TRUYỆN NGẮN/TẢN VĂN 2:37 AM - Ai?! - Triết Lam Ngụy Thần

Triết Lam Ngụy Thần

Thần Cục Súc
STAFF MEMBER
ADMINISTRATOR
Tham gia
16/4/21
Bài viết
45
Reaction score
138
Điểm
53

Designed by Hoẵng
Editor: Huyền Thiên Sênh
Thể loại: Kinh dị ám thị.
Rating: 18+
Độ dài: 9 chương
Tình trạng: Chưa hoàn thành
Đã đăng ký
tại đây

Warning:
- Truyện viết nhằm mục đích thỏa mãn đam mê, yêu thích của tác giả.
- Phiền thông báo nhẹ cho tác giả khi mang truyện đến nơi khác!!!
- Các hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa. (Nguồn ảnh: Pinterest,...)
- Truyện được đăng trên Wattpad và Đào Viên Trấn.

Văn án:
Nếu như có một chút mạnh mẽ nhất định sẽ phản kháng.
Nếu như có một chút thông minh nhất định sẽ không để bị lừa gạt.
Nếu như có một chút ác tâm nhất định sẽ cho từng kẻ một nếm chịu nỗi đau này.
Nhưng trên đời này làm gì có "nếu như"! Tất cả đã được định sẵn làm sao có thể trốn tránh?
---
"Từ lúc bắt đầu tất cả đã sai hết rồi."

Mục lục

Chương 1: Bắt đầu từ kết thúc.
Chương 2: Màn vụng trộm
Chương 3.1: Năm lá thư!
Chương 3.2: Lá thư thứ năm!
 
Sửa lần cuối:

Triết Lam Ngụy Thần

Thần Cục Súc
STAFF MEMBER
ADMINISTRATOR
Tham gia
16/4/21
Bài viết
45
Reaction score
138
Điểm
53

Đóa hoa trắng đặt trên người, một đóa bách hợp tàn úa. Nó cũng giống như cô, một con người đã không còn sức sống và yếu ớt. Vệt màu loang thắm nhuộm những cánh hoa khô, sắc trắng đổi thay cho màu đỏ thắm của máu.

Hơi thở cô yếu dần, tiếng kêu từ máy Monitoring ít ngắt quãng. Đôi mắt đảo liên hồi, ánh mắt không ý thức nhìn xung quanh. Có thứ gì đó áp vào ngực, người nảy mạnh lên rồi hạ xuống, chiếc máy sốc điện và nhồi tim đang giúp cô lấy lại sự sống.

Xung quanh mọi thứ dần mờ ảo, trước mắt hiện ra một thước phim dài được chạy rất nhanh... Một đường thẳng xuất hiện, tiếng máy đo điện tim kéo dài không còn ngắt quãng. Hai mắt nhắm chặt không chút động đậy, hơi thở cũng không còn. Cả thân thể cô thả lỏng đến mức tuyệt đối. Riêng chỉ có đôi môi khẽ cong lên một chút và đóa bách hợp héo úa ấy vẫn còn nắm chặt trong tay.

2:37 AM, ngày 23 tháng 7. Nạn nhân số 27, Phong Thiên Bình đã tử vong.

-------------

Lễ tang của cô diễn ra hết đơn điệu, đến cả một người khóc than cũng không có. Họ chỉ đến nhìn rồi quay lưng đi, để lại lác đác vài nhành hoa tươi thắm. Một bó hồng xanh biển đặt trước mộ, một dòng lệ lăn trên má, di ảnh của cô nhòe đi hẳn.

"Thiên Bình, mình và Cự Giải đến tiễn cậu. Cậu chỉ thích hợp với hồng xanh biển thôi."

"Tớ xin lỗi, vì không thể giúp cậu nhiều hơn thế. Tớ xin lỗi!!! Thiên Bình à, tớ và Song Ngư… nhất định sẽ..."

