NGẮN [Fanfiction] Định lý bản năng - Tri Ức

Tri Ức

✯ Tập Sự ✯
ĐÀO TIÊN
Tham gia
9/6/22
Bài viết
3
Reaction score
1
Điểm
1


Tên truyện: Định lý bản năng

Tác giả: Tri Ức

Thể loại: Fanfiction, BL, viễn tưởng, lãng mạn, chính kịch, AU học đường, OOC, hắc ám

Pairings: Santa x Lưu Vũ (Sáng tạo doanh 2022)

Độ dài: 1 chương


Độ tuổi: M

Tình trạng tác phẩm: Đã hoàn thành

Đã đăng ký tác phẩm:
Tại đây

Cảnh báo:

- Chắc chắn sẽ OOC, nếu không thích OOC xin đừng nhảy

- Không cue bất kỳ ai hay couple khác

- Có cảnh dành cho người lớn

- Tình tiết là giả, không áp lên người thật, chỉ có tác giả là thật. Cũng đừng dùng nó đánh giá giá trị đạo đức của mình

- Tôn trọng mọi thành viên trong Chuang 2021, không war fandom/couple, không xé

- Viết vì yêu thích, không yêu xin đừng nói lời cay đắng.

Lời dẫn:

Vầng thái dương treo ngược, sắp tàn. Tia nắng yếu ớt hắt lên khung cửa sổ đóng kín phủ đầy bụi, phát ra thứ ánh sáng mịt mờ, hư ảo. Cảnh tối cảnh sáng chen nhau lập loè.

Santa đứng ngược hướng với khung cửa sổ, nở nụ cười dịu dàng, đôi mắt thăm thẳm khó nắm bắt.

Ánh mắt đó chẳng có gì cả, lại giống như biển cả không ngừng nuốt trọn Lưu Vũ. Cả người cậu không ngừng run rẩy, tim đập liên hồi, còn máu trong cơ thể thì tán loạn cả lên.

Lưu Vũ nâng mắt, nhìn chằm chằm vào đường nét đẹp như tượng tạc của đối phương. Bao mê đắm cùng quyến luyến nồng đậm được bóc trần một cách trần trụi nhất, chẳng hề che giấu.

Nếu anh muốn, em sẽ cùng anh trầm luân.

...​

Cấp ba rất đẹp. Tuổi mười bảy cũng thế, bởi khi đó là vừa lúc để chúng ta bắt đầu cho chút ngọt của tuổi trẻ.

Lần đầu tiên Lưu Vũ gặp Santa là vào cuối hè, khoảng cuối tháng tám. Lúc đó trong trường rất vắng, chỉ có vài học sinh thuộc hội học sinh, có buổi diễn văn nghệ vào khai giảng, bên ban hậu cần hay chỉ đơn giản là rảnh quá không có gì làm thì mới đến. Ngày hôm ấy, vầng thái dương treo cao, để rơi vạt nắng vô cùng gay gắt xuống trần gian. Hòa cùng tiếng ve nỉ non qua kẽ lá, dễ khiến người ta nghĩ về khung cảnh mùa hè tràn đầy nhựa sống.

Lưu Vũ vừa cùng chị hội trưởng bước ra từ phòng hội học sinh. Tia nắng nghiêng nghiêng, xuyên qua những chiếc lá hình oval trên những tán cây cao lớn trong sân trường, chiếu vào hành lang, tạo thành từng mảng vỡ nát màu vàng kim vô cùng ấm áp. Mùi nắng thoang thoảng trong không khí, nhẹ, nhưng lại khiến người ta khó lòng bỏ qua.

Năm lớp mười, lớp của Lưu Vũ nằm ở đầu khu C, còn lớp của Santa thì lại ở cuối. Cho nên, cậu chỉ nghe về tên anh chứ chưa bao giờ có cơ hội gặp mặt, chắc là do Santa ít khi lượn lên đầu khu C.

Santa là du học sinh người Nhật chuyển tới vào cuối học kỳ hai, do vài vấn đề thủ tục mà anh phải học lùi một lớp so với tuổi của mình. Tuy chỉ mới vài tháng trôi qua, nhưng Santa vẫn nhanh chóng nổi tiếng với các nữ sinh trong trường. Không chỉ vì ngoại hình điển trai, mà còn vì tính cách thân thiện, ấm áp và giản dị. Có thể nói, Santa tạo cho người ta cảm giác giống như anh hàng xóm nhà bên.

"Lưu Vũ, Lưu Vũ, Santa kìa."

