Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Đam Mỹ Truy thê

Thảo luận trong 'Đam Mỹ - Bách Hợp' bắt đầu bởi Tích Lịch, 26/8/17.

By Tích Lịch on 26/8/17 lúc 14:12
  1. Tích Lịch

    Tích Lịch s i l v e r m o o n Thành viên BQT Đào Tác Giả Nouvelles Team

    Tham gia ngày:
    18/9/16
    Bài viết:
    1,797
    Đã được thích:
    2,741
    Điểm thành tích:
    789
    [​IMG]
    Design by Suối
    Tác giả: Tiếu Phi Tiếu Tieesu Phi Tieseo.

    Thể loại: Đ
    am mỹ, xuyên không, cung đình hầu tước, tiên hiệp tu chân, linh dị thần quái, kiếp trước kiếp này, tá thi hoàn hồn đoạt xá trọng sinh, ...

    Độ dài: Chưa xác định.

    Tình trạng: Chưa hoàn.

    Giới thiệu: Chuyện kể về mối tình của tướng quân bị gái đeo bám.
    [​IMG]

    Mọi thông báo của tác giả cập nhập tại đây.
    Lịch post: Một tuần/Một chương - Áp dụng từ ngày 16/9/2017.
    THÔNG BÁO
    Mỗi tuần sẽ có chương mới
    nhưng đăng hay không thì tùy hứng tác giả.
     
    Bài viết mới
    Tình Yêu Trong sáng
    Tình Yêu Trong sáng bởi nganphong, 9/1/18 lúc 19:49
    Đào Hát - Đốc Tờ
    Đào Hát - Đốc Tờ bởi Sắc Lang, 25/12/17 lúc 00:33
    Chỉnh sửa cuối: 17/10/17
Tiếu Phi Tiếu.
"Ngươi vì ai mà đến?
Ngươi vì ai mà đau? Ngươi vì ai mà khóc?
Chính là vì một người không thuộc về thế giới này nữa."

. Truy Thê .
?

[Dịch vụ báo chap]

  1. Đăng ký.

  2. Để sau.

Results are only viewable after voting.

Bình luận

Thảo luận trong 'Đam Mỹ - Bách Hợp' bắt đầu bởi Tích Lịch, 26/8/17.

    1. Tích Lịch
      Tích Lịch
      [​IMG]
      Hắn luận văn võ song toàn.

      Y công danh hiển hách.

      Hắn phong lưu tuyết nguyệt.

      Y chẳng vươn bụi trần.

      Hai con người tựa như đối nghịch.

      .

      Y vì tránh mệnh đào hoa nên phải ôm lấy một hôn sự cùng phù danh vương gia.

      Hắn ngày chốn trăng hoa chẳng hay Hoàng thượng đang giở trò với vương vị của mình.

      .

      Phong lưu đào hoa thụ x Ôn nhu phúc hắc công.

      Tiêu Bất Sinh (Họa Phàm) x Bạch Duệ Nhiên (Uyên Nhuệ)


      Chỉnh sửa cuối: 21/10/17
    2. Tích Lịch
      Tích Lịch
      MỤC LỤC
      II QUYỂN 1 II
      HỌA GIÁ TÂY THÀNH

      | Chương 1 | Chương 2 | Chương 3 | Chương 4 | Chương 5 |
      | Chương 6 | Chương 7 | Chương 8 | Chương 9 | Chương 10 |
      | Chương 11 | Chương 12 | Chương 13 | Chương 14 | Chương 15 |
      |Chương 16 | Chương 17 |

      - HOÀN QUYỂN 1 -

      II QUYỂN 2 II
      | Chương 18 | Chương 19 | Chương 20 |
      | Chương 21 | Chương 22 | Chương 23 | Chương 24 | Chương 25 |
      | Chương 26 | Chương 27 | Chương 28 | Chương 29 | Chương 30 |

      II QUYỂN 3 II
      | Chương 31 | Chương 32 | Chương 33 | Chương 34 | Chương 35 |
      | Chương 36 | Chương 37 | Chương 38 | Chương 39 | Chương 40 |
      ...

      II QUYỂN 9 II
      "..."
      Chỉnh sửa cuối: 21/10/17
    3. Shiro Yoshiwara
      Shiro Yoshiwara
      Tiểu Lịch Lịch, ngươi ra chap mới hảo nhanh nha~
      Được rồi, lâu lâu ngồi chăm chỉ đọc truyện, tỉ tỉ có một vài nhận xét rút ra cho ngươi:
      Đầu tiên là văn án. Cậu phân ra rõ cách xưng hộ của 2 người công thu: y và hắn.
      Nhưng đến khi vào chương 1, xưng hô dành cho "y" hình như không còn.
      Ngươi đọc thử đoạn này. Mới đầu khi đọc, ta đã bị lẫn lộn giữa hai nhân vật. Cùng là "hắn" nhưng ở đây lại chỉ hai người khác nhau, một vị là vương gia thoái ẩn kia, còn một vị là tướng quân mới lên sàn. Nhưng không đọc kĩ, người ta đều sẽ tưởng cái vị trạng nguyên mười tuổi đó và vương gia cùng là 1 người. Nên tách ra gọi một chút cho đỡ lẫn lộn nhé.

      Thứ hai là về tên của các nhân vật: Vương gia là người có tên đàng hoàng hén, vậy sao trong 3 chương truyện chưa một lần ta thấy tên hắn được xưng ra? Tiểu Lịch à, cái tên là để xưng, nhiều khi ngươi hay bị lặp từ "hắn" đó. Không biết ngươi ém tên có mục đích gì nhưng hạn chế việc dùng "hắn" lại và thay vào đó gọi tên nhân vật thì sẽ hơn.

      Thứ ba, nàng nào? Who is nàng? ta biết là từ đầu đến cuối chỉ xuất hiện một vị nữ quan được gọi là nàng, nhưng ngươi cũng cần nói rõ ra một chút. Bỗng dưng cách một quãng (ở đây là chuyển qua chương khác rồi) nhảy ra một người gọi là "nàng" dễ khiến người đọc hoang mang khó hiểu lắm.

      Muỗi kêu bé tí Tiểu Lịch à. nó vo ve vo ve, ở giữa đại điện hàng chục người ấy dù có là thần tiên cũng không nghe thấy đâu.
      Và "người nọ" trong đoạn này là ai? Nếu là một vị quan viên đứng bên cạnh vương gia, ngươi nên nói rõ ra, viết thế này khiến ta mông lung quá xá.

      Đại điện tính dù cho hôm đó có vắng thì cũng phải hơn hai chục người. Giữa hai chục người đó, khoảng cách từ ngai vang đến chỗ đứng của quan lại không ngắn, mà bá quan trong triều khi không có việc mình thì thường cúi đầu mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, tim nhìn chân, hoàng thượng bâng quơ hỏi như thế, không chỉ rõ ai, sao tướng quân lại như có thần giao cách cảm với ngài mà trả lời? Ở đây nên thêm "Bạch tướng quân" vào trước câu có lẽ sẽ ok hơn.
      .
      Ok, ok. Phần soi lỗi xin ngừng, hôm nay ta nổi hứng bắt chẹt từng tiểu tiết, tiểu Lịch Lịch đừng giận nga.

      Nhận xét chung là fic khá ok, còn sót lại vài lỗi nhỏ nhặt vừa bị ta lôi ra. Về văn phong thì.... không biết ngươi viết cổ trang nhiều chưa, nhưng bản thân ta thấy văn phong một số chỗ khá non tay, viết còn gượng, độ liên kết không được tốt lắm, dùng từ chưa chính xác hoàn toàn *cúi đầu* uhuhu, lại soi lỗi rồi.
      Về nội dung thì mới qua 3 chương, chưa nhận ra có gì mới mẻ, ta khá là hóng những chương sau đó.Chúc Lịch Lịch viết ngày càng chắc tay, truyện thật đông khách~~~
      Klq nhưng bạn Gió cảm thấy cái tên Uyên Nhuệ sao giống như đọc lái từ Duệ Nhiên quá vậy?
      Rùa thích bài này.
    4. Tích Lịch
      Tích Lịch
      Uwaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa *khóc lớn* Cứ tưởng đệ sẽ bị kỳ thụy truyện đăng hông ai comment chứ ToT Tỷ làm đệ bất ngờ quá đi :'(((((((((((((((
      Đệ cứ nghĩ cái gọi là y nó hem hay :'((((((((( thích gọi hắn hưn nhưng gọi thế cũng lộn tùm phèo :'((( Vốn từ cổ trang của đệ hơi bị nghẹt nên ngoái hai từ y và hắn ra thì hem biết nên xử lý seo....
      *e thẹn ing* đệ cứ tưởng ở trong chương đó đã nhắc vị nữ quan là nàng roài *che mẹc ing*
      Uhuhu sao đệ lại giận chứ :'((((((((((((((((((((( Mừng còn không kịp nữa là :'((((((((((((((
      *Che mẹc ing* Ahihi với viết cổ trang có 2 bộ đăng lên hà *e thẹn ing* bộ đầu drop đến giữa chương 11, bộ thứ 2 là bộ lày nạ~~~~~~~~ còn mấy bộ sau là lẻ tẻ mấy cái bộ truyện em nói viết chong hè năm nai á, hai mươi mấy chương truyện khác nhau là nó không đọ ;;; - ;;; Uhuhu khi đó đệ bị cấm túc nơn chỉ còn biết viết viết viết và viết *tuki's góc tường*
      *Nâng người* Seo tỷ lại cúi đầu '^' vại mất uy phong của tỷ tỷ hết trơn ;;; - ;;; Tỷ tỷ nói thì em sẽ biết đường sửa chứ níu tỷ hem nói em như ếch ngồi đáy giếng á :'((((((((
      Uhuhu *ôm tym* cảm ơn tỷ tỷ rất nhèo :'((((((((((((((((((((( Đệ sẽ chăm chút hơn cho từng chương uhuhu hồi sáng mới viết xong đăng, trưa giờ đi lăn cái os 3000 seo đệ thấy uổng quớ :'(((((( 3000 từ 1 os = 3 chương truyện dài uhuhuhu :'(((((((((
      Về cái tên đệ sẽ giải thích chong mấy chương sau :)))))))))) Còn vụ ém tên *Ahihihi* đệ muốn mấy bạn hem biết tên thật áy mè~ để từ từ tiết lộ á :3 Kiểu như nhân vật này gọi tên nhân vật khác vậy tức mở khóa sồi á, em có thể viết tên của nhân vật đó chong truyện được òi, chứ em hơi bị ngâu về khoản tự dưng xưng tên nhân vật mà hem có cội nguồn ;;; - ;;; Cơ mà nghe tỷ tỷ nhắc em mới nhớ là em đã "công bố" tên của vương gia chong chuyện ời Uhuhuhu :'(((((((((((((((( Vại là từ giờ em có thể thay tên vương gia cho từ hắn được ời í hí hí hí ~~~~
      Cảm ơn tỷ rất nhiều rất nhiều rất rất nhiều vì đã góp ý cho đệ
      <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3
      Kingaria and Shiro Yoshiwara like this.
    5. Tích Lịch
      Tích Lịch
      [​IMG]
      TRUY THÊ
      »CHƯƠNG 1«
      "...Từ đâu truyền đến một làn gió lạ thường, như bão cát thổi bay mịt mù bầu không gian xung quanh, từ trong Tây thành bay ra ngoại ô như đang trốn tránh một thứ gì đó, tựa như những linh hồn đang sợ hãi bỏ chạy trước khi tai vạ giáng xuống..."
      Trong sử sách có ghi chép lại rằng: Từ cổ chí kim hơn bốn triệu năm về trước đã xuất hiện một vị tiên nhân, dung mạo bất phàm. Bằng vốn kiến thức uyên bác của mình, ngài sáng tạo ra mọi thứ, cố gắng truyền đạt lại kinh nghiệm cho tổ tiên loài người giúp họ nhanh chóng tiến hóa, trở nên toàn diện.

