Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Truyện Ngắn Vũng nước mắt

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Phoenix Hy, 6/1/18.

By Phoenix Hy on 6/1/18 lúc 14:56
  1. Phoenix Hy

    Phoenix Hy ❝my 희망❞ Đào Tác Giả

    Tham gia ngày:
    1/9/16
    Bài viết:
    1,901
    Đã được thích:
    1,075
    Điểm thành tích:
    610
    Title: Vũng nước mắt

    Author: J

    Category: Drama, Fluff, SE

    Rating: K

    Status: On-going

    Length: Shortfic

    Summary: Cuộc đối thoại qua Hangouts của một cô bé bị trầm cảm và anh chàng nhà văn.

    Note: Truyện được kể theo lời của hai nhân vật chính nên sẽ có tên nhân vật kể ở đầu mỗi đoạn.

    Mục lục
    Chương 1
    Chương 2


    ---------------------------------
    Chương 1:
    ====ooooo====

    --Joker J--


    *New message*

    Dòng chữ *New message* nhấp nháy liên tục làm tôi thấy có chút hồi hộp mà chính tôi cũng chẳng hiểu tại sao. Tôi nháy vào, thấy một tin nhắn mới. Tôi tưởng tượng được khuôn mặt cô bé rạng rỡ như thế nào khi nhắn cho tôi dòng chữ này.

    Tiểu Thảo Mai: Truyện của anh hay quá Joker ơi!

    Anh viết tiếp nữa đi! Em ủng hộ anh, Joker J muôn năm!

    Tôi bật cười, nhấn nút Trả lời

    Joker J: Cảm ơn, em quá khen rồi!

    Lần đầu tiên có người nhắn tin ở Hangouts mà khen truyện anh hay đấy!

    Tiểu Thảo Mai: Ôi, thật hả anh? Thế là em lập kỉ lục đấy!

    Ôi giời, em không tin được đâu!

    Quả thật cô bé này có khiếu chọc làm người ta cười. Chỉ là người đầu tiên nhắn tin ở Hangouts rồi khen truyện thôi mà, đâu có gì vui mừng đến thế. Tôi định nhắn tiếp nhưng rồi chợt thấy điều gì đó là lạ.

    Joker J: Làm sao em biết được email của anh?

    Tiểu Thảo Mai: Cái đó là bí mật, em không tiết lộ được.

    Joker J: Nói đi, anh dành tặng em một chương truyện.

    Tiểu Thảo Mai: Thật không anh? Hứa là phải làm đấy nhé!

    Joker J : Rồi, rồi, hứa là phải làm.

    Nhưng em phải nói cho anh biết vì sao em biết được email của anh trước đã.
    Tiểu Thảo Mai : Là Suriri nhắn cho em đấy ạ!

    Anh đừng trách chị ấy nhé, em không muốn bị mắng đâu.

    Tôi bực mình đập bàn, gọi cho Suriri. Suriri nói với cô bé ấy, nhưng làm sao tôi biết được có nói cho ai khác không? Email là địa chỉ “tôn thờ” của tôi, quả thật, tôi chẳng muốn ai biết ngoài những người cần biết.

    Lại là cái giọng trong trẻo ngọt ngào của cô tổng đài. Suriri không chịu nghe điện thoại. Tôi lấy vội chiếc áo khoác, định sang nhà Suriri nhưng lại thấy màn hình điện thoại nhấp nháy.

    *New message*

    Tiểu Thảo Mai : Anh ơi…

    Tôi ngồi xuống, xem tin nhắn từ Hangouts rồi trả lời lại.

    Joker J : chuyện gì à?

    --Tiểu Thảo Mai--

    Tiểu Thảo Mai : Em xin gửi gắm tính mạng mình vào bộ Kẻ sát nhân của anh ạ.

    Tôi chẳng hiểu từ khi nào tay tôi lại run đến như vậy. Đôi mắt tôi đỏ ngầu, nhìn chằm chằm vào màn hình, mong rằng anh sẽ đồng ‎ý. Tôi chẳng còn cách nào nữa, đành làm như vậy, chỉ mong rằng anh sẽ hiểu cho một đứa bị trầm cảm như tôi.