Đặng Song Ngư ôm Lăng Cự Giải vào lòng vỗ về. Sự ra đi của Phong Thiên Bình là một khoảng trống tột cùng đối với hai người họ. Phong Thiên Bình đã giúp đỡ họ rất nhiều, họ không thể nào quên được những kỷ niệm cùng cô, những ngày lang thang khắp nơi tìm kiếm, khám phá nhiều thứ mới lạ. Không quên được ngày cô vì Lăng Cự Giải mà chịu đòn từ đám nữ lưu manh trong trường, ngày cô vì Đăng Song Ngư phải hiến máu dự phòng giúp anh làm phẫu thuật... Phong Thiên Bình như một thiên thần được ông trời ban xuống hơn thế nữa chính là người bạn thân, người nhà của họ.

Gió thổi lùa tán lá vàng bay trong không trung, trời ngả màu hoàng hôn u buồn. Đám cỏ xanh đung đưa theo gió, nghiêng ngả khắp phía. Mấy con chim nhỏ ùa nhau bay về tổ trước khi đêm buông. Tiếng bước chân đạp lên mấy cành khô nghe xào xạc. Bó hồng xanh bị vứt sang một nơi khác thay vào đó là đóa bách hợp khô héo và một con dao nhỏ. Di ảnh bị rạch một đường dài trong thấy, đĩa quả bị đá đổ đi. Trên phần mộ rác được thả xuống đầy ấp.

Tiếng bước chân hong có xào xạc, mà vì nó đạp lên cành khô nên cành cây khô mới nghe tiếng xào xạc

"Mày cuối cùng cũng không chịu nổi rồi sao?"

"Hãy ở dưới mà tận hưởng đi!!!"

"Để xem mày còn có thể làm gì được bọn tao... Ha..ha..ha!!!!"

Tiếng cười vang vọng tận trời mây, lũ quạ nấp trên mấy tán cây gần đó cũng phải bay vút lên cao, kêu thành tiếng. Nguyên Kim Ngưu, Châu Sư Tử, Hồ Song Tử, Tuyền Nhân Mã đám người đó cũng đến, bọn họ cười đùa thỏa mãn trước mộ phần. Duy chỉ có Thiệu Ma Kết im lặng và nhìn di ảnh của cô.

------------

Tra chìa khóa vào cửa, chân bước vào nhà, không khí xung quanh đột nhiên lạnh hơn. Thả người xuống sofa, cả ngày làm việc vất vả Nguyên Kim Ngưu mệt mỏi, khắp người đau nhức. Kể từ ngày Phong Thiên Bình mất, căn nhà hẳn yên lặng đến lạ thường. Không còn tiếng nói cười, không còn tiếng gây nhau và cũng không còn.

Hừ!!

Đôi lúc cô từng nghĩ có phải mình đã sai hay không? Nhưng với cái tôi của mình luôn đè nén cái tình và ý nghĩ đó bị gạt bỏ ngay lập tức. Cô hay tự nhắc bản thân Phong Thiên Bình, em gái mình đã nhận một kết quả thích đáng.

Tỉnh giấc lúc nữa đêm, trên trán lấm tấm vài giọt mồ hôi, tay kẽ xoa thái dương. Cơn đau nhức vẫn không giảm, Nguyên Kim Ngưu buồn bực vào phòng. Làn khói nước bốc lên mờ ảo, tiếng nước chảy nhẹ nhàng. Hương hoa lài thơm ngát, loài hoa mà cô mê say, cũng như nó say đắm hồng xanh biển. Ngâm mình trong nước cô cảm thấy thoải mái hơn nhiều, cơn đau cũng giảm hẳn.

Cô nhớ rất rõ, mỗi lần đi làm về trong nhà sẽ phảng phất hương hoa, một mùi hương dễ chịu và thơm mát. Tách trà nóng luôn đợi cô đúng giờ và bàn ăn đã được dọn sẵn. Mỗi ngày luôn như thế, cho đến ngày... Nhắm mắt định thần một chút, cô không muốn nghĩ đến chuyện này nữa, bây giờ tốt nhất là phải thư giãn đầu óc tỉnh táo.