      Cho đến một ngày kia, ngài đột nhiên biến mất.
      Trong một đêm, tàng thư các bị thiêu rụi thành tro, mọi tư liệu có ghi chép về ngài, kể cả tranh họa phân tán rải rác khắp nơi đều đột nhiên bốc cháy, tiêu tan mọi vết tích. Sau ngày hôm đó, các bá quan văn võ vội vội vàng vàng ghi chép lại dựa vào trí nhớ của mọi người. Thế nhưng sau khi tổng kết, ý kiến của ai cũng trùng lặp tương đương, thống nhất tất cả còn chưa đầy một trang giấy trắng. Nhớ đến khi trước, hễ ai nhìn đến quyển sử kinh thì ngáp ngắn ngáp dài, có ai chịu đọc đâu huống chi là học thuộc lào lào.

      Quan văn, chép sử học thức uyên bác đều xây xẩm mặt mày, ngày đêm thi triển tinh thông viết văn cùng chém bão chi thuật. Thế nên, từ một trang giấy trắng sau khi được sửa sang trau chuốt lại, liền trở thành một quyển sử thi dài đến sáu mươi chín trang.
      Cùng lúc đó, các họa sư tài ba, nổi tiếng nhất nhì trong kinh thành nhanh chóng họa lại chân dung, nhưng khi đặt bút lên trang giấy lại chẳng ai họa được dung mạo ấy.

      An Thiên Triều trước Công Nguyên sáu trăm năm sau.


      Lúc bây giờ, Tây thành bỗng nổi lên một vị họa sư tài ba xuất chúng, phong dật tuấn lãng, ngũ quan tinh xảo như khắc như họa. Một tấm tranh giá treo đằng trời, ăn lời cắt cổ nhưng chữ hắn vẽ ra lại xấu như gà bới. Mỗi lần khi có người hỏi đến, hắn đều trả lời rằng: "Chúng sinh các người có mắt như mù nhìn cũng chẳng biết đây rõ ràng chính là thư pháp nguyên đồng không giảm giá!!"


      Kể từ đó, hắn buôn tranh kiếm sống nhờ vào dung mạo của mình. Mặc dù như thế, chính ngày hôm đó, mọi chuyện xảy ra như có tiên nhân hóa phép khiến người người chứng kiến nhớ mãi không quên, tựa như đã khắc sâu trong tâm trí với sự kinh hoàng cùng sửng sốt.
      Năm đó thiên tai hoành hành, mọi người chỉ lo chạy nạn, còn hắn thì bày sạp bán tranh, làm không ít người dấy lên lòng tò mò. Vị trí hắn mở sạp ngay tại cổng tây thành, đồng thời cũng là nơi mọi người chạy nạn. Mỗi lần rời khỏi đúng lúc đi ngang qua chỗ hắn, ai cũng không khỏi trợn mắt há mồm. Vậy mà hắn lại có bộ dạng thảnh thơi đến như vậy lẽ nào không sợ mưa bão càn quét sập luôn cả tiệm!?

      "Mua tranh về cầu bình an mua tranh về cầu bình an!!"

      Hắn nói chẳng ngắt chữ! Khe khẽ lại có người mắng hắn điên rồi, khi đó hắn vờ như không nghe thấy, chỉ điềm đạm mỉm cười tựa nắng pha sương. Cả người toát lên khí cốt tiên nhân lộng lẫy đến bức người, mái tóc đen tuyền được cột lại gọn ghẽ khẽ rối bay, tóc mai xõa muốn lướt qua dung mạo bạch bì càng làm nổi bật lên làn da trắng hơn cả tuyết.


      Nam nhân ấy khi bước chân ra khỏi cổng thành bỗng nhiên khựng lại, gương mặt không khỏi sửng sốt cảm thấy như đang có khí lực vô hình ở xung quanh mình. Một đồng xu từ đâu ném trúng khớp gối sau khiến người nọ không tự chủ liền trượt chân ngã sấp mặt, nhanh chóng trở thành trò cười trước bao ánh mắt của toàn dân thiên hạ. Nam nhân âm thầm chửi rủa, sau khi nhìn thấy một vật bị chân mình đè lên, hai mắt liền tỏa sáng lấp lánh. Nhặt lên đồng xu trên mặt đất, khẽ chau mày suýt xoa chân mình, khí lực không nhiều nên không đau lắm. Có lẽ, người nọ chỉ nghĩ rằng bản thân vô tình trượt chân, may ra còn nhặt được mười đồng. Thể như trong họa có phúc. Thời buổi bây giờ, hoạn nạn khó khăn, thiên tai luân phiên, phải chạy đi lánh nạn huống cơm áo gạo tiền còn không có. Đã nhặt được tiền, dù chỉ là một đồng xu, nhưng dù giá trị của nó lớn hay nhỏ cũng xem như cứu được bao mạng người. Một cái màng thầu trị giá hai đồng, đem chia đều cho sáu người, đã giúp cho họ được sống thêm được vài ngày.


      Bầu không khí lúc ấy dường như nhẹ nhõm hơn hẳn, không còn căng thẳng như lúc ban đầu mọi người sốt sắng lo lắng chạy nạn trước khi thiên tai giáng xuống.
      Hắn ngồi trong họa lâu, một tay chống cằm, một tay tung đồng xu lên không trung, con ngươi hổ phách sắc lẹm như đang phát sáng, môi mỏng tựa đào khẽ nhếch lên.

      Phía xa xa cách chỗ người nọ ba bước, có một làn khói đen nho nhỏ. Hắc vụ hóa thành một tiểu hài tử da đen, thân thể dường như trong suốt trước mắt người phàm.
      Nó nhìn về phía hắn nhe nanh lộ ra hàm răng đỏ máu như đang đe dọa cảnh báo, giương đối mắt căm phẫn chứa đầy tạp niệm cùng thù hận không ngừng trừng hắn chằm chằm. Khi nãy nếu không phải tại hắn phá hư chuyện tốt thì nó đã chiếm được thân xác của phàm nhân kia!

      Từ đâu truyền đến một làn gió lạ thường, như bão cát thổi bay mịt mù bầu không gian xung quanh, từ trong Tây thành bay ra ngoại ô như đang trốn tránh một thứ gì đó, tựa như những linh hồn đang sợ hãi bỏ chạy trước khi tai vạ giáng xuống.
      Luồng khí tức cường đại dâng lên như đàn áp hắc vụ. Ngửi thấy mùi nguy hiểm, nó chợt run rẩy, hốc mắt màu đen tựa hố sâu không thấy đáy có thể dễ dàng hút lấy hồn phách, đôi đồng tử mang huyết sắc vội vã dò xét chung quanh, chao đảo liên hồi. Đôi chân không tự chủ mà lùi lại vài bước hóa thành bản thể nhanh chóng rời đi trước khi màn đêm buông xuống.

      Quan sát tình hình, sắc thái khí trời, lại cảm thấy mọi chuyện đang tiến triển theo đúng quy luật: Ý trời đã định, như trong phán đoán của ai đó nhắc đến.
      Nếu phàm nhân đã tin vào thế sự vạn biến, có tiên nhân chỉ đạo, thần thánh bốn phương, lợi dụng tín ngưỡng để tóm trọn những người trong Tây thành. Đối với chuyện này, lũ yêu ma đúng là lời to. Chúng sinh mù quáng chính là khi xuất hiện một vị tu sĩ thần thông quảng đại. Lời thốt ra như ngọc như ngà, ai nghe được cũng sẽ chắc mẩm mà tin theo. Hắn nhếch mép mỉm cười đầy tà mị, tay nâng chung trà đã nguội lạnh nhấp lấy vài ngụm, đôi mắt đong đầy hàn khí.