    Joker J : Anh không hiểu ý em cho lắm.

    Tính mạng em? Kẻ sát nhân không gánh nổi đâu.

    Tôi buông thả điện thoại. Móc khoá theo đó mà thòng xuống, va vào nhau như một chiếc chuông gió thu nhỏ. Tôi biết ngay mà, ai lại chấp nhận một kẻ trầm cảm?

    Gia đình tôi chẳng còn, ba và mẹ tôi mỗi người một ngả, bỏ mặc tôi sống với dì. Dù cho dì cũng là người thân, nhưng chẳng thể nào bằng mẹ tôi được. Tôi muốn chết, rất muốn chết nhưng chẳng làm sao chết được. Chết nước thì tôi cũng đã thử nhảy xuống hồ và rồi người ta cứu tôi lên. Định treo cổ thì dì tôi phát hiện, nhốt tôi trong một căn phòng không hề có bất cứ thứ gì giúp cho tôi chết.

    Tôi đau đớn biết bao nhiêu, ngu ngốc đến nhường nào cũng chẳng ai biết. Mắt tôi sưng lên, mong rằng ai đó sẽ thấy tôi khóc và rồi đến bên cạnh, dỗ dành tôi. Nhưng không, đối diện với tôi mãi mãi là bốn bức tường dày đặc xi măng, đẹp đẽ hơn là dây thường xuân bám ngoài cửa sổ, quanh năm suốt tháng chẳng nở hoa một lần.

    Tiểu Thảo Mai : Em bị trầm cảm. Nói ra thì chắc chẳng ai tin đâu.

    Nhưng em bị trầm cảm thật. Em muốn mình được như Huyên Nhã trong Kẻ sát nhân của anh. Cuộc đời cô ấy tuy khổ, nhưng ít ra còn có Trương Lâm bên cạnh, quan tâm và yêu thương.

    Tôi muốn nói với anh ấy nhiều hơn nữa nhưng trong chốc lát, đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng. Những lời tôi nhắn với anh ấy, hệt như một phần mềm đã lập trình sẵn trong đầu tôi.

    --Joker J--

    Tôi đọc những lời em gửi, muốn nhắn gì đó nhưng rồi lại thôi. Tôi và em, ở quá xa nhau.

    Tiểu Thảo Mai : Anh ngủ đi, khuya rồi.

    Joker J : Em ngủ ngon.

    Tôi nhận thấy nỗi buồn của em lan toả dần qua từng con chữ. Càng về sau, dường như em đánh mất chính mình nhiều hơn, em như trở thành một người khác, con người em hoàn toàn khác đi. Tôi có nên tin em bị trầm cảm không?

    .

    .

    Mặt trời dần nhô lên sau những toà nhà cao ốc. Mây trắng lũ lượt đua nhau tốc độ. Gió lùa nhau đùa giỡn. Và tôi thấy hình dáng em đâu đó nơi cơn gió ấy. Em đi lạc rồi sao?

    Joker J : Anh đồng ‎ý với em. Em muốn gửi gắm gì cũng được.

    Nhưng nhất định phải sống.


    Tôi đã dành cả đêm để suy nghĩ về em, về đề nghị của em. Nếu như em trầm cảm thật thì tôi muốn em giải toả nhiều hơn để em có thể thoát khỏi những ý nghĩ tiêu cực. Còn nếu em nói dối tôi thì cũng chẳng sao cả. Cuộc sống này, có mấy ai thành thật, sao tôi phải sợ bị lừa dối?

    --Tiểu Thảo Mai--

    Tôi ngủ dậy trong tâm trạng chẳng khá hơn bao ngày, chính xác là giống mọi ngày. Tôi không hề nhìn thấy bất cứ một con người nào. Những điều mà tôi đã trông đợi đã tan biến. Mầm xanh cuối cùng cũng đủ lớn cho tôi nói với anh rồi đã ngã quỵ khi gió quá lớn.

