NGẮN [Series] Cả ngàn tình yêu

Hập

✩ Tiểu Tiên ✩
ĐÀO TIÊN
Tham gia
24/4/21
Bài viết
20
Reaction score
57
Điểm
43


Tên tác phẩm: Cả ngàn tình yêu

Tác giả: Hập

Thể loại: daily-life, series tự truyện nhưng pha thêm một nửa chém gió, hài hước đoạn đầu và buồn xỉu ẻ phía sau.

Độ dài: Dưới 10 chương

Tình trạng tác phẩm: on-going

Cảnh báo:

- Tự truyện theo kiểu nhớ gì thì viết, không nhớ thì chém gió. Nếu có lỗi logic thì tức là bộ não này nhớ nhầm, chứ không phải chuyện không có thật.
- Càng nhỏ càng hài hước, càng lớn càng buồn. Đời mà, lớn lên mà không sâu sắc thì đừng lớn nữa.
- Sắp theo mạch thời gian.

Summary:

Chuyện tình yêu của một nàng Song Ngư mê cả trai lẫn gái, thấy ai cũng rung động từ lớp mẫu giáo cho đến khi ả 18 tuổi.

Mục lục:


Tình yêu mẫu giáo

Tình yêu cấp một
Phần 1
Phần 2

Tình yêu cấp 2
Phần 1
Phần 2

- Đang cập nhật-
 
Sửa lần cuối:

Hập

✩ Tiểu Tiên ✩
ĐÀO TIÊN
Tham gia
24/4/21
Bài viết
20
Reaction score
57
Điểm
43
Tình yêu mẫu giáo

__________________________________________________

Thật ra mẫu giáo thì gọi tình yêu cũng không đúng lắm. Người ta gọi là thích.

Mẫu giáo biết gì mà yêu. Đến cả coi phim tình cảm cảnh hôn nhau còn bị ba mẹ bịt mắt vào.

Nhưng thôi, đang series tình yêu thì cứ coi như là yêu đi. Tình yêu con nít. Con nít đúng chuẩn con nít luôn.

_________________________________________________

Hồi 3 tuổi, tôi là em bé ngoan, hát líu lo bài "Ngôi sao nhỏ lấp lánh" bằng tiếng Anh và ngày ngày bám ở khung cửa sắt trong nhà, chào ầm lên với tất cả người đi đường.

Mặc dù dám chắc nhìn từ ngoài vào trông tôi giống phạm nhân đang kêu oan.

Nói chung thì bé có ngoan hay không bé vẫn phải đi học. Mẹ tôi phải chăm em bé, và truyền thống là cứ 3 tuổi thì trẻ con đi học mẫu giáo là bình thường.

Tôi chẳng nhớ tôi được phân vào lớp nào, chỉ biết là ở một trường khu vực Nghĩa Tân. Tên gì còn lâu mới nói.

Lần đầu tiên nhìn thấy cậu ấy, tôi đứ đừ.

Sao mà nhìn thích thế.

Thích hơn cả mấy chú trên TV.

Ma xui quỷ khiến thế nào, tôi của lớp mẫu giáo bé bước đến người bạn nam mới vào nào, gọi một tiếng "anh" ngọt như cục mía lùi.

Người yêu cũ của tôi bảo tôi dại trai từ bé.

_____________________________________________________________

Tôi tự nhận thấy mình hồi bé cũng không xấu lắm. Thật ra con nít bé bé thì miễn chúng sạch sẽ là được, chứ nào có ai xấu xí đâu.

Cay một cái, tôi đen.

Đen như một cục than chưa bao giờ trải qua lửa đời. Đen nguyên tem.

Mẹ tôi vẫn chép miệng, "hồi mới đẻ ra sau nó trắng mà lớn lên nó thành cái cục gì vậy nè".

Sau này tôi đọc hàng tỉ cái comment mới biết, đứa nào đẻ ra nhìn trắng thì chắc chắn đen, còn đứa nào đẻ ra cứ đỏ hỏn thì sau nó mới trắng.

Như một cú lừa.

Cho nên so với ti tỉ những bạn ở lớp, tôi chẳng thu hút gì cả.

Minh - tên bạn nam khiến tôi đổ đứ đừ - cũng không hay chơi với tôi.

Tôi buồn lắm.

Minh cứ ra chơi đồ hàng là tôi sán vào chơi chung. Chơi chung thì thôi, còn giành cái nem giả trong đĩa nhựa của Minh nữa.

Minh cáu quá bỏ đi đá bóng.

Tôi ngồi ngu nhìn Minh.

Nghe có ấu trĩ không cơ chứ.

________________________________________________________________

Chuyện tôi đen và xấu tôi không tự ý thức được lắm, cho đến một chuyện này.

Tôi được cho một bộ váy màu đỏ nhung.

Giá như thì tôi mà là nhà thiết kế thời trang thì đời tôi đã không khổ đến thế. Hoặc ít nhất là nhà có fashionist.

Không, tôi thích cái váy đó, tôi bất chấp mặc nó vào.

Mặc cái màu đỏ nhung mà đi kèm với làn da tôi thì nó hòa mẹ thành một thể thống nhất, không biết đâu là mặt đâu là người.

Ngày xưa tôi còn thích ăn phở. Cơm thì còn ăn vừa đủ chứ phở thì ăn ba bát. Ba bát toàn phở không tôi cũng chịu.

Mẹ bảo tôi đi học không bao giờ thiệt.

Trúng cái hôm ăn phở đấy, tôi mặc cái váy nhung đỏ, ngúng nguẩy đi xin bát thứ ba.

Bát thứ ba đó.

Cô véo cho tôi một nắm nhỏ, đặt vào cái bát inox bé như bát ăn cơm, chan cho tôi tí nước.

Khi tôi chuẩn bị đi xuống, cô bỗng nhiên nói:

"Uyên mặc cái này cứ như phù thủy ấy nhỉ?"

Hồi đấy tôi không biết "phù thủy" thì xấu hay tốt. Tôi chỉ biết crush đời đầu của tôi ngồi ngay bàn một, nghe xong phì cười.

Tôi tưởng tôi xinh đẹp lắm, tôi được khen. Nên tôi ngúng nguẩy đi về chỗ tiếp.

Về nhà bảo mẹ, mẹ bảo tôi dốt.

Cô chê mày xấu như phù thủy đấy.

Tâm hồn ngây thơ của tôi bị tổn thương, sụt sịt cả ngày.

Tôi không bao giờ mặc chiếc váy ấy lần nữa. Mẹ tôi buộc phải cho em họ tôi chiếc váy ấy.

"Su Su trắng trẻo mặc lên thì xinh như công chúa luôn. Để chị Uyên mặc thì các cô nó bảo như phù thủy." - Mẹ vừa nói với dì tôi vừa vỗ vào vai tôi cười ha hả.

Tôi buồn thí mẹ, bỏ lên tầng.

Hóa ra Minh nghĩ tôi xấu như con phù thủy.

Thế mà tôi vẫn yêu Minh cơ.

Minh tệ lắm.

___________________________________________________

Để mà yêu Minh suốt ba cái năm mẫu giáo chỉ ăn với chơi này, quan trọng không chỉ đẹp trai mà Minh còn tốt.

Tôi chơi đồ hàng suốt ngày giật đồ trong bát Minh mà Minh vẫn cho tôi chơi cùng, hết lần này đến lần khác.

Khi lớn lên, tôi không giành đồ ăn giả trong bát Minh nữa. Tôi trút hết đồ ăn cho Minh, rồi ngồi cạnh Minh y như thật.

Và bằng cách kì diệu nào đó, tôi với Minh cuối cùng cũng thành bạn, bất chấp việc Minh cười tôi như con phù thủy và tôi giật đồ ăn trong đĩa Minh hết lần này đến lần khác.

Tôi chỉ cay một cái là tôi nói thích Minh ba năm trời, Minh không nói thích tôi được lần nào.

Trẻ con thì phải yêu ghét rõ ràng chứ?

Có biết cái con bé có cái bớt tím ở tay còn chửi thẳng vào mặt tôi là nó ghét tôi vãi chưởng không hả Minh?

Thế mà Minh im lặng à?

Nhưng Minh có im lặng hay không thì tôi vẫn yêu Minh cuồng si ngây dại. Cả cái lớp mẫu giáo ấy tôi chỉ để ý một mình Minh.

_______________________________________________________________

Chớp mắt rồi cũng đến lúc tất cả lũ chúng tôi ra trường. Cô giáo quyết định rằng mỗi đứa chúng tôi sẽ tặng một người bạn trong lớp của mình một món quà nào đó, và "hãy cố gắng để không bạn nào không có quà nhé."

Mẹ tôi gói cho tôi một cuốn vở luyện viết chữ bằng một cái giấy gói quà màu vàng xinh đẹp và một cái nơ đỏ.

"Con biết con sẽ tặng quà cho bạn nào chưa?"

Tôi hồ hởi nói với mẹ rằng tôi sẽ tặng cho bạn Quang Minh ạ.

Đến tận khi đặt tất cả quà lên bàn, tôi vẫn nghĩ tôi sẽ tặng quà cho crush yêu dấu của tôi, và chúng tôi sẽ được trao nhau một cái ôm thắm tiết tình cảm.

Cho đến khi thằng bạn tốt của Minh lên tặng quà cho nó, và hai thằng huých vai với nhau một cách mãnh liệt và hừng hực sức sống.

Tôi buồn đến suýt khóc.

Minh đã không tặng quà cho tôi thì thôi bỏ đi, thế mà tôi còn không được tặng quà cho Minh.

"Phạm Minh Uyên."

Đùng cái đã đến lượt tôi tặng quà.

Tôi vội vàng đứng dậy, nhưng rề rà bước lên hai cái bàn xếp sát nhau đựng một mớ quà, nhặt lên cái của mình.

"Con đã nghĩ mình sẽ tặng quà cho ai chưa?"

Tôi đưa mắt nhìn Minh. Crush ngu ngốc của tôi còn đang bận tìm cách mở quà của thằng bạn nó.

"Tặng quà cho bạn Dương ạ."

