Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Tản Văn [Tuyển tập] Nắng nhạt tuổi trẻ

Thảo luận trong 'Tản Văn' bắt đầu bởi Fairy, 13/6/18.

By Fairy on 13/6/18 lúc 09:17
  1. Fairy

    Fairy Đào Nhập Môn

    Tham gia ngày:
    21/5/18
    Bài viết:
    12
    Đã được thích:
    7
    Điểm thành tích:
    8
    Tên tác phẩm: [Tuyển tập tản văn] Nắng nhạt tuổi trẻ
    Tác giả: Liams Fairy
    Thể loại: Tản văn
    Độ dài: 3 phần
    Rating: K+
    Tình trạng: finished

    Mục lục:
    1. Dành cả thanh xuân...
    2. Cậu ấy là người tôi thương
    3. Tạm biệt một thời đã qua
     
    Bài viết mới
    [Tuyển tập] Hoài niệm xa xăm
    [Tuyển tập] Hoài niệm xa xăm bởi Fairy, 14/6/18 lúc 20:42
    [Thơ] Hoạn Thư
    [Thơ] Hoạn Thư bởi AriesEdward, 13/6/18 lúc 22:49
    Chỉnh sửa cuối: 17/6/18
    Fairy, via a mobile device, 13/6/18

Bình luận

Thảo luận trong 'Tản Văn' bắt đầu bởi Fairy, 13/6/18.

  • Tags:
    1. Fairy
      Fairy
      1. DÀNH CẢ THANH XUÂN...

      Có người dành cả thanh xuân của mình cho những cuộc hành trình, khám phá biết bao vùng đất mới, đi đến tận cùng chân trời, tận hưởng tuổi trẻ nhiệt huyết và tự do.
      Theo họ, cuộc đời là những chuyến đi, là rong ruổi trên mọi nẻo đường. Vào những ngày nắng đẹp của tuổi trẻ được đặt chân trên nhiều cung đường xa lạ...

      Có người dành trọn thanh xuân của mình để yêu một ai đó, có khi nó chỉ là cảm xúc ngộ nhận nhất thời của những năm tháng trẻ dại nhưng sau này nhìn lại vẫn không thấy hối hận vì năm tháng ấy đã yêu hết lòng, đã cháy hết mình vì một người đặc biệt.
      Là lưu luyến, là tiếc nuối cho bản thân vì đã hi sinh, đã ngốc nghếch khi yêu quá nhiều, nhưng không hề hối hận, vì nó chính là mong muốn, là quyết định khiến mình hài lòng nhất, là sự tự nguyện của mình ở thời điểm thanh xuân ấy...

      Có người dùng tuổi thanh xuân của mình để tìm kiếm câu trả lời cho những câu hỏi, luôn tin rằng mọi thứ đều có lời giải đáp, đến cuối cùng lại phát hiện thực ra trong đời người không có cái gì gọi là lời đáp cả.
      Vì mỗi người đều có một câu trả lời cho riêng mình, là cuộc đời, là tình yêu, là tận cùng thẳm sâu trong tâm hồn,...
      Những lời đáp ấy, thật ra chưa chắc đã là câu trả lời chính xác...

      Có người dành trọn thanh xuân của mình để chờ đợi hoặc tìm kiếm một người nào đó, để rồi lại nhận ra mình đã hoài phí cả tuổi xuân vì những điều không bao giờ xảy ra.
      Giữa thế giới rộng lớn này, gặp được nhau là duyên phận, lỡ mất nhau âu cũng là duyên số, vậy nên đừng hoài phí thanh xuân vì những điều viễn vông mà hãy trân trọng hiện tại, trân trọng những người ở bên cạnh mình, lạc mất nhau rồi mới cố gắng tìm lại, khi đó đã quá trễ...

      Có người hi sinh tuổi trẻ của mình để trở thành tình nguyện viên, giúp đỡ những mảnh đời bất hạnh, đem tình yêu thương san sẻ đến mọi nơi, đồng cảm với những số phận hẩm hiu, vui niềm vui của họ, khóc cùng họ, trái tim chất chứa một tình thương bao la, luôn canh cánh trong lòng ước mơ được chia sớt.
      Họ đi khắp nơi, chấp nhận từ bỏ cuộc sống an nhàn để mang niềm vui đến cho mọi người, giữa thế giới rộng lớn này, họ là những vì sao sáng chiếu rọi bầu trời đêm.