    Điện thoại tôi cũng chẳng buồn mở. Tôi vẫn bị giam cầm trong phòng, vẫn chờ đợi hoàng tử cứu thoát.

    Tự nhiên tôi muốn nói chuyện với hoàng tử, muốn biết mặt anh thế nào, muốn nghe giọng nói anh và tôi mở điện thoại.

    Joker J : Cô bé à…

    Tiểu Thảo Mai : Chuyện gì hở anh?

    Joker J : Em chưa đọc tin nhắn trước à?

    Tôi lục lại tin nhắn, thấy một tin nhắn trơ trọi riêng lẻ nó với thời gian.

    Khoé môi tôi cong lên vẻ bất chấp. Nhưng dù sao hoàng tử còn thương tôi.

    Tiểu Thảo Mai : Thật sự, em rất cảm ơn anh.

    Còn bao nhiêu chương nữa thì Kẻ sát nhân sẽ hoàn vậy anh?

    Joker J : Theo dự định còn khoảng mười chương nữa, anh cũng không chắc chắn.

    Anh vừa viết xong chương thứ 58 sáng hôm trước.

    Tiểu Thảo Mai : Thế sao anh không đăng tiếp chương 50?

    Joker J : Em muốn đọc à?

    Tiểu Thảo Mai : Anh nợ em một chương truyện mà.

    Vả lại, khi Kẻ sát nhân hoàn thành, em sẽ tự kết liễu.

    Tôi muốn nói điều đó với anh lâu lắm rồi. Nhưng chẳng làm sao nhấn Trả lời được. Bàn tay như chết lặng khi tôi muốn nhập điều này vào. Thật tồi tệ! Mọi thứ quá tàn nhẫn!

    ----Continue----
     
    Bài viết mới
    Trộm thời gian
    Trộm thời gian bởi Chân Nguyên, 9/1/18 lúc 10:43
    Chỉnh sửa cuối: 13/1/18 lúc 15:21
    AriesEdward and Lazy Libra like this.
Not Secondrate

Bình luận

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Phoenix Hy, 6/1/18.

  • Tags:
    1. Phoenix Hy
      Phoenix Hy
      Chương 2:
      ====ooooo====

      --Tiểu Thảo Mai--

      Tôi mở sang trang truyện, tự nhiên thấy tâm trạng mình thoải mái hơn khi thấy anh đã đăng chương mới. Tôi đọc qua, thấy mình ở trong Huyên Nhã nhiều hơn. Nhưng Huyên Nhã đang hạnh phúc, rất hạnh phúc, còn tôi thì không.

      Tôi thấy tin nhắn mới từ anh.

      Joker J: Em tuyệt đối không được dại dột.

      Tôi nhận tấm lòng anh, nhưng tôi không chết không được. Sống chính là thứ đáng sợ nhất.

      Tiểu Thảo Mai : Tuỳ thuộc vào số phận của Huyên Nhã thôi anh ạ.
      Nhưng anh đừng lo, em sẽ sống đến khi “Kẻ sát nhân” được hoàn thành.
      Đôi lúc tôi thấy bản thân mình cũng quá đáng. Nhưng trách làm sao được.

      --Joker J--

      Tôi chẳng hề muốn viết “Kẻ sát nhân” tiếp nữa. Tôi không muốn hoàn thành nó.

      Tiểu Thảo Mai: Nhưng anh không được bỏ dở “Kẻ sát nhân” giữa chừng.

      Hứa với em đi.

      Ôi thôi, em biết được suy nghĩ của tôi hay sao vậy cô bé? Em biết hết những điều tôi muốn sao? Quả thật em là một người kì lạ.

      Không, tôi thấy mình kì lạ hơn em. Bởi tôi đã tin em quá mức cho phép. Tôi chỉ nhắn tin với em từ tối hôm qua, đến giờ, chỉ hơn một vòng tròn đồng hồ mà thôi. Thế nhưng, tôi đồng ‎ý những điều em muốn, tin em là một con người trầm cảm.

      Joker J: Anh không hứa được. Nó nằm ngoài khả năng của anh.

      Tiểu Thảo Mai: Nếu anh không muốn thì thôi.