Một bàn ăn đầy món cô thích, bên cạnh còn có tách trà hoa sen. Bên trong bếp có tiếng lục đục nấu nướng, mùi thơm đến mức phát thèm, mong muốn được thưởng thức. Nguyên Kim Ngưu ngồi vào bàn, gấp một miếng thịt cuộn nướng thơm lừng. Mùi vị thật ngon đến mức không tả được. Đĩa sườn hầm được đặt xuống, trông màu sắc thật hấp dẫn.

"Chị à ngon không?"

Nguyên Kim Ngưu sững người, ngước nhìn phía đối diện.

Trước mắt là một cô gái với thân hình nhỏ nhắn, mặc chiếc áo sơ mi màu xanh, dính đầy máu. Cổ và vai áo rách một đường sâu vào tận thịt. Vết lằn roi khắp tay, dấu đỏ còn hằn trên cổ. Đôi đũa rơi xuống đất, cô thật sự không thể tin được, người đang đứng đó là Phong Thiên Bình - em gái cô. Nó, trên mặt nó máu chảy không ngừng, những vệt trầy xước vẫn còn ươn ướt. Cố mở mắt thật to để biết chính xác rằng mình không ảo giác.

"Cái quái gì thế này?

Không phải nó đã chết rồi sao?

Tại sao lại ở đây?"

Ai đó hãy chắc rằng cô nhìn nhằm đi, chắc chắn không phải nó, không phải. Trong đầu có vô vàn câu hỏi về nó, em gái cô. Cô không tin nó là thật, không tin...

"Chị à, ngon không? Ăn thêm đi nào."

Tiếng nó như không có, như một sóng điện lướt qua não. Nó đẩy tới trước một chén súp đầy cầu mắt, cô ghê sợ nhìn đống thức ăn trên bàn.

Trời ơi! Mình vừa ăn phải... Cô muốn chạy thật nhanh thoát khỏi nơi đó nhưng không cô không thể cử động. Có thứ gì đó cản lấy, luồng khí lạnh bao quanh người, cả thân cô run sợ đến mức nổ tung...

"Tránh xa tao ra thứ ghê tởm kia!!!!"

Ánh điện chập chờn chớp tắt, Nguyên Kim Ngưu bật dậy khỏi bồn tắm, cố gắng lấy lại nhịp thở. Thì ra chỉ là mơ! Từ lúc ra khỏi phòng tắm điện trong nhà vẫn cứ chớp tắt liên hồi. Cô nhớ trước đây một ngày các dây điện và bóng đèn đã được thợ sửa kỹ càng. Tự rót cho mình một cốc nước lọc, nhận cú điện thoại số lạ gọi đến.

" Kim Ngưu! Cô hay tin gì chưa? Sư Tử đã chết rồi! "

"Cái gì? Nhân Mã, cô nói lại xem..."

"Sư Tử chết rồi!!!!!"

Nhớ đến cái chết của Hồ Song Tử, cô vẫn chưa hết ám ảnh. Người ta tìm thấy xác hắn trong căn nhà bỏ hoang cách khu công trường khoảng 10km. Một nhóm người đi khảo sát địa hình nhìn thấy hắn nằm dưới bậc thềm ẩm mốc, trên người không lấy một mảnh vải, da thịt đầy những vết cào cấu, có những nơi bị tùng xẻo đến ghê rợn, gương mặt như hoàn toàn bị phá nát. Khi cô cùng ba người kia đến nơi thì đã thấy xác hắn được đưa lên xe về Viện Pháp y nghiệm thi, lúc đi ngang qua họ có một mảnh vải màu xanh rơi xuống đất ngay chân Châu Sư Tử. Và ngày hôm nay cô nhận được tin Châu Sư Tử chết.

Ánh điện lại càng chập chờn nhanh hơn và tắt hẳn. Cầm cốc nước lên uống một ngụm, cảm giác nước hôm nay có vị gì đó tanh tanh, cố tìm một chút ánh sáng. Buông bỏ chiếc cốc trong tay, chất lỏng đặc kẹo màu máu chảy ra. Thứ cô uống không phải là nước mà là máu. Bới xốc tìm khăn giấy trong đống tạp chí, cô vơ được bức ảnh.

