Chào bạn, cám ơn bạn đã ghé thăm Đào Viên Trấn. Hãy đăng ký làm thành viên để giao lưu cùng mọi người!

Oneshot Xích lô đường cũ

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Phoenix Hy, 21/12/17.

By Phoenix Hy on 21/12/17 lúc 14:23
  1. Phoenix Hy

    Phoenix Hy ❝my 희망❞ Đào Tác Giả

    Tham gia ngày:
    1/9/16
    Bài viết:
    1,904
    Đã được thích:
    1,075
    Điểm thành tích:
    610
    |Title| Xích lô đường cũ

    |Author| Jasmine

    |Category| Drama, General

    |Rating| K

    |Status| Done

    |Length| Oneshot

    ----------------------

    Tất cả chỉ là ảo tưởng vô thực…
    “Trước những bế tắc, mệt mỏi của cuộc đời, em lại thấy nhớ anh, người em chưa từng một lần gặp mặt.

    Nụ cười của anh làm xua tan bao mỏi mệt trong em, cả những phút giây hồi hộp mong đợi một điều gì đó, lẫn những tức giận nông nổi của cái tuổi đường bột này.

    Anh chỉ là một người trong trí tưởng tượng của em mà thôi, một người mà chỉ riêng em biết.

    Nhưng, anh không hề biết em. Em nghĩ vậy. Em vẫn mong ngày nào đó anh sẽ biết đến sự hiện diện của em.

    Trời sắp mưa rồi đấy anh ạ, em rất thích.

    Từng cơn gió lùa thổi làn tóc của em. Gió mát lắm đấy, tiếc là anh vẫn chưa có dịp để tận hưởng.

    Vẫn mong một ngày được anh chở trên xích lô…”

    Tôi lặng thầm đọc những bức thư của em. Không phải gửi cho tôi, mà là em gửi cho chính bản thân em. Thư của em lúc nào cũng vậy, làm tôi bật cười rồi lại suýt khóc. Nhiều tình cảm em chất chứa vào trong nhưng cũng quá nhiều nỗi buồn. Tôi chẳng bao giờ hiểu được em nếu như không tìm được những lá thư này. Em quá đỗi khác lạ, quá đỗi ngây thơ. Thứ duy nhất em có thể nhớ được, chỉ đơn giản là hình ảnh xích lô ngày ấy.

    Năm em hai mươi tuổi. Lần đầu tiên trong cuộc đời mình, em được ngồi xích lô. Và người đặt chân lên bàn đạp, đưa em đi khắp nẻo đường là tôi. Em rất vui. Có lẽ đó là kỉ niệm đẹp nhất trong cuộc đời em. Nhưng rồi nó cũng trở thành khủng khiếp nhất.

    Tôi đã từng tự hỏi mình, tại sao người đau khổ nhất không phải là tôi? Tại sao người chịu đựng những điều tệ hại đó không phải là tôi? Tất cả sai lầm đều do tôi gây ra, phải do tôi gánh chịu chứ? Sao lại đè nặng lên đôi vai thanh xuân của em…

    Tôi đèo em qua những ngóc ngách của thành phố. Những con đường về đêm thật tươi đẹp biết bao với ánh đèn vàng tỏa sáng ấm áp. Bầu trời xanh trong nhưng chỉ nhìn thấy một màu đen ngòm, lốm đốm điểm vài ánh sáng nhỏ nhoi. Mùi hương của những món đồ ăn đêm sực nức bốc lên, lan tỏa một góc đường. Em bảo tôi dừng lại ngay chỗ đó, em nói rằng em muốn ăn đêm.

    Tôi dừng lại tại nơi em nói, đó là một xe bán bánh gạo cay. Em vui vẻ ngồi vào bàn trong lúc tôi đi lấy đồ ăn. Và rồi…

    Một chiếc xe tải mất đà lao đến, cuốn đi món bánh gạo cay nóng hổi trên tay tôi, cuốn đi cả em…

    Tôi ngã ra sau, nhìn bóng dáng em chôn vùi gọn gàng trong gầm xe. Tôi chỉ kịp nghe tiếng em thét lên đau đớn tột cùng trước khi chiếc xe đổ rầm trước bao nhiêu con mắt ngỡ ngàng của mọi người, đẩy em văng ra xa, cướp đi mạng sống của em, cả những giây phút thanh xuân ít ỏi. Thanh xuân tuổi hai mươi của em… không còn nữa sao?

    Đầu em be bét máu, tóc tai lộn xộn phủ lấy khuôn mặt trắng bệch cùng đôi mắt đỏ ngầu vô hồn. Con người tinh khôi ngày nào giờ đây đã nhuốm một màu đỏ, một màu bi thương cô quạnh và lạnh lẽo. Bàn tay em run rẩy đưa về phía tôi, như đang gọi tôi đến, như đang cầu cứu tôi.