      "Đúng là nhãi ranh, có vậy mà cũng sợ."


      [​IMG]

      Tác giả: Mỗi lần nghĩ đến "trong họa có phúc" là không kiềm lòng được ((((((((= Tạm thời soi qua lỗi chính tả thôi, tối tối on điện thoại lại sửa lại văn phong. Người tốt nào nhận xét chấm điểm cho Lịch về mảng văn phong đuy <3
      Chỉnh sửa cuối: 14/10/17
      Kingaria, Rùa, Jeanne D'Arc and 4 others like this.
    6. Hành Tây
      Hành Tây
      - Ngồi rảnh rỗi liền mò vào đây. Thấy có yếu tố "huyền huyễn" + tiêu đề "truy thê" chắc là sủng thụ nhỉ nên xác định là từ giờ sẽ đu theo truyện ~~
      -
      Câu đối thoại đầu tiên trong truyện, mang tính chất hài hước nhưng đối với một số dân chuyên cổ phong chắc họ sẽ không thích. Ha ha, mị soi thôi, thực ra nó chẳng sao cả.
      - Đoạn chuyển đoạn xuất hiện "Nam nhân ấy khi bước chân ra khỏi cổng thành" hơi khó hiểu, "nam nhân ấy" chính là người bán tranh chữ? Đang bán tranh sao lại bước ra cổng?
      - "hắn ngồi trong họa lâu" là nhân vật mới? Nếu là nhân vật mới thì mị thấy nên dùng cách xưng hô khác cho dễ phân biệt.

      Mị thấy văn phong tác giả viết vậy là ổn rồi, chỉ vụ xưng hô hơi rối chút thôi. Đọc thì là vậy nhưng mị biết để viết được truyện cổ trang cần rất nhiều chất xám, nhiều ngôn từ khó diễn đạt. Ủng hộ tác giả. Hóng chap mới~
      Shiro Yoshiwara thích bài này.
    7. Tích Lịch
      Tích Lịch
      *Ôm đùi* Uhuhu có người comment rồi *Khóc chong hạnh phúc* TT^TT Đúng sồi, là thuyền sủng thụ :33
      Hem seo Lịch sẽ sửa nại TT^TT
      Thật ra thì từ phần nhận xét chênh của Phong tỷ Lịch đã quyết định đổi lại, chỉ có thụ mới gọi là hắn thoy, còn công thì gọi là y. Ngoài ra chong một số trường hợp đặc biệt phải sử dụng một chong 2 xưng hô đó thì chỉ cần xem xem câu đó nói về ai thì chắc rằng từ "hắn" hoắc "y" là nói về người đó :3 Còn nam nhân ấy chính là người nọ í, Lịch đổi cách gọi cho nó không bị lặp từ áy mè :33 Còn cái người nọ + nam nhân ấy chính là cái người đã nói "hắn" điên ròi í :33 Mà hắn chong toàn toàn bộ chương này chính là người bán tranh aka họa sư, chong chương 1 từ hắn chỉ chỉ mình ẻm hoy ~~~
      Nói chung là "hắn" ở chong chương 1 là hạo sư í :3 còn nam nhân và người nọ là một, chính là người đã nói xấu họa sư điên rồi í.
      À mà cái "hoa lâu" thặc ra là "tiệm tranh" í... để cho hoa mỹ hoy với cả hợp phong cách cổ trang.... mè hem biết từ đó có hợp hem :'((((


      Uhuhu lầy nhầy có một chương mà Lịch phải chuẩn bị gần 1 tuần lận cơ :'((( uhuhu hem biết có theo kịp tiến độ 1 ngày 1 chương hong nhưng mà ban đầu viết cổ trang Lịch hong quen lắm mặc dù rất thích nó nhưng cách hành văn của Lịch thiên về hiện đại, viết cổ trang hơi bị khó nên khi viết nhanh văn phong với nội dung nó sẽ bị dở và nhàm lắm :'((( Hôm bữa Lịch đi đọc một bộ cổ trang nhìn văn phong hoa mỹ muốn phát ghiền luôn í :'((( Thật ra nói về bộ truyện nào đầu tư nhiều nhất, viết cực nhất Lịch bắt đầu nhận định chính là bộ nài roài uhuhu :'((((( Lịch sẽ toàn tâm toàn ý về nó và sẽ viết thật tốt, không đảm bảo hay nhưng sẽ tốt và không bỏ dở giữa chừng, Lịch cảm ơn Hành rất nhiều vì đã ủng hộ và đú thuyền với Lịch, cảm ơn người tốt rất nhèo <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3
      Hành Tây and Shiro Yoshiwara like this.
    8. Tích Lịch
      Tích Lịch
      [​IMG]
      Design by Suối & Lịch.
      TRUY THÊ
      »CHƯƠNG 2«
      "Không ai biết rằng, người khiến bọn họ ai oán kêu than trời đất, lén lút nguyền rủa chó rượt chó cạp đang đứng cạnh họ, nghe bọn họ bàn luận, lại âm thầm cười khúc khích. "
      Tây thành vào khoảng tháng trước, một lão tu sĩ đạo hạnh cao thâm đột nhiên mất tích. Trước khi rời đi cũng không quên để lại lời nhắn cho các vị bá tánh trong Tây thành. Tiên đoán như sau: Trong bộ Lục Sát Tinh, vị trí Độ Không thay đổi, trở thành tinh tú sáng nhất trên bầu trời đêm.

      Theo nhân gian tương truyền lại rằng, Độ Không và Độ Kiếp đến nay luôn là mối hiểm họa khôn lường đối với chúng sinh vạn vật. Nay ánh sáng của Độ Không nổi bật nhất trong đám đông, chẳng biết đây có phải là đềm báo hay không. Nếu là đềm báo, không một ai dám nghĩ đến mức độ phá hoại của Độ Không.

      Liên kết các dấu hiệu cho biết, vị trí Độ Không từ lâu luôn cố định một chỗ nay lại di chuyển về phía Tây thành, trở thành vì sao sáng nhất. "Chắc chắn sắp tới sẽ có đại nạn giáng xuống Tây thành!" - Một bá tánh tự bổ não cho biết.

      Các bá tánh trong Tây thành từ lâu đến nay đã luôn tin vào việc bói toán, tôn thờ thần tiên. Một khi không có thiên tài toán thuật, cái tín ngưỡng nó đã ăn sâu vào huyết quản đương nhiên trong trường hợp này họ sẽ dễ dàng suy đoán đủ thứ, ý vị thâm trường như các tay lão luyện. Từ chuyện trên trời dưới đất, đến cùng là nếu muốn bảo toàn mạng sống thì trước nhất cũng phải đi lánh nạn.

      Không ngoại lệ ai cũng âm thầm nguyền rủa vị tu sĩ kia, trước khi rời đi còn để lại cả một cục diện rối rắm, lời tiên đoán vẫn còn dang dở vậy mà hại não quá chừng, thà rằng không biết lý do mình chết còn hơn phải bất lực trước nguy cơ. Thế nhưng đâu phải ai cũng tin vào thuật bói toán, hầu như tất cả nam nhân trai tráng trong thành đều tỏ vẻ phản đối, nhất quyết không bỏ thành. Ngay cả quan phủ cũng đã lén lút bỏ trốn không thấy tâm hơi, thì tại sao họ lại không được rời đi, trong lòng ai cũng bất mãn về đều này.

      Mặt trời lên cao, không ai muốn phí thời gian cho việc này nữa. Trước khi rời đi, mọi người cũng rất ấn tượng đối với nam nhân phản đối quyết liệt nhất trong ngày hôm nay, tuổi còn trẻ mà sung mãn kinh. Chỉ là không ai biết rằng, hắn chính là người cuối cùng rời đi. Cũng chẳng ai nhận ra có hai bóng trắng đã ở đây rất lâu, từ trước đến giờ nghe bọn họ bàn luận tranh cãi.

      “Ngươi không định giải thích rõ ràng cho bọn họ à?”
      Bóng trắng đầu tiên mang hình hài của một nam nhân tóc dài buông xõa, phong thái ung dung, tuyệt diễm mỹ lệ. Chiết phiến treo lơ lửng nơi thắt lưng, bộ dạng lười biếng hắn nhắm hờ mắt, nằm dài trên ghế đá cẩm thạch trong hoa viên. Hẳn là, nếu các bá tánh trong Tây thành mà biết được sự thật, về cái tính cách cổ quái của lão, còn không giẫm nát cúc, không chặn đường vây đánh lão thành đầu heo thì mới lạ!

      Chỉ là cái cảm giác lâng lâng khi nghĩ về chuyện người không biết, ta biết thật vô cùng thoải mái. Không ai biết rằng, người khiến bọn họ ai oán kêu than trời đất, lén lút nguyền rủa chó rượt chó cạp đang đứng cạnh họ, nghe bọn họ bàn luận, lại âm thầm cười khúc khích. Chậc, khi ấy bộ dạng lão híp mắt cười đầy ý vị thâm trường, cười đến tận mang tai.

      “Không cần, cứ để họ tự suy nghĩ. Dù sao thì đúng hay không cũng không quan trọng. Dần lâu rồi sẽ lại quên, chuyện không nên biết thì tốt nhất đừng biết.”
      Bóng trắng thứ hai mang hình dáng một lão nhân, thường phục phấp phới, tóc búi lên cao, phất trần trên lưng, phong thái uy nghiêm, đạo mạo trông như một vị tu sĩ tuổi đã cao. Chung trà trên bàn thạch lạnh lẽo toát lên làn khói trắng hừng hực, lão hài lòng vuốt lấy bộ râu đã bạc phơi, mắt phượng khép hờ trông dài ra, lão như một con mèo lười biếng, lại thảnh thơi nhấp vài ngụm trà.