Trong bức ảnh có hai người đang nắm tay nhau và cười. Đó chính là cô Nguyên Kim Ngưu và Phong Thiên Bình, cái lạnh ùa về nhanh chóng. Đảo mắt xung quanh, không có ai cả... sợ hãi và hoang mang trong cô ngày càng lớn, bức ảnh này cô đã xé nát và vứt nó đi vào ngày đưa tang Thiên Bình. Tại sao bây giờ nó lại ở đây mà không hề rách nát.

Chạy khỏi ra cửa thật nhanh, gió ngoài trời bất ngờ thổi mạnh, tán cây rung mạnh, bóng cây đung đưa như gọi ai đó. Phía dưới cái đồng hồ treo tường hiện lên một cái bóng mờ mờ.

Khi ấy đồng hồ điểm 2:37 AM. Chuyện gì đang xảy ra?

 
Sửa lần cuối:

Triết Lam Ngụy Thần

Thần Cục Súc
STAFF MEMBER
ADMINISTRATOR
Tham gia
16/4/21
Bài viết
45
Reaction score
138
Điểm
53
>>Chương trước<<

237 chap2.png
Mùi thuốc sát trùng làm cô tỉnh giấc, nhận thức được mình đang trong bệnh viện. Một chàng thanh niên đi vào trên tay còn có vài thứ, ánh mắt mờ mịt. Đặt chỗ đồ lên bàn, lấy một ít cháo loãng cho cô, đưa cốc trà nóng đến cô gái phía đối diện và bản thân là một ít cafe.

Khác với bên ngoài người ra vào ồn ào, ở trong không khí im lặng không một chút động, chỉ có tiếng quạt quay chầm chậm trên trần, căn phòng như tách biệt sang một thế giới khác không còn ở thực tại.

"Cậu khỏe hơn chưa?"

"Ờ... Sao mình ở đây?"

"Là Ma Kết đưa cậu đến!"

----------------------

Tiết trời dần chuyển sang đông, sau khi tan ca anh không về nhà mà đi khắp nơi tìm sự bình yên cho bản thân, anh không biết vì sao gần đây cảm thấy rất khó chịu, hay có từng cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Đôi khi xen lẫn là những đợt đau đầu. Có lần cơn đau ấy đến như bị búa bổ, chỉ đến chốc lát rồi dừng lại, anh cảm thấy mình như rút bỏ hết những tảng đá to ngàn tấn.

Các bác sĩ đã nói rằng vì làm việc quá nhiều nên thần kinh căng thẳng, khi ra về họ đưa một túi thuốc còn dặn dò phải nghỉ ngơi, chú ý đến sức khỏe nhiều hơn. Thiệu Ma Kết hiểu rõ bản thân rất khỏe mạnh không dễ bị bệnh nhưng anh không thể nào giải thích được vì sao.

Lang thang trên con đường dài không đích đến, mọi thứ thật vô vị, không chút sống động. Trong mắt anh giờ đây chỉ có một màu đen của màn đêm. Dừng chân ngay cửa hàng hoa tươi, thứ ánh sáng mờ ảo thu hút ánh nhìn của Thiệu Ma Kết.

Phía dưới ánh đèn là một đóa hoa bách hợp tươi tắn, bất giác nở nụ cười mỉa. Nó làm anh nhớ đến Phong Thiên Bình, cô gái từng bị anh cưa đổ, là đứa ngu ngốc suốt ngày bám lấy anh.

Với Thiệu Ma Kết, cô chỉ là một đứa thấp kém về mọi mặt từ bề ngoài lẫn học thức. Cái phiền nhất đó chính là cứ thích tỏ vẻ quan tâm đến anh. Hừm... Đứa con gái đó ngu đến mức khi biết anh chịu quen cô chỉ vì thua cược cùng Hồ Song Tử vẫn bám theo hay ngay khi nhìn thấy anh và Nguyên Kim Ngưu ở bên nhau ân ái chỉ biết mở to mắt mà nhìn không một chút phản ứng.

