NGẮN [Fanfiction] Bách thanh - Tri Ức

Tri Ức

✯ Tập Sự ✯
ĐÀO TIÊN
Tham gia
9/6/22
Bài viết
3
Reaction score
1
Điểm
1


Tên truyện: Bách thanh

Tác giả: Tri Ức

Thể loại: Fanfiction, BL, viễn tưởng, lãng mạn, chính kịch, AU đại học, OOC, hắc ám

Pairings: Santa x Lưu Vũ (Sáng tạo doanh 2022)

Độ dài: 1 chương

Độ tuổi: M

Tình trạng tác phẩm: Đã hoàn thành

Đã đăng ký tác phẩm: Tại đây

Cảnh báo:

- Chắc chắn sẽ OOC, nếu không thích OOC xin đừng nhảy

- Cốt truyện gây khó chịu, cân nhắc kỹ trước khi nhảy

- Không cue bất kỳ ai hay couple khác

- Có cảnh dành cho người lớn

- Tình tiết là giả, không áp lên người thật, chỉ có tác giả là thật. Cũng đừng dùng nó đánh giá giá trị đạo đức của mình

- Tôn trọng mọi thành viên trong Chuang 2021, không war fandom/couple, không xé

- Viết vì yêu thích, không yêu xin đừng nói lời cay đắng.

- Tình tiết là giả, không áp lên người thật, chỉ có tác giả là thật. Cũng đừng dùng nó đánh giá giá trị đạo đức của mình

- Tác giả ngu đần giả thông minh, kiến thức trong truyện có thể sẽ có sai sót, mong mọi người nếu thấy có thể bình luận sửa chữa giúp mình.

Lời dẫn:

Ve sầu khẽ thì thầm qua kẽ lá, nghe yêu kiều, hơi xót.

Dải nắng vàng ươm khắc khoải xuyên qua khung cửa sổ, rọi vào trong căn phòng rỗng.

...​

"Anh có yêu em không?"

Santa nhìn cô gái đang dần lịm đi trên vai mình, mỉm cười đáp: "Có, anh yêu em rất nhiều."

Cho nên, anh sẽ vĩnh viễn lưu giữ tình yêu này.


...​

Khi bạn nhìn chằm chằm đủ lâu vào vực thẳm, vực thẳm cũng nhìn chằm chằm vào bạn.

- Bên kia bờ Thiện Ác, Friedrich Nietzsche

Tiếng ve rả rích đang dần lịm đi; cái nắng thoai thoải trải dài những con đường chẳng còn hanh khô, hung dữ như mấy độ giữa hạ; còn những cơn mưa bất chợt, vội đến vội đi cũng đang thưa dần.

Mùa hè đang dần lụi đi.

Santa đứng dưới một gốc cây ngô đồng Pháp già cỗi, híp mắt nhìn những sinh viên mới rạng rỡ, tràn trề nhựa sống kéo vali vào cổng trường đại học. Hầu như tất cả những cô thiếu nữ, cậu thanh niên sau khi kết thúc kỳ thi đại học địa ngục đều ôm một tâm tình vui sướng khi bước vào cuộc sống giảng đường.

Nhưng ở trong chăn mới biết chăn có rận, lên đại học rồi thì đa phần đều muốn về lại cấp ba.

"Đứng đây làm gì đấy? Em không tính ra hướng dẫn mấy em mới vào à?" Một giọng nói vang lên, cắt ngang mạch suy nghĩ dang dở của Santa. Anh lười biếng nâng mắt, chẳng cần nghĩ cũng biết cái người đang nói chuyện với mình là Rikimaru - đàn anh lớn hơn Santa một tuổi.

"Mới hết hè mà, trời nắng quá nên em đứng đây tí." Santa cười xòa, cất giọng đáp.

"Thế em đứng đủ chưa?"

"Đứng đủ... Được rồi em có việc rồi, em đi trước đây." Santa nói dở, xong lại bỏ lỡ. Anh chẳng đợi Rikimaru kịp ú ớ gì đã vội vã sải bước rời đi.

Santa chạm mắt với một thiếu niên. Đối phương mặc áo sơ mi trắng sọc xanh, khuôn mặt thanh tú, khí chất dịu dàng giống như một tinh linh lạc giữa chốn rừng sâu. Chỉ mới nhìn lần đầu thôi, anh đã cảm thấy đối phương rất hợp gu mình. Mà Santa là kiểu người, nếu thích cái gì thì sẽ chủ động bắt lấy cho bằng được.