Cô nàng hội trưởng khẽ huých vai cậu, đảo mắt về phía trước. Cô bạn có vẻ không dám dùng ngón tay chỉ trỏ người khác, nên chỉ có thể dùng đôi mắt để biểu lộ sự hưng phấn của mình. Lưu Vũ nhìn theo ánh nhìn của cô, cậu thấy phía đối diện là một chàng trai đang cúi đầu nhìn xuống sân trường. Anh ta rất cao, có vẻ hơn cậu gần nửa cái đầu.

Lưu Vũ cảm thấy anh rất đẹp, sườn mặt vô cùng thu hút, chỉ cần nhìn thoáng qua thôi cũng dễ dàng lưu lại ấn tượng trong lòng người khác. Có thể nói, vẻ ngoài này hoàn toàn xứng với mấy lời khen của mấy cô nữ sinh trong trường.

Ngày ấy không hiểu vì sao hành lang vốn thân thuộc, lại trở nên rực rỡ hơn bao giờ hết.

"Đẹp trai quá ha?" Vừa đi ngang qua chỗ Santa đứng, cô nàng hội trưởng kéo tay áo Lưu Vũ, thấp giọng thì thầm.

"Ừ..." Lưu Vũ ỡm ờ đáp lại, ánh mắt thì không tự chủ được cứ liếc nhìn về phía người kia. Ngay lúc đó, đối phương cứ như cảm nhận được có người đang nhìn mình chằm chằm nên đột nhiên ngẩng đầu lên, hướng đôi mắt về phía Lưu Vũ. Cậu bối rối, vội vàng xoay né tránh.

Tuy nhiên, trong một thoáng vô tình, tầm mắt của cả hai vẫn chạm nhau. Đôi mắt của Santa rực rỡ, sáng trong như chứa cả bầu trời sao, thế nhưng xen lẫn trong đó lại là chút lạnh nhạt khó mà nhận ra được.

Lưu Vũ không thể lý giải được vì sao mình lại cảm nhận được điều đó từ một người chỉ mới gặp mặt lần đầu. Cậu chỉ có thể nhanh chóng kéo tay cô hội trưởng rời đi, đồng thời nhắc nhở bản thân quên đi đôi mắt khiến người ta bối rối đó.

...​

Số mệnh và duyên phận là thứ rất thần kỳ, trong những khoảnh khắc lặng yên của thế giới, nó đã từ từ chệch khỏi đường ray. Lúc xem danh sách lớp, thấy Santa học cùng lớp với mình Lưu Vũ cũng khá ngạc nhiên. Song, cậu cũng không nghĩ quá nhiều đến vấn đề này, đối với Lưu Vũ mà nói thì lận chạm mắt đó cũng chỉ là tình cờ, sẽ không thể nào khiến cả hai có thêm bất kỳ một mối liên hệ nào khác.

Nhưng cũng giống như định luật Murphy: "Nếu một điều xấu có thể xảy ra, nó sẽ xảy ra". Lưu Vũ không ngờ được rằng, mình đã đọc chung lớp với Santa thì thôi đi, còn được giáo viên xếp ngồi cạnh hắn.

"Chào cậu, sau này là bạn cùng bàn rồi. Mong được giúp đỡ." Santa đưa tay, mỉm cười, đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết.

"Cậu cũng vậy." Lưu Vũ nắm lấy bàn tay đối phương như một loại xã giao, hơi trốn tránh không dám nhìn thẳng người trước mặt. Tay Santa không phải kiểu mềm mại, cũng không quá mức thô ráp, nhưng cậu nghĩ đây là một bàn tay rất ấm áp.

Lúc thả tay ra, Lưu Vũ có cảm giác ngón tay của Santa khẽ lướt qua lòng bàn tay mình, hành động như đang trấn an, vuốt ve chú mèo, chú chó đang sợ hãi. Ngay lúc đó, cậu không nhịn được mà nhìn thẳng vào mặt hắn, lại chẳng thấy gì ngoại nụ cười dịu dàng xen lẫn chút... thỏa mãn kỳ lạ. Giống như ác ma vừa lòng với vật tế của mình, nhưng cảm thấy vẫn chưa đến lúc hủy hoại nó.

Lưu Vũ cảm thấy máu trong cơ thể kêu gào cậu chạy trốn. Như con nai nhìn thấy thợ săn thì nên lẩn đi. Cậu không làm được. Ánh mắt đen láy, trầm lắng mà mạnh mẽ tựa thủy triều ấy đang im lặng nhấn chìm cậu vào đại dương mênh mông.

...