_________________________________________________

Chuyện tình bạn giữa tôi và Dương cũng là một cái gì đó kì cục và khôi hài.

Tôi chẳng còn nhớ tại sao tôi và Dương chơi thân, tôi chỉ biết rằng hai đứa con gái chúng tôi làm cái trò gì cũng có nhau. Kể cả bị đá sang lớp bên cạnh ngồi một tiếng vì không thuộc hai chữ e với ê.

Chúng tôi còn sáng tạo ra trò chơi vừa đọc e với ê vừa vỗ tay hai đứa vào nhau chỉ để nhớ bài.

Nghe thiểu năng và dở hơi thật sự.

Nhưng thôi, quan trọng là chúng tôi nhớ bài.

Cả Dương lẫn tôi đều là những cô gái tò mò - chúng tôi ngồi xem cảnh hôn nhau như cơm bữa trên VTV3.

Thế nên một ngày nọ, khi các cô đang chuẩn bị đồ ăn, Dương kéo tay tôi hỏi:

"Hôm qua cậu có xem cảnh hôn nhau trên TV không?"

Tôi bảo có.

Rồi hai đứa chúng tôi rơi vào bế tắc và tò mò vì không biết hôn thì thế nào mà hai cô chú lại đắm đuối cá chuối đến vậy.

"Nghe bảo hôn nhau là lưỡi chạm nhau á."

"Thật không?"

"Thề!"

Tôi nhìn Dương. Dương nhìn tôi.

Tôi bị Dương khuất phục.

"Thế mình thử đi."

...

Hai đứa chúng tôi bưng tai lè lưỡi như hai con quái vật trong Tây Du Ký, dùng 1 giây nhanh gọn chuẩn chạm lưỡi vào nhau rồi bật ra xa 3km.

Vị kinh dị thật sự.

Mặt tôi nhăn như đít Tôn Ngộ Không.

"Hóa ra vị nước bọt chẳng ngon gì cả."

"Chắc lớn rồi sẽ thấy vị nó khác."

...

Sau này, tôi phải thừa nhận lớn lên vị nó khác thật, chứ ngay cái khoảnh khắc đó tôi chỉ thấy nếu cái vị nó như vậy thà tôi không bao giờ hôn ai nữa.

Hai đứa chúng tôi phun phì phì cho hết cái vị kinh dị kia đi, phát thệ với nhau không bao giờ làm cái trò này nữa, dù với bất kì ai.

Ừ thì lấy cái danh lần đầu tiên cũng chỉ cần một lần thôi là đủ.

Thế nên trước khi kịp mất trinh môi, tôi mất luôn trinh lưỡi.

________________________________________________________

Cái khoảnh khắc Dương nghe thấy tên mình, trông nó xúc động đến lạ. Có lẽ vì đã sắp hết quà rồi mà trong tay nó vẫn chưa có gì.

Thế nên lúc tôi trao quà cho Dương, nó ôm tôi lâu và chặt lắm.

Tôi dắt tay Dương xuống chỗ ngồi của cả hai, im lặng xem tiếp.

Sau đó, crush đời đầu của tôi, bạn Quang Minh đẹp trai tốt bụng và siêu đáng yêu đấy, nhận hộp quà thứ hai từ một đứa con gái khác.

Lòng tôi nổ cái bùm.

Nhưng tôi không hối hận vì đã tặng quà cho Dương. Ai cũng xứng đáng có quà mà. Không có thì buồn chết.

Tôi chẳng nỡ để người bạn thân nhất của mình buồn.

Cuối cùng, có một đứa thiếu quà. Cái thằng nhóc nghịch nhất cái lớp đấy, cũng tên Minh mà nhảy choi choi như khỉ, giống như bị cuồng tay cuồng chân mà cả người cứ tin hin như con cá mắm ấy, không có quà.

Trông mặt nó tội nghiệp vô cùng. Nó cúi gằm xuống, hai nắm tay ép sát vào đường chỉ quần và cắn môi.

Các cô vội dắt hai thằng Minh lại, hỏi crush của tôi có thể chia một phần quà cho thằng Minh kia không. Crush đồng ý ngay - nó đưa hộp quà chưa bóc của cô bé nào đó cho chàng trai tội nghiệp sắp khóc vì không có quà.

Thế là vui cả làng.

Tôi tạm biệt Dương, tạm biệt crush của tôi, tạm biệt trường mẫu giáo.

Khỏi nhớ thương crush nữa luôn.

Phạm Minh Uyên cô gái bạc tình ngủ ba hôm thấy mình hết yêu crush, không khóc không buồn.

________________________________________________________________________

Thế là hết đời mẫu giáo.

Nhưng tôi vẫn còn gặp crush thêm nhiều lần nữa, chỉ là không phải ở phần này.
 

Hập

✩ Tiểu Tiên ✩
ĐÀO TIÊN
Tham gia
24/4/21
Bài viết
20
Reaction score
57
Điểm
43
Tình yêu cấp một

Phần 1

_________________________________________________

Lại một tình yêu con nít nữa, đỡ con nít hơn cái tình yêu mẫu giáo.

Nếu mẫu giáo tôi cứ băm bổ vào crush thì cấp một lại có ý tứ hơn, và cũng lâu hơn, không phải một tình yêu sét đánh.

Nhưng như nyc nói, tôi là chúa tể dại trai, nên có ý tứ thì tôi vẫn cứ đâm bổ vào crush.


_______________________________________________

Tôi vào lớp G của một trường tiểu học đối diện với quận Nghĩa Tân. Trường gì còn lâu mới nói.

Rồi tôi gặp lại crush mẫu giáo của tôi - Minh.

Nếu như mùa hè từ mẫu giáo lên tiểu học khiến tôi từ một con cá mắm thành một con lợn con, thì Minh vẫn xinh trai và có nụ cười đáng yêu vãi chưởng.

Con nô tì ngày nào đã trở thành mụ phù thủy mập, mà hoàng tử vẫn là hoàng tử.

Ức cái lồng ngực quá.

Tôi về kể ngay cho mẹ, mẹ ơi hôm nay con gặp bạn Quang Minh.

Hình như tôi khen Minh vẫn đẹp trai.


_________________________________________________________
Minh đẹp trai thì thôi đi, đằng này Minh không học lớp G với tôi để tôi được ngắm Minh mỗi ngày.

Minh học lớp D, cách lớp tôi phải 2 lớp nữa.

Chiều chiều, tôi dắt người bạn mới quen của tôi ra sân sau trường, thấy Minh và một cô bạn rất xinh đang chơi trò gì với nhau thì không biết.

Chắc là đồ hàng phiên bản lá sấu.

Tôi cứ đứng núp ở sau cây cột nhà, chân giậm bình bịch trong nỗi ghen tức.

Tôi chỉ xa Minh có một thời gian, thế mà Minh đã thân thiết với bạn mới kia đến thế.

Quả nhiên mấy người toàn là lũ nhìn mặt.

"Uyên ơi, thôi mà, Uyênnnn!"

Tôi phồng mang trợn má, lén lút kiếm cái cục giấy ném vào chỗ hai người họ rồi chạy.

Minh xồ ra, định đi tìm hung thủ.

Tôi trốn đi mất dạng.

Minh lại chạy vào chơi với cô bạn xinh đẹp. Tôi lại xé giấy ném hai người.

Nhìn câu chuyện cứ như mụ phù thủy béo như lợn rắp tâm chia rẽ hoàng tử và công chúa.

Nếu biết sau này phù thủy và công chúa yêu thương và quyến luyến nhau, chắc người ta phải đấm ngực mấy cái cho hả giận.


_________________________________________________

Gác bỏ Minh ra khỏi đầu vì Minh cũng chỉ là nét bút mờ nhạt trong những năm tháng dại trai này, tôi học hành một cách chăm chỉ vào năm lớp 1 để chuẩn bị cho kì thi xếp lớp.

Cả cái lớp G được 3 đứa, trong đó có tôi được vào lớp chọn I, tức là lớp D.

Crush của tôi tụt xuống lớp chọn II, vào lớp E.

Crush dốt quá, không xứng đáng để crush nữa.

Đó là cách tôi đá Minh ra khỏi đầu.

Vậy nên những tình yêu của tôi ơi, một cách để đá một chàng trai ra khỏi tâm trí bạn là hãy thông minh hơn nó.


_____________________________________________

Không còn Minh, tôi bước vào năm tháng lớp 2 một cách đầy thoải mái, làm quen nhiều bạn mới.

Làm quen với cả công chúa trong câu chuyện “phù thủy lợn, hoàng tử và công chúa”, bời vì công chúa giỏi nên vẫn được học lớp D.

Công chúa tên Chi Mai, có cái răng khểnh rất xinh, tóc ngắn ngang vai.

Sau này, tôi vẫn tự hỏi bố mẹ công chúa là ai mà đẻ khéo thế.

Mai học giỏi, rất được thầy cô thích, vừa xinh vừa cao, lại còn hào hiệp.

Lúc nào Mai cũng gọi tôi là “bé mèo con của chị”, mặc kệ việc tôi phải sinh trước Mai cả nửa năm.

Lúc ấy mà cái sự bê đê của tôi bung xòe sớm hơn, chắc tôi và Mai đã yêu nhau không chừng.

Mai tốt thế mà tôi không yêu Mai.

Tôi đâm đầu vào Phạm Đức Bảo.


__________________________________

Phạm Đức Bảo cũng thuộc dạng thu hút trong lớp, không phải vì đẹp trai, mà vì cái tài nói nhiều nhưng không ngấy.

Hồi đấy, trong lớp sốt sình sịch bộ phim Thất Kiếm Anh Hùng. Ôi sao mà nó hay thế không biết nữa?

Cả nhóm chúng tôi chơi với nhau đều nhộn nhạo vì phim, vì Hồng Miêu, Lam Thố, Sa Lệ, Đại Bôn…

Bảo rất hiên ngang vỗ ngực, nói cậu ta muốn làm Hồng Miêu vì Hồng Miêu ngầu, bất chấp việc Hồng Miêu là một con mèo.

Tôi vỗ tay hưởng ứng.