Nhiều lúc anh tự cười mình thật ngu khi cá cược cùng Hồ Song Tử để rước họa vào thân.

"Anh thật tàn nhẫn. Tôi sẽ không buông tha anh, không bao giờ!!!"

Tiếng hét lớn của cặp đôi bên kia đừng làm anh thôi tưởng. Ngày đó Phong Thiên Bình cũng đã nói với anh câu nói ấy, chỉ là nó khác một chút thôi. Cô bảo sẽ không buông tha anh dù cô có chết đi nữa nhưng nhìn xem giờ anh cùng Nguyên Kim Ngưu vẫn sống tốt đấy thôi.

Lại nhắc đến Nguyên Kim Ngưu, anh còn chán ghét cô ta hơn cả Phong Thiên Bình. Ả là một đứa con gái lẳng lơ, chuyên dụ dỗ đàn ông. Ngày anh đến nhà đưa một ít đồ cho Thiên Bình, anh đã bắt gặp ả ta nói chuyện cùng một người đàn ông xa lạ, tay chân níu kéo, chạm vào nhau. Nụ cười lả lơi vẽ trên môi, tặng cho anh cái nháy mắt thật chả khác gì những con điếm. Và rồi cứ thế ả tìm cách bảo Thiên Bình mời đến nhà và câu dẫn anh.

" Nhìn xem con mèo đã được dâng mỡ đến miệng chẳng lẽ không xơi sao?"

Thả từng tiếng nói ngọt ngào ấm nóng vào tai Thiệu Ma Kết, Nguyên Kim Ngưu lần lượt cởi từng nút áo của anh, để lên đó những dấu ấn của riêng mình. Anh cũng nào để yên, bế xốc ả lên trao nhau nụ hôn nồng đầy mùi tình.

Ngã vào chiếc giường to lớn, anh một tay luồn vào chiếc áo chạm đến làn da trắng mịn, khẽ vuốt nhẹ đường cong trên người ấy, anh lại vòng tay về mân mê đôi gò bồng phía trước. Bàn tay còn lại hư hỏng chạm đến phần cấm địa, trêu đùa rồi hành động khi nhẹ nhàng lúc mạnh bạo. Trong cuộc thoát lạc anh rất biết tạo cảm giác phấn kích, làm cho ả không tài nào chịu đựng được. Ả đàn bà đó chỉ cần anh dừng lại liền nài nỉ anh hãy cho thêm, nhìn ả lúc đấy thật dâm đãng.

Cả hai quấn lấy nhau chiếc giường, hoan lạc không biết đã bao lâu, đến khi kết thúc chính là lúc Phong Thiên Bình về đến nhà, chạy ôm lấy anh và chào Kim Ngưu. Cô không để ý nụ cười gian xảo của ả và những vết đỏ trên cổ anh. Và cũng chính từ lúc đó cả hai chính thức vụng trộm với nhau phía sau cô gái nhỏ.

Người ta bảo không muốn người khác biết trừ khi đừng làm, giấy không thể gói được lửa. Đúng như vậy, Phong Thiên Bình đã bắt đầu có điểm nghi ngờ. Anh xuất hiện tại nhà cô nhiều hơn những lúc không có cô ở nhà, đôi lúc cô vô tình bắt gặp anh cùng chị gái mình vừa ra khỏi khách sạn gần đó. Cô cũng đã đôi lần úp úp mở mở hỏi nguyên nhân nhưng lúc nào cũng nhận được câu trả lời chỉ vô tình thôi.

Phong Thiên Bình quyết định tìm hiểu rõ. Ngày hôm ấy cô viện bừa lý do xin về sớm. Đứng trước cửa nhà, cô rất hồi hộp chỉ mong rằng giữa anh và chị mình không có gì chỉ là cô đa nghi thôi. Mở cửa bước vào nhà, cô nhận lấy một sự thật phũ phàng. Sự thật luôn là sự thật, cô nhìn thấy anh và ả hoang lạc, mây mưa đến tột đỉnh trên bàn ăn trong bếp.

