Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Đam Mỹ Truy thê [Quyển 2 - Chương 18]

Thảo luận trong 'Đam Mỹ - Bách Hợp' bắt đầu bởi Tích Lịch, 26/8/17.

By Tích Lịch on 26/8/17 lúc 14:12
  1. Tích Lịch

    Tích Lịch Tang Tình. Thành viên BQT Đào Tác Giả Nouvelles Team

    Tham gia ngày:
    18/9/16
    Bài viết:
    1,676
    Đã được thích:
    2,504
    Điểm thành tích:
    574
    [​IMG]
    Design by Suối
    Tác giả: Tiếu Phi Tiếu Tieesu Phi Tieseo.

    Thể loại: Đ
    am mỹ, xuyên không, cung đình hầu tước, tiên hiệp tu chân, linh dị thần quái, kiếp trước kiếp này, tá thi hoàn hồn đoạt xá trọng sinh, ...

    Độ dài: Chưa xác định.

    Tình trạng: Chưa hoàn.

    Giới thiệu: Chuyện kể về mối tình của tướng quân bị gái đeo bám.
    [​IMG]

    Mọi thông báo của tác giả cập nhập tại đây.
    Lịch post: Một tuần/Một chương - Áp dụng từ ngày 16/9/2017.
    THÔNG BÁO
    Mỗi tuần sẽ có chương mới
    nhưng đăng hay không thì tùy hứng tác giả.
     
    Chỉnh sửa cuối: 17/10/17 lúc 19:03
    Rùa, BookWorm, Hập and 5 others like this.
Tiếu Phi Tiếu.
"Ngươi vì ai mà đến?
Ngươi vì ai mà đau? Ngươi vì ai mà khóc?
Chính là vì một người không thuộc về thế giới này nữa."

. Truy Thê .
?

[Dịch vụ báo chap]

  1. Đăng ký.

  2. Để sau.

Results are only viewable after voting.

Bình luận

Thảo luận trong 'Đam Mỹ - Bách Hợp' bắt đầu bởi Tích Lịch, 26/8/17.

    1. Tích Lịch
      Tích Lịch
      TRUY THÊ
      »CHƯƠNG 8«
      Tây Thành bảy ngày sau, sám sớm tinh khôi bầu trời trong xanh không một bóng mây, vị đại thẩm thường ngày giúp đỡ phu thê Nhất Xuyến vẫn hay ghé thăm tặng chút rau, củ nhưng hôm nay gian nhà của hắn yên ắng lạ thường, tìm khắp xung quanh nhưng không thấy bóng dáng của Nhất Xuyến nơi đâu. Phong cảnh đìu hiu, lúc trước đã hoang vu hẻo lánh nay lại càng thêm trống vắng hơn.

      “Cốc cốc cốc.”

      Cánh cửa bám đầy bụi, thể như đã lâu không quét dọn. Nghe nói A Châu rời đi đã hơn bảy ngày, một mình A Xuyến ở nhà không quét dọn sạch sẽ, tay chân không khéo léo được như A Ngọc nhưng ít nhất bụi bặm cũng phải vơi đi được một chút. Thật kỳ lạ, trong những lần trước dù A Châu không ở nhà hắn cũng lau dọn, quét tước thường xuyên đằng này hắn lại chẳng làm gì cho cam.

      “A Xuyến?”

      Vị đại thẩm cất tiếng gọi cũng đã lâu mà chẳng thấy người ra mở cửa, cứ im lìm như vậy suốt. Mãi cho đến một hồi lâu, đáy lòng dấy lên nghi ngờ nàng mới dám đẩy cửa bước vào. Cửa không khóa, nàng mở ra dễ dàng, tâm nàng khẽ dao động, lẽ nào có trộm? Ấy thế nhưng cánh cửa vừa mới hé mở ra được chút, ánh Mặt Trời lọt vào chiếu sáng được một phần khung cảnh bên trong, bụi bay đầy trời nhưng cũng thật tĩnh lặng, âm u đến ghê rợn, ngay sau đó một mùi tanh tươi nồng đậm xộc thẳng vào mũi.

      Thật khó ngửi, chẳng lẽ A Xuyến lại ở bẩn đến như vậy? Nhưng cũng thật kỳ lạ, suốt mấy hôm nay lần nào cũng nhìn thấy A Xuyến lang thang bên ngoài nên hắn không dọn dẹp cũng phải, nhưng hắn đã làm gì? Sao lại tanh hôi đến nỗi thế này? Láy chiếc khăn tay che lại mũi mình, vị đại thẩm từ từ tiến vào trong, càng đi sâu vào các gian phòng nhỏ mùi hôi thối càng trở nên nồng đậm đến nỗi nàng phải dằn bụng, gắng kiềm nén lắm mới không nôn ngay tại chỗ.

      “Két… “

      Đẩy nhẹ cánh cửa trong căn phòng của A Xuyến nhưng lại bị thứ gì đó cản lại, gắng sức đẩy cửa vào để mở ra bỗng nàng cảm thấy có thứ gì đó đang đè lên chân mình. Thế nhưng nàng đâu có thời gian đâu mà để ý đến cảm giác ấy, đôi đồng tử mở to hết cỡ, trong con ngươi ánh lên vẻ sợ hãi cùng kinh hoàng, giỏ trái cây vụt khỏi tay trong vô thức, những quả táo nằm lăn lóc trên nền đất. Trước mắt nàng toang hiện lên một màu sắc đầy chết chóc. Máu, máu nhuộm đỏ cả căn phòng, những vết máu loang lổ dù đã khô nhưng cũng còn rất mới, con dao bạc nằm ngay trên nền nhà lạnh buốt, dưới chân nàng một cảm giác rùng rợn tràn lên đại não. Dưới chân nàng một mùi tanh nồng đậm hiện lên càng rõ rệt, vật thể đen đúa, quần áo xốc xếch đầy dơ bẩn, sắc đỏ tràn về nhuộm đỏ cả gương mặt cùng y phục.

      “A!!!!”

      Nàng hốt hoảng vội vàng chạy đi nhưng tay chân bủn rủn ngã khụy xuống, đối diện với gương mặt hốc hác của Nhất Xuyến nàng càng thêm hoảng loạn nhanh chóng lùi ra xa để bình tĩnh tâm tình, không thể để bản thân ngất xỉu giữa chốn thị phi này. Con ngươi đầy hoảng loạn, hai tay nàng nắm chặt khiến cho móng tay đâm vào đến nỗi chảy máu, nàng gắng gượng dậy mặc cho toàn thân đang run rẩy đầy sợ hãi, nàng nhích dần ra xa cho đến khi lưng nàng chạm đến bậc thềm, nàng mới bình tĩnh hơn mà đứng dậy bỏ chạy đi thật nhanh. Nàng chỉ biết chạy thật nhanh, thật nhanh đến một nơi đông đúc nào đó hay chỉ gặp một người cũng được.

      “Ai đó làm ơn!! Cứu, cứu mạng!!”

      Ngay sau đó các bá tánh tụ lại đông xúc, quan tri phủ cho người đi dò la tin tức, khám xét hiện trường. Tây Thành nhanh chóng nổi lên án mạng, tin đồn vang xa chấn động khắp cả thành, lòng ai cũng thoi thóp lo sợ, ngày càng cảm thấy nơi nào chẳng an toàn chút nào. Nhất Xuyến chết, nghe nói hắn không phải bị giết chết hay bị ai hãm hại mà là tự hắn nổi điên đâm chết bản thân. Vừa nhắc đến đã cảm thấy sự việc rất kỳ lạ, nhưng nếu không phải người trong cuộc thì sẽ không nhận ra, hay nói cách khác những kẻ có đầu óc đơn giản sẽ cho rằng sự việc tiến triển rất hợp tình hợp lý: Nhất Xuyến và vợ hắn cãi nhau, vợ hắn bỏ nhà ra đi, hắn đau lòng tự tử. Ấy thế nhưng hắn vì sao lại phát điên? Là vì quá đau buồn ư? Nếu nghĩ theo hướng đó sẽ cảm thấy sự việc hợp tình hợp lý nhưng liên kết lại quá lỏng lẻo, chưa kể đến còn rất nhiều chi tiết đáng ngờ, hiện trường nhà hắn đã tìm thấy những gì.

      Nghe tin, Lạc Ngọc Huỳnh Vân từ giã sư phụ vội vàng trở về tra rõ tình hình. Khi về đến nơi đã thấy xung quanh đông nghẹt người. Chuông báo yêu rung lên liên hồi, âm thanh phát ra thu hút mọi người quay sang nhìn hắn không khỏi thổn thức, các cô nương mặt đỏ như son, dáng dấp e lệ trộm nhìn về phía hắn, xung quanh vang lên tiếng bàn tán xì xầm. “Là người mới tới ư?”, “Ta chưa bao giờ gặp hắn.”, “Hắn nhìn không giống người trong Tây Thành.”

      Trong lúc người người bao vây ngóng xem, khung cảnh nhiễu loạn, các bổ đầu gắng sức cản ngăn, bảo vệ hiện trường. Nhân lúc tình thế hỗn loạn hắn lẻn vào trong, vừa bước vào sân đã cảm thấy ma khí ngút trời, oán hận ngập tràn không sao kể xiết.

      P/S: Còn 2 chương nữa là 10 chương ròi :3
      Chỉnh sửa cuối: 6/10/17
      Larry, Hành Tây and Kingaria like this.
    2. Tích Lịch
      Tích Lịch
      TRUY THÊ
      »CHƯƠNG 9«
      Bên thắt lưng phát ra âm thanh của chuông báo yêu liên tục vang lên kịch liệt, có thể thấy mức độ oán khí đã ngày càng vượt xa so với sức tưởng tượng, hay nói cách khác đây chính là trung tâm của nơi phát ra oán khí. Điều đáng ngờ là Lạc Ngọc Huỳnh Vân chẳng cảm thấy động tĩnh của yêu ma quỷ quái, thậm chí nơi này còn yên ắng đến lạ thường, chỉ có tĩnh mịch, ảm đạm. Hơn hết, gian nhà cách chỗ của các bá tánh đang nhiễu loạn không xa thế nhưng khi bước vào đây lại chẳng nghe thấy tiếng họ nữa, cứ như tất cả là một cái lồng kết giới ngăn chặn các tác động từ bên ngoài. Nếu hắn là người phàm trần e rằng bây giờ đã có cảm giác mọi thứ đều lu mờ, từ xúc giác, thị giác, thính giác tất cả đều mất phán đoán. Nắm chặt tay để tinh thần tỉnh táo, hắn chậm rãi bước vào trong.

