NGẮN Chuyện tình sủi cảo mì - Ed

AriesEdward

Thông Quan Ngữ
STAFF MEMBER
MODERATOR
Tham gia
24/4/21
Bài viết
67
Reaction score
93
Điểm
88

Thể loại: romance
Độ dài: 1 chương
Tình trạng: hoàn thành
Đôi lời:
Một tác phẩm cũ nhưng có chỉnh sửa đôi chút.
Đã đăng ký Tại đây
--------------​
Hôm nay trời cứ mưa rả rích từ sáng sớm tới tận chiều tối, nên người người nhà nhà đều chẳng muốn bước chân ra đường. Thế mà, cô gái tên Thuỳ Liên vẫn đang hối hả chạy vào tiệm sủi cảo mì ở trước mặt. Hình như tuần nào cô cũng đến đây hai, ba lần thì phải?

Liên vuốt lại mái tóc đen mượt của mình, cô đưa tay phủi đi những giọt nước mưa lấm tấm trên chiếc túi xách da lỗi mốt. Hít sâu một hơi, cô nở nụ cười nhẹ và ngẫm nghĩ. "Không biết hôm nay anh thế nào rồi?"

Bà chủ quán đi tới bàn cô ngồi, không cần hỏi xem cô gọi món gì mà đã biết ý đem ra một tô sủi cảo mì nghi ngút khói. Dưới tiết trời ẩm ướt này thì không gì bằng một phần ăn bốc khói với cảm giác ấm nóng chẳng đâu sánh bằng. Liên gật đầu cảm ơn, sau đó nhanh chóng lấy đũa, rồi gấp từng viên sủi cảo để nhâm nhi. Tại sao không hề bỏ ớt mà sống mũi cô lại cay cay thế nhỉ?

Hình ảnh người thanh niên năm đó chợt ùa về tâm trí, tại cửa tiệm này và ngay cái bàn này họ đã gặp nhau, nhưng sao giờ đây lại xa xăm quá đỗi. Hôm nay anh có khoẻ không? Anh có nghe thấy em nói gì không? Liên dừng đũa, tâm trí cô rối bời, liệu cô nên làm gì đây và phải quyết định thế nào mới đúng?

Năm năm trước, Liên là một nhiếp ảnh gia cộng tác với một vài tạp trí thời trang, ngoài ra cũng thỉnh thoảng hoạt động riêng lẻ. Ảnh cô chụp không hẳn quá xuất sắc, nhưng đặc biệt có hồn chắc vì thường bắt được những khoảnh khắc đời thường và những thời điểm vô cùng bình dị. Rồi cô chụp được anh...

Dạo đó đang kẹt ý tưởng cho buổi triển lãm tranh ảnh về đề tài quán ăn đường phố, thế là Liên xách ba lô, máy ảnh lên và rảo bước quán xá. Dừng chân trước tiệm sủi cảo mì nom có vẻ lâu đời này, cô đi vào trong. Mãi phân vân không biết gọi món gì thì cô thấy bàn bên cạnh được bưng lên một tô sủi cảo mì thơm lừng. Ngước mắt lên nhìn, Liên hơi sững người, vị khách bàn bên là một chàng trai có nét mặt trẻ con nhưng gu thời trang khá già dặn. Không rõ vì sao mà cô lại gọi phần ăn y chang vậy, đã thế còn giơ máy ảnh lên chụp vội một tấm khi anh đang hít hà món ăn.

Thuỳ Liên bật cười với chính mình, khi có thể dễ dàng rung động trước hình ảnh một người đang ăn mì như thế. Rung cảm lần này có chút khác biệt. Lại nói đến người đang ăn mì kia, dường như cảm nhận được một ánh mắt chằm chằm nhìn mình nên đã quay người sang. Anh nở nụ cười hiền khiến Liên thấy gò má mình ửng đỏ.

- Chào cô. Chúng ta có quen biết gì nhau sao?

- À không, tôi xin lỗi vì đã nhìn anh chằm chằm. Thật ngại quá.

Anh lắc đầu tỏ ý không sao. Rồi hai người vui vẻ trò chuyện như thể bạn thân lâu ngày mới gặp. Người ta nói, ở đời gặp được nhau là duyên, quen biết nhau nhờ phận. Liên nghĩ rằng quả thật nhờ duyên phận mà chàng trai tên Nhật Khanh này mới va vào đời cô.