Anh vội vã đuổi theo bóng lưng mảnh khảnh kia, thiếu niên đi không nhanh lắm, nên chẳng mấy chốc Santa đã có thể đuổi kịp.

"Này em ơi, em tìm ký túc xá hả?" Santa gọi cậu. Thiếu niên dừng lại, quay đầu nhìn về phía anh. Đôi mắt dưới dải nắng như đang lấp lánh, cả nốt ruồi lệ nơi khóe mắt cũng trở nên yêu kiều hơn hẳn. Cậu nhìn Santa, lại nhìn xuống vali trong tay mình, nhoẻn miệng cười đáp: "Vâng ạ. Anh có biết ký túc xá đi hướng nào không ạ?"

"Để anh chỉ em, em ở phòng nào?" Santa chủ động tiến lên, cầm vali từ tay cậu, "anh cầm giúp em."

"Cảm ơn anh... anh đợi em chút, để em xem đã..." Thiếu niên nhìn bàn tay trống không của mình, thoáng lộ vẻ ngạc nhiên nhưng cũng nhanh chóng bình tĩnh lại. Cậu lấy từ túi áo khoác ra một mảnh giấy được gấp gọn, mở nó ra.

"Phòng 3C10 ạ."

"Ồ, khu C nằm phía tây. Đi theo anh, không cần khách sáo đâu, đấy là việc đàn anh nên làm mà."

...​

"Lúc nãy quên không hỏi em, em tên gì nhỉ?"

"Em tên Lưu Vũ. Còn anh?" Giờ này sinh viên vẫn chưa đông lắm, trên hành lang dài chỉ có lác đác vài bóng người. Cả hai người dừng lại trước một căn phòng, Lưu Vũ vừa mở cửa vừa đáp.

"Anh tên Santa", Santa cười nhẹ, đưa mắt nhìn xung quanh rồi chỉ như vô tình mà kể chuyện cũ của mình cho một người mới quen, "hồi xưa anh cũng ở khu này, cùng tầng luôn, chỉ là khác phòng thôi."

"Vậy xem ra mình cũng có duyên nhỉ."

Ánh mắt Santa khẽ lướt qua vùng gáy trắng nõn như ẩn như hiện sau lớp tóc lòa xòa của Lưu Vũ, xong lại nhẹ nhàng dời đi như chưa có gì xảy ra, anh đáp: "Đúng vậy, rất có duyên."

"Anh cho em xin Wechat đi, anh giúp em thì em mời lại anh một bữa."

Santa lấy điện thoại ra để Lưu Vũ quét mã, anh cũng không ở lại lâu mà chỉ cười bảo cậu cần gì có thể gọi anh, không cần phải mời ăn làm gì rồi rời đi.

Mọi chuyện quá đơn giản, giống như một con rắn dùng vẻ đẹp của mình mê hoặc con mồi, và chờ đợi giây phút con mồi vừa lơi là cảnh giác, thì... nó sẽ nhe răng cắn lên cổ con mồi, để nó chết dần chết mòn bởi nọc độc.

Một kế hoạch hoàn hảo của con rắn độc. Nhưng là với chuột đồng, chứ không phải bách thanh.

...​

Lưu Vũ không chủ động liên lạc với Santa như anh đã nghĩ.

Ngày nào anh cũng mở Wechat lên chờ tin nhắn từ đối phương, nhưng đổi lại chỉ là một khoảng lặng im khó hiểu. Santa thấy con mồi lần này không phải một con thỏ đơn thuần dễ nắm bắt, đây là một con thỏ biết chơi. Nhưng anh cũng chẳng ngại chủ động, thỉnh thoảng tăng độ khó cho trò chơi thì cuộc sống này mới đỡ nhàm chán.

Santa: Em không tính mời anh đi ăn sao?

Lưu Vũ ngay lập tức trả lời.

Lưu Vũ: Lần đó anh nói thế em sợ anh thấy phiền

Lưu Vũ: Hôm nay anh rảnh không ạ? Khoảng 4h ấy?

Santa: 5h đi, lúc đó anh mới được mới tan

Lưu Vũ: Vậy em đứng ở cổng trường đợi anh nhé?