    Trong tiếng la hét thất thanh của bao người, tôi nghe loáng thoáng tiếng em gọi, tôi không biết có phải là thật không, cũng có thể là do tôi tưởng tượng. Nhưng, tôi nghe thấy rất rõ ba từ “Hãy cứu em.” Dù cho đó là sự thật, tôi cũng chẳng làm được gì. Tôi bất lực rồi…

    Bàn tay kia buông thõng xuống mặt đường. Em đã ngủ, đã chìm vào giấc mộng ngàn thâu, mặc cho máu tanh bủa vây, mặc cho Thần Chết đang gọi tên em, gọi tên em thật nhiều lần…

    Ba năm, em đã mất tận ba năm để ngủ. Ngày em tỉnh lại, mọi sự việc không ngờ đến cũng đã xảy ra. Em mất trí nhớ, trở thành một kẻ chả khác nào tâm thần. Lúc thì em phá lên cười, lúc thì lại khóc lóc than vãn. Em không có ba mẹ, không có gia đình. Chính xác hơn, gia đình của em là tôi. Nhưng rồi em không bận tâm những điều đó nữa, em chỉ biết đến xích lô, biết đến những con đường mà không ai hiểu tại sao em lại có thể nhớ. Những con đường đưa em vào cuộc sống tươi đẹp, đẩy em vào ngõ cụt nghiệt ngã.

    Em bắt đầu nhắc đến xích lô nhiều hơn trước, những hành động kì lạ cũng đã dần lạc mất. Điều này làm tôi thấy vui. Cuộc đời luôn luôn có hai mặt. Và mặt ngược lại đã bắt đầu lộ rõ.

    Một lần đi ra ngoài về, tôi thấy em tươi cười nói năng gì đó. Lòng tôi có chút lo lắng, chẳng nhẽ, triệu chứng bệnh ngày nào trở lại? Tôi tiến gần hơn và nhìn thấy một người thanh niên trẻ đang ngồi nói chuyện với em. Có chút rối loạn trong đầu óc tôi. Em và anh ta?...

    “Em rất vui.” Đó là những gì em nói với tôi sau khi anh ta rời đi. Đôi mắt em còn hiện rõ sự vui thích. Có lẽ, em có chút cảm giác với anh ta.

    Tôi sợ, rất sợ mình sẽ mất em. Tội lỗi tôi còn chưa chuộc được. Tôi phải làm em hạnh phúc, hạnh phúc hơn trước đây, hạnh phúc nhất trên đời… Nhưng, em lại bỏ rơi tôi… một lần nữa… cũng là lần cuối cùng… tôi được bên cạnh em. Giây phút cuối cùng… em thuộc về tôi.

    “Cũng đã khá lâu rồi anh ạ. Em nghe người ta nói là ba năm. Ba năm cho một giấc ngủ. Anh thấy em có giống công chúa ngủ trong rừng không? Và em đã tìm được hoàng tử giải cứu em khỏi giấc ngủ vĩnh cửu ấy. Anh ấy rất tốt, anh ạ! Anh ấy biết rõ những thứ em thích, lại hay đùa vui để em cười. Em không biết anh ấy xem em là gì, nhưng những giây phút có anh ấy ở bên, em thấy thể giới toàn một màu hồng. Có lẽ em không muốn viết ra như thế này nữa. Vì em đã tìm được người em yêu, em muốn ở bên người ấy. Xin lỗi anh nhé! Tạm biệt.”

    Em với anh ta đã thân nhau hơn trước. Những bức thư của em đã vui hơn, đong đầy hạnh phúc hơn trước. Và em đã dần quên đi… người trong trí tưởng tượng của em.

    Anh ta đến nhà, đúng lúc tôi định đưa em đi dạo. Vừa thấy bóng dáng quen thuộc ấy, em mừng rỡ chạy đến, vòng tay lên cổ anh ta, ôm anh ta. Lòng tôi thắt lại. Tim tôi ngừng đập hệt như lần đầu tiên tôi gặp em.

    Em đã hạnh phúc. Mặc dù người bên cạnh em không phải là tôi nhưng ít ra tôi cảm nhận được một chút niềm vui. Tôi sẽ rời đi, rời bỏ kỷ niệm, rời bỏ kí ức và cả em.

    Ngày cuối cùng ở nơi đây, tôi nhìn thấy em, trên con xích lô ngày xưa, lòng vòng trên con đường ngày xưa, nhưng người đèo em đi, lại là người mới. Và có lẽ, tôi chẳng thể vui được nếu không đọc lá thư cuối cùng của em.

    “Ngày mai anh đi rồi. Em xin lỗi vì mình chẳng làm được gì ngoài chuyện gây rắc rối cho anh. Em đã từng yêu anh rất nhiều, em biết điều này. Nhưng nếu em cứ mãi gây rắc rối cho anh thì chẳng khác nào dồn anh vào ngõ cụt. Lần trước là em, nhưng làm sao có thể chắc chắn lần sau không phải là anh? Em là một cô gái không tốt. Đừng yêu em nữa, anh nhé! Ngoài kia có rất nhiều cô gái tốt hơn em. Hãy sống tốt anh nhé! Sống trọn phần đời của em nữa.”

     
    Bài viết mới
    Trộm thời gian
    Trộm thời gian bởi Chân Nguyên, 9/1/18 lúc 10:43
    Yamada Kojiro, Cielo and Hập like this.
Not Secondrate

Bình luận

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Phoenix Hy, 21/12/17.

  • Tags:

Chia sẻ trang này