Tôi thích Lam Thố. Đã là thỏ lại còn màu xanh thì là trúng gu nhân hai chứ không phải nhân một.

“Thế thì chị sẽ là Lam Thố.”

Tôi quay sang người chị kết nghĩa số 3 của mình vừa nói với một vẻ hào hứng.

Thế thì tôi làm Tử Thố. Người hầu của Lam Thố.

Và thế là trước cả khi biết roleplay là cái gì trên đời, chúng tôi gọi hoạt động mĩ miều đầy tính nhập vai này là “đóng phim”.

Live-action hẳn hoi, mỗi tội không có máy quay.

Hồi đầu, Hồng Miêu và Lam Thố phải nói là tích cực một tỉ. Tôi lúc ấy chưa có gì để làm nên tôi thành đạo diễn, vì tôi đã cày hết hai chục tập phim trong 2 ngày cuối tuần.

Sau đó Lam Thố chán, chẳng chơi nữa, còn mỗi tôi với Hồng Miêu.

“Thế thì mình tự chơi.”

“Nhưng trong phim làm gì có cảnh Hồng Miêu đi chơi với Tử Thố?

“Không có thì bịa ra?” - Bảo vò đầu - “Cứng nhắc theo phim làm gì?”

Câu nói đó mở ra chuỗi ngày Tử Thố theo chân Hồng Miêu phá đảo thế giới ảo.


________________________________

“Ụa!”

“Kìa Hồng Miêu?! Huynh không sao chứ?”

“Đừng lo cho ta! Muội hãy cẩn thận đấy Tử Thố!”

“Á Hồng Miêu cẩn thận!”

“Đó hẳn là đồng bọn của Hắc Tiểu Hổ!”

“..”

Đó chỉ là một trong vô số những cốt truyện chúng tôi nghĩ ra, và tôi sẽ không nói là tôi vừa gõ vừa cười ẻ.

Nghe dễ thương mà, đúng không?

Chúng tôi nhặt nhạnh đống cành cây làm kiếm, thay phiên nhau thành những kẻ xấu để đấu với người kia, thậm chí còn lén đem chiếc khăn quàng thật dài của mẹ để “tung chưởng” cho được đa dạng về hình thức xuất chiêu.

Giờ ra chơi nào cũng vậy. Chuông kêu, chúng tôi nhìn nhau, và cả hai đều biết phải làm gì.

Ngay cả khi lên lớp 3, lớp 4, khi chẳng còn ai hào hứng với mấy trò đấy nữa, thi thoảng chúng tôi vẫn sẽ rủ nhau chơi trò “đóng phim”, xem lẫn những giờ chơi cầu lông, nhảy dây chun, hay “cá sấu lên bờ”.

Lâu như vậy, bảo sao tôi không thích cậu ấy cho được.


_______________________________

Tôi nhận ra được chữ “thích” vào giữa năm lớp 4.

Tôi về kể với mẹ, mẹ ơi, hôm nay con thích một bạn nam, bạn ấy tên là Phạm Đức Bảo.

Mẹ tôi hỏi, bạn ấy tốt không.

Hình như tôi nói là bạn ấy cái gì cũng tốt.

Cupid có lẽ không chỉ bắn mũi tên vào tim tôi, anh ta bắn cả vào mắt tôi rồi.


___________________________________

Tôi giữ tình yêu nhỏ bé trong mình, mãi đến cuối học kì I, đầu học kì II năm lớp 5, tôi không giấu được nữa.

Có lẽ đó là khoảng thời gian tệ nhất của tôi. Tôi đã nói ra bí mật nhỏ bé ấy với người không nên nói.

Vào ngày thứ 2 đầu tuần, tiết 1 chào cờ, tôi lặng lẽ khều vai Trang, người bạn siêu siêu thân của tôi lúc ấy, và cũng siêu siêu thân với Đức Bảo.

Rằng tôi thích Đức Bảo rồi.
Trang ré lên một tiếng to và rõ ràng hơn cả một con lợn khi sắp phải vào lò mỏ, buộc tôi phải bịt mồm nó lại.

“Shhhh! Xin đấy bé cái mồm thôi?!!”

“Chị thích nó thật á?”

“Ừ.”

Như chỉ chờ có thế, cái mồm nó bắt đầu phát ra những tiếng há há không thể chấp nhận được.

“Ôi không chị ơi sao chị có thể thích nó được vậy?”

“Tôi trả lời thành thật rằng chắc tại chơi với nhau nhiều quá thì thích.

Trang vẫn ôm bụng cười, và chỉ vài phút sau, người chị kết nghĩa số 2 của tôi - Ngọc, biết chuyện.

Lúc tôi quay trở về gốc cây sau khi nhận giải hộ cô, thấy Trang vội vã nắm lấy tay tôi với một thái độ thành khẩn:

“Em xin lỗi, em xin lỗi, em không giữ miệng được, em xin lỗi.”

Tôi nghĩ, thôi hai người sẽ không sao đâu.

Chỉ hai người thôi mà?

Giờ ra chơi giữa tiết hai và tiết 3, chúng tôi có hẳn 20 phút ra chơi thoải mái. Tôi đang chậm rãi đi lên tầng 3, Trang vội hớt hải chạy tới kéo tôi lên nhanh thật nhanh.

“Chị ơi, lên nhanh lên, chị Ngọc nói cho cả lớp biết rồi!”

Tim tôi đập thịch một tiếng, chạy một lần hai bậc cầu thang.

Còn chưa bước tới cửa lớp, Bảo đã chạy ra, trừng trừng nhìn tôi rồi bỏ đi mất dạng.

Trong lớp, Ngọc cầm cái mic, nói thật to:

“Phạm Minh Uyên thích Phạm Đức Bảo!”

“Cả lớp ơi, Phạm Minh Uyên thích Phạm Đức Bảo.”

Tôi vội vàng giật lấy cái mic trong tay Ngọc.

“Sao chị lại làm thế?”

Ngọc chớp mắt thật ngây thơ:

“Chị chỉ muốn giúp em mà thôi.”

Giá như tôi của năm 11 tuổi đã trải qua 7749 dạng người như tôi của năm 18 tuổi, chắc tôi sẽ không dính bẫy của Ngọc mà tin lời cô ả.

Tôi của năm 18 tuổi sẽ vít đầu Ngọc lại mà vả vào mồm, kiểu “giúp mẹ mày mà giúp.”

Nhưng tôi của lúc đấy chỉ biết là Bảo ghét cái việc tôi thích Bảo lắm.

Tôi bần thần nhìn cả lớp đang nhốn nháo. Tôi nhìn vào mắt Thắng - bạn thân của Bảo - và thấy cậu ta cũng gườm gườm nhìn lại mình rồi chạy theo người bạn vì nghe lời tỏ tình mà shock quá trốn mất.

Phạm Minh Uyên năm 11 tuổi, chưa kịp sinh nhật đã nếm được mùi bị từ chối.

Sư bố cái con thảo mai tên Ngọc.
 
Sửa lần cuối:

Hập

✩ Tiểu Tiên ✩
ĐÀO TIÊN
Tham gia
24/4/21
Bài viết
20
Reaction score
57
Điểm
43
Tình yêu cấp 1

Phần 2

_______________________________________________________

Lại nói về con thảo mai đã phá hoại mối quan hệ giữa tôi và crush thì lại cũng là một câu chuyện dài.

Tôi và Ngọc ban đầu cũng thuộc dạng thân thiết với nhau, nhận làm chị em, thậm chí năm lớp 5 chúng tôi còn ngồi chung với nhau.

Tính tôi dễ dãi nên thi thoảng được nhờ làm một hai chuyện tôi không ngại, nhường mọi người mấy thứ cũng không sao. Trong đó Ngọc và Trang chắc là hai người hay chơi với tôi nhất. Tôi cũng dâng cho họ tất cả mọi thứ mà tôi có, một trái tim trong sáng và hết lòng vì bạn bè.

Nhưng mà Ngọc lừa tôi.

Ngày hôm đó, tôi phải sang lớp E để chấm sao đỏ. Đương nhiên crush mẫu giáo của tôi vẫn ở đó, vẫn sáng láng và xinh trai, mỗi tội tôi chỉ đâm đầu vào Phạm Đức Bảo và ôm lấy trái tim trẻ thơ tổn thương vì bị từ chối.

Bảo từ chối tôi dã man lắm mọi người ơi.

Khi tôi quay trở về sau 15' đi chấm, tổ trưởng gõ gõ bàn và bảo tôi đưa sách vở để soát.

Tôi tự nhiên mất sách Âm nhạc, dù tôi rõ ràng đã mở nó ra vào sáng nay.

Tôi lâm vào nỗi hoang mang chưa từng có, vò đầu bứt tóc nói với Châu - tổ trưởng tổ tôi:

"Tớ thề là tớ đã mở nó ra sáng nay! Tớ thề!"

Ngọc ở bên cạnh cũng nói đỡ cho tôi:

"Đúng thế, chị cũng thấy Uyên mở sách ra sáng nay mà."

Châu nhìn vào mắt tôi, vỗ vỗ vai an ủi rồi bỏ qua.

Tôi ngồi bần thần. Sao đột nhiên sách tôi lại mất được?

"Chị Ngọc." - Tôi quay sang người bạn cùng bàn - "Chị có thấy ai mở cặp của em không?"

"Không." - Ngọc lên giọng ở cuối câu - "Không có ai đụng vào cặp của em hết. "

Tôi liếc sang chồng sách của Ngọc mới được kiểm tra.

"Chị coi lại xem có bạn lẫn sách của em không?"

"Không có." - Vừa nói, Ngọc vừa mở cuốn sách Âm nhạc của mình ra, chỉ vào một góc giấy ở trang ba bị cắt bé tí ti chỉ nửa đốt ngón tay - "Còn đây là sách của chị. Này là em trai chị cắt mất."

Tôi chép miệng. Sách tôi thì chẳng ai hơi đâu cắt, nên tôi nghĩ chắc là sách của Ngọc thật.

Ngoài bìa thì không thấy nhãn vở của tôi đâu. Tên của Ngọc còn viết bằng bút bi ngay cái trang đó mà.