Santa: Ừ

...​

Bởi vì giáo viên giảng lố giờ nên Santa tới trễ tận mười phút. Lúc anh bước ra cổng trường thì đã vắng vẻ lắm rồi.

"Anh ơi, em đứng đây nè." Lưu Vũ đứng dựa lưng vào vách tường, niềm nở vẫy tay với Santa. Cậu mặc chiếc sơ mi màu trắng sọc xanh như lần đầu cả hai gặp gỡ, ráng chiều màu quýt chín nhẹ phủ lên mái tóc, bờ vai của đối phương; sắc màu rực rỡ mà ấm áp như một bức tranh.

"Xin lỗi em, thầy giảng lố giờ nên anh tới muộn."

"Không sao đâu ạ, em cũng vừa mới ra thôi."

Santa bước lại gần Lưu Vũ, hỏi cậu: "Em muốn ăn gì?"

"Sao anh lại hỏi em, rõ ràng là em mời mà? Ừm... ăn lẩu không anh? Mà anh ăn cay được không?"

Santa nhìn ánh mắt lộ một thoáng chờ mong của Lưu Vũ, đưa tay lên xoa đầu cậu, cười bảo: "Được, vậy theo anh. Anh biết quán này ngon lắm."

Santa chủ động nắm lấy cổ tay Lưu Vũ, kéo cậu đi, hòa vào dòng người trên phố.

Bọn họ dừng lại trước một quán lẩu nhỏ nép dưới tán cây hòe. Biển hiệu cũ kỹ, lấm lem, hơi xiên vẹo, nhuốm đầy bụi thời gian. Trong quán khá đông, đa phần đều là sinh viên trong trường.

"Cô ơi, còn bàn không ạ?" Santa lớn giọng hỏi.

"Còn đấy, đi thẳng vào trong."

"Cô cho con một lẩu suông với một lẩu cay nhé."

Santa nói, rồi nhanh chóng cùng Lưu Vũ sánh vai vào trong. Ở góc tường trong cùng bên phải có một chiếc bàn trống. Chỉ là nơi đó khá khuất, chiếc quạt treo tường cũ kỹ chẳng đủ sức đưa gió đến nơi.

Anh giúp Lưu Vũ kéo ghế, bản thân thì ngồi phía đối diện, cười xòa bảo: "Hơi nóng... xin lỗi em nhé... tại quán này khá ngon nên anh..."

"Không sao không sao, ăn ngon là được. Mà em nghe mấy anh chị khóa trên bảo quán này mở lâu lắm rồi đúng không ạ?"

"Ừ, lâu thật. Nghe bảo cũng chục năm rồi."

Santa cũng không biết phải kể rõ về bữa ăn này thế nào, anh cảm thấy cả hai nói chuyện cũng khá phù hợp. Không phải kiểu lệch tầng sóng như những người cũ mà Santa từng quen. Nhưng có một chủ đề đối phương nhắc đến làm anh thấy hơi... kỳ lạ?

"Trường mình năm hai không được ở ký túc xá hả anh?"

Santa bỏ xiên que vào chén của Lưu Vũ, xong nhúng thêm vài que vào phần lẩu cay.

"Ừ, luật mấy năm trời rồi. Cũng có sinh viên gửi đơn kiến nghị nhưng cũng không lay động được nhà trường."

"Ài, nghe sầu thế... Em không biết kiếm trọ thuê kiểu nào luôn ấy..."

Anh ngẩng mặt nhìn khuôn mặt phụng phịu, chán chường của Lưu Vũ. Trong lòng không hiểu sao lại dấy lên từng hồi chuông cảnh báo, dù rõ ràng hành động này hoàn toàn phù hợp với gu của Santa. Nhưng bởi vì nó quá phù hợp, lại dễ khiến người ta thấy có gì đó bất ổn. Anh cười, nhẹ giọng đáp: "Em có thể thuê cùng bạn cùng phòng, thế thì sẽ nhẹ tiền hơn. Với cả hai người cùng kiếm cũng nhanh hơn nữa."

"Anh thuê ở đâu vậy ạ?" Lưu Vũ cầm xiên que, cắn một ngụm nhai nuốt rồi hỏi.

"Ba mẹ mua cho anh một căn ở gần đây."