Thời gian cứ âm thầm trôi qua như thế, chẳng hiểu do vô tình hay hữu ý mà Khanh luôn gặp Liên mỗi khi anh đến tiệm sủi cảo mì. "Không biết cô ấy ngồi đó kêu tô sủi cảo mì để chờ ai nhỉ..." Trò chuyện với cô thoải mái vô cùng, vì khác hẳn những cô gái khác hay giả vờ e thẹn, Liên nói chuyện rất thẳng thắn. Thích sẽ nói thích, mà không thì nói không, ngay cả việc ăn uống cũng chẳng bận tâm giữ dáng hay tỏ vẻ gì.

Thật ra, đến tận bây giờ, Thuỳ Liên vẫn giấu anh chuyện ngày nào cô cũng tới tiệm để chờ anh và cứ làm như hai người có duyên nên hay trùng hợp gặp nhau. Tấm ảnh chụp anh, cô cất riêng cho mình... Liên nghĩ mình bắt đầu biết yêu...

Mới đó đã sáu tháng kể từ lúc họ gặp nhau, đúng là một mối quan hệ kỳ lạ. Không trao đổi số điện thoại, không cho nhau tên facebook và cũng không biết cả địa chỉ nhà, nói chung là chẳng có gì cả, chỉ mỗi tiệm sủi cảo mì làm nơi hẹn mà thôi. Đương nhiên, Nhật Khanh có chút tò mò về cô nàng tên Thuỳ Liên này, anh từng muốn hỏi cô nhiều câu, nhưng nhìn cô cười và nhớ lại chuyện cũ thì anh lại thôi.

Hôm nay, trời không mưa, ánh hoàng hôn cam nhạt đẹp đẽ đang buông mình. Khanh quyết định xem Thuỳ Liên đối với anh có cảm giác gì. Nhật Khanh đến tiệm khá sớm, kêu hai tô sủi cảo cho mình và Liên. Cô ung dung đi vào, ngồi đối diện anh, mỉm cười. Hình như cô luôn cười như thế mỗi khi đối mặt với anh. Nụ cười ấm áp! Vừa ăn xong, Khanh xung phong trả tiền, anh rời khỏi chỗ ngồi, đến quầy thanh toán. Liên chợt phát hiện anh đánh rơi tập hồ sơ trên ghế, công ty TNHH Việt Linh, Thuỳ Liên lẩm nhẩm ghi nhớ.

Hôm nay là một ngày không mưa, ánh hoàng hôn cam nhạt đẹp đẽ đang buông mình. Khanh quyết định tìm hiểu xem Liên có cảm giác gì đối với anh hay không. Do đó anh đã đến tiệm từ khá sớm, kêu hai tô sủi cảo mì cho mình và cho cô. Đợi một lúc thì cô cũng tới, Liên ung dung đi vào, ngồi đối diện anh rồi mỉm cười. Hình như cô luôn cười như thế mỗi khi đối mặt với anh. Và đó là một nụ cười ấm áp! Vừa ăn xong, Khanh xung phong trả tiền, anh đứng dậy khỏi ghế, đi đến quầy thanh toán. Liên chợt phát hiện anh đánh rơi tập hồ sơ, cô trộm nhìn rồi lẩm nhẩm ghi nhớ. "Công ty TNHH Việt Linh".

- Em đang nghĩ gì à, cô gái?

- Không gì đâu anh, chỉ nghĩ vẩn vơ chút thôi.

Thuỳ Liên ngại ngần nên hơi cúi đầu xuống. Còn Nhật Khanh lại âm thầm bật cười đắc ý.

Đúng như dự đoán của Khanh, tan tầm hôm sau đã thấy Liên lấp ló bên dưới công ty mình, trông cô hệt như một đứa trẻ đang lén lút ăn vụng. Khanh bật cười, anh nghĩ nếu cô gái này không xuất hiện, hẳn cuộc đời anh nhàm chán lắm.

Nhật Khanh đi xuống gặp Thuỳ Liên, anh nhẹ nhàng chạm vai cô khiến Liên giật mình, suýt nữa cô đã tát anh một cái, may mà dừng tay kịp. Liên nhăn mặt, dẩu môi mắng anh.

- Cái anh này, làm người ta hết hồn. Bắt đền đấy!

- Ơ hay nhỉ, thế ai đang lén lút rình ai đây ta?

Liên im bặt, cô quên mất mình đang theo dõi anh. Cô đỏ mặt ngại ngùng, thấy thế Khanh cũng không nỡ chọc ghẹo cô nữa. Liên gom hết can đảm, hai bàn tay siết chặt lại và hét vào mặt anh những câu từ mà cô không dám tin mình sẽ nói ra.

- Nhật Khanh, làm bạn trai em nha!

Khanh ngỡ ngàng, chẳng ai nghĩ cô sẽ tỏ tình ngay lúc này, anh thoáng chần chừ rồi nhẹ giọng trả lời, nhưng vẫn không quên trêu cô một chút. Tiếng cười trầm ấm toát lên từ phía anh.

