Khách, hãy sử dụng giao diện FlatAwesome để trải nghiệm trấn tốt hơn!
Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Phép Thuật Victoria Julian

Thảo luận trong 'Truyện Dài Đa Thể Loại' bắt đầu bởi Hiền Victoria, 16/7/17.

By Hiền Victoria on 16/7/17 lúc 20:59
  1. Hiền Victoria

    Hiền Victoria Đào Nhập Môn

    Tham gia ngày:
    16/7/17
    Bài viết:
    5
    Đã được thích:
    19
    Điểm thành tích:
    3
    Title: Victoria Julian
    Author: Hiền Victoria (Nevana)
    Length: Long-fic
    Category: Fanfiction Harry Potter, Fantasy
    Status: On-going
    Rating: T
    Disclaimer: Một số nhân vật do mình tạo ra, những nhân vật còn lại đều thuộc về tác giả J.K Rowling
    Warnings:
    - Phần đầu truyện lấy bối cảnh thời kỳ bao cấp tại Việt Nam (giai đoạn từ đầu năm 1976 đến cuối năm 1986). Phần về sau lấy bối cảnh ở Anh Quốc và cụ thể hơn là ở trường phép thuật Hogwarts.
    - Truyện có một số phân đoạn nhạy cảm được nhắc qua và có đề cập đến vấn đề loạn luân.
    - Phiền không mang truyện đi khi chưa có sự cho phép của mình.
    - Truyện đã được đăng trên trang Wordpress của mình là Nevana's blog.
    Summary: Truyện kể về cô con gái của Chúa tể Hắc ám Voldemort.





     
    Bài viết mới
    NỘI QUY BOX SÁNG TÁC
    NỘI QUY BOX SÁNG TÁC bởi Lão Duyệt, 16/6/16 lúc 21:39
    Phía sau hạnh phúc
    Phía sau hạnh phúc bởi Phoenix Hy, 1/4/17 lúc 08:43
    Chỉnh sửa cuối: 16/7/17
    Hiền Victoria, via a mobile device, 16/7/17
    Momo, Kingaria, Ryuko Sato and 3 others like this.

Bình luận

Thảo luận trong 'Truyện Dài Đa Thể Loại' bắt đầu bởi Hiền Victoria, 16/7/17.

    1. Hiền Victoria
      Hiền Victoria
      Chương 1:
      Tháng mười năm 1980.

      Tại một thị trấn nhỏ vùng Đông bắc nước Anh, ánh đèn phát ra từ những quả bí ngô vàng tươi được khắc một cách khéo léo. Tiếng cười nói, mùi thức ăn thơm phưng phức tỏa ra từ những ngôi nhà mái ngói đỏ xinh xắn. Từng tốp trẻ hóa trang trong hình dạng ma quỷ chúng ưa thích, gõ cửa từng nhà hàng xóm và nói to: “Trick or Treat!”. Tất cả đều vui vẻ, hòa chung vào không khí náo nức của lễ hội Halloween. Cũng chẳng ai thèm bận tâm, trong một ngôi nhà nhỏ cuối dãy phố, căng thẳng đang tràn ngập.

      - Thưa cô, xin cô ráng thêm chút nữa! Thấy cái đầu đứa bé rồi!

      - Ôi không…

      - Một chút nữa thôi, cố lên nào!!!

      - AAAAAAAAAAAA!!!!!!!!!!!!!!!!

      Tiếng gào thất thanh vang vọng trong đêm. Rồi tiếng trẻ con khóc oe oe.

      - Ra rồi!!! Chúc mừng phu nhân!! Là một bé gái rất đáng yêu! – Bà đỡ vui mừng cuốn lấy đứa trẻ trong tấm khăn.

      - Đưa nó cho ta. Ta muốn nhìn mặt nó…. – Người phụ nữ cất giọng khàn khàn.

      - Oe oe!!!!

      - Ngoan nào, con của ta. – Heldi cười mệt mỏi – Ta những tưởng con đã chết. Cảm tạ Merlin! Con rất khỏe mạnh. Ta đặt tên con là…Victoria.

      Cô vuốt ve mái tóc lơ thơ vàng. Sau vài phút, đứa bé đã thôi khóc. Hàng mi chớp chớp rồi từ từ mở ra. Là màu xanh! Một màu xanh đẹp như lá cây mùa thu! Heldi chưa bao giờ trông thấy một màu sắc nào hoàn hảo như vậy, một ánh xanh trong vắt như làn nước. Từ tận đáy lòng Heldi bỗng trào dâng một khao khát được ôm ấp, chăm sóc sinh linh bé nhỏ này. Vậy ra đây là “tình mẫu tử” được ngợi ca trên tất cả đó sao?

      Con của ta! Con của ta!

      Bà đỡ cũng mỉm cười:

      - Con bé thật xinh đẹp làm sao, thật giống cô!

      -Thật may là như vậy. Rốt cuộc lời cầu nguyện của tôi đã thành sự thật. – Hướng ánh mắt dịu dàng vào cô con gái, Heldi cười hạnh phúc – Nó sẽ là một người tốt. Tôi sẽ nuôi dạy nó thành một đứa con của chính nghĩa.