      Sân nhà chìm trong màn sương mờ mịt trùng trùng, cũng may là nhờ một ít ánh sáng phát ra từ chiếc chuông bên thắt lưng hắn mới có thể nhìn rõ hình dáng của đồ vật xung quanh được một chút. Hắn lần mò vào cửa chính theo lối đi trong trí nhớ và ấn tượng còn sót lại thế nhưng tay chưa chạm đến cửa thì chân đã giẫm phải một vật gì đó, trông nó có vẻ rất lớn. Chỉ hy vọng hắn không xui xẻo đến mức đụng phải thứ đó. Chậm rãi ngồi xuống, tay hắn lần mò về phía trước, xúc giác truyền đến một cảm giác thật lãnh lẽo của bộ y phục, hắn giật phắt mình ra sau, đến nỗi toàn thân lông tay lông chân đầu dựng đứng cả lên. Hắn trên đời này trời không sợ, đất không sợ, chỉ sợ duy nhất là sư phụ và thứ đó.

      Suốt mấy chục năm trời tính tình vẫn không thay đổi, hắn làm thầy bắt ma lại sợ ma, mỗi lần thấy chúng là muốn khóc thét không thôi. Tưởng tượng con ma nữ khoác lên mình bộ áo rách rưới, với mớ tóc dài bù xù, dòng huyết lệ chảy ra đầu oán hận, đôi mắt đầy phẫn nộ, hình ảnh ấy đã trở thành hình ảnh kinh điển trong ký ức của mỗi đứa trẻ khi còn bé, đáng tiếc thay cho đến bây giờ dù cho cơ thể hắn có to đến đâu, nỗi sợ hãi khi bị hù dọa hắn vẫn chẳng thể nào quên được. Linh quang từ chiếc chương chợt lóe, mượn chút ánh sáng từ đấy hắn soi sáng thứ đang nằm ở phía trước.

      Trong ánh quang lờ mờ, vật thể phía trước dần lộ ra rõ hơn. Là hình hài của một người đang ngất xỉu tại đây, quần áo trên người trông như y phục của mấy vị bổ khoái chỉ tiếc y không còn nhịp thở, thể xác đã lạnh toát từ khi nào, cho đến khi hắn mới nhướng người dậy, rọi chiếu ánh sáng lại gần hơn thì sự việc mới rõ ra. Hóa ra là một bộ xương trắng vẫn còn dính máu thịt đỏ tươi! Xem ra y đã bị hút cạn sinh khí chưa được bao lâu thì sau đó hắn mới phát hiện ra cái xác này. Thế nhưng sao lại không thấy tóc của y đâu cả!?

      "Leng keng, leng keng..." Tiếng chuông vang lên đánh tan mớ suy nghĩ mà hắn đang chìm đắm, từ cõi tâm linh suy nghĩ mà trở về hiện thực nếu còn chậm trễ thêm tí nữa e rằng hắn sẽ rơi vào nhiếp hồn trận! Nếu cứ mãi lơ là hay chìm vào suy nghĩ của mình thì ý thức sẽ dần biến mất, đôi mắt trở nên mơ hồ và cuối cùng là mất đi phán đoán, thể xác cùng linh hồn sẽ rơi vào tay của oán linh! Hẳn đây chính là lý do hiến họ sập bẫy của thứ đó, nhưng trên hơn cả họ vẫn là người phàm thôi, nếu không biết một chút về linh thuật thì sẽ rất khó nhận ra, cho dù có cảm thấy xung quanh mọi thứ thay đổi đến quái dị, họ cũng không biết đường mà thoát ra.

      Chậm rãi bước về phía trước, những chiếc lá khô bị hắn giẫm lên phát ra những tiếng giòn tan vụn vỡ. Chiếc lục lạc đôi khi vang lên những tiếng leng keng làm cho mọi thứ xung quanh càng trở nên quỷ dị, nếu có cơ hội được làm lại hắn chắc chắn sẽ không luyện vật hộ thân trở thành hình hài đó, đã sợ ma rồi mà trong tình huống này còn có thêm hiệu ứng âm thanh không phải sẽ càng bủn rủn tay chân thêm sao? Trong lần tiếp theo, một cây trâm cài hay hạt châu chẳng hạn? Suốt chặng đường đi, hắn luôn đụng phải những bộ xương lớn nhỏ, không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, cho đến lúc này tay hắn bỗng chạm đến thành cửa.

      "Đến rồi!!" Đôi đồng tử co lại, hắn cảm giác được chiếc cửa này bụi đã bám đầy, có vẻ như đã lâu lắm rồi không ai quét dọn, là Nhất Xuyến không quét dọn sao? Nếu hắn lầm lỡ lạc đến chốn nào khác mà không phải là nhà của Nhất Xuyến và Ngọc Châu thì thôi toi rồi, vật hộ thân hắn chỉ còn lại một, nếu sơ ý bị công kích thì e rằng sư phụ lại phải triệu hồn hắn thêm lần nữa và hắn sẽ lại bị người khiển trách, thật khủng khiếp... Nghĩ đến việc kia hắn lại cảm thấy tay chân bủn rủn, gương mặt hắn trông đầy hắc tuyến. Gắng kìm nén lại cảm giác trong lòng, hắn đẩy nhẹ cửa vào.


      "Kéttttt..."
      P/S: Còn một chương nữa thôi là 10 chương rồi~~ Đoạn cuối miêu tả hơi bị dở nha :'(( Có gì sẽ thay đổi lại một chút, mà tên của chú đồ đệ cũng đổi nha :v Lạc Ngọc Triều Minh => Lạc Ngọc Duệ Phong => Lạc Ngọc Huỳnh Vân. Hơi bị bí khoản đặt tên~
      Chỉnh sửa cuối: 14/10/17
      Larry, Hành Tây and Kingaria like this.
    3. Tích Lịch
      Tích Lịch
      TRUY THÊ
      »CHƯƠNG 10«
      Từ bên ngoài len lỏi vào chút tia sáng rọi chiếu xung quanh, sương mờ tan đi để lại khung cảnh trông thật bình yên, ảm đạm, thể như chưa từng có việc gì xảy ra. Gian nhà trống, không một bóng bóng người, chung trà trên bàn vẫn còn bóc khói nghi ngút. Phía trước cánh cửa sân nhà phơi đầy thây thi, tro cốt, sương mù mờ mịt vây quanh trùng trùng, đưa đôi tay lên gần mắt nhất cũng chẳng thể thấy rõ. Thế mà phía sau cánh cửa lại là khung cảnh nhàn nhạt như này? Lướt mắt qua tình cờ nhìn thấy lá thư mà lúc trước hắn đã để lại, nó vẫn còn nguyên vẹn, nằm tại chỗ cũ thể thư chưa từng có ai chạm vào. Nhìn sơ qua có thể không nhận ra được, nhưng nếu nhìn kỹ lại thì sẽ thấy một vệt màu đen loáng thoáng trong không khí như làn khói mờ. Hắn vận chuyển linh lực thanh tẩy thành ngọn lửa ở bàn tay, tà khí xung quanh lá thư nhanh chóng biến mất.

      Con ngươi sắc lẹm như đang phát sáng, bờ môi hắn loáng thoáng nụ cười mờ nhạt. Hóa ra là bị khí tức yêu ma che giấu! Thảo nào A Xuyến lại phát điên đến như vậy. Nếu suy đoán hắn không sai thì nhất định là A Xuyến đã bị oán linh vây bám vào bảy ngày trước, cũng chính là lúc trước khi hắn và A Xuyến cãi nhau. Chả trách y lại nhất quyết rời đi cho bằng được. Nghĩ đến đây hắn khẽ thở dài trong vô thức. Nếu lúc đó thay vì rời đi tìm sư phụ, hắn ở lại đây lâu thêm chút nữa hoặc suy nghĩ kỹ càng hơn thì có lẽ A Xuyến đã không bị nhiễu loạn tâm ma đến mức phát điên mà tự đâm chết bản thân. Thật là ngốc quá đi, hắn lấy tay đỡ trán, hắn lại để uổng phí thêm một mạng người.

      Nói không có tình chăn gối với A Xuyến thì là thật, nhưng nói đến một chút cảm tình với y còn không có thì nhất định là giả. Sống chung với nhau đã ba năm trời nếu không có tình cảm yêu đương thì phải có một chút tình huynh đệ bạn bè, tuy rằng luôn luôn lừa dối y về bản thân hắn nhưng y chưa bao giờ thắc mắc về thân thế của y cả. Nói ra A Xuyến cũng thật là ngốc, nhớ trong đêm động phòng đầu tiên nào ngờ bị hắn thổi thuốc mê nên vừa mới ngồi lên đệm giường đã lăn ra ngủ say như chết, quên cả trời đất, nhân cơ hội này hắn lột sạch y phục của y, đắp chăn cho y rồi bỏ mặc y nằm trên giường còn hắn là thì bàn nằm. Cho đến khi bình minh vừa lên, nhắm chừng thời điểm A Xuyến sắp thức hắn mới giả vờ lúng túng mặc y phục, thể như chuyện đã có rồi.

      Chỉ là y có lẽ không biết hoặc cũng có thể là giả vờ không biết, hắn không thể hiểu được, lòng người rất khó đoán trừ khi hắn biết đọc thuật tâm. Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, ngoài sư phụ ra, người thứ hai đối xử với hắn tốt nhất cũng chính là Nhất Xuyến. Phụ tình phụ nghĩa vẫn là ta phụ ngươi trước, thứ lỗi cho ta không thể bảo vệ ngươi thật tốt. Trở về thực tại, hắn chợt nhận ra một điều rằng, sao hắn không tiến vào trong thêm bước nữa? Nhớ ra bản thân hắn từ lúc bước vào đến giờ chỉ ở mãi một chỗ, đứng đó mà ngắm nghía mọi vật suy nghĩ chứ chưa hề di chuyển dù là một bước. Kể từ khi bước vào, những suy nghĩ bỗng chốc kéo đến, từ quá khứ, hiện tại, tương lai. Là cái bẫy của thứ đó? Nhưng dù sao thì hắn không thể để lãng phí thêm thời gian được nữa.