      Lại có người hi sinh cả tuổi thanh xuân của mình để vùi đầu vào những trang sách, đắm chìm trong thế giới của riêng mình, không quan tâm thế giới bên ngoài đang hối hả ra sao, điềm nhiên trước mọi sóng gió, tuổi trẻ cứ thế trôi qua trong bình lặng, an yên...

      Thật ra, giữa dòng đời đẩy, mỗi người một số phận, không phải ai cũng may mắn được tuổi thanh xuân êm đềm, thế giới ngoài kia có biết bao con người đang ngày đêm đau khổ, có biết bao đứa trẻ bị cướp mất tuổi thơ, trải qua thời niên thiếu trong màn đêm u tối, những ai may mắn hơn họ đừng để tuổi trẻ trôi qua vô nghĩa, đừng hoài phí tuổi thanh xuân của mình...

      Thanh xuân của tôi trôi đi trong thầm lặng, không bão giông, không xô bổ, nghiệt ngã, chỉ có tôi và những con chữ trên trang sách, nhẹ nhàng, bình yên theo năm tháng...

      25/12/2017
      Chỉnh sửa cuối: 13/6/18
      Kingaria thích bài này.
    2. Fairy
      Fairy
      2. CẬU ẤY LÀ NGƯỜI TÔI THƯƠNG

      Ngang qua năm tháng tuổi trẻ là những ký ức đẹp nhất đời người

      Cậu ấy là người tôi thương trong những năm tháng tuổi trẻ, là niên thiếu, là ấu thơ, là người đã vẽ nên bức tranh màu nắng nhẹ nhàng trong tim tôi.

      Cậu ấy là nắng, tia nắng đầu tiên trong ngày, dịu dàng và ấm áp, tia nắng sưởi ấm trái tim yếu mềm của tôi.
      Cậu ấy là gió, cơn gió vô tình đi ngang tháng năm tuổi trẻ, vương lại nơi đây hơi ấm nhẹ nhàng...

      Chúng tôi quen nhau từ năm lớp một, chỉ là sự ngây thơ vụng về ngày nhỏ, ấy vậy mà cũng bên nhau tám năm. Tôi của ngày xưa đó, xem cậu ấy như kẻ thù, ghét cách cậu ấy trêu chọc tôi, ghét gương mặt hay nhìn nghiêng của cậu ấy, ghét lắm... Nhưng khi cậu ấy đi rồi, lại thấy trống vắng, cô đơn.

      Nhớ bàn tay ấm áp nhẹ nhàng xoa lấy đầu tôi rồi nở nụ cười, nhớ nụ cười trong vắt như nắng ban mai ngập tràn sức sống như tiếp thêm cho tôi niềm tin, nhớ gương mặt dễ thương lúc nào cũng ngơ ngác như chú nai con,... Tất cả những điều ấy đã đọng lại thành hồi ức, thành ngăn kỷ niệm đẹp của tuổi thanh xuân...

      Cậu ấy đi rồi, để lại trong tim tôi niềm tiếc nuối, tiếc nuối vì đã không nhận ra tình cảm của mình sớm hơn, tiếc nuối vì đã bỏ lỡ cậu ấy ở thời niên thiếu, để năm tháng trôi đi quá bình yên. Có lẽ sau này gặp lại, tôi cũng không đủ can đảm để nói rằng tôi từng rất thích cậu ấy, vì hai chúng tôi của khi ấy đều đã khác xưa hoàn toàn.

      Cậu ấy là mưa xuân, là hạ vàng rực rỡ, là những gì đẹp nhất, ngây thơ nhất của những năm tháng trẻ dại.

      Cậu ấy là màu nắng lạ giữa nhân gian, là trời thu xanh ngắt nhẹ nhàng, là lời yêu thương chưa kịp nói, là mông lung của trẻ con và trưởng thành...