"Con bé nhìn kìa."

"Kệ cô ta! Tiếp tục!"

Cô gái nhỏ chỉ đứng lặng người ở đó mở to mắt nhìn cả hai, trong mắt họ bây giờ cô chỉ là một người vô hình, hay nói đúng hơn là một con kỳ đã cản mũi chuyện tốt của họ. Sau lần đó Thiệu Ma Kết đá cô gái nhỏ đi, anh và Nguyên Kim Ngưu chính thức công khai chuyện quan hệ. Còn về phần Phong Thiên Bình, cô bị trầm cảm hẳn đi một phần vì chuyện của anh ta và chị cô, một phần là vì Hồ Song Tử.

Chuông điện thoại làm anh thoát khỏi những ký ức đen tối. Bên kia đầu dây là Tuyền Nhân Mã thông báo tin Hồ Song Tử đã chết.

Ánh mắt nhìn đến đóa bách hợp trong cửa hàng, nó đã tàn khô không còn tươi sắc, màu hoa biến đổi dần sang màu đỏ thẵm. Đóa hoa bị bay lên giữa không trung như có người đang nâng nó lên.

Thật giống! Giống lắm! Giống cái đóa hoa Phong Thiên Bình cầm trên tay lúc cô chết. Buông thõng chiếc điện thoại, mặc kệ nó vỡ tan dưới nền đất, anh vụt chạy thật nhanh.

2:37 AM, ánh sáng điện thoại đã tắt hẳn.


 
Sửa lần cuối:

Triết Lam Ngụy Thần

Thần Cục Súc
STAFF MEMBER
ADMINISTRATOR
Tham gia
16/4/21
Bài viết
45
Reaction score
138
Điểm
53
>>Chương trước<<

3.1.png

Từ tên mọt sách nghèo bị người khác cùng bạn bè cùng khóa chê cười và bị bạn bè bắt nạt, một chút chống cự hắn cũng không có. Một thời gian ngắn sau đó, cái tên Hồ Song Tử được nhắc liên tục trên những tờ báo với những tiêu đề gây chấn động trong giới nghiên cứu khoa học. Hắn bỗng trở thành một ngôi sao sáng về lĩnh vực nghiên cứu cơ thể người. Chính vì những thành tựu cao siêu đó, nên chẳng có ai để ý vì sao chỉ trong một thời gian ngắn Hồ Song Tử lại có thể đạt được nhiều thành tựu, nổi danh đến vậy, cũng không ai tò mò người đã dạy hắn những món nghề đó. Trong phút chốc, Hồ Song Tử từ một người bình thường trở thành một vĩ nhân bí ẩn. cái tên được nhắc đi nhắc lại trong giới nghiên cứu, tâm điểm trong các buổi hội thảo thường niên của ngành nghiên cứu, luôn được các quan chức trong ngành ưu ái.

Hồ được mời đến giảng dạy các môn học về nghiên cứu, các buổi giảng dạy của hắn không có sự nhàm chán của lý thuyết mà thay vào đó là việc thực hành nghiên cứu. Hắn đã thành công thu hút sự chú ý của những học viên qua các buổi thí nghiệm đầy hứng thú tại trường. Bề ngoài là kẻ đạo mạo nhưng bên trong hắn chính là con quỷ mang bệnh ái thi thối nát. Hắn đã dùng vẻ bề ngoài nho nhã pha thêm chút lương thiện câu dẫn những học viên xinh xắn qua lại cùng hắn. Hàng đêm miệt mài tham gia các buổi dạ tiệc nghiên cứu đám xác chết được hiến thực nghiệm hay bí mật cùng "lũ tâm thần" thử nghiệm một vài "trò chơi" điên rồ với "những con mồi" trong cái viện tư nhân của hắn. Hắn luôn ngụy biện rằng việc này cùng lắm là giúp hắn làm thật tốt công việc, phát hiện thêm những dị thường khác ở cơ thể người.