      Thế nhưng do đâu mà A Xuyến nhiễm phải oán khí? Nếu hắn không nhầm thì từ trước đến nay Tây Thành luôn được bảo vệ bởi kết giới của lão già kia gầy dựng nên, một giọt yêu khí cũng không vào được, thế lấy đâu ra oán khí ngút trời như thế này? Lá gan A Xuyến lớn thì lớn thật nhưng nhỏ thì cũng nhỏ thật, trừ khi không phải là chuyện gì nghiêm trọng thì sẽ không ảnh hướng đến hắn. Nếu như là...Hắn lại nhìn về phía lá thư trên bàn vẫn còn mới, lau đi lớp bụi mỏng ở trên sau đó đem lá thư bỏ vào trong tay áo. Ngước nhìn lên, mọi thứ ở đây, đồ vật vẫn không có sự thay đổi nào về vị trí kể từ khi hắn rời đi, ruốc cuộc chuyện gì đã xảy ra chứ?

      Đang suy ngẫm, hắn không nhận ra từ trong cửa buồng bỗng chợt xuất hiện những làn khói ngoằn ngoèo kỳ lạ, nó như đang chờ đợi thời cơ để hành động. Đột nhiên, một luồng khí đen từ đâu truyền đến cắt đứt mạch suy nghĩ của hắn, nó nhanh đến mức có thể cắt đôi mọi thứ. Đôi đồng mở toan đầy bất ngờ, theo phản xạ hắn nhanh chóng ý thức lùi lại bậc thềm, né tránh đườn đi của luồng hắc khí kia. Ngay sau đó, trên chiếc cổ trắng nõn một vệt máu nhanh chóng xuất hiện rồi lại bốc hơi biến mất thể như chưa từng có vết thương nào tồn tại trên cơ thể này. Hắn loạng choạng suýt bật ra sau, tay vịn vào thành tường để bản thân đứng vững. Hắn nheo mắt lại để nhìn rõ thứ đó, nó dài ngoằn và đen láy, các sợi mỏng manh hợp lại như cột khói.

      "Là tóc!?" Mọi vật hiện rõ ngay trước mắt.


      P/S: Chương 10 rồi ăn mừng thôi~~ Còn cách Hảo Huynh Đệ đến 26 chương lận -_- Ai đó nói văn phong của tuôi rất dở đi :'((( Có cảm giác như viết truyện trên máy tính nhanh thì nhanh nhưng văn phong dở ra không xác định được ấy :'(((
      Chỉnh sửa cuối: 14/10/17
      Larry, Hành Tây and Kingaria like this.
    4. Hành Tây
      Hành Tây
      - Đọc liền mấy chương thật phê ~ Ôi cái tiểu kịch trường ở chương 7, làm nhân vật chính mà bị nhân vật phụ cướp hết đất diễn, thương quá là thương ~~ Em thụ đã mờ, anh công lại càng nhạt hơn nữa. Bao giờ thì hai người mới được tỏa sáng đây?
      - Cố nghĩ trong sáng rồi đó nhưng gian tình có cứ đập bùm bụp vào mặt thì biết làm sao???
      - Hóa ra hai người kia chỉ là quan hệ vợ chồng giả, cơ mà đọc mấy chương đầu đoạn bạn Ngọc Châu bị ăn tát vẫn không thể tin được bạn ấy là đấng nam nhi tài kiệt. Hoang mang, hoang mang...
      - Dạo này hơi sa sút tinh thần nên off một thời gian dài. Cảm thấy sống mệt quá.
      Larry and Tích Lịch like this.
    5. Tích Lịch
      Tích Lịch
      Xin chào người tốt~ Khi nào hai người đó thành Mặt Trời hay cái bóng đèn huỳnh quang thì sẽ tỏa sáng nung ninh không sợ bị dìm thôi~
      - Thím cứ nghĩ gian tềnh quài :)))))) Đơi chỉ có hint thoy~ Chứ thính thật hay không thì không biết~
      - Muahaha bất ngờ lắm phải hông *cười lớn* cả tác giả cũng có hơi bất ngờ nữa là...
      - Tui thì cảm thấy nản quá :'((( Tính nghỉ đăng truyện đi núp lùm roài đọ~~~ Hầy tiêm tui mong manh quá :'((( Vạn sự tùy hứng nữa~~~~~~~
      Cảm ơn người tốt đã luôn ủng hộ truyện từ đầu chương cho đến bây giờ, hy vọng chúng ta sẽ cùng đồng hành cùng truyện Truy Thê đi đến hết con đường một cách trọn vẹn <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3
    6. Tích Lịch
      Tích Lịch
      TRUY THÊ
      »CHƯƠNG 11«
      Luồng tóc mang theo ma khí như vải tơ lụa bị vây bẩn, không để cho Huỳnh Vân có cơ hội phản ứng, luồng tóc đen nhanh chóng lao đến ngay lập tức.

      "Keeengg"

      Ngay lúc đó, từ đâu vang lên âm thanh của tiếng chuông, vang tận trời mây, như có ma lực, tiếng chuông như một lớp kết giới vững chắc khiến luồng tóc không kịp phản đòn, đập mạnh vào rồi bật ra phía xa. Nhân cơ hội đó, từ trong lớp áo của bật ra hai con dao sắc bén, hắn nắm thật chặt, cúi đầu chắn dao ngay trước ngực. Không ngờ hắn lại mang theo thứ đó, luồng tóc đen trở tay không kịp liền bị khí tức từ con dao chia xẻ làm hai, phần tóc vừa mới chạm vào con dao nhanh chóng bốc khói biến mất. Quái lạ! Kẻ ở trong bóng đêm tay khẽ giật, ngay sau đó liền cắt đứt sợi chỉ đang bị thêu rụi thành tro chỉ trong chớp nhoáng, phải nói là, trên mười ngón tay của người này đều cuốn đầy tơ đỏ. Nhìn lướt qua chỉ là một con dao thường, nhưng sao lại có pháp lực mạnh mẽ đến như vậy?

      Huỳnh Vân khẽ nhếch môi cười, ánh mắt trở nên sắc lẹm, sáng hoắc. Hẳn là bất ngờ lắm phải không? Cũng may hắn được sư phụ chuẩn bị chu đáo, nếu không e rằng phải hao phí thêm một chiếc lục lạc nữa, đến kết cục đường này sẽ đi thế nào cũng khó mà xác định. Từng mũi dao bén nhọn lướt nhanh trong gió để lại một vệt sáng hình lưỡi liềm vụt tan ở không trung, những mảnh tóc bị xẻ ra liên tục tan biến thành những vụn nhỏ như cát bụi.

      Thấy tình thế ngày càng bất lợi, những ngón tay của kẻ ẩn núp trong đêm đang cử động điều khiển những sợi chỉ đỏ chợt ngừng lại, nhanh nhẹn rút vào trong tay áo. Tơ đỏ đã không còn nữa, y hơi đưa nâng tay về phía ánh sáng, làm phơi bày ra đôi tay trắng toát nhợt nhạt, ngón trỏ khẽ ngoắc. Ngoài kia, những bộ xương nằm ngổn ngang dưới đất, ẩn núp trong làn sương mờ chợt thức tỉnh, hốc mắt sáng rực, vụt bay vào trong.

      "Ầm!! Ầm!!"

      Cánh cửa bị va đập mạnh, chuông báo yêu lại rung lên liên tục, linh cảm không hay, Huỳnh Vân nhanh đóng chốt, khóa chặt cửa lại. Thế nhưng cửa chỉ được làm bằng gỗ, theo thời gian cũng đã được ba năm liền, cũng dần mục nát, không còn vững chắc được như lúc xưa. Không lâu sau đó, chốt cửa gãy thành hai phần. Ngay khi cánh cửa bị phá hủy, tất cả các hài cốt phía bên ngoài liền nhân cơ hội xông thẳng vào trong, thế nhưng ngay phía trước, bên trong chỉ là một khoảng không trống rỗng.

      Hài cốt chậm rãi bước vào, chúng loay hoay dò xét xung quanh thế nhưng đáng tiếc là chính đã không còn bộ não để suy nghĩ nên cũng chỉ ở mãi một chỗ chứ không đi đến gian phòng khác. May thay hắn lại nhớ rõ đặc điểm này nên nhân cơ hội rời đi ẩn núp. Trong lúc đó, hắn âm thành vẽ ra vài tấm bùa phong ấn, dán lên cửa tạo thành một bức tường vô hình, ngăn cách lối đi từ đại sảnh cho đến những gian phòng nhỏ. Ngay lúc đó, lệnh triệu tập được phát ra, kẻ ẩn núp do dự đôi chút rồi rời đi, bỏ lại đám tro cốt lơ ngơ bị nhốt trong căn phòng, tự mình xử trí.

      Bắt đầu săn mồi thôi, ở mãi một chỗ không chẳng được tốt lành gì. Quan trọng hơn hết, y khẽ liếc nhìn về phía đại sảnh, vẫn còn chưa biết người vừa nãy tương trợ hắn là ai, người đó không xuất đầu lộ diện thế nên mới càng đáng lo. Ở lại đây chỉ sợ sẽ có thêm phiền phức.

      Sương mù dần tan, ảo cảnh không còn, xem ra yêu quái đã rút lui. Con đường phía trước dần hiện ra rõ rệt, hắn nhìn thấy Nhất Xuyên đang nằm dưới bóng cây, xung quanh là một dãy cỏ xanh mát mẻ, giấc ngủ bình yên không ưu phiền. Hắn bước đến chạm lấy người lại tan biến vào hư không, một cánh hoa nhỏ đặt lên ngôi mộ xanh biếc.

      Nhặt những bông hoa trên cánh đồng cỏ nội, hắn ôm lấy rất nhiều hoa tươi đặt lên ngôi mộ không tên. Những cánh hoa màu trắng bay bay nhưng cũng thật mong manh, nhẹ nhàng cuốn trôi theo gió, gió đi đến đâu thì chúng ở đấy, thế nhưng gió tắt rồi thì chúng chỉ có thể đợi một cơn gió khác bước vào cuộc đời mình. Hoa dại có một sức sống thật mãnh liệt, thế nhưng hoa dại là loài hoa không mang tên.