      Nhưng mà tên thật của anh là gì vậy?

      Joker J: Nghiêm Giang.

      Trong phút chốc, tôi lại thấy mình sai lầm. Tôi không nên để em biết tên thật của mình. Quả thật, tôi tin em quá giới hạn.

      Tiểu Thảo Mai: Làm sao anh biết tên em?

      Joker J: Tên của em… là Nghiêm Giang?

      Tiểu Thảo Mai: Vâng. Chẳng nhẽ… anh cũng tên Nghiêm Giang?

      Tôi không trả lời nữa. Đây là thứ mà người ta định nghĩa bằng hai từ “số phận” sao? Em tìm đến tôi, mong được gửi gắm đôi điều. Tôi tin em quá mức cho phép. Và giờ, chúng ta cùng có một cái tên.

      Joker J: Anh đăng chương mới rồi, em đọc chưa?

      Tôi cố tình lảng sang chuyện khác, mong em không trách.

      Tiểu Thảo Mai: Em đọc rồi.

      .

      .

      Tôi nghĩ rằng em đang giận tôi khi rất nhiều ngày qua, em không hề nhắn tin với tôi. Và khi tôi nhắn thì em không trả lời.

      Chúng tôi đẩy nhau khỏi cuộc đời của mình gần hai tháng. Chính xác hơn, tôi và em chẳng là gì của nhau, mối quan hệ giữa chúng ta đơn giản là tác giả và độc giả mà thôi. Tôi cũng không nên nhớ nhung em làm gì.

      --Tiểu Thảo Mai--

      Ngay lúc này, tôi muốn nhắn tin đến anh, rất muốn. Nhưng tôi không biết phải nói những gì, phải trả lời câu hỏi của anh ra sao.

      Joker J: Tiểu Giang à, trả lời anh đi, em đừng như thế nữa…

      Đầu óc tôi quay cuồng, chìm trong hoang mang dữ dội. Chiếc điện thoại rơi xuống sàn nhà lúc nào tôi cũng chẳng hay biết.

      Khi tôi tỉnh dậy, mọi thứ xung quanh tôi là một màu đỏ lửa. Không phải màu của máu, cũng chẳng phải màu của cánh hoa tươi. Ngay cả bản thân tôi cũng chẳng biết mình đang ở đâu, mọi thứ vô cùng lạ lẫm, toát lên vẻ lạnh lẽo nhưng xung quanh tôi chỉ có lửa và lửa.
      Tôi nghe tiếng ai đó nói, thứ thanh âm đó vọng lại rất to. Thế nhưng tôi không nhớ được gì.

      Sáng hôm sau - tôi nghĩ vậy vì khi tôi tỉnh dậy lần nữa thì thấy mặt trời vừa mọc - đầu óc tôi choáng váng, đau như búa bổ. Đôi mắt tôi như muốn khép lại mãi mãi, mơ hồ nhìn về phía cửa sổ, nơi có tấm màn phất phơ trước cái gió lạnh lẽo của mùa đông. Ừ, đông đến rồi. Và đông cũng sẽ qua, nắng ấm sẽ nhanh đến thôi. Nhưng, liệu con người ẩn bên trong lớp da thịt của tôi có chờ được ngày xuân đến?

      Chợt nhớ đến Joker J, tôi vội vàng mở điện thoại, bật Hangouts lên. Tôi khóc, tự nhiên lại khóc, khóc rất nhiều. Tôi khóc, không biết vì tôi nhớ hình bóng của con người trước đây hay nhớ anh hay vì những dòng chữ ngọt dịu của anh làm cảm động.

      12:55 PM - 3/1

      Joker J: Em mà chết thì chẳng ai đọc truyện của anh nữa đâu, cô bé ạ.

      1:21 PM - 4/1

      Joker J: Nhớ em…

      4:02 AM - 5/1

      Joker J: Bây giờ chắc em vẫn còn ngủ, gửi ngàn nụ hôn. Thương em.

      8: 37 AM - 6/1

      Joker J: Anh nên viết một câu chuyện về một chàng trai nhà văn yêu một cô gái bị trầm cảm nhờ trò chuyện qua Hangouts không?