Cả buổi tôi cứ thắc mắc mãi rằng sách tôi ở đâu. Ngọc thì thi thoảng lại nhắc với tôi, đấy là sách của Ngọc thật.

"Nhưng mà em đừng lo quá. Chị có cuốn sách Âm nhạc nữa ở nhà, nên thôi đến cuối ngày chị cho em cuốn này nhé."

Tôi vui như mở cờ, suýt nữa khóc.

Người đâu mà tốt thế nhỉ?

...

Tốt cái con mẹ nó mà tốt.

Ba hôm sau, một buổi sáng đẹp trời, tôi ngứa tay lục hết mấy cái túi nhỏ trên cặp mình trước khi đi học, móc ra được cái nhãn vở ghi "sách Âm nhạc" của "Phạm Minh Uyên."

Trái tim tôi đập thịch một tiếng, đầu óc quay cuồng còn cổ họng thì nghẹn đắng.

Truyền thống nhà tôi không mua nhãn vở đề can, vì mẹ tôi nhận ra viết tay nhãn vở cho cả hai chị em là một chuyện gì đó rất mất thời gian, và vì cả hai chị em chữ xấu không tả nổi. Thay vào đó, mẹ in nhãn vở trên giấy A4, còn chúng tôi cắt ra và dùng hồ khô dán lên sách vở, vừa nhanh vừa đỡ phải viết mà chữ in thì phải gọi là ngay ngắn thẳng hàng không gì sánh được.

Và vì vậy, cái nhãn vở rất dễ bóc.

Tôi vội vã chạy lên tầng, lục lại sách Âm nhạc mà Ngọc cho hôm ấy, coi thật kĩ phần góc bìa xem có thấy vân hồ dán không.

Có.

Tôi cay đắng nghĩ, Ngọc đã lấy sách của tôi chỉ vì cô ả quên sách, thế mà cũng không biết đường phi tang cái nhãn vở đi mà nhét vào cặp tôi, để tôi tìm ra chuyện này.

Nếu không phải cái nhãn vở còn đây, chắc tôi vẫn sẽ cảm kích Ngọc cả đời vì đã cho tôi cuốn sách dễ như thế.

Tôi sụt sịt vo viên cục nhãn vở, ném vào thùng rác.

"Có chuyện gì vậy con?"

Tôi kể cho bố nghe.

"Nó trả sách rồi thì thôi, kệ nó đi."

Nhưng tôi vẫn ức. Tôi đem cả sách lên cho cô xem.

"Vậy tức là bạn ấy đã trả sách cho con rồi chứ gì?"

Tôi gật đầu.

"Được rồi, con về chỗ đi. Cô sẽ giải quyết."

Tôi một mặt vẫn đối xử với Ngọc như không có gì xảy ra, vừa chờ cô giải quyết.

Cho đến khi tôi bước chân ra khỏi trường, vẫn chẳng có gì xảy ra.

Có lẽ, người lớn chỉ quan tâm đến lợi ích, giống như bố tôi nghĩ rằng chỉ cần cuốn sách đã trở về với tôi là đủ, bất chấp việc cảm xúc của tôi đã bị lừa dối và thất vọng ra sao, rằng có thể tôi sẽ đem cái tâm lí mang ơn dành cho một con nói dối và ăn cắp đồ của mình đến thế nào, nếu tôi không tìm ra sự thật.

Cho nên đây sẽ là câu chuyện tôi phải nhớ. Bắt buộc phải nhớ. Bởi nếu sau này tôi trở thành một giáo viên, hoặc trở thành một người mẹ, tôi sẽ không bao giờ làm thế với con mình, sẽ không khiến nó buồn, bất lực và chịu cảm giác mỉm cười với một đứa tồi tệ nào đó.

Nó tệ lắm mọi người ơi. Như cái cách tôi suýt bật khóc khi thấy ả ta chỉ vào cuốn sách của tôi, hỏi "đây là sách chị cho em đấy phải không?" và cười hơ hớ khi tôi chỉ có thể cắn răng trả lời là phải.

__________________________________________________

Lại quay trở về với Phạm Đức Bảo. Sau cuộc chơi ngu có tiếng của nàng thảo mai tên Ngọc, Đức Bảo ghét tôi vô cùng. Chính miệng cậu ta đã tuyên bố rằng mọi cuộc chơi nếu có tôi thì sẽ không có Phạm Đức Bảo.

Hiển nhiên Nhóm Thiên Văn của cậu ta có trò gì cũng sẽ không bao giờ cho tôi chơi chung.

Tôi không hiểu. Tôi chỉ thích Bảo mà thôi, tại sao Bảo lại ghét tôi đến thế?

Chúng tôi đã từng chơi chung, từng đánh cầu lông, từng chơi cá sấu lên bờ, chơi nhảy dây, từng trốn một tiết học chỉ để tìm hiểu xem tại sao có dấu ngón tay đầy mùi máu và mùi rỉ sắt trên hành lang, rằng "hẳn đã có một vụ giết người, hoặc là ai đó bị đứt tay."

Chỉ vì biết tôi thích Bảo, mà Bảo ghét tôi cay đắng, đến nhìn mặt cũng không muốn.

Rồi cô giáo chủ nhiệm cũng biết việc này. Cô không có ý ngăn cấm gì cả, chỉ tủm tỉm cười:

"Thích bạn Bảo hả?"

Tôi chỉ muốn chui đầu xuống lỗ, nhưng tôi vẫn gật đầu, còn cô cứ tủm tỉm cười mãi.

"Thế bây giờ cô đổi chỗ cho sang ngồi với Bảo nhé?"

"Thôi cô ơi đừng mà..."

"Sao lại đừng?"

"Bạn ấy ghét con lắm..."

____________________________________________________

Cuối cùng, tôi cũng chuyển chỗ.

Lúc cô đùa hỏi cả lớp rằng "cô chuyển cho Uyên ngồi cùng với Bảo nhé?". cả lớp hú lên như nông dân được miễn thuế, còn tôi thì vung tay loạn xạ, cô ơi không mà!

Đức Bảo còn phản đối việc đấy dữ dội hơn cả tôi. Giữa những tiếng hò reo và cách Trang lắc vai tôi như lắc miếng gà phô mai, tiếng "không bao giờ" của Bảo vang lên to và tức giận đến mức cả lớp im phăng phắc.

Cậu ta gườm gườm nhìn tôi. Có lẽ cậu ta chắc mẩm cuộc trò chuyện lúc nãy của tôi với cô trên bàn giáo viên là để tôi xin được ra chỗ đấy ngồi.

Điều đó khiến tôi rất buồn. Tôi cũng đâu có muốn đổi chỗ.

Vậy mà cuối cùng chúng tôi vẫn đổi. Cô phân tôi ngồi ngay dưới Đức Bảo.

Thấy tôi xách cắp tới, Bảo vội vã chuyển sang phía bên kia của bàn, nhất định không để tôi ngồi sau.

Sự ghét bỏ ghê gớm đến vậy cơ mà.

___________________________________________________________

Tôi ngồi bàn sau của Bảo, ngồi chung với Duy.

Duy là một cậu nhóc nóng tính và cục cằn. Thế nhưng tôi vẫn giúp Duy học, gạt phăng Bảo ra khỏi đầu.

Có những lúc tôi nghĩ là tôi sẽ tìm ai đó khác để thích, hơn là thích Phạm Đức Bảo.

Sao phải thích người không thích mình?

Nhưng tình yêu nào có nói lời dễ vậy. Chỉ cần cậu ấy vô tình quay xuống nói một câu, dù chẳng phải nói với tôi, vậy mà lòng tôi đã vui như mở cờ.

Có thể là cậu ấy cũng không ghét tôi đến thế.

____________________________________________________

Có những lúc tôi nghĩ về việc có thể cậu ấy sẽ thích tôi vào một ngày nào đó, thì hiện thực lại vả vào mặt tôi một cú đầy cay đắng.

Đúng ra là sự vô duyên của tôi đánh chết tình yêu của tôi.

Bọn con trai vẫn hay có cái trò trêu nhau. Ở cái tuổi đấy, thì mấy trò đùa nhau cũng chẳng thể gọi là khôn được.

Ví dụ như kéo quần nhau.

Nói chân thật thì lên cấp hai chúng nó vẫn còn kéo quần nhau nữa là.

Chúng tôi là tốp cuối đi xuống khỏi nhà thể chất. Tôi đi phía trước nhóm của Bảo một đoạn. Lẽ ra mọi chuyện sẽ thật bình thường, nếu Thắng không tụt quần Bảo để cậu ta ré lên rồi tôi nhìn thấy.

Tôi nhìn thấy quần xì của crush.

Đến giờ tôi vẫn nhớ mang máng nó là hình siêu nhân, loại quần vuông.

Không biết do tình yêu bị phũ lâu ngày dồn nén, hay chỉ đơn giản là tôi bị điên, nên tôi tất tả chạy về lớp chỉ để bảo với cả lớp rằng hôm nay Phạm Đức Bảo mặc quần xì siêu nhân.

...

Biết là nhục lắm, nhưng thôi, chân thực là số một.

Nên tôi xin trân trọng nói lại lần nữa, hôm đó, tôi đứng giữa lớp nói rất to rằng quần xì của Phạm Đức Bảo hình siêu nhân.

Lúc hô lên câu đó giữa lớp xong, tôi hối hận.

Tôi đang làm gì vậy?

Crush của tôi chạy nhanh như tên bắn, quay về lớp, và kịp nghe thấy hết những gì tôi nói.

Cậu ấy giận dữ, rất giận dữ. Tôi không dám xin lỗi, tôi ngồi thục xuống trước mặt Trang và giả vờ nói mấy câu nhảm nhí.

Đức Bảo gần như phát điên. Cậu ta vơ hết đồ trên bàn một để ném vào người tôi.

"Mẹ mày!"

"Mày bị điên à?"

"Mày làm cái trò gì vậy?"

"Vui lắm à?"