      Mưa rơi thế nhưng sao mưa lại ít thế, chiếc vòng hổ phách trên cổ tay ngày càng bừng sáng. Mưa lại rơi, thế nhưng sao người hắn lại không ướt? Bầu trời vẫn xanh ngát thế kia, những đám mây màu trắng trôi về cõi hư vô, là trời đang mưa hay lòng người đang mưa?

      "Đồ nhi." Phía xa xa sư phụ người lặng lẽ đứng dưới tán cây, lá phong bay bay, mái tóc người rối tung cuốn theo chiều gió, trái với thường ngày, y phục người đơn bạc, màu sắc ảm đạm hơn hẳn, trông người vẫn luôn lẻ loi như thế cho đến bây giờ vẫn vậy. Người khẽ mỉm cười, hơi dang rộng cánh tay, nhẹ nói, "Về nhà thôi."

      Về nhà thôi, đôi đồng tử đầy ngạc nhiên cùng lưu luyến không thôi, trong con ngươi là nỗi niềm đau xót da diết. Về nhà thôi, hắn cười, chạy vào vòng tay của người thế nhưng sau nụ cười lại xấu xí đến thế.

      Trên ngôi mộ xanh biếc kia, có một người đang lặng lẽ dõi theo, những cánh hoa cuốn trôi theo gió, phân tán khắp nơi. Hoa không còn nhưng người vẫn còn, thế nhưng hoa không đi, bông hoa nhỏ ấy vẫn ở trên ngôi mộ, những cánh hoa thoang thoảng bay bay.
      Tác giả có đôi lời muốn nói: Tác giả đang deep feel đừng cản ngăn tác giả. :)))))))))) Lười coi lại lỗi type quá, khi nào on điện thoại sẽ soát lại~
      Larry and Kingaria like this.
    7. Tích Lịch
      Tích Lịch
      TRUY THÊ
      »CHƯƠNG 12«
      Sau khi Lạc Ngọc Huỳnh Vân rời đi cùng sư phụ mình là Khúc Thường Khuê thì Tây thành liên tục xảy ra các vụ án chết người, mất tích, dần dần dịch bệnh xảy ra tràn lan, một số bá tánh vì lo sợ đành lén lút, âm thầm rời đi thế nhưng sáng hôm sau, sau khi bước ra khỏi cổng thành thì người đi không trở lại, chẳng tìm thấy tung tích. Ở lại thì chết, mà rời đi cũng chết, ai nấy cũng đều băn khoăn lo lắng. Dần dà số lượng người chết đã gần bằng một phần ba số bá tánh ở Tây thành, khi sức chịu đựng của mỗi người cũng đã đến cực hạn, họ đành rời đi, nhưng là rời đi có quy mô lớn. Bất kể là sống hay chết, chỉ cần không rời đi một mình thì chắc chắn sẽ có cơ may sống sót!

      Tây thành hai tháng sau là một cõi hoang tàn, các bá tánh ở lại đây đã ít hơn một nữa. Thế nhưng điều đáng ngờ là người dân ở đây họ chẳng nghe thấy một chút tin tức gì về triều đình, cho dù truyền thư có gửi nhiều đến đâu vẫn không thấy câu trả lời được gửi. Người đi mất tích, thư không hồi âm, Tây thành như một vùng đất linh thiêng mà các vị thần đã lãng quên. CHỉ thấy người rời đi chứ không thấy người bước vào, rời khỏi Tây thành đã không còn gì lạ lẫm nữa thế nhưng nếu có người bên ngoài vào Tây thành thì mới là chuyện lạ!

      Cứ ngỡ là một vị tu sĩ nào đó nào ngờ đâu lại là một gã họa sư điên rồ, cái nhìn đầu tiên của các bá tánh trong Tây thành khi gặp hắn đều giống nhau đến thế. Có ai thấy hoạn nạn mà không chạy? Hắn lại còn bày sạp bán tranh ở ngay cổng thành, suốt ngày rêu rao không phải muốn gây chú ý thì là gì? Mà dù sao thì cứ mặc kệ hắn, thân ai nấy lo, bản thân họ còn lo chưa xong sao có thể lo cho người khác được, huống hồ là kẻ tự đâm đầu vào chỗ chết. Cứ mặc hắn, nếu hắn buôn bán không được thì đành phải dẹp tiệm đi thôi. Thế nhưng sao hắn lại bám dai thế chứ?? Đã một tuần rồi mà sạp tranh vẫn chưa đóng cửa mà hắn lại càng ngày càng hăng!

      Màn đêm giăng xuống, nửa đêm canh ba, họa lâu chìm vào tĩnh mịch, ánh trăng lẻ loi treo lửng lơ trên cành trúc phía xa. Chiếc đèn lồng tỏa ra tia sáng yếu ớt trước mỗi gian nhà đìu hiu. Tiếng côn trùng kêu miên man, chiếc phong linh bên thềm cửa vang lên những tiếng chuông "leng keng" khe khẽ, âm thanh nghe sao thật quỷ dị.

      Bang!

      "Thời tiết khô hanh, cẩn thận củi lửa."

      Bên ngoài cổng thành bỗng nhiên nổi lên một trận cuồng phong.Tây thành đêm nay có gió lớn, các chiếc lồng đèn bị gió thổi tắt lịm đi. Tây thành chỉ trong chốc lát không một tia sáng nào soi rọi. Đến rồi! Hắn ngồi trong họa lâu, sạp tranh vẫn mở cửa dù trời đã quá nửa đêm. Một nụ cười đầy ý vị thâm trường chợt hiện trên môi, mắt phượng tinh anh lại sắc lẹm như con dao bén nhọn dễ dàng cắn nuốt linh hồn. Chiết phiến trong tay hóa bạc, lóe lên ánh sáng bạch kim. Những cuộn tranh trong tay phát sáng. Hắn lấy bừa một cuộn mở toang ra, những nét bút bỗng hóa thành hình dạng vụt bay ra cổng thành. Bên cạnh đó đám hắc vụ mạnh mẽ xông vào, đôi bên xảy ra một trận giằng co kịch liệt.

      Chuẩn bị sẵn bút mực, hắn vẽ xuống một nét, đường bút ấy sáng rực lên, vung tay thêm vài nét đơn giản, một cái lưới trời được làm bằng thiên tằm vừa hình thành! Thiên la địa võng vừa giăng xong. Trong khi đó, đám hắc vụ còn lại nhanh chóng hóa thành những hình dạng khác nhau, hình thành bản thể! Yêu ma quỷ quái đều có mặt đầy đủ, tất cả chờ đợi cơ hội này đã lâu lắm rồi! Cũng chỉ tại lão già thối tha kia làm bọn họ chậm trễ tiến độ, nếu không thì món bảo vật cùng linh hồn của các bá tánh trong Tây thành đều đã nằm trong bàn tay của họ từ rất lâu rồi!

      Càng nghĩ càng đáng hận, hắn khuyển hóa thành hình người, răng nanh trong dài ra, bộ dạng càng dữ tợn hơn gấp trăm lần! Các tử thi của các bá tánh đã rời khỏi tây thành cùng những người mới chết vừa mới đào lên từ ngôi mộ, thân xác chúng thối rửa, mảnh thịt vụn vương vãi rơi khắp nơi, ai nhìn cũng đều cảm thấy kinh tởm. Những ngọn lửa âm hồn cùng các oán linh thù hận đậm sâu, có thể nghe thấy tiếng thét ai oán đến tận trời mây nếu tâm tính không đủ bình tĩnh thì có thể sẽ phát điên ngay sau khi nghe thấy! Tình cảnh lúc này đôi bên giao chiến, thiên la cùng cổng thành như dãy ngăn cách hai thế giới giữa người và ma. Một bên là yêu ma quỷ quái, một bên là các bá tánh đang bình yên trong giấc ngủ. Các bá tánh đều vô tội, họ không làm gì sai cả thế nhưng đáng tiếc tâm tính họ không đủ bền vững, thật khiến cho giới tiên nhân thất vọng. Và đặc biệt là lão già đó càng đáng hận hơn ai hết.

      "Keenggg..."

      Chiêng rơi xuống đất, chứng kiến thấy cảnh trước mắt, nam nhân hốt hoảng thét lên ngay cả chạy cũng chẳng được, tay chân bủn rủn chỉ biết nhích người ra xa, miệng không ngừng thét lên đầy sợ hãi. Chúng ma thấy thế thì rộ lên một tràng cười, đúng lúc đó ma khí từ trong Tây thành bắt đầu tràn ra!
      Tác giả có lời muốn nói: Poor you~
      Larry and Kingaria like this.
    8. Tích Lịch
      Tích Lịch
      TRUY THÊ
      »CHƯƠNG 13«
      Đôi mày hơi chau lại, tay trái hắn nhanh chóng lấy ra một cuộn tranh thứ hai, là một cuộn tranh bình an! Chữ viết nhanh chóng hóa thành những vệt sáng vụt bay độ hóa cho tên nam nhân đó. Đám hắc vụ không kịp trở tay nên bị phản kích bật ra phía xa. Lợi dụng thời cơ, một bên hắn lấy ra một cái túi nhỏ, túi nhỏ hóa lớn bay lên không trung, một tràng cuồng phong bị cuốn vào trong cùng tiếng thét thất thanh của đám hắc vụ. Nhận thấy cơ hội, tên nam nhân bỏ chạy về phía họa sư. Mọi chuyện diễn ra chỉ trong chớp nhoáng khiến bao yêu ma quỷ quái bên ngoài Tây thành không khỏi bàng hoàng. Hắn rốt cuộc là ai? Sao lại có thể tóm gọn mấy trăm yêu ma lớn mạnh như thế kia chỉ trong vài giây ngắn ngủi? Chỉ dựa vào chiếc túi phong thần? Còn chiếc lưới được làm bằng thiên tằm kia, cho dù bọn họ có nghe qua các đại danh của những họa sư lẫy lừng cũng chưa từng nghe thấy có ai họa được bản sao giống y như thật? Không, dường như đó không phải là bản sao!