      - Nhất định là như vậy. Nhưng cha đứa bé đâu? Anh ta không có mặt ở đây ư? – Bà đỡ cố tìm lời

      Đôi mắt người phụ nữ trên giường chợt tối sầm lại. Cô khẽ thở dài:

      - Làm ơn đưa giúp tôi cái lọ màu xanh trên bàn.

      Biết cô không muốn nói, bà cũng im lặng, nhưng trong lòng không nén được nỗi thương cảm. Phải chăng cô gái này cũng giống như rất nhiều người khác, bị bỏ rơi hay sao?

      Ngửa cổ, cô lấy hết can đảm nuốt xuống thứ độc dược trong suốt. Không vị! Thật lạ, thường thì những loại thuốc như thế này đều rất khó uống. Nhờ Severus là quyết định đúng đắn nhất. Thân thể đã khá hơn, Hldi lảo đảo đi tới bên chiếc tủ gỗ đóng trên tường.

      - Kìa! Cô mới sinh, còn yếu lắm, cứ nằm nghỉ cho khỏe! -Bà đỡ vội ngăn lại

      - Cô cần gì cứ nói, tôi sẽ giúp cho.

      - Tôi khỏe rồi. Làm phiền bà ra ngoài một chút, tôi có việc cần làm một mình.

      - Vậy sao được!

      - Cảm phiền. – Heldi ngẩng đầu nhìn bà.

      Đối diện với ánh mắt kiên quyết, lời nói dịu dàng nhưng đầy uy lực, bà không còn cách nào khác, ái ngại khép cửa ra ngoài.

      Run rẩy cầm lấy cây bút lông ngỗng và tấm giấy da trên mặt bàn, Heldi đặt bút xuống, viết vài dòng, rồi lại xóa đi. Bàn tay cô hơi run lên. Ông ấy…cô không đủ tư cách để nhờ vả…không đủ…và không thể…cô vẫn là một Slytherin, một Slytherin kiêu ngạo không cần tới sự giúp đỡ của bất kì ai.

      Cạch cạch!

      Con cú đen sốt ruột gõ gõ lên cửa kính. Heldi đọc thần chú, cửa sổ mở ra. Hơi lạnh khẽ tràn vào. Thả lên giường một lá thư, con cú xù lông tìm tới trước lò sưởi.

      “Chào cô Heldi Black (ta biết cô thích được gọi như thế)

      Vợ chồng Potter đã xảy ra chuyện. Voldemort đã tìm tới và giết cả hai người, chỉ còn sót lại Harry mới lên một tuổi. Không hiểu vì lý do gì, nhưng có lẽ hắn đã thất bại và suy yếu thực sự. Ta biết hiện tại cô đang lâm vào tình cảnh khó khăn. Rất nhanh thôi, Bộ sẽ truy lùng những Tử Thần Thực Tử và kẻ có liên quan tới hắn, và cô có thể bị liên lụy, dù cuộc hôn nhân này được giữ bí mật, nhưng có thể một vài tay chân của Voldemort sẽ tiết lộ. Ta biết cô không phải người xấu. Đừng lo gì cả, ta đã chuẩn bị một căn nhà ở khu dân cư Muggle. Không biết cô có đồng ý tới đó không, nhưng đó là nơi an toàn nhất trong lúc này.

      Nếu chấp nhận, hãy gửi địa chỉ nơi cô đang ở. Ta sẽ cử người tới đó đón cô. Hãy tin ta.


      Albus Dumbledore.”


      Hai mép giấy đã nhàu nát do nắm quá chặt. Có chuyện này sao? Vậy ra hắn cuối cùng đã đã ngã khỏi ngai vàng đó ư? Cô cuối cùng cũng được giải thoát rồi hay sao?

      Xoay đầu nhìn về phía cánh cửa gỗ, Heldi vẫy cây đũa phép. Một bùa “Lú lẫn”, bà ấy sẽ quên chuyện này ngay. Trong lòng cô thầm nói lời xin lỗi. Lật mặt sau tờ giấy da, ngòi bút lông ngỗng trên tay cô lia như bay.

      >>>>X<<<<​

      Có lẽ chính Heldi cũng không ngờ được có một ngày mình lại đưa ra quyết định này. Cô nhìn quanh sân bay đông đúc, có một cảm giác vô cùng e ngại. Mọi người vội vã lướt qua cô. Dường như họ và cô thuộc về hai thế giới khác nhau vậy.

      Đây là xã hội Muggle.

      Từ ngày hôm nay, cô sẽ sống cùng với Muggle.

      Loa phát thanh gọi hành khách lên máy bay. Heldi thở dài khe khẽ, quay đầu lại nhìn về phía tháp Big Ben lần cuối, bước chân lên máy bay. Chuyến đi lần này…. ngày trở về xa xôi mịt mùng. Chính cô cũng không rõ liệu có thể về lại nơi này, quê hương đất mẹ, hay lại gửi nắm xương ở nơi đất khách quê người, như những kẻ vong quốc.

      Cô sẽ không thể để bị bắt. Cô không có tội, Victoria cũng vậy. Bộ Pháp Thuật, các người rồi một ngày phải nhìn nhận sai lầm của mình hôm nay.