Câu nào cậu ta cũng hét lên, còn tôi thì cố cười trong khi nước mắt rơi ào ào, nhìn Trang thật lâu, dường như để xin Trang nói gì đó với tôi đi.

Đức Bảo bỏ đi sau khi trút giận xong. Hộp bút và sách vở la liệt dưới sàn.

Trang vỗ vỗ vai tôi.

Tôi biết là mình đã làm chuyện gì đó ngu dốt lắm.

________________________________________________________
Nói vậy thôi chứ con trai cái tuổi ấy là một lũ dễ quên. Hoặc là dễ tha thứ.

Mặc dù vậy, sau lần đó, tôi cũng chẳng còn tìm cách nói chuyện với Bảo nữa. Tôi lơ cậu ta hoàn toàn, chỉ chú tâm vào Duy và cái tính nóng nẩy của cậu ta. Chúng tôi suýt cãi nhau vài lần khi còn ngồi cùng với nhau.

Rồi cuối cùng cũng đến Noel. Vì là lớp chọn, lại nhiều nhà giàu, chúng tôi được tổ chức ăn uống chơi bời riêng một buổi chiều.

Vì Noel mà mấy đứa con gái chúng tôi đã tự tập nhảy một bài với nhau. Tính ra thì cũng vui, vì nó mà có mấy tiết không quan trọng lắm chúng tôi được trốn xuống thư viện để tập.

Rồi cũng cái buổi Noel đấy, tôi nghe Phạm Đức Bảo kể lại cho cả lớp việc tôi thích nó.

"Thật mà, Uyên thích tao lắm."

Cậu ta giật nảy lên khi thấy tôi sau lưng, định trốn.

Tôi chẳng buồn thượng cẳng tay, hạ cẳng chân nữa.

Ai thích chứ?

Ông đây không thích.

Thế mà khi quả bóng bay bơm đầy khí Heli của cậu ta bay đi, khi Phạm Đức Bảo bước đến trước mặt tôi, chủ động mở miệng rằng cậu ta muốn xin quả bóng trên tay tôi, tôi cho liền, cho không hề suy nghĩ hay đẵn đo.

Ôi tình yêu.

___________________________________________________________

Dường như Phạm Đức Bảo chi tìm đến tôi mỗi khi cần, ví dụ như quả bóng Heli. Sau ngày đó, cậu ta không bao giờ mở mồm nói chuyện với tôi lần nào nữa.

Ngay cả khi tôi làm việc của lớp, xin địa chỉ nhà, cậu ta cũng không cho. Khi người chị thứ ba của tôi - Thụy An - hay hồi đó là Lam Thố đến, cậu ta mới khai.

Lẽ ra tôi nên đoán được, rằng Hồng Miêu thì về với Lam Thố.

Tử Thố hi sinh chết mẹ nó từ tập 15 16 rồi.

___________________________________________________________

Tôi vẫn thích Phạm Đức Bảo. Tôi thậm chí đã nói với Trang, bế giảng tôi sẽ tỏ tình, mặc kệ việc cậu ấy có đồng ý hay không.

Cậu ta nghe thấy. Phạm Đức Bảo nhìn tôi và nói "ewww", bảo rằng sẽ không bao giờ đồng ý.

Tôi sút một phát vào đùi cậu ta cho hả giận rồi vào lớp.

Dù chẳng phải là gì của Bảo, tôi vẫn ghen bóng ghen gió. Tôi thậm chí còn nghi ngờ liệu có phải Bảo thích người chị em tốt của tôi là Trang không, vì hai đứa cứ nô nhau hệt như tôi với Bảo ngày xưa.

"Không, chị điên à?" - Trang nạt tôi - "Em ghét nó vãi chưởng. Nó còn đánh em."

_____________________________________________________________

Bế giảng tôi khóc như mưa. Hết khóc, tôi lại vẽ cái viễn cảnh sẽ kéo Bảo ra hành lang trống bên cạnh lớp, để tỏ tình.

Tôi lên lớp muộn quá, nhận bằng khen xong, Bảo đã về mất rồi.

Cậu ta trốn thật.

Tôi đứng tẩn ngẩn một lúc, nhìn tờ giấy khen.

Dẹp mẹ đi, tỏ với chả tình.

Hôm đó về nhà, tôi vắt tay trên trán nhìn trần nhà tận 15'.

Tại sao tôi lại thích Phạm Đức Bảo nhỉ?

Nhìn xem, không tỏ tình được mà tôi còn không khóc, chắc chắn đây không phải tình yêu.

Ba ngày sau, tôi không còn thằng nào tên Phạm Đức Bảo làm tổ trong trái tim nữa.

Mối tình cấp một say "bye bye" bằng khoảng cách địa lí.

Thế nên các tình yêu ơi, muốn quên thằng nào thì tốt nhất là không biết cái gì về nó nữa là xong. Ngoài cái tên của Phạm Đức Bảo ra, tôi chẳng biết cái gì nữa.


__________________________________________________

Thế là hết đời tiểu học.

Sang đến cấp hai, dường như mối quan hệ giữa người với người được đẩy lên tận cùng của sự toxic.

Nên thôi, chuyện của cấp hai, chờ đến đúng phần sẽ có.
 

Hập

✩ Tiểu Tiên ✩
ĐÀO TIÊN
Tham gia
24/4/21
Bài viết
20
Reaction score
57
Điểm
43
Tình yêu cấp 2

Phần 1
_________________________________________________________

Nếu cuộc đời cấp 1 của tôi hầu như chỉ xoay quay Phạm Đức Bảo, cấp 2 tôi nhảy như chong chóng.

Trái tim của thiếu nữ đang lớn cứ mãi xoay vòng vòng.

Cho nên phần này nếu có dài, là bởi dường như tình yêu 18 năm của tôi chỉ dồn cho 4 năm này chăng?

____________________________________________________________​

Lên lớp 6, không còn bóng dáng Phạm Đức Bảo trong cuộc đời tôi nữa.

Đấy là tôi nghĩ thế.

Khác với lớp tiểu học tận 56 học sinh, lớp cấp 2 của tôi cũng coi như là trường có tiếng, tôi thi tuyển vào bằng một cách ngoạn mục, 3 tháng học văn và 1 tháng học toán, thừa được 0.25 điểm gốc, được ngồi chung vào một cái lớp cùng 38 bạn khác.

Sau đó tôi gặp Quân.

Quân có nét gì đó giống Đức Bảo điên lên được. Quân hơi tròn nhưng nhìn không thô, hay cười, giọng rất êm, cũng không hay chọc ngoáy các bạn như nhiều thằng con trai ở cái độ tuổi ấy.

Tôi thầm nghĩ, nhìn nè, có Quân ở đây, sao tôi phải quan tâm Đức Bảo chứ. Quân tốt hơn Bảo cả tỉ lần. Tỉ lần!!!

Đức Bảo là một tên tồi.

____________________________________________________​

Nhưng mà có những câu chuyện rất hãm.

Ví dụ như ả thảo mai tên Ngọc chung lớp với tôi.

Lớp tiểu học cũ được 3 người đỗ vào trường cấp 2 này. Tôi, Ngọc và Khánh - thằng còn lại trong nhóm 3 người Thiên Văn.

Tôi là đứa dễ tha thứ. Dễ tha thứ nhưng nhớ lâu, không thì giờ Ngọc là ai tôi cũng quên sạch. Dường như cuộc đời đưa đẩy nhiều sự hãm quá, tôi cuối cùng trở thành một con người cay nghiệt.

Lại quay lại chuyện dễ tha thứ. Tôi đã quên mất Ngọc tệ thế nào với tôi, nên vào lớp tôi ôm lấy Ngọc và chúng tôi nhảy chồm chồm như khỉ.

Còn gì khi biết mình không lạc loài và cô đơn giữa những con người vốn đã thân nhau từ trước nhờ những lò luyện thi.

Nhưng Ngọc có thêm một lớp thì tính dở người cũng không giảm đi được tí nào.

Tôi và Khánh phải nói là có mối quan hệ dịu nhất trong nhóm. Thi thoảng vô tình gặp nhau ở hành lang, tôi lớp A5, cậu ta lớp A4, tôi vẫy tay cậu ta vẫn vẫy lại.

Sau đó, không biết từ đâu ra, Ngọc loan tin chúng tôi có tình ý, đầu têu gọi tôi là Mai phu nhân.

Tôi hỏi tại sao.

"Kìa, em đừng thích Đức Bảo nữa, thích Khánh đi. Úi dồi ôi cao to đen hôi chuẩn luôn nhá?"

"Em không thích. Em không thích ai cả."

Nhưng mấy chuyện này thì bọn con trai thích lắm. Chúng nó không thích tôi. Tôi sẽ tự đoán là vì tôi xấu và không dịu dàng. Tôi đầu gấu như một thằng đàn ông và sẵn sàng lao vào đánh nhau với bất kì con cờ hó nào muốn ẳng.

Cho nên ngay khi hít thấy một mối quan hệ thú vị, chúng nó bắt đầu gọi tôi bằng tên "Mai phu nhân".

Quá đáng hơn, chúng nó còn gọi giật Khánh lại, chỉ vào tôi và hỏi "Mày thích con này à?".

Tôi gắt um lên, lao vào chửi nhau.

Thằng Bảo cầm đầu - một thằng cha béo ị và có tính đầu gấu bắt nạt, cũng chính là thằng gọi giật Khánh lại - chỉ vào Ngọc và nói:

"Thì tại con kia bảo thế, tao mới hỏi thằng kia thôi."

Tôi nhìn Ngọc. Ngọc bảo không cố ý.

"Nhưng em không thích Khánh thật à?"

"Không." - Tôi sẵng giọng - "Đừng bao giờ trêu em chuyện này nữa, em rất ghét. Rất ghét đấy, chị có hiểu không?"

Từ đó, tôi không bị trêu mấy nữa. Thi thoảng có thằng dở người nào nhắc đến, tôi sẽ dí đánh nó.

Không mấy ai gọi tôi là "Mai phu nhân" nữa.

Nhưng chuyện gì đến cũng phải đến. Khánh chuyển trường ngay sau khi hết lớp 6. Có tin bảo cậu ta chuyển vào một trường tốt hơn.