      “Lão già ngươi hồ đồ rồi, muốn tháo chuông phải tìm người buộc chuông.”
      Chiết phiến trong tay phe phẩy, nam nhân ấy ngay cả liếc nhìn cũng lười biếng. Phong thái ung dung tự tại không màng sự đời, nhưng bộ dạng và lời nói thốt ra, cả hai rõ là mâu thuẫn. Lại nghĩ đến việc tận hưởng hít thở bầu không khí trong hoa viên buổi sớm, quả đúng là tinh hoa nhật nguyệt, chốn bồng lai tiếng cảnh chỉ có ở nhân giới mà thôi. Nếu nói trong thiên giới, cảnh đẹp như mơ, tìm không ra cái cảm giác chân thực thật gần gũi và bình dị như trần gian. Còn nếu nói về Ma giới thì...

      Theo thói quen, lão lại xoa mép chung trà, ánh mắt khẽ động, trầm ngâm một hồi lâu, lão thản nhiên nói, cắt đi mớ suy nghĩ linh tinh của nam nhân ấy. “Họ là người phàm trần, trong tam giới càng không nên dính líu với nhau, nước sông không phạm nước giếng. Không chúng sinh nào thoát khỏi quy luật nhân quả, bọn họ ắt sẽ tự có cách giải quyết. Ta nên dứt bỏ tạp niệm phàm trần đi thôi.” Nói ra lại có cảm giác thật vô trách nhiệm, n
      ay lão đã phi thăng thành tiên, cũng nên vứt bỏ tạp niệm, không vướng bận gì về kiếp trước, không luyến lưu trần gian nhưng cái khó ở đây là đống hỗn độn của lão đã để lại.

      “Nếu có thứ đó nhúng tay vào thì---” L
      ời vừa thốt ra chợt thấy một nam nhân khác đang lén lút trong hoa viên liền im bặt, khẽ chau mày. Hắn chính là cái người vừa nãy phản đối quyết liệt nhất, hình như tên tự là Nhất Xuyến, hắn đến đây làm cái gì?

      “Này, ngươi dám tiểu tiện trong hoa viên nhà ta!”
      Lão đỏ mặt bừng bừng nhưng động tác nhanh hơn, tay phải theo phản xạ nên đã vỗ nát chiếc bàn cẩm thạch, cũng may bàn rất dày nên chỉ để lại một cái lỗ rõ to. Lão đứng phắt dậy, ngón tay chỉ trỏ vào mặt hắn thể như bắt gian tại trận. Đáng tiếc là nam nhân không nhe thấy lời lão nói...

      “Qu--quỷ! Quỷ!! Có quỷ!!!”
      Hắn nhìn lão đầy kinh hoàng, vừa la hét vừa nhanh chân bỏ chạy, ngay cả thắt lưng cũng không kịp kéo lên. Không phải lão đã rời đi rồi sao!? Khi nãy mọi người tìm khắp nơi, tận mỗi ngỏ ngách lại tại sao không tìm thấy lão!? Đùng một cái lão ở ngay trong hoa viên, lão đã làm bằng cách nào!?

      Thể như đã hẹn trước, cả hai đầy khó hiểu đúng lúc cùng quay đầu hướng về nơi Nhất Xuyến vừa rời đi, bốn mắt nhìn nhau đầy sửng sốt.
      “Quái lạ!!”


      Trong bộ dạng này, bản thể của lão tựa khói như sương, thể như không khí, có la hét cỡ nào cũng chẳng ai nghe thấy trừ phi... hắn không phải phàm nhân, hoặc chính là kẻ đoản mệnh, dương thọ sắp tận!
      P/S: Cảm thấy chương 1 với chương 2 nó hông liên quan gì ế Ụ w Ụ hoy để sửa lại sau ~ Mà thấy nó cũng có liên quan mà ế Ọ v Ọ vậy khỏi sửa luôn~ Tạm thời nội dung truyện là vậy, đang online bằng máy tính nên nội dung bay bổng hết trơn, nếu on điện thoại thấy có gì không ổn sẽ sửa lại. ;;v;;
      Chỉnh sửa cuối: 9/10/17
    9. Tích Lịch
      Tích Lịch
      [​IMG]
      TRUY THÊ
      »CHƯƠNG 3«
      "Không thể tin được quyết định của chồng mình lại lật lọng như thế, nàng đã thật sự nổi giận. Ngọc Châu gạt tay Nhất Xuyến, lời nói thập phần tức giận cùng bao cảm xúc khó hiểu."
      “Ta có đặt kết giới từ trước.” Trầm ngâm hồi lâu, lão chợt thốt lên, lời nói đầy ngượng ngạo cùng nỗi khó xử khôn tả. Ngay từ mấy chục năm trước, lão đã dựng lên nhiều tầng lớp kết giới dày đặc bảo vệ toàn bộ Tây Thành, ngay cả yêu ma cao cấp cũng khó lòng mà qua được huống chi chỉ là một con ruồi mang theo yêu khí!

      Nhìn theo bóng lưng của Nhất Xuyến đã phai mờ, âm thanh vừa thét lên gần xa đã vươn vào làn gió yếu dần đi. Mắt phượng lười biếng, làn mi khép hờ, khóe môi nam nhân tựa tiếu phi tiếu, “Ngươi thử nghĩ xem.”

      Đôi mày chau lại, lão cất tiếng nói đầy khó khăn, trong lời nói có đôi phần giận dữ cùng tám phần ngạo nghễ. “Ngươi nói xem!” Đáp lại lời của nam nhân cũng là một câu tương tự. Chắc chắn không cần suy nghĩ hắn cũng tự biết, cần gì phải của vờ hỏi ý để mỉa mai ta!?

      Nam nhân che miệng cười khúc khích. Trên vòm trời xanh thẳm, những đám mây màu bạc cuốn trôi theo cơn bão. Bầu không gian phút chốc chìm vào tĩnh lặng, xung quanh chỉ còn lại tiếng gió reo cùng táng lá đu đưa, chiếc phong linh bên thềm cửa vang lên âm thanh nhỏ nhắn, êm đềm.

      Chung trà trên phiến đá ngọc thạch nhẹ nhàng tỏa hương thơm nghi ngút cùng làn khói trắng bay lượn lờ. Gắp chiết phiến trong tay lại, nam nhân cười đầy tà mị, ý vị thâm trường trào dâng nơi khóe mắt.

      Nam nhân không nói, lão cũng yên lặng, sở dĩ ai cũng đều nghĩ đến cùng một sự kiện. Trái ngược với gương mặt đầy căng thẳng của lão, khóe môi nam nhân vẽ lên một đường cong rõ rệt, tâm tình phơi phới đầy chờ mong.

      “Xem ra, ngay từ ban đầu, chuyện này đã không đơn giản đến như vậy.”

      .

      Đêm nay, tiết trời có dong. Nhất Xuyên đầu đội mưa mà chạy về nhà, bộ dáng đầy hối hả, nỗi sợ hãi đã vượt lên hơn cả, làm lu mờ đi tâm trí, hắn không sao bình tĩnh lại được. Trong thâm tâm của hắn, đã có một bóng ma.

      Nhìn thấy bộ dạng đầy thê thảm của Nhất Xuyến đã không còn vẻ dũng khí bức người như ban sáng, thê tử hắn lo lắng, vội vàng chạy ra đỡ lấy.


      “Sao chàng lại chật vật đến như vậy?”

      Thê tử hắn mang tên Ngọc Châu, nàng lấy chén nước ấm đưa đến tay Nhất Xuyến. Hắn đón lấy nhanh chóng đưa lên miệng uống, một hớp đã cạn. Về đến nhà, nơi có hơi người sống và gia đình, hắn đã bình tĩnh hơn một chút.

      Nhưng khi nghĩ đến chuyện trước kia, tim hắn lại rối loạn, lồng ngực phập phồng tưởng chừng như không tài nào hít thở được nữa, đôi đồng tử hắn co lại đầy hoảng sợ. Nhất Xuyến vội đặt chung trà xuống, hai tay nhanh chóng nắm lấy bờ vai của Ngọc Châu, mặt đối mặt mà thốt lên rằng.

      “Nương tử, nàng mau thu dọn đồ đạc, chúng ta mau rời khỏi đây thôi!“

      “Không thể nào!” Không cần phải suy nghĩ, thê tử hắn đã nhanh chóng lên tiếng phản đối.

      Không tài nào ngờ được thê tử của mình lại nói lời như thế, hắn có đôi chút bất ngờ cùng bối rối, không biết diễn tả sao cho thành lời. “Nơi đây rất nguy hiểm. Vì sự an toàn của chúng ta, nàng hãy tin lời ta!”

      Không thể tin được quyết định của chồng mình lại lật lọng như thế, nàng đã thật sự nổi giận. Ngọc Châu gạt tay Nhất Xuyến, lời nói thập phần tức giận cùng bao cảm xúc khó hiểu.

      “Lúc sáng chàng còn khăng khăng đòi ở lại, sao chàng lại có thể không giữ lời như thế? Nói đi là đi sao? Mọi người sẽ xem thường chàng như thế nào!?”

      Ban sáng sau khi nhìn thấy Nhất Xuyến kiên quyết phản đối và đưa ra những lời lẽ hợp tình hợp lý đến không ai tìm ra một chút sơ hở nào để bác bỏ, nàng đã tin lời hắn và nghĩ rằng lời bói toán kia chỉ là ngẫu nhiên mà thôi, vì đôi ba câu chữ cỏn con vô lý không có đầu đuôi như thế mà bỏ thành thì chẳng còn nghĩa lý gì nữa!

      “Nàng không hiểu ta đã nhìn thấy những gì đâu!” Hắn ôm lấy đầu mình, bộ dáng đầy tuyệt vọng cùng nỗi bần cùng vô tả.