"Ồ..." Lưu Vũ dừng một chút, nhìn vào mắt Santa như đang suy đoán tâm trạng anh rồi mới nói tiếp, "anh có từng nghĩ đến việc cho người khác thuê cùng không?"

"Cũng có, nhưng anh sợ hai đứa con trai ở cùng thì bừa lắm."

"Cũng có con trai thích dọn dẹp mà." Lưu Vũ lắc đầu, không cho là đúng.

"Ví dụ xem." Santa phì cười nói.

"Em." Lưu Vũ dùng tay chỉ vào bản thân mình.

Santa im lặng, không vội đáp. Anh rút khăn giấy trên bàn, vươn cánh tay dài nhẹ nhàng nắm cằm Lưu Vũ, tay còn lại chùi bên mép cậu.

"Nếu tới lúc đó em không hợp với bạn cùng phòng, thì có thể dọn đến ở với anh."

"Cảm ơn anh... Ầy, anh dịu dàng thật đó. Chắc là nhiều người theo đuổi lắm..."

"Cũng tàm tạm."

Đoạn hội thoại kỳ lạ kết thúc ở đó, đáng ra Santa có thể nhân lúc đó mời đối phương đến ở nhà mình, anh lại không muốn làm thế. Vội vàng không phải tác phong của Santa.

Trong tự nhiên, bất kỳ loài thú săn mồi nào cũng chờ đợi thời cơ thích hợp. Bởi sẽ chẳng con nào muốn bữa ăn của mình thiếu hụt một món ngon cả.

...​

Lưu Vũ và bạn cùng phòng không hợp tính nhau.

Đó là điều Santa rút ra được sau nhiều lần nhắn tin và đi chơi cùng nhau.

"Em thử làm thân với cậu ấy chưa?" Santa gấp một lát thịt đặt vào bát của Lưu Vũ, hỏi.

"Dạ rồi, nhưng bọn em không hợp tính lắm." Lưu Vũ cười nhẹ, đáp.

"Hai chị em sinh đôi có khi còn bất đồng quan điểm, nói gì người với người. Cái này phải chịu thôi." Rikimaru nhìn Lưu Vũ, rồi lại nhìn sang Santa, không hiểu sao anh cứ có cảm giác mối quan hệ của cả hai người cứ kỳ kỳ.

"Chuyện lần trước anh..."

"Em cứ thử ở với bạn cùng phòng thêm một thời gian đã."

Lưu Vũ im lặng, không đáp Santa nữa.

"Em muốn ở cùng Santa hả? Santa chỉ ở cùng nhà với người yêu thôi, nhưng em ấy đào hoa lắm. Không quen người yêu nào quá sáu tháng cả." Rikimaru cười cười, giải vây.

Vậy chỉ cần trở thành người yêu của anh ấy, không phải được rồi sao?

"Không sao đâu ạ, là do em hấp tấp quá. Mà tí nữa mọi người có muốn đi tăng hai không ạ?" Lưu Vũ cười, hỏi.

"Có đấy, lúc nãy mấy người trong khoa có gọi rồi. Santa cũng không được trốn đâu. Chắc khoảng chín giờ là đi đấy, mà tăng hai sớm thế này chắc tính tăng ba, tăng bốn luôn chứ ít gì" Rikimaru mở điện thoại xem giờ, nhíu mày nhớ lại lịch hẹn rồi đáp.

"Em làm gì thích đi ba cái này? Không từ chối được hả?" Santa chán chường hỏi lại.

"Không thể."

"Em đi cùng được không ạ?"

"Không được, em..." Santa ngay lập tức từ chối.

"Được chứ, biết nhiều thì tốt mà." Rikimaru cười, cắt ngang Santa, "ăn xong mà đi là vừa kịp đấy."

...​

Đường Huệ Trắng về đêm rực rỡ, hoa lệ lại xen lẫn nét cổ kính. Hiếm có nơi nào lại có thể hòa trộn sự hiện đại và xưa cũ với nhau như nơi này, nên đây là chỗ thu hút rất nhiều khách du lịch. Những chiếc đèn hoa đỏ thẫm treo ngợp trời, hay những căn nhà có niên đại quá đỗi xa xăm với bao câu chuyện phủ đầy tro bụi của thời gian.

"Em không nghĩ khu này này lại có quán karaoke hay bar luôn ấy." Lưu Vũ ngó nghiêng xung quanh, như một đứa trẻ nhìn ngắm người người qua lại trên phố.