Thế càng tốt. Tôi sẽ nghĩ là cậu ta chuyển vì một môi trường phù hợp hơn, chứ không phải vì bị cái danh xưng "Mai phu nhân" dọa cho sợ chạy mất dép.

_________________________________________________________​

Quân hồi đó hot chết đi được.

Tôi có cái nhóm nho nhỏ 5-6 người chơi với nhau. Ngày ấy ngồi với nhau, chúng tôi vừa bốc bim bim ăn, vừa dò hỏi xem thích ai trong lớp.

Cái tuổi 11-12 thì có gì mấy để giấu diếm? Tôi đã rút kinh nghiệm từ những năm tháng cấp 1 đắng cay và đau xót: nếu không giữ được tình cảm trong lòng, tốt nhất nên huỵch toẹt ra.

Tôi bảo tôi thích Quân đó. Hí hí hí.

Hai đứa tên Thư cũng bảo thích Quân.

Nhà nhà người người thích Quân.

Ngọc cũng thích Quân.

Hồi đó tự biết là Quân chẳng bao giờ thích mình, nên thay vì cái cảm giác "á chà now I have 3 tỉ tình địch", tôi nhìn những người bạn của mình với vẻ mặt "đồng bệnh tương liên".

Quân sẽ chẳng thích ai trong số mấy người chúng tôi đâu.

_________________________________________________________​

Quân hồi đó nhìn chung là thân thiện với cả lớp, nhưng cậu ta vẫn có hội riêng. Những cô gái quan tâm nhiều về vẻ ngoài, fame, những cậu bạn đẹp trai khác, và họ giàu.

Chúng tôi không như thế, chưa kể tôi có ác cảm nho nhỏ với vài người. Một phần vì ghen tị, tôi đoán thế, vì không xinh đẹp bằng, còn phần ác cảm chiếm đến 90% còn lại là vì hãm.

Như đã nói, tôi thi đỗ vào trường bằng một cách rất may mắn. Học văn 3 tháng, học toán 1 tháng.

Cho nên toán căn bản của tôi không được tốt lắm. Mặt bằng chung tiểu học thì tôi không tệ, nhưng cái ngưỡng để vào trường thì cần hơn là thế.

Cô dạy Toán không biết bao nhiêu lần phải thở dài.

Một cô gái của cái hội gossip girl ấy quay xuống hỏi tôi, hồi tôi thi vào bao nhiêu điểm.

Tôi bảo tôi 7.25 văn, 7 toán.

Cô ta bèn hỏi "có phải cậu mua điểm không?"

Tôi sượng mặt. Ngu đến đâu cũng phải hiểu là cô ta ngấm ngầm chửi tôi dốt.

Một lúc sau cô ả quay xuống nói xin lỗi với tôi.

“Xin lỗi nha, tớ không cố ý.”

Tôi không buồn trả lời.

Và còn ti tỉ sự vô duyên khác, cho nên chúng tôi ít khi chung đụng được với nhau.

_________________________________________________________​

Trường cấp 2 của tôi hàng năm vào cuối tháng 12, đầu tháng 1 có tổ chức một thứ gọi là festival Tiếng Anh. Trong khuôn khổ hoạt động, chúng tôi có thể diễn thuyết, hát, đóng kịch hay nhảy trên nền bài hát tiếng Anh đều được.

Năm lớp 6, cô giao cho nhóm của Quân lên kịch bản.

Họ chọn Cinderella.

Tôi không còn nhớ ai đã lên kịch bản, chỉ biết tôi yêu thích việc đóng kịch từ hồi cấp 1, nên cấp 2 tôi cũng rất hồ hởi xin vào.

Nhưng mà những vai quan trọng đều đã có người hết. Riêng Quân trở thành Lọ Lem. Họ bảo tôi, “hay là cậu cứ chờ ở ngoài, có vai phụ để cậu vào nhé?”

Tôi đồng ý.

Sau đó tôi thành con ngựa để Quân cưỡi đi đến cung điện.



Tôi cũng không biết động lực nào khiến tôi chấp nhận để cậu ta ngồi lên lưng mình nữa. Tôi đoán là vì tôi dại trai. Sau này khi tỉnh ra, tôi cũng không biết những tiếng cười hô hố từ những người bên ngoài khi Quân trèo lên lưng tôi có bao gồm bất kì sự khinh miệt nào không.

Tôi dại, nhưng tôi vui vẻ với sự dại khờ ấy.

Tôi chấp nhận để bị vẽ búa xua trên mặt và cho đó là hi sinh vì nghệ thuật.

_________________________________________________________​

Tôi không biết do đã xác định từ trước rằng Quân sẽ không bao giờ thích mình, hay do tôi ngu ngốc tạm coi Quân để kí thác thứ tình cảm chưa dứt tôi dành cho Bảo, nên kỉ niệm của tôi đối với Quân chẳng có bao nhiêu.

Hoặc do tôi đã quên.

Nên tôi chỉ nhớ có nhiêu đó về Quân.

_________________________________________________________​

Tôi tạm biệt Quân và chuẩn bị tận hưởng mùa hè cấp 2 đầu tiên của mình, với list truyện trên MN12CS do “Mĩ nhân sư huynh” - một người bạn sinh trước tôi đúng một ngày rưỡi lẻ 1 tiếng - cùng lời dụ dỗ lập nick vào Mật ngữ chơi đi.

Ừ thì chơi. Tôi lập một chiếc account trên đó, vi vu cả ngày trời, đọc cho bằng hết bộ truyện nổi nhất lúc ấy của Holly Heo, lướt hết những profile hot hồi đấy, lướt ra lướt vào các box, chấm 7749 truyện, cười ỉa cùng báo, săm soi 3 tỉ cái tường nhà.

Sau đó tôi lọt vào một cái acc có tên Kogami.

Đó là lần đầu tiên tôi gặp acc của đại thần.

Hồi đấy, acc đại thần có hai người cầm, nên tôi không biết mình đã nói chuyện với ai, với đại thần hay với người còn lại, hoặc cả hai cũng nên. Bởi vì sau này nhớ lại, đại thần bảo tôi là hồi đấy em nhạt vãi chưởng.

Tôi: …

Được rồi, mặc dù nếu tôi được gặp bản thân hồi đấy chỉ thiếu điều quỳ xuống nói “tao lạy mày”, nhưng mà nghe được đại thần chê tôi nhạt vẫn tổn thương nhé!!!

Chiếc acc của đại thần đá bay nốt chút ít ỏi liên quan tới Quân.

Tôi biết là tôi cảm nắng cái acc đấy, đến mức đi đạp xe vẫn còn cười hí hí.

Nhưng mà acc đấy siêu siêu hot, tôi cũng không mặt dày đến mức ngày nào cũng lao vào tường nhà nói chuyện được, tôi đành bỏ bẫng đi.

Bye đại thần, dù truyện anh rất hay nhưng mà mình không thể iu nhau được!

_________________________________________________________​

Cuối tháng 6, tôi gặp Cà ri.

Anh nói anh mới vào đây theo lời khuyên của bạn, làm quen với tôi vì ava dễ thương.

Đúng rồi, ava thì dễ thương xinh xắn lắm, tôi thì không đâu.

Cho nên sau một loạt tin nhắn thả qua thả lại, chúng tôi thành vợ chồng.



Hồi đó thịnh thành mấy gia phả đến mức tôi còn nhận được một ông ba tên Lyo và một đứa con tên Sóc (giờ đứa con thất lạc rồi).

Chúng tôi ngày nào cũng xưng vợ gọi chồng, thậm chí còn nhắn tin trên facebook.

Giá như ngày xưa đừng ngu thế, nhưng thôi, tôi sẽ kể chuyện đó sau.

Chuyện tình cảm đáng iu giữa một con bé 12 tuổi và một thằng nhóc 16 tuổi mau chóng kết thúc khi tôi phát hiện ra cuộc nói chuyện giữa chúng tôi thưa dần, và càng kinh hoàng hơn nữa khi tôi nhìn thấy Cà ri xưng chồng gọi vợ với một acc khác tên Leo.

Tôi tức điên lên được, tôi thấy bị phản bội, anh “ngoại tình”! Sau cơn tức giận, tôi chỉ nghĩ là tôi tệ òm, nên người ta không cần tôi, tôi nhạt nhẽo đến mức độ đó.

Nên thôi, tôi bảo bye anh, chính thức “ở giá”.

_________________________________________________________​

Năm đó, mẹ tôi đi công tác ở Nga, tháng 12 năm ấy vô tình vào acc facebook của tôi, nhìn thấy tin nhắn chim chuột giữa tôi và Cà ri.

Mẹ bảo bố tôi quản tôi ngay, kẻo bị thằng nào lừa mất đời trai.

Xui cho mẹ, chuyện tình chúng tôi còn chưa kéo qua nổi tháng 9.

“Con không qua lại gì với thằng này chứ?”

“Không mẹ ơi, kết thúc từ trước cả khi mẹ phát hiện ra cơ!”

“Nó lừa mày đi Trung Quốc bây giờ, con với chả cái!”

Tôi đảo mắt. Trước khi anh biết tôi ở đâu trên cái Hà Nội rộng lớn, thì tôi đã biết anh ở quận 1 HCM.

 

Hập

✩ Tiểu Tiên ✩
ĐÀO TIÊN
Tham gia
24/4/21
Bài viết
20
Reaction score
57
Điểm
43
Tình yêu cấp 2

Phần 2

______________________________

Mồm tôi ở giá nhưng tim tôi vẫn hướng về Cà ri. Giữa những buổi chiều leo 5 tầng lầu đi phơi quần áo hay 9h tối đi đổ rác, tôi vẫn đau đáu về anh với một nỗi buồn miên man.

Thế mà tôi không khóc.

Nên tôi lại bụng bảo dạ, không khóc là không phải tình yêu. Tôi không yêu anh, tôi chỉ quá cô đơn mà thôi.

Rồi tôi bước vào lớp 7 sau một mùa hè đầy biến động.

Ngày nhìn thấy Quân dưới tán cây bàng hôm ấy, tôi sốc.