      "AAAAAAAAAAAAAAAA" Vọng vào tai truyền đến tiếng la hét của một tiểu yêu đã sơ ý chạm vào Thiên La, tiểu yêu ấy cứ như vậy mà bốc khói biến mất trước mặt mọi người! Tất cả yêu ma quỷ quái ngày càng e dè, từ từ lùi ra phía xa. Ngay sau đó, từ phía xa, một tử vụ dần dần tiến vào, trong đám sương tím bước ra một nam tử vận bào y, tóc trắng buông xõa, khuyên tai, vòng cổ là một chiếc kiềng được làm bằng thủy ngân, trong đôi mắt màu đỏ ngầu mang theo ánh lửa ngập tràn ý vị.

      "Đại Vương!" Một tiểu quỷ thốt lên. Chúng yêu ma đồng loạt quỳ xuống. Thấy tình cảnh trước mắt, ngón trỏ khẽ chạm cằm, y nhếch mép cười lộ ra chiếc răng nanh bén nhọn, ánh mắt ngày càng nồng đậm hơn. Chỉ tiếc Quỷ Vương, Ma Vương, Yêu Vương không ở đây, trong trận chiến ngày ấy nếu y nhớ không nhầm, đó chính là trận đại chiến ác liệt nhất của Ma Giới. Mà kẻ đã thống nhất cuộc chiến đó, sau khi trận chiến kết thúc thì lại chẳng thấy tung tích của hắn. Đáng tiếc là, hắn không phải là một họa sư như người đang đối nghịch trước mắt. Y bước một bước, ma khí bức người lan tỏa đến cỏ cũng phải héo, hoa cũng phải tàn, trên nền đất sẫm màu rõ rệt.

      Y bước đến cổng thành, các ngón tay chạm vào Thiên La, cả chúng quỷ đều kinh ngạc, tại sao y lại không bị gì? Nắm chặt lấy chiếc lưới, từng tia sét nhỏ hiện lên, chỗ của chiếc lưới bị nắm vào bỗng ngừng phát sáng như mất đi thần lực, y kéo mạnh nó ra như vứt đi một thứ tầm thường. Chiếc lưới bị phá hỏng hóa thành cát bụi, tan biến vào hư không.

      "Cũng chỉ là trò vặt vãnh."

      Thiên La bị phá, đồng loạt yêu quái đều xông lên, phá tan cổng thành! Cổng thành vỡ nát gây ra một cuộc chấn động, kinh động đến mọi người. Nam nhân canh gác trên cổng thành cũng vì đó mà giật mình tỉnh dậy! Không để cho bọn yêu ma xâm hại đến các bá tánh trong Tây thành, nhân lúc chúng còn chưa xông vào nhà người dân, các cuộn tranh trên bàn đồng loạt mở ra, trải khắp đường đi! Từng cuộn tranh thay phiên nhau phát sáng, yêu ma sơ ý giẫm lên hay đụng phải đều bị kéo vào trong tranh! Một cuộn tranh có thể giam lỏng rất nhiều yêu ma, chẳng mấy chốc số lượng bị thu phục đã vượt quá phân nửa. Chứng kiến tình hình trước mắt, đám yêu ma đã cẩn thận hơn, những cuộn tranh vương vãi khắp nơi, chúng lùi một bước về sau không để cho bản thân chạm phải những cuộn tranh quỷ quái kia. Thấy tình cảnh trước mắt, y bắt đầu bước đến, đám yêu ma thấy thế bèn vạch ra một lối đi.

      "Thu!"

      Đoán trước được hành động sau đó, hắn vội vàng thu lại những cuộn tranh đã giam cầm lũ yêu quái, chỉ để lại những cuộn tranh còn trống. Y thấy thế bèn mỉm cười, cười đến tận mang tai. Cũng đã mấy trăm năm chưa gặp được đối thủ nào cân xứng, hơn hết hắn lại còn là một phàm nhân tầm thường! Y xoay người hướng về phía họa lâu mà bước đến. Y có sơ ý mà giẫm lên cuộn tranh thể như giẫm phải một tờ giấy bình thường. Cư nhiên y không hề bị ảnh hưởng bởi pháp thuật của hắn!

      "Mau trốn đi, phía dưới có mật thất."

      Hắn hơi quay đầu khẽ nói với tên nam nhân, người nọ thấy thế bèn nhanh chóng mang theo những cuộn tranh có chứa yêu quái và túi giam hắc khí, cùng ba cuộn tranh mà hắn đưa đến sau đó liền tìm đường đi đến mật thất mà ẩn nấp. Thấy đã không còn người nào vướng vào, hắn liền nhìn về phía y, một nụ cười bỗng chợt hiện lên khóe môi, trong con ngươi nồng đậm ý cười cùng sự hứng thú. Chiếc bút trong tay hắn càng nắm chắc, từ bàn tay y hiện lên một ngọn lửa xanh, ngọn lửa ấy như hút hết tất cả ma khí cùng tinh hoa của ánh trăng đêm nay mà hình thành, nó như đang ngày càng lớn thêm, từ phía xa cũng có thể thấy ngọn lửa ấy chứa bao oán khí ngút trời. Chiếc bút trong tay phát phát sáng, lúc đó hắn vẽ ra một nét.
      Chỉnh sửa cuối: 15/10/17
      Larry thích bài này.
    9. Tích Lịch
      Tích Lịch
      Truy Thê
      »Chương 14«
      Chỉ trong phút chốc, tất cả lồng đèn trong Tây thành bỗng nhiên rực sáng, ánh lửa tím bập bùng trong đêm. Cảm thấy bên ngoài có gì đó không ổn, tên lính canh trên gác đang mê man ngủ yên đột nhiên tỉnh giấc, thuốc mê đã không còn hiệu lực đối với những người dân trong Tây thành, lần lượt các ngọn đèn dầu của những gian nhà được thắp lên. Có người tò mò nhìn qua cửa sổ, thấy được cảnh tượng bên ngoài, yêu ma không biết từ đâu mà bỗng nhiên xuất hiện, họ định thét lên thế nhưng lại như có một tác động vô hình của thế lực nào đó ngăn cản họ. Ý thức được, họ nhanh chóng che miệng lại, ngăn cản tiếng hét vừa phát ra, khóa chốt cửa cho thật chặt, không ai dám bén mảng bên ngoài.

      Ngọn lửa dần hóa thành trường kiếm sắc bén, y lùi lại một bước lấy đà sau đó lao đến họa lâu. Hai tay y nắm chặt chuôi kiếm, một nhát kiếm chém giữa không trung, vệt sáng xanh hình lưỡi liềm nhanh chóng lao về phía hắn! Bao bọc xung quanh hắn hiện là những vòng chú ngữ liên tục phát sáng, chiếc bút trong tay họa nên một đường nét cuối cùi. Hắn ngước nhìn lên, đôi mắt màu hổ phách bừng sáng trong đêm.

      "Đùng!!!!"

      Một tiếng nổ lớn bỗng chốc vang lên, họa lâu sập đổ. Khói mù vây giăng các lối, từ trong làn khói xuất hiện những vệt sáng màu lam liên tục đuổi về phía hắn! Nhanh chóng nắm lấy cuộn giấy trắng, hắn nhảy bật ra phía sau để tránh đòn công kích. Trong lúc đó bức tranh vừa được hoàn thành, cuộn tranh mở toan, mặt tranh phát sáng, một người từ bên trong bước ra! Người đứng bên ngoài Tây thành, đạo lực phát ra vô cùng mạnh mẽ, là một vị tướng quân chinh chiến nơi sa trường tay cầm đại đao, thân hình cao lớn đầy uy lực cùng khí thế hiên ngang trông như một vị sát thần cải tử hoàn sinh!

      Y chợt khựng lại, bộ dáng đứng như trời trồng, đôi mắt mở to hết cỡ toan đầy kinh ngạc. Không thể nào! Vị tướng quân này đã chết từ lâu rồi! Hắn nhếch mép chợt cười, ánh mắt màu hổ phách như lưỡi dao sắc bén nhòe sáng trong màn đêm khiến người người nhìn vào cũng cảm thấy lạnh toát, hắn bây giờ không khác nào một ác quỷ đội lớp phàm nhân! Đến cả đám yêu ma quỷ quái dưới trướng của y cũng phải run sợ e dè! Ai biết hắn sẽ còn đem ra thứ gì kinh khủng hơn.

      Đối diện trước mắt chính là vị tướng quân của năm trăm năm trước, chỉ biết vị tướng quân này đã từng một mình càn quét năm mươi vạn quân trên chiến trường! Nghe nói trước đó, vì tội nghiệp quá nặng nên hắn bị chôn vùi dưới mười tám tầng Địa Ngục, không hề đầu thai chuyển kiếp hay cải tử hoàn sinh! Nhân gian không biết, nói ra thì chẳng ai tin thế nên trong sử sách cũng không có nhắc đến. Nói là bản sao chép cũng chưa chắc đã đúng, năm đó y đã chứng kiến hết thảy mọi chuyện cho đến bây giờ y cũng không dám tin vào mắt mình, sau khi bước ra từ trong tranh, vị tướng quân này cư nhiên lại cao đến mười mét!

      Nhân cơ hội đám yêu ma không chú ý, hắn lấy ra một cái túi khác nhanh chóng tóm gọn bọn chúng. Nhận thấy thế lực bên mình ngày càng sụt giảm, ngay cả đám yêu ma cũng bị bắt đi, giờ rút lui cũng chẳng kịp mà nếu đánh cũng chẳng thắng, là do y quá khinh địch! Chỉ còn cách truyền âm báo lại tình hình, nếu may mắn thì sẽ được quân chi viện kịp thời! Chỉ tiếc khi y vừa mới tung tin cầu cứu thì bất giác cảm thấy không còn khí lực, được truyền tin cũng bị chặn lại! Chưa bao giờ y túng quẫn như thế này, mấy ngàn năm dẫn đầu đám yêu ma, tiếng tăm lừng lẫy, uy thế hiên ngang, ai nhắc đến tên cũng phải e dè lo sợ, nay y lại thua bởi một phàm nhân tầm thường không rõ danh tính!