      2:20 PM - 7/1

      Joker J: Em trả lời anh được không. Thật sự, anh rất nhớ em…

      Tôi cố gắng cười, cười một nụ cười vô cùng giả tạo và bi đát. Chính xác hơn, tạo hóa đã ban tôi một khuôn mặt không hợp với nụ cười, chỉ đẹp đẽ với nước mắt. Tôi thở dài, đưa tay quệt đi hàng nước mắt rồi nhấn nút “Trả lời”. Ít ra, còn có anh bên cạnh tôi, còn có anh biết rằng tôi đang sống.

      5: 39 AM - 8/1

      Tiểu Thảo Mai: Anh có buồn không?

      Joker J: Cô bé, anh buồn, rất buồn, sẽ trầm cảm luôn nếu như em không chịu nhắn tin với anh nữa.

      Tiểu Thảo Mai: Mình ở xa nhau không anh?

      Joker J: Em ở đâu?

      --Joker J--
      - Cậu đang làm cái quái gì đấy? - Một giọng nam trầm khàn lên tiếng, phá tan đi suy nghĩ u ám và mông lung của tôi.

      - Hả? Chuyện gì? - Tôi giật mình hỏi lại.

      - Đầu óc cậu đang ở đâu đấy? Cậu gọi tôi đến đây vào lúc sáng sớm như thế này là để tôi độc thoại à? - Người kia trả lời, vẻ tức giận.

      Tôi nhìn vào điện thoại một lần nữa khi thấy nó phát sáng.

      *New Message*

      Tôi nhoẻn miệng cười. Ừ thì em trở lại là chính em rồi!

      Tiểu Thảo Mai: Em đang bị nhốt ở Marseille.

      Joker J: Sao lại gọi là bị nhốt?

      Tiểu Thảo Mai: Anh không tin sao?

      Joker J: Chẳng ai nhốt người mà để lại điện thoại cho liên lạc cả.

      Tiểu Thảo Mai: Vậy thì anh không tin em rồi.

      Dòng chữ ngắn ngủi đến từ cô bé ấy làm tôi thấy nao lòng? Tôi làm em buồn sao? Nghĩ đi nghĩ lại thì quả thật tôi không thể nào tin em bị nhốt. Không thể tin được.

      Tập giấy bị ném mạnh xuống bàn, vô tình làm ly nước rơi khỏi mặt bàn gỗ, vang lên một âm thanh tàn khốc.

      - Rốt cuộc là cậu có muốn bàn bạc về bản thảo này hay không? - Người ngồi đối diện tức giận, đôi mắt trợn ngược lên vẻ đáng sợ.

      - Cậu về đi, tôi có việc rồi. - Tôi trả lời lại. Mặc dù bản thảo này rất quan trọng, nó sẽ làm cho sự nghiệp văn chương của tôi lên đỉnh vinh quang nhanh hơn việc ở nhà ngồi cày những trang word đầy rẫy những con chữ này.

      - Cậu được lắm, trước giờ chưa ai từng đuổi Hứa Lăng này về. Tôi đảm bảo, sự nghiệp của cậu sẽ tan tành như chiếc ly thủy tinh kia. - Hứa Lăng đưa tay chỉ về nơi những mảnh vỡ thủy tinh đang yên vị. Nói xong, hắn bỏ đi ngay lập tức.

      Tôi nhún vai, ngồi xuống ghế như cũ. Ngả người vào chiếc gối đệm êm êm, tôi cầm điện thoại lên, mở Hangouts.

      Tiểu Thảo Mai: Anh ơi, anh đang ở đâu?

      Joker J: Lyon. Chắc là em cũng biết chỗ này.

      Tiểu Thảo Mai: Em chưa từng đi khỏi Marseille.

      Nhưng em biết Lyon cũng là một thành phố của Pháp.

      Joker J: Ừ. Em đừng nghĩ quẩn nữa nhé, cô bé?
      ----Continue----
      Lazy Libra thích bài này.

Chia sẻ trang này