PR TEAM Tấm vải đỏ - truyện kinh dị đặc sắc nhất của Hồng Nương Tử

Navy

Tầm Tú Sư
STAFF MEMBER
MODERATOR
Tham gia
24/4/21
Bài viết
274
Reaction score
84
Điểm
98



TẤM VẢI ĐỎ - HỒNG NƯƠNG TỬ

Review by Page Truyện kinh dị của Hồng Nương Tử.
Một vài cảm nhận ( mang tính cá nhân về Hồng Nương Tử và truyện Tấm Vải Đỏ)

Hồng Nương Tử là tác giả của bộ truyện kinh dị nổi tiếng“Thất sắc”, gồm 7 cuốn. Ở Việt Nam hiện tại, chúng ta có thể tìm đọc được 5/7 cuốn thuộc bộ truyện này: , Tấm vải đỏ, Nghiệt oán tóc xanh, Mặt nạ máu, Cánh cửa xanh, Quả cam luân hồi. Những câu chuyện trong “Thất sắc” độc lập nhưng ít nhiều cũng có liên quan đến nhau. Nghiệt oán tóc xanh không phải là phần 2 của Tấm vải đỏ, nhưng trong đó lại có sự xuất hiện của Kha Lương và Tần Cẩm - hai nhân vật chính trong Tấm vải đỏ. Tôi đã đọc hết 5 cuốn nêu trên và cảm thấy thất vọng bởi lối viết của Hồng Nương Tử vẫn theo phong cách cũ, không tạo được bước đột phá so với trước.

Tấm vải đỏ, dù còn nhiều điểm phi logic nhưng theo tôi, đây là cuốn tiểu thuyết thành công nhất của tác giả tính đến hiện tại. Tác phẩm này đã từng một thời gây “sóng gió” trên các văn đàn về truyện kinh dị, mang nhiều yếu tố huyền bí, ma mị, đặc trưng riêng của thế giới tâm linh phương Đông, khác với những truyện trinh thám – kinh dị của phương Tây.

Tấm vải đỏ - nhan đề của truyện đồng thời cũng là một “mắt xích” quan trọng xuyên suốt toàn bộ câu chuyện. Cuộc sống yên bình, vui vẻ của 4 cô gái: Tần Cẩm, Đường Thi Thi, Lam Kỳ, Anh Kỳ bỗng chốc trở nên rối loạn sau khi Đường Thi Thi đi du lịch mang về một tấm vải đỏ. Màu đỏ ấy đẹp không tả xiết, có sức hấp dẫn ma mị. Nhưng khi khoác lên mình thì chủ nhân nó lại gặp biết bao rắc rối. Trước tiên là cái chết đẫm máu của Lam kỳ, Anh Kỳ hoá điên, Thi Thi mất tích. Ba cô bạn thân lần lượt xảy ra chuyện khiến Tần cẩm lo lắng, bất an và cả lo sợ. Liệu người tiếp theo có phải là mình? Biến đau thương thành hành động, Tần Cẩm nhất quyết tìm ra nguồn gốc tấm vải, tìm ra nguyên nhân mọi sự sợ hãi. Cùng với con mèo Hắc Bảo, Kha Lương – hậu duệ một dòng họ pháp sư nổi tiếng và cảnh sát Lục Tử Minh, Tần Cẩm giải thoát được Đường Thi Thi và dần khám phá ra bí mật ẩn sau tấm vải ma mị. Đó chính là câu chuyện một người mẹ móc mắt con gái mình dưới gốc cây hoè, lấy máu nhuộm vải để tạo lời nguyền “Ca Băng” trả thù người chồng bội bạc. Để hoá giải lời nguyền, việc cần làm tiếp theo của 4 người Tần Cẩm, Kha Lương, Lục Tử Minh, Thi Thi là trả tấm vải về nơi mà trước kia nó xuất hiện Nhưng chính sau khi vượt mọi gian lao đến nơi đó, câu chuyện mới rõ ràng. Thì ra, tấm vải đỏ chịu sự sai khiến của mụ Mo, một linh hồn không chịu siêu thoát. Mụ lợi dụng oan khí quá nặng của tấm vải để giết người, để ép nhóm Tứ Tướng, một nhóm pháp sư diệt ma, trong đó có cha mẹ của Kha Lương và mẹ của Tần cẩm xuất hiện. Chỉ cần ép Tứ Tướng giao ra Đá Tam Sinh – viên đá trừ ma, khắc tinh của mụ thì mụ sẽ không còn lo sợ bị tiêu diệt. Âm mưu của mụ Mo đã thành công ép Tứ Tướng xuất hiện, quay ngược thời gian về nhiều năm trước ngăn lời nguyền Ca Băng xuất hiện. Trong một thời gian dài trước đó, mụ đóng giả làm đứa bé mồ côi, sống bên cạnh mẹ Tần Cẩm, để giành sự tin tưởng và khi Tứ tướng xuất hồn, mụ khép chặt cánh cửa thời gian, khiến Tứ tướng hồn siêu phách tán, không thể quay về hiện tại. Tưởng chừng như không còn ai đe doạ tới mụ, nhưng nhóm Tứ Tướng mới được lập thành, cùng với Tần Cẩm, Lục Tư Minh, Kha Lương, những con người gan dạ đã thành công mở Đá Tam sinh, đánh bay thân xác linh hồn độc ác.