      Năm tháng thanh xuân đó, có cậu ấy là điều tuyệt vời nhất

      14/02/2018
      Chỉnh sửa cuối: 13/6/18
    3. Fairy
      Fairy
      3. TẠM BIỆT MỘT THỜI ĐÃ QUA

      Từng dòng ký ức chầm chậm trôi qua trong tâm trí, gợi nhắc cho tôi về một thời niên thiếu đầy sóng gió nhưng cũng rất nhẹ nhàng

      Quá khứ của tôi, là những tháng năm dại khờ. Là thời thơ ấu ngô nghê, là niên thiếu với những chuỗi ngày bình yên trong tâm bão, màu xám ảm đạm pha lẫn sắc xanh dịu hiền.

      Những năm tháng ấy, với tôi là một bản nhạc có vui có buồn, nhưng có lẽ buồn nhiều hơn vui, nốt cao thì ít mà nốt trầm thì rất nhiều.

      Những giọt nước mắt tủi thân lặng thầm rơi trong đêm tối, gồng mình chịu đựng nỗi đau không biết tỏ cùng ai, im lặng nhẫn nhịn ánh mắt xem thường cùng lời lẽ cay độc người khác dành cho mình... Đôi lúc ước rằng mình chưa từng được sinh ra, mình chưa từng tồn tại để không bị tổn thương, không bị xem thường, không phải nghe những lời xúc phạm, nhiếc móc của người khác,...

      Họ chê cười vì tôi khác biệt, họ nhạo báng vì tôi thua kém, họ cô lập vì tôi không thể làm điều họ mong muốn, và rồi họ quy mọi tội lỗi là do tôi. Họ hỏi thăm tôi, chung quy chỉ để thỏa mãn sự tò mò của bản thân.


      Lặng lẽ khóc trong cô đơn, khóc đến mệt nhoài, khóc đến đau đớn tột cùng, nhưng vẫn là một mình, không ai chia sẻ, không ai thấu hiểu, chỉ biết gượng cười vượt qua nỗi đau. Yếu đuối cam chịu, không dám phản kháng, không đủ can đảm vượt qua nghịch cảnh.

      Và tôi tìm cho mình một thế giới riêng trên những trang sách, đắm chìm trong nó để quên đi thực tại, để đầu óc nhuốm màu đen tối của những suy nghĩ tiêu cực và điên cuồng được xoa dịu và tẩy rửa bởi dòng nước nhẹ nhàng của những câu chuyện mang đậm chất nhân văn...


      Đã bao lần tự trách cuộc đời sao bất công, nhưng chợt giật mình nhận ra cuộc sống vốn không công bằng, trách móc cũng không được gì, vậy là mỉm cười bước tiếp.

      Cám ơn những người đã xuất hiện trong niên thiếu của tôi, những người đem đến nỗi đau để tôi học cách vượt qua và ngày càng mạnh mẽ, những người đem đến tình thương để tôi biết rằng cuộc đời này vẫn còn nhiều điều tốt đẹp. Cám ơn những người đã luôn quan tâm đến tôi, hết mực giúp đỡ khi tôi gặp khó khăn mà không một lời than trách, những người đối tốt với tôi thật lòng, không mưu toan vụ lợi, những người đã tô điểm sắc xanh nhẹ nhàng lên bức tranh màu xám u buồn cho niên thiếu của tôi...


      Tôi của ngày hôm nay, không còn ngốc nghếch để bị xem thường như xưa nữa, không im lặng và chịu đựng, không vì tủi thân mà thu mình lặng lẽ khóc, không để những suy nghĩ đáng sợ ấy còn ngự trị trong tâm trí, tôi của ngày hôm nay sẽ là một con người hoàn toàn khác.

      Tạm biệt quá khứ, tạm biệt những kỷ niệm buồn, tạm biệt sự ngô nghê của một thời trẻ dại. Quá khứ ấy tuy không đẹp nhưng tôi sẽ không bao giờ quên.

      Quá khứ dần khép lại nhường chỗ cho hiện tại và tương lai, tạm biệt niên thiếu của tôi, tạm biệt một thời đã qua

      17/05/2018
      Chỉnh sửa cuối: 13/6/18

Chia sẻ trang này