"Nơi này vốn nổi tiếng vì mấy toà nhà cũ mà, khu ăn chơi cũng được phỏng theo phong cách xưa." Santa nhẹ nắm lấy cổ tay Lưu Vũ, phòng khi cậu ham vui quá lại đâm vào người khác.

Lưu Vũ nghe Santa nói thế, quay đầu cười với anh. Ánh sáng màu đỏ thẫm nửa hắt lên khuôn mặt tinh xảo của đối phương, tranh tối tranh sáng lập loè làm cho đường nét khuôn mặt vốn mềm mại lại càng nhu hoà hơn hẳn.

Cổ tay Lưu Vũ nhẹ nhàng rời khỏi bàn tay ấm áp của Santa, thay vào đó, cậu đan năm ngón tay mình vào năm ngón tay của anh.

"Như thế này dễ hơn, không sợ đi lạc nữa."

Santa im lặng nhìn vào đôi mắt rạng rỡ, vấn vương bụi sao rơi của Lưu Vũ, khẽ thở dài. Tay anh siết chặt tay cậu, kéo cậu đi.

"Nhanh nào, tới nơi rồi."

...​

Ánh sáng màu mè chói mắt, tiếng cười đùa huyên náo, cùng những giọng ca oanh vàng như đấm thẳng vào tai Santa.

Anh không ghét tụ hội bạn bè, tiệc tùng, cũng chẳng ghét hương thuốc lá cay xè, hay mùi rượu đưa con người ta chìm vào những cơn đê mê để rồi sáng hôm sau hối hận vì những việc đã làm.

Nhưng không có nghĩa anh sẽ vui khi phải nghe những người có chất giọng lảnh lót như tiếng ngỗng hát. Santa nâng tay, nhẹ nhàng day day thái dương của mình.

"Anh mệt ạ?" Lưu Vũ cầm ly rượu màu vàng nâu óng ánh, ngẩng đầu lên nhìn Santa. Con ngươi đối phương mơ màng, vành mắt đỏ bừng, giống như một chú thỏ vui sướng vì được cơm rượu no nê mà không hề hay biết bản thân sắp trở thành tế phẩm dâng lên cho ma thần.

Santa rút ly rượu khỏi tay Lưu Vũ, đặt lên bàn, nhẹ giọng dạy dỗ: "Không uống được thì đừng uống. Mới mấy ly đã ngơ cả lên."

Lưu Vũ ngơ ngác nhìn xuống bàn tay trống không của mình, lại lần nữa ngẩng đầu nhìn Santa, cậu khẽ chớp mắt đáp: "Nhưng nếu em từ chối bạn bè anh thì không tốt lắm..."

"Họ không phải bạn anh." Santa nhíu mày, nắm cầm Lưu Vũ, gằn giọng, "nên em cũng không cần phải sợ vì anh mà cố uống."

Có lẽ vì anh hơi mạnh tay nên Lưu Vũ khẽ rên một tiếng, nhỏ thôi, nhưng lại như cào vào tim Santa.

"Thế em... cũng không phải đàn em anh gì hết." Lưu Vũ kéo cổ tay Santa xuống khỏi cằm mình, rướn người lên hôn anh.

Mắt nhắm mắt, môi buông môi.

"Em thích anh, rất rất thích anh. Từ lần đầu gặp em đã thích anh rồi..." Nói rồi cậu lại ngẩng mặt, lần nữa hôn lên môi Santa. Cái hôn này chẳng phải mùi bạc hà mát lạnh gì, là một nụ hôn sặc mùi rượu. Đối phương cũng chẳng dám cậy miệng anh để đưa lưỡi vào chỉ liếm nhẹ bên ngoài môi, giống như một con thú nhỏ lấy lòng chủ nhân của mình, vừa thành kính vừa đáng yêu.

"Cho nên... anh đừng đẩy em ra được không? Anh đừng lúc nóng lúc lạnh với em có được không?"

Santa nhìn chằm chằm vào mắt Lưu Vũ, cúi đầu, nhẹ liếm láp vành tai rồi thùy tai của đối phương. Rồi anh há mồm, cắn mạnh lên đó.

"Vậy thì... cục cưng à, em đừng có hối hận với những gì mình đang làm đó."