      “Trên đời này làm gì có chuyện yêu ma quỷ quái xâm phạm nơi này? Tây Thành chúng ta luôn được tiên nhân phù hộ! Lời tiên đoán mà mọi người nhất thời nghĩ ra sẽ chẳng có nghĩa lý gì đâu, thậm chí nghe thấy còn không đáng tin! Tại sao chàng lại như thế? Là có người uy hiếp chàng? Rốt cuộc chàng đã gặp phải chuyện gì!?”

      Tiếng sấm ầm ĩ bên ngoài cùng lời nói đầy giận dỗi của Ngọc Châu liên tục vang lên, xen lẫn nhau mà truyền vào tai. Tâm trí hắn đã thật sự đã rối loạn lắm rồi.

      “Chát!” Một âm thanh đầy chua xót vang lên, thời gian như ngừng trôi, chậm thêm vài nhịp. Hắn, hắn đã làm gì thế này!?

      “Chàng-- Chàng dám đánh thiếp!?”

      Ngọc Châu hai mắt đẫm lệ nghẹn ngào, đôi tay ôm lấy đôi má hằng in năm dấu tay đỏ chót trên gương mặt nàng. Nàng nhìn chằm chằm vào Nhất Xuyến, không dám tin vào mắt mình nữa. Là phu thê tương thân tương ái bấy nhiêu năm, cùng lắm cũng chỉ cãi nhau mà thôi chứ hắn chưa bao giờ nặng lời hay đánh đập nàng, đằng này thì lại khác.

      Không thể tin vào sự thật, tâm trạng đã thực sự hoảng loạn, hắn không dám đối mặt, liên tục lùi lại đằng sau cho đến khi tấm lưng chạm vách tường không còn một đường lui. Nhìn về phía nương tử của mình, tiếng nói hắn bắp bắp, chất giọng đầy run rẩy. “Ta-- ta không có cố ý!”

      Mưa rơi, mưa rơi, lòng người tựa tơ vò. Trong màn đêm vang lên câu hát của một nữ hài tử vận hồng y, nhịp nhàng nhảy múa theo tiếng mưa rơi. Khóe môi cô bé hiện lên một vòng bán nguyệt mỹ lệ, thế nhưng trong con ngươi toan đầy sự quỷ dị lạ thường. Mưa rơi, mưa rơi, lòng người tựa tơ vò.

      Mưa rơi, mưa rơi, lòng người tựa tơ vò.
      Mưa rơi, mưa rơi, lòng người tựa tơ vò.
      P/S: Ahihi có ai đoán ra nam nhân nói chuyện với ông tu sĩ là ai hăm :33 cả bé gái nựa ~~ À mà người tốt ơi ~ Cho Lịch xin cái comment nhận xét văn phong với <3 Văn phong lần nài cảm thấy có triển vọng hơn rồi ~ Phew~~~ Cuối cùng cũng đến chương 4 roài :3 Vại là mấy chương sau hăm gắn mác new version nữa gòi~~
      [​IMG]
      Chỉnh sửa cuối: 20/10/17
    10. Hành Tây
      Hành Tây
      Người tốt tới nè hỵ hỵ.
      - Có chữ bị lỗi nè: " những đám nây", " Gắp chiết phiến".
      - Nam nhân nói chuyện với ông tu sĩ phải chăng là tiểu thụ? Bé gái thì mị chịu :v
      - Văn phong mượt, chương này đọc khá dễ hiểu. “Xem ra, ngay từ ban đầu, chuyện này đã không đơn giản đến như vậy.” Vậy là chú chuẩn bị hack não anh em phải không? Cơ mà bác Nhất Xuyến kia có gì đó mờ ám. Tóm lại là hóng chương 4 ~
      - *chỉ chỉ* Bác định đào hố mới hả? Sâu không? Thể loại gì? Mị có nên nhảy không đây, mị sợ quay đầu không thấy bờ đâu quá > w <
      Tích Lịch thích bài này.
    11. Tích Lịch
      Tích Lịch
      Á Á *Gào thét ing* NGƯỜI TỐT!!!!!!!!!! *Bấn loạn ing* Xin chào người tốt ~~~~~~~~~~~
      - Cảm ơn Hành đã nhắc XD Đã sửa lại ròi ~~~~~~ Cái "Gắp chiết phiến" là đúng sồi~~~ Gắp chiết phiến tức là gắp quạt lại ấy :33 Chiết phiết = quạt giấy XD
      - Chài ei, xao dễ đoán quá vại XD Cái bé gái thì từ từ tiết lộ *Cười rạng rỡ*
      - Lịch xài văn phong theo cách viết hiện đại đó :'((( Viết mà hoang mang sợ gặp lỗi văn phong :'((( Hán Việt cũng ít xài hơn mấy chương trước ~~~~ Mà cảm thấy văn phong chương nài nó hơi non xao á :'(((
      Ế hế hế hế hế *cười rạng rỡ* Hack hay không thì hông biết nhưng đoạn xao cũng hơi kịch tích XD Là hơi nha chứ chưa có kịch tính nhèo âu :'(( Từ từ roài sẽ biết hoỵ~~~~~
      Í hí hí nhờ nói chuyện với Hành tối qua mà Lịch đã có nộng nực viết chương 3 nga XD Hành đã làm Lịch nhớ ra việc Lịch rất sợ chậm trễ tiến độ, Truy Thê mà 3 năm chưa hoàn chắc Lịch đi lụm răng :'(((
      Sâu lắm đó ~~~~~~~~~~~~~ Cơ mà chắc hông dài bằng Truy Thê XD Spoil trước là vừa hiện đại, vừa cổ trang luôn XD Xuyên không í hí hí hí hí biết xong 10 chương trước roài mới đăng, hông spoil trước nữa .__. Không biết có Hành có nhảy hay hem nhưng Lịch là Lịch chui hố roài đọ ~~~~~~~
      Cảm ơn Hành đã nhận xét cái truyện móc meo nài của Lệch :'((( *bắn tym loạn xà ngầu* <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 Tym là tự nhập phím đó nha ~~~ Hông có copy dán âu~~~ Tối mát nạ <3
      Hành Tây thích bài này.
    12. Tích Lịch
      Tích Lịch
      TRUY THÊ
      »CHƯƠNG 4«
      "Dần dần hắn chẳng ý thức được bản thân mình đang nói điều gì hay nghe thấy âm thanh của mọi thứ xung quanh. Tiếng mưa không ngừng rơi, âm thanh ồn ào của chiếc tủ gỗ vừa mở, hắn lại chẳng thể nghe thấy. Hắn nhìn thấy bóng lưng nhỏ bé và mờ nhạt của thê tử đang dần khuất sau màn sương mịt mù."
      Sáng hôm sau, trời quang mây tạnh, trong lòng của các bá tánh tuy có chút lo lắng nhưng rồi cũng quyết định ở lại, cùng nhau giữ thành. Thế nhưng nghe nói là vào tối qua, gia đình của A Xuyến xảy ra cãi vã, đêm hôm ấy, A Ngọc âm thầm dọn đồ quay về nhà mẹ. Chưa lần nào phu thê họ xảy ra chuyện lớn đến như vậy, từ đó, việc này đã trở thành trung tâm bàn tán của người dân.

      Vào tối đêm hôm đó, mưa rơi tầm tã, lòng người quặn đau, hốc mắt Ngọc Châu đỏ hoe, đôi mi ướt át, nàng bỏ chạy về phòng bỏ lại A Xuyến phía sau đứng như trời trồng, lắp ba lắp bắp chẳng biết phải nói gì để hóa giải hiểu lầm. A Ngọc ngồi khóc thút thít trên giường trải chiếu đỏ, màn che rũ xuống trông thê lương. Hình bóng nàng tựa như khói mây, lúc ẩn lúc hiện, như có như không, như làn sương mờ che giấu đi thân thể của nàng.

      Nhất Xuyến đứng ở bên ngoài dựa dẫm vào cửa, tâm trí hắn có lẽ đã bình tĩnh hơn một chút. Thật lạ thay, trong lòng hắn bây giờ lại có cái cảm giác muốn phá hủy một thứ gì đó, muốn đánh đập, điên cuồng chết chóc. Thế nhưng, đấy chỉ là một dòng cảm xúc nhỏ nhoi vô tình lướt qua tâm trí của hắn, dòng máu lạnh âm thầm chảy về nơi tâm can. Hắn liên tục giải thích, lời thốt ra rối loạn cả lên không theo thứ tự câu chữ, càng nói hắn cảm cảm thấy đờ đẫn, suy nghĩ dần mờ nhạt. Hắn thể như đang chìm vào trong sương, lạc lối, chẳng tìm thấy được ra, cái mà hắn đang cố gắng nắm lấy lại là một khoảng không vô tận.

      Dần dần hắn chẳng ý thức được bản thân mình đang nói điều gì hay nghe thấy âm thanh của mọi thứ xung quanh. Tiếng mưa không ngừng rơi, âm thanh ồn ào của chiếc tủ gỗ vừa mở, hắn lại chẳng thể nghe thấy. Hắn nhìn thấy bóng lưng nhỏ bé và mờ nhạt của thê tử đang dần khuất sau màn sương mịt mù. Cố đưa tay với tới định cất tiếng gọi nhưng cổ họng nghẹn lại, bờ môi mấp máy chẳng thể phát thành lời, thể như đang có cái gì đó mắc lại tại yết hầu. Thật khó thở, ý thức hắn dần tan biến, hắn ngất xỉu.

      Ngọc Châu thu dọn quần áo, chuẩn bị hành lý rời đi sau khi suy nghĩ thông suốt cả rồi,. Không phải nàng giận dỗi Nhất Xuyến, chẳng qua là cảm giác được phu quân của nàng có điều gì đó không ổn. Từ nhỏ nàng đã đi theo sư phụ, rèn luyện võ thuật, vì không có duyên với việc tu đạo thành tiên, nàng còn vấn vương hồng trần và vướng nợ tình duyên nên phải ở lại trả cho một kiếp làm người.