      Máy bay từ từ cất cánh. Heldi hôn nhẹ lên trán Victoria, đứa con đỏ hỏn vừa mới ra đời vài ngày tuổi. Ánh mắt cô nhìn ra xa xăm vô định ngoài cửa sổ. Mây trắng bồng bềnh trên một nền trời xanh thăm thẳm, ở trên đất Anh này từ hôm nay sẽ có hòa bình.

      Cô sẽ không bao giờ sống cam chịu như trước kia nữa. Kẻ duy nhất khiến cô sợ hãi đã chết. Cô sẽ cố gắng làm mọi cách để sinh tồn ở nơi đất khách quê người, nuôi dạy đứa con yêu quý này biết đến lòng nhân ái. Bóng tối hắc ám sẽ không thể làm vẩy đục tâm hồn trong trẻo của nó.

      Việt Nam…

      Mảnh đất kỳ diệu này từng khiến cả thế giới ngả mũ kính nể. Một dân tộc nhỏ bé nhưng lại đánh thắng hai cường quốc mạnh nhất với vô vàn vũ khí hiện đại. Có lẽ đây là nơi tốt nhất để nuôi dạy Victoria. Nó phải học được lòng anh dũng và phẩm chất của con người nơi đó. Thật may mắn vì trước đây cô đã tìm hiểu về lịch sử Muggle.

      Mải chìm đắm trong những suy tư, khi Heldi lơ đãng quay lại nhìn các hành khách, cô chợt nhận ra tất cả họ đã ngủ. Đèn cũng tắt. Tối đen. Tận đáy lòng người phụ nữ bỗng dâng lên một dự cảm không lành. Trời chưa tối, tại sao mọi người lại say ngủ như vậy. Trực giác nhạy bén được tôi luyện nhiều năm trong chiến tranh khiến Heldi không thể ngồi yên. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, thần kinh cô căng như dây chão. Heldi vuốt ngực, bình tĩnh lắng tai nghe từng tiếng động nhỏ nhất.

      Có ai đó đang tiến lại gần.

      Tiếp viên? Không, không phải Muggle.

      Tiếng sột soạt của áo chùng.

      Chẳng lẽ….?

      Rút từ trong túi áo ra cây đũa phép, Heldi quay đầu nhìn ra cửa sổ. Khung cảnh vẫn như cũ. Mây không trôi đi. Chiếc máy bay nó đang bất động!

      Đúng là có chuyện rồi! Chỉ có thể là phù thủy!

      Chúng là ai? Thần Sáng? Tử Thần Thực Tử? Dù là ai thì cũng là kẻ muốn đuổi bắt mẹ con cô. Lũ khốn kiếp. Nếu như Victoria rơi vào tay chúng, nhất định sẽ không sống được.

      Đặt con gái xuống, lẩm bẩm một bùa Tan Ảo Ảnh. Cô hôn lên má đứa con yêu, thì thầm: “Vic, mẹ yêu con. Mãi mãi yêu con.”

      Theo như cô cảm nhận được, có không dưới mười tên. Xem ra sẽ rất chật vật nếu muốn xử lý hết. Vừa sinh xong, cô yếu đi rất nhiều so với trước đây. Không thể xem thường được.

      Bước ra khỏi khoang, Heldi nín thở khi nhìn thấy những bóng đen ở phía xa. Là chúng. Lũ khốn đó đang tiến về hướng này. Đôi mắt xanh biếc của người phụ nữ sáng lên trong đêm tối, sắc lạnh như dao. Bàn tay cầm đũa phép giật mạnh xuống như chém, cửa vào khoang hành khách có Victoria đóng ập lại. Một làn khói đen ngòm tuôn ra từ đầu đũa. Hơi độc!

      Những gã kia đã phát hiện ra. Chúng lướt về hướng này. Heldi thấy rõ khuôn mặt kẻ đi đầu phơi ra ngoài. Alastor Moody!

      Khốn kiếp!

      Rủa thầm trong bụng. Ngón tay cô bật tanh tách. Đồng tử ngưng đọng ở dưới sàn nhà chỗ các Thần Sáng. Miệng thốt ra một lời nguyền. Hơi độc kia chỉ xử được vài gã. Chúng là những kẻ giỏi nhất được Bộ phái đến. Nhưng thứ này sẽ lấy mạng tất cả tụi bây. Thứ lỗi cho ta, những nhân tài của đất nước. Ta không thể bị bắt.

      Moody nhìn người phụ nữ đứng ở phía trước. Đôi mắt cô ta di chuyển từ sàn nhà đến khuôn mặt ông. Dường như có một sự tiếc nuối trong đó. Mọi giác quan của “Mắt Điên” nhưng ngừng hoạt động. Ông gào lên:

      - Độn thổ sang vị trí khác!

      Khi tất cả những Thần Sáng khác vừa biến mất, những lưỡi kiếm nhọn hoắt, sắc bén vụt phóng lên từ sàn nhà, ghim vào trần. Nhiều chiếc rung lên bần bật. Đầu nhọn của kiếm lấp lánh sắc tím. Là chất độc giết người.