Trong bóng tối lập loè những ánh đèn màu, Santa ngậm lấy bờ môi của Lưu Vũ. Anh khéo léo cậy khớp hàm đối phương, dùng lưỡi đảo qua từng tấc đất trong miệng cậu, cuốn lấy lưỡi cậu, tước đoạt từng hơi thở.

Lưu Vũ run rẩy, như vui sướng vì bị thần phục, bị khống chế. Lại như đang thích thú sa vào cảnh đẹp như thơ, cấm kỵ như thế lại khiến con người ta càng lúc càng luân hãm.

...​

Lưu Vũ thành công chuyển đến nhà Santa, cậu mong ngóng đến độ anh vừa mở lời đã dọn đồ đi ngay. Hành động vồn vã của đối phương khiến Santa nửa vui nửa giận, lại xen lẫn chút khó hiểu. Vui vì con mồi đã sa vào lưới; giận vì sao nó lại dễ dàng chấp nhận như thế, liệu là người khác thì nó có đồng thuận nhanh chóng thế không? Còn khó hiểu là vì sự nhanh nhẹn này cứ như được chuẩn bị sẵn từ trước.

Nhưng Santa đã chẳng có thời gian tự hỏi được lâu, đã bị cuốn vào cuộc sống của Lưu Vũ.

Rất nhẹ, rất dịu, lại đủ nồng nhiệt.

Trong suốt thời gian ở cùng, Lưu Vũ đã nuôi một chú chim bách thanh. Santa không thích nó, bởi anh nhớ man mán đó là một giống chim "rất ác", nhưng chẳng rõ lắm nên anh cũng lười quan tâm.

Lưu Vũ hay dùng tay đút mồi cho con chim ấy, dù việc làm ấy rất nguy hiểm. Mỗi khi Santa hỏi, đối phương chỉ quay đầu nhìn anh, nở một nụ cười thuần khiết rồi đáp: "Con vật làm tổn thương chủ của mình thì không phải một con thú ngoan đâu."

Nó làm Santa rợn người.

Nhưng sau đó anh lại mặc kệ. Vì anh, hiểu rồi.

Santa tìm ra thú vui với con chim đó, nên những thứ khác anh không quan tâm nữa.

Lưu Vũ rất nhạy cảm, còn trở nên nhạy cảm hơn khi anh đặt con chim bách thanh đó lên chiếc bàn cạnh giường.

Phòng ngủ tối mờ, chỉ có ánh sáng yếu ớt rơi qua chiếc rèm đóng kín. Nửa hắt lên giường, vẽ trên vòng eo cậu.

Vuốt ve mảng da thịt trần, lướt qua xương thịt ẩm nước. Lưu Vũ ngẩng cao cổ, eo hông hơi chùng xuống, để lộ xương cánh bướm tuyệt đẹp. Những lúc như thế anh sẽ hôn lên khung xương tuyệt đẹp đó, gặm cắn bả vai đỏ bừng của Lưu Vũ, nhiều khi anh không hiểu sao da người này vừa dễ đỏ vừa dễ lưu lại dấu vết đến vậy. Nhưng không sao, thế lại tốt.

Sau đó anh sẽ dời môi lên vùng gáy mướt mồ hôi, dùng mũi cạ phần da nhạy cảm đó. Rồi, há miệng cắn lên gáy đối phương, hung hăng dữ tợn như con thú bắt được con mồi thì sẽ không buông tha. Nơi xương thịt trắng nõn sẽ xuất hiện một dấu răng vô cùng chói mắt, và anh sẽ nhẹ nhàng dùng lưỡi liếm láp vết cắn đó như an ủi.

Thân dưới không ngừng đâm rút trong lối nhỏ, giữa chiếc giường ngoài trừ từng tiếng rên rỉ, nỉ non cùng cầu xin thì chỉ còn lại tiếng nước nhóp nhép vang dội khiến người ta mặt đỏ tim đập.

Tay Santa vòng ra phía trước, ngắt nhẹ lên đầu ngực của Lưu Vũ, day day, khẩy khẩy đến khi nó săn lại đỏ ửng trên làn da như hồng mai nở trong tuyết.

"Anh ơi, chậm thôi..."

Santa cười gằn, nắm cằm Lưu Vũ hướng về lồng chim. Hơi thở nóng rực phả lên gáy cậu, khẽ thì thầm vào tai: "Em đang mút anh không nhả mà đòi anh chậm lại à? Nhìn xem, con em đang nhìn em quỳ phục dưới thân anh rên rỉ sướng muốn chết mà cứ chối này."