      Thấy đối thủ không còn hiếu chiến như lúc đầu hay bày ra bộ dạng nghênh chiến. Vị tướng quân chậm rãi ngồi xuống, tay nắm lấy thân hình của y sau đó toàn thân người bắt đầu bốc khói, làn khói từ từ nhỏ dần rồi hóa vào trong tranh! Mà trong bức tranh lại hiện lên hình dáng của một vị tướng quân đó cùng y đứng song hành!

      Thâu lại các cuộn tranh, mọi chuyện coi như đã hoàn thành, nghĩ lại chiến lợi phẩm hôm nay y đạt được khiến tâm trạng hắn hoa bay phấp phới, sau này lại tiếng kiệm giấy mực thêm một chút. Mà chẳng qua là lại tốn thêm tiền để xây lại họa lâu, thế nhưng có lẽ hắn nên rời đi thôi.
      Cuộn tranh cùng chiếc túi trong tay nam nhân đang trốn dưới tầng hầm bỗng nhiên biến mất khiến nam nhân không khỏi sửng sốt. Lại nhận thấy bên ngoài không có động tĩnh hay chấn động gì to lớn, bầu không gian trông lặng yên hơn hẳn. Đúng lúc y đang do dự có nên đi lên hay không thì bỗng nhưng nghe thấy tiếng nói của hắn từ trên vọng xuống.

      "Mọi chuyện đã xong rồi, ngươi không cần ẩn nấp nữa."

      Đem tất cả cuộn tranh cùng gia tài còn lại bỏ vào trong áo, gian phòng trống không, chẳng mấy chốc họa lâu đã được dọn sạch. Hắn cất bước rời đi khi bình minh sắp mở mắt.

      Sau khi người nọ trở lên lại chẳng thấy hắn đâu. Chỉ thấy họa lâu đổ nát, những mảnh vỡ của thành tường, trụ cột, ngay cả bảng hiệu cũng bị phá hỏng, nằm ngổn ngang trên nền đất lạnh, thế nhưng phía dưới mép lại có ghi hai nét chữ nhỏ khiến người nọ phải căng mắt ra đọc.

      Họa Phàm.
      Tác giả có đôi lời muốn nói: Không giỏi miêu tả truyện acition fantasy đấu phép yêu ma quỷ quái bùm bùm chíu chíu cho lắm Ụ w Ụ Vậy là (sắp) end quyển 1 nhé <3 Ăn mừng đi nào <3
      Chỉnh sửa cuối: 17/10/17 lúc 19:03
      Hồ Ly, Kingaria and Larry like this.
    10. Tích Lịch
      Tích Lịch
      Truy Thê
      •Chương 15•
      Bầu trời quang đãng, mây trắng bay bay, gió thổi lồng lộng, mảnh đất khô cằn, xung quanh không cỏ cây hoa lá, khắp nơi toàn là hoang mạc, có thể nói nơi này trông giống một di tích cũ hơn là một công trình kiến trúc đang xây dở. Bốn phía vắng hoe, mặt đất đầy rẫy những hòn đá lớn nhỏ, hiếm khi tìm được chỗ bằng phằng. Trên phiến đá phía xa xa có hai bóng hình người đang đứng, nếu tính thời gian thì cũng khá lâu rồi, từ bình minh cho đến trời trưa trở nắng vẫn chẳng thấy họ rời khỏi.

      Nam nhân hồng y phấp phới buộc ngang thắt lưng, áo trong trắng toát đơn bạc, hai ống tay áo được buộc lên gọn gàng, mồ hôi nhễ nhại, mái tóc xõa buông thõng rối tung dính vào gương mặt. Trời trưa nắng nóng mà ở nơi này chẳng khác nào đang ở trong lò luyện đan của Thái Thượng Lão Quân, có trách cũng phải trách lão già khi rãnh rỗi sinh nông nỗi, làm việc cẩu thả đặt chân tâm kết giới tại nơi đây, mà trước khi phi thăng lão lại không dựng lại kết giới mặc cho chúng bị thủng cả chục lỗ lớn nhỏ, yêu ma nhân cơ hội đó mà tiến vào Tây thành. Càng nghĩ càng đáng giận, lão còn không giải quyết bọn yêu quái trong đêm Tây thành, đem hết mọi việc đẩy sang cho hắn, gì mà “Ngươi xử lý bọn chúng giúp ta đi, năm mươi lượng vàng? Một trăm? Hay năm trăm? Cái gì!? Năm ngàn lượng vàng!!?? Ngươi có phải là đang cướp của giết người hay không!? Được, ta sẽ đưa ngươi năm ngàn lượng vàng, giao dịch thành công…”

      “Lão già chết tiệt, rốt cuộc kết giới có bao nhiêu lỗ hổng chứ!?”

      Nắm chặt thiên chỉ cùng xâu kim trong tay, kéo hồng y vắt trên lưng lau đi những giọt mồ hôi trên trán, đôi mày hắn chau lại càu nhàu trông đầy cáu gắt.

      “Ngươi gắng mà làm đi, cũng sắp xong rồi, cùng lắm là ta trả thêm cho ngươi.”

      Lão thì chẳng màng để tâm đến lời hắn nó, lão nhắm một mắt lại, tay đang cầm lấy những mũi kim đưa về hướng mặt trời theo ánh sáng nương vào mà thấy rõ cây kim thế nhưng khổ nỗi xỏ mãi mà chỉ chẳng qua được. Nhìn bộ dạng của lão trông thật buồn cười, cứ như lão già tám mươi bị viễn thị cứ đưa mũi kim ra đằng xa thì mới thấy rõ được mà xỏ chỉ. Cắn chặt cây kim trong miệng, hắn từ từ suy ngẫm.

      “Hai ngàn lượng vàng.”

      “Phụt– Khụ khụ khụ…”

      Lão cơ hồ sắp sặc nước miếng tới nơi, hai tay gắng vỗ thông lồng ngực. Chút đỉnh tiền dành dụm khi về già của lão thoáng chốc lại bị tên nhãi ranh này càn quét sạch, vá lại kết giới thì có nhiêu đâu chứ mà hắn lấy đến tận hai mươi ngàn lượng vàng!? Lão nhìn hắn đầy mỉa mai, ranh con, gắng tích đức nhiều nhiều vào đi, ăn cá hoài thì sẽ có ngày mắc xương đó! Mà suy cho cùng tất cả tội đều quy về mình lão, lão có thể phản biện được hay đổ lỗi cho ai đây?

      Hắn đáp lại lão cũng bằng cái ánh nhìn đầy khinh thường. Chuyển đột phá hay phi thăng cũng như cơm bữa bằng ngày, trên ghế giới này trong từng giờ từng giây từng phút đã có biết bao nhiêu người đột phá phi thăng, mà với tính cách của lão hay đùn đẩy trách nhiệm, đã chầu trời rồi mà còn làm ra vẻ bí ẩn, gây khó hiểu cho lòng dân. Vụ bói toán cũng chẳng qua là kể về việc tinh tú vật đổi sao dời chứ nào có ảnh hưởng gì đến Tây thành, mà sau khi dứt bỏ phàm trần rồi lão lại làm biếng ghi thêm. Một mảnh giấy nhỏ mà biết bao nhiêu hệ luy được nãy mầm.

      Khẽ thở dài xem như nhường hắn một bước, lão quay đầu đi, tiếp tục công việc khâu vá của mình. Mà nói việc thêu thùa mới chính là sở trường của nữ nhân nhưng hai người bọn họ lại chính là nam nhân, nào có khéo tay như người ta đâu, thế nên đường chỉ cứ xiêu xiêu vẹo vẹo. Chẳng qua là tại sao lão lại không hóa phép, biến một cái là kết giới khôi phục ngay thôi, khi hắn nói ra những lời nói đó thì liền bị lão chửi mắng xối xả. “Ngươi có biết pháp lực cũng có giới hạn không? Ta phải tiết kiệm đấy, tiết kiệm đấy, tiền dưỡng lão của ta đều vào tay ngươi cả rồi thế lấy đâu ra tiền ta mua thuốc phục hồi linh lực!?…” Nước đổ đầy ao, mưa phun xối xả, nôm na là vậy. Khi lòng tốt hắn bỗng dưng trỗi dậy, hắn nói lão dùng đỡ thuốc hắn tự chế đi thì lão lại đánh hắn văng ra phía xa, cũng may là phản ứng hắn nhanh nhạy nên tránh kịp một mối hiểm họa khôn lường.

      Thôi là vì hai mươi ngàn lượng vàng, hắn sẽ bỏ công sức ra một chút vậy, đến khi có được tiền rồi thì muốn cao bay xa chạy, dang cánh sảy cánh ra cao bao nhiêu cũng đều được. Hắn lại tiếp tục khâu vá kết giới. Kết giới trong suốt như một màng nước lỏng, người có linh lực sẽ nhìn thấy được kết giới, thích nhất là khi với tay chạm vào kết giới như chạm vào màng nước vậy, kết giới khẽ động và lan ra những vòng tròn lớn dần hệt như quăng một cục đá xuống mặt nước. Những sợi chỉ dùng để khâu vá kết giới thì đương nhiên không phải là loại chỉ thường, bán rẻ tiền ở các gian hàng phố chợ. Loại chỉ này cũng như thiên tầm hay thiên y của vua vậy, chỉ cần khâu vá xong xuôi, những sợi chỉ sẽ lớn dần chèm vào các lỗ hổng mà khi khâu vá bỏ sót sau đó thiên tằm sẽ dung hòa với kết giới mà không để lại một dấu vết nào, thể như một kết giới hoàn toàn nguyên vẹn.
      Chỉnh sửa cuối: 21/10/17 lúc 13:28
    11. Tích Lịch
      Tích Lịch
      Truy Thê
      ~Chương 16~
      Các bá tánh trong Tây thành giờ ra sao rồi nhỉ, nói ra cũng xem như hắn và bọn họ có duyên được gặp nhau, mặc dù trong khoảng thời gian hắn bày bán sạp tranh ở Tây thành đến nỗi ế chổng mông nhưng dù sao thì mọi chuyện cũng đã qua rồi, có gặp lại hay không còn chưa thể biết được. Ngẫm nghĩ lại đống tranh trong kho cất chứa mà hắn vừa hốt được tối đêm qua, tự hỏi đám quỷ bên trong có nghe lời hay không sau khi sang thế giới kia. Thế giới đó có chút huyền ảo, lại tựa như chốn bồng lai tiên cảnh, lũ quỷ đỏ hàng ngày say chén, chẳng nô đùa ca hát thì cũng chung sống như một người bình thường, hòa đồng, thân thiện, không kể giai cấp hay hình thức bên ngoài. Mà thôi cứ mặc kệ đi, chắc có lẽ đám yêu ma mới tới sẽ nhanh chóng được làm quen thôi. Hắn nhếch môi khẽ cười, khi nào có dịp nhất định sẽ đến ăn nhờ ở đậu thêm một vài lần.