- Sao nào, nói lại xem, anh nghe không rõ.

- Hừ, không nghe thì thôi, em đi.

Liên xoay người, anh dũng bước đi như một chiến sĩ. Khanh sợ sẽ đánh mất cô gái này nên anh đuổi theo, vươn tay ra giữ chặt cổ tay cô. Liên quay lại nhìn anh bằng ánh mắt có phần long lanh, ướt át.

- Thôi nào, anh giỡn chút thôi. Sủi cảo mì, anh yêu em.

Vậy là họ thành đôi, tiệm sủi cảo mì bỗng biến thành nơi tình tứ. Bà chủ thấy vậy thì cũng vui lây, mỗi khi cả hai ghé ngang, bà liền đem ra hai tô sủi cảo mì khiến đôi bên nhìn nhau rồi bật cười. Nhưng trên đời có bao nhiêu mối tình là suôn sẻ đâu và họ cũng vậy...

Bốn năm bên nhau vô cùng hạnh phúc, cả hai chưa từng tranh cãi, giận hờn quá lâu và đặc biệt là không hề chiến tranh lạnh với nhau. Nói vui thì âu cũng nhờ tô sủi cảo mì. Cứ mỗi khi có va chạm, xích mích thì anh đều mang theo tô sủi cảo mì đến trước nhà cô. Hay như khi cô đòi đi chơi, anh chỉ nhẹ nhàng gợi ý:

- Sủi cảo mì, đi ăn nhé!

Chẳng hiểu vì sao anh lại thích gọi cô bằng biệt danh đó, dù cô từng nói rằng do anh mà cô tập tành ăn sủi cảo mì. Nhưng anh vẫn thích gọi cô như vậy, mỗi khi hờn dỗi thì chỉ cần nghe ba tiếng "Sủi cảo mì", cô lập tức hết buồn ngay.

Vậy mà,...

Cũng đã tầm một năm anh không đưa cô đi ăn sủi cảo mì nữa. Liên hồi tưởng, có lẽ lần đó cô sai thật rồi, anh sẽ tha thứ cho cô chứ. Nếu... nếu như cô không nhất quyết đòi gặp anh, biết đâu mọi chuyện đã không ra nông nỗi này... Anh có giận cô không? Liệu cô có xứng với anh hay không?

Hôm đó, Liên biết tin Khanh phải sang nước ngoài định cư cùng gia đình. Cô chợt thấy hụt hẫng, vì cớ gì anh không nói với cô. Thuỳ Liên ngại yêu xa. Cô sợ bản thân không đợi được, cô sợ cảm giác lẻ loi. Liên bất giác thấy buồn vì Khanh không nghĩ cho cảm nhận của cô.

Đó là một ngày mưa tầm tã. Nhật Khanh ra sân bay, cô không đến tiễn khiến anh thấy tim mình nhoi nhói. "Mình xa em ấy được sao? Không, không đâu Khanh à, em ấy cần mình!" Anh lao ra khỏi sân bay với đầu óc choáng váng, chỉ chất chứa mỗi bóng hình cô. Chiếc taxi vun vút trên con đường lầy lội, ngoài trời mưa mỗi lúc mỗi nặng hạt...

Rầm... Loảng xoảng...

Thuỳ Liên đau đớn ngã quỵ, cô đè chặt lồng ngực, người đó là Khanh mà. Sao anh lại nằm đó, nằm trên vũng máu loang? Cô chạy thật nhanh đến bên cạnh, Khanh mỉm cười, thì ra cô không bỏ anh, cô vẫn đến tiễn anh đó thôi. Là anh sai, là anh không tin tưởng cô. Nước mắt rơi lã chã khiến tầm nhìn của cô nhoè đi.

Sáu tháng sau hôm đó, trên chiếc giường bệnh trắng toát, người cô yêu vẫn chìm vào cõi mộng mà không hề hay biết có một người ngày ngày trông mong. Bác sĩ bảo anh bị chấn động não nên rơi vào tình trạng hôn mê, có tỉnh lại hay không và khi nào sẽ tỉnh hoàn toàn phụ thuộc vào ý chí của anh. Liên khóc đã nhiều lắm rồi, giờ đây cô phải phấn chấn lên vì anh cần cô kề cạnh cơ mà.

- Anh! Mau dậy đi, đưa em đi ăn sủi cảo mì.

- Anh! Hôm nay mưa rồi, một tô sủi cảo mì thơm nóng là tuyệt nhất.

- Anh! Em được tặng hoa nè. Anh mau dậy chứng tỏ cho người ta biết em là của anh đi.