Tác giả lựa chọn chi tiết tấm vải đỏ - là vật dụng gần gũi trong cuộc sống, lại thêm màu đỏ ma mị, màu đỏ của máu, rất thích hợp tạo không khí cho thể loại kinh dị.

Lấy đề tài trinh thám – kinh dị, song khác với những truyện trinh thám kinh dị về tâm lý tội phạm theo kiểu phương Tây, Tấm vải đỏ đưa người đọc vào thế giới mà ở đó sự hiện diện của linh hồn con người, những lời nguyền và tiền kiếp, hậu kiếp là có thật, làm thoả mãn những ai yêu thích những câu chuyện tâm linh phương Đông kì bí, ma mị. Xen vào đó là cuộc chiến căng thẳng giữa cái thiện và cái ác – một mô tip quen thuộc những vẫn luôn hấp dẫn. Có thể có nhiều mất mát, hi sinh, song cuối cùng cái thiện vẫn luôn thắng thế.

Không chỉ là một cuộc đấu tranh thiện ác quen thuộc, Tấm vải đỏ còn là câu chuyện về sự huyền diệu của tình mẫu tử, tình bạn, tình yêu. Tình yêu thương của Tần Cẩm với con mèo thật cảm động, vì nó mà cô chấp nhận bị mù đôi mắt. Hay tình yêu mà Thi Thi dành cho Lục Tử Minh thật đáng khâm phục, cô chấp nhận “bay vào bầu trời đêm” từ tầng 18 để người cô yêu bình an. Và xuyên suốt là câu chuyện nhân duyên tiền kiếp của Kha Lương và Tần Cẩm. Tình yêu không có ranh giới không - thời gian, không chỉ là tình yêu người với người mà còn tồn tại giữa con người và loài vật. Trong thế giới của chết chóc, của thù hận, tình yêu vẫn nảy sinh và tồn tại. Nó vượt qua thù hận, sự ích kỉ và ghen tị. Mụ mo đã lợi dụng tình yêu của tất cả mọi người. Lợi dụng tình yêu của Thi Thi dành cho Lục Tử Minh để ép Thi Thi tự sát, lợi dụng sự gắn bó của Tần Cẩm với con mèo Hắc Bảo để lấy đi đôi mắt của cô, lợi dụng sự ghen tị của con người để khiến linh hồn Lam Kỳ trở lại hãm hại chính những bạn thân của mình, lợi dụng tình mẫu tử mà mẹ Tần Cẩm dành cho cô để nương tựa bên cạnh bà dưới thân xác đứa trẻ mồ côi. Ngay cả khi mụ sắp bị tiêu diệt cũng vẫn tỉnh táo để đánh thức những suy nghĩ ích kỉ của Tần Cẩm hòng tạo thời cơ trốn thoát. Nhưng mụ không thể nghĩ được rằng, chính con mèo hắc Bảo đã dùng tính mạng của nó, tính mạng đã từng được Tần Cẩm cứu trước đó, để đánh thức Tần Cẩm, hoá giải nỗi uất ức của cô. Mụ cũng không nghĩ được rằng giọt nước mắt chan chứa yêu thương, không oán không hận của Tần Cẩm chính là “chìa khoá” mở viên Đá Tam Sinh. Chính tình yêu mà mụ Mo lợi dụng lại là thứ tiêu diệt mụ. Tình yêu là nguồn gốc thù hận. Vì nó mà người mẹ giết con báo thù. Nhưng cũng chỉ có tình yêu mới giúp con người trở nên tốt đẹp hơn, tình yêu không oán không hận là thứ có thể hoá giải mọi hận thù.

Kha Lương không lựa chọn lập đàn tế để cứu sống Tần Cẩm, bởi anh sợ cô sống lại sẽ cô đơn, sẽ đau khổ khi không còn Hắc Bảo, không còn đôi mắt, không có anh ở bên cạnh. Qua đó, Hồng Nương Tử cũng thể hiện một cái nhìn khá mới về sự hi sinh trong tình yêu. Yêu có thể khiến con người chấp nhận hi sinh tất cả - kể cả tính mạng. Nhưng yêu cũng có nghĩa là phải sống xứng đáng với sự hi sinh của người mình yêu.