      Đáy mắt Heldi dâng lên sự thất vọng. Bỗng cô nhảy phắt sang một bên. Một ánh sáng đỏ xẹt qua vành tai cô trong vài giây. Những bóng đen mặc áo chùng từ từ hiện ra giữa thinh không, bao vây cô.
      - Không hổ là phu nhân của Kẻ – mà – ai – cũng – biết – là – ai – đấy. Ra tay đủ tàn nhẫn – Một giọng nói thô cứng vang lên.

      - Là Voldemort, Dawlish. – Heldi thở ra một hơi. Lòng chùng xuống. – Các ngươi cũng khá lắm. Tránh được bùa hiểm của ta.

      Những Thần Sáng làm một cử động thình lình như bị giật thột. Riêng Moody vẫn đứng im:

      - Heldi Black, nếu như cô chịu hạ đũa phép, không chống cự, Bộ sẽ có biện pháp khoan hồng.

      - Vậy còn con gái ta thì sao? – Heldi cười, nụ cười ảm đạm – Các ngươi sẽ giết nó, phải không?

      - Nhất định không. Chính phủ mới rất nhân từ. Họ sẽ không làm hại một sinh linh mới ra đời. Đứa bé đó sẽ được sống.

      Đôi mắt Heldi tối lại. Cô lạnh lùng đáp:

      - Chẳng bao giờ ta quỳ gối trước lũ chúng bây. Ta không tin vào chế độ của các ngươi.

      - Tức là cô sẽ đấu với chúng ta đến chết? – Moody thong thả.

      - Phải. Dù ta rất tiếc khi làm như thế, Alastor Moody.

      - Tốt lắm. Vậy thì, không khoan nhượng nữa.

      Trong khoang hành khách, bé Victoria chợt cất lên tiếng khóc oe oe.



      Momo, Kingaria, Ryuko Sato and 2 others like this.
    2. Hiền Victoria
      Hiền Victoria
      Chương 2:

      Ngôi trường Hogwarts sáng đèn rực rỡ, soi bóng xuống mặt hồ tĩnh lặng dưới ánh trăng huyền diệu. Tiếng cười nói, tiếng ly cốc chạm nhau kêu lanh canh, mùi thức ăn thơm phức như bao trùm khắp nơi. Đã đến giờ ăn tối rồi.

      Dumbledore hạ cánh qua cửa sổ xuống một hành lang vắng người. Một vài bức chân dung đang ngái ngủ. Chỉ kịp bảo họ nói với giáo sư Mcgonagall lên phòng Hiệu trưởng, cụ bước vội qua những hướng rẽ, tiến về phía con thú đá gác cửa.

      Khi Mcgonagall gõ cửa, chỉ nghe thấy một giọng nói mệt mỏi: “Vào đi.” Cửa gỗ nhẹ nhàng mở ra. Bà thấy vị hiệu trưởng đáng kính đang ngồi bên lò sưởi, hai tay dịu dàng đung đưa ru ngủ cho một đứa bé.

      Sắc mặt cụ có vẻ u sầu.

      - Chào cụ, Albus. Có chuyện gì mà cụ gọi tôi vào một buổi tối tuyệt vời như thế này? – Giáo sư môn Biến ngồi xuống ghế, cất tiếng hỏi phá tan sự im lặng.

      - Tôi có một tin buồn. – Dumbledore thở dài - Heldi đã chết.
      - Cái gì?! - Khuôn mặt Mcgonagall trắng bệch, cơ thể bà run lên - Sao có thể? Chúng ta đã an bài cho cô ấy chạy trốn rồi cơ mà.
      - Bộ đã đánh hơi được đường thoát của cô ấy, bằng cách nào thì tôi không rõ. Các Thần Sáng đã chặn đường chiếc máy bay chở Heldi và Victoria. Cô ấy đã phát tín hiệu cầu cứu cho tôi, nhưng khi tôi đến nơi thì không thể cứu được nữa. Mắt Điên giết.
      - Lạy Merlin. - Gương mặt vị nữ giáo sư co rúm lại vì đau đớn. Bà lấy hai tay ôm mặt, mất một lúc lâu mới bình tĩnh lại được. – Vậy ra đứa bé này là …?
      - Victoria, phải. Tôi chỉ vừa kịp cứu thoát cô bé qua đường tơ kẽ tóc. - Nhìn xuống đứa trẻ bé bỏng trong lòng, cụ từ từ kể lại. – Lần đầu tiên trong đời tôi bất lực. Mọi chuyện điễn ra quá nhanh. Tôi phải hy sinh Heldi để cứu con bé…

      Albus Dumbledore bay dọc theo thân máy bay, lần theo dấu vết Victoria bằng bùa chú. Kia rồi! Bên cửa sổ, một đứa trẻ đang khóc ằng ặc. Nó muốn mẹ. Cụ luồn tay vào, ôm con bé vào lòng, vuốt ve lưng nó, dịu dàng vỗ về cho đến khi tiêng khóc ngừng lại. Nó ngủ.

      Cụ không dám sử dụng bùa phép. Thần chú rất có hại cho trẻ sơ sinh.

      Dumbledore lẩm bẩm một thần chú dài và phức tạp. Vài giây sau, một hình hài giống hệt Victoria xuất hiện trên ghế hành khách. Giống như thật, nhưng hiển nhiên không lầm được, đã chết.