"Từ tốn, ông nghĩ, ông sẽ giới thiệu màn đêm
trước tiên chỉ là bóng râm của tán lá xào xạc
Sau đó là vì sao và ánh trăng leo lắt, rồi đến cả chúng cũng tắt lịm.
Để Persephone yêu dấu, quen với bóng tối chậm rãi thôi.
Cuối cùng, nàng sẽ thấy nơi này thật thân quen, ông chắc mẩm."

- Louise Glück, "A Myth of Devotion"​

Lần đầu tiên chạm mắt với Santa, cậu có cảm giác như mình là một nai rơi vào tầm mắt của một loài thú ăn thịt. Những gì cậu có thể làm, chỉ là vội vã né tránh rồi chạy trốn. Nhưng thú ăn thịt không có bản năng truy đuổi con mồi vĩnh viễn, nó có thể thay đổi mục tiêu của mình, còn con người thì khác.

Còn Santa thì khác.

Hắn, sẽ không từ bỏ mục tiêu của mình. Santa giống như hóa thân thành những chú nhện tỉ mỉ dệt nên tấm lưới của mình, dẫn dụ côn trùng nhỏ nhoi sa dần vào bóng tối. Mà Lưu Vũ, chính là những con côn trùng đáng thương đó.

Cậu cảm thấy mình là người rất lý trí, không dễ bị thiên tính hay khát vọng khống chế. Đúng, Lưu Vũ là người rất có chính kiến. Nhưng cậu sẽ chẳng biết được rốt cuộc bản thân có thể chủ động khống chế bao nhiêu phần trăm của cơ thể mình, khi mà bản năng cậu cứ trực chờ, kêu gào Lưu Vũ giải phóng.

Bởi, Santa luôn biết cách cho cậu chút mật ngọt, rồi lại từ từ lấy lại hết tất cả mật ngọt mà cậu vừa nhận được. Có lúc, hắn sẽ dùng một ánh mắt dịu dàng, dỗ dành cho cậu; sau đó lại ném cho cậu cái nhìn lạnh như tuyết ngày đông. Hay thỉnh thoảng, Santa sẽ cố tình thực hiện một số hành động thân mật như đầu gối chạm đầu gối, tay chạm tay. Nhưng, tất cả diễn ra thật nhanh, kết thúc cũng thật nhanh.

Nó làm Lưu Vũ thấy bứt rứt. Chưa bao giờ cậu nghĩ có ngày mình rơi vào thế bị động thế này.

Tuy nhiên, dường như Santa lại rất hài lòng với biểu hiện của Lưu Vũ, cứ như mọi thứ đều nằm trong tính toán của hắn.

...​

Lưu Vũ đã chặn Santa trong nhà vệ sinh nam.

Cậu nhấn cả thân hình cao to của lên bồn rửa tay, tay chống lên tường, ánh mắt lạnh băng đối diện với đôi mắt khiến người ta mê luyến của hắn.

"Rốt cuộc cậu muốn cái gì hả?"

Santa nhẹ nhàng câu môi, không vội đáp lời Lưu Vũ. Tay hắn cẩn thận vòng cách tay trên eo cậu, rồi trượt dần xuống hông, nhiệt độ từ lòng bàn tay đối phương xuyên qua lớp áo truyền thẳng qua da Lưu Vũ khiến cậu không khỏi rùng mình.

Hắn rất hài lòng với biểu hiện này.

"Tôi nghĩ cậu đoán được rồi chứ..." Santa dừng lại một chút, cánh tay siết chặt Lưu Vũ vào người mình, ghé môi vào tai cậu chậm rãi đáp, "đương nhiên là muốn em rồi..."

Mặt Lưu Vũ đỏ bừng, dùng sức đẩy Santa ra. Nhưng cánh tay đặt trên eo cậu cứ như gông xiềng, chẳng xê dịch được chút nào.

"Ngoan, tôi không làm tổn thương em đâu." Santa thấy biểu hiện của Lưu Vũ cũng không tức giận, chỉ cúi đầu hôn lên trán, mi mắt của cậu. Cái hôn nhẹ đến độ giống như lông chim, lại thành kính như đỗi đãi với một vị thần.

Cả người Lưu Vũ cứng lại, không biến phải phản ứng thế nào. Santa buông lõng cánh tay giữ lấy eo Lưu Vũ, giơ hai tay lên như đầu hàng, nói: "Được rồi, em đi đi. Nếu, chỉ là nếu em có hứng thú, thứ ba và thứ năm đến phòng dụng cụ tìm tôi. Tôi luôn ở đó, đợi em."

Lưu Vũ hớt hải rời đi.