      Bây giờ A Xuyến có hành động kỳ lạ, nàng chẳng qua cũng chỉ là một nữ hán tử đảm nhận vai thê tử hiền lương nên về việc thu phục yêu ma nàng hiểu biết nhỏ nhoi, chẳng thể biết đâu là đúng sai. Thế nhưng dạo gần đây, nàng đã linh cảm rằng kiếp nạn sắp đến mà chẳng có thời gian trở về nhà mẹ, đi tìm sư phụ. Giờ đây sự việc đã có căn cơ nàng phải trở về càng sớm càng tốt, cầu sư phụ chỉ đạo, hóa giải kiếp nạn.

      “Tướng công, thiếp--” Vừa mới mở toang cánh cửa đã chẳng thấy người đâu, mới nãy nàng còn nghe thấy tiếng của Nhất Xuyến nào ngờ người đi nhanh quá, mới đó đã không thấu tâm hơi. Một cảm giác ngây ngô vữa trỗi dậy trong người nàng, gian phòng xung quanh là một dãy hoang vắng, gió thổi quạnh hiu. Lần đầu tiên nàng cảm thấy có chút cô độc, ngây ngốc ra, có lẽ vì quá bất ngờ hay chăng? Những lần nghe thấy nàng gọi tên, hắn cũng đều nhanh chóng trả lời nàng, thế nhưng lần này thì không.

      “Tướng công?” Nàng dò xét chung quanh, chạy quanh khắp ngỏ ngách trong căn nhà mà chẳng thể tìm thấy bóng dáng quen thuộc. Quyết định mang theo tướng công đi cùng thế nhưng khi rời khỏi căn phòng lại không thấy Nhất Xuyến nơi đâu, lục tung tất cả mọi gian nhà cũng chẳng thể tìm thấy. Lại bỗng nhiên nhớ đến trong những lúc trước, có lần hắn mượn rượu giải sầu. Hẳn là bây giờ hắn đã đi đến tửu lâu để giải tỏa tâm trạng, nàng lại không thể khiến cho sự việc chậm trễ nên nàng đành để lại một lá thư dặn dò. Thư đặt trên bàn, chỉ cần nhìn vào là thấy ngay. Lấy bút mực giấy viết, nàng để lại vài câu trong thư.

      “Phu quân, thiếp bây giờ đi tìm sư phụ, nội trong nay mai sẽ về, chàng đừng lo lắng. Thê tử của chàng Lạc Ngọc Châu.”

      Chữ viết uốn lượn như rồng bay phượng múa. Nàng hài lòng lấy ấm trà dằn lại mảnh giấy rồi cất bước rời đi. Ngay sau đó, một màn sương đen mờ nhạt đột nhiên bao trùm lấy lá thư, trên mảnh giấy có bao phủ kết giới, vươn lại linh khí, thế nhưng không lâu sau đó, tất cả đều dần dần biến mất. Kết giới tan tành thành những mảnh vỡ ánh sáng màu xanh lam, tan biến vào hư không, lá thư chính là bị khí tức yêu ma che giấu đi.

      Mưa đã tạnh, trời đêm buốt giá, từng cơn gió thổi qua như chạm đến con tim, thật lạnh lẽo, dù A Ngọc có mặc thêm bao nhiêu lớp áo nhưng cũng chẳng nhằm nhò gì. Nàng thi triển khinh công ở mức cao nhất, hoạt động tay chân để làm ấm người. Khung cảnh phía trước dần hiện ra, là một ngã ba đường.
      P/S: Cảm thấy bản thân năng suất dễ sợ ~ 1 tiếng 30 phút được 1 chương ~ Mà không bằng hồi đó 1 ngày/ 2 chương mỗi chương dài 2500 từ cơ :v
      Chỉnh sửa cuối: 24/9/17
    13. Hành Tây
      Hành Tây
      - Bác năng suất quá! Mỗi ngày đều có chương mới để đọc thật vui quá đê > w <
      - Ban đầu không có ấn tượng gì với nhân vật Ngọc Châu lắm, cứ nghĩ nàng ấy là kiểu yểu điệu thục nữ, giận dỗi này nọ, đọc xong chương 4 mới hóa ra là nữ hán tử, cảm thấy còn cường hơn cả ông chồng. Hai vợ chồng người này hiểu lầm người kia, kết cục chắc SE rồi, hic.
      - Hố mới nếu sủng thì mị sẽ bung dù nhảy. Đặt gạch xây hẳn 1 lâu đài :v
      Tích Lịch thích bài này.
    14. Tích Lịch
      Tích Lịch
      Xin chào người tốt <3 <3 <3 <3
      Sắp có chương 5 nữa nạ :)))
      Đường còn dài troai còn nhèo, đọc tiếp chương mới roài sẽ biết hoy XD Bất ngờ lắm phải hông?? Ngay cả Lịch cũng bất ngờ, không ngờ rằng diễn biến nhân vật lại đặc biệt đến như vại :vv Ban đầu không nghĩ tới mấy bối cảnh trong truyện lại diễn ra như vại á :v càng viết càng có ý :v
      Hắc hắc, đọc roài sẽ biết hoy ~~~ Hông biết có sủng hay hông but Lịch rất đầu tư bộ đó <3 Cơ mà coi bộ lâu nha <3 <3 <3
      Kingaria thích bài này.
    15. Tích Lịch
      Tích Lịch
      TRUY THÊ
      »CHƯƠNG 5«
      "Người ta đi theo tiếng gọi của con tim còn nàng thì đi theo tiếng gọi của cái chuông. Sai lầm, quá là sai lầm. "
      Trời đêm, phố xá vắng tanh, con đường hiu quạnh, chủ len lỏi một chút ánh sáng yếu ớt của những chiếc đèn lồng từ xa, gió thổi từ đằng sau mang theo hơi lạnh của mưa phùn, mùi hương của đất, mùi hương của mưa, mùi hương của gió, mùi hương của những giọt sương đêm. Chẳng biết từ khi nào sẩy chân lọt vào mê hồn trận, điều đáng ngờ nhất là các trận pháp hiếm khi xuất hiện trong Tây Thành, vì cớ gì lại ở nơi đây?

      Nếu đi đúng hướng sẽ tìm được đường ra, nếu đi sai hướng thì đừng mong ngày mai được nhìn thấy ánh sáng mặt trời. A Châu cảnh giác lùi lại vài bước, chiếc lục lạc được buộc trên tóc nàng phát ra những tiếng “leng keng” khi tiếng gào thét thê lương của bao cô hồn dạ quỷ. Tâm càng loạn, nàng càng sợ hại, nắm chặt dao găm trong tay, cắn chặt môi mình, nàng bình tĩnh suy xét.

      “Boong… boong... “ Trong thời điểm ngàn cân treo sợi tóc đâu đây bỗng nhiên vang lên tiếng gõ chuông, âm thanh phát ra trong một lối rẽ phía trước. Tâm trí như đang bừng sáng, nàng dần bình tĩnh lại. Tiếng chuông khiến nàng tịnh tâm lại, hẳn là nơi cửa Phật, nó chắc chắn sẽ không dối gạt nàng. Có thể nhận ra chủ nhân của âm thanh đang cố giúp đỡ nàng. Hai mắt nàng sáng bừng lên, quả là người tốt!

      Âm thanh liên tục vang lên như đang thúc đẩy nàng mau chóng rời đi. Nàng mím môi mỉm cười, chân phải lấy đà mà chạy nhanh về phía trước, nơi có tiếng chuông phát ra. Bỗng một âm thanh giòn tan vang lên.

      “Rắc… ” Cái gì… ? Đôi đồng tử mở to, nàng chợt dừng chân lại, quá bất ngờ và không tài nào tin được nữa. Ngay sau khi đặt chân lên con đường của lối rẽ, trận pháp được hóa giải, kết giới bị phá nát, một trong hai chiếc lục lạc trên tóc nàng vỡ vụn.

      Ảo cảnh xung quanh biến mất, lối đi trước mắt dần hiện ra. Dù vậy nhưng ngay bây giờ, nàng đứng như trời trồng, tâm trạng đầy sửng sốt, những mảnh vỡ của chiếc lục lạc đang dần tan biến ngay trước mắt. Con mẹ nó nha, sinh mạng quý giá gìn giữ mấy chục năm nay suýt chút nữa là quy tông luôn rồi!

      Nàng thở phào đầy nhẹ nhõm như trút đi hết tất cả những gánh nặng trong lòng. Cũng may là có lục lạc hộ thân mà sư phụ tặng cho, một mạng đổi một mạng. Giờ đây nàng cảm thấy thật ngu người, lòng đầy tiếc nuối. Trận pháp dễ như vậy mà nàng cũng không xong, lại bỏ phí một sinh mạng như vậy. Nhìn chiếc lục lạp cuối cùng trong tay, nàng nắm lấy thật chặt. Hít một hơi thật sâu, nàng tiếp tục chạy về phía trước.

      Trong lùm cây đằng xa bỗng xuất hiện một hình bóng mờ nhạt của một vị tăng đạo, mùi đàn hương thoang thoảng bay trong gió. Thiền trượng trong tay vang lên những tiếng chuông lục lạc, tay phải nắm xâu chuỗi xá lợi, đôi mắt màu hổ phách như đang phát sáng,

      “A Di Phò Phò, thiện tai, thiện tai, ngươi rõ ràng là một kẻ ngốc như xưa, chẳng thay đổi tí nào, dù chỉ là một chút.” Người ta đi theo tiếng gọi của con tim còn nàng thì đi theo tiếng gọi của cái chuông. Sai lầm, quá là sai lầm. Thể như đang trách cứ nàng, dù vậy nhưng trên khóe môi hắn vô thức vẽ lên một nụ cười dịu dàng, ngay cả ánh mắt sắc lẹm cũng trở nên chan hòa. Hạt xá lợi trong tay rạng sáng.