      Một tiếng hét vọng ra từ ngoài cửa khoang. Dumbledore ếm một lời nguyền Tan Ảo Ảnh, bay về phía có âm thanh phát ra. Cụ nhìn qua cửa sổ. Tám Thần Sáng đứng vây quanh một người phụ nữ nằm bất động. Máu chảy ra từ miệng cô ta. Các Thần Sáng trông rất chật vật. Moody lạnh giọng:
      - Mới sinh xong mà vẫn khỏe như vậy. Ả giết mất hai người của ta rồi. Tuy là kẻ thù nhưng tôi phải thừa nhận ả đúng là một kẻ đáng gờm và ngoan cố. Còn dám cắn lưỡi tự sát.
      - Làm gì với cái xác bây giờ? - Dawlish lên tiếng.
      - Đưa về Bộ. Họ sẽ chôn cất cô ta ở Azkaban. Bây giờ phải dọn dẹp mọi thứ về lại bình thường đã. Dawlish, anh đi sửa lại hệ thống phát sáng. Kingsley, xóa kí ức của Muggle ở đây về hành khách tên Heldi Black. Xong xuôi chúng ta sẽ đánh thức họ dậy. Tôi phải đi tìm con bé sơ sinh đó đây.
      Albus Dumbledore không thể ở lại nhìn cái cảnh đau lòng đó. Cô học trò giỏi giang của ông đã chết. Một giọt nước mắt hiếm hoi lăn trên má đầy nếp nhăn. Ông lặng lẽ rời đi trong đau đớn.

      - Có lẽ đây sẽ là niềm hối hận suốt đời của tôi. - Cụ Dumbledore nhắm mắt lại.
      - Đừng nói thế, Albus. Cụ không thể ra mặt lúc đó. - Giáo sư Mcgongall lắc đầu - Heldi sẽ không trách. Cụ cứu được con gái cô ấy là may mắn lắm rồi.
      Vị phù thủy già không nói gì trong một lúc lâu. Những bức chân dung trên tường không còn giả vờ ngủ nữa. Họ nhìn xuống sinh linh nho nhỏ trong vòng tay hiệu trưởng, trao đổi nhau ánh nhìn ái ngại.

      - Heldi muốn đưa con gái thoát khỏi nước Anh, tới Việt Nam. Dumbledore mở mắt ra. -Chúng ta sẽ thực hiện di nguyện của cô ấy.
      - Tại sao phải tìm đến một đất nước xa xôi như vậy? Cụ có thể bảo vệ con bé kia mà.
      - Tôi có thể, nhưng chúng ta phải hoàn thành mong ước của Heldi. Có như vậy cô ấy mới an lòng nhắm mắt. Chắc chắn việc đưa con gái mình đến Việt Nam không thể chỉ là suy nghĩ bộc phát của Heldi. Cô ấy luôn hành động có tính toán.
      - Tôi hiểu. - Mcgonagall lên tiếng sau một hồi im lặng - Nhưng vẫn phải cử một người theo dõi. Thật bất cẩn khi để con bé đến đó một mình mà không nằm dưới sự quan sát của chúng ta.
      - Không. Tôi sẽ không làm thế.
      - Tại sao?
      - Chúng ta sẽ nhìn xem cô bé lớn lên thành một người như thế nào, dưới một môi trường như vậy. Lần này, tôi sẽ phó mặc cho tự nhiên.

      - Thật không hợp với phong cách của cụ chút nào.
      - Việc này sẽ được thực hiện trong bí mật - Dumbledore đứng dậy - Giáo sư Mcgonagall, cô đến Việt Nam trước để dọn đường, sau đó đưa tôi độn thổ tới đó. Hãy tìm một gia đình cho Victoria. Dùng pháp thuật sau khi sinh rất nguy hiểm đến tính mạng phụ nữ. Vậy mà Heldi vẫn làm để bảo vệ con gái. Chúng ta phải làm mọi cách để giữ Victoria an toàn.

      Mcgonagall không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, mở cửa và đi khuất. Còn lại một mình, Albus Dumbledore biến ra một cái nôi nhỏ, đặt đứa trẻ vào đó, chùm lên đó tấm Áo khoác Tàng hình. Xong đâu đó, cụ đi đến trước cửa sổ, chắp tay sau lưng. Bầu trời tối đen thăm thẳm. Mặt trăng ló ra sau một đám mây, chiếu ánh sáng dịu nhẹ lên những bức tường cổ kính, rêu phong của tòa lâu đài, chiếu lên khuôn mặt buồn bã của vị hiệu trưởng.

      -Heldi…

      Trong phòng, con chim phượng hoàng cất tiếng hót du dương, như đang mặc niệm cho linh hồn nào đó vừa rời bỏ thế gian này… Trong lúc đó, cả thế giới pháp thuật đang nâng cốc: “Chúc mừng Harry Potter, Đứa bé vẫn sống!”.