Ánh mắt Santa không rời khỏi bóng lưng của đối phương. Không sao, hắn có rất nhiều kiên nhẫn.

...​

Ngoài trừ lúc trên lớp, Lưu Vũ luôn tìm cách tránh mặt Santa. Không hiểu sao cậu cứ có cảm giác mình bị đối phương dắt mũi.

Nhưng sau đó cậu phát hiện ra, hình như mình đã quen dần với kiểu ấm lạnh thất thường của Santa. Lúc trước, hắn cho cậu một viên kẹo thì cậu sẽ vui vẻ cả buổi; hắn lấy nó đi cậu lại thấy bực tức và có hơi... khó chịu? Lưu Vũ không hiểu rõ bản thân nữa, dường như những cảm xúc của cậu đang dần trở nên phụ thuộc vào đối phương.

Cậu không phải người không đối mặt được với chính mình, nhưng nếu một ngày bạn nhận ra bạn quá dựa dẫm vào một người bạn sẽ không thể nào bình thản đối mặt được.

Ví dụ một cách đơn giản, thì Lưu Vũ là một con thiêu thân, còn Santa là một ngọn đèn dầu. Cậu biết rõ lao đầu vào đó, cả người cậu chết chìm trong biển lửa. Nhưng cậu không ngăn được bản thân, cậu chỉ không ngừng tựa đọa đầy chính mình.

Lưu Vũ cần thời gian, phải, rất rất nhiều thời gian.

...​

Ánh nắng đương thu không khắc khoải, triền miên như hạ. Nó dịu dàng, hơi hanh, hơi chơi vơi. Chắc bởi nó do dự, do dự giữa sự oi ả của hè và cái lạnh của mùa đông.

Nhưng vạt nắng thu đẹp, theo cách của nó, chỉ mình nó.

Nó xiên vẹo qua những tán lá hình oval, yếu ớt để lại từng mảnh vàng ươm vụn vỡ trên hành lang dài.

Lưu Vũ đã đi qua dãy phòng học, hành lang này vô số lần, nhưng chưa bao giờ cậu cảm thấy hồi hộp như lúc này. Ánh mắt cậu nửa mê mang, nửa rực rỡ, như một đứa trẻ sắp đón nhận điều nó nên nhận.

Lưu Vũ dừng lại trước cửa phòng dụng cụ nằm ở tầng ba, góc trong cùng của hành lang. Đó là một căn phòng khá cũ, phủ đầy bụi trần. Tay cậu run rẩy, đặt lên tay nắm cửa, phía sau cảnh cửa là 'bản năng' mà cậu muốn biết. Cánh cửa sờn cũ từ từ mở ra, bên trong khá tối, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ khung cửa sổ nhỏ nằm tuốt trên cao.

Vầng thái dương treo ngược, sắp tàn. Tia nắng yếu ớt hắt lên khung cửa sổ đóng kín phủ đầy bụi, phát ra thứ ánh sáng mịt mờ, hư ảo. Cảnh tối cảnh sáng chen nhau lập loè.

Santa đứng ngược hướng với khung cửa sổ, nở nụ cười dịu dàng, đôi mắt thăm thẳm khó nắm bắt.

Ánh mắt đó chẳng có gì cả, lại giống như biển cả không ngừng nuốt trọn Lưu Vũ. Cả người cậu không ngừng run rẩy, tim đập liên hồi, còn máu trong cơ thể thì tán loạn cả lên.

Lưu Vũ nâng mắt, nhìn chằm chằm vào đường nét đẹp như tượng tạc của đối phương. Bao mê đắm cùng quyến luyến nồng đậm được bóc trần một cách trần trụi nhất, chẳng hề che giấu.

Nếu anh muốn, em sẽ cùng anh trầm luân.

"Tôi đợi em rất lâu." Santa đã nói thế.

"Em xin lỗi." Lưu Vũ khóa trái cửa, tiến lại gần Santa.

Hắn không ôm Lưu Vũ, hắn muốn cậu trả nợ. Cậu không thấy phản cảm chút nào, cậu nghĩ, mình thích cách đối phương khống chế mình, khiến mình thần phục.

Lưu Vũ quỳ trước người Santa, đưa tay mở khuy quần hắn.

"Bỏ tay xuống, dùng miệng của em." Cậu ngoan ngoãn bỏ tay, dùng răng kéo khóa quần và quần lót của Santa xuống.

"Há miệng, từ từ nuốt xuống, đừng dùng răng. Không cần nuốt sâu đâu." Tay Santa đặt trên gáy Lưu Vũ, nhẹ nhàng đẩy, đầu ngón tay mơn trớn trên vùng gáy cổ nhạy cảm. Cậu thấy miệng mình mỏi muốn chết, nhưng vẫn làm theo lời hắn bảo.