      “Ngươi có dự định gì không?”

      Lão điềm đạm ngồi trên ghế nhỏ, đôi tay thành thục khâu vá kết giới. Mọi chuyện đã xong, dẹp loạn lũ yêu ma, khâu vá kết giới, lão chắc sẽ quay về trời và sống trên đó một khoảng thời gian. Thế còn hắn? Lão chẳng biết hắn rốt cuộc là người như thế nào, lần đầu gặp hắn cũng chính là khi lão vừa mới phi thăng, thành công đột phá thì hắn đã đứng bên lão từ khi nào rồi. Khi ấy tay hắn nâng chiếc phiến che đi nửa gương mặt đang mỉm cười, y phục đỏ thẩm mang màu chết chóc, mái tóc đen dài buông xõa, đôi mắt màu hổ phách sắc lẹm trông như một con ác quỷ. Hắn mang bộ dáng của một thiếu niên gần đôi mươi, lão cứ gọi hắn là nhãi ranh, tiểu quỷ, tiểu tử thối thế nhưng lại chẳng biết hắn đã bao nhiêu tuổi, thân phận là gì. Hắn nói hắn chỉ là một kẻ họa sư tầm tường, ai mà tin!?

      Mũi kim hơi khựng lại, hắn giả vờ trầm ngăm suy nghĩ, “Hửmmmmmm.. Phiêu bạc giang hồ chăng?”

      “Nghe nói lúc trước ngươi cũng như thế.” Lão ta liếc mắt mỉa mai nhìn hắn, nói ra thì họ cũng chỉ quen nhau mới có hơn hai tháng chứ bao nhiêu. Chỉ có điều là hắn cứ nói luyên thuyên không thôi, hết mời lão ăn cái này lại mời lão ăn cái kia. Thoáng qua cảm thấy hắn như đã nếm trải tất cả mỹ vị trên trần gian, hắn nói hắn sẽ du sơn ngoạn thủy, tính ra trước khi gặp lão thì hắn lúc nào cũng là du sơn ngoạn thủy? Đến khi không tiền thì đem tranh ra bán, có tiền thì tiếp tục phiêu bạc. Mà suốt thời gian qua cũng chẳng nghe thấy hắn kể về người thân hay chính bản thân mình, ngoài mỹ vị, danh lam thắng cảnh ra thì còn lại chính là mỹ nhân, mỹ nhân, mỹ nhân, phải nhắc đến ba lần.

      “Xong rồi!”

      Hắn toan đứng dậy, mái tóc đã được buộc lên tự khi nào, đôi môi vẽ lên một đường bán nguyệt, đôi mắt lắm lánh như một đứa trẻ được cho kẹo, giả sử tưởng tượng hắn là một lão già đã ngoài sáu mươi tuổi liệu có ai tin không? Đến hắn còn chề môi tặc lưỡi nữa là. Có lần lão giả vờ lơ đãng hỏi hắn, hắn lại trả lời không đâu vào đâu, lời nói chỉ vỏn vẹn trong vài từ ngắn ngủi, “Không để tâm.”, “Quên rồi”, “Không nhớ”, “Chả để ý”,… hoặc khi đó hắn sẽ căng tròn con mắt chan chứa bao ngạc nhiên mà quay sang hỏi ngược lại lão một cách đầy ngây thơ, “À há! Bao tuổi rồi nhỉ!?” khiến lão nghẹn lời không thôi. Ngay cả tuổi của hắn, hắn còn không nhớ, thế rốt cuộc hắn còn vô tư, hồn nhiên, trong sáng đến đâu? Mà quả thật, đôi khi lão cũng quên mất là mình bao tuổi…

      Hắn gói lại thiên tơ cùng kim khâu trong một chiếc bọc nhỏ rồi quăng về phía lão. Tay hắn kéo lấy cổ áo phe phẩy quạt vào trong, phơi nắng đã lâu, mồ hôi đầm đìa, vài lọng tóc mai bám dính vào trên gương mặt tinh xảo, rốt cuộc hắn cũng vá xong kết giới! Chỉ có điều, trên đầu ngón tay hắn chi chít những mảnh trắng băng bó vết thương. Lão đón lấy túi đồ, hơi nheo mắt lại nhìn hắn, đúng là sức hút của đồng tiền mà, có lẽ lão cũng phải học tập hắn vào lầu xanh khụ khụ là bán nghệ kiếm sống. Nhắc đến bảy ngàn lượng vàng kia lại cảm thấy đau lòng, với số tiền đó lão có thể sống an hưởng tuổi già vô ưu vô lo, mà nay lại vào tay hắn. Ai bảo lão không đủ sức một mình chống lại lũ yêu ma đó, mà cũng thật kỳ lạ, đêm qua hắn đã làm cách lào mới có thể tóm gọn được bọn chúng?

      “Này, lão già!”

      Hắn nghe răng đầy ma mãnh, nụ cười càng thêm xán lạng. Nhìn hắn bằng nửa con mắt, lão từ trong túi áo lấy ra thêm hai ngàn lượng vàng đưa cho hắn. Đôi mắt hắn sáng hoắc nhanh tay đoạt lấy túi tiền trên tay kẻo lão lại đổi ý. Đoạn, hắn hơi mỉm cười, tay nâng cung kính chào giã từ.

      “Vậy là cáo biệt từ đây, chúng ta không ai nợ ai.”

      Lão chề môi tặc lưỡi hòng muốn đánh cho hắn một trận sau khi nghe xong lời hắn nói da gà của lão cũng đã nổi đầy rồi, thế nhưng nhìn theo bóng lưng của hắn dạ dày có chút xót xa. Huynh đệ tốt, ta sẽ ghi nhớ đống thức ăn mà ngươi đã đầu độc ta trong hai tháng này! Không hẹn ngày gặp lại!
      Kingaria thích bài này.
    12. Tích Lịch
      Tích Lịch
      Truy Thê
      •Chương 17•
      Ngay sau khi từ giã Họa Phàm, lão ta cưỡi mây bay lên Thiên Đình, đáy lòng dấy lên nỗi khó hiểu cùng tò mò. Bỗng nhiên lão ta muốn tìm rõ số mệnh của một người, chỉ vì lúc nào hắn cũng day đua bám lấy lão mãi nên lão mới khong có cơ hội lên Thiên Đình tra rõ danh tính. Mà có nhớ thì cũng chóng quên bởi hắn cứ luyên thuyên mãi không ngừng. Bước đến cổng Thiên Đình đã nhìn thấy mười mấy vị thiên binh, thiên tướng khác hẳn với mọi người, không phải, rõ là số lượng binh lính canh gác gấp mấy lần trước! Trong lòng lão dấy lên cảm giác kỳ hoặc. Nếu chú ý kỹ thì lão ta sẽ nhận ra bộ dạng của ai cũng căng thẳng không thôi, nơi đây vẫn còn vươn chút yêu khí, thậm chí cổng trời lại có thêm vài vết xước.

      Đến hướng thần điện lão lại rẽ sang lỗi đi dẫn đến Tàng Thư Các, muốn tìm người thì nhất định phả hướng quan văn mà tìm. Tàng Thư Các trên Thiên Đình rộng gấp mấy chục lần Tàng Thư Các dưới trần gian, nơi đây sách nhiều vô số kể, số lượng không sao đếm xuể. Đặc biệt là Tàng Thư Các lúc nào cũng mở cửa, những chiếc thang cao hàng trăm mét, những chồng sách chất cao lên đến tận mây. Chỉ có điều hôm nay sao trông thật khác lạ, lão mới bước lên thềm cửa thì đã thấy nét mặt ai cũng căng thẳng, lo lắng.

      “Có chuyện gì thế?”

      Chẳng mấy chốc ai cũng hướng mắt về phía lão nhưng rồi cũng dời tầm mắt nhanh chóng, bộ dạng đầy chán nạn cùng mệt mỏi. Cảm thấy mình đang bị lơ đẹp, lão ta có hơi xấu hổ vội lơ đãng sang chỗ khác. Bước đến quầy sách mệnh số của phàm nhân, lão ta mới thỏ thẻ với một vị tuên nữ đang làm việc.

      “Sao hôm nay trông ai cũng thật kỳ lạ.”

      Khác với mọi người đều lơ đẹp lão ta, nàng chỉ nặng trĩu thở dài. Nàng ngước mặt lên nhìn lão, hẳn là lão vừa mới từ trần gian trở lên đây mà.

      “Trong lúc ngươi đang ở dưới trần gian thì Thiên Đình vừa mới bị phục kích. Xem ra ngươi thật may mắn nha, số chó ngáp phải rùi vừa hay tránh được một kiếp nạn, không như bọn ta phải chiến đấu với bọn yêu ma trâu bò suốt mấy canh giờ.”

      Cái gì? Thiên Đình vừa mới bị tấn công? Lão hết sức ngạc nhiên khôn tả. Từ lúc phi thăng cho đến giờ lão cứ nghĩ Thiên Đình phòng thủ rất mực tuyệt đối nhưng hôm nay không ngờ lại bị công kích bởi bọn yêu ma, hẳn là cũng không ai ngờ được điều này.

      “Thế có đánh lại được không?”

      “Đương nhiên là được rồi!” Một bị thần kích động vỗ lên bàn, trông y hết sức tức giận, gương mặt vẫn còn lấm lem chút lọ than, cánh tay y vẫn còn đang được trị liệu. “Cái đám yêu ma bỉ ổi kia nhân lúc chúng ta không đề phòng mà lén tấn công phục kích Thiên Đình. Lại nói tên tiểu nhân thối tha nào bán đứng chúng ta, một khi tìm được hắn, ta không nghiền nát hắn thành tro ta mới không phải làm thần tiên nữa!”