      >>>>X<<<<

      Nắng hè oi ả. Những con phố dài của Hà Nội nằm im lìm. Từng đoàn xe đạp nối nhau lọc cọc trên đường. Quanh quẩn âm thanh của mấy người đàn bà đi chợ về muộn:
      - Cô Thanh có lạng thịt ngon quá nhỉ? Tôi xếp hàng từ sớm mà chỉ được mấy miếng thịt ôi.
      - Cũng may thằng Phúc cưới được cô vợ là mậu dịch viên, cả nhà mới được nhờ thêm mấy tí. Đúng là cái thời buổi này không có quan hệ là cuộc sống khó khăn lắm.
      - Cái thằng cu lớn nhà tôi cũng đang tìm vợ đây. Xoay mãi vẫn chưa kiếm ra được mối nào là mậu dịch viên cả.

      Oanh cúi thấp người, kéo cái nón cũ sụp xuống, tránh tia nắng gay gắt của buổi trưa hè. Con bé rẽ vào một ngõ nhỏ. Đi đến cuối ngõ, nó cất tiếng gọi to:
      - Mẹ ơi, con về rồi nè!
      Từ trong căn nhà cũ kĩ, nhỏ hẹp, một người đàn bà bận bộ đồ vải vá bước ra:
      - Về rồi đấy à? Vào phụ mẹ nấu cơm đi, quá trưa rồi.
      - Vâng ạ.
      Oanh bỏ dép vào góc nhà, cất cặp rồi lật đật chui vào bếp. Mẹ nó đang xào rau muống trong bếp. Con bé hít hà, chép miệng vài phát. Bà Định mắng yêu:
      - Rang lạc lên đi, ở đó mà ngửi mãi. Tí lại không có ăn bây giờ.
      - Bữa nay mẹ xài sang thế. Cả tháng nay có được tí mỡ nào đâu, thảo nào con chả phải ngửi.
      - Mày trật tự cho mẹ làm.
      Đến bữa, Oanh sắp bát đũa lên cái chiếu đã rách lỗ chỗ. Bữa ăn cũng chẳng có gì: rau muống xào, lạc rang muối và ít cơm độn. Đi học về đói mờ mắt, nó vẫn ăn ngon lành.
      - Hôm nay trên lớp cô dạy bài gì thế?
      - Tụi con học hát “Ở trường cô dạy em thế”. Vui lắm mẹ ạ. Con còn được lên hát mẫu nữa cơ.
      - Giỏi vậy à. Hồi mẹ mày đi học, giọng cứ ngang như vịt đực ấy.
      - Con hơn mẹ là nhà có phúc mà.
      - “Hơn cha”, mày đừng có bịa. - Bà Định cười.
      - Con có bịa đâu. - Oanh cười nắc nẻ.
      Bà Định vô tình liếc lên đỉnh đầu con gái. Mấy con chấy bò lổm ngổm trong mái tóc vàng đã bết lại vì bẩn.
      - Lát ăn xong ra bậu cửa ngồi để mẹ bắt chấy cho. Gớm quá, cả đống trên đầu mày kia kìa.

      -Vâng ạ.

      -Ăn nhanh lên rồi còn dọn. Chiều nay con ra cửa hàng mậu dịch mua cho mẹ ít cà rốt nhé. Đi sớm còn xếp hàng.

      Và vội mấy miếng cơm vào miệng, bà Định đứng dậy khỏi mâm:
      - Cứ ăn tiếp đi, ăn no vào. Đừng có mà nhịn. Mẹ biết tính mày suốt ngày lo tao đói. Tao thì lại lo mày đói hơn ấy.

      Bà ra bậu cửa ngồi. Nhưng chỉ được vài phút, Oanh đã chạy ra theo.
      - Mẹ ơi, bắt chấy cho con đi.
      - Ngồi xuống đây. Dọn bát đũa chưa?
      - Rồi ạ. Hôm nào con chả dọn, mẹ cứ hỏi mãi.
      - Ngồi im. Chấy kềnh đây này.
      Bới tung mái tóc con gái, bà Định nhíu mày khi trông thấy chấy bò trên lớp gàu trắng xóa. Tóc con bé màu vàng nên dễ tìm chấy hơn. Những sợi tóc vàng như sáng lên dưới ánh mặt trời, như cuốn lấy bà vào một miền ký ức xa xưa…

      Hôm ấy, bà Định đi làm đồng về sớm. Ngang qua nhà ông Thanh, một gia đình khá giả trong phố, bà nghe thấy tiếng ông cằn nhằn:
      - Không biết đứa nào bỏ con bé con này trước cửa nhà mình. Thật rõ là phiền hà. Làm- như mình sẽ nuôi nó ấy!
      - Hay mình đem nó ra chỗ công an phường đi. Chả thân chả thích gì, lại còn là người da trắng. Chả ai muốn dây vào cái của nợ này để người ta dị nghị. – Bà vợ lên tiếng.

      -,Bà nói phải. Dân mình có ai ưa lũ mũi lõ mắt xanh đó đâu. Quyết định thế đi.