Những lúc như thế, Lưu Vũ sẽ càng siết chặt cơ thịt, tích cực cắn mút vật trong người mình, khiến khoái cảm xông thẳng vào từng sợi dây thần kinh của Santa.

"Anh muốn cho người khác nhìn bộ dạng dâm đãng này của em ghê."

Anh mân mê mông cục bột trắng mịn, rồi nâng tay tát lên đó từng cái. Cái nặng cái nhẹ, sặc mùi tán tỉnh.

"Hức... chỉ cho mình anh thấy..." Lưu Vũ nức nở, hơi đong đưa eo đón ý hùa theo từng cú thúc của Santa.

Anh nắm lấy vòng eo mảnh khảnh của đối phương, giã mạnh hơn nữa.

...​

Thời gian thấm thoát thoi đưa, thấm thoát đã tới mùa hè.

Ánh nắng trở nên gay gắt hơn, rạng rỡ hơn.

Lưu Vũ chuyển vào đây khi bắt đầu học kỳ hai của đại học, mới đó đã hơn bốn tháng. Một khoảng thời gian khá dài.

Anh nghĩ đến lúc ra tay rồi, dù anh yêu Lưu Vũ. Nhưng vì yêu nên anh càng muốn giữ mãi tình yêu đó.

Santa chọn hạ chí để kết thúc.

Nhưng Lưu Vũ đã ra tay trước. Cậu nấu cho anh ăn, mời anh khiêu vũ một điệu Waltz, mời anh uống rượu.

Một ngày hẹn hò tại gia tuyệt vời, bởi trong cái thời tiết nóng nực này, chẳng ai muốn ra ngoài cả. Mà trời nóng thế cũng đẩy nhanh quá trình xác chết bị phân hủy.

Santa biết trong ly rượu có thuốc ngủ.

Lưu Vũ tựa đầu trên vai anh, cả hai cùng xem bộ phim "Titanic" kinh điển. Santa thấy đầu mình nặng dần, ý thức cũng trở nên mơ hồ.

"Em có yêu anh không?" Giây phút tàu sắp va vào tảng băng trôi, Santa yếu ớt hỏi.

Lưu Vũ vẫn giữ nguyên tư thế đó, nhoẻn miệng cười, đáp: "Anh yêu à... đương nhiên là không rồi."

"Thế thì tốt... anh sợ nếu em yêu anh, em sẽ không nỡ ra tay."

Lưu Vũ tắt màn hình chiếu phim, không gian chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng hít thở đều.

Hôm nay trời rất nóng. Cái xác nên được xử lý nhanh chóng.

Đầu tiên là dùng con dao bén nhất để lấy thủ cấp, tiếp theo là cẩn thận lướt trên da thịt anh.

Máu đỏ thẫm chảy từ vết cắt, nở rộ cả một vùng trời, rực rỡ mà sa đoạ như hoa anh túc. Đẹp đẽ, nhưng gây nghiện.

Ngâm tim anh, cùng đầu trong Formaldehit, để nó giữ mãi bóng hình em.

Còn thân xác anh, Lưu Vũ sẽ đem hoả thiêu, để anh trở về với cát bụi vĩnh hằng. Từ giờ anh không phải chịu đựng thế giới tàn nhẫn này nữa, chỉ cần phải chịu đựng tình yêu của em mà thôi.

Lưu Vũ lo liệu mọi thứ thật chu toàn, cũng dọn dẹp căn nhà sạch sẽ.

Ngày hạ chí đến.

Lưu Vũ mở cửa lồng nhốt chú chim bách thanh, trả nó về với tự nhiên.

Cậu khoá hết cửa phòng trong nhà, đổ đầy nước ấm vào bồn tắm, đốt lửa xung quanh nó. Lưu Vũ để trần cả người, ôm đầu Santa ngồi vào bồn tắm. Cậu nâng đầu anh, khẽ đặt lên đó một nụ hôn thành kính.

Lưu Vũ dùng dao rạch cổ tay mình, để nó nằm yên trong bồn tắm. Dòng nước trắng dần dần nhuộm hồng rồi chuyển sang đỏ thẫm.