"Được rồi, nhả ra nào."

Lưu Vũ im lặng, nâng mắt lên nhìn Santa.

"Ngoan, đừng nhìn tôi như thế, nhả ra."

"Anh... em muốn ngậm..."

Santa từ từ ngồi xuống, kéo Lưu Vũ ngồi trên đùi mình.

"Thế thì ngậm cái khác."

Trong góc phòng, nơi ánh nắng yếu ớt không thể chạm đến, Santa vịnh eo Lưu Vũ khẽ hôn lên trán, mi mắt, nốt ruồi lệ của cậu. Đôi môi hắt khẽ dời lên sống mũi, rồi chạm khẽ lên khóe môi. Đôi mắt cả hai nhắm nghiền, từng nhịp thở giao nhau, ấm nồng. Santa cắn lên môi châu của Lưu Vũ, vói lưỡi vào miệng cậu, liếm qua từng chiếc răng xinh xinh, vòm miệng nhạy cảm, xâm chiếm từng tấc đất trong vùng đất đó.

Lưỡi Santa quấn lấy lưỡi Lưu Vũ, từng đường vân lưỡi rà qua nhau. Miệng rất nóng, nhưng cũng rất dễ chịu.

Thời gian dường như chững lại, trong khoảnh khắc này, họ chỉ có đối phương.

Môi buông môi; mắt chạm mắt, tình chứa tình.

Bàn tay cởi từng nút áo, lần mò vuốt ve eo trần. Santa khẽ nhéo lấy hông Lưu Vũ, để lại trên đó một vết đỏ như hoa hồng nở rộ trên tuyết. Vừa đẹp đẽ, vừa tình sắc.

"Há miệng." Santa cất giọng ra lệnh, đồng thời cởi bỏ chiếc quần vướng víu của Lưu Vũ.

Cậu hé miệng, hai ngón tay Santa đưa vào miệng Lưu Vũ, không ngừng trêu đùa cho đến khi hai đầu ngón tay ướt đẫm. Rồi hắn bắt đầu lần mò nơi bí ẩn kia.

"Anh ơi..." Cậu khẽ nỉ non.

Santa không đáp, còn cố tình ấn mạnh trong lối nhỏ.

Lưu Vũ run rẩy cởi áo Santa, cắn lên xương quai xanh hắn như trả thù.

Bọn họ thấy vui sướng vì đau đớn đối phương gây ra cho mình.

"Tôi vào nhé."

Cậu gật đầu.

Santa nghiêng đầu gặm cắn vành tai đỏ ửng của Lưu Vũ, rồi nhấc eo để cậu từ từ ngồi lên dục vọng của mình.

Siết, chặt, nóng.

Tay Lưu Vũ bấu chặt lấy vai Santa, hắn không cảm thấy cái bấu ấy đau tí nào. Hắn bảo:

"Gọi tên anh."

"S... Santa..." Tiếng nức nở, nỉ non rơi khỏi miệng Lưu Vũ vô cùng mềm mại, tiếng này ngọt hơn tiếng kia, dinh dính như kẹo đường.

Santa đẩy hông rất mạnh, còn cố tình nhấc eo Lưu Vũ lên rồi thả xuống. Nhấn cậu chìm vào biển tình nồng đậm.

Dục vọng quấn lấy bọn họ, cho đến khi rã rời. Lưu Vũ ngất đi, nằm gọn trong vòng tay Santa.

Cậu không hỏi hắn quên gì à.

Phải, cả hai đều không.

Căn phòng đầy bụi, dục vọng trần trụi và thành kính. Đã đủ, để cả hai hiểu.

"Một ánh sáng mơn man, là tà trên áng cỏ xanh,
đằng sau chiếc giường, nơi Hades ôm nàng vào lòng.
Ông muốn nói rằng 'ta yêu nàng, không một điều gì có thể tổn hại nàng'

nhưng ông nhận ra
chao ôi, một lời dối trá, vậy nên cuối cùng, ông thủ thỉ
'nàng sẽ chết, và không điều gì có thể làm nàng đau được nữa'
một điều, đối với ông,
chính là một chương đầu hứa hẹn
hơn cả thế, là chân thực."

- Louise Glück, "A Myth of Devotion"​

Kết thúc.

Note: "A Myth of Devotion" - A Poem By Louise Glück, Published in Averno (2006)

Translated by Arney.
 
Sửa lần cuối:

Top