      Thấy hai ông bà bế cái bọc nho nhỏ ra khỏi cửa, bà Định bèn chạy lại:
      - Chào cả nhà. Đi đâu mà muộn thế? Không ở nhà lo cơm nước à?
      - Cơm nước gì được. Một thằng chết tiệt nào đó muốn tôi nuôi con bé Tây này cho nó đấy. Mà nhà tôi không có thừa thãi để nuôi báo cô.
      - Cho tôi xem con bé một chút.
      Nhìn vào trong bọc, bà Định thấy một đứa bé còn đỏ hỏn, đang nhắm nghiền mắt. Mấy sợi tóc lơ thơ vàng trên đỉnh đầu. Hai tay co lại trước ngực, như đang sợ sệt điều gì đó. Trong lòng bà chợt nổi lên lòng thương hại, bèn nói:
      - Hay ông bà đưa con bé cho tôi đi. Tôi sẽ nuôi nó.
      - Bà nói thật hay đùa đấy?
      - Thật.
      - Thế thì tốt quá! Cảm ơn bà lắm đấy. - Ông Thanh đưa cái bọc ra, cười hì hì như trút được gánh nặng.

      Thế là từ đó, trong căn nhà im lìm của bà Định có thêm tiếng cười nắc nẻ của trẻ thơ. Hàng xóm bốn bên bàn tán về việc bà nhận nuôi một đứa trẻ người Tây, bà mặc kệ. Bà yêu đứa trẻ này bằng cả trái tim mình. Có nó mà cuộc đời của bà đỡ buồn khổ. Thời trẻ bỏ bút nghiên đi làm du kích, bà và chồng – một anh lính Giải phóng quân – đã gặp và yêu nhau với tâm hồn trẻ tuổi xao xuyến. Sau khi miền Bắc lập lại hòa bình, họ kết hôn và có một đứa con trai. Hạnh phúc chẳng kéo dài bao lâu thì chồng đi lính miền Nam và hy sinh, bà một mình ở vậy nuôi con. Nâng niu máu mủ của mình đến thế, cuối cùng lớn lên nó cũng bỏ bà mà nằm lại nơi tiền tuyến miền Nam. Đau khổ vô cùng, nhưng bà vẫn gạt nước mắt, kiên cường sống tiếp. Cho dù có thêm nhiều đứa con hơn nữa, bà vẫn sẵn sàng hiến dâng chúng cho Tổ quốc, cho cuộc cách mạng vĩ đại của dân tộc.

      Hà Nội bị Mỹ đánh phá, bà theo hàng xóm di tản về quê, vừa sống vừa sản xuất lúa gạo chuyển ra tiền phương. Đã từng là du kích, mỗi lần thấy lính Mỹ mò vào làng, bà đều tìm cách chặn đánh và bắt sống, nộp cho cán bộ. Nhìn chúng đi lại nghênh ngang giữa quê hương mình làm sao bà chịu được.

      Dù ghét lính Mỹ, bà không vơ đũa cả nắm mà ghét toàn bộ người da trắng. Vậy nên bà đã cưu mang đứa bé tội nghiệp này. Victoria, một đứa con của đất nước Anh quốc, lưu lạc đến phương trời này. Đến giờ bà vẫn giữ lá thư cài trong cái tã quấn con bé vào lần đầu bà gặp nó. Thư viết bằng mực xanh trên giấy màu vàng với nét chữ nghiêng nghiêng gầy gầy:

      Gửi gia đình,

      Cô bé này vì nhiều lý do mà không còn người thân thích chăm nom, cũng không thể ở lại quê hương – nước Anh – ít nhất là ở thời điểm này. Xin hãy chăm sóc bé thật tốt, đừng phân biệt vì bé là con nuôi. Sau này, chúng tôi sẽ quay lại trả ơn xứng đáng.
      Tên bé là Victoria, về họ, thật tiếc tôi không thể nói được. Gia đình có thể làm giấy khai sinh, đổi sang một tên tiếng Việt cho dễ gọi. Sau này, vào năm bé đủ mười một tuổi, sẽ có người đến đưa đi.

      Cảm ơn rất nhiều.

      Albus Dumbledore.”

    3. Hiền Victoria
      Hiền Victoria
      Chương 3.1:

      Đại hội đại biểu lần thứ VI của Đảng đề chính sách Đổi mới về kinh tế, xã hội. Nhà nước thừa nhận tự do thương mại và kinh doanh tư nhân. Chế độ bao cấp được xóa bỏ trên cả nước. Nhiều gia đình bắt đầu buôn bán nhỏ lẻ. Họ không phải xếp hàng cả ngày để chờ miếng thịt ôi hay mớ rau héo, mà có thể tự kiếm ra nhiều tiền nhất có thể và mua được những nhu yếu phẩm tốt nhất. Phải tự làm mới có ăn, kinh tế đất nước phát triển vượt bậc. Diện mạo xã hội thay đổi nhanh chóng trên mọi lĩnh vực.

      Một năm sau ngày Đổi mới, cuộc sống người dân sung túc và ấm no hơn rất nhiều.

      Oanh đón nhận cái tin này bằng tất cả sung sướng. Tất nhiên con bé còn quá nhỏ để hiểu được những chuyện chính trị to tát như vậy, nhưng lợi ích lớn nhất của việc này chính là: Nó không phải đứng ngốc dưới trời nắng cả buổi chiều để mua được tí đồ ăn thiu, mốc. Thay vì thế, con bé có thể đi bán nước để kiếm thêm chút tiền trang trải cuộc sống. Mẹ bị ảnh hưởng từ bom đạn chiến trường nên cơ thể yếu đi nhiều, không có khả năng bươn chải như xưa nữa.

