .

    - Khôi Vĩ, hồ sơ của Diệp gia, cậu hủy đi rồi?- Mạc Lâm lặng thinh nhìn người bạn thân của mình cố chấp lặp lại những lời lẽ đó như kẻ điên, qua một lúc mới nhàn nhạt hỏi. Thực ra, anh hỏi chỉ cho có lệ, còn đáp án, Mạc Lâm sớm biết từ lâu.

    - Tôi hủy? Cậu nói vậy là sao? Tôi có tư cách gì vào tận phòng lưu trữ hồ sơ để hủy nó chứ?

    - Khôi Vĩ, tôi mong cậu nhớ rõ thân phận của mình! Cậu là...

    - Là gì nào? Lưu Khôi Vĩ, tinh anh trong tinh anh của Tổ trọng án ba năm trước hay Khôi Vĩ, một gã trai bao không còn liêm sỉ, không từ thủ đoạn để đạt được mục đích??- Không để Mạc Lâm dứt lời, Khôi Vĩ đã lên tiếng ngăn lại. Hắn cười khẩy, ánh mắt lần đầu tiên từ khi tới đây chuyển hướng nhìn.

    - Cậu...- Mạc Lâm có chút nghẹn họng, trân trối nhìn chằm chằm người đang đứng trước mặt, thật lâu cũng không thể thốt lên được gì.

    - Mạc cảnh quan, mong cậu nhớ kĩ, tôi từ lâu đã không còn nằm trong tổ trọng án, cũng đã rời khỏi cảnh cục. Tôi giờ đây chỉ là thương nhân bình thường, nào có khả năng tiêu hủy tư liệu mật quốc gia chứ?

    - Tôi...

    - Xin lỗi, nhưng tới lúc tôi phải về rồi, tạm biệt.- Lần thứ hai chặn ngang câu nói của Mạc Lâm, Khôi Vĩ xoay người rời khỏi nghĩa trang ngay khi tia nắng cuối cùng trong ngày vừa tắt. Gió vẫn nhè nhẹ thôi nơi đó, và nụ cười của người con trai ấy vẫn luôn như thế, vĩnh viễn... vĩnh viễn không đổi...

    .

    Đóng sập cánh cửa xe ô tô lại, việc đầu tiên Khôi Vĩ làm theo thường lệ chính là mở cái hốc nhỏ bên ghế lái phụ, lấy ra một tấm ảnh không biết từ bao giờ. Trong tấm hình ấy là hình ảnh Diệp Kỳ Anh ôm trên tay con gấu bông to sụ, nơi khóe môi là nụ cười hạnh phúc pha chút ngô nghê trẻ con. Ấy thế như lần này động tác của Khôi Vĩ hơi khựng lại khi nhìn thấy thứ bên trong cái hốc.

    Vẫn là tấm ảnh xưa cũ, nhưng bên cạnh đó là một phong thư trắng, còn rất mới. Khôi Vĩ nhớ hắn chưa từng thấy phong thư này trước đây. Chậm chạp lấy cả hai món đồ đặt lên phía trước, không hiểu sao, trong thâm tâm hắn trào lên một cảm xúc mãnh liệt. Run run mở lớp ngoài của phong bì, Khôi Vĩ lấy từ bên trong đó ra một tấm ảnh.

    Tấm ảnh này, còn rất mới, thời gian chụp là một tuần trước. Mặt sau không có chữ còn phía trước chỉ thấy một bàn tay đang làm dấu chữ V. Mà nơi cổ tay của bàn tay đó, không biết là vô tình hay cố ý có một chiếc vòng bạc nhỏ nhỏ lọt vào ống kính máy ảnh. Chiếc vòng nhỏ nhắn tinh xảo, ở vị trí hai móc khóa kết thành hình trái tim là hai cái tên vô cùng quen thuộc Vĩ - Anh...

    "Khôi Vĩ, đây là vòng ước định của hai ta, anh nhất định không được làm mất! Trên cái của anh sẽ là chữ Anh - Vĩ, còn của em là Vĩ - Anh. Sau này, dù có chuyện gì, chỉ cần thấy cái vòng đó nghĩ làm em hoặc anh được an toàn, vì thế nhất định không được làm mất!..."

    -----------------------The end---------------------
     
    Bài viết mới
    Nghiệt ngôn chi quốc
    Nghiệt ngôn chi quốc bởi Sắc Lang, 27/7/18 lúc 22:28
    Mùa đông hoa mai nở
    Mùa đông hoa mai nở bởi Ngày Nắng, 21/7/18 lúc 21:48

Chia sẻ trang này