Nếu có một giải thưởng mang tên "Kẻ bại hoại" thì Thiệu Ma Kết không ngần ngại trao danh hiệu đó cho Hồ Song Tử. Nhìn hắn là người hào nhoáng, đẹp mã bề ngoài nhưng bản chất bên trong chính là một kẻ đồi bại không hơn không kém.

Hừ... Một con quỷ ghê tởm!!

Hồ Song Tử là một kẻ "ĐIÊN".

-----------

Sau cái chết của Phong Thiên Bình, hắn tiếp tục sống những chuỗi ngày xa hoa như trước mở tiệc hội, nghiên cứu những thứ ghê tởm mới, tầm cao của hắn mới hơn đó là chơi trò ái thi. Hằng đêm hắn vẫn có thể yên tâm ngủ thật ngon đến tận sáng không hề mộng mị về tội lỗi bản thân đã gây ra. Hắn dường như quên mất có một cô gái mang tên Phong Thiên Bình từng bước vào đời hắn.

Đến một ngày nọ-

"Thưa ngài có thư."

"Thư?!"

Nhận lá thư từ người hầu, hắn có chút ngạc nhiên một lá thư màu đen, gửi đến cách đây mấy hôm, phía dưới dưới tên "Kẻ bí ẩn". Lá thư làm từ chất liệu cao cấp hơn loại giấy bình thường khác, khi Hồ Song Tử mở ra bên trong chỉ có một tờ giấy với chất liệu tương tự nhưng lại không có lấy một chữ. Lật tới lật lui vài lần hắn không nghĩ nhiều liền thuận tay quăng vào đống tài liệu, cảm thấy hết sức vô vị. Rồi cứ như thế cách chín ngày lại có một bức thư gửi đến, vẫn ngay thời gian đó, là loại giấy đó, người gửi vẫn là "Kẻ bí ẩn", vẫn không có lấy một chữ trên lá thư. Hồ Song Tư cảm thấy có chút bực tức và bất an bởi "Kẻ bí ẩn" kia.

"Rốt cuộc là kẻ nào vô vị đến mức này chứ?!"

Ở trong phòng thí nghiệm, trên tay Hồ Song Tử là lá thư thứ tư vừa gửi cách đây không lâu, vẫn không có một chút dấu mực nào được để lại trên giấy. Vò rối mái tóc màu nâu kia, hắn rốt cuộc cũng không hiểu nổi đây là kiểu trò chơi gì. Mật thư sao?! Hắn thuận tay đem lá thư kia hơ dưới ánh lửa đèn cồn thí nghiệm, vẫn không có gì. Tiếp tục vò rối mái tóc của mình, một bóng đèn trong đầu sáng lên. Hồ Song Tử mang bao tay thí nghiệm vào, một tay lấy ống nghiệm, tay còn lại lôi cái hũ chứa một số tinh thể màu trắng trắng có nhãn "Bạc Nitrat". Cho một ít bạc nitrat vào ống nghiệm rồi thêm một lượng nước vừa đủ sau đó hắn đổ dung dịch ra một khay đặc biệt, từ từ nhúng lá thư vào do tác dụng của các chất hóa học với nhau dần dần xuất hiện một hàng chữ.

"Bí mật - Ta đã biết tất cả!"

Hàng chữ vừa xuất hiện hắn liền cảm thấy nghi ngờ và tò mò các lá thư trước đó ghi những gì? Hắn có bí mật gì? Kẻ kia biết gì về hắn? Đem hết các lá thư kia cho vào dung dịch, lần lượt từng lá thư xuất hiện những dòng chữ làm hắn như chết lặng.

"2:37 AM - Phong Thiên Bình!!! - Lá thứ nhất"


"Con mồi!!! - Lá thứ hai"

"Giao hẹn - Lăng Cự Giải!!! - Lá thứ ba"

Đọc xong hết tất cả, xâu chuỗi cả 4 lá thư lại với nhau hắn như bị kéo về chính thời điểm đó, cái thời điểm mà hắn bắt đầu gặp gỡ Phong Thiên Bình, quá trình thực hiện mưu kế, giao hẹn cùng người kia, cái chết của Phong Thiên Bình và cho đến ngày hôm nay.