      Thế là, cứ mỗi buổi chiều, Oanh lại xếp những chiếc bàn, ghế xanh xinh xắn, mấy bình nước, cốc đựng nho nhỏ và một vài hộp kẹo cao su, kẹo dẻo lên chiếc xe đẩy hàng. Mẹ và nó cùng nhau đẩy đến đầu phố để con bé ngồi bán. Sau đó, mẹ sẽ đi ra chợ bán mấy giỏ ốc, hến mò được lúc sáng.

      Nhiều năm sau, nghĩ về những ngày ấy, cô bé -đã trở thành một người phụ nữ thành đạt - không khỏi bật cười, nhung nhớ một thời nghèo khó nhưng rất hạnh phúc đó. Ngày ấy dân trí không cao. Thấy một con bé tóc vàng mắt xanh ngồi bán hàng nước, ai cũng tò mò ghé qua. Ấy vậy mà người ta không để ý cái bình nước được làm bằng sắt, uống vào rất hại.

      Hôm ấy là một ngày kỳ lạ trong cuộc đời của Oanh. Chiều tối, khách đã vãn, đang chuẩn bị dọn hàng về nhà, con bé chợt thấy một nhóm người tiến đến gần. Nó nhíu mày. Họ trông rất bặm trợn. Một người trong đám chỉ tay vào mặt Oanh:

      - Chính là nó anh ạ. Con ranh con này dám cướp hết khách của em.

      - Này bé con - Một gã sấn sổ lại, miệng hắn phả đầy mùi khói thuốc nồng nặc vào mặt Oanh – mày tới số nên với dám giành địa bàn của em tao.

      - Chú có nhầm không? Cháu có làm gì đâu. - Oanh bức xúc nói lại.

      - Còn láo à? Cả tuần nay mày ngồi đây làm khách không ra ngồi ở quán em trai tao. Nó không kiếm được tiền. Mày phải chịu trách nhiệm.

      Nói xong, gã đạp vào chiếc bàn, hất tung những thứ bên trên xuống. Cốc sứ rơi xuống đất vỡ tan, nước chè và những mảnh vỡ bắn ra tứ phía, cứa lên chân Oanh chảy máu. Kẹo đổ tung tóe khắp nơi.

      - Không! - Oanh quỳ xuống đất, dường như muốn hàn gắn lại những chiếc cốc vỡ. Nhưng điều đó là không thể.

      - Đập vỡ hết mấy cái bình này cho tao!

      - Lũ chó! Chúng mày làm trò gì vậy?! - Con bé gào lên, giơ tay ra ngăn lại.

      Một cú đấm như trời giáng thoi vào bụng cái Oanh. Nó lăn lộn trên đất, rên lên đau đớn. Lũ bảo kê côn đồ cứ mặc sức mà đập phá, đá cả đống kẹo vung vãi trên đất xuống cống. Con bé xót của, bò tới miệng cống, run lẩy bẩy nhìn xuống cái lỗ đen ngòm. Những tràng cười hô hố vang lên xung quanh khiến tai nó lùng bùng. Oanh ngẩng phắt dậy, đôi mắt xanh biếc gườm gườm nhìn thẳng vào chúng. Tận đáy lòng con bé chợt nổi lên một xúc cảm muốn giết người.

      Ầm!

      Tiếng sấm bất chợt. Mây đen vần vũ. Trời đổ mưa. Bên dưới, những gã du côn sửng sốt nhìn cô bé con trước mắt. Đôi mắt nó vằn lên tia máu. Một cái nhìn như xuyên thấu kẻ đối diện, khiến chúng có cảm giác bị lột trần. Một gã bỗng sực tỉnh, rít lên: “Ranh con, mày dám láo à?” và giơ tay lên định đánh.

      Nhưng hắn không bao giờ có thể làm thế. Cánh tay vừa giơ lên nửa chừng thì đột ngột bị cắt làm đôi, máu phun ra như vòi rồng. Gã quằn quại trên mặt đất, rống lên như bị chọc tiết, nhưng tiếng kêu đó đã bị tiếng mưa dữ dội nhấn chìm. Oanh liếc đôi mắt về phía những kẻ còn lại. Cả lũ rùng mình, mạnh ai nấy chạy mất hút.

      Còn lại một mình với gã đàn ông đã ngất xỉu dưới đất, Oanh chợt giật mình bừng tỉnh. Con bé sửng sốt nhìn quanh, nhìn xuống tên du côn. Nó bây giờ mới hoảng sợ. Oanh ngồi sụp xuống, run rẩy. Bất chợt có tiếng gọi khản đặc trong mưa:

      - Oanh, Oanh, con ơi!

      Đứa bé ngồi trên vệ đường dưới cơn mưa, bên cạnh là những mảnh vỡ và kẹo rơi tứ tung. Nó giật mình khi nghe tiếng gọi, xoay đầu nhìn ra sau lưng, rồi nghẹn ngào:

      - Mẹ!

Chia sẻ trang này