      Lời nói vừa thốt ra, Tàng Thư Các bỗng chốc xôn xao, người người bàn tán. Vì để tránh làm nhiễu loạn nơi này nên các vị thần cai quản Tàng Thư Các đều chủ động dựng nên một kết giới cách âm, bốn phía bỗng chốc yên ắng ngoại trừ âm thanh lẩm bẩm nhẩn tính của các vị thần thống kê sổ sách ra, nếu không phải còn có đống người đang ở trong kết giới kia thì Tàng Thư Các chẳng khác gì ngày thường. Nhìn thấy cuốn sách số mệnh trên tay vị thần đang đối diện với lão, lão bỗng chốc nhớ ra một chuyện.

      “À phải rồi, nhờ các ngươi xem giúp ta lai lịch của một vị huynh đệ.”

      Vị thần quan kia nhướn mày nhìn lão đầy khó hiểu cùng hứng thú. Trong tình cảnh này không ngờ ngoài các vị thần quan chạy nạn tìm ra thì lại còn có người đến đây chỉ để dò hỏi lai lịch của người khác. Gác bút lên chén mực, nàng nói.

      “Ngươi cứ tự nhiên, chỉ cần không tiết lộ thiên cơ cho phàm nhân biết là được.”

      Lão gật đầu, xem ra vị thần quan túc trực Tàng Thư Các hôm nay lại dễ tính hơn các vị thần quan kia nhiều. Mấy bữa trước nghe nói muốn hỏi số mệnh của người khác hiếm khi ai nhận được sự cho phép của các vị thần quan cai quản thiên sách, để tránh làm nàng có có hội đổi ý, lão vội nói.

      “Sau khi phi thăng ở dưới trần gian, ta có gặp một phàm nhân…”

      “Thế sao trong sổ ghi chép chỉ ghi một mình ngươi.” Một quan văn đang xem sổ sách bỗng chốc kinh ngạc quay sang nhìn chằm chằm vào lão, có phải lão đã nhầm rồi chăng?

      “Sao có thể được? Hắn hắn tên Họa Phàm!”

      “Trong sổ sinh tử không có người nào tên là Họa Phàm cả.” Thật ra còn có một người cũng tên giống như thế nhưng tất cả bọn họ đều nghĩ không có khả năng, y đã thoái ẩn từ mấy ngàn năm trước, chúng thần tiên dò xét cũng chẳng tìm thấy thế sao lão ta lại gặp được cơ chứ, vì thế điều này là không có khả năng.

      “Thiên sách tiên mệnh và phàm nhân đều không có?” Lão ta chau mày đầy khó hiểu.

      “Có thể người mà ngươi nói chính là ma đạo cũng không chừng.” Vị nữ quan bên cạnh bỗng chốc đáp lời, trên Thiên Đình chỉ giữ mỗi cuốn sách viết về số mệnh của phàm nhân và tiên nhân, nếu người mà lão tìm không có ở trong Thiên sách thì không loại trừ hai khả năng còn lại.

      “Không thể nào, nếu hắn là yêu quái thế sao lại diệt đám yêu ma ở Tây thành được. Hơn nữa, hắn còn giúp ta vá lại kết giới nữa kia mà.”

      “Cũng có thể đó chỉ là một cái tên giả.”

      Lão ta ngớ người ra, vậy rốt cuộc người lão gặp chính là ai?
      P/S: À hố hố hố à hó hó hó à hí hí hí à há há há HOÀN QUYỂN MỘT RỒI BÀ CON ƠI!!!!!!
    13. Tích Lịch
      Tích Lịch
      Truy Thê
      || QUYỂN 2 ||
      •Chương 18•
      Một tháng trôi qua, Họa Phàm đã lưu lạc đến phương trời nào, bao ngày qua hắn toàn lội sông suối trong rừng rậm suốt chặng đường chẳng thấy một bóng ai, đói rét run người. Hôm nay may mắn thay gặp được một thành trì to lớn, những bức tường thành xám xịt trông uy dũng, lá cờ của thành là hình một bông hồng trắng trên nền cờ màu đỏ, thể như một bông hoa tinh khiết tỏa sáng mà không bị vây bẩn bởi bờ vực chết chóc. Hắn nhếch môi mỉm cười nhanh chóng trà trộn vào đám người, bước vào trong thành.

      Trước tiên phải thuê một quán trọ tắm rửa thật sạch sẽ, lang thang giữa dòng người tấp nập mà đi đến đâu ai cũng đăm đăm nhìn hắn. Chẳng qua là ta một tháng không tắm thôi đâu cần các ngươi phải chú ý đến thế. Nhìn thấy phía trước có một quán trọ khá tốt hắn liền nhanh chân bước vào trong thuê phòng trọ, khỗ nỗi vị chưởng quầy lại nhìn hắn đầy khinh thường như con vịt lẫn trong bầy gà.

      “Có tiền không?”

      Hắn tặc lưỡi chề môi, đôi mắt đảo lên đầy mỉa mai, sao quán trọ nào khi gặp bọn ăn mày đều mở miệng ra là chữ “tiền” cả vậy? Mất hết cả hứng, hắn xoay lưng định rời đi lại cố tình độ lộ ra cây chiết phiến bằng ngọc thạch đang giắt bên thắt lưng, lão chưởng quầy thấy thế biết hắn là người có liền liền vội vã cản ngăn ra sức nịnh bợ.

      “Ây da khách quan, khi nãy là tiểu nhân lỡ miệng, tiểu nhân hèn mọn, đại gia rộng lượng đừng để tâm đến bọn tiểu nhân chúng tôi. Vừa đúng lúc chỗ chúng tôi còn rất nhiều phòng trọ thượng hạng rất thích hợp cho ngài lại còn giảm giá thêm nha.”

      Hắn của vờ lơ đi không để tâm đến những lời lão nói, lão lại càng ra sức nịnh bợ ngăn hắn rời đi. Chắc ăn mưu kế của mình đã thành công, hắn đắc ý trong lòng, tươi cười xán lạn, quay lại quầy tiếp khách để lấy số phòng nhưng ngoài mặt thì chả bộ lưỡng lự cùng bất mãn không thôi.

      “Thôi được rồi, lấy cho ta một phòng trọ rẻ nhất!”

      “Cái này…”

      Lời hắn vừa thốt ra khiến lão có chút do dự, không ngờ hắn lại nói như thế, mà đối với những kẻ nhà giàu có tiền thì đáng lý ra nên là phòng trọ thượng hạng, tốt nhất, đắt nhất chứ nhỉ? Không lẽ là lão nhìn nhầm cây chiết phiến bằng ngọc kia? Không thể nào! Mặc dù nó có bám một ít bụi nhưng là dân trong nghề, lão đương nhiên biết giá trị của nó tầm cỡ nào. Trừ phi… Trừ phi cây quạt đó là do hắn tốt số nhặt được!!

      Chẳng biết người trước mắt rốt cuộc là người như thế nào lại không còn cách nào khác, miễn sao có tiền thuê phòng trọ chứ không phải ăn nhờ ở đậu như đám ăn mày kia thì cũng được, lão đành đáp ứng sắp xếp cho hắn một gian phòng rẻ nhất thế nhưng lại sợ làm hắn không vui nên âm thầm thu xếp cho hắn một gian phòng thường đơn bạc, thà lấy rẻ một chút may ra có thể kiếm thêm được chút đỉnh, còn hơn là mất cả vốn lẫn lời.

      Lấy chìa khóa phòng, hắn cất bước lên lầu. Đi tắm, đi tắm, đi tắm, hắn không thể chịu thêm được nữa. Toàn thân bốc mùi hôi thối như xác chết, gương mặt lắm lem nhem nhuốc, tóc tai bù xù, quần áo thì rách rưới dơ bẩn, bộ dạng thê thảm không sal tả nổi. Vừa hay khi bước vào trong phòng, quán trọ đã chuẩn bị thùng tắm sẵn thế là hắn nhanh chóng thu xếp đồ đạc, nhảy bổ vào thùng. Làn nước mát lạnh chạm vào làn da, có thể phiêu diêu tự do tự tại, tự do hưởng thụ đối với hắn với thật sự là khoái lạc nhân gian.

      Đến lúc này hắn mới chú ý đến các cách bày trí trong căn phòng. Có thể nói là rất đơn sơ cùng đạm bạc, quá mức đơn giản, chỉ vài tấm tranh câu đối treo trên bậc tường cùng tấm chăn giường đã bạc màu, thế mà hắn cứ nghĩ căn phòng rẻ tiền nhất trong quán trọ này còn tồi tàn hơn căn phòng bây giờ nữa chứ. Chỉ có điều, trách hắn số quá xui xẻo hay chưởng quầy cố tình trả thù nên sắp xếp cho hắn trúng ngay căn phòng âm khí quá nặng.

      Khi hắn rời khỏi phòng mình thì vừa đúng lúc hoàng hôn buông xuống. Vừa nhìn thấy hắn, lão chưởng quầy không khỏi kinh ngạc tự hỏi vị lòng mình đã từng gặp qua vị khách quan đó khi nào. Nhưng khi nhìn thấy chiếc phiến trong tay nam nhân lão càng kinh động hơn nữa, là hắn? Tên thiếu gia đội lốt ăn mày kia ư? Hóa ra là một nam tử tuấn tú, xem ra lão đã không phí công giảm giá hắn một gian phòng. Nhân cơ hội này lão ra sức lấy lòng hắn, trông lão gấp rút, hồi hộp chờ đợi, hai tay lão xoa vào nhau, nụ cười xán lạn trên đôi môi càng không thể che giấu.

      “Khách quan, ngài sử dụng phòng trọ tốt chứ?”

      Hắn chợt dừng lại, đôi mắt đậm ý cười, khóe môi hơi nhếch lên toan đầy ý vị thâm trường. Lúc này hắn khoác lên một bộ bạch y, chỉ riêng lớp áo ngoài được họa nên bởi những chiếc lá liễu xanh biếc, một vài lọng tĩ mai xõa xuống gương mặt tuyệt mỹ mái tóc hắn được buộc lại đơn sơ, ở nút thắt có cài một ngọn trúc nhỏ. Hắn gật đầu đáp lại, ý cười trong con ngươi càng thêm nồng đậm.

      “Phòng sử dụng rất được, rất tốt.”

Chia sẻ trang này