Lời kết câu chuyện là một câu hỏi: “Bạn có tin vào tình yêu không?”. Một dấu hỏi lửng lơ. Không đáp án. Nhưng chắc hẳn trong tim mỗi chúng ta đã có một câu trả lời. Chừng nào còn niềm tin, chừng đó sẽ còn tồn tại sự tái ngộ. “Chỉ cần trong tim còn tình yêu, chúng ta nhất định tái ngộ trước đá tam sinh”. Lời khẳng định ấy gieo lên niềm hi vọng, hi vọng về một nhân duyên mới, một khởi đầu tốt đẹp hơn. Ở cuối tác phẩm, triết lí nhân quả của Phật giáo được cất lên: “Gieo hạt giống nhân, về sau nhất định có quả tốt” làm xoa dịu đi những nỗi đau, những nỗi mất mát, hướng tới niềm tin vào cuộc sống tương lai tươi sáng. Vì thế nên dù cái chết luôn diễn ra từ đầu tới cuối tác phẩm, người đọc vẫn luôn cảm nhận được sự lạc quan, về sự tồn tại của những điều tốt đẹp. Mang đến nỗi bi thương nhưng không bi quan. Đó là một thành công của tác giả.


Tôi thích chất huyền bí đặc trưng của phương Đông và những giá trị nhân văn sâu sắc của truyện. Song không thể phủ nhận, Tấm vải đỏ thực sự không phải là truyện trinh thám – kinh dị xuất sắc. Đoạn đầu tác phẩm viết rất tốt, rất lôi cuốn, tình tiết hấp dẫn, logic. Các tình tiết kinh dị trong truyện xuất hiện với cường độ cao và liên tục. Cái chết của Lam Kỳ kinh dị đến mức các nhân viên pháp y, những người ngày ngày đối diện với xác chết cũng phải kinh sợ. Rồi tiếp theo là hình ảnh Thi Thi cõng ma, hành động móc mắt, hình ảnh những con mắt liên tục chuyển động trong bồn cầu… Các tình tiết được tạo ra từ những vật dụng gắn bó cuộc sống hàng ngày càng làm tăng thêm độ sợ hãi với độc giả. Nhà tắm vốn là nơi hay xuất hiện những câu chuyện ma nhưng sẽ còn kinh dị hơn khi tưởng tượng bạn nhìn thấy những con mắt chuyển động trong bồn cầu, hay đang đánh răng thì bị bàn chải chọc, khoét mắt. Hình ảnh chiếc áo yếm cũng trở nên đáng sợ với chị em phụ nữ sau khi đọc truyện, khi tưởng tượng có một hồn ma dính trên chiếc yếm đang ôm eo mình, cái đầu gục vào cổ mình.

Ở những chương đầu, Hồng Nương Tử rất thành công khơi dậy nỗi sợ hãi cho độc giả. Song dần về cuối, các tình tiết kinh dị nhạt dần, ta không còn còn cảm thấy sợ mà cảm thấy truyện trở nên giống như một câu chuyện tình cảm. Tác giả tập trung chủ yếu vào câu chuyện tình yêu kiếp trước của Giang Ngạn Hoa và Liễu Hiểu Nguyệt, sự rạn nứt trong tình cảm của 4 người, những biến đổi của Thi Thi sau khi gặp ma. Nhất là từ sau cái chết của Thi Thi, tác giả tập trung vào tâm trạng đau khổ của Tử Minh, tình cảm của Tần Cẩm với con mèo, tình yêu của Kha Lương và Tần Cẩm. Mạch truyện dần trở nên lan man, dài dòng. Ở chương cuối truyện, sự xuất hiện của nhóm tứ tướng mới, sự xuất hiện của Rồng vàng cùng với trận chiến sau đó khiến người xem có cảm giác như một bộ phim kiếm hiệp vậy. Lối kết “sad ending” của truyện lấy nước mắt khán giả giống như những bộ phim lãng mạn Hàn Quốc vậy. Chi tiết dùng giọt nước mắt để mở Đá Tam Sinh, hoá giải mọi bi kịch có vẻ phi thực tế, sến sẩm. Nếu lựa chọn thể loại tiểu thuyết tình cảm lãng mạn cho tác phẩm này, có lẽ Hồng Nương Tử sẽ gặt hái thành công hơn so với lựa chọn thể loại trinh thám – kinh dị, thể loại vốn dĩ thường dành cho những cái đầu nam giới lạnh lùng và cứng cỏi.