      Chỉ có kẻ ngốc mới nghĩ rằng tiếng chuông trong lúc này là đang dẫn lối thoát khỏi trận pháp, tin tưởng đi theo mà không một chút nghi ngờ. Nếu là ta trong trường hợp này, ta sẽ hoài nghi mà đi theo lối rẽ khác. Bởi vì, chỉ có yêu ma mới muốn hại ngươi, dụ hoặc lòng người khiến ngươi không thể phán đoán, mê muội mà đi theo con đường dẫn đến chết chóc. Chỉ tiếc ngươi không phải là ta.

      Nhưng hắn đã không biết rằng, tiếng chuông của hắn phát ra khi nãy khiến nàng cảm thấy an tâm mà đi theo con đường sai lầm. Là một viên kẹo ngọt ngào nhưng bên trong chứa đầy kịch độc. Tiếng lục lạc vang lên trong đêm, bóng lưng của vị tăng đạo dần biến mất trong màn đêm sâu thẳm.

      Cho đến khi trời đang dần sáng, bình minh đang dâng lên. Cuối cùng nàng cũng về tới nơi. Phía trước là một gian nhà tranh ngói lá với rừng thảo dược đầy ắp trong sân. Sân rất lớn nhưng nhà lại rất nhỏ và vô cùng giản đơn. Hàng rào kia chính là hàng cây hoa lá xum xuê, đua nhau nảy nở quanh năm, dàn dây leo quấn quanh cổng nhỏ, vì nàng mà sư phụ đã làm nên.

      Chỉ nhớ lúc nàng còn là một tiểu hài, khi ấy sư phụ tặng nàng một chậu hoa nhỏ, tiếc thay, loài hoa ấy chỉ nở duy nhất một lần. Rất lâu sao đó, hoa tàn rồi chết. Lúc ấy nàng vì quá đau xót nên lâm bệnh. Cho đến khi nàng khỏe lại, vào một ngày nọ, sư phụ lại trồng nguyên dàn hoa để an ủi nàng.

      Đã rất lâu thầy trò chưa gặp lại nhau. Mùi hương đầy quen thuộc ngập tràn nơi này, cái cảm giác ấm cúng khi về lại căn nhà của mình, đầm ấm, bình yên, chan hòa. Nàng nhanh chân chạy đến, đẩy cửa bước vào trong sân.

      “Sư phụ, đồ nhi về rồi.”
      Chỉnh sửa cuối: 6/10/17
    16. Tích Lịch
      Tích Lịch
      TRUY THÊ
      »CHƯƠNG 6«
      "Nhưng rồi cái cảm giác hưng phấn lâng lâng trong lòng, miệng nàng vẫn cười nhưng đôi mắt nàng lại mơ hồ nơi dĩ vãng, lướt đến xung quanh như đang tìm kiếm một bóng nhìn quen thuộc. "
      “Sư phụ, đồ nhi về rồi.”Nàng khẽ nói, thể như nói cho chính bản thân vậy. Một nụ cười yếu ớt đầy chua chát bỗng chợt hiện trên khóe môi. Nhưng rồi cái cảm giác hưng phấn lâng lâng trong lòng, miệng nàng vẫn cười nhưng đôi mắt nàng lại mơ hồ nơi dĩ vãng, lướt đến xung quanh như đang tìm kiếm một bóng nhìn quen thuộc.

      Thảo dược trong sân vẫn tươi tốt như năm ấy, mọi thứ nơi đây dường như chẳng thay đổi dù chỉ là một chút kể từ lần nàng rời đi. Bước đến nhà tranh, nàng chần chừ đôi lúc rồi đẩy nhẹ cửa gỗ, hàng mi rũ xuống trông đượm buồn.

      “Két… “ Khung cảnh bên trong hiện ra trước mắt, gian nhà vẫn sạch sẽ như thường ngày. Là ai đã quét dọn nơi này? Trên bàn trà vẫn còn một bàn cờ dang dở, cách bố trí hệt như năm đó mà nàng cùng sư phụ chơi cờ. Nàng còn nhớ rất nhỏ, khi ấy nước cờ của sư phụ bị giam trong vòng vây, dù vậy, chỉ cần một bước đi đúng đắn lược trận của nàng sẽ bị phá. Thế nhưng sư phụ đã không đi nước cờ ấy cũng chẳng muốn đi tiếp. Người không muốn thắng nàng cũng chẳng muốn thua nàng, ván cờ cứ thế mà dừng lại.

      Nước cờ của sư phụ bị bao vây trong vòng, người chằng muốn thoát ra cũng không muốn thua ta. Sư phụ dịu dàng, đối tốt với ta nhưng người cũng thật tàn nhẫn với ta.

      Ngón tay thon dài của nàng chạm vào con cờ trắng đi một nước, vòng vây bị phá. Trong mắt nàng là nỗi luyến lưu, có tiếc nuối, có buồn đau, nhưng lại rất dịu dàng và mãn nguyện. Nàng quay lưng nhìn về phía hậu viện, bước chân có chút lưỡng lự, đôi mắt hướng về nơi xa xăm, một gian phòng đơn bạc nơi cuối đường nhưng đầy quen thuộc, tim nàng thổn thức, loạn nhịp, bước chân nhanh chóng đi đến.

      Sau khi nàng rời đi, bàn cờ lại chuyển về vị trí ban đầu, nước cờ màu trắng bị nhốt trong vòng vây... Khi gần bước đến nơi, bước chân nàng chậm dần, cảm xúc đầy nặng nè, nàng bỗng nhiên dừng chân. Đôi mày chau lại, trong đôi mắt nàng ánh lên những hình ảnh đầy quen thuộc, trong ngày hôm ấy nếu như nàng… Nhắm mắt lại, nàng hít thở thật sâu, bình tĩnh lại tâm tình. Con ngươi màu lam lạnh buốt, nắm chặt tay mình, nàng quay lưng rời đi.

      Theo ký ức trước kia của nàng, nếu sau mấy năm nay người vẫn không thay đổi thì ắt là vào giờ này người vẫn còn đang ngủ. Phải, không nên quấy rầy giấc ngủ của người. Trốn tránh, nàng đang trốn tránh… Nàng chạy nhanh ra hoa viên, nhất định phải nhanh chóng rời xa căn phòng đó. Thế nhưng, ngay phía trước sâu trong con ngươi nàng phản ánh một hình ảnh quen thuộc, cảm xúc khẽ lay động, đôi đồng tử mở to đầy ngạc nhiên.

      Bóng dáng nam tử bạch y dần hiện ra, người điềm đạm ngồi trên ghế đá trong hoa viên, chung trà nóng phả khói bay lượn lờ mang theo hương thơm tinh tế chạm vào làn gió mát thanh.

      “Sư phụ!” Nàng cất tiếng gọi theo thói quen thường ngày.

      “Đồ nhi, cuối cùng con cũng trở về.” Sư phụ nhấp một ngụm trà, bờ môi khẽ cười. Mái tóc người buông xõa xuống, đen như gỗ mun, y phục tựa tuyết trắng tinh khôi, nụ cười mơn man đầy dịu dàng. Mi mục như họa, ôn nhu như nước, tiếc thay sư phụ không còn nhìn thấy được cảnh đẹp nơi thế gian, đôi mắt người che giấu trong vải lụa trắng toát, người bị mù.

      “Sư phụ… “ Khẽ cất tiếng gọi, nàng nắm chặt hành lý, hít một hơi thật sâu rồi bước lên thềm cửa. Làn sương mờ ảo phủ quanh cơ thể, vóc dáng nàng như cao thêm, mái tóc buông xõa buộc lên gọn gàng. Lam phục cầu kỳ biến thành hắc y giản đơn, đôi mắt ngây ngô trong sáng nay đã biến mất, thay vào đó là con ngươi đã sắc lẹm, mắt phượng tinh tế. Từ một hoàng y nữ tử lại trở thành hắc y nam tử. Tóc dài phũ xuống bờ vai, sợi chỉ đỏ buộc lại mái tóc, nam tử đẹp đến mỹ lệ, ngũ quan tinh xảo như khắc như họa, chỉ tiếc bộ dáng lại mang đầy thê lương, trong đôi mắt là nỗi đau chua xót, day dứt nơi tâm can. Sư phụ, đồ nhi bất hiếu, đã phụ lòng ngươi.

      Người lúc nào cũng dịu dàng như vậy, ba năm hắn rời xa nơi này cũng chỉ để vứt đi cái cảm giác thiên địa bất dung kia. Hắn ân hận nhưng hắn càng nghĩ đến, khung cảnh năm ấy lại càng hiện lên rõ rệt trong tiềm thức.

      .

      “Ngươi có biết là mình đang nói gì không!?” Sư phụ ngồi trên giường tre, hai tay vươn đầy máu ôm lấy đôi mắt của mình, máu nhuộm đỏ cả tấm vải lụa trắng ngần, máu toang vây bẩn nhuộm đỏ tấm chăn.

      Hắn quỳ rạp trên nền đất lạnh, con tim hắn run rẩy đầy đau đớn, nước mắt không ngừng tuôn. “Sư phụ! Đồ nhi sẽ là đôi mắt của người!”

      .

      Sư phụ ngồi trên phiến đá dưới rặng trúc xanh mơn, “Vi sư không trách ngươi, tất cả là do ta.”

      Một năm sau đó, hắn âm thầm rời đi. Để lại sư phụ, một mình nơi này.

      .

      Sư phụ, là đồ nhi bất hiếu phụ tấm lòng của người.