- ...

- Anh! Mọi người kêu em rời bỏ anh kìa. Anh nói gì đi. Em mệt rồi!

Thùy Liên nặng nề lê bước ra ngoài phòng bệnh. Anh đã say ngủ gần sáu tháng rồi, cô biết phải làm sao đây khi cả thể xác lẫn tinh thần đều quá rã rời. Tiếng chuông cấp cứu từ phòng bệnh anh nằm chợt vang lên, cô vội vã chạy tìm bác sĩ. "Chắc chắn anh sẽ không sao đâu." Cô tự nhủ với chính mình. Vị bác sĩ đứng tuổi thở phào nhẹ nhõm, bảo rằng anh đã tỉnh nhưng trí não cần thời gian để phục hồi. "Vậy là ổn rồi, em chờ anh, bao lâu em cũng chờ anh, cả đời này em sẽ không rời xa anh."

Hàng ngày, bệnh viện đều chứng kiến hình ảnh một cô gái dìu đỡ một chàng trai đi loanh quanh khoảng sân xanh mướt màu cỏ non. Các cô điều dưỡng không khỏi thán phục sự kiên trì của cô gái ấy nên truyền tai nhau về chuyện tình của họ. Liên mỉm cười mỗi khi có người hỏi thăm sức khỏe anh rồi lại đượm buồn. Cớ gì họ có thể cảm thông và ủng hộ, nhưng bạn bè cô lại phản đối. Họ nói rằng cô bỏ lỡ xuân sắc một cách không đáng, họ hỏi rằng cả đời này cô có thể chăm anh sao, khi dù tỉnh lại nhưng anh khác nào một đứa trẻ đâu chứ.

Nếu là lúc trước, chắc Liên đã dứt áo ra đi, nhưng cô của bây giờ sẽ không làm như vậy. Đã chờ được sáu tháng, chờ thêm chút nữa không được sao? Nhìn xem, sắc mặt anh hồng hào đến vậy cơ mà, cô tin anh sẽ giống như xưa, sẽ dỗ dành, cưng chiều và cùng cô đi ăn sủi cảo mì... Nhật Khanh cười khúc khích khi vò rối tóc cô như một đứa con nít, Liên cũng cười nhưng lòng cô chỉ toàn nước mắt.

Lại mất bốn tháng nữa chắc anh vẫn cứ ngây ngô như vậy, cô nghĩ thế vì cả tháng nay Liên bận với hợp đồng chụp cho công ty thời trang ở tận bên Pháp. Hơn nữa, email của Liên cũng không có bất kì phản hồi nào từ bệnh viện nên cô đoán anh vẫn chưa có tiến triển gì. Hôm nay, cô về thăm anh...

Đón chuyến bay cuối, cô thật sự nhớ gương mặt của anh người yêu quá đỗi. "Không biết giờ này anh ngủ chưa nhỉ? Không biết anh có nghe lời bác sĩ mà uống thuốc đầy đủ hay không? Lo quá đi mà." Cô khẽ cười. "Em sắp về rồi đây." Liên mở cửa phòng bệnh, tiến đến chiếc giường trắng, nhưng anh biến mất rồi. Cô hốt hoảng gọi tên anh, tìm khắp dãy hành lang vẫn không thấy bóng dáng đâu cả. Cô cực kỳ hoảng loạn.

- Nhật Khanh! Anh ở đâu, mau ra đây đi!

Liên gào thét tên anh, cô cứ chạy mà không biết mình chạy đi đâu. Cuối cùng, cô thấy mình đứng trên sân thượng lộng gió, cô muốn anh ôm mình. Tim cô đau quá, anh biến mất rồi sao, anh không bên cô nữa rồi sao. Liên rơi nước mắt, khuôn mặt lem nhem hẳn xấu xí lắm nhỉ? Cô mặc kệ hết thảy, nước mắt thi nhau rơi thành dòng trên gương mặt mỏi mệt, cô trách mình và tức giận với bản thân. "Chắc anh ghét em lắm, cũng tại em mà anh ra nông nỗi này." Nhưng thà anh cứ mắng cô, đánh cô còn hơn là im lặng rời khỏi cô như vậy.

- Sủi cảo mì, em đừng khóc, anh đây!

Thuỳ Liên quay đầu lại, đôi mắt nhòe nước bỗng sáng bừng, là Nhật Khanh của cô. Chẳng rõ đang mơ hay tỉnh nữa...

Trời vẫn cứ mưa như trút nước, gió vẫn cứ gào thét suốt đêm. Thực thực mơ mơ không một ai biết cả...
 
Sửa lần cuối:

Similar threads

Top