Khác với truyện trinh thám – kinh dị của các tác giả cũng là người Trung Quốc như Quỷ Cổ Nữ, Lôi Mễ.. hay các tác giả phương Tây như Agatha Christie, Thomas Harris… tác phẩm của Hồng Nương Tử mang đậm chất triết lí Phật giáo, triết lí của phương Đông, thiên nhiều về yếu tố tâm linh và tình cảm. Có lẽ vì thế nên Tấm vải đỏ có nhiều tình tiết phi thực, khác hẳn với các tiểu thuyết trinh thám – tâm lý tội phạm: tư duy logic, thực tế. Truyện “Kì án ánh trăng” của Quỷ Cổ Nữ (bút danh chung của hai vợ chồng người Hoa sống tại Mỹ) là tác phẩm cấu trúc rất logic, mọi thứ đều có thể lí giải bằng khoa học. Những điều ma quái, đáng sợ mà Diệp Hinh thấy được lí giải là do cô bị u não. Thế nhưng, trong Tấm vải đỏ, mọi thứ đều được lí giải bằng yếu tố siêu nhiên. Cái chết đáng sợ của Lam Kỳ là do ma nữ gây nên, chứ không phải con người. Mọi chuyện được điều khiển bởi một linh hồn – mà theo khoa học chưa chứng minh được có sự tồn tại của linh hồn con người sau khi chết. Trong truyện ta còn thấy xuất hiện linh hồn của ông nội Kha Lương, những hồn ma, vùng đất chí âm chí dương, gọi hồn mẹ của bác thợ may… Đó là thế giới mà chỉ trong tâm linh phương Đông mới có.

Có lẽ vì tác giả là nữ nên các nhân vật trong truyện của Diêu Địch ( tên thật của Hồng Nương Tử) đều có một vẻ “luỵ tình” nào đó. Liễu Hiểu Nguyệt, Thi Thi, Tần Cẩm, cả 3 nhân vật đều hi sinh hết mình cho tình yêu. Trong truyện Nghiệt oán tóc xanh cũng vậy, nhân vật Dịch Bình An là cô gái tốt bụng, nhưng chỉ là người đến sau. Trước tình yêu sâu nặng mà Minh Lãng dành cho Tần Cẩm, cô đành chấp nhận buông tay. Cũng vì là nữ nên văn phong của Hồng Nương Tử vừa hài hước vừa nhẹ nhàng, giàu sức gợi, đa sầu đa cảm, chú trọng vào cảm xúc: “Chết cũng không đáng sợ, điều đáng sợ là cảm giác nhớ nhung một người. Cảm giác đó đúng là sống không bằng chết”. Nhiều chi tiết trong truyện mang vẻ hài hước: anh chàng nhịp 2/2, biệt danh “Tần mèo con”, Kha Lương đi bắt ma những vẫn đem theo lap top và mặc vest …Đan xen những tình tiết nghẹt thở là những câu văn hài hước, đem đến nhiều cảm xúc cho người đọc. Những tình tiết hài hước, lãng mạn quá nhiều đôi khi lại khiến ta thấy như đang đọc một tiểu thuyết tình cảm lãng mạn vậy.

Tấm vải đỏ gồm 25 chương, mỗi chương giống như một câu chuyện độc lập, nhưng lại có sự liên kết chặt chẽ với nhau. Phần mở đầu, Hồng Nương Tử đưa độc giả bước ngay vào một tình huống kịch tính: người mẹ tự tay móc mắt đứa con gái mình dưới gốc cây hoè. Tiếng mài dao kèn kẹt vang vọng ám ảnh, tiếng người con gái yếu ớt: “Tôi sẽ trả thù, sẽ trả thù” đánh thức nỗi sợ hãi và chờ đợi. Song ngay sau đó, chuyển đến khung cảnh hiện đại, với sự xuất hiện của các nhân vật chính : Thi Thi, Tần Cẩm, Lam Kỳ, Anh Kỳ… Tưởng như không liên quan nhưng phần mở đầu chính là nguồn gốc gây ra mọi bi kịch sau đó. Trong các truyện tiếp theo như Nghiệt oán tóc xanh, Cánh cửa xanh… Hồng Nương Tử cũng sử dụng cách mở đầu tương tự. Sự lặp lại này không tạo được sự hấp dẫn như trước.

Điều gì khiến bạn day dứt nhất sau khi đọc truyện?

-------------------------------------------------------------------------------
Đọc truyện Tấm vải đỏ tại: https://www.daovientran.com/threads/hoan-tam-vai-do-hong-nuong-tu.77/
 
Similar threads
Thread starter Tiêu đề Diễn đàn Trả lời Ngày
Navy T.PHƯƠNG ĐÔNG [Hoàn] Tấm vải đỏ - Hồng Nương Tử TRUYỆN PHƯƠNG ĐÔNG 25

Top