      “Sư phụ, đồ nhi về rồi đây.” Hắn mỉm cười tựa gió xuân, một nụ cười đầy dịu dàng nhưng đôi mắt chua xót đầy thê lương.
      P/S: Đoán xem chuyện gì đã xảy ra (:)
    17. Hành Tây
      Hành Tây
      Một ngày 3 chương, mị yêu bác mất rồi > w < Phải làm sao đây ~~~
      Đọc xong hai chương cảm giác hoang mang mịt mờ :v Rốt cuộc thì bạn Ngọc Châu đấy có thân phận gì vậy? Bạn ấy là trai? Có mùi gian tình và sư đồng luyến?Nhưng bạn ấy có chồng rồi mà??????
    18. Tích Lịch
      Tích Lịch
      TRUY THÊ
      »CHƯƠNG 7«
      “Ngồi đi.” Sư phụ khẽ gật đầu, nụ cười ấm áp chan hòa như năm ấy cho đến bây giờ vẫn không thay đổi dù chỉ là một chút đi chăng nữa. Người ra dấu mời ngồi, tay nâng ấm trà rót đậy chung cho hắn. Hương thơm của trà thảo mộc bay bay, làn khói tỏa ra mong manh, cánh hoa đào êm đềm trôi trên mặt nước. Hắn do dự một hồi rồi lại tiến đến, cố tỏa ra sao cho thật tự nhiên.

      “Là về kiếp nạn của ngươi?” Mở lời đầu tiên vẫn là sư phụ, người khẽ nhấp lấy vài ngụm trà, mảnh lụa trắng quấn quanh bờ mắt cùng y phục của người vẫn trắng tinh khôi tựa hồ như không hề có bất cứ thứ gì vây bẩn được, nếu sơ ý cũng sẽ tiếc nuối không thôi. Trước khi rời đi hắn có để lại truyền âm nhắn nhủ, nói muốn hóa giải kiếp nạn của mình để sớm đắc đạo thành tiên, hẳn là cho đến bây giờ người vẫn còn nhớ rõ.

      “Vâng, nhưng dạo gần đây đồ nhi lại có linh cảm không hay.” Khi nghĩ đến cảm giác khó chịu trong lòng hắn khẽ chau mày, chuông báo yêu khí cứ rung lên liên hồi, lại còn cả chuyện mà hắn vừa gặp trên đường về thăm sư phụ, lục lạc nay vỡ mất còn một, e rằng Tây Thành sắp gặp đại nạn giáng đầu. Đặc biệt hơn là biểu hiện của Nhất Xuyến trong ngày hôm qua, là phu thê đã ba năm trời hắn sao còn không hiểu tính tình của y? Đáng ngờ hơn là sau khi Nhất Xuyến trở về, cái cảm giác lo âu, bất an của hắn ngày càng tăng thêm. Bên cạnh đó, nếu không phải lúc ấy đang trong hình hài của một nữ nhân e rằng hắn sẽ nhận ra được nhiều điều hơn.

      “Nếu mọi người rời khỏi Tây Thành sẽ càng nguy hiểm hơn, nếu còn ở trong Tây Thành e rằng nguy hiểm sẽ chỉ giảm đi một ít.” Sư phụ uống cạn chung trà, bờ môi mỉm cười như có như không, lờ nói mơ hồ úp mở như đang cố che giấu hoặc cũng có thể là một câu đố mà người đã sắp đặt ra.

      “Người nói vậy là sao?” Hắn nhíu mày đầy khó hiểu, hắn chẳng tinh thông đạo thuật, lại còn không biết bói toán, đi theo sư phụ hơn mười bảy năm nay cũng chỉ biết vài pháp thuật tiên đoán sơ sài, hắn chỉ được lợi về khoản tu vi và căn cốt. Sư phụ hắn thông thạo tiên đoán quá khứ, tương lai nhưng lại không dạy cho hắn bởi vì người đã từng nói có được có mất, muốn có được cái này thì sẽ phải đánh đổi cái kia và người đã đánh đổi bằng tuổi thọ của mình.

      “Thiên cơ bất khả lộ, ngươi tự mà tìm lấy. Sự việc đến cùng cũng sẽ có người giải quyết thay chúng ta thôi.” Nói đến đây sư phụ cười càng xán lạn, người hướng mặt lên trời, phong thái tao nhã, phiêu dật chẳng muôn phiền lo âu. Sư phụ vẫn luôn thế, không màng sự đợi, người sống cuộc đời của người, họ sống cuộc đời của họ, nước sông không phạm nước giếng. Chỉ là như thế, hắn càng không hiểu được người, lể cả tuổi thọ của sư phụ hắn còn chẳng biết là bao nhiêu.

      “Vân nhi, ngươi lại muốn rời đi?” Khẽ thở dài thần không biết quỷ không hay, trong giọng nói của người có phần bi thương, toang chứ đầy muộn phiền. Sự việc năm đó sư phụ không có trách hắn, ấy thế sao hắn lại tự ý bỏ đi, còn tìm lấy cái cớ muốn độ kiếp nạn, tình kiếp của hắn còn chưa tới, hắn lại đi lấy tân lang làm gì. Có phải vì ta không dạy hắn cách bói toán thuật số nên mới cảm thấy hắn ngày càng ngốc ra. Hầy, lại nói đến bây giờ, bộ dạng khép nép của hắn như nữ tử lại còn ngại ngùng, e thẹn, có phải bị nhiễm rồi không? Thế quái nào xa cách ba năm trời hắn như biến thành người khác vậy, đến khi gặp Chu Công y lại nói ta dưỡng ra một nữ hài tử. Lòng sư phụ âm thầm nhỏ lệ.

      Hắn chần chừ, tay nắm chặt lấy góc áo, nhìn xem phản ứng tiếp theo của sư phụ. Người đứng dậy bước xuống bậc thềm rồi rời đi, ấm trà đã nguội, bình minh đã lên, một ngày mới bắt đầu thế nhưng con người sẽ chẳng thể đổi thay trong tích tắc, có thể là mười năm, hai mươi năm hoặc thậm chí là cả một đời người, có khi sẽ mãi mãi không thay đổi dù cho tháng năm ăn mòn tất cả. Cây cổ thụ lâu năm trải bóng trên con đường sỏi mòn, mọi thứ ở đây đều mang theo một cảm giác quen thuộc, không hề phai mờ. Hắn lặng lẽ theo sau từng bước chân của sư phụ, thể như thời gian không thay đổi, tưởng chừng như năm tháng chỉ mãi dừng lại ở khoảnh khắc hắn còn là một tiểu hài, khi ấy hắn vẫn luôn bước theo sư phụ cho đến bây giờ hắn vãn luôn như thế.

      “Giấy không gói được nữa, ngươi nên ở tạm đây vài ngày để lánh nạn, ngươi bỏ ra ba năm như vậy chỉ tiếc Nhất Xuyến hắn không phải kiếp nạn của ngươi.” Nói đến đây sư phụ tựa khói tựa mây, phong tao tiêu dật, lời người nói ra vẫn êm như nước chảy thản nhiên. Hắn đột nhiên dừng bước, nhìn về phía bóng lưng của người đang dần xa rời, hắn đứng như trời trồng, từng bước chân nhấc lên thật nặng nề. Hắn ngẩng đầu lên nhìn về phía sư phụ, trong đôi mắt màu hổ phách toang đầy sự ngạc nhiên, sư phụ biết Nhất Xuyến?

      “Từ khi ngươi rời đi, ta vẫn luôn dọn dẹp nơi này.” Âm thanh lời nói của sư phụ tựa như đánh thức hắn. Hắn hoàn lại ý thức, bước chậm theo sư phụ. Từng phiến lá rơi đầy trong sân, nhuộm cả con đường. Trong buổi sớm mai cuối thu, bầu trời sắc đỏ như đang bị đốt cháy thật mãnh liệt.

      “Sư phụ, đã để cho người phải khổ cực rồi.” Lời nói ra thể như trách cứ bản thân nhưng hắn lại cười chan hòa, không còn những nỗi buồn miên man, không âu sầu phiền muộn mà thay vào đó là cảm giác ấm áp, niềm hạnh phúc tận sâu trong đôi mắt. Cuối cùng hắn cũng trở về nhà.

      Tiểu kịch trường:
      Ai đó: *Nhìn bóng lưng hai như một của Khúc Thường Khuê và Lạc Ngọc Huỳnh Vân, ai oán cắn khăn* Lấn đất!! Lấn đất quá rồi!!
      Ai kia: *Nhìn chằm chằm* Tiểu Phàm còn chưa nhắc đến tên ta.
      Lảm nhảm:
      Sáng mới xong 1 chương bên Tái Kiến, trưa chiều des bìa, tối viết chương :v Năng suất viết Tái Kiến lâu hơn viết Truy Thê nhiều :v Mà cảm thấy chương 7 viết so feel deep đang lo chương 7 lại dở chứng lậm QT :v
      Chỉnh sửa cuối: 6/10/17
    19. Tích Lịch
      Tích Lịch
      Hế nhô người tốt ~~ <3
      Hắc hắc yêu đei rồi cưới ~~ Thì tiếp tục hóng chương mới áy a ~~~~~~~~ Cảm thấy Lịch siu phàm quá mà~~~~~~~~
      Bí mật :))) Chương 7 hông biết có liên quan đến vụ thân phận hông nữa '___' Thân phận là rì ế, thì là đệ tử của sư phò... Cái thân phận này hơi khó xác định nha, đến cả Lịch còn hem biết :))))))
      Yep có chồng roài mè~~~~?? Why~~?? Ai chênh ai dưới đơi~~~ Sư phụ thụ lòi :)))))) Hành hãy nghĩ theo cách chong xánh nhứt ~~~~~
      Để biết thêm chi tiết và làm rõ hình dạng cái hố hãy ngóng chương tiếp theo~~~~~ <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3 <3
      Hành Tây and Kingaria like this.

Chia sẻ trang này