Quân béo lên nhiều quá.

Tình yêu ít ỏi còn lại trong tôi bay sạch.

Hóa ra tôi là con người nông cạn yêu bằng mắt. Giờ khi thấy người trong mộng béo lên, tôi vội vàng lìa xa mà không để lại chút tình cảm nào.


____________________________________________

Không còn chú ý tới Quân, đôi mắt tôi lại va phải Bằng.

Bằng từ hồi lớp 6 cũng đã có chút đẹp mã, chẳng qua tôi đắm đuối Quân quá, chẳng để ý đến ai. Rõ là đợt diễn kịch Cinderella tôi còn phải ôm eo Bằng kéo ra ngoài, thế mà tôi lại không nhận ra Bằng đẹp trai thế.

Tôi bắt đầu chú ý đến Bằng một chút, chỉ một chút thôi.

Bởi lòng tôi vẫn nhớ thương Cà ri nhiều quá.

Bằng có cái kiểu rất bad boi, thích trêu các bạn nữ. Nhưng không phải kiểu xấu tính như Bảo, Bằng vẫn nằm ở cái khuôn khổ mà ta vẫn hay tặc lưỡi cho qua.

Không hiểu sao hai thằng đấy chơi được với nhau, hoặc chẳng qua là tôi đã nhìn Bằng với đôi mắt của một kẻ dại trai.


______________________________________________________

Lên lớp 7, tôi một lần nữa trở thành sao đỏ.

Tôi gặp Lâm, sao đỏ của lớp A4.

Lâm cũng ưa nhìn, không phải kiểu bad boi đỏm dáng như Bằng mà kiểu trai tự nhiên với tóc ngắn và đôi mắt kính. Lâm cũng hài hước, và chúng tôi nói chuyện rất nhiều.

Sau hai tuần quen biết, vào một ngày nọ, tôi chạy lên cầu thang, quay xuống nhìn Lâm, ẩn ý nói một câu, có lẽ tôi thích ông đấy.

Thế là chúng tôi thành "đôi".


_____________________________________________________________

Tình yêu của lớp 7 cũng đáng yêu lắm.

Hai lớp cạnh nhau, nên khi tôi ra hành lang thi thoảng sẽ gặp được Lâm. Cậu ấy sẽ vẫy tay chào tôi, hoặc chúng tôi đi lướt qua nhau, vừa đủ để nghe cậu ấy hẹn giờ ăn trưa lên tầng 4.

Tầng 4 của dãy nhà chỉ có phòng chức năng như phòng hóa, lí, hay thậm chí là phòng âm nhạc. Vắng vẻ tuyệt đối. Có khi là tôi chờ Lâm, có khi là Lâm chờ tôi, chúng tôi chỉ ngồi cạnh nhau, kể những chuyện trong ngày hôm ấy, có thể là tôi than thở bài kiểm tra toán tệ quá (và cậu ấy cười vào mặt tôi), hoặc chỉ để Lâm khoe chiếc đồng hồ đeo tay siêu xịn xò, và có thể là nắm tay đi dọc hành lang cho đến đầu cầu thang thì buông ra.

Chúng tôi yêu đương trong lén lút, nhưng chẳng giấu nổi ai.

Hai đứa bạn tên Thư biết đầu tiên. Sau đó là nhóm Trang Hà Thảo. Có những hôm chúng tôi lên tầng 4, nghe thấy tiếng hí hí mới biết đã bị nhìn trộm từ lúc nào chẳng hay.

Lâm ngại, tôi cũng ngại.

Nhưng tình yêu này chẳng kéo dài được bao lâu.

Khi tôi phát hiện ra những cảm xúc ngóng đợi Lâm rời sân bóng để lên tầng 4 cùng tôi chẳng còn tha thiết, tôi biết là tôi hết yêu rồi.

Thế nên vào một ngày đầu tháng 12, tôi gọi Lâm ra và bảo rằng tôi muốn kết thúc.

Trông Lâm có vẻ buồn, nhưng xuất phát từ sự tôn trọng, cậu ấy đồng ý.

"Nhưng mà tôi có một thỉnh cầu cuối, bà ôm tôi một cái được chứ?"

Tôi chấp nhận.

Khi chúng tôi ôm nhau, khi tay cậu ấy chạm vào lưng tôi, một cơn ớn lạnh dọc sống lưng ập đến, lan sang tay chân khiến tôi cứng còng. Lâm thì muốn ôm lâu nữa, nhưng tôi vội đẩy ra.

Đi trở về lớp, tôi rùng mình một hồi.


______________________________________________________

Sau chuyện đó, tôi gặp chướng ngại khi tiếp xúc với người khác giới. Tôi bắt đầu bị bài xích với đụng chạm đến từ phía các bạn nam, giật nảy lên khi có bất kì một ai đụng chạm đến cơ thể tôi một cách bất ngờ, hoặc là cứng còng cả người.

Tôi sợ hãi.

Hập của năm 13 tuổi, nhìn trước gương và tự hỏi: chẳng lẽ tôi không thể ôm đàn ông được nữa ư?


_______________________________________________________

Tôi vẫn nhớ về Cà ri, nỗi nhớ càng trở nên lớn hơn khi tôi chia tay Lâm.

Tôi nói với Thư, tao không thể coi Lâm là thay thế của Cà ri được. Tôi nói một cách rất hùng hồn và đầy triết lí, mặc dù trông Cà ri tròn méo ra sao tôi không biết, và nhắn tin cho nhau được mấy tuần thì cũng chẳng đủ hình dung được anh là người thế nào.

Chắc đây là tác hại của việc đọc hơi nhiều ngôn tình.

Cả hai Thư gật đầu trong mơ hồ. Chắc chúng nó cũng chỉ biết là tôi nhớ anh, thế thôi.


____________________________________________________________

Sau đó, tôi bắt đầu chú ý đến Bằng.

Tôi đem tình cảm của mình kí thác cho Bằng, để kiếm một nơi chốn quên đi Cà ri, và quan trọng nhất là ngắm cho no cái con mắt.

Dù sao ngắm thôi cũng không mòn được, chỉ có yêu vào xài hao thì mới mòn vẻ đẹp trai thôi.

Một buổi chiều nọ, nhà có việc nên tôi được mẹ báo là đón muộn. Tôi lang thang ở sân trường, nhặt lá bàng và ngồi đọc cuốn truyện ma mới thó được từ thư viện.

Bảo thấy tôi đi ngang qua sân khấu liền gọi giật lại.

"Ê Uyên, mày thả quả bóng lên lớp đi."

Tôi chụp lấy quả bóng nhựa Bảo ném cho, ra dấu ô kê rồi bước lên lớp.

Cửa khép hờ.

Tôi ngang nhiên đẩy ra, thấy Bằng đang ngồi bệt ở bục giảng, đối diện là một học sinh nữ đang ngồi vắt vẻo trên bàn học.

Tôi đần mặt.

Gì đây, hiện trường hẹn hò à?

Tôi thả quả bóng vào trong lớp, lại bị Bằng gọi lại.

"Ê Uyên, giờ tao bảo sdtfygu chị bhjnlkmurj em gái dxtcfvgjbhknj"

"Hả hả gì?"

" sdtfyghnjlmkgv mày có tin không?"

"Hả hả à ừ tin-"

Bằng cười ha hả, học sinh nữ cũng cười, đánh yêu Bằng một cái, gọi Bằng là em.

Chắc mặt tôi lúc đấy phải đần độn lắm, vì tôi còn chẳng hiểu cậu ta đang nói cái gì.

"Về đi về đi." - Bằng xùy xùy. Tôi bừng hiểu ra: hai người này muốn chim chuột tiếp chứ gì?

Thế nên tôi cười hí hí, ra dấu ô kê rồi khép cửa vào chạy xuống tầng

"Mẹ mày nữa!" - Tiếng Bằng nói rõ to, đi kèm một tiếng cửa đập vào tường - "Khép cửa làm chó gì?"

Tôi đảo mắt. Tưởng nãy khép cửa mà?

Sau khi về nhà, vắt tay lên trán một hồi, tôi mới hiểu cậu ta muốn hỏi gì.

Chắc là hỏi nếu nó bảo chị này là em gái lớp dưới thì tôi có tin không. Đại ý chắc trêu bà kia trẻ.

Tôi trả lời bừa thế chứ tôi cũng có để ý mặt mũi bả đâu.

Sau này ngồi nghe nhiều chuyện mới biết Bằng có sở thích lái máy bay, đến nay đã lái được bốn năm chị rồi.

Còn sau cuộc ngồi lê đôi mách đấy có lái thêm chị nào không thì cũng chịu.


___________________________________________________________

Lớp 7 chuyển vào một học sinh nữ mới, tên Dương.

Dương là một kiểu con gái khác với chúng tôi, và khác luôn với đám trên lớp. Nếu chúng tôi giống trẻ trâu chân đất mắt toét quê mùa, lũ con gái chơi với Quân là fabulous gossip girls, thì ấn tượng đầu tiên của tôi với Dương là có gì đó hơi bitchy.

Cho nên ban đầu bọn tôi ghét nhau kinh khủng khiếp.

Cũng không hiểu tại làm sao mà chúng tôi trở thành những người bạn thân đến nỗi cùng bị cả lớp tẩy chay và tôi thì tình nguyện trở thành tấm bài chắn cho Dương với một thằng trong lớp hẹn hò với nhau. Thậm chí vì chuyện này mà tôi suýt nữa nghỉ chơi với hai đứa tên Thư và khiến giáo viên chủ nghiệm thất vọng tột cùng.

Nhưng thôi, đó là một chuyện khác. Chuyện tình của người ta.

Còn này là chuyện tình của tôi cơ mà.

Sau khi mối quan hệ tình yêu của hai đứa kia chấm dứt, đương nhiên mối quan hệ trong lớp cũng nhẹ nhàng hơn, và cả lớp cũng không đến nỗi coi Dương như một thành phần ngoại lai nữa.

Nhưng có một điều rất kinh tởm ở cái bọn con trai ở độ tuổi ấy, chúng nó quấy rối tình dục Dương.