Kẻ nào chiến đấu với con quái vật phải đề phòng đừng để chính mình biến thành quái vật.

- Bên kia bờ Thiện Ác, Friedrich Nietzsche

Nhưng nếu ngay từ đầu, chúng ta đều là quái vật thì chẳng sao cả đâu anh à. Anh không cần sợ khi nhìn lên vực thẳm, cũng không cần sợ em nhìn xuống vực thẳm. Bởi vì, em luôn ở trong vực thẳm đợi anh.

Ve sầu khẽ thì thầm qua kẽ lá, nghe yêu kiều, hơi xót.

Dải nắng vàng ươm khắc khoải xuyên qua khung cửa sổ, rọi vào trong căn phòng rỗng.

Trên bàn, điện thoại của Lưu Vũ và Santa đặt cạnh nhau. Bỗng, trên màn hình điện thoại Santa hiện ra một dòng tin nhắn.

Rikimaru: Santa này, Lưu Vũ không có bạn cùng phòng.

Rikimaru: Bạn cùng phòng của em ấy ngay từ đầu đã ở trọ rồi.

Kết thúc.

Chú thích: (Khá dài, xem như là quá trình viết "Bách thanh" cũng ổn, thích thì đọc không thì thôi)

Bách thanh:
Họ Bách thanh (danh pháp khoa học: Laniidae) là một họ chim trong bộ Sẻ (Passeriformes), được biết đến vì hành vi bắt côn trùng, các loài chim hay động vật có vú nhỏ và xiên chúng trên các cành cây có gai. Điều này giúp chúng khoét phần thịt của con mồi thành các mẩu nhỏ với kích thước thuận tiện hơn, cũng như có tác dụng làm "tủ đựng thức ăn" để sau đó chúng có thể quay trở lại để ăn tiếp. Họ này bao gồm các loài chim cỡ nhỏ và trung bình.

Trong tự nhiên, thức ăn của loài này rất đa dạng. Con mồi của chúng chủ yếu là các loài chuột, động vật nhỏ, côn trùng. Ngoài ra, loài chim này còn săn cả cóc, rắn và những giống chim khác có kích thước to hơn chúng. Một vài loài bách thanh còn gọi là "chim đồ tể" do hành vi giữ lại xác chết của chúng.

Bởi vì bách thanh là một họ chim trong bộ Sẻ, có kích thước nhỏ và trung bình. Sau khi suy xét về ngoại hình, tập tính của loài chim này thì mình quyết định dùng nó để tạo nên tính cách của Lưu Vũ "Bách thanh". Bề ngoài đáng yêu, xinh đẹp, thế nhưng lại là giống loài ăn thịt đầy tàn nhẫn.

Friedrich Wilhelm Nietzsche (15 tháng 10 năm 1844 - 25 tháng 8 năm 1900) là một nhà triết học người Phổ. Ông bắt đầu sự nghiệp như là một nhà ngữ văn học và viết nhiều bài phê bình về tôn giáo, đạo đức, các vấn đề văn hóa đương thời, và triết học. Các tác phẩm của Nietzsche nổi bật với phong cách viết của ông, thường mang tính ẩn dụ (aphorism) và nhiều nghịch lý hơn là mức độ thông thường của các bài luận triết học.

Cả hai câu ở trên đều được trích từ "Bên kia bờ Thiện Ác" của Friedrich Nietzsche. Cả câu là "Kẻ nào chiến đấu với con quái vật phải đề phòng đừng để chính mình biến thành quái vật. Và khi ngươi nhìn quá lâu vào vực thẳm thì vực thẳm cũng sẽ mở mắt nhìn ngươi."

Ở đây, có thể hiểu rằng con người của bạn khi ở cùng bạn bè, vì họ có thể không thay đổi bạn mà sẽ đồng cảm với bạn. Còn kẻ thù thì khác, bạn phải tìm hiểu họ, đến gần họ, để hiểu để tìm ra cách chống lại họ. Nhưng bạn có thể bị đối phương ảnh hưởng. Và trong lúc bạn tìm hiểu đối phương, thì hãy cẩn thận vì đối phương cũng tìm hiểu bạn.

Nhưng ở đây, cả hai người họ vốn đều như nhau. Họ đều là thú săn mồi săn lẫn nhau. Và cuối cùng, rắn cũng phải tự mình buông bỏ trước bách thanh.
 

Similar threads

Top