----------

Hắn từng là đồng học cùng khoa, kẻ thù và cũng là chiến hữu với Kim Ngưu. Hồ Song Tử và Nguyên Kim Ngưu từ lúc bước chân vào trường học đã như nước với lửa cạnh tranh với nhau về mọi mặt, thành tích học tập, gia thế,... Có lần cả hai chơi liều chiến nhau đến mức động chạm đến xã hội đen. Không rõ cụ thể như thế nào, chỉ nghe nói rằng vụ việc khi ấy khiến cả hai như vừa dạo một vòng quỷ môn quan về. Sau lần đó cả hai xem nhau như chiến hữu, không cạnh tranh mà còn giúp đỡ, hỗ trợ nhau.

Chính Nguyên Kim Ngưu đã giới thiệu Phong Thiên Bình cho Thiệu Ma Kết và Hồ Song Tử. Phong Thiên Bình khi ấy là một cô gái đơn thuần không hiểu rõ chuyện đời, trong mắt cô nàng, chị của mình là người tốt thì bạn của chị ấy cũng chính là người tốt. Lần đầu gặp mặt, Phong Thiên Bình đã đổ ngay khi nhìn thấy Thiệu Ma Kết, cô nàng luôn thẹn thùng với anh trong suốt buổi.

Hồ Song Tử thì sao?

Phong Thiên Bình không phải dạng con gái đẹp sắc nét, ở cô là nét đẹp tinh khôi. Nhìn thấy Phong Thiên Bình, người hắn dường như có một luồng điện chạy ngang, con thú dữ trong hắn như thoát khỏi xích khóa kìm kẹp bao lâu nay được phóng thích ra ngoài. Hắn trở thành một người khác, trong mắt hắn bấy giờ mọi đường nét trên cơ thể của Phong Thiên Bình như một ma thuật mê hoặc lấy hắn. Là một người sống mà lại đẹp như thế này thì khi cô ta nằm bất động trên bàn mổ thì còn tuyệt đẹp biết bao. Trong đầu hắn bỗng sinh ra một ý nghĩ điên rồ đầy biến thái, hắn muốn biến Phong Thiên Bình trở thành tử thi nằm trên bàn phẫu thuật tại văn phòng bí mật của hắn. Mọi cử chỉ của Hồ Song Tử không thể nào lọt qua khỏi con mắt của Nguyên Kim Ngưu, cô ả biết hắn ta đang suy nghĩ chuyện gì. Nhìn lại Phong Thiên Bình, cô ả lộ nụ cười mỉa mai, thầm khinh bỉ.

Sau lần gặp mặt đó, Hồ Song Tử quyết định sẽ đem món đồ chơi ấy về nhưng để cô nàng toàn tâm toàn ý tham gia trò chơi, hắn không thể nào không tính kế lên những người khác. Kế hoạch của hắn rất hoàn hảo, hoàn toàn không để lộ ra một sơ hở nào. Từ lúc bắt đầu cuộc đánh cược, những lần tạo cơ hội Thiệu Ma Kết cùng Nguyên Kim Ngưu vụng trộm hay đến việc giúp đỡ Phong Thiên Bình tìm ra sự thật của đôi cẩu nam nữ kia, tạo một cái bàn niềm tin cho cô vững chắc. Rồi cuối cùng với sự giúp đỡ từ một cuộc giao hẹn hắn đã thành công hại chết cô gái ấy.


>>Chương sau<<
 
Similar threads
Thread starter Tiêu đề Diễn đàn Trả lời Ngày
Triết Lam Ngụy Thần THẢO LUẬN Góc chia sẻ, lý giải "Kinh dị" - Triết Lam Ngụy Thần KHU LUẬN BÀN 1

Similar threads

Top