Chỉ vì trông Dương xinh xắn và nở nang.

Không biết bao nhiêu lần tôi đã chứng kiến Dương bị lũ con trai vây trên bục giảng rồi bị bóp ngực.

Dương nhìn vậy thôi chứ là kiểu khó từ chối với dễ bị bắt nạt. Lũ thằng Bảo chỉ cần hai ba đứa vây lấy con Dương là nó hết đường chạy. Chưa kể thể lực của con chó đầu gấu ấy cũng không yếu ớt tí nào.

Dương cầu cứu tôi, van xin tôi làm ơn ăn trưa xong hãy đi cùng nó, vì không một đứa con trai nào dám bóp ngực tôi. Tôi của năm 12, 13 tuổi như một con chó không được xích cổ, sẵn sàng lao vào đấm và đánh lũ con trai như cơm bữa.

Không một ai dám bóp ngực tôi hay đụng chạm gì tôi.

Cũng không buồn đếm bao nhiêu lần tôi chạy từ cuối lớp lên bục giảng, nắm vai chúng nó kéo giật ra sau, đứng trước Dương và gồng lên như một con gà mái mẹ.

"Cút hết mẹ chúng mày đi! Lũ kinh tởm này!"

Kinh tởm.


___________________________________________________________________

Dương trở thành em gái nuôi của Bằng. Thật ra là chúng nó gọi nhau vậy, chứ hai chữ "em gái nuôi" cũng không liên quan nhiều tới nghĩa xấu mà mọi người nghĩ.

Chuyện tôi thích Bằng cả lớp có lẽ đã biết hết, bởi tôi chẳng muốn giấu giếm làm gì khi đằng nào cũng không có cơ hội.

Dương nói với tôi là Bằng biết. Có lẽ vì vậy mà Bằng hay trêu và hay chọc cho tôi đuổi mấy vòng sân trường.

Con cờ hó này tệ thật, biết tôi sẽ chẳng bao giờ đuổi kịp thằng có giải chạy thành phố mà.

Nhưng ở cái tuổi đấy, được trai đẹp trêu tôi thấy vui. Vui đến mức mà đuổi đánh nó cũng phải cười.

Bằng biết tôi thích Bằng nên cũng hay làm mấy trò vớ vẩn.

Có lúc kéo mấy cân giấy xuống sảnh, mệt quá, Bằng dựa luôn vào người tôi. Cả người tôi cứng ngắc, không dám cử động dù chỉ một chút nào, cũng không rõ là thích hay ghét. May mắn một điều là không có cảm giác ớn lạnh nào.

Cho đến khi Bảo cười cợt và bắt đầu chỉ tay vào tôi, cười: Con Uyên sướng quá đần cả người rồi, Bằng mới ngồi thẳng dậy còn tôi thất thểu về lớp.

Có những lúc tôi không biết là Bằng có thích tôi thật không, dù chỉ một chút.

Khi lên lớp 8, mấy em khối dưới có nói với tôi, hồi đấy thấy anh Bằng bị chị đuổi nhiều quá, em tưởng hai người yêu nhau. Dù sao con trai trêu con gái tức là thích mà?

Chắc đúng với thằng nào chứ không phải thằng này. Hoặc đúng với ai chứ không phải với tôi.

Với loại thích hẹn hò gái xinh như Bằng, có khướt mới đụng vào thành viên của Hội người xấu Việt Nam.

Bằng thậm chí đã nói với Dương bằng một giọng điệu vô cùng giả trân, kiểu:

"Anh không muốn thấy Uyên thích anh nữa, không có kết quả đâu. Sao nó lại thích anh như vậy nhỉ?"

Lúc Dương thuật lại câu này, nó còn xin lỗi tôi hai lần và vò vò bàn tay tôi đầy vẻ hối lỗi.

Có gì đâu nhỉ?

Tôi nói với Dương là tôi biết thừa nó không thích tôi rồi, nên chuyện đấy chẳng làm tôi buồn nổi. Xác định thích nó là cũng xác định việc nó không bao giờ thích lại tôi rồi.


_________________________________________________________

Mồm nói vậy thôi chứ tôi cũng đau đáu nghĩ về điều ấy.

Không phải buồn bã vì không được thích lại, mà là liệu tôi có đang nghĩ về Bằng quá nhiều để nó thấy phiền hay không.

Tôi lại dời tình cảm của mình cho Cà ri. Tôi đọc lại tin nhắn cũ và tự bực một mình.

Nên khi hai đứa Thư vậy tôi lại hỏi yêu ai yêu ai, tôi bảo tôi yêu Cà ri đấy.

"Mồm điêu!"

Không hề điêu, xin thề.


_________________________________________________________________

Cuối cùng cũng kết thúc năm học lớp 7. Cuối năm, cả lớp quyết định đi ăn đồ nướng vào thứ 3 tuần thứ 3 của tháng 5, thì chủ nhật tuần thứ 2 tôi đi niềng răng.

Không một cái ngu nào bằng cái ngu nào.

Tôi đóng 400k tiền ăn chỉ để húp lấy một bát cháo trai mà miếng trai duy nhất trong bát còn không ăn được.

Tôi mở MN12CS, lướt đi lướt lại tường nhà của anh. Muốn chào anh một câu, nhưng lại không có dũng khí.

Tôi bèn mượn tay hai đứa Thư để nói. Quả nhiên chúng nó giật lấy điện thoại của tôi để nhắn một cái tin lên tường nhà anh. Mồm thì giả vờ không cho chúng nó nhắn tin gì lên tường nhà của anh, nhưng đầu thì nghĩ nhanh, gõ nhanh lên, lẹ dùm cái coi.

Tôi đã là một con nhỏ tâm cơ từ năm lớp 7. Hồi đó đánh chết tôi cũng không nhận đâu, nhưng giờ mọi chuyện qua rồi, đến tụt quần bạn học tôi còn kể lại được thì chuyện này chẳng đáng là gì.

Thế nên sau khi chúng nó gửi tin nhắn xong (cũng quên luôn chúng nó nhắn gì), tôi không xóa đi.

Tôi bảo anh off lâu như thế, chắc gì đã quay lại.

Tôi không nỡ xóa tin nhắn trên tường nhà anh. Tôi nhớ anh.

Sau này tôi nghĩ, tình yêu của tôi không hẳn là tình yêu, nó là sự kí thác.

Tối về, anh online.

Chúng tôi ngượng ngập nói chuyện với nhau, rồi tôi gửi conversation riêng cho anh.

Tôi nói, em nhớ anh, em không quên được anh.

Có lẽ anh cũng bối rối lắm.

"Vậy thì thử xem."

Cuộc trò chuyện lúc ấy tôi chỉ nhớ đúng câu này của anh.


______________________________________________________________

Mặc dù chính miệng anh nói "thử xem", nhưng tôi vẫn lo được lo mất.

Anh chỉ cần off lâu chút, lòng tôi đã rối như tơ vò.

Cũng không hiểu đầu nghĩ gì mà nhắn cho anh cả một đoạn rất dài rất nhiều, đại ý là gì thì tôi không rõ, nhưng tôi nhớ là mình vừa nhắn vừa sụt sịt.

Giờ đọc lại tin nhắn ấy chắc đội mười cái quần cũng còn nhục, nhưng nếu có cơ hội tôi vẫn muốn đọc lại.

Chắc nó phải thiểu năng lắm. Kiểu tác dụng phụ của việc đọc nhiều ngôn tình võng du.

Anh cũng reply, đại ý gì thì tôi cũng chịu, nhưng mà anh offline mấy hôm vừa rồi là do anh đi khám bệnh.

Sao tôi toàn nhớ chuyện gì kì cục thế nhỉ?

Sau đó anh hỏi tôi, năm tới anh lên lớp 12 rồi, rất bận, không thể online nhiều được nữa, hỏi tôi có chờ được anh không.

Tôi nói có, em chờ được. Em đã chờ anh cả một năm trời ngay cả khi đã chia tay kia mà.

Rồi anh offline dài.

Giờ ngẫm lại, anh chăm như vậy thảo nào anh thi đỗ trường Luật. Chứ cái loại sát ngày thi đại học vẫn online game ầm ầm, share đủ thứ xoài thần thìa thần và hàng loạt shitposting sân si với đời như tôi thì đến giờ vẫn còn chưa thi xong.

Trường M ơi là trường M!!!


____________________________________________________________

Anh offline nhưng mà bạn anh thì không.

Quên mất không nói một chuyện, hồi ấy chia tay với anh cũng không hẳn là vì người khác, mà vì anh đã thích bạn anh, thích cô bạn nối khố của mình rồi.

Mò được tin này xong, tôi ngơ ngẩn cả ngày trời.

Cô bạn ấy, người đã dẫn anh vào diễn đàn, cũng biết chuyện tình cảm của anh và từ chối anh, nhưng anh nói với tôi (hoặc anh nói với Leo trên tường nhà của Leo mà để tôi stalk ra được) là anh vẫn cứ thích.

Chẳng khác tôi dù biết anh đã có người trong lòng mà vẫn đâm đầu vào, dù tình cảm này cũng không ra dáng tình cảm cho lắm.

Lại bắt đầu có mùi ngôn tình ba xu.

Bù lại, không hiểu làm thế nào mà bạn anh và một trong hai đứa tên Thư lại thân thiết với nhau đến thế, thân đến mức chị ấy còn gửi ảnh anh cho tôi xem.

Xem xong ảnh, tôi sốc. Không phải vì anh xấu trai hay đẹp trai hay khác tưởng tượng gì cả.

Mà Cà ri có nét gì đó giống Đức Bảo điên lên được.

Lạ thật đấy.

Đời tôi chẳng thoát khỏi mấy người mắt híp ư?

Nhưng anh là anh. Anh không phải Đức Bảo.

Tôi ôm gối cười hí hí, hai má nóng ran.

Thế mà mẹ còn lo tôi bị bắt sang Trung Quốc.

Trước cả khi anh biết mặt mũi tôi như thế nào, tôi đã biết mặt anh rồi đấy nhá.
 
Sửa lần cuối:

Similar threads

Top